Ma thổi đèn (Tập 7) - Chương 13
CHƯƠNG
13
TAN
CHẢY
Đúng lúc mọi người đang nóng lòng sốt ruột, bỗng có
tiếng tên xé gió từ vực sâu lao vút lên không trung, đó chính là tín hiệu hai kẻ
do thám phát ra, thông báo dưới đáy vực không có khí độc.
Đám trộm ồ lên hoan hô, ai nấy kéo tay xắn áo, xin
được xuống dưới tác chiến, lão Trần cầm đầu phái Xả Lĩnh mấy năm, biết rõ thời
buổi này không còn như thời Tống Giang, muốn làm kẻ dưới phục tùng không thể chỉ
nhờ vào cái lỗ miệng, ngoài trọng nghĩa khinh tài, còn phải tiên phong đi đầu,
đồng cam cộng khổ, lúc đào mồ cần đích thân xông xáo, không ngại hiểm nguy, phải
tỏ rõ bản lĩnh hơn người trước mặt thuộc hạ thì cái ghế thủ lĩnh này mới ngồi vững
được. Lão lập tức chọn ra hai ba chục tên tay chân thân thủ nhanh nhẹn, rồi
đích thân dẫn đầu, bắt thang rết leo xuống vực.
Độc vật dưới vực sâu có thể chỉ là sợ ánh sáng, hoặc
tạm thời bị vôi bột xua đuổi, nên tạm náu vào ngõ ngách nào đó, giờ để cả đoàn
cùng vào địa cung vận chuyển bảo vật e vẫn còn quá sớm, chỉ đành dẫn nhóm quân
cảm tử tinh nhuệ xuống trước quét sạch hiểm họa ẩn nấp nơi đáy vực.
Mấy chục người dùng móc thừng mềm và thang rết xuyên
qua lớp mây mù tụt xuống vách đá, thang tre quẹt qua làm đất đá trong các khe nứt
rơi lả tả. Khoảng cách giữa hai bên vách đá khá hẹp khiến âm thanh bị bưng kín,
một viên đá nhỏ rơi xuống cũng có thể phát ra tiếng động rất lớn, lỗ tai người
nào người nấy lùng bùng tiếng vọng đá rơi. Vách đá rêu xanh trơn trượt, dây leo
chằng chịt, chỉ lơ là một chút là có thể trượt chân rơi xưống, hoặc chẳng may
thang rết bị tuột thì cả bọn coi như mất mạng. Một thử thách khảo nghiệm cả tinh
thần lẫn thể lực, song đám trộm đều là những tên bạt mạng, theo thủ lĩnh nín thở
ngậm tăm, lẳng lặng leo xuống đáy vực.
Càng đi sâu vào lớp sương mây, ánh sáng càng tù mù,
hai bên vách đá ướt đẫm nước, khí lạnh bức người, toán trộm ước chừng địa cung
đã ở không xa, âm khí càng lúc càng nặng nề, mộ cổ táng lớn chắc nằm ngay trước
mắt, tinh thần cả bọn phấn chấn hẳn lên. Thời đó phương thức thắp sáng trong
núi chủ yếu chỉ có đốt đuốc bằng tre hoặc nhựa cây, đèn bão dùng dầu hỏa là thứ
xa xỉ không phải ai cũng có tiền dùng. Vậy mà dân trộm mộ khôngchỉ sắm được đèn
bão, đèn măngsông, còn tậu được cả đèn mỏ từ tay chủ hầm mỏ Đông Dương, tóm lại
là đa dạng muôn vẻ, không trang bị đồng nhất. Bấy giờ đèn mỏ đèn bão mỗi người
đeo bên mình đều được bật lên, bỗng chốc trên vách núi ẩm thấp mịt mùng như có
đến mấy chục con đom đóm lập lòe nhấp nhô lên xuống.
Lão Trần có cặp dạ nhãn nên không cần đèn cũng chẳng
cần đuốc, là người đầu tiên xuống vực, cũng là người chạm đáy trước tiên. Khe nứt
trong núi Bình Sơn càng xuống sâu càng chật hẹp, chỗ hẹp nhất hai người đứng
không đủ cựa mình, gọi là đã tới đáy, chứ thực ra vết cắt trong lòng núi vẫn
còn kéo dài xuống dưới nữa.
Một hang động đá vôi rất lớn lộ ra trong khe núi,
lòng hang sâu rộng, chỉ nghe gió dữ rít gào, tuy tầm nhìn bị hạn chế nhưng vẫn
có thể cảm nhận không khí tối tăm nặng nề hết sức bên trong. Ngay phía dưới khe
nứt là một tòa điện thờ sừng sững thâm nghiêm, lợp ngói lưu li như vảy cá, nằm
lọt thỏm vào lòng hang, bên trên mái ngói phủ đầy vôi bột vừa ném xuống, bên dưới
rui mộc lộ ra cả. Trên nóc hang đóng một lớp sương thủy ngân, xem ra trước đây
trong địa cung từng có rất nhiều thứ này, nhưng đến nay đã bốc hơi hết qua khe
nứt, chỉ để lại vô vàn những đốm đen sì loang lổ. Lão Trần rón rén bước trên
thanh rui mộc, tới một nơi chắc chắn bèn dừng lại cất tiếng hú gọi Trại Hoạt Hầu
và Địa Lý Băng.
Trên mái điện thờ sương mây mù mịt, không hề thấy dấu
vết nào của hai người họ. Lúc này Hoa Ma Linh cũng dẫn những người khác lục tục
kéo tới, đảo mắt một lượt rồi hỏi: “Ông chủ, sao giờ?”
Lão Trần nói: “Đến cái điện xiêu vẹo này thì Trại Hoạt
Hầu và Địa Lý Băng không thấy đâu nữa rồi, anh em phải hết sức cẩn thận, tìm
trên mái trước đã.” Hoa Ma Linh biết trong địa cung đâu đâu cũng có nguy hiểm
rình rập, vội vàng khoát tay, đám trộm mộ nhất loạt rút khí giới, vừa giơ cao
cây đèn bão vừa dán sát người trên những tấm ngói lưu li kiếm tìm tung tích đồng
bọn.
Cả bọn tản ra tìm kiếm, mò mẫm từ bên mái sập này
sang đến bên mái sập kia vẫn không thấy tăm hơi họ đâu cả. Hai con người bằng
xương bằng thịt vậy mà sống không thấy người chết không thấy xác, nhưng vừa mới
đây thôi bọn họ còn từ đáy vực bắn tên lên báo hiệu, giả như xảy ra sự cố trong
lúc đám trộm leo xuống thì với đôi tai thính nhạy của lão Trần, lại thêm trong
vực núi vọng lên, nhất định phải nghe thấy động tĩnh, lẽ nào là gặp ma. Bình
Sơn là núi luyện đơn, không thể xem thường, bên trong mộ cổ không có gì thì
thôi, nếu có chắc chắn phải là thứ hiểm độc. Nghĩ đến đây, vẻ âm u trong địa
cung càng khiến người ta lạnh buốt sống lưng, nổi cả da gà.
Ra tới mép ngoài mái điện, có thể thấy huyệt động
sau điện đã bị bịt kín bằng đá tảng, xung quanh dựng mấy dãy hành lang quây
vuông hình chữ hồi, lại có cả một ngọn giả sơn đắp bằng đá Thái Hồ, trông như một
vườn hoa, những chỗ lõm tích đầy gỗ mục, đọng ứ nước bẩn hôi thối. Trên nóc động
gác rất nhiều máng đá, không biết để làm gì. Đám trộm thấy cửa điện đã bị lấp,
đành quay lại chỗ mái điện đổ nát. Hoa Ma Linh vứt xuống một ít phốt pho, ánh
sáng bừng lên trong gian điện tối om, trước mắt bọn họ hiện lên những cột trụ
sơn đỏ, cảnh tượng nguy nga tráng lệ không kém Hoàng cung, nhưng lưu huỳnh chỉ
chiếu sáng được trong tích tắc, còn chưa kịp nhìn kĩ đã tắt ngấm.
Lão Trần vẫy tay ra hiệu, lập tức có hai tên tay
chân vác thang tre tới, thả xuống điện thờ qua lỗ thủng trên mái ngói, vài kẻ
gan dạ nhất xách khẩu M1932 của Đức, lách cách lên đạn rồi theo thang tre tụt
xuống.
Tuy biết không khí bên trong luôn được lưu thông,
nhưng để đề phòng khí độc họ vẫn mang theo lồng chim, bên trong nhốt một con bồ
câu trắng. Vừa đặt chân vào trong gian điện, bọn bồ câu trong lồng liền nhảy
nhót không yên như kinh sợ điều gì, cả đám nhìn nhau ngơ ngác, bồn chồn giơ cao
đèn bão rọi quanh, lập tức phát hiện ra sự việc bất thường, vội mời thủ lĩnh xuống
xem.
Lão Trần tay nắm chặt con Tiểu thần phong, dẫn theo
đám thuộc hạ còn lại trèo xuống tới nơi, chỉ thấy đám người xuống trước mặt cắt
không còn hột máu. Thì ra bên trong gian điện xiêu vẹo này không hề có quan
quách, nền điện lát gạch vuông đá tím, đồ bày biện đều là các loại vũ khí nhà
binh như khôi giáp đao thương, cung tên khiên búa, ngoài ra còn có mấy chục bộ
yên ngựa, quang cảnh hệt như một kho quân dụng. có lẽ đây đều là đồ tùy táng của
tướng sĩ nhà Nguyên tử trận, nhưng nhìn vào sâu trong gian điện, ngay cả lão Trần
cũng lạnh cả gáy.
Trên nền là đống quần áo giày tất của Trại Hoạt Hầu
và Địa Lý Băng, tất cả được trải phẳng, cúc áo còn nguyên chưa mở, lồng chim bọn
họ mang theo vứt lăn bên cạnh, cửa lồng cài chặt, không có bất kì dấu hiệu bị
phá hoại nào, nhưng bồ câu bên trong đã chẳng thấy đâu nữa. Lão Trần và bọn Hoa
Ma Linh trông thấy cảnh tượng này lập tức nhớ tới truyền thuyết về đất dời thây
Bình Sơn, thi thể hễ nhập núi liền hóa thành âm khí, lẽ nào chuyện tà ma này có
thật?
Lão Trần chợt nảy ra một ý, vội bảo thuộc hạ soi
đèn, còn mình lấy chân khều khều đống quần áo, thấy con Tiểu thần phong bỗng
nhiên lóe sáng, lão biết ngay có sự chẳng lành, vội vàng đảo mắt khắp lượt, dỏng
tai lên nghe ngóng, tuy không phát hiện ra điều gì bất thường, nhưng da thịt
toàn thân cứ run lên từng chặp, như đang âm thầm thôi thúc: “Mau chạy đi! Mau
chạy đi!”
Cuộc đời lão Trần trải qua biết bao hiểm nguy kinh hồn
bạt vía, trực giác của lão đối với nguy hiểm được đánh đổi từ những lần từ cõi
chết trở về, chí ít cũng chính xác đến bảy tám phần. Lúc này lão đâu còn tâm
trí tiếp tục lục soát đống quần áo, vội ra hiệu cho đồng bọn yên lặng rút lui. Lão
Trần vốn đang đứng chính giữa gian điện kiểm tra đống quần áo, bấy giờ quay người
bỏ đi, vừa đi dược một bước bỗng thấy phía sau có ai túm lấy vai mình.
Lão tuy không phải hạng nhát gan, nhưng sự việc xảy
ra quá đường đột, lại không ngờ có kẻ dám vỗ vai thủ lĩnh, nên cũng giật mình
vã mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn lại càng kinh hãi khôn cùng. Thì ra Hoa Ma Linh
lúc nãy đi sau lão, không hiểu vì sao mặt mưng đầy mủ đặc, toàn thân như tưới đẫm
sáp nến.
Hoa Ma Linh vừa sợ vừa đau, mủ đặc không ngừng chảy
ra từ mồm và mũi, hắn không nói được đành phải túm lấy vai lão Trần, chỉ một động
tác như vậy, mà cánh tay giơ ra của hắn đã nát rữa hoàn toàn, ngay bản thân hắn
cũng không dám tin, bèn nhấc tay đưa lên trước mặt quan sát, nhưng chỉ trong
tích tắc ấy, cặp mắt hắn trợn trừng nhìn cánh tay như sáp nến gặp lửa, dần tan
chảy thành dịch mủ.
Đám trộm mộ sợ chết khiếp không biết làm sao, sững
ra giây lát đã thấy đầu Hoa Ma Linh nát bét, cái xác không đầu chưa kịp đổ xuống
đã tan luôn thành nước, bộ quần áo rỗng không rơi xuống, bên trong vẫn còn một
vũng mủ đặc. Một người sống sờ sờ, bỗng tan chảy sạch trong nháy mắt? Không một
ai kịp nhìn thấy chuyện gì đã xảy ra với hắn.
Hoa Ma Linh là thân tín của thủ lĩnh phái Xả Lĩnh,
có địa vị trong đám mộ, không ngờ hôm nay lại bỏ mạng nơi đây. Tận mắt chứng kiến
cái chết của hắn, lão Trần cũng không khỏi sợ hãi: “Chẳng lẽ Linh tử đã đụng phải
âm khí đất dời thây? Tà thuật gì lại ác ôn thế này…” Dù lão là người thần cơ ứng
biến, nhưng gặp phải kịch biến trước nay chưa từng thấy thế này cũng khó lòng đối
phó, chỉ còn cách nhanh chóng rút khỏi đây rồi tính tiếp.
Đúng lúc này, trong gian điện thờ thâm u bỗng dưng
vang lên những tiếng động khác thường, hơn trăm con rết to hoa văn sặc sỡ, mình
dài bốn năm tấc, miệng nhả dãi trong suốt, sột soạt bò tới bộ quần áo của Hoa
Ma Linh, hút lấy hút để chỗ nước mủ còn lại. Tiếp đó, từ các khe kẽ trên cột
kèo cũng xuất hiện vô số rết, nhện, trùng độc trông coi điện thờ, mình chi chít
vân đỏ tươi cực độc.
Vốn dĩ sau khi lò luyện đơn trên núi Bình Sơn bị bỏ
hoang, dược thảo và kim thạch sót lại rất nhiều, lâu ngày dược khí ngấm sâu vào
đất đá, thu hút các loài trùng độc tìm tới. Rồi núi Bình Sơn nứt lộ ra mộ cổ,
đám trùng độc này liền lấy âm trạch làm sào huyệt, ngày ngày nhả truyền độc cho
nhau, lại thêm tác dụng của dược thạch dần dần trở thành những loài kì độc. Người
chạm phải dịch độc do chúng tiết ra sẽ lập tức rữa thành mủ trong giây lát, chỉ
cần là cơ thể có máu có thịt, thì từ trong ra ngoài xương tủy gân cốt, ngay đến
cọng lông cũng không còn. Bọn trùng này còn thường chui vào trong mộ thất cắn
xác chết, khiến thi thể tan ra thành nước rồi hút sạch, thổ dân không biết nên
đều đem truyền thuyết đất dời thây ra lí giải cho hiện tượng kì quái hiếm gặp
này.
Ban nãy lũ trùng độc sợ vôi bột, trốn biệt vào điện
thờ và khe núi, giờ mới lũ lượt kéo ra khiến người ta trở tay không kịp. Đám trộm
mộ đang lúc hoảng loạn, liên tiếp có hai ba người trúng độc, dịch độc này lợi hại
dị thường, chỉ dính tí chút là toàn thân sẽ nhanh chóng biến thành mủ đặc bầy
nhầy, trong gian đại điện hỗn loạn không ngừng vang lên tiếng gào thét đau đớn
như phanh tim xé phổi. Có người trong cơn hoảng loạn bóp cò loạn xạ, tên bay đạn
lạc, lập tức lại thêm mấy mạng người chết oan dưới tay đồng bọn. Thoắt cái, đám
trộm theo thủ lĩnh xuống địa cung đã chết gần hết, chỉ còn lại dăm bảy người.
Gã câm Côn Luân Ma Lặc đứng bên lão Trần, tuy không
nói được nhưng đầu óc bén nhạy linh hoạt, gã nhận thấy địa cung này chính là
hang ổ của đủ loại trùng độc, người sống khó lòng lưu lại lâu, vội kéo chủ nhân
lùi vào một góc điện. Gã tuy cao lớn nhưng động tác rất nhanh nhẹn, nghĩ lúc
này bám vào thang rết leo lên nhất định sẽ bị lũ trùng độc đuổi theo cắn đít,
bèn nắm lấy chiếc thang giật mạnh.
Thang tre tuy dẻo dai nhưng vẫn bị gã giật đứt một
đoạn, đem vụt tới tấp lên mấy thanh xà mục, mái ngói bên trên cùng vôi bột nhất
loạt rơi xuống, phủ trắng bốn bề. Trùng độc rắn rết các loại rất sợ vôi bột,
hít phải bột vôi chỉ kịp giãy giụa vài cái đã lăn ra chết phơi bụng, thấy vôi
văng tung tóe, chúng nhanh chóng lẩn mất, để lộ ra một khoẳng trống.
Đám người lão Trần cũng vội che kín mắt mũi miệng,
tránh trận vôi bột. Trước mắt thang tre đã hỏng, muốn thoát thân chỉ còn cách
đi qua cửa chính điện thờ, nào ngờ rui gỗ rơi rụng quá nhiều, không đỡ nổi
thanh xà ngang trên nóc mái. Thanh xà này tuy không phải xà chính trong “chín
ngang tám dọc một kim xà” nhưng cũng to cỡ mấy người ôm, do lâu ngày không được
tu sửa, lại chịu mưa gió dãi dầu, đúng lúc này bỗng rầm một tiếng, trượt lệch
xuống từ trên đỉnh mái, mang theo ngói vỡ gỗ mục, rơi thẳng xuống chỗ đám trộm
mộ.
Thanh xà ngang này nếu sập xuống chẳng khác nào sấm
giăng sét giội, dù tránh được cũng bị dồn tới chỗ không có vôi bột để lũ trùng
độc tấn công, chết chẳng toàn thây. Côn Luân Ma Lặc từ bé đã phải chịu cảnh bần
hàn lưu lạc, gã chịu ơn lão Trần nên nguyện một lòng theo lão báo đáp ân tình.
Gặp cảnh nguy cấp nóng lòng cứu người, gã liền gạt đồng bọn sang bên, xoạc chân
đứng tấn, thành thế Thác Tháp Thiên Vương, dang rộng hai cánh tay như hai lá quạt
hương bồ, gồng mình đỡ lấy thanh xà. Cả thân người bị lực quán tính giội khuỵu
xuống, tuy gã được trời phú cho sức khỏe hơn người, nhưng mắt mũi không khỏi tối
sầm, suýt chút nữa còn ộc cả máu tươi, ngọn đèn bão đeo trước ngực cũng tắt
ngóm trước luồng kình phong. Song dù thịt nát xương tan, gã vẫn quyết tâm chừa
lại đường sống cho Trần thủ lĩnh.
Lão Trần không cam tâm để mặc gã câm đã trung thành
tận tụy theo mình bao năm nay chết trong địa cung, định quay lại cứu gã, nhưng
mấy tên trộm còn lại đều biết tính mạng gã câm chỉ là chuyện nhỏ, mạng sống thủ
lĩnh mới là quan trọng. Nếu Trần thủ lĩnh bỏ mạng trong hầm mộ này, phái Xả
Lĩnh sẽ tan tác như rắn mất đầu, việc đã gấp đến nước này cũng chẳng màng đến
tôn ti trật tự gì nữa, không nói nhiều lời ra sức lôi kéo lão Trần đi, đạp tung
cửa điện xông thẳng ra ngoài.
Lão Trần lòng như lửa đốt, cổ họng nghẹn cứng, mồm
há hốc không kêu được thành tiếng, nhìn trừng trừng vào gã câm hai tay đã không
còn chịu được sức nặng của thanh xà, bất cứ lúc nào cũng có thể thổ huyết mà chết.
Cùng lúc ấy, đám rết hoa sặc sỡ thấy bụi vôi tan liền thừa cơ bò lên hai ống
chân gã, chỉ e còn chưa đợi xà ngang đè chết thì cả người gã cầm đã biến thành
mủ máu bầy nhầy.

