Yêu phải bọ cạp - Chương 01 - 02 - 03
Chương 1:
Ngày mưa gặp “bánh bèo”
Tôi thản nhiên dựa lưng vào bức tường, lơ đãng nhìn mưa thấm ướt mặt đường nhựa.
Ánh mắt dửng dưng thế thôi, trong bụng thật ra đang mắng đến mười tám đời của
lão trời đánh thánh vật, không có mắt. Nhằm lúc tôi không mang theo ô ra đường
mà mưa. Hôm nay lại xui xẻo khoác lên người toàn màu trắng, sơ mi trắng, giày
cũng trắng. Tôi chán nản nhắm mắt lại không nhìn mưa nữa, dù gì cũng không có
việc gấp, về nhà muộn một tí cũng chẳng sao.
Tôi đứng khoanh tay nhắm mắt, nghe gần hết danh sách nhạc
trong điện thoại. Itou Kashitarou đang hát đến đoạn điệp khúc bài Umbrella, bỗng
bên cạnh vang lên giọng nói con gái:
“Này! Này!”.
Tôi gỡ một bên tai nghe xuống, nhướn mày nhìn cô nàng.
Bên cạnh từ lúc nào xuất hiện một đứa con gái. Tóc cô nàng ướt nước, dính vào
gò má. Trông mặt mũi cũng khá xinh, chỉ có điều tôi bị dị ứng với màu hường phấn;
mà cô nàng lại diện nguyên bộ váy hồng, dưới chân mang giày thể thao cũng màu hồng
nốt. Trên tay quất thêm cái đồng hồ hồng nhạt. Tôi ngất!
Thấy tôi không trả lời, cô nàng nhăn mặt:
“Này, có nghe không vậy?”.
Tôi nhìn cái miệng nhỏ vừa phát ra giọng nói kia, biết ngay môi cô nàng cũng quết
son màu hường mà…
Cô nàng chỉ vào dây nghe nhạc của tôi, lại chỉ lên trời, nhắc
nhở, giọng điệu như là mẹ tôi không bằng:
“Anh không thấy trời đang có giông sét à? Lại còn đeo tai nghe, chán sống hả?”.
Mẹ nó, hôm nay ra đường nhất định giẫm phải phân chó mà không để ý rồi. Bị mắc
mưa đã đành, còn gặp phải con nhỏ hường phấn nhiều chuyện.
Tôi nhếch môi, lôi điện thoại trong túi quần, tắt chương
trình phát nhạc. Lại mở 3G vào google gõ loạn một hồi, chỉnh âm lượng lên mức
cao nhất, sau đó lại gần nhét tai nghe vào tai cô nàng. Tôi cười thầm đếm đến
ba thì thấy “bánh bèo” mở to mắt, sau đó hét lên.
Cô nàng nhảy ra xa, một tay bịt tai, một tay chỉ vào tôi, trợn
mắt mắng:
“Anh… cái đồ biến thái này… đáng khinh… vô sỉ… không đứng đắn…”.
Cô nàng mắng đến mức mưa cũng bỏ chạy. Tôi ngó ra đường, thấy trời đã tạnh thì
tâm trạng trở nên rất vui vẻ, quay sang nhìn “hường phấn” cười:
“Cảm ơn nhé!”.
Tôi tắt 3G, đóng trang web đen, mở lại chương trình phát nhạc, nhét dây nghe
vào tai, ung dung về nhà.
Bảy giờ tối, vừa tắm gội xong, định ra ngoài đi ăn thì điện
thoại đổ chuông. Tôi liếc nhìn hai chữ “Cục cưng” trên màn hình, mở loa ngoài,
vừa lau tóc vừa nói chuyện điện thoại:
“Cục cưng à? Nhớ anh rồi phải không?”.
Giọng nói trong điện thoại lộ vẻ cáu giận:
“Nhớ cái rắm. Đã bảo đừng có gọi buồn nôn như vậy, tôi không có bạn gái nhất định
do cậu hại!”.
Tôi mặc kệ cậu ta, tập trung lau khô tóc.
“Chạy đi đâu rồi? Quân Soạn? Này? Cái đồ biến thái nhà cậu,
có nghe không đấy?”.
Tôi liếc nhìn cái điện thoại trên bàn, lười biếng nói:
“Ồn ào quá! Gọi tôi có việc gì?”.
Trần Đông Đông không hài lòng với câu hỏi của tôi:
“Công việc gì, rủ cậu đi uống cà phê thôi. Nghe nói Nam Kỳ Khởi Nghĩa mới mở một
quán được lắm. Nửa tiếng nữa tôi ghé nhà đón cậu”.
Tôi đói bụng, đáp không mấy hứng thú:
“Tôi bận rồi”.
Đối phương có vẻ không tin:
“Bận gì giờ này?”.
Tôi liếc nhìn cái khăn trong tay:
“Bận lau khô tóc”.
Giọng nói trong điện thoại gào lên:
“Cậu bớt vớ vẩn đi. Tôi cúp máy đây, lát qua mà không thấy ai, tôi đốt nhà cậu”.
Tôi cảm thấy ông trời đối với tôi rất không công bằng. Lúc muốn mưa thật to thì
lại chẳng thèm mưa. Chẳng còn cách nào, đành ăn đỡ mì gói vậy.
Đúng bảy rưỡi, Trần Đông Đông đã ở trước nhà bóp còi xe. Tôi
nhét ví tiền vào túi, khóa cửa cẩn thận, leo lên ngồi sau lưng cậu ta:
“Đúng giờ nhỉ, công công?”.
Trần Đông Đông rất không thích việc tôi đặt biệt danh cho cậu ta, lườm tôi qua
gương chiếu hậu:
“Câm mồm. Ông không phải thái giám!”.
Tôi định đốp lại thì trông thấy mắt cậu ta trong gương chiếu hậu từ liếc tôi
chuyển sang liếc nhìn hai “em gái” đi ngược chiều trên vỉa hè. Hai cô nàng cũng
nhìn bọn tôi, một cô còn vén tóc cười làm duyên. Chậc chậc, mặc dù hai gương mặt
đẹp trai của bọn tôi đều bị “nồi cơm điện” che hết một nửa, vẫn hút gái như thường.
Trần Đông Đông thấy đối tượng cười thì rất thích chí, chạy xe chậm lại. Tôi nhếch
miệng, một tay vòng qua ôm hông “công công”, một tay vẫy vẫy, cười “dịu dàng” với
hai nàng. Cô vừa rồi còn cười, thấy bọn tôi dính sát vào nhau thì khóe miệng co
rút, nắm tay bạn chạy như có chó rượt sau lưng.
Trần Đông Đông nổi điên:
“Quân Soạn, tên biến thái này! Thấy gái xinh nhìn tôi nên gato hả? Còn không bỏ
cái tay thối của cậu ra!”.
Tôi chuyển từ động tác ôm sang thụi cho cậu ta một đấm, mắng:
“Bớt rỗi hơi đi. Cậu rủ tôi đi cà phê hay đi cưa gái hả? Tôi so với cậu đẹp
trai hơn không biết bao nhiêu lần, có cần gato không?”.
Cậu ta liền cãi:
“Cho dù cậu là “nam thần” của trường đại học, tôi cũng từng
là “soái ca” ở trường trung học cũ đấy! Ít nhiều tôi cũng từng có bạn gái, đâu
có vô vị như cậu. Thấy tôi có sức hút hơn nên gato đúng không? Còn không chịu
thừa nhận”.
Tôi thấy cậu ta “tự kỷ” thì rất khinh bỉ, muốn thụi cho cậu ta phát nữa, ngại
mình đang giao tính mạng vào tay đối phương nên chỉ mở miệng vạch trần:
“Bạn gái của cậu chẳng phải cũng vứt cậu lại mà chạy sang nước ngoài du học hay
sao? Cậu còn ở đó mà lên giọng chê tôi. Mà cậu bị nhiễm phim Hàn Xẻng đấy à?
Nam thần với soái ca cái khỉ gì”.
Trần Đông Đông cười đắc ý:
“Là phim Trung Quốc, cậu chẳng biết gì lại không chịu học hỏi. Suốt ngày ôm mấy
quyển sách khô khan, cả đời cũng chẳng có ai thèm yêu đâu”.
Tôi cười nhạt. Không ai yêu? Càng tốt. Con gái bây giờ cả ngày không make up tự
sướng khoe “mặt mộc” trên facebook thì cũng ăn mặc hở hang đi ra đường, nhìn
phát ốm lên được.
Đối với chuyện có bạn gái hay không, tôi trước nay đều không
bận tâm đến.
Chương 2: Lại
gặp cô nàng “hường phấn”
Trần Đông
Đông gửi xe xong, đi đến chỗ tôi đang đợi, hỏi:
“Lên tầng hai nhé? Trên đó view đẹp”.
Tôi thấy tầng
dưới khách ngồi gần kín chỗ rồi thì gật đầu đáp ứng rồi cùng cậu ta lên tầng trên.
Quán cà phê này trang trí không tệ, còn đang đưa mắt chọn chỗ thì gã công công
bên cạnh tôi đã bước nhanh về phía góc phải, nơi có hai “em gái” đang ngồi. Tôi
biết ngay mục đích cậu ta lên trên này không phải để ngắm cảnh mà.
Cô nàng mặc
áo vàng trông thấy công công đến gần thì cười tươi như phi tần nhìn thấy hoàng
thượng, vẫy khăn rối rít, à không có khăn, chỉ có tay. Nàng vừa vẫy tay vừa
nói:
“Anh Đông, trùng hợp nha. Anh cũng đến đây uống cà phê à?”.
Công công đáp:
“Anh không uống cà phê thì đến đây làm gì, quán này cũng đâu có phục vụ đồ ăn”.
Nàng kia cười trêu chọc:
“Em tưởng anh chỉ thích uống rượu cơ”.
Công công xua xua tay: “Thôi em đừng nhắc, anh không muốn nhớ lại bộ dạng thất
tình mất mặt của mình đâu”. Rồi chỉ tay vào hai ghế trống hỏi: “Bọn anh ngồi
đây được chứ? Không có hẹn với chàng nào chứ hả?”.
Áo vàng đưa tay ra dấu mời ngồi:
“Làm gì có,
hai anh ngồi đi”.
Vì hai cô
nàng đang ngồi đối diện nhau, nên tôi và công công cũng ngồi hai phía ngó mặt
nhau. Một bàn bốn người, bên tay phải tôi là cô nàng áo vàng, bên tay phải công
công là cô nàng áo đỏ.
Áo đỏ nãy giờ
vẫn cúi đầu, tập trung vào màn hình điện thoại, lúc này đưa tay cầm ly nước lọc
uống một ngụm. Lúc cô nàng ngẩng đầu vừa vặn trông thấy tôi, sau đó vì nuốt nước
quá vội mà bị sặc, vừa ho vừa chỉ tay vào mặt tôi:
“Tên gay biến thái!”.
Hai người
bên cạnh trố mắt.
Công công hỏi:
“Gay?”.
Áo vàng cũng
tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại:
“Biến thái?”.
Tôi cười cười nhìn áo đỏ:
“Nhớ không lầm, người xem GV* là cô cơ mà?”.
Nàng áo vàng
há to miệng:
“Trân, cậu xem GV hả?”.
Thì ra bánh bèo này tên Trân. Trân hường phấn lắc đầu nguầy nguậy:
“Không có xem, chỉ nghe thôi…”.
Công công liền la lên:
“Em cùng cậu ta xem… à, nghe… GV?”.
Trân hường
phấn càng điên cuồng lắc đầu:
“Không có,
không có. Em có lòng tốt nhắc nhở anh ta trời mưa giông đừng đeo tai nghe. Anh
ta không biết ơn thì thôi, lại còn… lại còn… cho em nghe thứ gớm ghiếc kia”.
Công công
nhướn mày nhìn sang, tôi nhún nhún vai tỏ vẻ chẳng có chuyện gì. Cậu ta quay
sang Trân hường phấn cười, thay tôi đính chính:
“Tên này
thích đùa dai lắm. Chỉ là hiểu lầm thôi, cậu ta rất thẳng! Anh bảo đảm!”.
Trân hường
phấn rõ ràng không tin. Tôi nhếch môi, một thằng đàn ông đi “bảo đảm” cho thằng
đàn ông khác là “thẳng”, có khác gì có tật giật mình. Mà đối phương cũng chẳng
phải chỗ quen biết, giải thích làm gì cho rách việc. Tôi chỉ thản nhiên gọi cà
phê. Công công cảm thấy không khí có phần ngột ngạt thì cố khuấy động:
“Anh là Trần
Đông Đông, hai mươi lăm tuổi, nghề nghiệp: lập trình viên. Nhưng tính tình anh
rất thoải mái, dễ kết giao lắm, không khô khan đâu”.
Cậu ta tự giới
thiệu với Trân hường phấn xong thì cô gái áo vàng cũng mỉm cười quay sang tôi:
“Em tên Quỳnh, Đỗ Ngọc
Quỳnh, đang là sinh viên năm ba, năm nay hai mươi hai tuổi. Trân là bạn học cấp
ba của em, hai mươi mốt tuổi, chuyên ngành ngôn ngữ học. Rất vui được làm quen
với anh”.
Tôi gật đầu
cười:
“Em học trễ
một năm?”.
Ngọc Quỳnh mắt
lấp lánh:
“Anh rất giỏi
đoán. Vậy để em đoán xem, anh là… luật sư?”.
Tôi lắc đầu:
“Trần Quân
Soạn, hai mươi lăm tuổi, ngành nghề tự do”.
Cô nàng phì
cười, cho là tôi cố tỏ ra bí hiểm. Thật ra tôi chỉ có sao nói vậy. Công việc của
tôi không bó buộc về thời gian lẫn yêu cầu. Công công thay tôi bổ sung:
“Công việc của
Quân Soạn là viết đề tài, lĩnh vực thì đa dạng lắm, chủ yếu là ẩm thực và văn học.
Chắc hai em có nghe đến tên “Alex Q” rồi chứ?”.
Trân hường
phấn nãy giờ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt dè chừng, nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi:
“Là người
đang gây tranh cãi trên báo và các diễn đàn mạng?”.
Cũng không
trách được cô nàng nghi ngờ. Ai cũng nghĩ Alex Q là Việt Kiều, hơn ba mươi tuổi.
Sự thật là tôi lấy cái tên ấy rất ngẫu hứng, thấy thuận tai nên đặt. Còn chuyện
tuổi tác, giọng văn của tôi khi tranh luận khiến người đọc hình dung đến một
tay lão luyện, trải đời. Dưới ánh nhìn quan sát tò mò của hai cô gái, tôi chỉ
im lặng uống cà phê, xem như mọi người đang nói chuyện người khác. Tôi không
thích bàn tán về công việc của mình. Đúng hơn là không thích người khác bàn về
bất kỳ chuyện gì của cá nhân tôi. Quan điểm của tôi rất đơn giản, cũng rất cố
chấp. Chia sẻ là chuyện rất riêng tư, không phải mục đích hay phương tiện. Nếu
là tri kỷ, cho dù song phương cùng im lặng, một ánh mắt cũng có thể truyền tải
cả ngàn vạn điều. Nếu đã xa lạ, nói nhiều cách mấy cũng chỉ là gượng ép lẫn
nhau mà thôi.
Thấy tôi
không muốn nhắc đến chuyện của mình, ba người bên cạnh đổi chủ đề, nói những
chuyện vui vẻ khác. Tôi lơ đãng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Thành phố này có quá
nhiều ánh đèn điện, không thể nhìn thấy được sao trời. Tôi không phải kẻ lãng mạn,
chẳng thích ngắm sao. Tôi chỉ lưu luyến khung cảnh năm ấy, dưới bầu trời đêm
ngàn sao, bên cạnh có cô gái trẻ thích mặc váy trắng vải thô, cử chỉ vén tóc
duyên dáng, mắt sáng hơn cả vì tinh tú, chăm chú nhìn tôi khẽ giọng:
“Tớ yêu cậu”.
Mỗi lần nghe
cậu ấy dịu dàng nói thế, tôi đều vui vẻ “ừ” một tiếng. Có những mạch nước ngầm
chỉ chảy được hai đầu, có những kết nối không thể tìm được điều gì tương tự.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ điều đó.
Cà phê cạn tới
đáy, bốn người đứng dậy nói lời tạm biệt. Lúc đợi hai “tài xế” Đông Đông và Ngọc
Quỳnh đi lấy xe, cô gái áo đỏ bên cạnh mím môi nhìn tôi:
“Lúc chiều
là em hiểu lầm anh. Nhưng cũng tại anh đùa ác quá cơ!”.
Tôi hơi quay
đầu sang, không rõ tại sao cô nàng lại nhắc chuyện này? Thấy tôi không đáp lời,
người bên cạnh hơi ngượng ngập, song vẫn nói tiếp:
“Em thường
xuyên theo dõi và đọc những gì anh viết. Người viết ra những quan điểm thẳng thắn
và nghiêm túc như vậy, nhất định là người có nội tâm sâu sắc. Nếu anh không ngại,
chúng ta có thể kết bạn được không?”.
Tôi không ngạc
nhiên vì cô nàng thay đổi thái độ, tôi chỉ cảm thấy mình không có lý do để gật
đầu đáp ứng. Tôi nhàn nhạt nói:
“Tôi không
có hứng thú kết bạn với một cô gái thích màu hồng”.
Người trong
lòng tôi, cậu ấy yêu màu trắng, thích sự giản dị. Sinh nhật tôi sẽ mặc váy trắng,
ôm hộp quà, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng rất đẹp. Tâm hồn tôi rộng lớn, có
thể chứa được sông dài biển rộng. Nhưng trái tim tôi rất nhỏ, ngoài cậu ấy ra,
không còn có thêm ai khác. Tôi có thể nhìn ra ánh mắt cô gái bên cạnh, biết nó
tượng trưng cho điều gì. Nhưng tôi không thích như vậy. Tôi không bài xích,
nhưng tôi chưa bao giờ giống những người khác. Bọn họ vội vã, tôi chỉ thích lâu
dài.
Trần Đông
Đông đã mang xe đến đón, tôi bước đi không ngoái đầu nhìn lại. Nói rõ ràng như
vậy, cô nàng nhất định đã hiểu. Chắc cũng chẳng lâu, dăm ba ngày sẽ vứt ngay
tôi ra khỏi đầu ấy chứ.
Về đến nhà
khoảng mười giờ tối. Tôi thay đồ ngủ, mệt mỏi úp mặt lên gối. Mỗi khi nỗi nhớ ấy
ùa về, tôi đều không còn sức lực. Quờ quạng tắt đèn bàn, tôi nhắm mắt, khẽ thở
dài.
Chú thích *:
GV là Gay Video.
Ai tò mò cứ việc search google, he he.
Chương 3: “3”
Mỗi ngày tôi
sẽ ra công viên, tới cái ghế đá bạc màu năm tháng “của mình” để ngẩng đầu ngắm
mây. Đây là thói quen có từ thời học cấp ba, chỉ trừ những hôm trời mưa là ở
nhà, còn không lại ra đây ngửa cổ lên trời. Đều đặn như người ta dắt chó đi dạo
vậy.
Vừa nghĩ đến
chó liền trông thấy một người một chó đi lại.
“Phật viết, kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu
nhìn lại mới đổi được kiếp này một lần gặp thoáng qua”.
Ba lần năm mười lăm, một ngàn năm
trăm cái ngoái đầu. Chết tiệt, ngoái như vậy có mệt không hả?
Trân hường phấn hôm nay lại mặc màu hồng.
Khác chăng lần này cô nàng mặc chân váy tennis, áo thun. Tôi là người khô khan,
không giỏi dùng ngôn từ hoa mĩ để tả ai đó. Chỉ cảm thấy cô nàng có vẻ thích hợp
với màu sắc kia. Nếu không phải tôi dị ứng màu hồng, có lẽ sẽ cảm thấy người
con gái đang tiến lại gần cũng khá xinh đẹp. Nhưng, tôi đặc biệt không thích
màu hồng. Nên, tôi đặc biệt không thích cô nào mặc màu này. Càng không thích
“ba lần tình cờ gặp gỡ”, chả khác gì cảm giác liên tiếp giẫm phải phân chó.
Có lẽ trông thấy ánh mắt “thiếu thân
thiện” của tôi, cũng có thể cô nàng vẫn nhớ đến những lời “cực kì thiếu thân
thiện” hôm trước tôi nói, Trân hường phấn còn cách tôi ba mét thì mím môi, vẻ mặt
phân vân. Chắc cô nàng đang không biết nên tiến tới chào hỏi, hay quay phắt người
bỏ đi cho rảnh nợ. Tôi là người không có thói quen chủ động bắt chuyện, chỉ cần
đối phương không mở miệng, tôi cũng sẽ ngậm chặt mồm “thủ khẩu như bình”.
Sau khoảng một phút, cô nàng cuối
cùng đưa ra quyết định, dùng tốc độ nước rút chạy tới trước mặt tôi:
“Chào anh, Quân Soạn”.
Sách tâm lý học có viết, một người nếu
gọi thẳng tên của bạn thường có hai khả năng: hoặc là người ta đang nổi điên với
bạn (như trường hợp của “công công” mỗi lần kêu gào tên tôi qua điện thoại), hoặc
là người ta muốn rút ngắn khoảng cách mối quan hệ với bạn.
Tôi có ba lựa chọn để giải quyết tình
huống trước mắt.
Một, không nói năng gì đứng dậy bỏ
đi. Có lẽ cô nàng sẽ cảm thấy tôi là kẻ thô lỗ cộc cằn, về sau sẽ tránh xa tôi
ra.
Hai, đáp cho lệ. Sau đó nói có việc bận,
nhanh chóng kết thúc đối thoại trong vòng một nốt nhạc.
Ba…
Tôi còn chưa kịp nghĩ xong, đã trông
thấy hai “bàn tay” bé nhỏ đang đặt lên hai đầu gối của mình, kẻ đó lại còn rướn
người muốn… hôn trộm tôi. Thời thế đúng là hỗn loạn, đàn ông ra đường cũng bị
“yêu râu xanh” tấn công. Tôi còn đang nhướn mày ngạc nhiên, chưa biết nên “đối
phó” thế nào thì đồng phạm của kẻ háo sắc lên tiếng:
“A… xin lỗi anh. Lốm Đốm, con làm bẩn
quần chú Quân Soạn rồi kìa. Mau nhận lỗi với người ta, nhanh lên!”.
Kẻ có biệt danh Lốm Đốm đứng thẳng
trên hai chân sau, hai “tay” khoanh lại, ánh mắt ra vẻ đáng thương nhìn tôi, lí
nhí “gâu gâu” hai tiếng. Tôi ngắm nghía rồi bật cười:
“Thì ra là một cô bé háo sắc”.
Tôi lắc lắc đầu, trong bụng nhủ thầm
con chó nhỏ này cũng thật lanh lợi, đáng yêu. Ngẩng đầu lên vừa vặn trông thấy
Trân hường phấn đang… đỏ mặt.
Thường thì con gái đỏ mặt khi được
khen, hoặc khi xấu hổ. Có người còn đỏ mặt vì tức giận, hoặc vì… nghẹn đồ ăn. Tôi
hiện tại vừa khen vừa trêu, nhưng tôi đâu có khen cô ta.
Nếu đây là lần
đầu gặp gỡ, có thể tôi sẽ trêu Trân hường phấn giống buổi chiều mưa hôm ấy.
Nhưng đây không phải lần gặp đầu, mà là sau khi “gặp lại” rồi “lại gặp” lần nữa.
Lần thứ ba rồi. Nên tôi chẳng còn hứng thú trêu chọc.
Tôi nhấc
mông đứng dậy, xoay người định rời đi. Trân hường phấn gọi tôi lại hỏi:
“Anh có ác cảm
với em sao? Lần nào trông thấy em cũng như nhìn thấy quỷ vậy…”.
Tôi giơ tay
trái, lắc lắc cổ tay đang đeo đồng hồ:
“Mỗi ngày
tôi chỉ ở đây mười lăm phút. Đã hết giờ rồi”.
Cô nàng bĩu
môi:
“Cũng đâu phải
đi làm, giờ giấc là do anh quyết định mà”.
Câu này
không sai. Thời gian của tôi dùng vào việc gì đương nhiên do tôi định đoạt. Mà
tôi đâu có muốn dùng thời gian của mình để nói chuyện với cô ta. Tôi nhìn thẳng,
dùng giọng nghiêm túc nói:
“Tôi là người
sống và làm việc theo nguyên tắc. Con người tôi có rất nhiều ưu điểm, một trong
số những vô vàn ưu điểm ấy là: yêu công việc. Giờ tôi phải trở về để làm việc
chính đáng”.
Tôi nói xong
định bỏ đi ngay, vừa xoay lưng đằng sau đã có tiếng phản bác:
“Việc chính
đáng là tưới cây phải không?”.
Lần thứ hai
quay lại đối mặt với cô nàng, tôi nheo mắt hỏi:
“Làm sao em
biết?”.
Tôi không
tin cô gái này có giác quan thứ sáu hay biết tiên tri, tài năng đặc biệt gì đó.
Khả năng duy nhất là phe tôi có kẻ phản bội. Quả nhiên, Trân hường phấn cúi đầu
nói:
“Em hỏi anh
Đông”.
Tên “công
công” này chưa gì đã bị mua chuộc rồi. Thật là kẻ “mê sắc bỏ bạn”, dám ăn hối lộ!
Bán đứng ông đây, để xem tôi tính sổ với cậu ta thế nào.
Cô nàng lại ngẩng đầu tiếp tục:
“Những lời lần
trước của anh khiến em rất khó chịu. Em không phục nên mới bảo Ngọc Quỳnh cho
số điện thoại của anh Đông. Em hỏi anh ấy, tại sao anh lại ghét màu hồng? Anh
Đông nói, anh chỉ thích màu trắng. Nên màu nào đối nghịch với trắng, anh đều
ghét”.
Tôi buồn cười
nhìn cô nàng:
“Đối nghịch
với trắng là đen”.
Trân hường
phấn lắc đầu:
“Trên đời có
vô số màu sắc, không có màu nào thật sự đối nghịch với màu nào. Sự tương phản
chẳng qua dựa vào cảm giác của con người. Đối với em, đen và trắng đều khiến em
có cảm giác buồn bã rất rõ ràng. Nên em thích màu sắc tươi sáng, màu hồng khiến
em vui vẻ. Như vậy có gì sai? Sao lại khiến anh ghét em?”.
Lý luận cũng
thật “đao to búa lớn”. Đã vậy, tôi cũng không khách sáo nữa:
“Tôi ghét em
lúc nào? Tôi chỉ không có hứng thú. Màu hồng khiến em vui, nhưng không khiến
tôi vui. Đây gọi là “không cùng chí hướng, không chung đường”. Chẳng có gì là
sai hay đúng, là sở thích khác nhau thôi”.
Cô nàng định
lên tiếng phản kích, tôi cười cười chờ đợi xem đối phương còn có lời lẽ hay ho
gì. Không đợi được cô nàng mở miệng, thì đã có kẻ khác “phun nước bọt” đột ngột.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời khó hiểu. Dự báo thời tiết trong điện thoại bảo rằng hôm
nay khó có mưa. Thế này là thế nào? Nhất định là trời cao đố kị người tài. Tôi
chưa kịp tức giận thì cổ tay đã bị nắm lấy, cô nàng một tay dắt Lốm Đốm, một
tay dắt tôi chạy. Tôi không thích tiếp xúc thân mật thế này, cũng cảm thấy tình
cảnh hiện tại đúng là mất hình tượng. Nhưng tình huống bất đắc dĩ, nên đành cắn
răng bỏ qua vậy.
Trân hường
phấn kéo tôi chạy đến quán cà phê trong công viên. Cô nàng giũ giũ tóc, chun
mũi quở trách: “Đang yên đang lành sao tự dưng lại mưa nặng hạt thế nhỉ?”. Giọng
nói lại không hề có vẻ bực bội.
Hôm nay cô
nàng cột tóc kiểu đuôi ngựa, trông rất khỏe khoắn. Lúc này khuôn mặt nhỏ dính
những hạt nước mưa to tròn trong suốt đang chảy xuống. Làn da trắng tự nhiên
không đánh phấn, tôi có cảm giác như đang nhìn thấy sương đậu trên những khóm
hoa chớm nở.
Tôi kéo ghế
ngồi xuống, đã vào đây cũng không thể không gọi gì. Chủ quán mang menu tới,
nhìn bọn tôi mỉm cười:
“Dạo này buổi
chiều thỉnh thoảng lại mưa đột ngột, chẳng biết đâu mà lần”.
Trần hường
phấn tươi cười đáp: “Thế nên chị vô tình có thêm khách đó, hi hi”. Rồi cúi đầu
chọn đồ uống.
Đợi cô nàng
chọn xong món, tôi đưa trả menu cho chủ quán, gọi sinh tố bơ cho cô nàng, bản
thân như cũ, một ly cà phê đá.
Chủ quán
mang menu trở lại quầy pha chế, Trân hường phấn le lưỡi hỏi:
“Lần nào anh
cũng không xem menu, chỉ uống cà phê đen không đường nhỉ?”.
Tôi cười:
“Em muốn
“khen” tôi là kẻ khô khan?”.
Cô nàng lắc
lắc đầu, tóc đung đưa:
“Đâu có. Em
nghĩ anh là người chung thủy và có chút… cố chấp thôi”.
Có lẽ vậy.
Tôi cười cười không nói gì. Chủ quán mang đồ uống tới. Nhấp một ngụm cà phê, chỉ
chỉ gói thuốc, tôi hỏi:
“Không phiền
em chứ?”.
Cô nàng chớp
chớp mắt:
“Nếu em nói
có thì anh sẽ không hút à?”.
Tôi gật đầu.
Trần hường phấn cười nói:
“Thế thì em
nên bảo là em thấy phiền để anh không hút, như vậy mới tốt. Thuốc lá hại sức khỏe
mà. Nhưng anh sẽ thấy không vui, lại càng ghét em”.
Tôi kín đáo
nhả khói sang một bên, bắt bẻ:
“Đã bảo là
tôi không ghét em”.
Cô nàng
nghiêng đầu suy nghĩ, một lát lại làm bộ thở dài:
“Người ta
nói Hổ Cáp yêu ghét rất rạch ròi. Đúng là áp dụng với anh không sai nhỉ?”.
Tôi nhếch
môi:
“Em dò hỏi
cũng được không ít nhỉ?”.
Không chỉ hỏi
ngày sinh, sở thích của tôi, còn nắm được thời gian tôi ra công viên lẫn sau
khi về sẽ tưới cây. Nếu Trần Đông Đông giống như thái giám, biết hoàng thượng của
anh ta “đi nặng” giờ nào, có khi cũng báo cáo chi tiết luôn ấy chứ! Có lẽ ngượng
ngùng nên cô nàng im lặng. Tôi cũng ngồi yên đợi mưa tạnh.
Qua một lúc
lâu, Trân hường phấn lại hỏi:
“Anh đang
nghĩ gì vậy?”.
Tôi nhẹ
nhàng đáp:
“Không nghĩ
gì”.
Chỉ nhớ
thôi.
Cô nàng nhìn
tôi chăm chú:
“Ánh mắt xa
xăm, buồn bã. Giống như hiện thực đối với anh không quan trọng. Lần trước trong
quán cà phê anh cũng ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt giống hệt. Em có nghe anh
Đông kể một chút, có phải anh đang nhớ…”.
Tôi ngắt lời:
“Mưa tạnh rồi.
Về thôi”.
Tôi gọi tính
tiền, trông thấy ly sinh tố trên bàn vẫn còn quá nửa. Trong đầu lại nhớ tới
chuyện đã xảy ra rất lâu.
“Tiết kiệm
là đức tính tốt. Không nên lãng phí, nên cậu phải uống hết chai nước này mới được”.
Mặc dù chai
nước vốn là của cậu ấy, người nào đó uống không nổi nữa, lại đùn đẩy cho tôi.
Nhưng tôi vẫn cầm lấy uống không chừa một giọt. Đừng nói là nước lọc, cho dù nước
hồ tôi cũng không ngại uống. Miễn là cậu ấy vui vẻ.
“Nước tăng lực
đã uống đủ rồi, cậu nhất định phải giành huy chương vàng đấy nhé!”.
Chỉ là hội
thể thao giao lưu giữa mấy trường cấp hai, làm gì có trao huy chương. Nhưng tôi
vẫn gật mạnh đầu. Trước mặt là đối thủ to cao đến đáng sợ, toàn mấy thằng mặt
như gấu chó của trường bán trú xã khác. Bên cạnh là nụ cười rạng rỡ như hướng
dương đón nắng của cậu ấy. Đừng nói 1500m, cho dù 15km tôi cũng không ngán! Cậu
ấy không thể chạy, không sao, tôi thay cậu ấy chạy!
Tôi thắng giải
nhưng không thắng mãi, thắng được con người chẳng thắng được số mệnh.
Cúi người
xoa xoa đầu Lốm Đốm, tôi nhẹ giọng nói: “Tạm biệt”. Sau đó xoay người đi bộ về
nhà.
Hi vọng đừng
có thêm lần “tình cờ” nào nữa.

