Chí Tôn Đào Phi - Quyển 1 - Chương 53_Phần 04
Chương 53.4
Edit: Hà Đoàn
Tiết công công đầu đầy mồ hôi xuất hiện trước cửa Lạc Vương
phủ , nhìn thủ vệ nghiêm ngặt hai bên cửa , chỉ đứng ngoài cửa thôi cũng đã có
thể cảm thấy khí thế hào hùng , nhớ đến mục đích mình đến đây , không khỏi ở
cửa chần chờ không dám vào .
Trước mắt tựa hồ hiện ra phản ứng của Vương gia khi nhìn
thấy hắn , mồ hôi lạnh càng chảy ra nhiều hơn một chút
Thủ vệ của Lạc Vương cao ngất đứng đó , nhìn không chớp mắt,
đối với vị Tiết công công đã đi qua đi lại mấy chục vòng trước cửa Vương phủ
làm như không thấy .
Ngẩng đầu lên nhìn cửa Lạc Vương phủ một cái , nặng nề
thở dài, cắn răng tiến lên vài bước, hướng về phía một thủ vệ khách khí
nói : “Phiền toái thông báo một tiếng, chúng ta có chuyện quan trọng cầu kiến
Vương gia.”
Thủ vệ canh cửa đáp một tiếng rồi xoay người vào trong ,một
lát sau, liền thấy quản ra hồng hộc chạy ra , nhìn thấy Tiết công công vẻ mặt
thảm thiết đứng ở ngoài cửa sửng sốt một chút , nhưng vẫn cực vì cung kính
nghênh đón, nói: “Thì ra là Tiết công công,mời ngài vào !”
Trong lòng lại âm thầm nói thầm, Tiết công công hôm nay lại
đứng ở cửa chờ thị vệ vào thông báo , so với bình thường là khác nhau rất lớn a
, hơn nữa biểu tình của hắn giờ phút này thật khó coi a ,hắn giống như không
muốn bước vào cửa Vương phủ vậy .
Tiết công công cũng hướng tới quản gia khách khí chắp tay
chào, tươi cười trên mặt càng thêm cứng ngắc một chút , nói: “Ta cũng là phụng
mệnh Hoàng thượng mà đến , không biết Vương gia ,có ở trong phủ hay không?”
Quản gia vô cùng kinh ngạc , vội vàng nói: “Vương gia cùng
Vương phi vừa hồi phủ, thỉnh công công chờ một chút, tiểu nhân lập tức đi thông
báo cho Vương gia.”
Nói xong, bọn họ cũng đã tiến vào bên bên trong phòng khách
Vương phủ , thỉnh Tiết công công ngồi xuống, phân phó nha hoàn dâng trà , sau đó
quản gia đi thông báo , chính là vừa mới xoay người, Tiết công công liền vội
vàng đứng lên ngăn cản hắn.
“Quản gia, đừng vội, chúng ta có một số việc,muốn hỏi thăm
quản gia ngài một chút .”
“Không dám nhận, công công có điều gì nghi vấn cứ trực tiếp
hỏi , tiểu nhân nhất định tri vô bất ngôn.” (Tri vô bất ngôn ,ngôn vô bất
tẫn : biết thì sẽ nói, nói thì sẽ nói hết )
“Vậy ta hỏi a ?”
“Công công mời !”
Tiết công công xoa xoa đôi bàn tay , kề sát tai quản gia nhỏ
giọng hỏi: “Thời điểm Vương gia mới vừa rồi hồi phủ , có cài gì bất
thường hay không ?”
Sửng sốt một chút, vội vàng hỏi: “Công công chỉ giáo cho?”
“Đâu, ta cũng không có ý tứ gì khác , chính là muốn hỏi một
chút, giờ phút này tâm tình của Vương gia như thế nào ?”
Nghe vậy quản gia giống như là nhẹ nhàng thở ra vậy ,
cười nói: “Tiểu nhân cũng không có phát hiện Vương gia có gì khác với lúc trước
.”
“Thật sao?”
“Thật !”
” Vậy Vương gia cũng không có ngôn hành cử chỉ gì khác với
bình thường ?”
Nhướng mày, lại giống như hồi tưởng lại , sau đó chần chờ
nói: “Hẳn là không có đi, trừ bỏ Vương phi là bị Vương gia ôm trở về, những cái
khác cũng không có gì khác thường .”
Nghe được lời ấy , trong lòng Tiết công công không khỏi rơi
“ lộp bộp” , thầm nghĩ cái này hỏng rồi, xem ra Vương gia đối với Vương phi
không phải là thâm tình bình thường , vậy hiện tại hắn có nên gặp Vương gia hay
không đây , còn phải nhắn lại ý tứ của Hoàng thượng a?
Trong khi Tiết công công còn đang rối rắm không biết làm sao
, thị vệ trưởng cũng đã xuất hiện ở phòng khách Vương phủ ,hướng về phía
Tiết công công chắp tay nói: “Tiết công công, Vương gia cho mời!”
Lảo đảo một chút, thiếu chút nữa là ngã xuống đất , hít vào
một hơi thật sâu , nghiến răng nghiến lợi một bộ biểu tình giống như sắp lao
xuống hoàng tuyền vậy , đi theo thị vệ trưởng hướng về phía thư phòng của
Thương Diễm Túc mà đi , trên đường cũng không ngừng mà nói : “Tả thị vệ, chậm
một chút, ngươi đi chậm một chút a, chúng ta đều theo không kịp tốc độ
của ngươi a .”
Thương Diễm Túc đứng bên trong thư phòng vẽ tranh , đối với
Tiết công công chậm rì rì như là bò đến làm như không thấy , dường như đem toàn
bộ sự chú ý đặt trên bức họa vậy .
Tiết công công thăm dò liếc nhìn , tim đập nhanh hơn
vài phần, chỉ thấy trên bức họa là một vị nữ tử thanh khiết , chiếc eo nhỏ nhắn
, qua màn lụa mỏng trắng có thể nhìn thấy cổ tay bên trong ,đôi mắt sóng sánh
như nước hồ thu , trên đầu gắn một cây kim châm , điểm xuyết màu
tím , mái tóc đen dài dùng một sợi dây buộc lại , hai má hồng nộn hiện lên đôi
má lúm , chỉ cần một cái nhăn mày khẽ cười thôi cũng khiến động lòng
người , đây đúng là Lạc Vương phi . ( phù … ta ghét những đoạn miêu tả
>”< khó chết đi đc )
Hạ một nét vẽ cuối cùng , khóe miệng Thương Diễm Túc hàm
chứa ý cười ôn nhu ,si ngốc nhìn nữ tử trong bức họa , nhẹ nhàng buông
bút trong tay xuống , nhẹ giọng nói: “Ta biết ngươi vì chuyện gì mà đến , bất
quá trong lòng ta chỉ có một người là Nghiên nhi , ngươi trở về nói cho phụ
hoàng biết , nếu chính hắn muốn tuyển phi, bổn vương không ý kiến, nếu là vì
bổn vương tuyển phi, vậy thì thỉnh hắn không cần quan tâm , nếu không bổn vương
cũng không có cam đoan có làm ra một số sự tình khiến hắn khó xử hay không .”
Tiết công công đã từng nghĩ đến trăm ngàn cảnh tượng Thương
Diễm Túc sẽ nổi giận lôi đình , mà hoàn toàn không hề nghĩ đến sẽ phải đối diện
với một Lạc vương bình tĩnh như vậy , trong lúc nhất thời sững sờ ở nơi đó. Tầm
mắt không khỏi chuyển đến trên bức họa kia , chỉ sợ cũng chỉ có nữ tử phong hoa
tuyệt đại như vậy , mới có thể xứng đôi với Vương gia.
Nhưng là , nếu nàng có một thân phận tôn quí , thì tốt biết
bao nhiêu !
“Vương gia. . .”
“Tiết công công!” Thương Diễm Túc cũng không có để cho hắn
nói hết lời ,mà chỉ đưa tay chỉ vào bức họa kia , hỏi, “Tiết công công, ngươi
nói, trên đời này, còn ai có thể so với Vương phi bổn vương ưu tú hơn ,hay đặc
biệt hơn ?”
“Bẩm Vương gia , Vương phi băng thanh ngọc khiết, phong hoa
tuyệt đại, quả thật là thế gian ít có nữ tử.”
“Một khi đã như vậy, vì sao lại còn muốn bổn vương thú một
người khác đâu ?”
Nghe vậy, không khỏi bị nghẹn lời , chần chờ một lúc lâu sao
mới nói : “Vương phi nàng, nếu thật sự là Mộc gia đại tiểu thư, tất nhiên sẽ
không có . . . Vấn đề gì. . .”
Thương Diễm Túc trào phúng cười, hừ lạnh một tiếng, nói:
“Hay là thân phận của Lạc Vương phi còn kém so với Mộc gia đại tiểu thư ?”
“Này. . . Vương gia, Hoàng Thượng làm như vậy cũng là vì tốt
cho ngài.”
Trong mắt kim quang hiện lên, hàn khí bức người, trầm giọng
nói: “Bổn vương không có hứng thú dựa vào nữ nhân để củng cố địa vị cùng gia
tăng quyền thế trong tay , đối với bổn vương vị trí kia ta nửa điểm hứng thú
cũng không có , cho dù có hứng thú, hậu cung của bổn vương cũng chỉ cần có một
người là Nghiên nhi !”
“Vương gia. . .”
“Đủ, ngươi có thể đi rồi, về phần trả lời vấn đề hắn như thế
nào , vừa rồi bổn vương nói như thế nào, ngươi cứ sự thật mà nói lại với
hắn như vậy ! Còn có, ngươi thuận tiện cũng chuyển đến hắn lời của ta,
nếu như hắn dám động thủ với Nghiên nhi , ta sẽ phá hủy giang sơn của hắn !” (
HĐ: blab blab .. hay quá ca ơi )
Trên mặt Tiết công công đã phủ một tầng mồ hôi lạnh , những
lời này, hắn làm sao dám nói cùng Hoàng Thượng đây , vẻ mặt cầu xin nói: “Vương
gia, ngài. . . Ngài cũng đừng làm khó xử nô tài, nô tài . . . này. . .”
Thương Diễm Túc đi đến trước mặt hắn , đưa tay vỗ nhẹ nét
mặt già nua của Tiết công công , cười đến cực kì là tà ác , nói: “Ngươi là phụ
hoàng phái tới nhắn dùm mệnh lệnh, thuận tiện khuyên bảo bổn vương, như vậy
ngươi cũng sẽ phải đem những lời nói của bổn vương nhắn lại với phụ hoàng , nói
cách khác, chỉ sợ là sẽ phạm tội khi quân đâu !”
Tiết công công quả nhiên là khóc, ngã ngồi dưới đất,
trên mặt nước mắt nước mũi hòa lẫn nhau , nói: “Vương gia, ngài như
vậy chính là muốn hại chết nô tài a !”
Thương Diễm Túc ngồi xuống trước mặt hắn , đối với vị
thái giám đã chiếu cố hắn từ nhỏ đến giờ , tuy rằng cũng không thể nói với vẻ
mặt ôn hòa ,nhưng ít nhất hắn cũng sẽ không đối đãi với hắn như với vị Trần
công công kia đem nhốt vào đại lao .
Nói đến Trần công công, thiếu chút nữa hắn đã đem hắn
ta quên mất ,cũng không biết hiện tại hắn ngồi đợi trong lao như thế nào .
Nhấc Tiết công công lên khỏi mặt đất , thuận tay ném
ra ngoài cửa , hướng về phía thị vệ trưởng nói : “Tả thị vệ, ngươi tự mình đưa
Tiết công công hồi cung.”
“Dạ, Vương gia!”
Cùng với tiếng thét chói tai không cam lòng của Tiết công
công , Tả thị vệ nhanh chóng đem hắn đi ra khỏi cửa , mà Thương Diễm Túc đứng ở
bên trong thư phòng , xoay người đem bức họa cẩn thận cuốn lại , đặt lên trên
giá nơi khiến hắn dễ với tay lấy nhất .
Lãnh Thanh Nghiên ngồi trong lương đình ở hậu viện , trên
tay cầm một khối than củi nhỏ , không ngừng họa gì đó lên trên giấy , rất xa
truyền đến tiếng thét chói tai của Tiết công công, khẽ ngẩng đầu nhìn qua
phía đó , sau đó cúi đầu tiếp tục vẽ .
Thời gian trôi qua, không biết đã qua bao lâu , bức họa trên
tay nàng cũng đã gần hoàn thành , Thương Diễm Túc giống như quỉ mị từ trong hư
vô hiện ra bên cạnh nàng , thò người ra nhìn lại, thần sắc không khỏi biến đổi.
Cầm lấy bức họa đặt trên bàn , cẩn thận nhìn khuôn mặt trên
bức họa , đây là họa pháp mà hắn chưa gặp qua bao giờ , hơn nữa không thể phủ
nhận, họa rất khá, rất giống, nhưng là. . .
Đem bức họa đưa tới trước mặt nàng , hỏi: “Ai vậy?”
Trước mắt đột nhiên xuất hiện một bàn tay khiến cho Lãnh
Thanh Nghiên một phen sửng sốt, trong giây lát ngẩng đầu lên đã thấy Thương
Diễm Túc xuất hiện ngay bên cạnh , vội vàng đoạt lấy bức họa trong tay hắn ,
đồng thời cũng đưa tay lấy những bức họa còn lại trên bàn .
Thương Diễm Túc tay mắt lanh lẹ,thời điểm mà Lãnh Thanh
Nghiên sắp với được bức họa thì Thương Diễm Túc cũng đã nhanh tay hơn ,
hai bức còn lại cũng đã rơi vào trong tay hắn .
Trong mắt hàn quang chợt lóe, đưa tay ra trước mặt hắn ,
nói: “Trả lại cho ta!”
Khẽ nhíu mày , nhìn bức họa duy nhất trong tay nàng , nói:
“Nàng trước nói cho ta biết , người kia là ai?”
Đôi mi thanh tú khẽ nhíu , nàng chán ghét bị người khác
uy hiếp, nhưng là, toàn bộ tranh đều rơi vào tay hắn rồi .
Thương Diễm Túc cười tủm tỉm giơ giơ bức họa trong tay , nói
: “Nghiên nhi, không muốn lấy lại hay sao ?”
“Đó là a Trạch!” Nhìn Thương Diễm Túc rõ ràng là một bộ biểu
tình không tin , Lãnh Thanh Nghiên không khỏi thấp rủa một tiếng, tức giận nói,
“Là bộ dáng kiếp trước của hắn !”
Lời này vừa nói ra đã khơi lên hứng thú trong Thương Diễm
Túc , vội vàng tiến đến trước mặt của nàng , hỏi: “Vậy bộ dáng kiếp trước
của Nghiên nhi như thế nào ?”
“Ta làm sao mà biết?”Thời điểm vừa nói xong , cũng là lấy
tốc độ nhanh nhất đoạt lấy bức họa trong tay hắn .
Thương Diễm Túc lui về phía sau vài bước, tránh khỏi tay
nàng, mà tầm mắt cũng chuyển đến ba bức họa còn lại trên tay ,bức trên cùng ,
chính là Thương Diễm Trạch .
Đưa tay chuẩn bị lấy bức phía dưới, nhưng là khi vừa mới có
động tác , Lãnh Thanh Nghiên liền nhảy lên từ trên ghế đá đánh về phía hắn ,
Thương Diễm Túc vội vàng tránh qua , thừa dịp như vậy , bức họa thứ hai cũng đã
xuất hiện ở trước mặt hắn .
“Chẳng lẽ đây chính là Nghiên nhi hay sao ?” Nữ tử trên bức
họa kia dung mạo so với Nghiên nhi không hề kém cỏi , chính là khí chất cũng
khác nhau rất lớn , trong ánh mắt kia tràn ngập anh khí , trong mắt lộ ra giảo
hoạt, thiếu một phần thanh nhã, hơn vài phần linh động.
Lãnh Thanh Nghiên khẽ nhếch khóe miệng , không có phát biểu
ý kiến gì , mà ngay tại thời điểm Thương Diễm Túc muốn xem bức họa cuối cùng
kia , sắc mặt nàng đột nhiên đại biến , liều lĩnh vọt lên.
“Không được xem!”
Phản ứng của nàng kịch liệt như vậy khiến cho Thương Diễm
Túc hơi sợ sệt , tay cũng vô thức buông ra, sắc mặt Lãnh Thanh Nghiên đột nhiên
trắng bệch , nhìn thấy bức họa kia , cả người chấn động mạnh , trên mặt tràn
đầy vẻ không dám tin cùng rung động .

