Chương 13: Em yêu anh, bên ngoài thế giới - P2
Chiếc
xe của Dương Duệ xé gió lao đi vun vút, qua mấy cột đèn giao thông thì anh đến
một bờ sông, nơi này cách nhà của Hạ Thần không xa.
Nước
sông chầm chậm chảy theo dòng.
Ánh nắng
đã xuất hiện, nhưng gió vẫn như cắt da cắt thịt. Kéo kính xe xuống, Dương Duệ
đưa mắt nhìn ra mặt sông với những con sóng lăn tăn lấp lánh. Một tay anh mệt mỏi
nắm lấy vô lăng, một tay kẹp điếu thuốc đang cháy rực. Những lúc khó khăn, thuốc
lá thường là người bạn tốt nhất của cánh đàn ông. Sương khói đều đã bị gió thổi
tan biến hết, anh nheo mắt lại, bất giác có cảm giác hoang mang đang tồn tại
đâu đó trong người. Không có Tô Tiểu Lương, không có tình yêu bằng cả trái tim
mình, thành phố này còn có ý nghĩa gì với bản thân anh nữa?
Là
quê hương, nhưng là quê hương băng giá.
Có lẽ,
chẳng khác gì với phần mộ cả.
Hạ Thần
chạy đến từ một con đường nhỏ ven sông, anh mặc chiếc áo len màu xanh đậm, chiếc
quần bó màu xanh nhạt và một đôi giày thể thao, trông có vẻ rất thanh niên.
Đến gần
chiếc xe, anh liền cong mắt, dãn môi và nở một nụ cười điềm đạm: “Hi, Grand.”
“Anh
biết tôi đến tìm anh vì chuyện gì chứ.”
“Vì
Tiểu Lương.”
Mở cửa
xe ra, Dương Duệ dụi tắt điếu thuốc, đi thẳng đến bên hàng rào chắn bên bờ sông
rồi mới dừng lại. Mười ngón tay bám trên rào chắn chuyển sang màu trăng trắng
thâm tím do tác động của từng cơn gió cắt da cắt thịt, anh không đáp lời, dường
như đang không biết bắt đầu từ đâu. Hạ Thần đứng cách Dương Duệ khoảng hai bước
chân, anh khẽ tựa vào hàng rào chắn, vẫn giữ được nét điềm nhiên vốn có của
mình, chẳng hề xuất hiện bất kỳ dấu hiệu hoảng loạn hay căng thẳng nào.
“Cô ấy
nói, anh và cô ấy sẽ đính hôn.” Dường như nói được câu này ra, Dương Duệ đã mất
rất nhiều sức, bao nhiêu gân xanh đã nổi trên trán anh.
“Đúng
thế.”
“Tại
sao?”
“Ý cậu
muốn hỏi là tại sao lại là tôi, hay tại sao Tiểu Lương đột nhiên rời bỏ cậu?”
“Muốn
hỏi cả hai.”
Câu
chuyện giữa những người đàn ông với nhau có vẻ thẳng thắn hơn nhiều, chỉ có điều,
trong giây phút này, Dương Duệ không đủ bình tĩnh và trấn tĩnh bằng Hạ Thần.
Đang
đứng quay lưng ra phía sông, Hạ Thần quay người lại, đưa ánh mắt nhìn về phía
những tòa nhà cao tầng phía bên kia bờ sông, nói:
“Câu
hỏi đầu tiên, tôi nghĩ để tự bản thân mình trả lời thì hơi thiếu khách quan,
nhưng tôi có thể nói cho cậu biết là, tôi sẽ không bao giờ phụ cô ấy, mãi mãi
không. Câu hỏi thứ hai, tôi cũng không biết nên trả lời thế nào, Tiểu Lương
không nói cho tôi biết tại sao cô ấy lại đột ngột thay đổi chủ ý, cô ấy chỉ nói
rằng với một người phụ nữ, thì mái ấm gia đình bình yên mới là thứ quan trọng
nhất. Grand, tôi nghe ba tôi nói, thân thế gia cảnh nhà Anna rất phức tạp, có lẽ
là điều mà Tiểu Lương cần đơn giản chỉ là một chút…”
“Ý
anh là gì? Chẳng lẽ chính vì Anna mà phải từ bỏ tình yêu của chúng tôi sao?”
Câu
nói cuối cùng của Hạ Thần làm Dương Duệ bị kích động, anh cho điếu thuốc lên
hút thuốc hùi hụi, hai mắt mở to, cơn nóng giận chưa gì đã bốc khói ngùn ngụt.
Thế
nhưng, những ngón tay đang kẹp điếu thuốc của anh lại đang run cầm cập, chứng tỏ
bức tranh lòng anh trong lúc này có hai màu: ảm đạm và đau khổ.
Cùng
là đàn ông, Hạ Thần cảm nhận được trên người đàn ông này đang tỏa ra nỗi đau
thương không ngừng nghỉ, chính xác mà nói thì là bi ai.
“Tôi
không cố ý kích động anh hay có ý khoe khoang gì, chỉ là… xin lỗi, tại tôi không
biết diễn đạt. Sự thay đổi này của cô ấy đối với cậu mà nói là rất khó để có thể
chấp nhận được, tôi, tôi không biết nên nói thế nào mới phải. Thực ra, trong những
ngày qua tôi âm thầm cảm nhận thấy Tiểu Lương đang rất không vui. Cô ấy yêu cậu
là chuyện không có gì phải bàn cãi, thế nhưng yêu ai và sống với ai là hai chuyện
hoàn toàn khác nhau.”
“Anh
biết cô ấy yêu tôi mà vẫn đồng ý đính hôn sao?”
Giận
dữ bốc lên ngùn ngụt ở khắp mọi nơi, Dương Duệ không biết phải làm sao và cũng
cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Khuôn
mặt bình thản không biểu hiện thái độ gì của Hạ Thần nở ra một nụ cười nhẹ
nhàng, có lẽ anh đã sớm đoán được Dương Duệ sẽ hỏi câu này, ánh mắt anh hơi thẫm
lại, đáp:
“Tôi
mong cô ấy được sống vui vẻ, chỉ có vậy. Cả cậu và tôi đều biết, cô ấy là cô
gái biết suy nghĩ và có chủ kiến, nếu cô ấy đã quyết định chuyện gì thì rất khó
để thay đổi chính kiến. Vì vậy khi cô ấy đã đưa ra lựa chọn cho mình, tôi nghĩ
chỉ có giúp cô ấy thực hiện được lựa chọn đó mới có thể làm cô ấy được vui vẻ,
hoặc ít ra thì cũng thấy nhẹ lòng. Cô ấy yêu cậu, sự thật đúng là như thế, thế
nhưng, ai cũng có quá khứ, bất kể quá khứ đó có liên quan đến ai, điều đó với
tôi không quan trọng, quan trọng là hiện tại và tương lai thôi.”
Gân
xanh trên trán bỗng rung động, phong độ thường ngày của Dương Duệ đột nhiên bị
tiêu diệt hoàn toàn, anh gầm gừ như thể giáp mặt với kẻ thù trên chiến trường:
“Ý của
anh là tôi đã trở thành quá khứ trong cuộc đời cô ấy?”
Quá
khứ lại là một từ ngữ mang đến nhiều xúc cảm, nó có nghĩa là đẹp đẽ, nhưng cũng
có thể mang ý nghĩa là tiếc nuối.
Tất cả
đều đã qua rồi, anh lẩm bẩm trong đầu câu nói ảm đạm lúc chia ly lúc nãy, nó có
sức kích động dữ dội, làm đáy lòng anh đau đớn đến mức sâu đậm nhất.
Hôm
qua vẫn là người đầu gối tay ấp bên anh, hôm nay đã trở thành quá khứ của nhau,
làm sao có thể là quá khứ được, làm sao có thể?!
Sắc mặt
xám ngắt của Dương Duệ đập vào ánh mắt bình lặng của Hạ Thần, đây là lần đầu
tiên kể từ ngày quen biết Dương Duệ đến nay, anh mới thấy Dương Duệ thể hiện
thái độ bị kích động ra bên ngoài mãnh liệt thế này. Nếu không phải là chứng kiến
tận mắt, thì tuyệt đối anh không tin được một trong những người đàn ông điềm đạm,
nhã nhặn nhất trong mắt anh lại có những giây phút như thế này. Nếu như còn là
người ngoài cuộc, có lẽ anh sẽ rủ Dương Duệ cùng đi uống rượu, chơi bóng để giải
sầu rồi, bây giờ chuyện đã dính líu đến mình, Hạ Thần chỉ biết phiền muộn cùng
anh ta thôi.
Nhân
vật chính đang đứng trước mắt anh đây, rõ ràng là hiện tại không có cách nào có
thể xoa dịu được anh ta.
“Xin
lỗi!”
Hàng
ngàn hàng vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ đọng lại có một câu xin lỗi ngắn
gọn này bật được ra khỏi miệng Hạ Thần. Thực ra, chính anh cũng không hiểu tại
sao Tô Tiểu Lương lại đột ngột thay đổi quyết định như vậy. Thế nhưng, với tính
cách tự biết tiết chế, và để cô duy trì niềm tin ở mình, anh quyết định sẽ
không gặng hỏi cô về chuyện này. Bởi vì, chỉ cần cô đề nghị, bất kể nguyên do
phía sau là gì, Hạ Thần cũng không bao giờ từ chối.
Kể cả,
phía sau lời đề nghị đó của cô chỉ là một trò đùa, hoặc là sự lợi dụng.
Lời
xin lỗi nghiêm túc của Hạ Thần làm Dương Duệ cảm thấy bản thân mình thật buồn
cười, một lát sau anh mới chế ngự được cơn giận dữ không đâu vào đâu trong lúc
bị kích động cao độ này.
Hạ Thần
có lỗi gì đâu?
Nước
mắt u sầu bắt đầu trào ra khỏi khóe mắt, anh nhìn ra giữa dòng sông, lòng dạ
anh đã chết, linh hồn cũng chết rồi.
Tất cả
mọi suy nghĩ trong anh bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn, anh không biết bản thân mình
còn muốn làm gì nữa, còn có thể làm được gì nữa.
Hiểu
Tô Tiểu Lương hơn bất kỳ ai trên đời, vì vậy, dù rằng đã xác định chắc chắn hơn
rằng tất cả đều đã thành quá khứ, nhưng anh vẫn không muốn thừa nhận chuyện đó.
Mọi
hình ảnh trong đầu bắt đầu trở nên mơ hồ, Dương Duệ cất bước quay vào, thân người
anh lắc lư lảo đảo như thể có thể đổ gục xuống bất kỳ lúc nào. Hạ Thần nhìn vậy
mà xót xa, anh lại gần đỡ cho Dương Duệ, chợt phát hiện ra hai hàng nước mắt đã
chảy dài trên khuôn mặt tuấn tú của anh từ lúc nào rồi. Dương Duệ như người mất
hồn, đưa ánh mắt đờ đẫn sang nhìn anh, kiên quyết đẩy anh ra: “Cô ấy không phải
là loại phụ nữ giảo hoạt, mà cùng lúc nổi hứng nói chia tay với tôi rồi đòi
đính hôn với anh như vậy. Anh nói rất đúng, có rất nhiều chuyện đã là quá khứ,
tôi cũng đã là một bộ phận trong quá khứ ấy. Hạ Thần, tôi có một đề nghị, anh
nhất định phải đồng ý với tôi. Chỉ cần anh làm được, thì sau này có đi đâu tôi
cũng an lòng, anh có thể đồng ý không?”
“Cậu
nói đi, tôi sẽ cố gắng làm.” Vừa nói dứt lời, có cơn gió thổi đến như cuốn bay
lời anh đi, Hạ Thần cảm giác những gì mình vừa nói ra hình như rất không thực,
như một lời hứa hão huyền.
“Trước
đây tên của cô ấy không phải là Tô Tiểu Lương, mà là Tô Tiểu Dương. Sáu năm trước
cô ấy mới đổi tên thành Tiểu Lương, vì vậy, đề nghị của tôi là…”
Cuống
họng vẫn rung rung, Dương Duệ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh mây trắng ở
trên, hơi nhếch miệng, rồi nở một nụ cười khó hiểu:
“Xin
anh hãy để cô ấy trở về với cái tên Tô Tiểu Dương.”
“Xin
anh hãy để cô ấy trở về với cái tên Tô Tiểu Dương…”
Vừa
nhắc lại đến câu thứ hai, Dương Duệ vừa cất bước chạy vào trong xe, một lát
sau, chiếc xe nổ máy, lăn bánh đi khỏi.
Ánh mặt
trời chếch về phía đông, bóng người trải dài trên mặt đất.
Gió
nơi bờ sông này có phần lạnh hơn những nơi khác, Hạ Thần bần thần đứng tại chỗ
rất lâu, cuối cùng anh thở ra một hơi vừa sâu vừa dài.
“Nhóc
ơi, nhóc…”
Những
tiếng gọi mê man liên tục này phát ra trong phòng bệnh cao cấp thuộc bệnh viện
Từ Tâm, Vu Anna ngồi bên cạnh giường bệnh với vẻ mặt hết sức lo lắng.
Cô được
vệ sĩ đánh thức dậy khỏi cơn mơ, Dương Duệ đã nhập viện, nguyên nhân là tai nạn
xe, địa điểm xảy ra tai nạn cách nhà Tô Tiểu Lương không xa.
Đầu bị
va đập nhẹ, vốn dĩ chỉ hôn mê một lúc là tỉnh, nhưng có lẽ do thể chất yếu quá,
nên đã mấy tiếng đồng hồ trôi qua nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại, miệng không ngừng
gọi: “Nhóc, nhóc.” Chỉ có mười ngày không gặp, mà anh đã gầy đi rõ rệt, râu ria
um tùm dưới cằm, khắp người chỉ nồng nặc có mùi thuốc lá. Thẫn thờ nhìn anh một
lúc, Anna lấy chiếc khăn ướt chấm nhẹ lên đôi môi khô khốc của anh, bất giác cô
nhíu mày.
Nhóc,
là cách gọi thân mật của anh với Tô Tiểu Lương.
Cô mơ
hồ phán đoán được nguồn gốc căn nguyên của sự tình: Theo như ước định, chắc chắn
Tô Tiểu Lương đã đề nghị chia tay, nhưng Dương Duệ không tin và cũng không muốn
tin, vì thế anh đã chạy đi tìm cô ấy, rốt cuộc có tìm được hay không Anna cũng
không thể biết được, nhưng cô nghĩ, rất có khả năng là không gặp được, nếu
không thì anh đã không hoảng loạn đến mức cái xe to như vậy cũng không để ý thấy.
Mấy ngón tay chầm chậm chạm vào mặt anh, lần đầu tiên Anna hiểu được thế nào là
không thể làm được gì.
“Nhóc
ơi, đừng rời khỏi anh, đừng…”
Những
tiếng gọi mê man của anh tràn vào tai, Anna khẽ luồn tay vào trong chăn, chạm
vào bàn tay anh, cô nắm chặt lấy.
Bỗng
đâu, bàn tay Dương Duệ cũng nắm chặt lại, kéo mạch suy nghĩ của cô trở lại. Anh
vẫn nhắm mắt nằm bất động trên giường, nhưng đôi lông mày vốn ở trạng thái
thanh thản của anh giờ đang nhíu chặt lại, đôi môi ảm đạm vẫn không có chút biến
sắc. Tay anh nắm càng lúc càng chặt hơn nữa, chặt tới mức Anna cảm giác như sắp
bóp nát mấy đầu ngón tay của cô rồi, cô cắn răng cắn môi để chịu đựng. Nhưng,
trong trạng thái vô thức, Dương Duệ vẫn lẩm bẩm, “Nhóc, nhóc, đừng bỏ anh, để
anh đưa em đi…” Nước mắt Anna trào.
Thì
ra, tâm niệm của anh ấy lúc nào cũng là muốn được bỏ đi cùng cô ấy.
Cô có
nghe ba cô nói, nhờ sự trợ giúp của Tống Thạch Nhất, Dương Duệ đã âm thầm chuẩn
bị xong đâu vào đấy một chuyến bay sang Anh, bạn đồng hành với anh đương nhiên
là Tô Tiểu Lương, điểm đến cụ thể có thể là một nước Bắc u nào đó. Có thể nói,
anh đã chuẩn bị và quyết tâm bỏ trốn khỏi cô, chỉ có điều là không thể trốn
thoát được khỏi tai mắt của ba. Vu Anna không thể tưởng tượng được cuộc sống của
mình sẽ ra sao khi từ nay về sau không nhận được bất cứ thông tin gì của anh nữa,
cô lại càng không thể tưởng tượng được, sau khi Dương Duệ tỉnh lại, cuộc sống rồi
sẽ thế nào?
Lau
giọt nước mắt đang đọng trên khóe mắt, lặng ngắm Dương Duệ đang hôn mê trong trạng
thái bất an đến cùng cực, trái tim cô đau đớn đến độ không từ ngữ nào diễn tả
được.
Sau
khi tiếp hết chai nước thì anh tỉnh lại.
Điều
làm Anna hết sức kinh ngạc là Dương Duệ lại tỏ ra hết sức bình lặng, không nói
chuyện, không hỏi han, lại càng không cuống quýt đòi đi tìm Tô Tiểu Lương như
trong tưởng tượng của cô. Đôi mắt tăm tối như mực của anh vẫn đỏ au màu máu, đờ
đẫn nhìn vào trần nhà trắng toát trước mặt, anh vẫn nằm im bất động, hệt như vị
hòa thượng đang tập trung toàn bộ tâm lực vào thiền.
Anna
mừng rỡ ra mặt, cô dịu dàng cất tiếng thăm hỏi: “Dương Duệ, anh có thấy không ổn
ở chỗ nào không?”
“Bác
sĩ nói anh đã không ăn gì mấy ngày rồi phải không, Duệ, anh có đói không?”
“Dương
Duệ, anh nói gì đi có được không?”
“Tại
sao em lại ở đây?”
Sau một
hồi mím chặt môi với vô vàn những thắc mắc và tự nói với bản thân, cuối cùng
Dương Duệ cũng nói ra được một câu. Tim Anna đập liên hồi, nhưng cô vẫn cố gắng
bình tĩnh, nở một nụ cười tươi rói như hoa nở: “Anh bị tai nạn giao thông phải
vào viện cấp cứu, đương nhiên em phải đến đây chăm sóc anh. Anh yên tâm, em đã
cho A Kiệt đi giải quyết chuyện bồi thường do gây tai nạn rồi, bây giờ chỉ cần
anh yên tâm dưỡng thương là sẽ được xuất viện nhanh thôi. Bác sĩ nói đầu của
anh không đáng ngại lắm, nhưng do cơ thể suy nhược quá nên phải nghỉ ngơi an dưỡng
một thời gian.” Cô không dám nhắc đến nguyên nhân khiến anh suy nhược cơ thể là
do không ăn uống gì mà chỉ uống rượu trong mấy ngày trời, vì sợ nói ra sẽ làm
anh thêm buồn.
Lẳng
lặng rút bàn tay đang nắm chặt tay Anna lại, Dương Duệ đảo mắt nở một nụ cười mỉa
mai: “Mạng lớn thật, đâm như thế rồi mà vẫn không chết.”
“Anh…!”
Anna rụng rời chân tay, mắt cô ươn ướt, khẽ nói: “Anh cố ý sao, cố ý đi tìm cái
chết sao?”
“Anna,
em không cần phải quan tâm đến anh.”
Có
đám mây trắng như bông bay ngang qua, ánh mặt trời dừng lại trên tòa nhà thuộc
góc bên kia của bệnh viện, trời đang rất xanh, xanh đến nỗi làm con người muốn
rơi nước mắt.
Trông
theo ánh mắt của anh, Anna cũng bị hút vào bầu trời trong xanh bên ngoài. Những
ngày tháng bên Úc, cô vẫn thích ngồi trong một góc râm mát trong nhà mà nhìn ra
bầu trời trong xanh bên ngoài, đếm không biết bao nhiêu là mây, bao nhiêu là
gió mà chờ đợi Dương Duệ đi công tác nước ngoài trở về. Nào là Bắc u, Trung u,
rồi Bắc Mỹ, châu Á, mỗi lần Dương Duệ đi công tác nước ngoài, cô đều tìm kiếm
chính xác vị trí nơi anh đến trên quả địa cầu đồ chơi. Hồi đầu, cô còn tưởng
Dương Duệ thích làm ăn, đi công tác liên miên do yêu cầu cấp thiết của công việc,
sau đó, cô mới dần nhận ra, chỉ là anh không thích châu Úc, thậm chí là không
thích màu xanh ngọc nơi đây. Đương nhiên, điều anh không thích hơn nữa chính là
tòa biệt thự tráng lệ như cung điện đó cùng với người phụ nữ ngốc nghếch ngày
nào cũng ngóng chờ anh về.
Ngốc
nghếch thì đành ngốc nghếch thôi, Anna chỉ có thể làm duy nhất một việc đó là
chờ đợi, chờ đợi đến một ngày anh có thể nhìn thấy cô.
Sáu
năm chờ đợi.
Điều
đến với cô không phải là ánh trăng sáng ngời, mà là một tờ đơn xin ly hôn.
Dường
như đang trở về với quãng thời gian chờ đợi mòn mỏi ngày này qua ngày khác ấy,
cô chỉ mỉm cười: “Làm sao em có thể không quan tâm đến anh được? Anh là chồng của
em mà.”
Đôi
lông mày đang rủ xuống chợt rung rung, Dương Duệ nghe rất rõ câu nói được phát
ra từ sau lưng mình, lồng ngực anh co rúm lại.
Chồng,
từ ngữ này xa lạ làm sao.
Tôi
có một ước nguyện, rất muốn được trở thành chồng của một người, nhưng không thể
được toại nguyện; tôi rất không muốn vì cái thân phận “người chồng” mà phải
mang nặng cái nghĩa vụ trách nhiệm, nhưng cũng không được toại nguyện.
Người
đàn ông mà rơi vào hoàn cảnh của tôi, liệu có phải là đã hoàn toàn thất bại
không?
Tiểu
Lương không sai, Anna cũng vô tội. Nói đi nói lại, tất cả mọi sai lầm đều xuất
phát từ tôi mà ra, đều do cái tính cố chấp của tôi mà ra. Rõ ràng đã đặt chân
lên một con đường khác, nhưng vẫn mong chờ được trở lại con đường trước kia đã
từng đi, chính vì thế mà đã liều mình như thể con thiêu thân lao vào lửa, nhưng
đâu có biết, khi con thiêu thân đã gieo mình vào biển lửa, nhiệt độ phát ra từ
đôi cánh đã đốt cháy và làm tổn thương tất cả những gì xung quanh nó. Tôi chính
là con thiêu thân đó, Tiểu Lương và Anna đã vì tôi mà phải chịu thương tích khắp
mình mẩy sao?
Trong
phút chốc, mọi hi vọng đều tan thành tro bụi, chỉ còn lại một khoảng không tiêu
điều u ám.
“Chồng?
Anna, trước nay anh chưa bao giờ làm gì với trách nhiệm là một người chồng của
em.”
“Em
không cần anh có trách nhiệm gì, em chỉ cần anh biết là chỉ cần chưa chính thức
ly hôn, thì em vẫn sẽ ở bên anh, không rời không bỏ…”
“Không
rời không bỏ…”
Bốn
tiếng sâu sắc đẹp đẽ đó làm mấy ngón tay đang đặt trên tấm khăn trải giường của
anh động đậy.
Câu ước
hẹn này, anh chỉ hứa hẹn thề thốt với một người thôi.
“Có
nhất thiết phải thế không?”
“Dương
Duệ, anh nên biết, tình yêu là chuyện không thể có cách giải quyết, vì thế em
không thể và cũng sẽ không yêu cầu anh phải quên Tô Tiểu Lương, anh có thể nhớ
nhung về cô ấy mãi mãi, có thể lưu giữ hình ảnh cô ấy trong trái tim mình.
Nhưng, em xin anh đừng yêu cầu em phải quên anh, hoặc phải thiêu rụi tình yêu của
em đối với anh, em chỉ chờ đợi vào một lúc nào đó anh có thể quay sang và nhìn
thấy em, em vẫn luôn ở đó.”
Xuất
thân trong một gia đình giàu có, nhưng Anna hoàn toàn không phải là một đại tiểu
thư hư hỏng do được chiều chuộng, mà ở một mức độ nào đó, cô có thể được coi là
khá nhút nhát.
Vì vậy,
trong sáu năm nay, đây là lần đầu tiên cô nói ra được những lời nói của trái
tim mình, rất kín đáo tế nhị, hệt như một khúc cong êm đềm trên dòng sông suối
phẳng lặng.
Một
thứ cảm xúc rất khó hiểu, rất khó giải thích đang lan rộng trong cõi lòng Dương
Duệ, anh chỉ biết im lặng.
Đối với
anh mà nói, từ xưa đến nay, yêu và hận thù mãnh liệt nhất đều vì Tô Tiểu Lương
mà ra, giờ đây cô ấy quyết ý rời xa, tâm trí anh đã tàn lụi, yêu với không yêu
đều trở nên quá xa xôi.
Im lặng
một lúc lâu, cuối cùng anh khẽ nói: “Anh mệt lắm rồi, có thể cho anh được nghỉ
ngơi một mình không?”
“Được,
đợi khi nào chị y tá thay bình truyền nước mới cho anh xong, em cũng sẽ ra
ngoài.”
“Cảm
ơn!”
Chị y
tá thay bình truyền dịch mới cho anh xong, bê bộ đồ nghề ra ngoài, Anna cũng đứng
lên, bóng người gầy nhom của cô trải dài trên nền nhà.
Đi đến
cửa phòng, bỗng cô đứng lại, truyền lại phía sau chất giọng vô cùng dịu dàng nhẹ
nhàng: “Dương Duệ, có lẽ chúng ta đều đã sai, cứ nghĩ rằng tình yêu là bắt buộc
phải ở bên nhau lâu dài. Kỳ thực, yêu nhau và sống bên nhau không nhất thiết phải
cùng là một. Em không rõ quá khứ và hiện tại của anh và cô ấy thế nào, nhưng em
tin là hai người đã từng yêu một cách toàn tâm toàn ý, yêu bằng cả trái tim,
trao trọn tình yêu cho duy nhất một người, còn em, em cũng yêu như vậy.”
Tiếng
đóng cửa khép lại những lời nói ấy, giờ đây căn phòng hoàn toàn im ắng. Vẫn tiếp
tục nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài, Dương Duệ có thể nghe thấy tiếng thở của
chính mình, trái tim vẫn như tro bụi mà thôi.
Không
thể hiểu tại sao, anh lại nghĩ đến Hạ Thần.
Chính
xác mà nói, thì là Anna làm anh liên tưởng đến Hạ Thần.
Rõ nực
cười, người ở bên cạnh mình là Anna, người ở bên Tô Tiểu Lương thì là Hạ Thần.
Hai cặp đều thật là danh chính ngôn thuận, nửa có tình yêu, nửa chẳng liên quan
gì đến tình yêu cả. Có lẽ, đây chính là sức mạnh của hiện thực, nó có thể biến
những chuyện ngoài sức tưởng tượng trở thành tên gọi danh chính ngôn thuận, làm
người ta không thể không chấp nhận, thậm chí là khuất phục. Nó cũng là tài năng
và trí tuệ siêu việt, không thể vượt qua được, từ đầu đến cuối chính là hiện thực
và số mệnh.
Mệt mỏi
lắm rồi.
Theo
đuổi một sự đoạn tuyệt không được cảnh báo trong sáu năm trời, con người anh,
trái tim anh, phải mệt mỏi thế này đây.
Hai
ngày sau, Hạ Thần xuất hiện trước mặt Dương Duệ thật, đến cùng anh ta là tấm
thiệp mời tham dự lễ đính hôn màu đỏ nhức mắt.

