Mưa nhỏ hồng trần - Chương 14
Chương
14
Tôi
thích em
Đỗ Lối
ngồi một góc lặng lẽ nhìn Hứa Dực Trung, tại sao anh lại hát bài “Anh đã yêu
em”? Có phải là dành cho cô? Lần đầu tiên Đỗ Lối không nắm bắt được ý nghĩ của
đàn ông. Hứa Dực Trung khác với những người theo đuổi cô, cô không đoán được
anh nghĩ gì.
Lúc đi làm, Trương Lâm Sơn gọi điện hẹn
gặp Hứa Dực Trung. Nhìn chung, điện thoại của Trương Lâm Sơn lúc này nghĩa là
có chuyện muốn nói, Hứa Dực Trung đương nhiên nhận lời, “Vâng, hết giờ sẽ tôi sẽ
liên lạc”.
Vừa cúp máy, Đỗ Lối gõ cửa, cười tươi đi
vào. Hứa Dực Trung ngẩng đầu nhìn cô, cũng cười tươi, “Sao hôm nay trang điểm đẹp
thế?”.
“Đâu có? Vẫn bộ đồng phục của công ti
mà!”. Đỗ Lối mỉm cười.
Hứa Dực Trung tựa lưng vào salon, ngắm
cô một lượt từ đầu xuống chân, “Hôm nay cô làm kiểu tóc mới, trang điểm rất tuyệt!”.
“Cảm ơn phó tổng ban khen, hình như kiểu
tóc này hợp với em”. Đỗ Lối đúng là uốn lại tóc, trang điểm nhẹ nhàng, rất đáng
yêu, bộ đồng phục ôm khít cơ thể cao thon thả, đầy sức sống.
“Nói đi, có sự kiện gì?”.
“Là thế này, tối nay phòng kế hoạch,
phòng thị trường hợp tác tổ chức liên hoan, mời phó tổng tham dự, chung vui với
mọi người!”.
“Tối nay? Không được, tối nay tôi có hẹn”.
Hứa Dực Trung đã nhận lời gặp Trương Lâm Sơn, đầu vẫn đang nghĩ không biết là
chuyện gì. Anh hiểu đây nhất định là vấn đề quan trọng, nếu không lúc gọi điện
giọng Trương Lâm Sơn đã không nghiêm túc như vậy.
Vẻ thất vọng hiện ra trên mặt, Đỗ Lối
cúi đầu chán ngán, lẩm bẩm, “Uổng công nịnh anh”.
Hứa Dực Trung buồn cười, “Rốt cuộc là
chuyện gì mà hai phòng hợp tác liên hoan?”.
“Nếu anh không đến thì phải bỏ tiền bao
bữa đó!”. Đỗ Lối dẩu môi.
“Tại sao?”. Hứa Dực Trung hứng thú nhìn
Đỗ Lối, anh không thể không thừa nhận Đỗ Lối hôm nay vô cùng hấp dẫn, vừa trẻ
trung vừa chín chắn, một sự kết hợp hoàn hảo.
Đỗ Lối ngẫm nghĩ, lại cười tươi: “Đến muộn
một chút cũng được, anh đến thì được mời ăn, không đến thì bị phạt chi bữa đó.
Có điều, nếu anh không đến, em sẽ không biết ăn nói thế nào với người của hai
phòng kia”. Đỗ Lối mỉm cười bí hiểm, quay người bỏ đi.
Hứa Dực Trung nghĩ mãi không hiểu chuyện
gì. Hết giờ làm buổi chiều anh hẹn Trương Lâm Sơn đến một nhà hàng đặc biệt, ở
đây cảnh quan đẹp lại yên tĩnh, không có phòng lớn, chỉ toàn phòng nhỏ.
Không lâu sau Trương Lâm Sơn đến, thấy
chỉ có mình Hứa Dực Trung, liền cười, “Tôi tưởng cậu đi đâu cũng mang theo Tiểu
Đỗ”.
“Ha ha!”. Hứa Dực Trung cười, “Lần trước
anh chăm sóc cô ấy suốt đêm, Đỗ Lối suốt ngày nhắc đến anh, không quên ơn đâu”.
Trương Lâm Sơn lườm anh, “Một cô gái tốt
như vậy, sao phải suốt ngày chạy theo kẻ lông bông như cậu! Được rồi, nói vào
chuyện chính!”.
Hứa Dực Trung thong thả ngăn anh, “Không
vội, đợi dọn đồ ăn đã”. Thân nhau từ nhỏ là một chuyện, muốn qua Trương Lâm Sơn
biết thông tin là chuyện khác, Trương Lâm Sơn nóng vội như vậy, Hứa Dực Trung vẫn
muốn tranh thủ thời gian suy nghĩ thêm.
Thức ăn đưa lên, Trương Lâm Sơn gắp một
đũa, vừa ăn vừa cười nói: “Hoa viên Lệ Thành của quốc tế Đông Nam ở khu Giang
Dương mới xây đến tầng hai, nghe nói trong hội chợ nhà ở vừa rồi hầu như đã bán
hết veo!”. Trong mắt anh là nụ cười không giấu nổi.
Hai nhà là đối thủ, Gia Lâm cũng ra tay
không chậm, đều muốn khai thác khu mới, quảng bá thương hiệu của mình.
“Ha ha, chúng tôi cũng có mảnh đất ở khu
Giang Dương cần khai thác, dự án chẳng phải đã gửi lên chỗ anh”.
“Ờ, xem rồi, kì phùng địch thủ, khu đất
của bên cậu ngay sát khu của quốc tế Đông Nam”.
Hứa Dực Trung nhướn mày, chạm li với
Trương Lâm Sơn, “Phòng quy hoạch của anh dưới quyền quản lí của phó giám đốc
Chu phải không?”.
“Đúng, anh ta quả rất có tài, tuổi mới bốn
mươi”. Trương Lâm Sơn cười.
Hứa Dực Trung rót rượu cho Trương Lâm
Sơn, “Sơn Tử, thực ra tôi thấy anh cũng rất có năng lực, trẻ măng đã làm trưởng
phòng, tiền đồ thênh thang. Chỉ có tôi bất tài, vẫn ăn bám ông già, trong ngõ
mình ngày trước, anh là giỏi nhất!”.
Trương Lâm Sơn vỗ vai Hứa Dực Trung, cười
lớn, “Anh em ta còn khách sáo như vậy, cậu vẫn lẻo mồm như hồi nhỏ!”.
Hai người vui vẻ ăn uống, Hứa Dực Trung
nhìn đồng hồ, thấy không còn sớm, chuyện cũng bàn xong, vui vẻ nói, “Tối nay
anh còn việc gì nữa không? Nếu không, mời anh đi với tôi đến dự liên hoan, hai
phòng bên dưới hợp tác tổ chức liên hoan, nghe nói nếu tôi không đến, tôi phải
chi bữa đó, muốn đến xem thế nào”.
“Tôi đi được không?”. Trương Lâm Sơn hỏi.
“Đi với tư cách cá nhân, chỉ là bữa liên
hoan thường, không phải là tiệc tùng tiếp khách!”. Tính hiếu kì của Hứa Dực
Trung bị Đỗ Lối kích thích. Thầm nghĩ hai phòng đó rất lâu không ăn với nhau,
sao bỗng dưng lại cùng tổ chức liên hoan.
Khi Hứa Dực Trung và Trương Lâm Sơn đi
vào nhà hàng, nghe thấy một trận cười rộ từ bên trong. Nhìn vào thấy mọi người
ngồi kín hai cái bàn tròn rộng, Đỗ Lối một mình đứng giữa cầm li rượu vang dở
khóc dở cười, thấy hai người vào, cô sung sướng reo lên, “A, chính chủ đến rồi!”.
Mọi người cười rộ, “Phó tổng Hứa đến
đúng lúc! Nếu không trợ lí Đỗ sắp không trụ nổi!”.
Hứa Dực Trung đang ngơ ngác, Đỗ Lối đã
đi đến, đặt li rượu vào tay anh và Trương Lâm Sơn, “Nếu anh không đến, em phải
một mình tác chiến, không phòng nào chịu nhận em, một mình bơ vơ, rượu của anh
em phải uống thay!”.
Hứa Dực Trung cười, giới thiệu Trương Lâm
Sơn, sau đó cùng mọi người chạm li. Nhân viên hai phòng đa số đều trẻ, họ ồn ào
đua nhau đến chúc rượu hai người. Hứa Dực Trung nháy mắt chỉ vào ông bạn.
Trương Lâm Sơn cười ha hả, “Bây giờ mới hiểu vì sao cậu lôi tôi đến đây. Thôi
được, hôm nay rất vui, cạn li!”.
Hứa Dực Trung mỉm cười nháy mắt, hai người
hiểu ý, anh rất khoái trá, nghiêng đầu hỏi Đỗ Lối: “Bây giờ có thể thể tiết lộ
được chưa? Lí do liên hoan?”.
Đỗ Lối cười, đứng lên nói to: “Tắt đèn!
Tắt đèn! Đến giờ rồi!”.
Đèn trong phòng vừa tối, nhân viên nhà
hàng đẩy chiếc bàn nhỏ để bánh ga tô vào, tất cả hát bài mừng sinh nhật, Hứa Dực
Trung không hiểu, Đỗ Lối vui vẻ nói: “Phó tổng Hứa của chúng ta, một lòng vì
công việc, quên cả sinh nhật của mình!”.
Lúc này Hứa Dực Trung mới nhớ ra, trên
chứng mình thư, hôm nay là sinh nhật, trước giờ theo quy định của bố, cả nhà
luôn tổ chức sinh nhật anh theo âm lịch, anh cười cảm ơn.
Đố Lối vui vẻ đứng trước mặt anh, trong
ánh nến, mắt cô dịu dàng như nước, “Anh thổi nến rồi ước đi!”.
Hứa Dực Trung liếc nhìn Trương Lâm Sơn,
anh ta cười nhăn nhở, nhìn trả. Hứa Dực Trung nhắm mắt suy nghĩ, thổi một hơi tắt
nến. Tiếng vỗ tay rầm rầm, Đỗ Lối lại đưa cho anh bát mì trường thọ, “Nhất định
phải ăn!”.
Mắt cô long lanh ánh sáng quen thuộc. Anh hiểu, tất
cả những thứ này đều do Đỗ Lối dày công bố trí, mắt lướt qua các nhân viên xung
quanh, mọi người vui vẻ nhìn anh chờ đợi, anh thầm than thở, mỉm cười gắp một
đũa mì đưa lên miệng. Ăn xong mì, Hứa Dực Trung vui vẻ nói, “Bây giờ tôi mời tất
cả đi hát, ai cũng phải vui hết mình!”.
Mọi người vỗ tay hò reo tán thưởng. Sau khi ngồi
xuống, Hứa Dực Trung nói với Đỗ Lối, “Cảm ơn!”.
Đỗ Lối lườm anh, “Chỉ có vậy thôi à?”.
Trương Lâm Sơn cười, “khục” một tiếng, “Dực
Trung, nghe thấy chưa, kiểu gì cậu cũng phải trả đủ mới được, Tiểu Đỗ sinh
tháng mấy?”.
“Vừa may, cũng tháng này!”. Đỗ Lối phấn khởi.
“Ô, tháng này được ăn không hai bữa tiệc của Dực
Trung, đến lúc đó nhất định phải mời tôi!”.
“Đương nhiên!”. Đỗ Lối nhoẻn cười.
Hai người nói xong, cùng quay nhìn Hứa Dực Trung.
Anh cười xởi lởi, “Nhất trí, đảm bảo sẽ làm thật tưng bừng!”.
Mọi người ăn xong, kéo nhau đi hát, Hứa Dực Trung
cố gắng quan tâm đến từng nhân viên, anh xoay tứ phía tiếp mọi người, Đỗ Lối lại
tiếp Trương Lâm Sơn.
Không phải tiếp khách, Trương Lâm Sơn tối nay tỏ
ra đặc biệt thoải mái, Hứa Dực Trung mấy lần liếc lại đều thấy Đỗ Lối lúc rót
rượu, lúc cùng hát với anh, nên cũng mặc hai người. Các nhân viên để ý, biết
đây là nhân vật được phó tổng quan tâm, tự nhiên cũng nhiệt tình tiếp đón, lần
lượt đến chúc rượu, không để Trương Lâm Sơn ngồi suông lúc nào.
Rượu chính là vậy, văn hóa mấy ngàn năm hình
thành bản sắc độc đáo. Người ta nói, vô tửu bất thành yến. Yến tiệc không có rượu,
không khí kém vui, khách uống nhiệt tình, chủ càng vui. Rượu làm người lạ thành
quen, người quen càng thân.
Sau mấy tuần rượu, Trương Lâm Sơn không trụ nổi
trước thịnh tình của lớp trẻ. Hứa Dực Trung ngồi bên mặt hớn hở, nhìn anh cười
khoái trá, Trương Lâm Sơn thầm rủa Hứa Dực Trung ỷ thế người đông bắt chẹt anh.
Đỗ Lối thấy vậy liền đứng ra giải vây cho Trương
Lâm Sơn, mọi người lại ồn ào chuyển mục tiêu sang cô.
Đỗi Lối vốn là người của phòng kế hoạch, lên làm
trợ lí của Hứa Dực Trung, địa vị trong mắt mọi người cũng khác, thấy mình bị tấn
công cô lùi mấy bước đẩy Hứa Dực Trung ra. “Này, đây mới là phúc tinh hôm nay,
mọi người phải tìm đúng mục tiêu ra tay chứ!”.
Thế là tất cả lại bỏ Đỗ Lối, vây lấy Hứa Dực
Trung.
Đỗ Lối nhân cơ trốn vào một góc, cùng Trương Lâm
Sơn ngồi cười nhìn Hứa Dực Trung chịu trận. Trương Lâm Sơn nói với cô: “Em gái
thật thông minh, chớp mắt đã đảo ngược tình thế!”.
Đỗ Lối đắc ý cười lớn, “Ai bảo vừa rồi anh ta thấy
chết không cứu, phải cho anh ta nếm đủ!”.
“Cùng lớp với nhau, sao Tuệ An không có những trò
tinh nghịch như vậy!”.
“Tuệ An vẫn có phúc, tìm được người tốt như anh!”.
“Tôi tốt mấy cũng không bằng Dực Trung đúng
không?”.
“Anh Trương, trong lòng Dực Trung không có em!”.
“Làm gì có chuyện! Cô đẹp như vậy, lại thông minh
hoạt bát, Dực Trung hơi kiêu một chút, để hôm nào tôi bảo cậu ta!”.
“Cảm ơn anh!”.
Hứa Dực Trung bị mọi người bao vây, bất lực nói
to, “Thế này vậy, rượu quả thực tôi không uống được nữa, tôi hát đền một bài được
không?”.
“Hay quá!”. Mọi người hô vang, Đỗ Lối và Trương
Lâm Sơn ở góc kia cũng dỏng tai nghe. Không biết Hứa Dực Trung định hát bài gì.
Mọi người đều háo hức chờ đợi.
Hứa Dực Trung đã hơi chếnh choáng chọn bài Anh đã
yêu em của Trương Quốc Vinh(*). Mọi người không ngờ anh có thể bắt chước giọng
Trương Quốc Vinh giống như vậy, tất cả ngồi lặng, như dại như say.
(*) Diễn viên, ca sĩ, nhạc sĩ nổi
tiếng của Hồng Kông. Anh là ngôi sao có tầm ảnh hưởng khắp châu Á.
Trương Lâm Sơn cười nháy mắt với Đỗ Lối, “Vậy mà cô còn nói
không có gì, nghe xem, gã đó giấu kĩ thế”.
Đỗ Lối nghe chỉ cười, không hiểu thế nào.
Hứa Dực Trung vừa hát xong, tiếng vỗ tay nổi lên rầm rầm, một
cô gái bạo dạn hỏi anh: “Phó tổng Hứa, đã yêu ai? Phó tổng hát bài này tặng bạn
gái ư?”. Mọi người cười ầm, mấy ánh mắt vô ý hữu ý liếc về phía Đỗ Lối.
Hứa Dực Trung cười ngất, nói, “Bây giờ đang tập, sau này hát
cho bạn gái nghe!”.
Đỗ Lối ngồi một góc lặng lẽ nhìn Hứa Dực Trung, vì sao anh
hát bài này? Dành cho cô ư? Lần đầu tiên cô không nắm bắt được ý nghĩ của đàn
ông. Hứa Dực Trung khác với những người theo đuổi cô, cô không đoán được anh
nghĩ gì.
Mặt anh vẫn cười tươi, vui đùa với các cô gái, ánh đèn lướt
qua, trong đôi mắt sâu đen đó lại không thấy gợn sóng, không nhìn thấy tâm tư.
Đỗ Lối bất giác thở dài, đứng dậy đi đến cùng vui với mọi người, cô cần không
khí ồn ào để khỏa lấp nỗi lòng.
Trương Lâm Sơn nghe thấy tiếng thở dài rất nhẹ đó, chăm chú
nhìn cô. Ánh đèn mờ ảo bao phủ người Đỗ Lối, cho dù miệng cười đùa, cả người cô
vẫn như bao trùm bởi màn sương ảm đạm. Trương Lâm Sơn ngấm rượu, bất chợt bất
bình thay cô, gọi Hứa Dực Trung: “Dực Trung, đến đây anh bảo!”.
Hứa Dực Trung mủm mỉm đứng lên đi đến. Trương Lâm Sơn kéo anh
ngồi, “Người anh em, đứa em gái này của tôi, cậu nghĩ thế nào?”.
“Rất tốt,” Hứa Dực Trung sáng mắt gật gù, anh đã say, cũng nhận
thấy Trương Lâm Sơn đã say.
“Anh bảo cậu nhé, nếu không sau này lại hối hận! Cận thủy lầu
đài tiên đắc nguyệt!”(*).
(*) Nghĩa là, ỏ gần có cơ hội được ưu tiên.
“Sao? Sơn Tử?”.
“Cần làm gì thì làm đi, đến khi bay mất, hối cũng không kịp.
Cậu không bé nhỏ gì nữa, ông già không giục sao? Nên xem xét đi. Thấy được đừng
chần chừ!”. Trương Lâm Sơn thật thà nói thẳng.
Hứa Dực Trung ngước nhìn, Đỗ Lối và mấy cô gái đang chơi bài.
Anh khẽ cười, vỗ đùi ông bạn, “Được, Sơn Tử, mượn lời hay của anh, cậu em này
cũng nên tìm bạn gái, anh cứ việc vui hết mình”.
Trương Lâm Sơn nhăn nhở nhìn anh, rồi dựa vào thành salon, ngủ
khì.
Hứa Dực Trung không muốn quấy rầy cánh trẻ, lặng lẽ ra khỏi
phòng, nghe nhắc tới chuyện đó đầu óc anh tỉnh táo trở lại.
Đây là lần thứ ba Hứa Dực Trung lái xe đến khu nhà Nghiêu Vũ.
Lần đầu tiên do tức khí vì Nghiêu Vũ không để mắt đến anh, lần hai vì muốn biết
thái độ của Nghiêu Vũ khi thấy anh và Đỗ Lối thân thiết khoác tay nhau trong
quán bar, lần này anh muốn đến đây thử tìm lời giải tại sao anh có thể vì cô
làm những chuyện ngốc nghếch như vậy. Anh không thích mình như thế. Ba mươi tuổi
anh không lạ gì những chuyện tình, nhưng không muốn bị một cô gái làm xáo trộn
tâm tư.
Bốn bề vắng lặng, Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, hơn một giờ
sáng. Anh nhìn cửa sổ tầng bảy tối om, bất giác nhăn mặt, lần nào cũng đến
không đúng lúc.
Anh châm thuốc ngồi trong xe, nhớ lại từng chi tiết từ ngày
quen Nghiêu Vũ, nghĩ mãi dường như vẫn chỉ có kết luận cũ, điều kiện của mình
quá tốt, được nhiều phụ nữ vây quanh thành ra kiêu ngạo. Cho nên khi thấy
Nghiêu Vũ thờ ơ lại bực mình mà chú ý đến cô.
Hứa Dực Trung cười nhạt, tự giễu mình, giáo trình tâm lí học
nghiên cứu mãi cuối cùng cũng bằng không, sao có thể thiếu tự chủ như vậy? Anh
thà tin hàng loạt những việc làm ngớ ngẩn của mình là phản ứng tâm lí bình thường,
cũng không muốn tin đó là tình yêu.
Tình yêu? Hứa Dực Trung tin là có, nhưng anh chưa nhìn thấy.
Anh luôn tin tình yêu thuần túy chỉ tồn tại thời cắp sách trước khi bước ra xã
hội. Đối với tuổi anh, không nên có những xúc động bồng bột như một gã trai mới
lớn.
Hứa Dực Trung học chuyên ngành tiền tệ, đó là yêu cầu của gia
đình, hứng thú cá nhân của anh là tâm lí học, anh cảm thấy hoạt động tâm lí của
con người cực kì hấp dẫn, nghiên cứu tâm lí giúp phân biệt và dùng người trong
kinh doanh.
Có câu, bác sĩ khó chữa bệnh cho bản thân, Hứa Dực Trung đột
nhiên phát hiện Nghiêu Vũ đã cho anh thấy một bài học sinh động, anh đã không
phân tích hoạt động tâm lí của chính mình.
Dập tắt điếu thuốc, Hứa Dực Trung lại nhìn cửa sổ tầng bảy, rồi
lái xe đi, anh muốn mình bị động.
Sau khi Hứa Dực Trung đi khỏi, mọi người dần dần giải tán. Đỗ
Lối phát hiện Trương Lâm Sơn ngủ gật trên salon, cô đi đến gọi, nhưng anh đúng
là say rượu, không sao lay được. Gọi mấy lần không có phản ứng, cô thở dài, đến
quầy lễ tân hỏi mượn tấm chăn, sau đó cùng một cô phục vụ đỡ anh nằm xuống, đắp
chăn xong, cô đến ngồi ngây trên một góc salon khác.
Bữa tiệc sinh nhật Hứa Dực Trung hôm nay cô đã bỏ bao nhiêu
công sức, nói xa gần vòng vo để người của hai phòng chủ động liên hoan. Đặt
bánh ga tô, đặt mì trường thọ, cuối cùng không hiểu sao, anh hát hết bài đó là
bỏ đi. Anh cảm động chăng? Đỗ Lối không biết, cô không đoán được suy nghĩ của Hứa
Dực Trung. Cô nhìn khắp căn phòng bừa bộn, Hứa Dực Trung bỏ đi, bỏ lại cô và
anh bạn của mình? Đột nhiên thấy tủi thân, dù gì cô cũng được công nhận là một
mĩ nhân, không ít đàn ông say mê, theo đuổi, đã bao giờ cô nhiệt tình với một
người nào như vậy?
Trương Lâm Sơn ngáy khò khò. Đỗ Lối càng nghĩ càng giận Hứa Dực
Trung, cô lại mở một chai bia, uống một mình. Trương Lâm Sơn đã say, cô không
thể bỏ đi, lần trước anh chăm sóc cô như vậy, cô không thể bỏ anh một mình.
Đầu hơi váng, Đỗ Lối mượn men rượu gọi điện cho Hứa Dực
Trung, “Dực Trung, anh Trương say rồi, vâng, vẫn trong phòng đó, em không dìu nổi
anh ấy”.
“Tôi đang quay lại, vừa rồi có chút việc, cô cứ chờ ở đó”.
Đỗ Lối thở phào, anh nói đang quay trở lại, anh chưa đi, lòng
đột nhiên nhẹ nhõm.
Mình thích anh ta thật sao? Cho nên một lời nói,
một cử chỉ của anh ta đều ảnh hưởng đến tâm trạng của mình? Đỗ Lối thầm nghĩ.
Lát sau, Hứa Dực Trung đẩy cửa vào, Đỗ Lối nhìn
thấy anh, không hiểu sao mắt cay đỏ, khẽ reo, “Dực Trung!”.
“Sao giờ vẫn chưa về?”. Hứa Dực Trung nói vẻ áy
náy, giọng dịu dàng. Bữa tiệc hôm nay, Trương Lâm Sơn chỉ quen Đỗ Lối, anh ta lại
say, làm sao cô có thể đưa anh ta về nhà.
Bộ dạng cô rất tội nghiệp, như đứa trẻ tủi thân
vì chờ bố mẹ quá lâu, Hứa Dực Trung vỗ vai cô, “Chờ lâu quá phải không, bây giờ
chúng ta sẽ đưa anh ấy về”.
Đỗ Lối sụt sịt, Hứa Dực Trung hơi hoảng. “Đỗ Lối!”
Cô ngước nhìn anh, dưới ánh đèn mờ, vẻ lo lắng của
anh làm cô buồn cười. “Anh ấy rất nặng!”.
“Không sao, để tôi!”. Rút khăn giấy đưa cho Đỗ Lối,
anh đến bên Trương Lâm Sơn, lay gọi: “Sơn Tử, dậy dậy!”.
Trương Lâm Sơn vẫn không nhúc nhích. Hứa Dực
Trung móc chìa khóa xe đưa cho Đỗ Lối, “Xe để bên ngoài, cô ra mở cửa xe, tôi
cõng anh ấy”.
Anh cúi xuống, hít một hơi, xốc Trương Lâm Sơn
lên lưng. Mừng thầm, cũng may anh thường xuyên chơi thể thao, nếu không, làm
sao cõng nổi ông bạn, người say cảm giác nặng hơn bình thường.
Liếc nhìn Trương Lâm Sơn say mềm nằm trên ghế
sau, Hứa Dực Trung buồn cười, đành lái xe về nhà mình, anh và Đỗ Lối chật vật
khiêng Trương Lâm Sơn vào salon phòng khách, di động của Trương Lâm Sơn rơi ra,
có tới hơn mười cuộc gọi nhỡ. Anh vội gọi lại, “Tuệ An, tôi là Hứa Dực Trung,
Sơn Tử đang ở nhà tôi, tối nay anh ấy uống say không nghe máy. Vâng, yên tâm,
không sao, đang ngủ... chị nghỉ đi”.
Sau một hồi vận động, Hứa Dực Trung cũng mệt, anh
dẫn Đỗ Lối sang phòng khách nhỏ hơn, “Đỗ Lối, giờ cô nghỉ lại đây. Bàn chải,
khăn mặt đều mới, cứ dùng tự nhiên, ngủ sớm đi”.
“Dực Trung!”.
Hứa Dực Trung quay người, Đỗ Lối mắt rớm lệ nhìn
anh. Hứa Dực Trung nhìn vô số người đẹp, nhưng Đỗ Lối lúc này nước mắt đẫm mi,
vẫn làm tim anh đập mạnh. Không phải không quyến rũ, chỉ là... anh cười, “Ngủ sớm
đi! Chúc ngủ ngon!”.
Đỗ Lối buột miệng, “Em có gì không tốt?”.
Hứa Dực Trung hít một hơi, “Không phải!”. Không
phải cô không tốt, mọi phương diện từ dung mạo, năng lực, trí tuệ, sự ân cần
tinh tế trong sinh hoạt, cô đều hoàn hảo. Dù cô nhắm vào vẻ ngoài điển trai của
anh, hay tài sản gia đình anh, Hứa Dực Trung đều thông cảm, có ai bảo các cô
gái thích đại gia là không đáng yêu? Đàn ông kiếm tiến vốn là để cho phụ nữ
tiêu, không phải vì vậy mà anh không ưa Đỗ Lối. Chỉ có điều...
“Là bởi vì anh thích Nghiêu Vũ?!”. Đỗ Lối vừa nói
ra đã cảm thấy lỡ lời.
Người ta bảo, ác quỷ trốn sâu trong lòng, không động
vào, nó sẽ mãi mãi ngủ yên, một khi động vào là dẫn tới tai họa. Có lẽ Hứa Dực
Trung chỉ hơi tò mò với Nghiêu Vũ, là cảm giác mơ hồ, vậy mà mình lại nhắc đến,
đốm lửa nhờ cơn gió có thể bùng thành ngọn lửa. Cô há miệng, nhìn Hứa Dực
Trung, hối hận vô cùng.
Mặt anh lộ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt sâu đen như màu
đêm, “Đỗ Lối”.
Anh chưa nói hết, Đỗ Lối đã bước nhanh tới ôm lấy
anh, gục đầu vào ngực anh, nghẹn ngào: “Trong lòng em có con quỷ, anh đừng bận
tâm!... Hôm nay nếu anh không quay lại, em không biết làm thế nào”.
Mùi hương nhẹ từ cơ thể Đỗ Lối kích thích thần
kinh anh, quả là mình ngọc thơm hương, một cô gái đẹp như vậy, đàn ông nào có
thể từ chối? Hứa Dực Trung hơi sững người, đứng yên.
Lát sau anh cúi đầu nhìn Đỗ Lối đang nức nở. Khẽ
vỗ lưng, nhẹ nhàng kéo cô ra, lau nước mắt cho cô, “Hôm nay em uống hơi say! Ngủ
một giấc là hết”.
Đỗ Lối cảm thấy bẽ bàng, hết sức bẽ bàng, giọng Hứa
Dực Trung ấm bao nhiêu, ân cần bao nhiêu, cử chỉ đó của anh vẫn làm cô tê tái.
Ngay ôm cô, anh cũng không muốn! “Phải, là em say, nếu không say, em sẽ không
nói với anh những lời đó! Anh... anh không thích em một chút nào ư?”.
Giọng Hứa Dực Trung càng dịu dàng, “Nghe lời anh,
ngủ đi”. Hứa Dực Trung cố kiềm chế, anh biết, chỉ cần anh mềm lòng chút nữa,
đêm nay chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Đỗ Lối xinh đẹp như vậy, đã bộc lộ phần yếu đuối
nhất của cô, bất cứ đàn ông nào cũng sẽ động lòng. Anh nghĩ đến bao trải nghiệm
trong ba mươi năm qua, nghĩ tới những rung động đầu tiên tuổi mới lớn, nhịp tim
đập dồn khi lần đầu khoác tay bạn gái, nỗi rạo rực khi lần đầu ngửi thấy mùi nước
hoa phụ nữ...
Hứa Dực Trung lặng lẽ nhìn Đỗ Lối, nhất thời
không biết nói gì. Nếu là mười năm trước, không, nếu là ba năm trước, anh sẽ
không do dự chấp nhận cô. Lúc đó anh sẽ không từ chối một cô gái xinh đẹp. Có lẽ
đã trải qua nên mới dửng dưng.
“Tại sao? Tại sao không trả lời em? Em ở bên anh
lâu như vậy, đừng nói anh không biết gì? Em đối với anh... tại sao, anh không
chấp nhận em?”.
Đỗ Lối ngửa mặt, đôi mắt rớm lệ nhìn anh, nếu hôm
nay không uống nhiều như vậy, nếu không do tác động của men rượu, có lẽ cô
không có can đảm hỏi anh, tự đưa mình vào ngõ cụt như thế.
Câu cô hỏi, anh cũng từng tự hỏi mình, anh nhíu
mày, nhẹ nhàng dỗ dành, “Đỗ Lối, tối nay em uống hơi nhiều, ngủ đi!”. Anh không
muốn trả lời câu hỏi đó.
Đỗ Lối dồn ép, “Phải, đúng là lời nói lúc say,
anh cứ coi như lời nói lúc say cũng được. Em thích anh, bởi vì anh đẹp trai,
anh có tiền, có năng lực, em không cảm thấy em chủ động là điều đáng xấu hổ!”.
Sự bạo dạn của cô khiến anh thích thú, cô can đảm
nhìn anh. Hứa Dực Trung yên lặng một lát nói: “Em không sai, em là cô gái rất
ưu tú”.
“Nhưng anh chỉ rung động bởi Nghiêu Vũ!?”.
“Đỗ Lối!” Hứa Dực Trung hơi bực, “Chuyện này
không liên quan đến Nghiêu Vũ!”. Anh nhẫn nại thuyết phục, “Em uống hơi nhiều,
ngủ một giấc là ổn”.
“Xin lỗi, em quan tâm anh, quan tâm lòng mới hẹp
hòi”. Đỗ Lối cúi đầu, buồn tê tái.
Cô đứng đó, đầu cúi gằm, dáng vẻ tội nghiệp, Hứa
Dực Trung không chịu nổi, “Em ngủ đi, ngày mai thức dậy, những lời này coi như
không có, hiểu chưa? Ngủ ngon!”. Anh nhẹ nhàng khép cửa, lên gác, về phòng
riêng.
Đỗ Lối nhắm mắt, hai hàng nước mắt giàn giụa. Anh
cho là cô say, say nhưng đầu rất tỉnh, cô vẫn chưa say đến mức không biết mình
nói gì.
Hứa Dực Trung hiểu, anh hiểu hết, nhưng anh không
chịu cho cô câu trả lời rõ ràng. Anh ân cần dỗ dành an ủi, lẽ nào anh thật sự
không biết một cái ôm của anh còn an ủi cô hơn mọi lời nói? Không cam chịu, buồn,
thất vọng tất cả dồn nén trong lòng, Đỗ Lối lao lên giường, đấm như điên xuống
nệm.
Nằm một lát hơi tỉnh ra, lặng lẽ nhớ lại đoạn đối
thoại vừa rồi. Bỗng hối hận, cô không nên nói thẳng với anh như vậy, như thế liệu
có làm anh càng xa lánh cô?
Đỗ Lối hối hận vì hành động khinh xuất của mình,
mới thấy anh chưa có động tĩnh gì sau một thời gian ở bên nhau, thấy Nghiêu Vũ
vừa xuất hiện đã vội xác nhận chuyện đó. Nghiêu Vũ nói với cô, cả hai đều đã
trưởng thành. Đỗ Lối cũng biết, bản thân cô quá bận tâm. Cô luôn nghĩ tới vấn đề
này, mà lần nào cũng nôn nóng, chỉ cần là liên quan đến Nghiêu Vũ là cô không
sao chấp nhận.
Đối với Hứa Dực Trung cũng thế, anh có đủ điều kiện
như cô mong muốn, nhưng chủ động thổ lộ như vậy chính cô cũng chưa từng nghĩ.
Cô buột miệng nói ra chỉ vì nghĩ tới Nghiêu Vũ.
Đỗ Lối lặng lẽ nghĩ, nếu Hứa Dực Trung không có cảm
tình với Nghiêu Vũ, cô có bất chấp thái độ của anh tiếp tục theo đuổi anh như
trước? Chính cô cũng không biết.
Cô nằm bẹp trên giường suy nghĩ miên man, ngủ một
giấc, ngày mai liệu có thể coi như tối nay chưa nói gì?
Hứa Dực Trung tắm xong, rõ ràng rất mệt nhưng
không ngủ được. Tại sao anh không thể chấp nhận Đỗ Lối? Tại sao không muốn hưởng
thụ những giờ phút bên nhau như trước? Thực ra anh vẫn quan tâm cô, không có những
rung động kiểu đó nhưng vẫn quan tâm, Đỗ Lối tốt với anh thế nào, anh biết hết.
Con người có một bản tính, đó là bản tính chinh
phục. Hứa Dực Trung nghĩ, Đỗ Lối cũng khao khát chinh phục và hài lòng nhìn thấy
tác động của sự chinh phục đối với anh. Nhưng chắc chắn, cô không phải người
anh muốn có. Anh không thích phụ nữ lao vào lòng đàn ông, mẫu đó không hợp khẩu
vị của anh. Đỗ Lối đã tình nguyện, tại sao anh vẫn không đối xử với cô như với
vài cô gái trước đây? Có thật vì Nghiêu Vũ?
Anh châm thuốc, câu hỏi của Đỗ Lối lại vang trong
đầu, lại nghĩ tới những hành động bất thường anh đã làm vì Nghiêu Vũ.
Nghĩ tới khuôn mặt trắng ngần sạch sẽ của cô, vẻ
thờ ơ dửng dưng của cô. Anh cố kiềm chế nỗi bồn chồn. Thầm nghĩ, có nên theo đuổi
Nghiêu Vũ, để nhận rõ lòng mình hơn?
Hứa Dực Trung cười đau khổ, muốn nhìn rõ lòng
mình rất dễ, nhưng có can đảm nhìn thẳng lòng mình mới khó.
Phản xạ có điều kiện của con người luôn có ý thức
tự bảo vệ một cách bản năng, biểu hiện bằng hành vi né tránh, né tránh những gì
mà bộ óc nhận định là nguy hiểm.
Nghiêu Vũ với anh chính là sự nguy hiểm đó ư?
Phương ngôn có câu, người ngoài cuộc bao giờ cũng tỉnh táo. Anh có thể nhìn rõ
tâm tư Đỗ Lối, hiểu những câu bóng gió của Trương Lâm Sơn, nhưng lại không nhìn
rõ bản thân.
Hứa Dực Trung quyết định từ bỏ, lần đầu tiên cảm
thấy kiến thức tâm lí học vô dụng đối với mình. Lại tự nhủ, cứ để mọi thứ thuận
theo tự nhiên. Hiểu người, phân tích suy nghĩ của người khác đã thành thói
quen, nhưng với bản thân lại như đi vào ngõ cụt.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hứa Dực Trung suýt không
tin vào mắt mình, một cảnh tượng gia đình đầm ấm như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Trương Lâm Sơn ngồi ở phòng ăn xì xụp húp cháo, Đỗ Lối cười, gọi anh rất tự
nhiên, “Anh đánh răng rửa mặt xong xuống ăn cháo!”.
“Sơn Tử, anh gọi điện về nhà chưa? Tối qua chắc
Tuệ An sốt ruột lắm”. Hứa Dực Trung đi đến ngồi cạnh bàn ăn. Băn khoăn nghĩ, cảnh
tượng này có gì đó rất lạ.
Trương Lâm Sơn ăn vội vàng, “Rất ngon, hương vị
tuyệt vời, lâu lắm không ăn cháo mới nấu. Đã gọi cho Tuệ An, cô ấy nói ghi tội
cho cậu, làm tôi say khướt!”.
Hứa Dực Trung cười khoái trá, “Được, tội này tôi
xin gánh”.
Trương Lâm Sơn ăn xong, bỏ bát xuống nói: “Tôi phải
đến cơ quan, đi trước đây, hôm nào lại tụ tập, cảm ơn cô, Tiểu Đỗ!”.
“Anh Trương khách sáo rồi!”. Đỗ Lối múc cháo cho
mình cũng ngồi xuống ăn.
Trương Lâm Sơn chào xong đi ra. Hứa Dực Trung
cũng ăn vội, định ăn xong là đi làm, chợt nghe giọng vui vẻ của Đỗ Lối: “Đừng
ăn nhanh như thế, sao trông anh bối rối vậy! Đến công ti em vẫn là trợ lí của
anh, ngày nào cũng nhìn thấy anh”.
Hứa Dực Trung suýt sặc vì câu nói trúng ý nghĩ,
anh băn khoăn nhìn Đỗ Lối. Sáng sớm cô chưa son phấn, khuôn mặt sáng, sạch sẽ,
không còn dấu vết yếu đuối đêm qua.
“Bây giờ chênh lệch ba tuổi đã có khoảng cách, huống
hồ sáu tuổi! Không thích thì thôi, lẽ nào suốt ngày em phải gào khóc đòi lấy
anh!”. Đỗ Lối nói giọng nghiêm túc.
Hứa Dực Trung ngớ ra một hồi, lắc đầu cười: “Lớp
trẻ bây giờ khác thật!”.
“Đúng, có khoảng cách, ha ha! Ngon không, phó tổng?”.
Đỗ Lối cười vang, cố ý nhấn mạnh hai từ “phó tổng”.
“Ngon lắm, ngon lắm! Như Sơn Tử nói đã lâu không
ăn cháo mới nấu, ha ha!”. Hứa Dực Trung là người thông minh, đương nhiên biết
làm thế nào xử lí sự việc một cách tự nhiên.
Chỉ sau một đêm, Đỗ Lối quả thực khiến anh khâm
phục, lớp trẻ bây giờ quả thật rất khác.
Bầu không khí vừa thoải mái, lòng Đỗ Lối cuối
cùng cũng nhẹ nhõm, cô nghĩ suốt đêm, cảm thấy chỉ có làm như vậy mới xua được
cảm giác khó xử tối qua.
Người ta bảo, lùi để tiến. Nhiều lần quan sát ánh
mắt đàn ông, Đỗ Lối tỉnh táo nhận ra, giữa đàn ông và đàn bà giống như cuộc chiến
tranh, câu này thật không phải nói bừa, lạnh nóng vừa độ, muốn trói thì phải
buông, lời khuyên từng chữ quả là quý tựa ngọc châu.

