Mẹ, thơm một cái - Chương 11
24/12/2004
Từ tối qua đến sáng
sớm nay, mẹ lên cơn sốt hai lần, phải uống hai viên panadol, làm cho mẹ rất bất
lực.
Tôi cũng không ngủ
được, cứ gián đoạn liên tục, lúc thì viết Thợ săn mạng sống, lúc
nói chuyện với mẹ về ba. Mãi đến 3h sáng mới thử đi ngủ trong sự khuyên nhủ của
mẹ.
Những ngày lên cơn
sốt thường nhật thế này khiến mẹ lo sợ sẽ không thể ra viện sau năm hôm nữa như
bác sĩ dự đoán. Tối qua lấy hai ống máu, sớm nay xét nghiệm đờm, khả năng đến
chiều sẽ biết mức độ bình phục của mẹ.
Tối qua sau khi lau
người giúp mẹ hạ sốt, tôi ngồi trên giường bệnh cạnh mẹ, cùng mẹ tập đá chân,
sau đó nhắc lại chuyện hồi nhỏ tôi ăn cắp.
Mẹ bảo chẳng còn
nhớ tẹo nào, mặt ngơ ngác. Tôi bèn từ từ bê từng bộ dữ liệu trong kho phim ký
ức ra trước mặt mẹ.
Năm lớp năm và lớp
sáu tiểu học, tôi chơi với một đám mà trong mắt người lớn gọi là bạn xấu, nhưng
cũng chỉ là đánh nhau, ăn trộm, trốn ngủ trưa ra ngoài trường chơi điện tử, tan
học tụ tập cá cược v.v... đều là những chuyện mà mỗi thằng con trai trong quá
trình trưởng thành đều từng mong xảy ra. Đám “bạn xấu” đó khiến cho kỷ niệm của
tôi về tuổi thơ tăng thêm rất nhiều sắc thái điên rồ lông bông.
Hồi đó, làm nhiều
“việc xấu” không phải vì “làm việc xấu rất thú vị”, mà thực sự thấy buồn chán,
buồn chán tới mức chỉ cần có một đứa nghĩ ra phải làm gì, cả bọn sẽ hùa theo.
Đi ăn cắp cũng vậy. Lúc nào chán đến mức buồn bực, cả bọn bèn đến 7-11 ăn cắp
bài poker, ra hiệu sách lấy bút mực, ra tiệm tạp hóa mò kẹo sô cô la que.
Thỉnh thoảng, tụi
tôi cũng làm vụ lớn, chẳng hạn ra tiệm đồ chơi trộm súng hơi, mô hình.
Một buổi trưa, sáu
thằng lêu lổng tụi tôi ở trong tiệm đồ chơi gần trường, định soi xem có gì dễ
lấy không. Nhưng mà, soi con khỉ gì đâu, có gì lấy nấy thôi! Tôi xách một cái
túi, định phá kỷ lục thời gian ăn cắp của cả bọn, vừa bước vào tiệm thấy mô
hình thánh đấu sĩ trong Áo giáp vàng liền cho ngay vào túi
(còn chưa biết mình vừa cầm vị thánh đấu sĩ nào!), mau lẹ chuồn mất.
Đem mô hình về lớp,
tại vì khoe khoang quá độ, nhanh chóng bị đứa nào đó mách lẻo, báo tội trạng
lên đến phòng Công tác tư tưởng.
Chuyện bại lộ,
phòng Công tác tư tưởng gọi điện về nhà, làm tôi bị ba đánh cho thê thảm, mẹ
cũng khóc mãi, thất vọng về tôi rất nhiều. Trong nhà nặng nề mấy ngày liền, như
cả thế giới này chính thức tuyên bố tôi đã sa chân lỡ bước, trở thành dân xã
hội đen vậy.
Mỗi khi ba giận thì
chẳng nói câu nào hết, tắt kênh trao đổi, cho đến lúc có ai nghiêm túc xin lỗi
ba. Trong khi đó, mẹ mặc dù thất vọng với tôi, nhưng lại càng lo cho tôi, rất
lo tôi lầm đường lạc lối, sau này muốn gặp mặt con nếu không đọc báo chắc chỉ
còn cách lên trại giam đăng ký.
Mặc dù bây giờ nghĩ
lại, những chuyện ngớ ngẩn kiểu Cáp Bổng đó, thực ra chỉ là sự chuẩn bị cho một
cây bút nhỏ theo trường phải đơm đặt chém gió.
Lại nói về mẹ.
Mẹ lo tôi lại trốn
ngủ trưa lẻn ra ngoài làm bậy, bèn không ngại vất vả mỗi trưa đều đạp xe đến
trường, đón tôi về nhà ăn trưa.
Vào cái tuổi đó,
trưa nào cũng bị mẹ lôi về nhà như thế, thực sự rất mất mặt. Với đám chiến hữu
vẫn chí chóe thì còn thôi, nhưng trước mặt cô bạn Tiểu Mị mà tôi thích thì vô
cùng mất tư cách nam nhi.
Ít nhất phải vài
tháng liền, tôi bị áp giải về nhà dưới sự “đồng hành” của mẹ, sau đó ăn cơm
trưa trong không khí rất lặng lẽ. Mọi người nghỉ trưa, còn tôi ngồi trong nhà
hối hận đã khoe khoang tuyệt kỹ “thần thâu” của mình trước đám bạn khốn kiếp
(chứ không phải là hối hận đã đi ăn trộm), mới thành ra bị giam trong nhà vào
giờ này, không được ra ngoài đánh nhau.
Nghỉ trưa xong, mẹ
gọi người còn lặng lẽ hơn là ba lấy xe máy chở con quay lại trường.
Trong những ngày
tháng ảm đạm đó, ba rất hay dùng các ẩn dụ để nói cho tôi biết vì sao con người
không được lầm đường lạc lối, chẳng hạn “nhỏ ăn trộm gà, già ăn trộm trâu.” Lúc
đó tôi nghĩ, nếu đem “chuyển ngữ” nó thành “nhỏ trộm thánh đấu sĩ, lớn trộm
rương đựng thánh tích, trộm chén thánh, trộm kho báu Atlantis”, cũng là loại
“câu chuyện nhỏ ý nghĩa lớn” có thể suy ra được. Tưởng tượng mười mấy năm sau
mình sẽ trở thành tên trộm sánh ngang với Indiana Jones, tôi thấy rất khoái.
Hoặc như thấy công
nhân đang tỉa cành trong công viên Á Ca, ba sẽ nói: “Con nhìn thấy cái cây kia,
nếu lúc còn nhỏ không cắt tỉa như thế, lớn lên sẽ mọc rất lộn xộn.” Lúc đó
trong đầu tôi nghĩ về thuyết vô dụng và hữu dụng của Lão tử, đại khái là kết
cục của cái cây hữu dụng rất thảm, dù bị đốn hạ để làm cái bàn thờ tốt nhất đi
chăng nữa, thì cũng không còn là cái cây bừng bừng sức sống. Cũng có nghĩa là,
cây vẫn nên mọc lộn xộn, thân cây nghiêng ngả cành lá rối rắm thì hơn, ông thợ
mộc nhìn không trúng, thì mới có thể lấy tư thế ung dung tự tại của một cái cây
tiếp tục trường tồn cùng trời đất. So với cái bàn thờ được thờ phụng trong miếu
trong đền, thì cái cây vô dụng vẫn hạnh phúc hơn chứ.
Cho nên, con người
thì... cứ kém cỏi một tí mới tốt, đỡ phải nhỡ không cẩn thận xuất chúng quá,
sau cùng lại còn công thành danh toại người người kính trọng, thế là trở thành
một người hữu dụng... vậy chẳng phải sẽ xong đời rồi ư?
Thành ra, mãi đến
hết năm đầu của trung học cơ sở, căn bệnh “hai ngón” của tôi mới chữa được. Lý
do không thể trở thành siêu trộm xuất quỷ nhập thần lẫy lừng thế giới, là vì
một câu chuyện lãng mạn khác.
Hai mẹ con vẫn tiếp
tục đá chân.
“Mẹ ơi, tuần sau mẹ
về nhà, Puma gặp mẹ chắc chắn rất vui mừng. Nó thể nào cũng nghĩ, ôi, cái người
ngày ngày cho mình ăn thịt đã về nhà rồi!” Tôi nói.
Mẹ nhắm mắt, cười
cười.
Hôm nay bác sĩ
Vương định lấy máu tĩnh mạch chỗ ống dẫn nhân tạo kiểm tra xem có viêm nhiễm gì
không, hòng tìm ra nguyên nhân mẹ bị sốt hằng ngày.
Bình thường không
thể làm như vậy, vì lý do ban đầu đặt ống dẫn nhân tạo là để truyền các loại
thuốc, nước, và máu trong quá trình điều trị ung thư. Tĩnh mạch bình thường nếu
bị truyền nhiều thứ như vậy có thể không kham nổi, gây viêm loét, nên giải
quyết bằng cách đặt ống dẫn nhân tạo, trong cánh tay hoặc trong xương quai
xanh.
Ống dẫn nhân tạo
rất đắt tiền, sẽ đồng hành với bệnh nhân nửa năm, thỉnh thoảng còn phải dùng
các chất chống đông kết để súc rửa, tránh tắc nghẽn. Ngoài ra, nếu ống dẫn nhân
tạo bị viêm nhiễm thì rất phiền, vì vậy việc lấy máu hầu như sẽ không tiến hành
ở ống dẫn nhân tạo, để đảm bảo “chỉ vào không ra” và bảo vệ thiết bị này.
Nhưng để kiểm tra
có phải ống dẫn nhân tạo có vấn đề hay không, dĩ nhiên phải lấy máu ở đó.
Có điều, đã thay ba
đội hình trong mơ của y tá, thử liên tục ba lần đều không lấy được giọt máu
nào. Phải dùng nước muối sinh lý súc rửa ống dẫn, nhưng cũng không đẩy vào
được. Y tá đành đi mời bác sĩ đến xem là vấn đề gì, trong khi tôi đứng bên cạnh
gọi điện cho anh cả, bảo anh mau chóng xuất hiện củng cố lòng tin cho mẹ.
Ba tiếng đồng hồ
sau, y tá rốt cuộc đẩy kim vào rất mạnh tay, làm ống dẫn nhân tạo màu xanh lam
vỡ bung, nước muối sinh lý bắn vọt ra. Vị y tá này đành tuyên bố, ống dẫn nhân
tạo cần được lắp mới!
...
Không phải là tôi
không chấp nhận, dù là rất ngao ngán, dù sao cũng chẳng ai muốn sai lầm. Nhưng
sau đó y tá ngồi lại bên giường bệnh, mặt đầy vẻ băn khoăn muốn đùn đẩy trách
nhiệm kiểu: “Cái ống dẫn này bị thủng lúc nào nhỉ? Sao trước đây không phát
hiện ra?” Tôi chỉ muốn hét thật to vào tai chị ta: “Này, tại vì chị đẩy mạnh
đấy! Cái ống này trước khi chị rút kim truyền ra vẫn còn rất tốt!”
Được hưởng thái độ
tận tình chu đáo của y tá tầng bảy chuyên chăm sóc bệnh nhân ung thư, giờ gặp y
tá tầng chín chuyên “giải quyết” người bệnh lao phổi hạch ai cũng vội vội vàng
vàng, động tác thô bạo, thái độ như đánh trận, khiến tôi nghĩ quả thật bệnh lao
phổi không nên tùy tiện để mắc phải. Mà công việc của các tầng khác nhau cũng
rất khác nhau, hôm qua y tá tầng chín còn phải nhờ sự hướng dẫn của mẹ mới biết
cách vệ sinh làm sạch ống dẫn nhân tạo.
Bệnh nhân và người
nhà thực sự rất yếu thế, không có người tiêu dùng nào cần đến “hàng hóa” bệnh
viện như người bệnh, hơn nữa lại không thể chấp nhận trong quá trình tiêu dùng
nếu có gì chê bai, thì người cuối cùng xui xẻo nhất vẫn là mình. Trong lúc y tá
đang “băn khoăn” vì sao ống dẫn nhân tạo bị vỡ, mẹ vẫn nhẹ nhàng an ủi y tá,
thậm chí còn cảm ơn. Tôi cũng tham gia, luôn mồm sorry.
Y tá hậm hực đi
rồi, mẹ mới chảy nước mắt, nói sao mà xui xẻo vậy, chuyện gì cũng bắt mẹ gặp
phải.
Anh cả đến nơi,
việc đầu tiên là chạy xuống tầng bảy, định xin điều một y tá rất quan tâm mẹ
sang giúp đỡ. Nếu phải lấy cái ống dẫn nhân tạo đã vỡ ra khỏi người, thì không
thể giao cho đám y tá chưa từng làm việc này thực hiện. Anh cả nói, cô y tá
Vương Kim Ngọc trong mắt mẹ chẳng khác gì thiên thần.
Mẹ nằm co ro trên
giường, bên ngoài tỏ ra bình tĩnh, thực ra sợ gần chết, và thất vọng vô cùng.
Cầu nguyện.
Buổi tối.
Chương Cơ quả là
thần kỳ. Không cần đổi ống mới, bác sĩ “sửa” vèo vèo cái ỗng dẫn của mẹ. Ai
cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay là đêm
Noel, cũng là ngày thứ mười bốn bà ngoại mất, dân gian gọi là nhị tuần. Thằng
út thay mặt mẹ từ Đài Bắc chạy đến Đào Viên tham dự lễ cúng.
“May mà thằng út đi
Đào Viên...” Mẹ ngồi trên giường vừa khóc vừa nói.
“Mẹ ơi, con đã nói
mà. Mẹ đẻ ba đứa chắc chắn là có lý do. Mỗi đứa đều có thể giúp mẹ vài việc.”
Tôi nói.
Mẹ tiếp tục khóc.
Tôi không cản mẹ.
Tôi là người duy nhất không biết ngăn cản bất cứ ai rơi nước mắt.
Tôi chỉ nằm sắp
người bên cạnh, lặng lẽ nghe mẹ kể chuyện.
Mẹ bắt đầu kể từ
rất xưa, khi mẹ còn là một cô bé nhỏ tuổi.
Ba của ông ngoại,
tức cụ ngoại, còn là một người hay “đ. mẹ, đ. cha”.
“Ông à, ông không
chửi bậy con mới đi bán vịt với ông.” Mẹ nghiêm túc.
Thế là, mới lớp
hai, mẹ ngồi sau xe đạp của cố ngoại đi ra chợ bán vịt. Mẹ đội cái nón nhỏ
xinh, nép bên cụ ngoại lúc nào cũng hút thuốc, cầu nguyện cho vịt bán thật mau,
để đổi vài thứ đồ dùng đem về nhà.
“Cái Tú, ngồi lại
gần tí nữa!” Cụ ngoại gọi, tay cầm bát cơm, bảo mẹ ngồi sát bên.
Cụ ngoại rất thương
mẹ, vào thời đại đàn ông ăn xong phụ nữ mới được ngồi vào bàn, cụ rất hay cho
mẹ hưởng chế độ mà bà ngoại cũng không có: ngồi ăn cùng một đám đàn ông. Miếng
thịt ba chỉ ông ăn vào mồm thể nào cũng nhè ra chỗ nạc cho vào bát mẹ.
“Bẩn thật đấy.” Mẹ
cười buồn.
Sau đó là chuyện dì
Vạn xuất gia, đến ông ngoại trọng nghĩa trọng tình, cuối cùng là bà ngoại của
mẹ - qua đời khi đang ăn hồng.
Câu chuyện của mẹ,
câu chuyện từ trước khi mẹ có anh em tôi.
Sau đó gặp ba, gặp
tình yêu, thế là có câu chuyện thuộc về một gia đình.
Anh cả nói rất
đúng.
Anh nằm dư một tuần
trong bụng mẹ, bởi không chịu rời khỏi mẹ.
Tôi nằm thiếu một
tuần trong bụng mẹ, bởi muốn sớm nhìn thấy mặt mẹ.
Thằng út nằm trong
bụng mẹ không thiếu ngày nào bèn nhảy ra, bởi đã hẹn với mẹ.
Ba anh em, từ trong
bụng mẹ, đã dùng cách thức của riêng mình để yêu thương mẹ.
Khóc mệt, thân nhiệt
mẹ tăng lên 39 độ, tôi ra phòng hộ lý xin thuốc panadol.
Mẹ ho liên tục,
uống thuốc giảm sốt xong, nằm cuộn trên giường, nét mặt khổ sở, cố gắng làm bản
thân ra mồ hôi.
“Để bọn con yêu
thương mẹ thêm hai mươi lăm năm nữa nhé mẹ ơi.” Tôi nói. “Để mẹ thấy được câu
chuyện tuyệt vời của tụi con.”
25/12/2004
Bốn giờ ba mươi
rồi, mẹ vẫn tiếp tục sốt cao 38,9 độ khiến tôi rất hoang mang.
Mẹ đang ngủ mê,
lòng bàn tay nóng rực, tôi đi tìm y tá, nhưng thuốc giảm sốt không được uống
liên tục, nên không lấy được viên panadol thứ hai.
Điều duy nhất tôi
có thể làm là liên tục đo thân nhiệt, rồi hết lần này đến lần khác hết hồn vớ
cột thủy ngân cao ngất không hề sụt giảm, sau đó gọi mẹ dậy uống vài ngụm nước
nóng, đi toa lét để hạ nhiệt, sau cùng đành lấy khăn bông lau người cho mẹ.
Một đêm An Lành
không hề an lành.
Lau người xong, tôi
ngồi ở giường phụ, viếtThợ săn mạng sống câu được câu chăng. Vừa
liếc sang thấy mẹ dụi giấy vệ sinh lên mắt, lại đang âm thầm khóc.
“Mẹ ơi, mẹ đang
giận bản thân đúng không?”
“Ừ.”
“Con cũng thấy
buồn. Ngồi bên cạnh cũng thấy căng thẳng thay cho mẹ, mẹ chắc còn căng thẳng
hơn.”
“Ừ. Sốt mãi không
hạ, chán quá. Sao vậy không biết?”
Giọng mẹ rất ấm ức,
lí nhí.
Tôi không kìm nén
được nữa, cũng bắt đầu sùi sụt.
“Điền, con đừng
khóc nữa, con khóc thế mẹ sẽ khóc òa lên theo mất...” Mẹ lo lắng.
“Hồi trước mỗi lần
con ốm mẹ chăm con tốt biết mấy, bây giờ mẹ ốm con chỉ biết nhìn mẹ sốt mãi,
con chỉ biết đo nhiệt độ và đưa nước cho mẹ uống, thật là vô dụng...” Tôi khóc
òa, nhớ lại chuyện thời thơ ấu.
Đây là lần đầu tiên
tôi khóc bên cạnh mẹ, kể từ khi mẹ bị bệnh.
Cảm xúc một khi đã
“vỡ bờ”, thì rất khó ngừng lại.
Hơn một tháng nay
mẹ ốm, trong đầu tôi đã dồn ứ rất nhiều cảm giác bất lực, những hoang mang vẫn
đè nén mãi cuối cùng đã vỡ òa.
“Điền à, đừng khóc
nữa.”
“Con thể nào cũng
bị anh cả chửi cho...”
“Đừng có nghĩ vậy,
mẹ sốt đâu phải lỗi của con. Con cũng không muốn mẹ bị sốt mà!”
“Không phải, ý con
là, anh cả mà biết con khóc trước mặt mẹ, chắc chắn chửi con chết.”
Thế là hai kẻ mít
ướt bèn bảo nhau đừng khóc nữa.
Mẹ tích cực uống
nước, đi toa lét, trong khi tôi rốt cuộc đã xin được viên panadol thứ hai nhờ
vào “tư cách” sốt cao 39,4 độ. Mẹ uống xong, không bao lâu bắt đầu đổ mồ hôi.
Còn tôi phải nhờ vào nước cốt gà và rất nhiều nước nóng để giữ đầu óc tỉnh táo,
thỉnh thoảng lại đo thân nhiệt cho mẹ, cuối cùng giúp mẹ chuẩn bị khăn bông ướt
lau mình lần thứ hai.
Cuối cùng mẹ đã hạ
sốt, lúc 6h sáng.
“Đói bụng rồi nhỉ?
Hê hê.”
“Mẹ ăn bánh bao
chay là được.”
Nửa tiếng sau, mẹ
gặm bánh bao chay nóng hôi hổi, xem ti vi. Tôi cuối cùng cũng thả lỏng toàn
thân ngủ thiếp đi.
Chuyện mẹ lo sợ vẫn
cứ xảy ra.
“Chúng tôi quyết
định lấy ống dẫn của bác ra.” Bác sĩ tuyên bố trong khi tôi còn đang thiêm
thiếp.
Cơn sốt liên tục
đêm qua khiến cho hai vị bác sĩ quyết định như vậy.
Tôi còn đang ngái
ngủ, chưa kịp hiểu ra chuyện gì, vị bác sĩ trẻ tuổi đã dùng một kỹ thuật rất
tinh vi từ từ rút cái ống dẫn màu xanh ra, cắt bỏ đoạn cuối cùng, thả vào túi
nhựa để nuôi cấy vi khuẩn.
Hy vọng nguyên nhân
mẹ sốt hằng ngày đúng là do viêm nhiễm ở ống dẫn nhân tạo. Nếu không, thực sự
không biết phải làm sao kiểm tra nữa. Nuôi cấy vi khuẩn mất ba ngày, hy vọng
vẫn có thể theo như mong muốn của mẹ: ra viện trước thứ ba tuần sau.
Buổi trưa sau khi
mua cơm cho mẹ về, nằm ra giường, tôi bắt đầu suy ngẫm về tình yêu và tình ruột
thịt. Hoặc nói chính xác hơn là: “người cùng ta chia sẻ tình yêu, liệu có thể
cùng chia sẻ tình ruột thịt hay không?”
Rất yêu một người,
phải chăng sẽ nghiễm nhiên yêu cả con mèo người ấy nuôi, hoa cỏ người ấy trồng,
cả phê người ấy uống, truyện tranh người ấy đọc..., và những thứ khác nữa? Nếu
đúng thế thì tình yêu cứ chồng xếp lên như vậy liệu có còn là tình yêu nữa
không?
Nhưng dù có phải
hay không, điều đó vẫn là thứ tôi mong muốn.
Ngẫm nghĩ miên man,
cơ thể lại tiếp tục thiếp đi trong nhiệt độ khổ sở của phòng điều hòa.
29/12/2004
Từ Đài Bắc về đến
Chương Hóa, mẹ đã đổi phòng bệnh, từ tầng chín đổi xuống tầng tám, lần này là
phòng đơn cách ly.
Lần đổi phòng này
do mẹ chủ động yêu cầu.
Người bệnh cùng
phòng trước đó mắc bệnh gan, tạm thời không được sử dụng thuốc chống lao phổi,
nên cũng không thể tiếp tục điều trị lao phổi, bệnh viện chỉ còn cách cho ông
ta cách ly. Quan trọng hơn nữa là, bệnh nhân này không đeo khẩu trang, bác sĩ
khuyên nhủ thế nào cũng không nghe. Mẹ rất sợ chúng tôi sẽ vì thế mà trúng đạn,
cũng lo lắng bản thân bị lây nhiễm chéo, bèn viết hai tờ đơn gửi phòng hộ lý và
bác sĩ, đề xuất được đổi sang môi trường điều trị thân thiện hơn.
Bác sĩ cũng hiểu,
bèn cho chúng tôi chuyển xuống buồng cách ly ở tầng tám, phòng đơn, môi trường
được cải thiện vượt bậc.
Buổi tối đến phiên
tôi vào chăm mẹ, mang theo hai tấm thiệp của mọi người viết cho mẹ xem, một tấm
từ Pháp, chị gái của Thác, tấm kia đến từ đại học Trung Chính ở Gia Nghĩa. Mẹ
dặn đi dặn lại, rằng lời viết trong thiệp rất chân thành, tôi phải nhớ cảm ơn
sự quan tâm của mọi người cho thật chu đáo.
Cô đơn là thứ còn
khó chịu đựng hơn cả đau buồn.
Đau buồn mang tính
bùng nổ, hủy diệt tức thì, trong khi cô đơn là sự bào mòn đục ruỗng linh hồn
trong thời gian dài.
Khi tôi cầm điện
thoại lên tay, rất lâu mà không biết phải gọi cho ai, cảm giác trống rỗng của
động cơ chạy không tải lại dâng lên trong tim. Không tải, không tải, để rồi cặn
dầu muội xăng đóng két đầy lồng ngực.
“Bởi vậy, câu
chuyện là như thế.”
Tôi nói, mắt nhìn
Quả Cầu Nhỏ ngồi bên cạnh.
“Cô đơn ấy à, vừa
phải thôi.” Quả Cầu Nhỏ nhắc nhở.
Đúng, vừa phải
thôi.
Quả Cầu Nhỏ là một
cô gái tết tóc đuôi ngựa, trên mặt có những vết tàn nhang nhàn nhạt, mũi be bé,
mắt nhỏ nhỏ, mặc áo trắng, quần bò xanh đậm, giày thể thao trắng. Quả Cầu Nhỏ
nở nụ cười, rất giống hình ảnh cần có của một cô gái mà tôi... chuẩn bị đem
lòng yêu.
Từ giờ này trở đi,
Quả Cầu Nhỏ và tôi sẽ hình bóng không rời.
“Có được không?”
Tôi mong đợi.
“Dĩ nhiên không vấn
đề mà!” Quả Cầu Nhỏ cười cười.
Nếu cô ấy vui, cuối
câu sẽ có một chữ “mà” đáng yêu.
Quả Cầu Nhỏ mấy
tuổi, tôi còn chưa quyết định, nhưng cô nhìn tôi xoa bóp cho mẹ một cách rất
hiểu biết, cùng xem Nấc thang lên thiên đường với mẹ tôi.
Cho nên, chắc
khoảng... mười bảy tuổi?
“Suy nghĩ này của
anh không có khả năng đâu mà.” Quả Cầu Nhỏ nhịn cười, lắc lắc đầu.
Tôi đành bỏ cuộc.
Mẹ xem ti vi, tôi
mở máy tính viết Thợ săn mạng sống, còn Quả Cầu Nhỏ vốn đang
chăm chú với các tình tiết tầm thường trên phim, cũng không nén được tò mò xem
tôi đang làm gì.
“Anh đang viết
truyện.” Tôi ra dấu chữ V, nói về nghề nghiệp và mơ ước của mình.
Quả Cầu Nhỏ chăm
chú lắng nghe, dẫu có nghe cả trăm lần, cô vẫn giả vờ tỏ ra hào hứng.
Thật là đáng yêu
quá đi.
“Đùng lao lực quá
nhé, nhớ phải đứng dậy đi lại một chút, để mông khỏi đau.” Quả Cầu Nhỏ nói, cứ
thế kéo luôn tôi đứng dậy.
Tôi đành đứng lên
đi vài vòng tượng trưng trong cảm giác ngọt ngào và bất đắc dĩ, dù sao thì
phòng bệnh cũng quá chật.
Bàn tay của Quả Cầu
Nhỏ rất bé, ngón tay thanh mảnh, đặt vào bàn tay tôi vừa vặn thành một sự kết
hợp ấm áp nhất.
Mân mê, mân mê.
Mượn một câu của chính mình trong Tình yêu, hai hay ba dở, bàn
tay của con gái thật là sản phẩm tuyệt vời nhất made by God (Thượng đế sản
xuất).
Ngắm nhìn Quả Cầu
Nhỏ, chợt có cảm giác muốn khóc.
“Đừng nhớ nữa, lần
này không thể được nữa rồi.” Quả Cầu Nhỏ an ủi rất tâm lý: “Cứ như chị ấy nói,
mỗi lần anh không vui là trốn vào trong truyện. Vậy anh hãy trốn vào đi.”
Tôi rất buồn, lại
mở máy tính ra, để những con ma cà rồng chạy lui chạy tới khắp Kyoto từ ba trăm
năm trước chiếm lĩnh bộ nhớ tạm thời của tôi, tránh lại có tài nguyên dư thừa
nhớ về Xù.
Mẹ vẫn liên tục ho,
đổ mồ hôi trộm, tôi chỉ biết bất lực dừng gõ bàn phím, ngoài nói mấy câu động
viên ra, chẳng biết giúp gì nữa.
Khó khăn lắm mẹ mới
ngưng được cơn ho vật vã, rồi ngủ thiếp đi trong tư thế kỳ quặc. Quả Cầu Nhỏ và
tôi rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi nhớ đến Giai
Nghi.
Mọi thứ về Giai
Nghi đủ để viết trọn một câu chuyện trong sáng và đau buồn về tuổi trẻ mà cả
đám chúng tôi cùng sở hữu, vẹn toàn nhưng cũng đầy ắp tiếc nuối.
Tôi yêu Giai Nghi,
bắt đầu từ năm thứ hai trung học cơ sở ngô nghê cho đến năm thứ ba đại học vẫn
còn ngây ngô, rất cố gắng để yêu Giai Nghi tám năm trời. Nhưng nếu đổi một định
nghĩa khác về yêu, thì đến bây giờ tôi vẫn rất yêu Giai Nghi, tròn mười lăm năm
rồi, chưa từng gián đoạn; có điều con người Giai Nghi mà tôi yêu vẫn dừng lại ở
Giai Nghi trước kia, không thể chuyển đổi về thời gian không gian hiện tại.
Tôi hiểu, tôi trung
thành với tình cảm của mình, chứ không phải với “con người”.
“À, người con gái
của lòng anh hồi đó thay đổi rồi, thật ra anh không thể tiếp tục tình cảm của
mình, nhưng lại quen lưu giữ tình cảm đó, giống như văn khắc trên bia mộ vậy.”
Quả Cầu Nhỏ nói.
“Cảm giác yêu sẽ
không thay đổi, nhưng người mình yêu thì lại không thể đi tiếp cùng nhau nữa.”
Tôi nói, nhưng thật ra không cần phải giải thích.
Tôi phát hiện tuổi
của Quả Cầu Nhỏ không thể là mười bảy.
Có lẽ lớn hơn một
chút?
“Hôm nay anh viết
được 3000 chữ thôi, cứ thế này thì không thực hiện được ước mơ đâu.” Quả Cầu
Nhỏ nhắc tôi, nhưng sự chú ý của tôi đã mất kiểm soát.
Tôi không biết cuối
cùng Xù liệu có giống như Giai Nghi, trở thành một chú giải trong quá khứ
không.
Những sự tốt đẹp
không còn thuộc về tôi, thì chỉ có thể là một tình yêu đã qua, mà không phải là
một tình yêu tiếp diễn.
Ban đầu tôi rất hy
vọng sau khi chia tay Xù, hai đứa vẫn quan tâm lẫn nhau như ruột thịt, nhưng
gắn bó sâu sắc quá, thực ra tôi sẽ phiền lòng với tình cảm mới của Xù, tôi
không thể làm như trong tưởng tượng của mình: thật lòng cầu chúc hạnh phúc cho
cô ấy.
Nói cho cùng, tôi
rất không hoàn hảo, thậm chí khiếm khuyết tùm lum.
Những điều cầu chúc
của tôi, có lẽ nên đưa từng chút một, gom góp cho hoàn chỉnh hơn.
“Thế nên mới có em,
đừng đuổi em đi.” Quả Cầu Nhỏ cầu xin.
Tôi khóc.
Gục đầu vào lòng
Quả Cầu Nhỏ.

