Bầu Trời Trong Mắt - Chương 02

Chương 02: Chỉ có thể là bạn!

-
Ôi! Tình yêu,
lâu lắm mới gặp em, nhớ em nhiều... moa... moa.

-
...

-
Sao thế? Gặp anh
em không vui hả?

-
... Trong nhà
này, thứ tự bị thay đổi từ bao giờ vậy?

Hân nhìn cậu
con trai đang ôm lấy mình “bày tỏ tình thương mến”, nhíu mày. Trước khi qua nhà
ông nội, Hân đã ghé qua phòng trọ thay một bộ đồ khác rồi mới bắt taxi tới.

Đùa còn chưa đủ, Vinh tiếp tục chơi trò “tình yêu”,
ôm chặt Hân không buông. Lúc ấy ông nội bước từ trong nhà đi ra, mái tóc bạc,
trông hiền từ, tuổi tuy cao nhưng vẫn còn khỏe. Hôm nay là ngày chú ba nhà Hân ở
Hàn Quốc về. Công ty cử chú đi học thêm ở Hàn Quốc đã được ba năm. Nên hôm nay
mọi người cùng nhau tụ hội đông đủ, chào đón chú. Bố và bác cả đã tới sân bay.
Mẹ và các thím đang làm thức ăn. Chỉ có những thành phần rảnh rỗi như Vinh mới
kiếm Hân làm trò tiêu khiển. Nhưng tiếc là chọn nhầm đối tượng.

Hân khẽ mỉm cười.
Nụ cười khiến Vinh sởn tóc gáy. Cô chị họ lại sắp có trò rồi. Mức độ báo động ở
cấp nguy hiểm. Vinh buông cô chị ra, kiếm đường tẩu thoát, nhưng chân lại không
thể đi. Cô chị họ đang tóm lấy vạt áo của Vinh. Khuôn mặt lúc nãy khó chịu vì
trò đùa của Vinh, giờ trở nên tội nghiệp, một khuôn mặt “bị ức hiếp”. Cô nhìn
ông nội, miệng bắt đầu “giáng họa” cho Vinh.

-
Ông...ơi! – Giọng
Hân ngân dài, khiến cho Vinh rùng mình.

-
Làm sao thế Hân,
có chuyện gì thế?

-
Ông ơi, em Vinh
trêu cháu.

Ánh mắt lia
sang Vinh. “Thôi xong, đời tàn” - Vinh nghĩ bụng. Ông cưng Hân nhất, vì là cô
cháu ngoan nhất, lễ phép nhất, được lòng mọi người nhất. Động tới Hân, coi như
cuộc sống của Vinh đã sang một trang khác.

-
Vinh, cháu là em
mà sao suốt ngày bắt nạt chị thế hả?

-
... Cháu...
Ông..

-
Không cần giải
thích, quý này ta bảo bố cháu cắt tiền tiêu vặt của cháu. Không coi ai ra gì. Cứ
chơi nhiều mà không chịu học hành nghiêm túc. Ít đến trường nên mới không biết
thứ tự như vậy đấy.

Ông nội quay qua nhìn Hân, ánh mắt đầy yêu thương.

-
Không sao chứ
cháu?

-
Vâng ạ, ông tha
cho em ấy, cũng không có gì quá đáng đâu ạ!

-
Không, hư là phải
phạt. Cháu đừng bênh nó.

-
Vâng ạ, ông dạy
phải.

-
Hì, thôi vào nhà
đi. Nắng thế này, đi đường chắc mệt lắm. Vào đây cho mát.

-
Vâng ạ!

“ Đồ cáo già, đồ độc ác. Dám cho em vào bẫy” - Vinh rủa
thầm, bụng tức anh ách. Kì này hết ăn chơi. Mắt nhìn cô chị họ đầy bực tức. Lúc
ấy, Hân quay lại, nheo mắt. 1- 0

Chú út còn rất
trẻ, ba mươi tuổi, đẹp trai, công việc ổn định, lương cao. Điều khiến cho ông
bà nội lần nào cũng kêu than là chú vẫn chưa có người yêu. Chú ba rất vui tính,
hay chơi cùng Hân và mấy đứa cháu khác. Đợt này về, chú mang cho mọi người biết
bao nhiêu là quà. Riêng Hân thì không có. Đơn giản Hân không thích quà về mặt vật
chất, đồ kỉ niệm. Hân thích đồ ăn Hàn Quốc, với ba năm ở Hàn, chú ba có thể nấu
những món đơn giản. Bữa tiệc chào đón chú ba diễn ra rất vui vẻ. Lâu rồi mọi
người không gặp nhau nên có rất nhiều chuyện để nói. Người lớn thì nói chuyện
kinh doanh, việc làm, còn lại mấy nhóc em thì giành nhau chiếc tivi. Đứa đòi
xem ca nhạc, đứa đòi xem hoạt hình. Hân đóng vai trung lập, bên nào cũng được.
Về cơ bản là cái gì Hân cũng thích.

Nằm dài trên
ghế sô pha, xem mấy đứa em tranh giành nhau, những lí do cỏn con, Hân khẽ cười.

“Thật là biết hưởng thụ!”, Vinh tiến về phía Hân, với
tay lấy quả táo Hân đang cắn dở cho vào miệng, cắn một miếng rõ to. Tranh giành
đồ ăn với Hân là điều cấm kị. Xung đột xảy ra chỉ vì một miếng táo. Hai chị em
đuổi nhau khắp nhà, mấy đứa em đang giành nhau cũng ra sức giúp đỡ, chia thành
hai phe. Căn nhà sôi động hẳn.

Buổi tối cuối
tuần kết thúc trong vui vẻ!

Sáng sớm đã bị
đánh thức bởi tiếng ve. Phòng trọ có phần nóng nực. Hân vươn mình, tập thể dục
buổi sáng, chuẩn bị mọi thứ để đến trường. Vinh hẹn cô chiều nay đến Lãnh Ngọc
không biết làm gì. Dù sao cô cũng không nghĩ nhiều tới chuyện đó.

Cô chọn khu nhà trọ cách trường 2 km, hôm nào cũng đi bộ, vì cô thích con đường
rợp bóng cây xanh này. Sáng sớm, hít thở không khí trong lành, đi bộ dưới hàng
cây xanh mát. Hân cảm thấy cuộc đời thật đẹp.

Cuộc đời sẽ đẹp
hơn nếu không có chút “biến cố”. Cách chỗ Hân không xa, có một cậu học sinh, đồng
phục trường Trung Vân, tựa vào chiếc cây bàng, có vẻ chờ đợi ai đó. Khi nhìn thấy
Hân liền nở nụ cười tươi trên môi.

-
Chào bạn, Nguyễn
Hân.

-
... Bạn biết tớ
hả?

-
Ừ, học sinh lớp
12A1, đáng yêu, rất được lòng mọi người, học khá.

-
Ồ, bạn quá khen
rồi... trông bạn quen quen.

-
... Hì, tớ làm
sao đỏ của trường mình mà, cũng đã từng “gặp” bạn rồi.

-
Hì, trí nhớ của
tớ không tốt nên không nhớ ra tên bạn, bạn tên gì?

-
Tớ là Minh, lớp 12A6.

-
Ừ, nhà bạn gần
đây hả?

-
Không, hôm nay tớ
đợi Hân.

-
Đợi tớ? Làm gì?

-
... Chuyện
này... tớ muốn Hân làm người yêu của tớ, có được không?

-
Người yêu á?

-
Ừ.

-
Xin lỗi bạn,
không thể.

-
Tại sao?

-
Đơn giản thôi, tớ
không thích bạn.

-
Chúng ta có thể
hẹn hò, làm quen nhiều hơn mà. Hân sẽ hiểu hơn về tớ.

-
Không cần đâu. Nếu
kết bạn thì có thể xem xét, còn người yêu thì không thể. A, tới trường rồi. Xin
phép, tớ đi trước. Chào bạn!

-
Ừm, chào Hân.

Hân bước đi, bỏ
lại cậu bạn đang đứng đó. “Có một ngày bạn sẽ không thể quên tớ, nhất định thế!”
– Minh quay lưng đi về phía ngược lại. Hôm nay dậy sớm chỉ để tỏ tình với Hân,
kết quả không như mong đợi, Minh lại quay về nhà, chuẩn bị đi chơi với tụi bạn.

Buổi chiều muộn,
nắng dần tắt, thời tiết mát mẻ hơn hẳn. Hân trong bộ quần áo mùa hè, áo phông,
quần ngố, ngồi trong xe taxi, tai nghe nhạc. Không biết cậu em họ mời ăn cơm là
muốn nhờ vả cái gì đây. “Chẳng lẽ lại bị em nào đá rồi”, nghĩ trong bụng như thế,
miệng khẽ hát theo giai điệu một bài hát tiếng anh. Xe tới nơi, Hân lấy điện
thoại gọi cho cậu em.

-
Chị đang ở cổng
rồi, em ở đâu?

-
Đợi tí, cứ đứng
đấy, em đón.

-
Ừ.

Gió nhẹ nhàng
lướt qua, trong cái thời tiết nóng nực như thế này, cơn gió thật là tuyệt. Đứng
di mũi chân xuống nền gạch đợi Vinh. Được một chút thì thấy cậu em họ chạy ra,
đưa tay vẫy. Khi nhìn thấy Hân, khuôn mặt đang cười của Vinh bắt đầu nhăn nhó.
Tiến lại gần phía bà chị họ.

-
Chị mặc cái gì
thế này?

-
Quần áo? Sao
không?

-
Nhưng sao lại là
đồ này?

-
Chị đang chi
tiêu tiết kiệm, mua đồ chợ mặc vẫn đẹp mà. Chị kết cái áo này nhất đấy.

-
Haiz. Bó tay với
chị. Đi nào.

-
Hôm nay trở trời,
mời chị ăn tối hả? Chị chưa ăn gì đâu.

-
Biết rồi. Đi với
em, hôm nay bạn em về nước, mang chị theo làm người yêu.

-
CÁI GÌ CƠ!

-
Suỵt. Chị làm
cái gì thế?

-
Mấy... mấy đứa
người yêu của mày đâu?

-
Có ai đâu. Với lại
chị là hợp lí nhất, “ngoan ngoãn, lễ phép nhất nhà”.

-
Này, không phải
đá chị.

-
Giúp em đi?

-
Hử, xem đã.

-
Này... đừng thế
chứ...

-
...

-
Hôm nào rảnh em
đưa chị tới tiệm Koatusan. Ăn thoải mái.

-
Ha ha. Được được.
Quyết định thế nhé... “anh yêu”.

-
Vâng. “Em yêu”.

Hai người cùng
nhau tiến vào nhà hàng. Đây là nhà hàng cao cấp, phục vụ các món Thái, Nhật,
Hàn. Nhà hàng được yêu thích nhất thành phố. Khuôn viên đẹp, không khí mát mẻ.
Đúng là bữa ăn trên trời rơi xuống. Hân bước đi vui vẻ. Còn cậu em họ thì méo mặt.
“Tình hình quý sau lại đói rồi!”.

Phòng hai người
bước vào là phòng Vip. Cách biệt với các phòng khác. Bên trong đã có rất nhiều
người tới. Toàn con nhà giàu, ăn mặc sành điệu, người toàn hàng hiệu. Nhìn lại
có mỗi Hân là “ giản dị” nhất, nhưng có sao, đó là tiền của Hân làm thêm để mua
cơ mà, Hân chẳng ngại. Thấy Hân bước vào cùng Vinh, không gian bỗng im ắng hẳn,
mấy cô gái nhìn Hân ánh mắt khinh thường. “Chắc lại nghĩ yêu nhà giàu để lấy của
đây mà, đến quần áo cũng tầm thường”, mỉm cười Hân chào mọi người.

-
Đây là Hân, người
yêu của tớ. Còn đây là bạn của anh.

-
Chào mọi người ạ.

“ Chào em, ô... xinh quá nha”. Mấy cậu con trai không
có người yêu, quay qua trêu chọc Hân. Hân cũng nhẹ nhàng trả lời. Mọi người ngồi
vào chỗ của mình. Có thể nhận ra, trong đám người này, có một người hoàn toàn
khác biệt. Ăn mặc trông cũng giản dị như Hân, nhưng đồ thì không phải loại thường,
toàn hàng cao cấp thôi. Suốt ngày bị mấy thím kéo đi mua sắm, Hân rành quá mà.

-
Đây là anh Tuấn,
bạn anh. Vừa từ Anh trở về.

-
Chào anh, em là
Hân, rất vui được biết anh.

-
Ừm, chào em. Cảm
ơn vì đã tới.

-
Dạ, không có gì ạ.

Mọi người
trong căn phòng này dường như có một sự tôn trọng đặc biệt với Tuấn. Nói chuyện
rất có chừng mực. Tính ra cũng không chán lắm. Hân ăn uống và nói chuyện phiếm
với mọi người rất vui, dù mới chỉ lần đầu gặp mặt.

Bữa tối còn có
thêm tăng hai, nhưng Hân không muốn về muộn. Chia tay mọi người, cô đón taxi về
nhà trọ. Trời về đêm càng thích. Hân bảo chú lái xe cho xuống ở chỗ hàng cây,
Hân muốn đi bộ cho tiêu hóa bớt, và cũng để tận hưởng không khí. Vừa đi vừa hát
là sở thích của Hân.

Gần tới nhà,
Hân ghé qua quán tạp hóa, mua cho mình hai hộp sữa chua. Trời nóng ăn sữa chua
là ngon nhất. Vui vẻ về nhà.

-
Hân.

Đang đi Hân dừng
lại, quay lưng tìm kiếm. Trong góc tối có người. Người đó dần tiến ra chỗ bóng
điện, ánh sáng giúp Hân nhận ra, cậu bạn lúc sáng. Cơ mà tên gì thì quên mất rồi.
Đó là tính mà mọi người không thích ở Hân, cái cần nhớ thì không nhớ, toàn nhớ
mấy cái vớ vẩn.

-
À, chào bạn.

-
Hân vừa đi chơi
về à.

-
Ừ. “Đi đâu có
liên quan tới cậu?”, nghĩ thế thôi, chứ ngoài mặt thì Hân vẫn cười.

-
Hân từ chối tớ
vì cậu đã có người yêu phải không?

-
Hả, cái gì cơ?

-
Hân không phải
giả vờ. Lúc nãy ở Lãnh Ngọc tớ đã trông thấy Hân. Có phải bạn chê tớ “nhà
nghèo” phải không? Nên không muốn làm người yêu của tớ?

-
... Bạn suy nghĩ
quá nhiều rồi. Bạn không hiểu gì về tôi cả. Xin phép. Muộn rồi, tôi phải về.

-
...

Hân bước về
phía khu nhà trọ không hề quay lại nhìn Minh. Để lại đó, chàng trai trẻ, nở nụ
cười nhạt.

Ngày đẹp trời kết thúc như thế!

Báo cáo nội dung xấu