Chương 02: Tôi ước anh là người cùng tôi đi đến cùng trời cuối đất - P1

10 giờ
sáng ngày 29, Tô Tiểu Lương vẫn còn đang nằm trên giường chẳng buồn động đậy bỗng
nhiên nhận được tin nhắn của Dương Duệ:

“Cô
nhóc, đơn hàng của Thái Gia Gia đã ký và đi vào sản xuất rồi. Em đừng có “chẳng
may” quên mất ước hẹn của hai chúng ta đấy!”

Chữ
“chẳng may” còn để trong ngoặc kép hết sức rõ ràng làm cô đang mơ mơ màng màng
bất giác chợt nhớ lại một thời ký ức rất rất lâu bị bụi phủ dày trong đáy lòng.

Sau
khi ngồi chung bàn với nhau, Dương Duệ và Tô Tiểu Dương phát hiện ra cả hai có
chung một sở thích: Đó là đọc sách, hai người nhanh chóng trở thành đôi bạn
thân, không có gì là không nói với nhau, lại thường xuyên đọc trộm sách trong
giờ học, đứa này bao che cho đứa kia. Dù thế, thành tích học tập của Dương Duệ
vẫn chẳng hề thụt lùi, còn Tô Tiểu Dương thì vẫn tệ như trước. Vì thế, với bản
tính vốn có chút kiêu căng của mình, trong một giờ nghỉ giải lao, Tô Tiểu Dương
khe khẽ hỏi nhỏ: “Này, Dương Duệ, tại sao ngày nào tớ với cậu cũng làm cùng một
việc mà điểm chác hai đứa lại khác nhau một trời một vực vậy?”

“Cậu
nói vậy tức là đang xấu tính ghen ghét đố kỵ với tớ hay ăn năn day dứt với bản
thân đấy? Nếu là vế sau thì tớ có thể giúp cậu phụ đạo bổ sung kiến thức, hoàn
toàn miễn phí”.

Hơi
nhếch miệng, Tô Tiểu Lương ngồi trên chiếc ghế băng dài xua tay nguầy nguậy, mặt
đỏ ửng như một bông hoa hợp hoan, biểu lộ thái độ khinh khỉnh bất cần như mọi
khi.

Nhưng
lần này rõ ràng cô có chút day dứt trong lòng thật, bởi vì Dương Duệ giỏi giang
như vậy làm sao có thể không khiến cô nàng trước nay vốn vô tư lự bất chợt
không nhận ra một cảm giác xa cách khó tả.


ràng cậu ta ở rất gần mình nhưng Tô Tiểu Dương lại cảm thấy khoảng cách giữa
hai đứa như từ mặt đất tới vầng thái dương vậy và cậu ta cũng là tâm điểm của mọi
sự chú ý như mặt trời.

Loại
khoảng cách vô hình không thể đo đếm được này làm cô khó chịu vô cùng mà không
thể nói ra, kể cả đọc những quyển sách hay nhất trên đời cũng không thể nào giải
tỏa được nỗi bức bách đó, cay cay chát chát như đang nhai quả ô liu xanh lét.

Ngẩng
đầu nhìn những đám mây trắng dắt díu nhau trên bầu trời xanh vô tận một lúc
lâu, cân ra nhắc vào mấy lượt rồi Tô Tiểu Dương vùng vằng giằng lấy cuốn Tam Quốc
trên tay Dương Duệ nói:

“Này,
cậu sẽ phụ đạo cho tớ thật đấy chứ? Nói trước cho biết, nếu tớ có làm gì khiến
cậu tức đến chết thì đừng có về tìm tớ, tớ không chịu trách nhiệm đâu đấy”.

“Không
ai hiểu cậu thông minh hay không thông minh bằng tớ, có điều, tớ thấy hơi lạ,
sao tự nhiên cậu lại nghĩ đến chuyện này?”

Trong
đôi mắt dịu dàng trong sáng như vừa được nhúng vào thứ nước có tên gọi nước
xuân, Dương Duệ tốt bụng thích thú nhìn chăm chăm vào cô bé đang ngồi ngẩn ngơ
trước mặt,

“Bởi
vì... Bởi vì khoảng cách”.

Trả lời
ậm ờ một câu, Tô Tiểu Dương nhổm dậy ném trả Dương Duệ cuốn sách, rồi quay người
bỏ chạy cùng hai bên má đã ửng đỏ từ bao giờ rồi.

Chạy
vào nhà vệ sinh vắng không một bóng người, cô đứng trân trân trước vòi nước,
ngây người nhìn vào khuôn mặt như hoa đào nở của mình trong gương.


không chắc Dương Duệ có hiểu ý cô nói là gì không, nhưng không sao, tự mình hiểu
là được. Đây là một bí mật màu hồng, bí mật của riêng một người. Từ đó, cuối tuần
nào cũng vậy, Dương Duệ đều chủ động đến giúp Tô Tiểu Dương học, đặc biệt bồi
dưỡng những môn tự nhiên vốn không phải sở thích và thế mạnh của cô.

Vì bản
tính vốn lười học nên ban đầu Tô Tiểu Dương thường tìm cách trốn, lần nào cũng
lấy cớ “chẳng may” quên mất nên lỡ hẹn. Nhiều lần như thế quá rồi, đến con người
tính cách hiền hòa như Dương Duệ cũng phải nổi điên, gọi điện thoại đến, quát ầm
lên trong đó: “Tô Tiểu Dương, lần này cậu còn dám chẳng may quên mất, tớ thề từ
sau không bao giờ mang sách đến cho cậu đọc nữa. Lỡ hẹn một lần là vô tâm, hai
lần là tội lỗi, ba lần là vô đạo đức, như cậu thì vô phương cứu chữa!” Quen biết
Dương Duệ gần một năm nay, Tô Tiểu Dương chưa bao giờ thấy Dương Duệ nổi cáu với
ai, thế nên cô vội vàng ném quyển truyện tranh đang cầm trong tay sang một bên,
quờ lấy mấy quyển sách giáo khoa, rồi cấp tốc phóng như bay đến thư viện.

Cứ tưởng
đến thư viện rồi sẽ còn phải nghe một trận trách móc ra trò nữa, ai ngờ Dương
Duệ lại vẫn bình thường như chưa từng nổi cáu, chỉ đưa cho cô một tờ giấy nhớ
màu xanh nhạt khi cô đang thấp thỏm ngồi lặng im giải mấy bài toán, trên đó viết:
“Số lần “chẳng may” của cậu quả thực quá nhiều nên hôm nay tớ mới hơi nặng lời
với cậu một chút, đừng để tâm nhé. Còn cái gọi là khoảng cách, chẳng qua chỉ là
tưởng tượng của cậu thôi. Cô nhóc, có tớ phụ giúp thì sẽ không còn khoảng cách
nữa”. Tim đập thình thịch thình thịch, đọc đến câu cuối cùng thì mặt Tô Tiểu
Dương cũng đỏ ửng như ráng mây hồng, tư duy giải quyết vấn đề rạch ròi vốn rất
minh mẫn của cô bỗng đâu biến thành một thứ bột nhão nhoét.

Cậu
ta hiểu được ý mình?

“Có tớ
phụ giúp thì sẽ không còn khoảng cách nữa...”.

Miệng
lẩm nhẩm lại câu trên, Tô Tiểu Lương nằm trên giường ngẩng đầu nhìn ra ánh mặt
trời chói mắt bên ngoài cửa sổ, trở mình, rũ rượi vùi đầu tiếp vào trong gối.
Xa cách bao nhiêu năm mà những gì anh ta nói, từng câu từng chữ vẫn còn rõ mồm
một.

Thế
nhưng, chính thời gian đã kéo hai người xa nhau một khoảng cách vô cùng mênh
mông phải không?

“Tô
Tiểu Lương, con lợn bột kia, còn chưa thèm dậy à? Dậy nhanh lên, hôm nay là
sinh nhật chị đấy”.

Tiếng
gọi hớn hở của Tô Tiểu Lãng kèm theo tiếng gõ cửa rầm rầm vang lên, ngẩng đầu
hít thở sâu mấy hơi, Tô Tiểu Lương tung tấm chăn mỏng đang đắp trên người ra, bắt
đầu thay quần áo:

“Biết
hôm nay là sinh nhật chị sao còn không coi trên dưới lớn nhỏ ra gì thế? Có biết
người được chúc thọ là lớn nhất không hả Tô Tiểu Lãng”.

Hai
chị em thường ngày vẫn quen mắng nhau vui như vậy, Tô Tiểu Lương nhìn mình
trong gương để nhoẻn được một nụ cười rồi ra mở cửa, lập tức một bó hoa lớn ập
đến trước mặt cô.

Đưa mắt
xuống nhìn kỹ, thì ra Tô Tiểu Lãng đã mua về một bó tulip: “Chị, sinh nhật vui
vẻ! Chúc chị mãi mãi trẻ đẹp và vui vẻ”.

Nhận
lấy bó hoa bắt mắt đầy sắc màu của cậu em, Tô Tiểu Lương cười rạng rỡ.

“À,
đúng rồi, em mua tặng chị bánh sinh nhật dâu tây mà chị thích nhất, đặt ở Crown
Mario đấy, em nhớ chị từng nói là thích ăn đồ ở đấy nhất. Còn nữa, bó hoa này
chỉ là một phần trong món quà mừng sinh nhật chị hôm nay thôi, em còn chuẩn bị
một bữa cơm do tự tay em chế biến, là một phần nữa của món quà sinh nhật này,
thế nào? Kia kìa, em mua sẵn đồ rồi, toàn là những thứ chị thích ăn đấy”. Mặc một
chiếc áo ngắn tay màu xanh da trời, Tô Tiểu Lãng rạng rỡ nói cười, hai ánh mắt
như phát ra những tia sáng lấp lánh, mọi cử chỉ của cậu đều mang theo niềm vui
và sự phấn khích khôn tả.

Đối với
cậu mà nói, sinh nhật Tô Tiểu Lương chính là ngày trọng đại nhất hàng năm.

Vẫn
nhớ, ngày đầu tiên cậu gặp Tô Tiểu Lương cũng chính là sinh nhật cô, nhưng đó lại
là ngày quá đỗi đau khổ của cô, đến nỗi muốn khóc mà khóc không nổi. Khi đó cô
gái hai mươi mốt tuổi Tô Tiểu Lương phải dằn lòng che giấu đi mọi áp lực đang
đè nặng trên vai, tự lên dây cót tinh thần cho mình để nói với cậu: “Tiểu Lãng,
hôm nay là sinh nhật chị, chị mời em đi ăn bánh ga tô hương dâu, thế nào? Bố đã
nói cho em biết ăn bánh ga tô dâu sẽ làm con người cảm thấy vui vẻ bao giờ
chưa. Mặc dù bố sẽ không bao giờ mua bánh ga tô dâu cho chị em mình nữa, nhưng
chị hứa với em, sau này chị sẽ luôn ở bên em, em cũng phải mãi mãi ở bên chị
nhé. Cả hai chị em sẽ luôn luôn vui vẻ, được không?”

Khi
đó cậu vẫn trong tình trạng hoảng loạn và sốc vì những biến động lớn bất thình
lình ập đến với mình nên càng không hiểu từ vui vẻ mà chị nói có nghĩa là gì.

Bàn
tay Tô Tiểu Lương lạnh cóng nắm chặt lấy tay cậu, cậu cảm thấy mình không thể
nào chống cự lại được người chị lạ lẫm chưa từng gặp mặt này.

Dù mới
chỉ mười hai tuổi, nhưng tư duy nhạy bén của cậu lại cảm nhận được rất rõ chị
gái này thực chất cũng đang cô độc giống mình, cũng đang vô cùng hoang mang như
mình.

Từ đó
về sau, Tô Tiểu Lãng âm thầm lập một lời thề: Đợi đến khi nào cậu lớn, cậu sẽ
mua bánh ga tô dâu cho chị cả đời, cậu muốn chị ấy sẽ luôn luôn vui vẻ suốt cuộc
đời.

Nhìn
chiếc bàn trong phòng khách bầy bao nhiêu là thức ăn, ánh mắt Tô Tiểu Lương hiện
rõ nỗi niềm hân hoan và hài lòng, song tâm trí cô vẫn không thể quên được điều
kiện mình đã đồng ý với Dương Duệ, cô dịu dàng lựa lời dỗ dành và giải thích:
“Tiểu Lãng, thức ăn em làm đều là những món chị thích nhất, nhưng tối nay... tối
nay chị có hẹn với một người bạn, thế nên chúng ta ăn luôn vào bữa trưa được
không?”

“Bạn?”
Hơi nhíu mày, Tiểu Lãng nhìn rõ thái độ của cô có gì đó không được thoải mái,
liền nghiêm giọng nói: “Là Dương Duệ phải không?”

Tô Tiểu
Lãng quay người ngồi vào chiếc ghế sô pha trong phòng khách, nét tươi cười trên
khuôn mặt dần dần tan biến, thay vào đó là thái độ nghiêm túc khó hiểu. “Không
nhiều thì ít, mấy năm nay thỉnh thoảng vẫn có vài anh bạn xuất hiện xung quanh
chị, nhưng từ trước tới nay chị chẳng bao giờ nhận lời đi ăn sinh nhật với bất
kỳ ai ngoài em. Em nghĩ, chỉ có Dương Duệ mới có thể làm chị thay đổi thói quen
bao nhiêu năm qua. Chị à, dù chị chưa bao giờ khẳng định giữa hai người rốt cuộc
đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ cần là người hiểu sơ sơ về chị thôi cũng đủ nhận
ra trong lòng chị luôn có một người, anh ta có vị trí rất quan trọng. Người
này, chính là Dương Duệ. Chị yêu anh ta, đúng không? Sáu năm nay anh ta không hề
xuất hiện trong cuộc sống của chị, cho dù thậm chí trước kia lẽ còn có những vết
thương để lại sẹo cho cả hai người, nhưng chị vẫn yêu anh ta”.

“Thằng
bé ngốc nghếch, sao hôm nay lại diễn vở tâm trạng nặng nề thế? Chị và anh ta
quen biết từ lâu, nhưng chuyện đó đã là quá khứ rồi, còn nói yêu với không yêu
cái gì nữa?”

Không
muốn nói nhiều với cậu em về vấn đề này nữa, Tô Tiểu Lương vừa cười vừa đưa bó
hoa lên ngửi nói: “Hơn nữa, bữa cơm hôm nay là vì...”.

“Dương
Duệ nói một câu rất đúng, trình độ tự lừa mình, lừa người của chị chẳng tiến bộ
được chút nào cả!”

Lời lẽ
hùng hổ đầy khí khái như vậy dường như đang báo hiệu rằng Tô Tiểu Lãng không
còn là cậu bé trầm lặng và hay xấu hổ nữa, cánh tay cầm hoa của Tô Tiểu Lương bỗng
run bần bật, trong đôi mắt trong veo như nước của cô lập tức hiện lên một dòng
chảy là giao hội giữa nỗi kinh ngạc quá đỗi và cơn ủ ê tăm tối: Tiểu Lãng đã tạm
biệt cái thời lẽo đẽo đi theo và nắm chặt vạt áo trước của mình quyết không
buông tay, còn bản thân mình thì sao, đã hoàn toàn cáo biệt câu chuyện đẹp đến
đỉnh điểm và đau lòng cũng đến đỉnh điểm của ngày xưa ư?

Cho
dù có thể biến đổi từ Tô Tiểu Dương thành Tô Tiểu Lương, nhưng dấu vết Dương Duệ
để lại vẫn đỏ thắm sắc son một cách kỳ dị, làm người ta mãi mãi không thể không
để tâm.


ràng đã tan tành như tấm gương vỡ, nhưng những mảnh vỡ nhỏ nhoi vẫn lưu luyến
tiếp tục phản chiếu lại chút ánh sáng đủ màu sắc.

Đây
có được coi là một nỗi đau xót xa thầm kín ở trong lòng mà không thể nói ra được?

Không
nói gì thêm, Tô Tiểu Lãng đẩy cửa bỏ đi. Lặng lẽ đặt bó hoa xuống rồi cất thức
ăn vào tủ lạnh, bỗng nhiên trong người cô rưng rức một cảm giác rất bức bối khó
chịu.

Đúng
5 giờ, Dương Duệ xuất hiện.

Bầu
trời xanh thăm thẳm dần chuyển sang thứ màu mờ mịt trống vắng của hoàng hôn,
hai hàng cây xanh bên đường chạy sâu hun hút, thỉnh thoảng có vài cơn gió nhẹ
thổi qua làm tầng tầng lá cây rung theo xạc xào.

Nắng
chiều chói rực như ánh kim, ráng chiều rực rỡ thi nhau biến đổi nhanh chóng, trên
con đường cao tốc dẫn đến sân bay quốc tế của thành phố Y. Hàng ô tô qua lại nối
đuôi nhau tạo thành một vệt dài di động.

Dương
Duệ mặc một chiếc áo sơ mi thụng màu tím hồng, anh lái chiếc Mercedes-Benz của
mình một cách thận trọng, đôi môi đầy gợi cảm của anh như chất chứa bao tình cảm
nồng ấm, hơi mấp máy. Tô Tiểu Lương lặng lẽ ngồi tựa vào lưng chiếc ghế bên cạnh
lái xe, mặc một chiếc váy voan liền áo màu trắng tinh khiết, chiếc khăn choàng
màu vàng nhạt thả sức tung bay, từng đường nét trên khuôn mặt nghiêng nghiêng
hiện rõ vẻ thanh tú, cằm cô hơi hướng về phía trước, do vậy vẫn có thể nhìn ra
mấy phần kiêu ngạo của năm đó.

Nghiêng
mắt nhìn sang bên cạnh, Dương Duệ phá vỡ sự im lặng duy trì trong xe đã lâu,
anh nói: “Sao không hỏi bây giờ chúng ta đang đi đâu?”.

“Đây
là đường cao tốc ra sân bay, đương nhiên là đi ra sân bay”. Nhìn thẳng vào đối
phương, từ lúc lên xe, Tô Tiểu Lương chưa hề chủ động mở lời chuyện trò, chỉ hỏi
gì đáp nấy, mỗi câu trả lời đều ngắn gọn súc tích mà đánh trúng vào trọng tâm.

Hương
cây cối hoa cỏ quen thuộc ùn ùn xông tới từ phía bên phải, cô gắng sức kiềm chế
bản thân mình không được chìm đắm quá sâu vào khoái cảm của khứu giác này.

“Hôm
nay là sinh nhật em, nhóc con, chẳng lẽ em lại không tò mò xem tại sao anh lại
đưa em đến sân bay ư?”.

“Bữa
tối này dù gì cũng chỉ là điều kiện để trao đổi, sao tôi phải tò mò về sự sắp đặt
này làm gì? Tôi chẳng quan tâm, chẳng tò mò thú tiêu khiển của Tổng giám đốc
Dương”.

Giọng
điệu mỉa mai chẳng kiêng nể gì của cô như gáo nước lạnh giội thấm đẫm người từ
đầu đến chân, Dương Duệ đang tràn ngập sự hứng khởi cũng phải thở dài một hơi,
dịu giọng thỏ thẻ một cách chân tình:

“Cô
nhóc, còn nhớ trước anh đã hứa gì với em không, chừng nào còn sống trên đời thì
năm nào anh cũng cùng em đón sinh nhật. Anh chưa lỡ một sinh nhật nào của em từ
thuở mười năm đến năm hai mươi tuổi. Năm hai mươi mốt tuổi ấy...”. Nói đến đây,
cổ họng Dương Duệ như bị vật gì lấp kín, nghẹn ngào không thể nói thành lời nữa,
dừng lại một lúc lâu sau mới khàn giọng nói tiếp: “Năm đó, anh không định thất
hẹn đâu...”.

“Năm
đó anh không có thất hẹn, còn tặng tôi một món quà rất lớn”.

“Lần
đầu tiên chúng ta gặp nhau, em còn giấu cuốn “Người tình” của Duras trong ngăn
bàn. Anh nhớ khi đó em từng nói, cô gái người Pháp và chàng trai Trung Quốc đó
thực ra không có đủ dũng cảm, bọn họ từng yêu nhau say đắm và hết mình nhưng cuối
cùng cả hai lại lạnh nhạt với nhau. Cho dù cả hai đều biết rõ vị trí của đối
phương trong trái tim mình là không thể có ai thay thế được, nhưng vì không có
niềm tin đủ lớn đã ném đi tất cả những gì thân thuộc của cả hai. Trải qua nhiều
năm trời vậy rồi, anh không rõ cô nhóc em có cách nghĩ khác về câu chuyện này
hay chưa, anh chỉ muốn nói rằng, thực ra chàng trai người Trung Quốc đó không
phải là không đủ can đảm mà vì thời đại ngày nay có quá nhiều thứ có khả năng
làm tan chảy cả lòng dũng cảm, những điều đáng tiếc đó luôn làm người ta phải
lúng túng không biết cư xử ra sao.

Dương
Duệ vừa nói vừa vặn núm điều chỉnh hệ thống âm thanh, tiếng nhạc nổi lên ngập
tràn khoang xe, lời bài hát và cảm xúc của ca sĩ đều mang nặng nỗi đau khổ dai
dẳng miên man, như thể âm thanh của tự nhiên vậy.

Đang
ngồi trong trạng thái trầm mặc, bỗng tận tai nghe được anh nhắc lại không sai một
từ những gì chính mình đã nói trong nhiều năm trước, Tô Tiểu Lương thoáng lặng
đi trong chốc lát.

Bài
hát này, chẳng phải là bản nhạc đệm Hello của Jane March và Lương Gia Huy hát
trong phim “Người tình” đấy sao?


quá đam mê Duras, Tô Tiểu Lương cũng nghiền luôn bộ phim thê lương sầu thảm mà
lại đẹp vô cùng được chuyển thể từ truyện này, bao gồm cả phần âm nhạc.

Trái
tim cứng ngắc như đá luôn trong trạng thái phòng bị của cô dần dần yếu mềm đi,
thêm mùi hương thoang thoảng quen thuộc trên người anh tác động đến khứu giác nữa,
cuối cùng cô không còn giữ thái độ châm chọc khiêu khích nữa, khẽ khàng nói:
“Bài hát này... anh vẫn nghe à? Lâu lắm rồi tôi không nghe”.

“Anh
nghe, sáu năm nay anh vẫn nghe liên tục, chỉ nghe...”.

Từng
giọt, từng giọt kỷ niệm bắt đầu nhỏ giọt ra khỏi cửa van ký ức nặng nề đã bị
khóa chặt từ rất lâu. Cùng với tiếng nhạc bồng bềnh, từ đáy trái tim hai con
người bên trong xe cũng đang nhấp nhô dâng trào vô vàn xúc cảm hòa trong hoài
niệm.

Với một
số người có những chuyện một khi đã là quá khứ thì họ có thể hòa lẫn chúng vào
sinh mệnh mình, trở thành một bộ phận không thể tách rời trong từng thớ thịt mạch
máu của cơ thể mình.

Còn
như muốn vứt bỏ và quên hết đi, thì thứ cảm giác tan nát ấy lại chẳng khác gì
đám ký sinh trùng gây hại gặm nhấm và tàn phá cuộc đời của người ta.

Mang
ánh mắt u tối như có làn sương mù mỏng manh, lạnh lẽo che phủ, Tô Tiểu Lương cuối
cùng cũng từ bỏ tư thế ngồi cứng đơ của mình để quay sang nhìn người đàn ông
đang ngồi kế bên cạnh. So với sáu năm trước, từng đường nét, từng góc cạnh rõ
ràng trên khuôn mặt này lại càng dễ nhìn ra vẻ anh tuấn của một cá tính vững
vàng, đầy nghị lực. Hình như anh ta chẳng có gì thay đổi, mà lại có vẻ như đã
thay đổi rất nhiều.

Sáu
năm nay, ở một góc trời xanh xa tít tắp tận cuối chân trời kia, anh ta vẫn nghe
bài hát này, lẽ nào là có ý nuối tiếc sao?

Cũng
chỉ có thể nuối tiếc được thôi, nuối tiếc về những năm tháng không thể quay trở
lại, nuối tiếc về một tình yêu đứt gánh giữa đường.

Cả
hai cùng tiếp tục giữ im lặng cho tới khi đến khách sạn Minh Châu ở sân bay, cuối
cùng Tô Tiểu Lương cũng không khỏi tò mò mà lên tiếng hỏi:

“Thành
phố có bao nhiêu nhà hàng, đồ ăn không đến nỗi nào, sao phải đi cả đoạn đường
xa như vậy để đến đây?”.

“Rất
vui vì em không tiếp tục lạnh lùng liệt anh vào hàng vô lại, biết anh đưa em đến
đây chỉ với mục đích ăn tối chứ không phải là để nhân tiện thuê luôn phòng”.

Dương
Duệ có vẻ rất thành thạo đường đi lối lại ở đây, anh dẫn Tô Tiểu Lương đi qua
khu đại sảnh tráng lệ, mỉm cười tinh quái đứng dưới ánh đèn vàng ấm áp, trên
khuôn mặt sắc ngọc, có gì đó như đang đong đưa gợi tình, cũng có phần hớn hởn
như đang bỡn cợt. Đã quá lâu rồi không được nói chuyện với một người thoải mái
như vậy, trong khoảnh khắc này, trong lồng ngực anh bỗng thấy chua xót kèm theo
cảm giác hoang mang. Ngoài ông trời ra, còn ai có thể biết được anh hoài niệm về
những tháng ngày ở bên Tô Tiểu Lương nhiều đến thế nào?

“Muốn
thuê phòng thì cũng không thành vấn đề, để xứng chức là thuộc cấp của anh, tôi
sẽ gọi giúp mấy cô gái trẻ đẹp đến, không biết khẩu vị của Tổng giám đốc Dương
là gì?”

Thang
máy đến tầng 18, nơi có nhà hàng của khách sạn, biết là anh ta đang đùa, Tô Tiểu
Lương liền đi ra khỏi thang máy trước, chiếc váy cô mặc cũng đong đưa rất tự
nhiên theo nhịp bước chân.

Thấy
Dương Duệ đến, viên quản lý nhà hàng, tay cầm một bó tulip, vội vàng chạy lại
nghênh đón, khi trao bó hoa cho Tô Tiểu Lương, ông ta cũng không quên nghiêng mắt
nhìn cô đầy ẩn ý, cười nói:

“Tổng
giám đốc Dương, cô đây là...”.

“Giám
đốc Lưu, có thể bắt đầu chưa?”

Ngắt
lời vừa đúng lúc, Dương Duệ quen đường đi lên trước, đưa cô đến một bàn ăn cạnh
cửa sổ.

Nhà
hàng to là thế mà bên trong im ắng vắng hoe, chẳng có ai khác ngoài mấy người họ.
Đèn hoa lộng lẫy, sáng trưng, bàn ghế được sắp xếp ngay hàng thẳng lối vẫn có
trải đầy đủ khăn trải bàn, nhưng duy chỉ có chiếc bàn họ đang tiến đến được bày
hai giỏ hoa hồng và bách hợp đan lẫn vào nhau như để tô điểm thêm cho bầu trời
đầy sao bên ngoài. Có một chiếc đàn piano được kê ở chính giữa, dễ nhận thấy
nơi đây vừa được xịt nước thơm loại hảo hạng, hương chanh trong không khí dễ
dàng làm người ta cảm nhận thấy dễ chịu.

Tự
tay kéo ghế mời Tô Tiểu Lương ngồi vào, Dương Duệ lịch lãm đi đến chiếc ghế đối
diện ngồi xuống:

“Chỗ
chúng ta ngồi đây nhìn ra ngoài là ngoảnh mặt về phía Nam, đối diện với hướng
căn hộ em đang ở, hai nơi cách nhau vừa tròn 90 km”.

“GPS
bảo thế hay là anh nói bừa đấy?”

Dù phản
ứng của Tô Tiểu Lương có nhanh nhạy thật, nhưng đúng là cô không thể ngờ được
khi vừa đặt mình xuống ghế, điều đầu tiên anh ta nói lại là câu này.

Nhưng,
cô chỉ có thể lảng tránh bằng cách giả vờ không hiểu gì hết.

“Cả
hai đều không phải, mà là...”

Tiếng
đàn piano thánh thót vang lên, trong con mắt xa xăm của Dương Duệ lại lờ mờ hiện
lên một lớp sương mù mỏng, dường như đang nhớ về buổi sớm hôm đó khi hai người
gặp nhau lần đầu tiên.

Thực
ra cậu nhóc cũng không đồng ý chuyển đến học ở trường trung học Hối Văn đâu.
Nhưng quen biết Tô Tiểu Lương rồi, cậu mới nhận ra đây chính là chuyện đúng đắn
nhất mình đã làm trong cuộc đời này.

Hoặc
có thể nói, cuộc gặp gỡ đó chính là định mệnh đã an bài.

Số mệnh
cả hai người họ cùng được ấn định trước như vậy.

Giọng
hát khàn khàn hơi yếu nhưng vẫn đủ nồng nàn để làm say mê lòng người và để Tô
Tiểu Lương bỗng rùng mình, cô không ngoảnh mặt sang nhìn kỹ, chỉ thấy không biết
từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông cao cao gầy gầy mặc bộ complet ngồi
trước đàn piano, đang tập trung tinh lực biểu diễn phục vụ họ. Bài hát anh ta
đang trình bày là bản “Phong cảnh nơi cố hương” của ca sỹ người nhật Sôjirô.

Có lẽ
do sự kỳ ảo của thế giới âm nhạc mà bỗng nhiên sống mũi cô thấy cay cay khó tả,
có lẽ bởi những ký ức đã tàn lụi từ lâu ở ngay nơi mà cơ quan xúc cảm dễ dàng bắt
sóng lại bắt đầu trỗi dậy.

Không
thể phủ nhận, trong bầu không khí đâu đâu cũng có cảm giác thân quen thế này
làm cô hoài niệm về cái thời hai người họ thoải mái ngồi nói những chuyện trên
trời dưới biển với nhau trước kia:

“Dương
Duệ, tối nay... tối nay chỉ nói chuyện phiếm thôi, không nói về chuyện cũ nữa,
có được không?”

Dương
Duệ hơi nhíu đôi lông mày lại, nửa như có chút hụt hẫng nửa như không phải, anh
gật đầu đáp: “Được, nếu em muốn, chỉ nói chuyện phiếm thôi, không nhắc đến chuyện
cũ”.

Những
âm thanh trầm bổng hòa vào nhau, bay lượn quanh gian phòng, bên ngoài cửa sổ sắc
màu của bóng tối đang dần đậm hơn, Dương Duệ nhoẻn miệng cười mở đầu cuộc chuyện
trò, anh bắt đầu nói với Tô Tiểu Lương vài chuyện gì đó thật thú vị và đầy trải
nghiệm, thỉnh thoảng hai người chẳng hẹn mà cùng nhau bật ra những tiếng cười
thật thoải mái. Dù đã cách xa nhau bao nhiêu năm trời, nhưng cả hai vẫn hiểu
nhau đến từng chân tơ kẽ tóc. Có lẽ, điều này không chỉ là một phần của tình
yêu, mà bản chất của nó dường như cũng chính là tình yêu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.