Chương 01: Chia tay rồi, lòng như giếng khô - P3
Liên
tục giữ vị trí quán quân cô chẳng ham, nhưng dù sao đi nữa cũng không thể để mất
mặt được, không thì những thành phần thừa nước bọt trong công ty nhất định sẽ dễ
dàng dìm chết cô. Trong phòng họp sáng sủa gọn gàng, Tô Tiểu Lương đang lắng
nghe ba nhân viên kinh doanh báo cáo công việc, lúc thì cô chau mày, lúc thì cắn
môi.
Sau
khi Trịnh Phàm và Quách Đại Dũng báo cáo xong, như thường lệ, người cuối cùng
luôn luôn là Thái Gia Gia, nhưng có vẻ cô bé có phần hào hứng hơn hẳn những người
khác:
“Chị
Tô, dự án chỗ kho lạnh Tuyết Hoa của em đó, chị đã hỏi ý kiến tổng giám đốc
Dương về giá cả chưa? Anh ta có đồng ý không?”
“Ờ,
cái này... chưa, bên chủ sở hữu họ đang đòi hỏi nhất định phải giảm giá xuống
chẵn thế à? Nếu giảm rồi thì chắc chắn sẽ đặt hàng chúng ta chứ?” Tô Tiểu Lương
liếc nhìn Thái Gia Gia với nỗi áy náy hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp. Vấn đề
này Thái Gia Gia đã đề cập đến hai lần, theo phong cách làm việc của cô từ xưa
đến nay thì đáng ra đã xin chỉ thị của sếp để được phê chuẩn sau đó tiến đến ký
hợp đồng từ lâu rồi mới phải, nhưng bây giờ tổng giám đốc Dương Duệ thì cô lại
không muốn bước vào phòng làm việc của Tổng giám đốc nữa.
“Bên
chủ sở hữu nói nếu giảm xuống 80 vạn thì sẽ lập tức ký hợp đồng ngay. Chị Tô,
chị đi bàn bạc với Tổng giám đốc Dương giúp em, nếu không em không biết làm thế
nào để hoàn thành được nhiệm vụ ngày hôm nay đâu”.
Đôi mắt
với đường kẻ viền đen láy mở to chớp chớp, Thái Gia Gia biểu lộ dáng vẻ thật
đáng thương. Đây là đơn hàng thứ ba kể từ khi cô vào làm trong công ty, cũng là
đơn hàng có giá trị lớn nhất từ trước đến nay. Hiện nay báo giá 89 vạn đồng là
giá thấp nhất thuộc thẩm quyền quyết định của giám đốc khu vực, theo quy định của
công ty, nếu muốn giảm giá nữa thì giám đốc khu vực bắt buộc phải trực tiếp hỏi
ý kiến tổng giám đốc khu vực.
“Giá
khu vực phía Bắc đưa ra còn thấp như thế, Thái Gia Gia đề nghị mức 80 vạn chắc
không có vấn đề gì đâu. Bây giờ khu vực phía Nam của chúng ta tụt lại phía
sau...”.
Gã mặt
béo người tròn vo Quách Đại Dũng lấy bút vẽ vẽ nguệch ngoạc gì đó lên giấy, miệng
nửa cười nửa như không nhìn về phìa Tô Tiểu Lương đang cau mày.
Cô
đưa mắt nhìn Quách Đại Dũng, cô hiểu rõ anh ta nói ra câu này là đang nhằm gây
áp lực cho mình.
Quách
Đại Dũng bề ngoài thì tỏ ra trung thực và nhiệt tình với công việc nhưng thực
ra con người anh ta vô cùng gian xảo. Vào công ty trước Tô Tiểu Lương một năm,
ba năm trước cũng tham gia cạnh tranh chức giám đốc khu vực phía Nam, vốn dĩ là
người có tiềm năng nhất, ai ngờ đâu đến giờ phút quyết định, vị Tổng giám đốc
bán hàng chi nhánh Trung Quốc, người vốn chẳng quản thế sự bao giờ lại bỏ một
phiếu cho Tô Tiểu Lương, liền biến cô thành con ngựa đen chạy nước rút qua mặt
đối thủ thành công. Vì thế, lúc nào hắn cũng luôn canh cánh trong lòng chuyện
này. Giả sử những chi nhánh khác được duyệt phương án giảm giá còn khu vực phía
Nam của cô không làm được, điều đó chỉ có thể chứng tỏ rằng năng lực Tô Tiểu
Lương kém cỏi. Hiện nay mức kinh doanh của chi nhánh phía Nam thấp nhất, nếu
tình hình còn tiếp tục giậm chân tại chỗ như thế này thì Tô Tiểu Lương khó mà
ăn nói, cấp trên nhất định sẽ hoài nghi năng lực của cô, niềm tin của cấp dưới
với cô cũng sẽ mất đi.
“Chị
Tô, em cho rằng tổng giám đốc cũng sẽ đồng ý thôi. Làm gì có chuyện những khu vực
khác được ra giá thấp như vậy mà lại khắt khe với chúng ta được chứ? Anh Phàm,
anh thấy có phải không?” Động chạm tới lợi ích cá nhân thì dù trước nay có
không ưa Quách Đại Dũng thế nào đi nữa thì đến lúc này Thái Gia Gia cũng đành
phải hùa theo.
Mặc một
chiếc áo len rộng thùng thình, đeo chiếc kính gọng khoan dưới đôi lông mày thưa
mỏng, Trịnh Phàm nãy giờ ngồi im không nói gì, anh là nhân viên kinh doanh xuất
sắc nhất của Tô Tiểu Lương, đã hai năm liên tiếp anh đạt vị trí á quân trong đội
ngũ nhân viên kinh doanh của toàn công ty thuộc khu vực Châu Á Thái Bình Dương.
Mặc dù anh trẻ hơn Quách Dũng ba tuổi nhưng cách cư xử tương đối phải chăng, là
một người đàn ông biết lắng nghe và làm người khác hài lòng. Đẩy cặp kính lên,
anh nhìn Tô Tiểu Lương cười, vui vẻ đưa ra ý kiến: “Ba thiết bị này mà ký với
giá 80 vạn thì cũng không phải là quá thấp, giám đốc, chỉ cần để Thái Gia Gia tự
viết một cái đơn đề nghị rồi cô chuyển lại cho tổng giám đốc là được”. Qua lớp
kính trong suốt, Tô Tiểu Lương đọc được những ẩn ý khá tinh tế trong ánh mắt của
Trịnh Phàn, làm cô có chút cảm giác ấm lòng.
Nếu
không có những trợ thủ đắc lực như anh ta, e rằng cái ghế giám đốc của mình
cũng khó mà ngồi yên được.
“Cũng
được, Thái Gia Gia viết một email giới thiệu chi tiết về dự án này, tôi sẽ liên
hệ bàn bạc với tổng giám đốc Dương, yên tâm nhé. Được rồi, kết thúc buổi họp
thôi”.
Nửa
tiếng sau, lá thư của Thái Gia Gia đã nổi lên trong hòm thư điện tử của cô. Biết
rõ tính nhanh ẩu đoảng của cô bé, Tô Tiểu Lương cẩn thận đọc qua một lượt rồi mới
chuyển tiếp đi, đồng thời cũng không quên viết thêm mấy câu ngắn gọn cho hợp với
phép lịch sự.
Mười
phút sau, điện thoại trong văn phòng đổ chuông, trong điện thoại vọng lại tiếng
của thư ký Tổng giám đốc Điềm Nhị: “Giám đốc Tô, chào cô, Tổng giám đốc mời cô
vào văn phòng cậu ấy một lát. Nhanh lên nhé, tối nay Tổng giám đốc còn có một
cuộc hẹn”.
Tô Tiểu
Lương đặt ống nghe xuống, tựa người vào lưng ghế, cau mày nhăn nhó.
Đơn
hàng 80 vạn của Tuyết Hoa này không có gì là thấp quá đáng, Dương Duệ hoàn toàn
có thể chỉ cần trả lời lại là đồng ý hay không thông qua email, anh ta lại cho
gọi mình đến gặp, chẳng lẽ là cố ý ư?
Nhưng,
chỉ cần ở ECO một ngày thì còn phải tiếp xúc với anh ta.
Tô Tiểu
Lương, mày sợ cái gì!
Chẳng
lẽ trải qua hơn hai nghìn ngày đêm đau khổ mày lại không trở nên kiên cường mạnh
mẽ hơn sao?
Trong
lúc tâm trạng sục sôi, tự điều chỉnh cảm xúc của bản thân, cô thản nhiên đứng dậy,
lấy khuôn mặt lạnh lùng gõ cửa và đi vào phòng làm việc Tổng giám đốc.
Ngồi
quay lưng với ánh sáng mặt trời lấp lánh như những mảnh vỡ của kim loại, Dương
Duệ mặc một chiếc áo sơ mi đen và thắt cà vạt màu bạc, đôi mắt đen huyền trên
khuôn mặt điển trai đang chăm chăm nhìn vào màn hình vi tính, tăm tối như màn
đêm. Liếc lên nhìn thấy Tô Tiểu Lương, anh nở một nụ cười nhàn nhạt, giơ tay ra
hiệu mời cô ngồi xuống: “Cô nhóc, đơn hàng Tuyết Hoa này...”.
“Tổng
giám đốc Dương, tôi tên là Tô Tiểu Lương, anh có thể gọi tôi là Tiểu Tô hoặc gọi
đầy đủ họ tên. Đơn hàng Tuyết Hoa này nếu ký với giá 80 vạn, cũng không phải là
thấp nhất, hơn nữa đối tác đồng ý để công ty chúng ta đưa ra điều khoản điều kiện
thanh toán, vì thế cá nhân tôi cảm thấy có thể ký kết được. Trong email, Thái
Gia Gia đã viết rất rõ mọi thông tin liên quan đến dự án này rồi, không biết Tổng
giám đốc Dương còn có thắc mắc gì nữa?”. Giọng điệu chỉ có công việc và công vụ
làm nụ cười trên môi Dương Duệ cứng đơ, đưa ánh mắt sâu thẳm lên nhìn cô, liền
có một cảm giác tan nát lan tràn khắp trong ngực.
Một dải
tương tư hai nơi lạnh lẽo, rõ ràng anh đang ngồi ngay bên cạnh em thế này nhưng
cảm giác sao lại xa cách hơn cả trước kia. Được tôi luyện trong sáu năm trời, sự
điềm tĩnh của Dương Duệ cũng hơn hẳn trước kia rất nhiều, cũng không hề kém vẻ
cứng rắn lạnh như đóng băng của cô, anh cười nhạt nói: “Đơn hàng 80 vạn này
không phải là không phê chuẩn được, nhưng khách hàng yêu cầu giao hàng trong thời
hạn ba tuần, tức là chưa đến một tháng. Thời điểm này, số lượng đơn đặt hàng
trong và ngoài nước đều rất lớn, nhà máy sản xuất không kịp. Nếu như khách hàng
khăng khăng là ba tuần giao hàng thì chứng tỏ họ đang rất cần hàng, nếu đã như
vậy thì cứ đẩy giá cao hơn một chút đi”.
Tô Tiểu
Lương đang nhìn xuống dưới bỗng ngẩng phắt lên, ánh mắt kinh ngạc như ngân ngấn
chứa nước bên trong.
Người
con trai anh tuấn như thần tiên trong ánh mặt trời này có đúng là Dương Duệ
không?
Cô
còn nhớ, ngày thứ ba sau khi ngồi cùng bàn với nhau hồi lớp 10, Dương Duệ từng
hồ hởi nói rằng lý tưởng của anh là muốn trở thành một vị bác sỹ tài giỏi,
không chỉ vì gia đình anh ta đã mấy đời theo ngành y mà hơn hết đơn giản vì anh
ta rất yêu nghề này, hơn nữa lại có thể làm hết sức mình để giúp đỡ những con
người thực sự cần sự cứu giúp. Chính vì điều đó, Tô Tiểu Lương mới cực kỳ kinh
ngạc khi nơi cô gặp lại anh ta lại chính là ở công ty mình.
Một
người quyết chí theo học trường y để làm bác sỹ, sáu năm sau bỗng trở thành một
thương nhân, hơn nữa lại là một thương nhân sắc sảo tinh khôn đến hoàn hảo.
À,
cũng chẳng có gì kỳ lạ, đến một đứa chỉ biết lao đầu vào học tiếng Anh và điên
cuồng với văn học như mình mà cuối cùng cũng nhảy sang con đường kinh doanh còn
gì?
Sức mạnh
của cuộc sống mà, chính bản thân con người không ai có thể chống cự lại được.
Khi
đã bị miếng cơm manh áo néo buộc thì còn nói đến văn học hay lý tưởng làm gì?
Có nỗi đau đớn tột cùng không thể nói thành lời trong đáy lòng đan xen với những
ký ức đang thấp thoáng lướt qua mắt, cô bé đôi môi chín mọng, giải thích rõ
ràng: “Tổng giám đốc Dương, nhà máy sản xuất hàng không kịp, điều này tôi biết
rõ, nhưng Tuyết Hoa là khách quen của chúng ta, hơn nữa đơn hàng này lại có ý
nghĩa rất quan trọng với Thái Gia Gia. Anh nên biết cô bé là nhân viên mới, đây
là đơn hàng có giá trị lớn đầu tiên cô bé tự làm từ đầu đến cuối. Anh xem xét
xem có thể đồng ý thông qua đơn này không? Còn về chu kỳ sản xuất, thực ra chỉ
cần đẩy nhanh tiến độ của mấy lô hàng xuất khẩu là có thể giãn được thời gian.
Theo như tôi biết, có đơn hàng xuất sang Malaysia có thời hạn giao hàng lên đến
bảy mươi ngày mà”.
Mấy
ngón tay thon dài gõ nhẹ xuống mặt bàn một cách nhịp nhàng như thể đang gảy
đàn, mỉm cười đầy hàm ý, Dương Duệ liền rơi vào trạng thái như đang trầm ngâm
suy tính.
Nụ cười
thanh nhã trên đôi môi mỏng càng lúc càng giãn ra, anh ta bắt đầu cử động trong
chiếc ghế xoay bằng da thật, đưa hai tay lên khoanh tròn trước ngực, ánh mắt
nhìn xa xăm: “Đến thời hạn giao hàng xuất khẩu cũng nắm rõ, chuẩn bị bài rất kỹ
đấy. Ký đơn hàng Tuyết Hoa này cũng được thôi, nhưng có một điều kiện...”.
“Điều
kiện gì? Có phải là phương thức thanh toán không? Tuyết Hoa hợp tác với chúng
ta đã lâu, thanh toán hết rồi mới giao hàng hoàn toàn không có vấn đề gì”.
Thấy
anh cuối cùng cũng nói chuyện dễ dãi hơn, sắc mặt lạnh như tiền của Tô Tiểu
Lương giờ mới bắt đầu giãn ra.
Đặt
hai khuỷu tay xuống mặt bàn, Dương Duệ chống cằm lên lưng hai bàn tay đang đan
chéo các ngón tay vào nhau, nụ cười dần thu lại, nghiêm giọng nói: “Ngày 29
tháng này là sinh nhật em, hi vọng em sẽ đồng ý đi ăn tối cùng anh. Nói trước
là tốt nhất chỉ có em và anh thôi, đừng có đưa cậu bạn trai bé nhỏ của em đi
theo làm lá chắn. Nếu em đồng ý, anh sẽ thông qua đơn hàng của Thái Gia Gia
ngay lập tức; nếu không chấp nhận thì anh thấy đơn này cần thương lượng lại,
giá 89 vạn đã là rất hữu nghị rồi, huống hồ hiện nay công ty lại...”.
Tô Tiểu
Lương trừng mắt nhìn anh, cô không thể tin vào những gì vừa nghe được và bất chợt
nghi ngờ có lẽ tai mình có vấn đề.
Điều
kiện anh ta đặt ra là đây ư?
Nhoẻn
miệng cười lãnh đạm, cô đáp lại bằng giọng điệu đầy nhạo báng: “Tổng giám đốc
Dương, anh chắc chắn hiện giờ mình đang tỉnh táo đấy chứ? Chuyện anh và tôi
đang nói hình như là chuyện công việc đấy!”
“Anh
đang rất tỉnh”. Dương Duệ mỉm cười, tiếp tục tấn công: “Giám đốc Tô, em đang
trách anh công tư không phân minh đấy à?”
Tích
tắc, tích tắc, tiếng kim giây của chiếc đồng hồ đắt tiền treo trên tường phát
ra nghe rõ mồm một, hai bên là văn phòng làm việc bằng kính rộng mênh mông,
trong ngoài đều im ắng.
Hai
ánh mắt bắt gặp nhau trong không gian thoang thoảng hương chanh, một ánh mắt
thì sáng rực, cực kỳ nồng ấm, một ánh mắt lạnh lùng ánh lên sự khinh miệt.
“Tôi
chỉ là một Giám đốc bán hàng khu vực nhỏ bé, sao dám phê bình Tổng giám đốc
Dương công tư không phân minh, Tổng giám đốc đúng là đa nghi quá”.
“Chính
thế, cô không có quyền chỉ trích tôi công tư có phân minh hay không. Mà kể cả
tôi công tư không phân minh thì sao nào, nhiệm vụ của tôi là dẫn dắt toàn bộ lực
lượng bán hàng tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương đến cuối năm phải đạt được kết
quả kinh doanh cả năm đã đặt ra theo chỉ thị của Tổng công ty bên Mỹ. Chỉ cần
hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thì tôi nghĩ chủ tịch công ty bên Mỹ chắc chẳng có
thời gian đến xem xét quá trình bán hàng của tôi có công tư phân minh hay không
đâu, hay nói cách khác là lấy việc công để làm chuyện riêng”.
Hoàn
toàn không có dấu hiệu thấy hổ thẹn, càng không có ý định rút lui, Dương Duệ
bình thản đáp lại với nụ cười hút hồn, giọng điệu lại không thiếu đi sự kiêu
căng xen lẫn tính cương quyết.
Lại
há hốc miệng, mắt tròn vo một lần nữa, Tô Tiểu Lương hoàn toàn không ngờ anh ta
đáp lại như vậy.
Những
gì anh ta nói vô lý rành rành ra đấy, thế nhưng anh ta chẳng hề quan tâm, còn đắc
ý như sự thật hiển nhiên, rất rõ ràng và cũng rất logic.
Điều
tồi tệ nhất chính là: Mặc dù biết rất rõ anh ta đang ngụy biện, thậm chí là
đang giở trò chơi xấu, nhưng Tô Tiểu Lương lại không nghĩ ra bất kỳ biện pháp
nào để ứng phó.
Những
gì anh ta nói đều là sự thật, không đúng ư?
Chỉ cần
anh ta có thể hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ cấp trên chỉ định, Tổng giám đốc, Tổng
công ty tận bên Mỹ xa xôi cũng chẳng cần quan tâm anh ta giở thủ đoạn ra sao
đâu.
Cậu
thanh niên trong sáng đẹp trai của ngày xưa dần dần mờ xa, lại một lần nữa Tô
Tiểu Lương hoài nghi người có tên Dương Duệ ngồi ngay trước mặt mình có phải là
con người trước kia cô biết không.
Chẳng
trách hôm gặp anh ta lại có cảm giác ánh mắt anh ta đã sắc hơn rất nhiều, thái
độ của một con người thì giả tạo làm sao được, ánh mắt cũng không thể đánh lừa
được người khác.
Hơi
nhếch mép, Tô Tiểu Lương tự ý thức với bản thân không được suy nghĩ lung tung về
những chuyện đã qua nữa, cô điềm tĩnh nói:
“Tổng
giám đốc Dương, cái này được gọi là uy hiếp, đe dọa phải không?”.
“Không,
tôi thấy đây giống một lời mời hơn, hoặc có thể nói là...”. Ngập ngừng một lát,
Dương Duệ khe khẽ nói tiếp: “Buổi gặp mặt đã chờ đợi từ lâu”.
Giọng
điệu trầm trầm sâu lắng làm Tô Tiểu Lương thấy khó hiểu, có điều lúc này cô chẳng
có tâm trí đâu để suy nghĩ xem rốt cuộc “buổi gặp mặt” mà anh ta nói là có ý
nghĩa gì. Xét về công hay tư, cô đều đang vô cùng bực mình với điều kiện mà
Dương Duệ đưa ra. Một nụ cười nhạo báng có chút lãnh đạm xuất hiện trên đôi môi
cô, cô nhìn thẳng vào ánh mắt có chút lơ đãng của người con trai trước mặt, lạnh
lùng nói: “Tổng giám đốc Dương, sáu năm xa cách, anh vẫn muốn làm người khác phải
thất vọng như ngày nào! Công là công, tư là tư, không thể nhầm lẫn hai chuyện
làm một được”.
“Thất
vọng...”. Vừa lẩm bẩm mấy từ này ánh mắt Dương Duệ bỗng sáng rực lên sự nham hiểm:
“Nhóc con, nếu nói thất vọng, làm sao em biết được anh lại không thất vọng?”
“Nếu
cả hai chúng ta đều thất vọng, vậy tại sao không bàn bạc chuyện nào ra chuyện đấy
đi? Về đơn hàng Tuyết Hoa này, tôi hi vọng Tổng giám đốc Dương cho Thái Gia Gia
một cơ hội. Nếu anh cho rằng sự tồn tại của tôi làm anh thất vọng, thậm chí là
không thể công tư phân minh, vậy thì tôi có thể xin từ chức và ra đi bất cứ lúc
nào! Nói hơi mạo phạm một chút, tôi thực sự không thích làm việc cùng một cấp
trên không thể phân biệt rạch ròi đâu là chuyện công, đâu là chuyện riêng”.
Mặc
dù trước khi bước vào cửa đã tự nhủ với bản thân cần phải hết sức điềm tĩnh,
nhưng đến lúc này giọng điệu Tô Tiểu Lương bất giác đã pha thêm mấy phần giận dữ.
Bàn
tay thon thả của cô bỗng nóng ran, thì ra Dương Duệ bất chợt đặt tay anh lên
đó, giọng điệu âm trầm mà lạnh lẽo: “Từ chức? Đây là nói vui hay tức quá mà nói
bừa vậy?”.
Tô Tiểu
Lương im lặng. Ngước mắt nhìn lên ánh mắt sâu thăm thẳm không thấy đáy của anh.
Một
lát sau, anh thay đổi thái độ từ lạnh giá sang cười cợt, nửa như muốn gây sự nửa
như đùa giỡn: “Xin hỏi, hiện tại thì ai mới là người công tư không phân minh hả
cô nhóc?”
Giọng
điệu đầy uy lực của anh ta làm con sóng căm phẫn đang chực dâng trào trong lòng
Tô Tiểu Lương đành phải lắng xuống, nhưng cô vẫn phản đáp lại rất nhanh với âm
điệu có phần nhẹ nhàng hơn: “Tôi đã làm việc tại ECO sáu năm rồi, hiện nay cảm
thấy rất mệt mỏi, xin từ chức cũng là chuyện rất chính đáng, đây không thể coi
là công tư lẫn lộn được”.
“Xem
ra, sáu năm làm việc tại ECO cô đã học được không ít nhỉ, phản ứng rất nhanh.
Ok, nếu cô kiên quyết xin từ chức thì tôi cũng không bắt ép và gây khó
khăn...”.
Buông
tay ra khỏi bàn tay cô, Dương Duệ ngồi lại vào chiếc ghế xoay màu đen, ngừng
nói một lát, trong đáy mắt anh chỉ thấy hiện lên sự kiên định đầy đắc thắng, rồi
nói tiếp:
“Nhưng
vấn đề là nếu Giám đốc Tô nghỉ việc thì cậu bạn trai nhỏ bé của cô sẽ ra sao
đây? Bây giờ cậu ta mới học năm thứ hai, hơn nữa lại học chuyên ngành công nghệ
thông tin tốn kém nhất. Cô có thể cho rằng điều tôi nói đây là buồn cười, nhưng
một khi cô đi khỏi ECO, thì sẽ chẳng có công ty nào trong ngành này có thể nhận
cô về làm cả. Có thể nói, cô sẽ bị cả ngành này tẩy chay!”
“Anh
điều tra tôi?” Sa sầm sắc mặt, giọng nói Tô Tiểu Lương bất giác cao giọng lên mấy
phần.
“Dương
Duệ, đừng có động đến cậu ta, không thì không xong với tôi đâu! Còn nữa, anh tưởng
mình anh có thể thao túng được cả cái ngành này à? Thật buồn cười đấy!”
Không
kìm nén được bản thân, hai cánh tay đang buông thõng xuống của cô bất giác bỗng
nắm chặt lại vì quá phẫn nộ, cô sao mà tin được khi mình ra khỏi cánh cổng lớn
của ECO lại không thể bám trụ được với ngành này. Nhưng, cũng như Tô Tiểu Lương
không thể đoán được nguyên nhân then chốt mà Dương Duệ lại có thể xuất hiện ở
ECO này, ngay cả lúc này cô cũng chẳng thể nghĩ rằng Dương Duệ hoàn toàn không
phải đang nói đùa hay cố ý chọc tức cô mà đó là sự thật, hoặc có thể đích thực
anh ta không điều khiển được toàn bộ ngành nhưng hiện tại anh ta lại có thể khống
chế được toàn bộ những nhân vật có quyền sinh quyền sát trong ngành. Nếu không
thì làm sao anh ta có thể dễ dàng xuất hiện tại ECO, lại đúng vị trí anh ta
mong muốn là Tổng giám đốc khu vực Châu Á Thái Bình Dương này cơ chứ?
Ánh mắt
đen lạnh ngắt thoáng có chút nóng bỏng vụt qua, Dương Duệ tảng lờ câu hỏi của
Tô Tiểu Lương, dịu giọng nói:
“Cô
nhóc, cuối cùng thì em cũng chịu gọi tên anh phải không? Có biết anh ghét em gọi
anh là Tổng giám đốc Dương khủng khiếp thế nào không?”.
“Anh...”.
Giận
dữ sôi sùng sục trong lòng, Tô Tiểu Lương phát hiện ra, gặp lại sau sáu năm xa
cách, Dương Duệ đã không còn là cậu nhóc mặc cho cô tùy ý bắt nạt nữa.
Anh vẫn
đẹp trai và thông minh như xưa, chỉ có điều sự hiền lành, tốt bụng, trong sáng
của anh sáu năm về trước – tuy thỉnh thoảng cũng có giở ít trò nghịch ngợm
nhưng hoàn toàn không làm ai ghét bỏ được – đã không còn nữa. Anh ta của bây giờ,
không chỉ lắm thủ đoạn, mưu mô xảo quyệt mà còn dùng đến cả mấy trò đặt điều kiện
với đe dọa người khác, thật chẳng khác nào một con cáo già gian ác không thèm
che giấu dã tâm. Thì ra, đúng là thời gian có sức mạnh ghê gớm để làm thay đổi
tâm tính một con người.
Còn
mình, chẳng phải cũng thay đổi rồi ư? Con người đều đã thay đổi và không thể
quay lại ngày hôm qua nữa, thế còn tình yêu thì sao?
Trên
đời có bao nhiêu chuyện thay lòng đổi dạ làm đau lòng nhau, Tô Tiểu Lương nhận
thấy mình không cần thiết phải nổi nóng với Dương Duệ. Những gì anh ta nói cũng
phải, nếu xin nghỉ việc bây giờ mà không tìm được công việc mới tốt hơn ngay lập
tức thì học phí của Tiểu Lãng và sinh hoạt phí của hai chị em tính sao đây? Còn
căn hộ hai chị em đang ở nữa, vừa mới được cấp, một khi nghỉ thì phải trả lại,
khi đấy hai chị em thành vô gia cư mất. Tình hình công ăn việc làm hiện nay lại
rất gay go, lỡ đâu những gì anh ta nói về chuyện bị tẩy chay là thật thì đến
lúc đó mình có mà gọi trời trời chẳng buồn đáp, gọi đất đất không thèm thưa nữa.
Bài học cân nhắc hơn thiệt vốn đã thuộc và ngấm vào người từ lâu, ngồi trầm lặng
một lúc rồi cô điềm đạm nói: “Điều kiện của Tổng giám đốc Dương chính là ăn tối
vào ngày 29 phải không?”.
“Đúng,
sẽ không có thêm bất kỳ điều kiện phụ nào đi kèm. Nếu em không tin, chúng ta có
thể...”.
“Không
cần nói nhiều, thế là xong! Chào anh”.
Lạnh
lùng ngắt lời anh, Tô Tiểu Lương nhằm thẳng cửa phòng mà đi ra, khuôn mặt thanh
tú trắng ngần của cô được bao phủ bởi một lớp sương giá lạnh.
Nỗi bực
bội bị kìm nén trong lòng thật khó tắt, tay vừa đặt lên nắm cửa, bỗng nhiên cô
quay người lại, chân váy kiểu lá sen cũng xoay tròn một góc rất đẹp.
“Tổng
giám đốc Dương, tôi vẫn còn hai câu muốn nói, không biết anh có muốn nghe
không?”
“Chỉ
cần là em nói, điều gì anh cũng muốn nghe”. Vừa rồi cô còn lạnh cóng như băng bỗng
nhiên giờ lại nói năng dịu dàng thế này, đương nhiên Dương Duệ không thể nào từ
chối.
“Thứ
nhất, nếu vừa rồi là anh cố ý sỉ nhục tôi, vậy thì xin chúc mừng, anh đã làm được
điều đó vì tôi đã khuất phục rồi”.
Không
để Dương Duệ kịp lên tiếng, Tô Tiểu Lương trong chiếc váy dài màu tím nhạt đứng
trước ngưỡng cửa nhoẻn một nụ cười nhàn nhạt nhưng đẹp như hoa nói tiếp:
“Thứ
hai, mặc dù những lời vàng ngọc anh thốt ra có giá trị như đồ hiệu Calvin Klein
mới toanh vậy, nhưng tôi vẫn ngửi thấy một thứ mùi đê tiện trong căn phòng
này”.
Mở to
mắt nhìn theo Tô Tiểu Lương duyên dáng bước ra khỏi căn phòng, Dương Duệ ngồi
im bất động mãi, đến khi tiếng sập cửa vang lên, miệng anh mới hơi nhếch lên một
nụ cười đau khổ: Trình độ chửi rủa người khác phải công nhận là văn mình hơn
ngày xưa nhiều. Nhưng mà, cô nhóc ơi, đây có được coi là sỉ nhục thật không? Em
của bây giờ độc lập và hiếu thắng hơn trước nhiều, giống như một chú chim con
mình đầy gai góc nhọn hoắt, dựng thẳng đứng lên để đề phòng và kháng cự lại anh
từ rất xa. Cho dù ban đầu cũng có chút thất vọng, nhưng mặc kệ cho nỗi thất vọng
của anh có lớn thế nào thì cũng không thể thắng nổi tình yêu và nỗi nhớ về em,
có hiểu không?
Đứng
dậy đi đến bên khung cửa sổ đang buông rèm vàng nhạt xuống sát đất, Dương Duệ
nhìn ra xa, về phía chân trời xa tít tắp với những đám mây trắng trôi lững lờ,
trong đáy mắt thấp thoáng có một sự nồng nàn thầm kín...
Cô
nhóc, cô nhóc ngốc nghếch của anh...

