Chương 14:Thứ gần như tất cả độc giả đều chưa từng thấy - P1

Komatsu
và Tengo gặp nhau ở chỗ cũ. Quán cà phê gần ga Shinjuku. Giá một cốc cà phê tất
nhiên không rẻ, nhưng được cái khoảng cách các bàn tương đối xa, lúc nói chuyện
không phải để ý đến tai người khác, không khí đại loại cũng sạch sẽ, tiếng nhạc
vô hại được bật nhỏ. Komatsu vẫn theo lệ đến muộn hai mươi phút. Komatsu nói
chung thường không đến đúng giờ hẹn, còn Tengo không đến muộn bao giờ. Chuyện
này gần như đã thành quy luật. Komatsu xách cặp tài liệu bằng da, trên người mặc
bộ com lê bằng vải tuýt và áo Polo xanh thẫm.

“Xin
lỗi đã để cậu phải đợi lâu,” Komatsu nói, nhưng nhìn điệu bộ anh ta chẳng có gì
là hối lỗi cả. Hình như tâm trạng còn vui vẻ hơn lúc bình thường, khóe miệng hiện
ra nụ cười như vầng trăng khuyết lúc bình minh chưa lên.

Tengo
chỉ gật đầu, không nói một lời.

“Xin
lỗi vì cứ giục cậu. Chuyện này chuyện kia, chắc là vất vả lắm?” Komatsu ngồi xuống
chiếc ghế đối diện, nói.

“Không
phải tôi muốn khoa trương nhưng mười ngày nay đến bản thân còn sống hay đã chết
tôi cũng chẳng rõ nữa,” Tengo đáp.

“Nhưng
cậu làm rất tốt. Vừa có được sự chấp thuận của người giám hộ cho Fukaeri một
cách thuận lợi, vừa viết lại cuốn tiểu thuyết đâu vào đấy. Không vừa chút nào với
người xa rời thế tục như cậu, thật sự đã làm quá tốt. Tôi phải nhìn cậu với con
mắt khác rồi đấy!”

Tengo
dường như không nghe thấy những lời khen gợi đó. “Báo cáo tôi viết về hoàn cảnh
của Fukaeri anh đã đọc chưa? Phần dài dài ấy.”

“À, tất
nhiên là đọc rồi. Đọc rất kỹ rồi. Nói thế nào nhỉ, tình hình khá phức tạp đấy.
Cứ như một đoạn trong bộ trường thiên tiểu thuyết ấy. Nhưng mà tạm không nhắc đến
chuyện này vội. Thầy giáo Ebisuno lại là người giám hộ của Fukaeri, tôi thật
không thể ngờ được. Thế giới này nhỏ thật. À thế, thầy giáo có nhắc gì đến tôi
không?”

“Nhắc
đến anh?”

“Phải
rồi, nhắc đến tôi.”

“Thế
thì hơi lạ nhỉ,” Komatsu dường như cảm thấy khó tin nói. “Hồi trước tôi và thầy
Ebisuno từng cộng tác, tôi còn đến phòng nghiên cứu trong trường đại học của
ông ấy để lấy bản thảo nữa cơ. Có điều đó là chuyện lâu lắm rồi, từ thời tôi
còn là một biên tập viên trẻ măng.”

“Có lẽ
vì nhiều năm trôi qua, ông ấy quên mất rồi. Ông ấy còn hỏi dò tôi xem Komatsu
là người như thế nào.”

“Không,”
Komatsu nói, lắc đầu với vẻ không vui, “Không thể có chuyện đó được. Tuyệt đối
không thể nào. Ông thầy giáo này thuộc loại nhìn ai một lần là không bao giờ
quên, trí nhớ tốt lắm, hơn nữa khi ấy chúng tôi còn nói bao nhiêu chuyện… mà
thôi, chuyện này bỏ qua. Đó là một lão già không dễ đối phó đâu. Theo báo cáo của
cậu, tình hình xung quanh Fukaeri tương đối phức tạp đấy.”

“Đâu
chỉ có phức tạp. Mà chúng ta đang ôm một quả bom theo đúng nghĩa đen đấy. Xét
trên bình diện nào thì Fukaeri cũng không phải là người bình thường. Không đơn
giản chỉ là một cô bé xinh đẹp mười bảy tuổi. Cô ấy mắc chứng khó đọc, không thể
đọc sách một cách bình thường. Cũng không thể viết văn cho ra hồn. Tâm hồn dường
như đã bị tổn thương và mất đi một phần ký ức liên quan đến sự việc đó. Cô ấy lớn
lên ở một nơi giống như là công xã, và hầu như không đi học. Cha là lãnh tụ của
tổ chức cách mạng cánh tả, mặc dù chỉ gián tiếp, nhưng hình như cũng có dính
líu đến sự kiện đấu súng liên quan đến tổ chức Akebono đó. Người thu nhận cô ấy
từng là nhà nhân học văn hóa nổi tiếng. Nếu cuốn tiểu thuyết thực sự trở thành
một đề tài bàn luận, e rằng giới truyền thông sẽ ùn ùn kéo đến, moi móc đào bới
bằng được những sự thực hấp dẫn ấy ra. Sẽ gay đấy.”

“Phải,
có thể sẽ ầm ĩ như mở cửa địa ngục ra vậy,” Komatsu nói, nhưng nụ cười nơi khóe
miệng không hề biến mất.

“Vậy
thì ngừng kế hoạch này lại chứ?”

“Ngừng
lại?”

“Sự
việc trở nên quá đà rồi. Quá nguy hiểm. Hay là tráo đổi lại cái bản thảo ban đầu
đi.”

“Chuyện
không đơn giản như vậy đâu. Bản thảo Nhộng không khí do cậu viết lại đã được gửi
đến xưởng in, bây giờ đang in thử rồi. In xong sẽ được đưa ngay đến cho tổng
biên tập, giám đốc phụ trách xuất bản và bốn giám khảo. Đến nước này thì không
thể đến mà nói với họ rằng: “Xin lỗi, đó là một sự nhầm lẫn. Các vị coi như
chưa từng đọc, trả bản thảo lại cho tôi đi.”

Tengo
thở dài.

“Chẳng
còn cách nào cả, không thể đảo ngược thời gian,” Komatsu nói, sau đó rút một điếu
Marlboro đưa lên miệng nheo mắt, lấy bao diêm của quán đánh lửa, “Mọi việc sau
đây để tôi suy tính kỹ càng đã, cậu không cần nghĩ ngợi nhiều làm gì. Giả sử Nhộng
không khí giành được giải, chúng ta cố gắng không để Fukaeri lộ mặt ra là được.
Chỉ cần khéo nhào nặn cô ấy thành một tác giả nữ trẻ kỳ bí không muốn xuất hiện
trước mặt công chúng là xong. Tôi sẽ lấy danh nghĩa là người chịu trách nhiệm
biên tập đảm nhiệm luôn vai trò người phát ngôn cho cô ấy. Tình huống này cần xử
lý như thế nào, tôi đều biết cả, sẽ không có vần đề gì đâu.”

“Tôi
không hề nghi ngờ năng lực của anh, nhưng Fukaeri không giống các cô gái đang
lượn lờ đầy ngoài phố kia. Cô ấy không phải loại để mặc cho người ta điều khiển.
Chỉ cần cô ấy đã quyết điều gì, dù người khác có nói thế nào, cô ấy cũng nhất
quyết làm theo ý mình. Những gì không hợp ý, cô ấy không bao giờ chịu chấp nhận.
Sự việc không đơn giản như anh nghĩ đâu.”

Komatsu
không nói gì, cứ lật qua lật lại hộp diêm trong tay.

“Nhưng
mà, Tengo này, đằng nào chuyện cũng đã tới nước này rồi, chúng ta chỉ còn cách
quyết tâm tiếp tục dấn tới thôi. Trước hết, Nhộng không khí do cậu viết lại quả
thực quá hay, hơn xa những gì tôi nghĩ ban đầu, gần như đã đạt tới mức hoàn hảo.
Không nghi ngờ gì nữa, chắc chắn nó sẽ giành được giải Tác giả mới, trở thành
chủ đề nóng cho đám báo chí. Đã tới mức này rồi thì không thể chôn vùi nó đi được
nữa. Làm như vậy, theo tôi chẳng khác nào phạm tội. Vừa nãy tôi cũng nói rồi, kế
hoạch đang không ngừng tiến lên phía trước.”

“Phạm
tội?” Tengo chăm chú nhìn thẳng vào mặt Komatsu, nói.

“Có một
câu nói thế này,” Komatsu cất tiếng. “Hết thảy nghệ thuật, hết thảy tham vọng,
hết thảy hành động và tìm tòi, đều có thể coi là có một mục tiêu tốt đẹp nào
đó. Vì vậy, phát xuất từ mục tiêu theo đuổi của sự vật để xác định ranh giới của
cái thiện.”

“Cái
gì vậy?”

“Aristotle,
Đạo đức học cho Nicomachus. Cậu đã đọc Aristotle bao giờ chưa?”

“Hầu
như không.”

“Nên
đọc. Tôi tin là chắc chắn cậu sẽ thích ông ấy. Mỗi lần chẳng còn sách gì đọc
tôi lại đọc triết học Hy Lạp. Đọc đi đọc lại không thấy chán. Bao giờ cũng rút
ra được điều gì đó.”

“Điểm
mấu chốt của câu trích dẫn này là gì?”

“Sự vật
xét đến cùng là thiện. Thiện là kết cục của tất thảy. Để dành sự ngờ vực cho
ngày mai đi,” Komatsu nói, “Đó chính là điểm mấu chốt.”

“Aristotle
nói gì về chuyện Hitler tàn sát người Do Thái vậy?”

Nụ cười
hình vành trăng của Komatsu càng hiện lên rõ hơn. “Ở đây, Aristotle chủ yếu chỉ
nói về nghệ thuật, văn học và công nghệ thôi.”

Thời
gian anh quen biết Komatsu không thể xem là ngắn. Trong thời gian đó, Tengo đã
thấy bộ mặt bên ngoài, đồng thời cũng nhìn ra bộ mặt bên trong của anh ta.
Trong giới, Komatsu là một người cô độc, thoạt nhìn có vẻ luôn hành động theo ý
mình. Rất nhiều người cũng bị vẻ bề ngoài ấy đánh lừa. Nhưng chỉ biết rõ ngọn
ngành thì sẽ hiểu mỗi hành động của anh ta đều đã được tính toán chu đáo. Nếu
so sánh với cờ tướng, thì bằng như anh ta đã tính trước mấy nước cờ. Anh ta
thích thắng bất ngờ, nhưng bao giờ cũng vạch sẵn một ranh giới ở những chỗ cần
thiết, và chú ý để không vượt qua dù chỉ một bước. Có thể nói đây là tính cách
mẫn cảm. Hầu hết những hành vi, lời nói có vẻ vô hại của anh ta chỉ là diễn kịch
bề ngoài mà thôi.

Komatsu
đã cẩn thận mắc quanh mình mấy lần khóa bảo hiểm. Chẳng hạn như anh ta phụ
trách chuyên mục văn nghệ cho số buổi chiều của một tờ báo. Ở đó anh ta viết
bài khen chê các nhà văn. Những bài chỉ trích đều khá khắc nghiệt. Viết bài loại
này là sở trường của anh ta. Tuy chỉ là bài viết nặc danh, nhưng dân trong nghề
đều rõ ai là người chấp bút. Tất nhiên, nhìn chung chẳng có ai thích người khác
nói xấu mình trên báo. Vì vậy các tác giả đều để ý không đắc tội với Komatsu. Họ
cố gắng không từ chối khi anh ta mời viết cho tạp chí. Ít nhất trong vài lần
thì cũng phải có một lần vui vẻ nhận lời. Bằng không, có trời mới biết được anh
ta sẽ viết cái gì trên chuyên mục kia!

Tengo
không thích nổi kiểu quá tính toán ấy của Komatsu. Một mặt anh ta kinh rẻ văn
đàn, mặt khác lại khôn khéo lợi dụng hệ thống đó. Komatsu sở hữu trực giác của
một biên tập viên ưu tú, và rất coi trọng Tengo. Những lời khuyên chân thành của
anh ta về việc viết tiểu thuyết hầu hết đều đáng quý. Nhưng khi qua lại với con
người này, Tengo vẫn luôn chú ý giữ một khoảng cách nhất định. Lại gần quá và bị
lún sâu rồi ngộ nhỡ bị anh ta rút mất thang thì không phải chuyện chơi. Về mặt
này, Tengo cũng là người cẩn thận.

“Vừa
nãy tôi nói rồi, bản Nhộng không khí mà cậu viết lại gần như hoàn hảo. Quả là
ghê gớm.” Komatsu tiếp tục nói, “Nhưng có một chỗ, chỉ duy nhất một chỗ thôi, nếu
có thể được, tôi muốn cậu viết lại lần nữa. Không cần phải làm ngay bây giờ. Với
trình độ của giải Tác giả mới thì như hiện nay là được rồi. Đợi khi nào được giải
đăng lên tạp chí thì viết lại một chút là được.”

“Chỗ
nào vậy?”

“Khi
Người Tí Hon làm xong Nhộng không khí, mặt trăng biến thành hai. Cô bé ngẩng đầu
nhìn lên trời, hai vầng trăng sáng hiện ra. Cậu còn nhớ đoạn ấy không?”

“Đương
nhiên.”

“Nếu
được hỏi ý kiến, tôi cảm thấy phần tả mặt trăng ở đoạn này vẫn chưa được trọn vẹn,
chưa đủ. Tốt nhất là tả cho tỉ mỉ cụ thể một chút nữa. Tôi chỉ yêu cầu một điểm
ấy thôi.”

“Đúng
là đoạn văn ấy miêu tả có phần hơi cụt. Nhưng tôi không muốn sa vào giải thích
quá sâu, sợ phá hỏng mất dòng chảy trong nguyên gốc của Fukaeri.”

Komatsu
giơ bàn tay đang kẹp điếu thuốc lên. “Tengo à, cậu thử nghĩ xem: bầu trời chỉ
có một mặt trăng, độc giả đã thấy không biết bao nhiêu lần rồi. Phải vậy không?
Nhưng trên trời cùng lúc hiện ra hai mặt trăng, cảnh tượng ấy chắc chắn họ chưa
tận mắt thấy bao giờ. Khi cậu miêu tả một thứ gần như tất cả độc giả đều chưa từng
thấy bao giờ trong tiểu thuyết, thì không thể không cố gắng tả cho kỹ lưỡng và
chuẩn xác. Chỉ những thứ gần như tất cả độc giả đều từng tận mắt trông thấy mới
có thể tỉnh lược, hoặc có thể nói là cần phải tỉnh lược.”

“Tôi
hiểu,” Tengo nói. Góp ý của Komatsu rất hợp lý. “Tôi sẽ tả đoạn hai vầng trăng
cùng xuất hiện ấy tỉ mỉ hơn.”

“Tốt
lắm. Vậy là hoàn hảo.” Komatsu nói, sau đó dập thuốc lá, “Những chỗ còn lại
không có gì để phê bình cả.”

“Tôi
rất vui khi mỗi lần thứ mình viết ra được anh khen ngợi, có điều lần này thì
thú thực không thể vui nổi,” Tengo nói.

“Cậu
đang nhanh chóng trưởng thành,” Komatsu chậm rãi nói từng chữ, “Với tư cách là
người viết, là tác giả, cậu đang trưởng thành. Cậu cứ vui vẻ đi, đừng ngại.
Thông qua việc viết lại Nhộng không khí này, chắc chắn cậu đã học được nhiều điều
về tiểu thuyết. Lần sau khi cậu viết tác phẩm của riêng mình, chắc chắn sẽ có
ích.”

“Nếu
còn có lần sau.”

Komatsu
mỉm cười. “Không cần lo lắng. Cậu đã làm việc cần làm. Giờ đến lượt tôi. Cậu chỉ
cần lui ra ngoài sân, thong thả quan sát diễn biến trận đấu là được.”


nhân viên phục vụ bước tới, rót thêm nước lạnh. Tengo cầm lên uống hết nửa cốc.
uống xong anh mới nhớ ra, kỳ thực anh không hề muốn uống nước.

“Linh
hồn con người cấu thành từ lý tính, ý chí và tình dục. Câu này có phải của
Aristotle không?” Tengo hỏi.

“Đấy
là Plato. Aristotle và Plato là hai người hoàn toàn khác nhau, khác như Mel
Tormé và Bing Crosby vậy. Nói tóm lại, hồi trước mọi thứ đơn giản hơn hiện nay
nhiều,” Komatsu nói, “Thử tưởng tượng ra cảnh lý tính, ý chí và tình dục tổ chức
hội nghị, ngồi quanh bàn sôi nổi tranh luận, chẳng phải là rất thú vị?”

“Đại
khái có thể đoán được ai là kẻ không thể giành được phần thắng.”

“Ở
con người cậu, tôi thích nhất chính là khiếu hài hước này đấy.” Komatsu giơ
ngón trỏ lên trời.

Đây
đâu phải cái gì hài hước, Tengo nghĩ bụng nhưng anh không nói ra.

Sau
khi chia tay với Komatsu, Tengo vào hiệu sách Kinokuniya mua mấy quyển sách, rồi
ghé quán rượu gần đó vừa uống bia vừa giở sách ra đọc. Đây là thời điểm anh thấy
thư giãn nhất. Mua vài cuốn sách mới, đến quán rượu đầu phố, một tay cầm đồ uống,
một tay lật trang. Nhưng chẳng hiểu sao tối hôm nay anh không thể nào tập trung
đọc được. Anh luôn thấy bóng mẹ lờ mờ hiện ra trong ảo ảnh, không sao xua đi được.
Bà cởi quai của chiếc váy lót trắng, lộ ra đôi vú hình dáng thật đẹp, để cho một
người đàn ông say mê bú mút. Người đàn ông ấy không phải cha anh, mà cao lớn trẻ
trung hơn, gương mặt cũng cân đối. Trên giường trẻ con bên cạnh, vẫn là Tengo
thủa bé đang nhắm nghiền mắt, ngủ say. Mẹ anh để người đàn ông mút vú, nét mặt
đờ đẫn như quên đi hết thảy mọi thứ trên đời. Nét mặt ấy rất giống với người
tình hơn tuổi của anh khi đạt đến cực khoái.

Trước
đây, vì tò mò, Tengo từng yêu cầu cô ta. Anh bảo này, mình có thể mặc váy lót
màu trắng cho anh xem một lần được không? “Được chứ,” cô ta cười đáp, “Lần sau
em sẽ mặc, chỉ cần mình thích là được. Mình còn muốn gì nữa không? Chuyện gì em
cũng làm cho mình hết, mình cứ nói ra, đừng ngại.”

“Nếu
được thì tốt nhất là áo trắng, càng đơn giản càng tốt.”

Tuần
sau đó, cô ta mặc váy trắng và áo lót trắng đến. Anh lột áo sơ mi, cởi quai váy
lót, cúi đầu bú mút bầu vú bên dưới đó, tư thế giống hệt như người đàn ông xuất
hiện trong ảo ảnh, cả góc độ cũng giống. Lúc đó anh chợt thấy hơi chóng mặt.
Trong đầu dường như dâng lên một màn sương mù mông lung, ý thức trở nên mơ hồ,
phần thân dưới bỗng thấy nặng trĩu rồi nhanh chóng phình lên. Đến khi định thần
lại, toàn thân anh đã run lên bần bật, tinh dịch bắn ra dữ dội.

“Ơ,
mình sao thế? Đã ra rồi à?” Người tình của anh kinh ngạc hỏi.

Tengo
cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì. Nhưng tinh dịch của anh đã bắn lên vạt váy
cô.

“Xin
lỗi,” Tengo ngại ngùng nói, “anh không cố ý.”

“Mình
cần gì phải xin lỗi,” người tình an ủi anh “Thứ này chỉ cần dùng nước máy xối một
lúc là sạch ấy mà. Lần nào chả là thứ này. Nếu bị đổ nước tương hay rượu vang đỏ
vào thì mới khó giặt.

Cô cởi
váy ra, vào nhà vệ sinh gột sạch chỗ bị tinh dịch bắn vào. Sau đó treo lên
thanh xà dùng để treo khăn tắm.

“Có
phải bị kích thích quá không?” Cô mỉm cười dịu dàng hỏi, sau đó đưa bàn tay chầm
chậm xoa lên vùng bụng Tengo, “Anh thích váy lót màu trắng phải không?”

“Không
phải,” Tengo nói. Nhưng anh không thể giải thích nguyên nhân thực sự tại sao
mình lại đưa ra yêu cầu này.

Nếu
mình thích những trò viển vông kiểu ấy thì cứ bảo em, bất cứ gì cũng được. Em sẽ
hết sức hợp tác. Thực ra em thích nhất là thế đấy. Con người ít nhiều gì cũng
phải có chút viển vông, không thì khó mà sống nổi. Mình nói có phải không? À, lần
sau vẫn muốn em mặc váy trắng nữa chứ?”

Tengo
lắc đầu. “Thôi. Một lần là đủ rồi. Cám ơn mình.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.