Chương 13: Em yêu anh, bên ngoài thế giới - P3

“Nghe
nói anh đã không ăn gì nhiều ngày nay rồi, ngày nào cũng tiếp nước hoa quả để
duy trì.” Câu đầu tiên Hạ Thần nói khi vừa bước vào cửa, có vẻ gì đó khá giận dữ.

“Cảm
ơn anh đã đến thăm tôi, mời ngồi.”

Trong
bộ quần áo bệnh nhân, trông Dương Duệ gầy hom hem đến mức không ra hình người nữa,
anh tựa vào đầu giường, ánh mắt chẳng có gì khởi sắc so với lần gặp trước kia.

Dương
Duệ chẳng biết được tại sao anh ta lại biết những điều này, nhưng với anh bây
giờ, chuyện đó chẳng có gì quan trọng hết.

Đặt
túi hoa quả và bó hoa xuống, Hạ Thần nhận thấy mình hơi nóng giận quá đà, anh
xuống giọng xin lỗi một câu, sau đó nói tiếp:

“Tô
Tiểu Lương nhờ tôi chuyển lời đến cậu…”

“Cô ấy
còn không thèm gặp tôi thêm một lần nữa thì còn có gì để mà nói?”

Tinh
thần Dương Duệ giờ đã mệt lả, ánh mắt cùng lời lẽ đều lạnh lẽo như nhau.

Đúng
thế, anh không thể không lạnh.

Sau
cái ngày chia tay ở trường Hối Văn đó, Dương Duệ vẫn không thể chấp nhận được sự
thật quá phũ phàng này, anh đã đến tìm Tô Tiểu Lương không biết bao nhiêu lần,
ngày anh chờ, đêm anh đợi dưới cổng khu nhà của cô, thậm chí còn đến bước đường
khóc lóc cầu xin, nhưng Tô Tiểu Lương vẫn không xuất hiện trở lại trước mặt anh
lấy một lần. Ngày anh bị tai nạn, chính là ngày anh nói muốn gặp mặt lần cuối
cùng, nhưng cô vẫn không xuất hiện, mặc cho anh đứng ngoài gõ cửa, bấm chuông
điên loạn.

Lòng
dạ cô thật sự đã quá tuyệt tình, như thể hóa thành sắt đá hết rồi, tại sao con
người vốn mềm yếu như cô lại có thể như vậy được?

Mấp
máy môi, hình như Hạ Thần muốn giải thích chuyện gì đó, cuối cùng anh rút ra một
tấm thiệp màu đỏ tươi đặt lên đầu giường nói:

“Cô ấy
nhờ tôi nói với cậu: Nếu anh tiếp tục sống, thì thế giới này còn sống; nếu anh
chết rồi, thì thế giới này cũng chết.”

“Cậu
có lời nào muốn tôi chuyển lại không?”

Đợi một
lúc lâu không thấy Dương Duệ nói gì, biết lòng anh đang xáo trộn, Hạ Thần cũng
không định nói gì thêm.

Chỉ
có điều, anh ta mãi mãi cũng không thể biết rằng, trên đời này có một cô gái
yêu anh ta như vậy, như vậy đấy!

Rời mắt
khỏi khuôn mặt lạnh tanh của Dương Duệ, dù đã chế ngự được những cảm xúc ái ố hỉ
nộ của mình rất tốt, nhưng bất chợt trong lòng Hạ Thần lại nảy sinh một sự ngưỡng
mộ rất mãnh liệt.

Ngưỡng
mộ Dương Duệ, ngưỡng mộ thật sự.

Cho
dù cuối cùng anh ta không thể có được người mình yêu đi bên cạnh, nhưng, lại có
đến hai cô gái yêu anh ta chân thành nhất, vô tư nhất.

Ánh mắt
Dương Duệ vẫn bất động ngoài cửa sổ, có vẻ Dương Duệ không đoái hoài đến mình nữa,
dù tiếc nuối nhưng Hạ Thần cũng đành lẳng lặng ra về. Khi tay anh vừa đặt lên nắm
cửa, bỗng sau lưng vang lên giọng nói của Dương Duệ, giọng nói không còn lạnh
tanh nguội ngắt như vừa rồi nữa, mà khàn khàn bối rối làm người ta thấy đau
lòng:

“Có lẽ
đời này kiếp này tôi và cô ấy không còn cơ hội gặp lại nhau nữa, xin anh hãy
chuyển lời đến cô ấy: Nếu một ngày nào đó trong cuộc đời này còn có thể được gặp
lại cô ấy, tôi hi vọng cô ấy có thể tươi cười và chào tôi rằng: Hi, tôi là Tô
Tiểu Dương, Dương trong chữ ánh sáng mặt trời.”

Hạ Thần
chợt nhớ tới câu anh ta đã nói khi nói chuyện ở bờ sông: Xin anh hãy để cô ấy
trở về với tên Tô Tiểu Dương.


anh ta, Tô Tiểu Dương đã trở thành Tô Tiểu Lương.


cũng chính anh ta, là người mong muốn Tô Tiểu Lương hãy trở lại là Tô Tiểu
Dương.

Thế
nhưng, liệu mình có làm được không?

Anh
không biết.

Ngẩng
đầu đón nhận ánh mặt trời chiếu thẳng vào mặt, Hạ Thần gật đầu nói:

“Tôi
sẽ chuyển lời cho cô ấy, ngoài ra, tôi muốn nói với cậu, về lời đề nghị của cậu,
tôi sẽ cố gắng, cố gắng hết mình.”

“Cảm
ơn!”

Khi
bóng Hạ Thần đã biến mất khỏi ngưỡng cửa, Dương Duệ mới thốt ra được câu cảm ơn
đó, có vài giọt nước mắt lăn dài trên má: “Nếu anh tiếp tục sống, thì thế giới
này còn sống; nếu anh chết rồi, thì thế giới này cũng chết. Nhóc ơi, em vẫn còn
sống ở trên đời, sao anh nỡ nhẫn tâm để thế giới này chết đi? Đây chính là điều
em muốn nói với anh?”

Khoảng
thời gian trung tuần tháng giêng, nhiệt độ cả ngày khắp mọi nơi của thành phố Y
duy trì ở mức thấp.

Trên
con đường cao tốc dẫn đến sân bay, một chiếc Mercedes màu đen xé gió lao vun
vút trên đường.

Trước
lối vào khu đại sảnh sân bay quốc tế, Dương Duệ cúi người chui ra khỏi xe, chiếc
áo gió vừa vặn màu vàng kết hợp giữa màu be và màu nâu làm anh trông thanh lịch
vô cùng. Đứng trong gió lạnh, thần sắc anh khá yên ả, trong con mắt đen láy,
không hề có bất kỳ tạp chất nào. Người tiếp theo xuống xe là Anna, vẫn phong
thái thong thả nhã nhặn như thường ngày, trong đáy mắt ẩn chứa nét gì đó vừa
đau khổ mà lại vừa ngọt ngào. Hai người sánh bước bên nhau đi vào trong.

Không
ai biết được, thực ra người đàn ông này đã để toàn bộ trái tim của mình ở lại
đây, để lại mãi mãi.

Giáp
mặt nhau trước cửa ra vào khu nhà kính để chờ lên khoang hạng VIP, hai người
cùng ngồi xuống chiếc ghế da mềm mại, không ai nói với ai một câu.

Ánh mắt
Dương Duệ bình thản hướng về phía trước, lặng lẽ nhìn vào bóng của chính mình
trong tấm kính.

Cuối
cùng anh đã quyết định trở về Úc, trở về con đường anh đã đi qua sáu năm trước.

Từ bỏ
hết mọi nỗi ám ảnh, tim anh giờ đã trống rỗng, đi tiếp trên con đường nào bây
giờ liệu còn có gì quan trọng nữa không?

Vu Chấn
và Dương Việt Phong biết được quyết định này của anh, chắc chắn đã cười ha hả với
nhau, nhất là Vu Chấn, ông ta đã tuyên bố, sau khi trở về sẽ đẩy anh lên ngồi
vào chiếc ghế của ông ta và hứa từ nay sẽ không cưỡng ép anh làm bất kỳ chuyện
gì nữa, chỉ cần anh có thể yên thân mà sống cùng con gái ông ta. Dương Việt
Phong thì phấn khích không nói lên lời, tìm Dương Duệ cảm ơn lên cảm ơn xuống,
thế nhưng Dương Duệ chỉ nói lại một câu duy nhất: Cháu muốn rời khỏi SUA, muốn
theo đuổi lại con đường y học cháu đã bỏ lỡ sáu năm trước, từ nay về sau, sẽ
không bước chân vào thương trường nữa.

Khi
đó Dương Việt Phong đã không dám tin vào tai mình, khi định lên tiếng mắng nhiếc
cậu cháu thì bị Vu Chấn ngăn lại.

Mặc
dù Vu Chấn cũng rất ngạc nhiên, nhưng ông ta hiểu rõ, vào lúc này ông ta tuyệt
đối không thể nói KHÔNG với anh.

Sau một
hồi suy tính, thấy không còn gì phải lo ngại nữa, Vu Chấn cùng tay chân đã lên
máy bay về Úc trước đó hai ngày.

4 giờ
chiều hôm đó là giờ bay của Dương Duệ và Anna.

“Khi
mới đến đây em đã chụp rất nhiều ảnh, nếu anh đồng ý, khi trở về em sẽ rửa ra
và làm thành một tập album, coi như đồ lưu niệm.”

Anna
lên tiếng để phá vỡ sự im lặng, nhưng lời vừa nói ra, cô lập tức hối hận.

Dương
Duệ ngoảnh mặt sang nhìn cô, ánh mắt anh thật khó đoán.

Có lẽ
anh không muốn lưu giữ bất kỳ thứ kỷ niệm hay lưu niệm nào liên quan đến thành
phố Y này.

Anna
đang định lên tiếng chữa cháy, thì Dương Duệ lên tiếng: “Được, định làm gì thì
làm luôn đi.”

“Đợi
em làm xong sẽ đưa cho anh xem.”

“Ừ.”

“Lady
and gentlemen…”

Giọng
nói vui vẻ của cô phát thanh viên nhắc nhở chuyến bay đến Sydney sắp cất cánh,
Anna đứng lên trước, đi được mấy bước thì phát hiện ra Dương Duệ không đi cùng
phía sau. Ngoảnh đầu nhìn lại, anh vẫn đứng ở chỗ cũ, ánh mắt vẫn trân trân hướng
về chỗ cánh cửa tự động ra vào khu đại sảnh. Anh đang đợi Tô Tiểu Lương, thế
nhưng, liệu cô ấy có đến không? Nghĩ đến gương mặt thanh tú xinh đẹp đó, Anna rất
buồn lòng, cô quay lại bên Dương Duệ, cùng anh đứng nhìn ra phía cửa, chờ đợi rất
lâu. Đến khi tiếng loa phóng thanh giục giã quá nhiều lần, mà không nhìn thấy
hình bóng quen thuộc đâu, Dương Duệ mới sực tỉnh, phát hiện ra Anna đã đang thẫn
thờ đứng cạnh mình từ bao giờ rồi, sau đó anh lãnh đạm nói: “Đi thôi!”

Trong
khoang hạng nhất, Dương Duệ ngồi bên cạnh cửa sổ.

Sau một
loạt các thủ tục nhắc nhở và kiểm tra, cuối cùng thì máy bay cũng lăn bánh trên
đường băng.

Tốc độ
lăn trên đường ray càng lúc càng nhanh, Dương Duệ ngoảnh mặt sang một bên, tựa
đầu vào ghế, nhắm mắt lại, trong giờ phút máy bay cất cánh lên tới mây trời, nước
mắt đã thoát khỏi sự kìm nén của anh, lăn dài trên má.

Thực
ra, trong giây phút này không chỉ có một mình anh trào nước mắt giữa không
trung, mà ở dưới mặt đất, ở một nơi gần với khu nhà kính, có một bóng người
đang tận mắt nhìn theo chiếc máy bay cất cánh về Sydney đang bay đi càng lúc
càng xa, càng lúc càng nhỏ ấy, Tô Tiểu Lương cho tay lên bít lại tiếng khóc thất
thanh của mình, nhưng vẫn không ngăn được những ánh nhìn kỳ quái của những người
khác ở giữa chốn công cộng này. Khóc đến lúc hai mắt đau buốt, khi ngẩng đầu
lên thì đã không thấy bóng dáng chiếc máy bay đâu nữa rồi, chỉ còn mấy đám mây
đang buồn rầu trôi lặng lẽ. Đặt mấy ngón tay lên tấm cửa kính, Tô Tiểu Lương vẫn
đứng bất động trong tư thế ngẩng mặt lên trời ngóng trông như vậy rất lâu:

Dương
Duệ, em yêu anh, tình yêu của chúng ta đã không được tiếp tục trong thế giới
này, vì thế, để em tiễn anh đi xa bằng ánh mắt này thôi.

Dương
Duệ, em yêu anh, chỉ có thể yêu anh ở một nơi bên ngoài thế giới này, hoặc ở
nơi không tồn tại sinh ly tử biệt, ở nơi bất tận của trời đất như anh đã nói.

Dương
Duệ, em yêu anh, tạm biệt.

Một
chiếc khăn tay được đưa đến trước mặt, cô ngoảnh mặt sang nhìn, thì ra là Hạ Thần.
Không biết anh đã lẳng lặng đứng đó từ lúc nào rồi:

“Lau
mặt đi.”

“Cảm
ơn!” Tô Tiểu Lương nhận lấy chiếc khăn, nở một nụ cười nhạt tỏ ý cảm ơn. Cô cúi
gằm mặt xuống để lau nước mắt, nghĩ đến rất nhiều chuyện vẫn chưa nói rõ với
anh, thế rồi cô lên tiếng:

“Hạ
Thần, xin lỗi anh, em… em muốn nói chuyện với anh, có một số chuyện…”

“Anh
biết em đang muốn nói gì, không cần xin lỗi, anh chưa bao giờ cảm thấy em làm
gì có lỗi với anh cả. Ngoài ra, trước khi đi, cậu ấy có cầu xin anh một việc,
mong muốn anh có thể để em trở về làm Tô Tiểu Dương. Anh biết chuyện này rất
khó, thế nhưng, xin em hãy tin anh, anh sẽ cố gắng hết mình, không chỉ vì lời hứa
đã hứa với cậu ấy, mà cũng vì anh thật lòng mong em được hạnh phúc. Tiểu Dương,
xin em hãy cho anh một cơ hội, có được không?”

“Nhưng…
em…”

Những
lời giãi bày khẩn khoản nặng tình làm Tô Tiểu Lương đành bó tay, đang miễn cưỡng
chuẩn bị nói rõ ý nghĩ của mình chợt điện thoại trong túi cô rung lên.

Nói
xin lỗi anh một câu, cô vội rút điện thoại ra, trên màn hình hiển thị tên Trần
Quốc An.

Nhanh
chóng ấn nút nhận cuộc gọi, tinh thần Tô Tiểu Lương bỗng khởi sắc, lập tức nói
đồng ý với ông ta.

Hạ Thần
vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh, chỉ thấy biểu hiện trên sắc mặt Tô Tiểu Lương rất lạ,
lúc thì cười nói lại tỏ ra kinh ngạc, cho đến khi tắt máy, sự ngạc nhiên vẫn
còn đọng lại trên mặt cô.

“Ai gọi
cho em vậy? Có chuyện gì à?”

“Là sếp
cũ của em, Trần Quốc An, ông ấy thông báo cho em biết, Tổng công ty mời em quay
trở về làm Tổng giám đốc phụ trách khu vực châu Á – Thái Bình Dương, nếu như em
đồng ý…”

“Đây
là một chuyện tốt, sao sắc mặt của em lại kỳ lạ vậy?”

Thấy
có nước mắt đọng trên khóe mắt cô, Hạ Thần vừa đặt xong câu hỏi liền cảm thấy
mình lỡ miệng rồi.

Như vậy,
có phải Dương Duệ và cô sẽ lại có mối liên hệ không?

Nhướn
cong đôi lông mày, Tô Tiểu Lương đi đến bên ô cửa kính, ngẩng mặt ngóng về phía
chân trời, nơi trời đất đang chuyển vần cho lúc mặt trời lặn.

Ánh
vàng đang tan dần, tan dần, từng lớp, từng lớp mây trùng điệp, ánh mặt trời xế
chiều kéo bóng họ nghiêng dài trên mặt đất…

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.