Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 22

Chương 22: Băng hàn tận xương

Thương Diễm Túc  đang ngồi ở bên trong thư phòng lặng
im xem sách, từ bên ngoài truyền đến  một tiếng bước chân rất nhỏ, 
theo sau chính là giọng nói của quản gia vang lên ngoài cửa: “Khởi bẩm Vương
gia, Vương phi đã trở lại”.

Tầm mắt từ trên quyển sách rời đi,  nháy mắt đã ngẩng
đầu lên, trong mắt có một tia kim quang hiện lên, sau đó hướng tới cửa thư
phòng  nói: “Đã biết, ngươi  lui xuống trước đi”.

“Dạ”.

Thương Diễm Túc  thoáng dừng một chút sau đó lại đem
tầm mắt chuyển về quyển sách nằm trên tay, dường như đối với sự trở về của Lãnh
Thanh Nghiên  không quan tâm lắm.  Hôm nay khi hắn vừa trở về đã
không thấy tăm hơi thân ảnh của nàng, quản gia nói là nàng muốn đi ra ngoài đi
dạo một chút, hắn cũng không có ý kiến gì, hắn biết, cho tới bây giờ nàng cũng
chưa có được nhìn ngắm hết thế giới bên ngoài.

Cũng chỉ dặn dò quản gia,  nếu như nàng có quay trở
về,  thì đến báo với hắn một tiếng,  còn về phần khác, Thương Diễm
Túc  cũng không có tính làm cái gì,  cho tới bây giờ cũng không nghĩ
là sẽ hạn chế tự do của nàng, tuy rằng nàng có thể làm ra những chuyện gây bất
lợi cho Lạc Vương phủ, nhưng hắn sẽ xử lý tốt.

Lãnh Thanh Nghiên trực tiếp  quay trở về phòng , đem
cửa phòng đóng chặt lại sau đó dựa lưng vào cửa,  cả người đều mềm nhũn,
thật sự rất lạnh! Cố nén cái lạnh đang xâm nhập vào tận xương tủy, đi về phía
ngăn tủ,  từ bên trong lấy ra một chiếc chăn thật dày,  trải ra trên
giường,  mãi cho đến khi trốn vào bên trong ổ chăn,  nàng mới cảm
thấy tốt lên một chút .

Nàng biết, cảm giác lạnh lẽo khắp người như vậy sẽ còn tiếp
tục trong hai canh giờ nữa, mà từ khi ăn viên thuốc kia cho đến bây giờ đã trải
qua khoảng nửa canh giờ thời gian.

Ôm chăn, nhắm hai mắt lại cả người đều run nhè nhẹ, vừa rồi
còn có thể cố nén, hơn nữa còn có Minh Dạ giúp nàng sưởi ấm,  nhưng nàng
cũng không thể để hắn trực tiếp đưa nàng trở về phòng, bởi vì rất nguy
hiểm.  Mà từ cửa Vương phủ đến nơi đây cũng là một đoạn đường dài, đối
với  Lãnh Thanh Nghiên giờ phút này mà nói,  quả thực so với con
đường xuống hoàng tuyền còn khó đi hơn, hiện tại,  cả người đều lâm vào
hôn mê.

Thương Diễm Túc đột nhiên có cảm giác bồn chồn khó tả, 
có điểm không thể tĩnh tâm để tiếp tục xem sách,  cảm giác này đối với hắn
mà nói từ trước tới nay là lần đầu tiên, không khỏi buông quyển sách trên tay,
nhíu mày trầm tư.

Sau một lúc lâu, đột nhiên đứng lên, đi ra thư phòng sau đó
liền đi thẳng về phía phòng ngủ của bọn họ, vào nhũng lúc bình thường, nàng
ngoại trừ ở trong sân đi lại một chút,  thời gian còn lại nàng đều ở trong
phòng, im lặng tuân lệnh  khiến hắn giận sôi.

“Phanh!” Cửa phòng bị đẩy ra, Thương Diễm Túc sải bước đi
đến, ánh mắt quét khắp phòng một lượt, khi nhìn thấy chăn bông thật dày trên
giường, không khỏi cả kinh, sau đó  bước nhanh tới phía trước .

“Nghiên nhi?”

Nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch lộ ra bên ngoài,
Thương Diễm Túc tâm đột nhiên hung hăng run rẩy vài cái, vội vàng  đưa
tay  muốn đem nàng ôm lấy. Làm sao vậy? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng khi tay hắn vừa mới chạm đến hai má của nàng, liền nhịn không được run
rẩy,  thật sự rất lạnh!

Lãnh Thanh Nghiên  hoàn toàn đắm chìm bên trong băng
lãnh , sớm đã không thể phân biệt rõ bên ngoài đang là tình huống gì, hoặc là
nói hiện tại nàng đang ở trong tình huống gì, sau đó đột nhiên cảm giác bên cạnh 
dường như có một vật thể ấm áp, thậm chí  từ trên mặt còn truyền đến một
chút hơi ấm.

Một chút ấm áp như vậy,  đối với nàng giờ phút này mà
nói,  giống như người sắp chết chìm vớ được một cây cứu mạng vậy, không
một chút do dự,  nàng hướng tới vật thể ấm áp kia lại gần, đồng thời cũng
vươn cánh tay,  dường như muốn nắm lấy cái gì .

Cảm giác được bàn tay nắm lấy hắn lạnh như băng, còn có thân
thể đang vô ý thức tiến lại phía mình kia, Thương Diễm Túc lòng quặn đau, giờ
phút  này độ ấm ở tay nàng,  sớm đã không còn trong phạm vi của người
thường. Dùng sức nắm chặt tay nàng, đồng thời vươn tay ôm nàng vào trong ngực,
“Nghiên nhi, nàng  làm sao vậy?”

Sau một lúc lâu mới đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng hướng
về phía bên ngoài hô: “Người tới! Nhanh đi thỉnh ngự y!”

Lãnh Thanh Nghiên gắt gao tiến vào cái ôm ấp khiến nàng cảm
thấy ấm áp kia, nhờ độ ấm trên người Thương Diễm Túc, thần trí đã đánh mất chậm
dãi trở lại, bên tai tựa hồ nghe được có người đang nói đi thỉnh ngự y.

Ngự y? Thỉnh ngự y làm gì?

Thương Diễm Túc đột nhiên cảm giác được  người trong
lòng cứng ngắc một chút, sau đó bất an nhíu mày, tựa như đang giãy dụa cái
gì,  giống như vô thức nói : “Không. . . Không cần thỉnh. . . Ngự. . . Ngự
y”.

“Nghiên nhi?”

“Không. . . Không cần. . .”

“Được, ta đã biết, không thỉnh ngự y!”

Lại đem người đi thỉnh ngự y gọi trở về, Thương Diễm Túc vẫn
đều ôm chặt nàng, vận chuyển nội lực  giúp nàng đánh tan hàn khí, hắn
không biết nàng  bị làm sao, cũng không biết  làm như vậy có thể
khiến sự tình khác đi được không.

Ở trong tình trạng như vậy, nàng thế nhưng còn nói ra không
cần thỉnh ngự y, như vậy chính nàng hẳn là biết  rõ nguyên nhân khiến nàng
ra nông nỗi như vậy, cũng có thể không có cái gì nguy hiểm đi? Nhưng mà,
nhìn  thấy bộ dáng suy yếu của nàng như vậy, tâm không thể ức chế co
rút  mà đau đớn .

. . .

Người trong lòng tựa hồ đã khôi phục lại nhiệt độ cơ thể
bình thường, mày cũng không còn  nhăn lại, hiện tại chính là nặng nề ngủ ở
trong lòng hắn . Thương Diễm Túc cúi đầu  ngắm nhìn dung nhan khi ngủ của
nàng , có thể nhìn nàng im lặng như vậy, thật đúng là khó có được. Bởi vì nàng
cho dù là  ở trong giấc ngủ cũng vẫn rất cảnh giác, mỗi lần hắn đều nhìn
không được bao lâu đã khiến nàng tỉnh giấc .

Hiện tại,  chắc hẳn là rất mệt mỏi đi,  thế nhưng
ngủ say như vậy.

Đưa tay lau đi mồ hôi trên trán nàng,  nhìn nhìn chăn
bông nặng nề trên người nàng, Thương Diễm Túc thở dài, sau đó cẩn thận đem nàng
đặt  lại đến trên giường,  hơn nữa đem chăn kia bỏ ra . Nàng hiện
tại, hẳn là đã  khôi phục lại bình thường rồi?

Vào đêm, hai cái bóng đen xuất hiện bên trong Mộc gia, 
bay với tốc độ khiến người ta chỉ có thể nhìn thấy hai cái bóng đen mờ nhạt.

Hai người kia gắt gao bám vào cành cây ngọc lan,  cây
ngọc lan này cũng không phải là to lắm,  nhưng cành lá lại sum xuê rậm
rạp,  phiến lá gần như có màu xanh đen,  hai người kia lại kề sát
trên cây,  dường như cùng cây ngọc lan kia nhập thể . Trong màn đêm
tối  đen , chỉ sợ  có người đứng dưới gốc cây nhìn lên cũng không thể
phát hiện ra trên cây ngọc lan kia còn cất giấu hai người.

Trên đường bọn họ tiến vào Mộc gia nơi đây,  gặp không
ít đội tuần tra, giăng khắp nơi,  dường như không quên một nơi nào bên
trong Mộc gia.

Đương nhiên,  với thủ vệ tầm thường như vậy cũng không
khiến cho bọn họ để vào mắt, chỉ là hiện tại, bọn họ cúi đầu nhìn dưới chân, ở
mỗi một vị trí bí ẩn, đều bố trí từng đạo sợi tơ trong suốt, bên trên mỗi sợi
tơ lại được giắt một cái chuông bạc , chỉ cần có  người hơi chút tiếp xúc
đên trên sợi tơ, lập tức các chuông bạc xung quanh sẽ vang lên .

Những sợi tơ này cách mặt đất khoảng hai thước, đây cũng
chính là một khoảng cách giới hạn . Cho dù là võ công cao tới đâu, ngươi cũng
không có khả năng bay trên không trung liên tục , mà khoảng cách hai
thước,  cũng không đủ cho bọn họ cúi người đi qua nơi này .

Hiện tại là buổi tối, ở trong bóng tối, cho dù là ở ban
ngày,  căn bản không thể đem những sợi tơ trong suốt đó phân biệt một cách
cẩn thận .

Phòng vệ của Mộc gia bố trí nghiêm ngặt , bọn họ không chút
nghi ngờ,  nếu không cẩn thận làm cho chuông bạc vang lên,  như vậy
rất nhiều mai phục chung quanh đây,  dù bọn họ có công phu cao tới đâu,
cũng khó  mà  đào thoát.  Mà nếu có từ nơi khác tiến vào đây ,
như vậy chỉ cần bọn họ vừa hiện thân,  kết quả cũng sẽ bị cao thủ mai phục
tập kích .

Hai người lạnh lùng nhìn  những sợi tơ trước cửa tiểu
viện , đó  chính là nơi ở của gia chủ Mộc gia – Mộc Kiệt, cũng chính là
nơi phòng vệ nghiêm ngặt nhất ở Mộc gia.

Đang muốn liều chết xông vào,  ngay lúc đó ở phía sau ,
cùng với một tiếng tiếng rít, trên không đột nhiên xuất hiện một dải ánh sáng ,
hai người liếc nhìn nhau, thoáng do dự một chút  liền hướng tới con đường
lúc đến rồi nhanh chóng dời đi,  thủ vệ của Mộc gia canh gác xung quanh,
không có  bất kì kẻ nào chú ý .

Tiếng rít kia tựa hồ cũng làm cho người của Mộc gia chú
ý,  chỉ là bọn hắn tuyệt đối không ngờ đó là tín hiệu hướng tới hai kẻ xâm
nhập vào bên trong Mộc gia, càng không thể ngờ có người có thể vô thanh vô thức
lẻn vào trước mắt bọn họ .

~ Hết chương 22 ~

Edit: Hà Đoàn

Báo cáo nội dung xấu