Mẹ, thơm một cái - Chương 12
31/12/2004
Mặc dù mỗi lần ho
đều sặc chảy nước mắt, nhưng tối hôm trước mẹ chỉ sốt nhẹ, không lâu sau thì đổ
mồ hôi hạ sốt, không cần uống thuốc giảm sốt.
Hôm qua bác sĩ đánh
giá tình hình, quyết định cho mẹ xuất viện vào ngày mai, nhưng về nhà vẫn phải
tự cách ly, hẹn hai tuần sau quay lại bệnh viện lấy máu và xét nghiệm đờm. Bác
sĩ đã nói vậy, đương nhiên chúng tôi không có ý kiến gì khác. Mẹ chờ ngày này
đã quá lâu.
“Tốt quá, mẹ đã
được về nhà rồi.” Quả Cầu Nhỏ nhảy tưng tưng.
“Ừ, tốt quá đi!”
Tôi cười hì hì, lắc lắc đuôi tóc của Quả Cầu Nhỏ.
Mẹ rất vui mừng,
bắt đầu thu dọn đồ đạc như đứa trẻ hân hoan chuẩn bị ngày mai đi chơi xa.
Tôi ở bên cạnh
nhưng chẳng giúp nổi việc gì, chỉ đứng xem mẹ đang thi triển phép thuật.
Mẹ dọn dẹp sắp xếp
đồ đạc cũng có một triết lý riêng về ngăn nắp trật tự. Nếu là tôi soạn đồ, chắc
chắn sẽ lỉnh kỉnh túi nhỏ túi to, nhưng mẹ lại có thể chia nhóm phân loại, đóng
gói đồ đạc bằng số túi tối thiểu.
Trưa hôm qua tiệm
thuốc tạm nghỉ, ba lái xe chở phần lớn đồ đạc đi, còn anh cả đang giám sát thi
công nhà mới, các nhóm thợ lắp điều hòa, thiết bị gia dụng và đồ nội thất kéo
đến cùng ngày, bận tối mắt tối mũi, nhưng rõ ràng vẫn không kịp để mẹ xuất viện
có ngay nhà mới sạch sẽ để tĩnh dưỡng.
Thật đáng tiếc,
chúng tôi dự kiến ít nhất phải hai tuần nữa mới thu xếp ổn thỏa nhà mới. Đến
lúc đó chắc mẹ đã lại phải vào bệnh viện làm hóa trị liệu đợt hai.
Đêm khuya hôm qua,
ba chở tôi đến Đào Viên, hẹn cả thằng út ở đó dể tham gia lễ cúng bà ngoại. Hôm
đó nghe nói là ngày lạnh nhất mùa đông năm nay, lại mưa suốt ngày, tôi không
mặc áo khoác, phải liên tục vận nội lực chống rét, kết quả vẫn bị lạnh tê tái.
Lễ cúng bà ngoại
không có mẹ, trận mưa lạnh buốt ấy như muốn nói điều gì.
Tối hôm nay, cuối
cùng mẹ đã trở về căn nhà quen thuộc, vào ngày cuối cùng của năm 2004.
Nếu đây là một tiểu
thuyết, tôi sẽ viết rằng: “Mong sao tất cả tai họa và đau buồn đều dừng lại ở
năm 2004.”
Đáng tiếc đây lại
là đời thực.
Tôi chỉ biết trong
năm mới đến, phải biết trân trọng từng ngày, và hết sức cố gắng.
Nhưng có những thứ
muốn trân trọng cũng chẳng còn cơ hội. Tôi đã không chờ được cú điện thoại đếm
ngược của Chó Xù. Khoảnh khắc bắt đầu năm mới của cô ấy trôi qua, đã không còn
thuộc về tôi.
23/2/2005
Bây giờ là ngày 23
tháng 2 năm 2005, cách ghi chép gần nhất về đồng hành cùng mẹ đã năm mươi tư
ngày.
Cách năm mươi tư
ngày không ghi chép, mẹ giờ đang nằm bên cạnh tôi, tiến hành đợt hóa trị liệu
lần thứ ba.
Khoảng thời gian
ngắt quãng đó đương nhiên xảy ra rất nhiều việc, tôi thử chọn một số chuyện để
lại ấn tượng sâu sắc nhất để dốc lòng.
Mẹ rất băn khoăn,
lần đầu hóa trị liệu đã nằm viện bốn chục ngày, quá nhiều. Lâu đến mức không
thể xóa tan nỗi sợ hãi đằng đẵng bất tận, ngày nào cũng sốt lên sốt xuống, phát
hiện vi khuẩn lao, ống dẫn nhân tạo vỡ bung phải tháo bỏ, bao nhiêu là khó khăn
tai nạn ngăn cản mẹ bước ra khỏi cánh cổng bệnh viện Chương Cơ. Sau đó bà ngoại
lại mất vào đúng thời gian này, khiến cho mẹ bị giam trong phòng bệnh càng cảm
thấy bất lực.
Sau khi về nhà, mẹ
bắt đầu thấy giận hai tuần nằm thêm trong bệnh viện. Viết thư cho cậu út và mợ
cả, mẹ liên tục nhắc chuyện này, khi cậu cả và dì năm đến Chương Hóa thăm, mẹ
cũng kiên định cho rằng, trong đợt nằm viện làm hóa trị lần thứ hai, bệnh viện
phải “trả lại công bằng” cho mẹ.
Quả là rất đáng
yêu.
Tôi buộc phải thừa
nhận, sau khi mẹ ra viện, tôi liền thả lỏng rất nhiều, giống một cục c. dài dài
đần độn, ngày nào cũng ngủ với Puma đến trưa mới dậy, bữa sáng đã có người nhà
lo cho mẹ, tôi chỉ phụ trách đi chợ mua thức ăn chiều tối, và ở cạnh mẹ viết
sách (lúc đó chúng tôi đã cùng xem xong phần chiếu lại của Nàng Dae
Chang Geum và Nấc thang lên thiên đường, trở thành
khán giản trung thành của tám kênh văn nghệ giải trí).
Nói ra thì không
chỉ mình mẹ tôi, mẹ vừa mắc bệnh, nhiều “điểm mù” trong nhà bỗng chốc lộ ra rõ
mồn một, những “điểm mù” đó phản ánh rằng bình thường chúng tôi đã buông thả
cho phép mình thờ ơ với gia đình này đến nhường nào.
Bình thường mẹ nghỉ
ngơi trên lầu. Bởi vì nếu ở dưới tiệm, sẽ có rất nhiều khách quen, hàng xóm,
nhân viên các công ty dược phẩm xúm lấy mẹ hỏi thăm động viên nọ kia, tuy là
quan tâm, nhưng chắc chắn mẹ không nghỉ ngơi được, còn phải tốn sức nói chuyện,
trình bày bệnh tình, rồi lại an ủi ngược lại mọi người về nhân tình thế thái,
nên thà cứ ở trên lầu xem ti vi rồi ngủ. Vả lại, tiệm thuốc tầng một rất nhiều
người lui tới, cũng không phù hợp “tự cách ly”.
Có một buổi tối
đóng cửa tiệm thuốc xong, mẹ xuống làm sổ sách dấu má, lúc đi qua cây nước nóng
lạnh, phát hiện trên bề mặt vỏ nhựa đầy bụi bẩn, mẹ lặng lẽ lấy khăn ra lau,
khiến bọn tôi trông thấy thất kinh hồn vía, vội vàng yêu cầu mẹ nghỉ ngơi. Cứ
như vậy, mỗi người đều ôm nỗi ăn năn và bứt rứt, bèn cầm khăn lên làm vệ sinh
tủ thuốc và cửa kính, ngay cả người chưa từng cầm khăn lau là ba cũng đi tìm
chỗ để lau. Bấy giờ mẹ mới lẩm bẩm sao không có ai để ý cây nước bị bẩn đến mức
thế này.
Lại một buổi tối
khác đóng cửa tiệm thuốc, chúng tôi đang ở dưới nhà bỗng ngửi thấy mùi trứng xì
dầu quen thuộc, lên nhà tìm hiểu, quả nhiên mẹ đang lén lút vào bếp, làm món
trứng rán xì dầu nhãn hiệu mẹ hiền mà tôi yêu thích nhất, trong nồi còn có canh
cà chua sắp sôi. Cả nhà bật cười, xúm vào giúp mẹ lấy bát lấy đũa. Bóng dáng
nhỏ bé của mẹ như con thoi chạy đi chạy lại giữa bếp với phòng ăn, mãi mãi là
điểm khởi đầu của hương vị gia đình.
Mẹ kể một chuyện dễ
thương về đón năm mới.
Hồi đó mẹ vẫn còn
là một nhóc tì, ông ngoại đem nhóc tì mẹ đi khắp các nhà để chúc Tết. Ở dưới
quê, nhà ai cũng nghèo, vật chất thiếu thốn, nhưng tình người lại nồng hậu lạ
kỳ. Trong tay ông ngoại chỉ có sáu trái quýt, đến nhà ai ông cũng lấy ra hai
trái cung kính đem tặng, ngồi ở phòng khách hàn huyên một hồi, lúc đứng dậy cáo
từ, người trong nhà liền vào trong lấy ra hai trái quýt khác đem tặng lại, để
ông ngoại tiếp tục đi chúc Tết nhà khác.
Cứ thế, tổng số
quýt trên tay vẫn vậy, nhưng các trái quýt thì thay đổi liên tục, mẹ theo ông
ngoại đi chúc Tết từ đầu làng đến cuối làng. Mọi người đều rất ăn ý – mà tôi
gọi là một sự đồng thuận ấm áp.
Nhưng từ khi mẹ về
nhà tĩnh dưỡng, không phải việc gì cũng được tốt đẹp. Lúc đó cả nhà luôn chìm
trong một bầu không khí kỳ dị, và cũng có những xung đột ngấm ngầm ẩn chứa
trong cuộc sống hằng ngày.
Ba trở nên rất nhạy
cảm, rất dễ chán nản thất vọng, hoặc nổi cáu với người nhà chỉ vì những chuyện
cỏn con. Ba cũng bắt đầu nghi ngờ những thành tựu của bản thân không được mọi
người coi trọng, chẳng hạn như làm chủ tịch của rất nhiều công đoàn và chủ tịch
xã đoàn Ratary v.v..., ba trở nên hơi mất phương hướng.
Từ sau khi mẹ mắc
bệnh, ba coi việc rút lui khỏi xã đoàn Rotary là một hy sinh to lớn. Tôi thực
sự không có cách gì đồng tình với ba, bởi vì chính ba còn không coi xã đoàn
Rotary mà mình tham gia là một tổ chức tốt. Còn nhớ một lần trên xe đi Đào Viên
viếng bà ngoại, ba lại nhắc chuyện này, tôi không kìm được nói với ba, anh cả
cho rằng nếu mẹ không khỏi được bệnh, thì anh có lấy bằng tiến sĩ cũng chẳng có
ý nghĩa gì, vì thế đã xin phép giáo sư hướng dẫn trong trường cho nghỉ phép để
tập trung chăm sóc mẹ, như thế mới gọi là hy sinh... Đem thứ rất quý giá, rất
quan trọng của mình ra đánh đổi mới tính là hy sinh. Rút lui khỏi một tổ chức
mà bản thân cũng không coi trọng thì tính làm gì.
Thực ra anh em tôi
không phải không coi trọng sự nghiệp và các danh hiệu ba theo đuổi, nhưng cũng
như anh cả khuyên ba, quả thật trong quá trình theo đuổi thành tựu của mình ba
đã thiếu sự quan tâm. Rất nhiều quan tâm. Bắt đầu học cách dịu dàng từ bây giờ
vẫn chưa muộn.
Ngoài ra, bà nội
trở nên không biết làm gì. Bà rất muốn giúp đỡ, cũng rất cố gắng gắn mình vào
hệ thống cơ cấu chăm sóc giúp đỡ mẹ, nhưng luôn luôn bất đồng quan điểm với mọi
người trong vấn đề ăn uống. Nói bất đồng quan điểm cũng không đúng lắm, bà nội
là người luôn chấp nhận nhượng bộ, nhưng... bà cũng âm thầm duy trì một số
nguyên tắc tiết kiệm của bản thân, và không muốn mọi người động chạm đến nguyên
tắc của mình.
Lấy ví dụ, ban đầu
bà nội không thích ăn đồ buffet chúng tôi mua về, hoặc chỉ ăn thức ăn dư thừa
của bữa buffet trước, bởi bà nội cho rằng đồ ăn chúng tôi mua về chỉ để phục vụ
một mình mẹ, không phải của cả nhà. Nếu chúng tôi mua gà rán và khoai tây chiên
chứa nhiều calo từ hàng fastfood về (hồng cầu ưa thích nhất thứ này), thì bà
nội sẽ giục mẹ ăn thật nhanh, còn nhấn mạnh đây là thức ăn chúng tôi đo ni đóng
giày riêng cho mẹ, song bản thân bà lại không đụng đến.
Tính cách của tôi
thuộc loại thế nào cũng được, tôi rất tôn trọng ý chí tự do của mọi người, nếu
trong nhà có người bỗng nhiên thích ăn pháo đùng hoặc vụn thủy tinh, tôi sẽ chỉ
phụ trách chụp ảnh lưu niệm. Nhưng anh cả thì lại có “tính cách cần có của
người anh”, anh vắt óc tìm cách giải thích cho bà nội, và kiên trì rằng thức ăn
mua về là để cả nhà cùng ăn, có gì ngon lành thì cà nhà cùng tẩm bổ, trong nhà
không cần có người chuyên phụ trách thức ăn thừa. Có một tối, bà nội một mình
đun món cá đã thiu định ăn, anh cả trông thấy nổi xung, bèn lấy cái tô to gắp
hết thức ăn thừa ăn sạch, mới làm cho bà nội sợ quá phải nhượng bộ.
Dĩ nhiên bà nội
cũng có những chỗ đáng yêu, mặc dù hai chục năm qua không có thực tiễn bếp núc,
nhưng dưới sự hướng dẫn của mẹ, bà đã nấu ra một nồi gà hầm, được mẹ khen một
câu “rất ngon”, thế là cả tuần tiếp đó ngày nào cũng gà hầm. Sau đó mẹ lại khen
một câu canh khoai lang ngon, chúng tôi bèn trải qua một tuần hoành tráng toàn
canh khoai lang.
May thay bầu không
khí này đã được cải thiện khá nhiều, ngoài thứ không khí đó, rất nhiều họ hàng
hoặc bạn học cũ lâu năm không gặp, thậm chí cả những người tôi không ngờ tới
như chị Sài, đều nói là họ đã đọc Mẹ, thơm một cái của tôi đăng
dài kỳ trên mạng. Hỏi tôi vì sao không viết tiếp...
Ôi! Vì phải cày bản
thảo cho kịp đấy!
24/2/2005
Vậy thì bắt đầu kể
từ ngày 14 tháng 1 năm 2005, mẹ nhập viện làm hóa trị lần thứ hai.
Lần thứ hai, thực
tế chỉ làm hóa trị có năm ngày, tức là năm bịch Ara-C, bệnh viện không ai chịu
đứng ra làm phẫn thuật đặt port-A (một loại mạch máu nhân tạo đặt giữa hai vai,
có thể dùng hơi nửa năm), bác sĩ điều trị cũng chẳng đặt ống dẫn nhân tạo vào
trong cánh tay – một phương pháp đơn giản hơn – nữa.
Mẹ đành lần lượt
truyền dịch vào hai tay, cách ba ngày đổi một kim mới, nếu vừa phải truyền
thuốc vừa phải truyền máu, thì hai tay đều bị chọc kim. Mẹ thì nhẹ cả người, dù
sao phẫu thuật cũng luôn khiến người ta khiếp sợ, nhưng tôi và anh cả lại rất
đau đầu. Bởi vì hai tay liên tục bị chọc kim như vậy, mạch máu lại rất yếu ớt,
dễ gây ra các vấn đề như xơ cứng tĩnh mạnh v.v...
Trong khi mẹ còn bị
lao phổi, sợ lây nhiễm cho các bệnh nhân khác, chúng tôi buộc phải lựa phòng
cách ly đơn đắt đỏ, trừ đi bảo hiểm y tế, mỗi ngày phải trả 2500 tệ. Chậc chậc.
Phòng đơn dĩ nhiên
khá là dễ chịu, tôi đặt laptop của mình lên bàn trà nhỏ, điên cuồng cày bản
thảo. Tôi đã lần lượt chiến đấu với xê ri truyện Sát thủ, ba
tập đầu Truyền kỳ về thợ săn mạng sống, tập truyện ngắn, bản
thảo sửa lạiĐồng nhân thứ tám của Thiếu Lâm tự trong một không khí
như vậy.
Một người bạn trên
mạng, nick Nguyệt Quang Mẫu Nại nhắn tin cho tôi nói rất đúng, chất lượng phòng
đơn đâu chỉ gấp đôi phòng hai người.
Ở phòng đơn, nói
năng không cần thì thào, đồ dùng có thể quăng thoải mái khắp nơi, mỗi anh em
đều có thể có chỗ cho mình, và quan trọng nhất là, có thể tùy ý đổi kênh ti vi.
Thế là mẹ đều đặn xem Chuyện tình Paris, tiếp tục theo
dõi Nấc thang lên thiên đường và Ngọt đắng cuộc
đời trên các kênh phim ảnh. Còn tôi say sưa với kênh Animal Planet.
Animal Planet có
một kỳ chuyên về hổ Bengal, khiến tôi rất ấn tượng.
Ống kính bám theo
một con hổ cái mới sinh hai con (hổ đực đi đâu không biết). Hổ mẹ dũng mãnh
thiện chiến, bản lĩnh hiếm có, một mình chăm sóc hai hổ nhóc ngây ngô vụng về,
dạy chúng săn mồi, làm mẫu cách nín thở theo dõi, từng bước áp sát con mồi, dạy
cách điều chỉnh nhịp điệu giữa lúc rình mồi với chồm lên vồ mồi, dạy cách cướp
linh dương và ngựa vằn với cá sấu bên bờ sông v.v... Tôi xem hai chú hổ con động
tác hệt nhau rạp mình trườn về phía đám linh dương đang ăn cỏ, nhưng mấy lần
đều bị lộ khiến đang linh dương cảnh giác lảng xa, cảm giác rất thú vị.
Nhưng quãng thời
gian yên ổn chẳng được bao lâu. Lúc hổ con hai tuổi, trên lãnh địa của ba mẹ
con hổ sống nương tựa vào nhau đột nhiên xuất hiện một vị khách không mời...
một con hổ đực rất lực lưỡng.
Tôi cứ ngỡ hổ đến
hai tuổi đã trưởng thành rồi, nhưng nhìn trên màn ảnh, con hổ đực xâm phạm kia
còn to gấp đôi, to hơn cả hổ cái. Người làm phim giải thích, hổ đến bốn tuổi
mới đủ sức sống độc lập, khi đó nó sẽ rời xa hổ mẹ, đi tới nơi khác mở mang
vương quốc của riêng mình. (Lãnh địa của hổ đực thường rộng gấp ba, bốn
lần của hổ cái). Còn trước đó, chúng hoàn toàn không phải là đối thủ của
hổ trưởng thành.
Trong giọng nói đầy
lo lắng của người làm phim, tôi cũng bắt đầu thấp thỏm. Kẻ xâm nhập mang lại
cho ba mẹ con nhà hổ mối uy hiếp rất lớn, người làm phim nhớ lại một quang cảnh
rất tàn khốc được chứng kiến nhiều năm trước... Hổ đực tàn bạo giết chết hết cả
đám hổ nhỏ không phải con mình. Trong tấm hình đen trắng, xác bảy tám con hổ
con nằm thành dãy khiến người xem cũng thấy cay cay mũi.
Lúc này hổ mẹ vốn
có trách nhiệm bảo vệ hai hổ con cũng phải đối mặt với nguy cơ mất con, bởi vì
hổ đực liên tục đến quấy rối nó, ra mặt đòi giao phối.
Hổ đực hiểu rõ
rằng, phải giết chết hai hổ con thì mới giải phóng được hổ cái khỏi “trách
nhiệm làm mẹ”, nên đang rình rập cơ hội. Hổ mẹ không khoan nhượng, đã quyết
liệt đánh lui hổ đực một lần, còn làm bị thương móng vuốt nó. Nhưng hổ đực vẫn
lảng vảng xung quanh, đúng là lom lom như hổ đói.
Hổ mẹ hiểu rõ, nó
không thể tiếp tục bảo vệ hai hổ con khôn lớn nữa. Nhưng nó vẫn chưa dạy hết
các kỹ năng sinh tồn cho hai đứa con. Trong tình trạng đó, dù hổ con rời mẹ đi
tới nơi khác, rất có thể sẽ chết đói hoặc bị các loài mạnh hơn săn diệt.
Trong tiếng gầm gừ
trầm thấp của hổ đực khi xa khi gần, hổ mẹ đã cân nhắc suốt mấy ngày.
Cuối cùng, người
làm phim ghi lại một hình ảnh không ngờ.
Trên con đường
rừng, hổ mẹ nằm ra đất, ra hiệu cho hai hổ con. Hai hổ con bèn sán lại bên
cạnh, nũng nịu ngậm bầu vú đã hết sữa từ lâu. Hai con hổ cũng đã cai sữa từ lâu
đang tỏ ra vô cùng quyến luyến quấn lấy nhau.
Ba con hổ dùng dằng
rất lâu. Sau cùng, hai hổ con đứng dậy, ngẩng đầu sải bước ra đi trong tiếng
gầm trầm trầm của mẹ. Rời bỏ người mẹ đã không tiếc mọi giá để bảo vệ chúng như
thế.
“... Vậy là từ biệt
rồi sao?” Người làm phim lẩm bẩm.
Tôi xem cảnh tượng
lạ lùng đó mà ngẩn người, có khác gì trong phim hoạt hình Disney đâu.
Người làm phim vẫn
kiên trì theo dõi phần tiếp theo của câu chuyện. Năm tháng sau, con hổ cái lại
mang bầu. Hổ đực trước đây đe dọa nó bây giờ lại trở thành kẻ che chở cho nó và
các con mới sinh. Nhưng hai hổ con ra đi thì không rõ tung tích, rất có thể đã
chết đói trước quy luật đào thải vô tình của tự nhiên.
Mãi đến một ngày,
người làm phim đang đi tuần tra trên xe jeep, đến một khoảnh rừng thì thấy một
trong hai con hổ con (mang đặc điểm cụt đuôi). Hổ con hai tuổi rưỡi mặc dù gầy
gò, nhưng cuối cùng đã kế thừa được sự tự tin của hổ mẹ, gầm vang trước con gấu
lợn hung dữ, khẳng định lãnh địa của mình, sau một hồi giằng co nó đã đuổi được
gấu lợn đi.
“Chúng ta có thể
khẳng định, ít nhất hổ mẹ đã thành công với một hổ con sống sót.” Người làm
phim nói.
Đây không phải là
câu chuyện nhỏ ý nghĩa lớn, tôi cũng chẳng thấy rõ bài học gì từ bộ phim tài
liệu này, nhưng trước màn ảnh ti vi giữa đêm khuya, tôi xúc động đến không kìm
nén được.
Chuyện kể
thêm
Trong quá trình
chăm sóc mẹ, xảy ra rất nhiều tình trạng “cố gắng nhiều nhất chưa hẳn là tốt
nhất.”
Chúng tôi lo bầu
không khí im lặng quá mức khiến mẹ dễ “nghĩ nhiều”, nên hay kể những chuyện
buồn cười trong cuộc sống cho mẹ, nhưng có lúc lại phản tác dụng.
Mẹ bắt đầu khó chịu
với các “tiết mục” của chúng tôi, cảm thấy chúng tôi cứ chăm chắm vào việc chọc
cho mẹ cười mà quên mất mẹ đang không khỏe, không có tâm trí đâu hưởng ứng
chúng tôi. Vì vậy mẹ trịnh trọng cảnh cáo chúng tôi đừng chọc cười mình mọi nơi
mọi lúc như thế, cũng yêu cầu tôi đừng làm những tư thế kỳ quặc gây cười nữa, mẹ
nhìn thấy chỉ càng buồn. Tôi quả thật có chút bẽ bàng, nhưng đặt mình vào vị
trí của mẹ, thấy mấy trò gây cười bị phản tác dụng như vậy cũng hợp logic thôi.
Đợt hóa trị thứ hai
thuận lợi không ngờ.

