Thiên sơn mộ tuyết - Chương 16 - phần 2
Tôi đành theo lão quản gia về, vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tôi đã có ý nghĩ bột phát muốn quay đầu bỏ chạy. Hao hơi tổn sức lắm mới thoát được nơi này, giờ quay về khiến tôi có cảm giác mình đang chui đầu vào một cái cũi.
- Mạc tiên sinh đang ở trên tầng. - Quản gia đi trước dẫn đường. - Trong phòng ngủ chính ạ!
Cửa phòng ngủ khóa im ỉm, quản gia gõ cửa nhưng bên trong lặng thinh, không một âm thanh, cũng chẳng động tĩnh. Quản gia lại gõ thêm vài lần, rồi nói với vào:
- Thưa Mạc tiên sinh, Đồng tiểu thư về rồi ạ!
Tôi chúa ghét lối ăn nói này của quản gia, bèn gườm mắt nhìn ông ta, nhưng ông ta lại coi như không thấy, chỉ nín thở nghe ngóng động tĩnh trong phòng.
Không một âm thanh, có lẽ Mạc Thiệu Khiêm đang ngủ.
Quản gia hỏi tôi:
- Thưa Đồng tiểu thư, tôi có nên gọi người đến cạy cửa không? Từ tối hôm qua đến giờ, Mạc tiên sinh vẫn chưa ra ngoài, cậu ấy đang sốt cao nhưng không chịu ăn và uống thuốc, tôi chỉ e xảy ra chuyện.
Hỏi tôi làm gì? Chuyện này vốn chẳng dính líu gì đến tôi, tôi dửng dưng nói:
- Ông thích cạy thì cứ cạy đi.
Quản gia gọi thợ điện nước đến, chẳng mấy chốc đã cạy được cửa.
Trong phòng tối om, đèn không bật mà cửa sổ cũng kéo kín mít, chẳng nhìn thấy gì. Quản gia đứng đằng sau bèn đẩy nhẹ tôi:
- Vào đi thôi.
Tôi bị đẩy hẫng chân mấy bước, tiến vào phòng, cẩn thận quan sát một vòng xem đây có phải là một cái bẫy không. Gã Mạc Thiệu Khiêm này lắm trò lắm, trước nay hắn quen thói vui buồn thất thường, tôi còn là con gái của kẻ thù giết cha hắn, có khi hắn thấy tôi chưa chịu đủ giày vò cũng nên.
Tôi tiến lại gần mới thấy Mạc Thiệu Khiêm đang ngồi im lìm như một pho tượng trên giường, mặt hướng về phía cửa sổ nhưng rèm cửa kéo kín mít, hắn ngồi đấy làm trò gì không biết!
Tôi nghĩ thế này chắc là xong rồi, đằng nào thì ông quản gia cũng bảo tôi chỉ cần đến gặp là được. Tôi ngoái đầu, thấy ông ta đứng ngoài cửa phất tay ra hiệu, tôi đành lê bước chân, tiến lại gần.
- Thưa Mạc tiên sinh!
Hắn vẫn ngồi bất động.
- Mong anh rộng lòng bỏ qua, tôi không biết anh còn nắm cả quyền phê duyệt học bổng, thậm chí quỹ hỗ trợ học phí, anh cũng có quyền từ chối bằng một lý do vớ vẩn nào đó.
Tôi nói đầy mỉa mai:
- Nhưng mà tôi cũng lười đổi ngân hàng lắm, họ bảo tôi đến thì tôi đến thôi. Anh có gì sai bảo xin cứ nói thẳng, nếu thích thì tôi lên giường với anh thêm một lần nữa cũng chẳng sao, đằng nào tôi cũng đủ tàn tạ rồi, thêm hay bớt một lần có là gì đâu. Mong sao khiến anh hài lòng. À vâng, còn chuyện này nữa, mẹ anh cũng đến gặp tôi, theo lời bà kể thì anh như một đứa trẻ thật đáng thương...
Nghe tôi nhắc tới mẹ hắn, bấy giờ, hắn mới khẽ động đậy, ngước mắt nhìn lên:
- Đáng Yêu chết rồi!
Quên mất, con chó đó là quà mẹ hắn tặng mà.
Nhưng vì một con chó mà buồn lòng thế này, thật chẳng giống Mạc Thiệu Khiêm chút nào. Nói thực, nhìn hắn trơ trọi ngồi đó, so với kẻ tôi quen bấy lâu nay thì rõ như hai người hoàn toàn khác nhau.Trong suy nghĩ của tôi, Mạc Thiệu Khiêm của ngày xưa là loại ác bá lộng hành, quỷ tha ma bắt, làm gì có chuyện bơ vơ không nơi nương tựa như ngày hôm nay, nhìn hắn thế này tôi bỗng có cảm giác tội nghiệp.
Ôi thôi, cho tôi xin! Rắn độc mà cũng tội nghiệp sao? Tôi có phải nông dân đâu![30] Tôi đưa mắt quan sát hắn. Bóng tối trong căn phòng nham nhở nhưng vẫn đủ để thấy đôi gò má hắn ửng đỏ như có men rượu, quản gia nói hắn đang sốt, mà sốt cũng có khả năng đỏ mặt, huống hồ còn có đôi chỗ nứt nẻ trên vành môi khô tróc trắng ởn kia, nhìn có vẻ đang ốm thật đấy.
[30] Câu chuyện về người nông dân và con rắn độc là một câu chuyện thuộc tuyển tập Những câu chuyện ngụ ngôn của Aesop.
Chắc tôi nhìn hắn quá lâu nên ánh mắt hắn cũng đổ về phía tôi, nhìn một lúc, hắn mới hỏi:
- Sao em lại ở đây?
- Ông quản gia hết mực trung thành của anh sợ anh sắp chết, nằng nặc đòi tôi đến thăm anh bằng được.
Hắn nhìn lảng đi chỗ khác, cất giọng thản nhiên:
- Ông ta chỉ vẽ chuyện, giờ em đi được rồi.
Được lắm, thế này mới giống Mạc Thiệu Khiêm mà tôi quen.
Không biết tại sao tôi lại thở phào nhẹ nhõm, gã khốn dị hợm này rất có khả năng khiến người ta ức chết, may thay tôi thoát được rồi.
Vừa đi được hai bước bỗng nghe sau lưng có tiếng đổ rầm, tôi ngoái đầu nhìn đã thấy Mạc Thiệu Khiêm nằm sóng soài, bất động dưới sàn nhà.
Tôi giật nảy mình, ngó ra ngoài cửa không thấy quản gia đâu. Tôi đắn đo chốc lát nhưng vẫn quay lại xem thế nào, thấy hai mắt hắn nhắm hờ, ngực khẽ nhấp nhô, toàn bộ phần cổ đỏ gắt. Tôi giật mình khi giơ tay chạm vào cái trán nóng ran của hắn. Xem ra hắn ốm thật rồi, quản gia nói không sai.
Tôi chạy xuống dưới tìm quản gia, ông ta lập tức gọi điện thoại cho tài xế, sau đó hai người họ đưa Mạc Thiệu Khiêm đi bệnh viện. Tôi định về trường thì quản gia khẩn khoản:
- Đồng tiểu thư, cô cũng đến bệnh viện luôn nhé?
Tôi không thể kìm nén hơn nữa:
- Ông bảo tôi chỉ cần đến thăm là được rồi cơ mà. Ông gọi cho vợ anh ta đi, hoặc gọi cho mẹ anh ta ấy, tôi chẳng là gì của anh ta cả, sao ông cứ bắt tôi phải làm này làm nọ thế, với cả anh ta có muốn gặp tôi nữa đâu.
- Lúc cô bị thương, Mạc tiên sinh đưa cô đi bệnh viện, đến giày còn chẳng kịp mang, chính tôi xách giày với quần áo đến bệnh viện cho cậu ấy. Cô nằm trong phòng phẫu thuật khâu vết thương, còn cậu ấy xử lý vết thương ở phòng cấp cứu… Thực ra hôm đó, mảnh sành cũng găm cả vào chân Mạc tiên sinh. Nhưng cậu ấy vẫn bế cô xuống tầng, chân phải bị thương mà dọc đường vẫn chăm chăm nhấn chân ga, về sau mảnh sứ ấy găm sâu thế nào cô có biết không? Hôm đó, dáng đi của cậu ấy khác ngày thường thế nào cô có biết không? Cậu ấy quan tâm cô như thế mà sao cô lại không thể đưa cậu ấy đến bệnh viện?
Tôi ngây người nghe quản gia hùng hổ nói một tràng những câu chất vấn. Tôi nhớ lần mình ngã đè lên đống mảnh sứ đúng là hắn mặc nguyên áo ngủ đưa tôi tới bệnh viện, nhưng hôm đó tôi không để ý chân của hắn, càng không biết hắn bị thương, bấy lâu nay, hắn có bao giờ nói với tôi đâu.
Tôi ghét hắn, tôi hận hắn, vết thương ở chân kia, tôi không biết thật. Tối đó, hắn còn dè bỉu bảo tôi làm phiền hắn ngủ, tôi nói mình đau thì hắn nhét cho tôi viên thuốc. Giờ mới biết thì ra hắn vẫn dùng loại thuốc giảm đau đó… Hắn nghiện morphine, chứ thuốc giảm đau bình thường làm gì có tác dụng.
Những lời của quản gia khiến tôi không thể phản bác được, sự lằng nhằng giữa tôi và Mạc Thiệu Khiêm quả thực là một món nợ dai dẳng, bố tôi nợ hắn, hắn nợ tôi, tôi nợ hắn, một vòng luẩn quẩn khiến tôi chẳng biết đằng nào mà lần.
Chúng tôi đến bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán hắn bị viêm phổi, tình hình rất nguy kịch, cần lập tức nhập viện điều trị.
Bố trí phòng bệnh ổn thỏa, quản gia vội về nhà lấy đồ, nhờ tôi ở lại chăm sóc Mạc Thiệu Khiêm. Tôi nhấp nhổm trong phòng bệnh, chốc chốc lại nhìn đồng hồ, lo lắng sắp đến giờ ký túc đóng cửa, chỉ sợ không về kịp.
- Em về đi.
Giọng nói trầm khàn vang bên tai, tôi ngẩng lên mới biết Mạc Thiệu Khiêm đã tỉnh. Hắn nằm trên giường bệnh, tay cắm ống truyền dịch, râu lún phún một màu nhàn nhạt dưới cằm. Trong ánh đèn phòng bệnh, dáng vẻ gầy rộc ấy gợi cho người ta có cảm giác vô cùng xa lạ.
Tôi nói:
- Quản gia nói khoảng mười giờ ông ấy sẽ quay lại, giờ đã mười rưỡi rồi, có lẽ tắc đường.
Hắn không đoái hoài, chỉ lặp lại lời mình:
- Em đi đi.
Tôi nói:
- Tôi biết anh không muốn gặp tôi, thực ra tôi cũng chẳng muốn gặp anh. Anh yên tâm, ông ấy quay lại tôi sẽ đi ngay.
Mạc Thiệu Khiêm chắc tức lắm, tôi biết thừa hắn lên cơn kiểu gì, mu bàn tay hắn đã nổi đầy những đường gân xanh. Ánh mắt hắn trân trân nhìn lên trần nhà, không thèm liếc tôi nữa. Thực ra tôi chẳng muốn ở lại đây thêm một giây nào, hắn thấy tôi chướng mắt bao nhiêu thì tôi càng không muốn nhìn mặt hắn bấy nhiêu.
- Tôi gặp mẹ anh, bà có kể chuyện về Đáng Yêu, thôi, anh đừng buồn nữa. Lúc nào lại mua con chó khác mà nuôi, anh dư dả tiền bạc, mua bao nhiêu chẳng được.
Tôi bỗng thấy mình thật khôi hài, còn khuyên nhủ Mạc Thiệu Khiêm cơ đấy. Hắn là người tôi ghét cay ghét đắng, chỉ mong sao cả đời này không còn nhìn thấy hắn nữa. Có lẽ tình trạng hiện giờ của hắn đã khiến tôi vô cùng kinh ngạc, chỉ vì một con chó mà đau lòng đến nỗi viêm phổi rồi nhất quyết không chịu đi khám. Vẻ yếu đuối giờ mới bộc lộ của hắn khiến tôi cảm thấy hắn cũng là người trần mắt thịt, biết ốm đau, biết thương cảm, không còn dáng vẻ “sống ở đời không đối thủ” như hồi xưa nữa.
Hắn không để ý đến tôi nên tôi cũng biết điều im lặng. Nỗi buồn của bậc đại gia đâu đến lượt tôi an ủi, hắn có ốm thôi mà cũng đã nhốn nháo cả lên, thậm chí một nhân vật chẳng còn dính dáng gì tới hắn như tôi mà cũng bị lôi đến để chăm sóc hắn.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng đến nỗi tôi gần như nghe rõ mồn một tiếng kim đồng hồ nhúc nhích trên cổ tay hắn, nghĩ bụng đó chẳng qua chỉ là ảo giác của mình thôi. Chiếc đồng hồ Tourbillon chẳng khác nào bản thân hắn, từng linh kiện chuẩn xác đến mức đáng sợ, gần như không bao giờ phạm sai lầm. Tôi nghĩ, việc hắn ngã bệnh đúng là một kỳ tích, giống như chiếc đồng hồ kia tự nhiên xảy ra sự cố, đồng hồ hàng hiệu mà cũng hỏng ư?
Cuối cùng, hắn mở miệng, thốt ra thứ âm thanh lãnh đạm, không mang chút cảm xúc nào.
- Đáng Yêu là Đáng Yêu. Đổi con khác thì đâu phải là Đáng Yêu nữa, chẳng bao giờ em hiểu được điều đó.
Có gì mà không hiểu chứ?
Đời này chẳng ai cắt nghĩa được chữ “mất mát” rõ hơn tôi. Tôi mất bố mẹ, mất Tiêu Sơn, mất đi cuộc sống đáng có. Nhưng tôi vẫn đè nén được tất cả những niềm đau ấy.
Khóe mắt tôi đỏ hoe, tôi hận con người này, tôi hận hắn. Hắn luôn khơi lại mọi chuyện vào đúng lúc tôi muốn quên đi tất cả, chính những lúc tôi tưởng mình đã thoát thì hắn lại xuất hiện. Tôi gắt lên:
- Khác gì đâu, cũng chỉ là một con chó thôi mà!
Âm thanh của hắn trơn tuột như con rắn độc đang trườn mình:
- Khác gì đâu, Tiêu Sơn cũng chỉ là một thằng đàn ông.
Hắn dám mở miệng nói đến Tiêu Sơn, nỗi đau ấy làm tôi suýt hóa rồ. Tôi không cho phép, tôi cấm hắn được phép nhắc đến Tiêu Sơn. Tôi đứng phắt dậy, siết chặt bàn tay thành nắm đấm:
- Đừng có nhắc đến anh ấy trước mặt tôi, anh muốn gì hả?
- Sao nào, thấy xót à?
Ánh mắt hắn vẫn đăm đăm nhìn lên trần nhà, khóe miệng nhếch một nụ cười ghê tởm:
- Mối tình đầu của em chán em rồi à? Ruồng rẫy em rồi à? Tôi đoán kết quả cũng thế cả thôi. Thằng đàn ông nào chịu đựng được? Em sống chung với tôi những ba năm, thậm chí còn phá thai...
Tôi nhảy bổ đến, bóp cổ hắn, mớ dây dợ truyền dịch vướng víu quanh người, dường như lúc ấy tôi dồn hết sức lực muốn bóp chết hắn. Tôi hận gã đàn ông này, chính hắn cướp đi của tôi tất cả, giờ lại khinh khỉnh chế giễu tôi.
Hắn chỉ dùng một tay mà đã chộp gọn hai cánh tay tôi, kim tiêm trên mu bàn tay xiêu vẹo từ lúc nào, khiến máu chảy ngược lên ống truyền nhưng cái nhìn đau đáu của hắn vẫn xoáy vào mắt tôi, thoáng nét cười buồn:
- Giờ đến lượt em muốn bóp cổ tôi cơ đấy? Bấy lâu nay, tôi chỉ muốn bóp chết em! Đau chưa, giờ em đã thấy đau chưa?
Tôi gồng mình thì hắn giật phăng mũi kim vướng víu, tóm lấy tôi. Tay tôi bị hắn ghì thật chặt, dán vào ngực mình, nụ cười đọng bên khóe môi vẫn tàn nhẫn mà đượm buồn:
- Biết đau thế nào rồi chứ? Khi người em yêu không yêu em, khi người em yêu hận em... Đau chưa, giờ em đã thấy đau chưa?
- Mạc Thiệu Khiêm!
Tôi ức đến nghẹn cổ. Có trời mới biết hắn không chiếm được tình cảm của Mộ Vịnh Phi thì liên quan gì đến tôi, hắn phát rồ vì yêu vợ thì liên quan gì đến tôi mà hắn cứ phải trút lên đầu tôi thế này?
- Giờ em lại gọi tên tôi cơ à?
Cái ghì chặt của hắn đầy nhức nhối và vẻ mặt khổ sở của tôi dường như chính là điều hắn muốn thấy. Ánh mắt hắn từ trên cao đổ xuống như chèn ép tôi.
- Chỉ những lúc điên lên, em mới chịu gọi tên tôi. Thật lòng, tôi nhiều khi chỉ muốn dồn ép em, cứ phải dồn em vào đường cùng, để xem lúc đó em còn gọi Tiêu Sơn đến cứu mình nữa hay không. Thật lòng, tôi muốn nghiền nát em ra để xem trái tim em hình thù thế nào. À mà em làm gì có trái tim, tim em đặt ở chỗ Tiêu Sơn rồi còn đâu, tiếc thay cậu ta lại không cần em.
Câu nói cuối cùng ấy khơi gợi trong tôi một cơn đau đớn tột độ, tôi bật khóc thành tiếng:
- Anh muốn gì hả? Cứ cho là bố tôi nợ anh, nhưng ông ấy đã mất từ lâu rồi, cả bố lẫn mẹ tôi đều đã qua đời lâu rồi. Ba năm là quá đủ, anh còn muốn gì nữa? Anh từng bảo anh chán ngấy tôi rồi cơ mà, mất hứng với tôi rồi cơ mà, đừng để anh thấy mặt tôi nữa cơ mà...
Hắn chỉ cười khẩy:
- Em tưởng tôi thích em à? Chẳng bù cho cậu em, vừa nhìn thấy những chứng cứ trong tay tôi đã cuống lên bảo tôi muốn làm gì em cũng được. Thậm chí ông ta còn chủ động gợi ý cho em đi làm gia sư. Có loại cậu như thế, em cũng may mắn nhỉ? Ba năm qua, em tưởng mình vĩ đại lắm à? Em tưởng mình đang hy sinh vì người thân à? Em tưởng em cứu được cả nhà cậu à? Em không ngờ năm đó, chính ông ta dâng em cho tôi chứ gì? Em là cái thá gì chứ? Chỉ là món đồ chơi tôi chơi chán rồi thôi. Em tưởng tôi yêu em thật đấy chắc?
Những lời hắn tuôn ra như làn đạn vừa khít rịt vừa gấp gáp, lao tới tấp về phía tôi, cơ thể vốn chằng chịt những vết sẹo cũ đang lên da non nay lại thêm tàn tạ, nham nhở. Tôi quên cả giãy giụa, chỉ biết ngây dại nhìn hắn.
Hắn cười tươi rói:
- Không ngờ chứ gì? Ở đời có thứ gì mà tiền không mua được? Ở đời có ai mà không ích kỷ? Chỉ có mình em là khờ thôi, chỉ có em khờ dại để người ta đùa bỡn mà thôi.
Môi tôi run rẩy, dường như mọi thứ đang quay cuồng trước mắt, tôi chẳng thể nào tin được:
- Anh đừng lừa tôi.
Hắn buông tiếng cười khẩy đầy khoái trá.
- Phải, tôi đang lừa em. Ở đời có ai chưa từng lừa em? Loại người ngốc nghếch như em chết một vạn lần cũng không khôn ra được.
Tôi giận run người, thậm chí giọng cũng lạc hẳn đi:
- Tôi có chết một vạn lần thì cũng đáng đời tôi thôi, cái tội ngây thơ ấu trĩ chết là đúng! Tôi bị anh lừa, bị người đời lừa, thậm chí bị người thân lừa. Nhưng có một người vĩnh viễn không bao giờ lừa tôi, kể cả chúng tôi không thể đến được với nhau đi chăng nữa nhưng tôi biết anh ấy tuyệt đối không bao giờ lừa mình. Nhưng anh thì sao chứ? Anh sống ở đời đáng để người ta lừa phỉnh, chẳng một ai thật lòng với anh đâu, chẳng một ai yêu anh đâu!
Tôi sực nhớ tới Mộ Vịnh Phi, liền thốt ra những lời nguyền rủa độc địa nhất:
- Nếu có báo ứng, loại người như anh đáng phải ở vậy trọn đời trọn kiếp, chẳng được ai yêu! Nhưng anh cũng đừng để ý làm gì, đằng nào thì anh cũng chẳng bao giờ hiểu thế nào là yêu, thế nào là lương thiện, thế nào là tốt đẹp!
Đôi mắt hắn đăm đăm nhìn tôi không chớp, khoảnh khắc ấy, tôi đinh ninh có lẽ hắn sẽ bóp chết mình. Nhưng hắn không hề nhúc nhích, chỉ có cái nhìn hằn lên sự mãnh liệt kinh người. Tôi cũng nhìn lại hắn không chút kiêng dè, gò má hắn đỏ ửng, hơi thở hầm hập phả vào mặt tôi, tay tôi bị hắn túm chặt vẫn còn nguyên cảm giác nóng ran. Tôi nghĩ giả như lúc này hắn muốn giết mình thật thì mình chạy cũng chẳng thoát. Vậy mà vào phút chót, hắn không hề ra tay.
Sau đó, hắn buông tôi ra, ngả lưng xuống giường đầy mệt mỏi, hình như mắt đã nhắm nghiền.
Không muốn ở đây thêm giây phút nào nữa, tôi lao ra khỏi phòng bệnh, định về ký túc xá.
Tôi nhớ Duyệt Oánh, tôi muốn gặp cô ấy, người bạn duy nhất của tôi không bao giờ bán rẻ tôi.
Cứ nghĩ đến những gì Mạc Thiệu Khiêm nói là tôi không nén được run rẩy, cứ nhớ tới cậu là tôi không ngăn nổi mình run lên, sự hy sinh ba năm qua của tôi là hoàn toàn đáng giá, nhưng nếu đó là sự thật... Không, những gì Mạc Thiệu Khiêm nói không bao giờ là sự thật.
Hắn hận bố tôi, rồi giận cá chém thớt với tôi thôi, hắn bỏ thuốc ngủ vào trà rồi cưỡng bức tôi, ép tôi làm tình nhân của hắn, hắn hủy hoại cả đời tôi.
Người duy nhất tôi hận là hắn, chỉ hắn mà thôi.
Người đưa thư
Chỉ khi tuyết neo mình ngoài khơi xa
Thậm chí cả khi đôi chân mệt nhoài vẫn cất bước ra đi
Anh nói không trở lại và em nói nên như thế
Gạt gánh nặng tâm lý sang một bên,
hoặc vững tin vào tình yêu
Anh là ngọn tuyết cao, em là con đường dài
Chỉ sợ mặt trời ló ra, chia lìa đôi ta
Lâm Tịch

