Chương 14: Từ nay về sau, chân trời góc biển- P1
Thủ
đô Râykiavích, Ai-len. Đến tới nơi, trời vừa chập choạng tối, bầu trời trong
lành khi hoàng hôn sắp buông xuống nơi đây hệt như một viên ngọc tinh khiết kết
tinh từ đất trời. Mặc dù đang là mùa hạ nhưng nhiệt độ ở đây không cao quá 10 độ,
không chênh lệch là mấy so với độ cuối thu đầu đông của thành phố Y. Trong chiếc
áo khoác dài đến đầu gối màu lam nhạt, Tô Tiểu Lương xách theo túi đồ, gió chầm
chậm thổi qua, gió luồn vào vạt áo thi nhau phát ra thứ âm thanh vù vù heo hút.
Người đàn ông trong bộ đồ màu nâu kéo va li hành lý đi theo sau cô chính là Hạ
Thần. Đã hơn nửa năm trôi qua, càng ngày tính tình anh càng ôn hòa và hiền dịu
hơn, tưởng như đôi mắt cong cong lưỡi liềm của anh chính là hiện thân đặc trưng
cho cái nhìn sáng suốt và sâu sắc nhất trong đời.
Ra khỏi
sân bay, ánh mặt trời nghiêng nghiêng kéo bóng người trải dài ra đến cực độ.
Mùa hạ ở đây, thời gian dành cho ban ngày rất dài và đêm đến khá muộn.
Trong
khuôn mặt mộc không son phấn, Tô Tiểu Lương ngước mắt nhìn về ánh hào quang rực
rỡ cuối chân trời, đôi mắt long lanh của cô nheo lại tạo thành một khe hở cong
vút, trái tim bình lặng như không thể bình lặng hơn được nữa của cô chợt dậy
lên những con sóng lăn tăn lâu rồi chưa gặp lại: Ai-len, tôi đến đây. Bạn có biết
rằng, suýt chút nữa bạn đã trở thành bến đậu cuối cùng trong cuộc đời tôi
không, nếu tất cả thành sự thật, thì có lẽ tôi đã có một mái nhà nhỏ màu xanh
da trời kết hợp với màu be rồi đấy, đã có một người chồng đồng cảm, yêu thương
và nâng niu tôi rồi đấy, cũng có thể sẽ có những đứa con đáng yêu hoạt bát lắm
đấy.
Thế
nhưng, cuối cùng thì bạn cũng chỉ là một người bạn đi ngang qua đời tôi mà
thôi. Chỉ được đi ngang qua bạn mà thôi, đó không phải là lỗi của ai khác, mà
chính là tôi, tôi không thể không mắc lỗi.
Cách
cô vài bước chân, Hạ Thần không thể rời mắt khỏi cô, thế nhưng, anh cũng không
muốn khuấy động mạch suy tư trầm lắng của cô lúc này.
Từ
ngày Dương Duệ đi khỏi, cô không còn nhận được tin tức gì của anh. Sau khi đắn
đo, cân nhắc, cuối cùng cô quyết định quay trở về ECO làm Tổng giám đốc phụ
trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, dường như tất cả lại quay trở lại vạch
xuất phát. Vị trí càng cao, công việc của cô lại càng bận, có lẽ Hạ Thần chính
là chút tàn tích ấm lòng cuối cùng sau khi cơn bão đi qua. Bất kể là ở đâu, bất
kể là có bận đến thế nào, nhưng cô vẫn luôn nhận được những tin nhắn, cuộc điện
thoại hết sức tinh tế và chu đáo từ anh, thậm chí là những sự quan tâm ngoài
mong đợi dành cho cô. Những điều này đối với cô không phải là không có sự cảm động
tồn tại trong lòng, mà là cô không hiểu liệu sự cảm động này có thể được coi là
rung động hay không. Nói ở một mức độ nào đó, tình trường của cô có vẻ như
tương đối phong phú, có những tình tiết biến động hết sức gay cấn. Nhưng nhìn từ
một phương diện khác, lộ trình tình cảm của cô lại rất đơn giản, ngoài Dương Duệ
ra, cuộc đời cô không còn dấu tích của bất kỳ người đàn ông nào khác.
Vì vậy,
cô không thể nào nhận ra rốt cuộc mình đang ấp ủ thứ tình cảm như thế nào với Hạ
Thần, cảm kích thì là đương nhiên rồi, liệu có chút nào gọi là yêu chưa?
Cô đã
từ chối hết lần này đến lần khác, nhưng Hạ Thần vẫn bình tĩnh chờ đợi, chờ đợi
hết sức êm đềm và chờ đợi trong kiên định.
Bất kể
cô có để tâm hay không, anh vẫn chờ đợi, đây chính là điều đáng quý, đáng trân
trọng nhất ở anh.
Theo
lời khuyên của Hạ Thần và Tiểu Lăng, cuối cùng con người quanh năm cắm đầu cắm
cổ vào công việc của cô đã đồng ý sắp xếp thời gian xin nghỉ phép theo chế độ
nghỉ phép hàng năm. Vừa hay Hạ Thần cũng đang trong thời gian nghỉ hè, anh đề
nghị ba người cùng nhau đi du lịch cho khuây khỏa, nhưng Tiểu Lăng càng ngày
càng hiểu biết, lấy cớ bận làm thêm và luyện tập mà từ chối đi cùng. Chuẩn bị
cho chuyến du lịch này, Hạ Thần đã đến hỏi xem cô muốn đi đâu, cô đã nghĩ rất
lâu và cuối cùng nói ra hai tiếng: Ai-len.
Chợt
nhận ra lựa chọn này rất dễ khiến Hạ Thần không được thoải mái, cô định đổi ý,
nhưng Hạ Thần đã đáp lời đồng ý với cô bằng giọng điệu dịu dàng nhất:
“Được,
đi Ai-len nhé, anh biết nơi đó có ý nghĩa thế nào với em, đổi lại nếu là anh,
anh cũng muốn đến đó xem sao.”
Không
biết điều này có được coi là “yêu em yêu cả đường đi lối về” như người ta vẫn
nói hay không, nhưng cô hiểu rất rõ tình yêu của người đàn ông này có sức bao
dung sáng ngời nhất so với bất kỳ nơi nào trên đời.
Cảnh
tượng trong nửa năm trời thoáng vụt qua trước mắt, bỗng đâu cô ngược gió để ngoảnh
đầu lại, nhoẻn miệng cười với anh một nụ cười rạng rỡ như hoa nở:
“Hạ
Thần, điểm đến đầu tiên của chúng ta là ở đâu?”
“Đương
nhiên là Blue Lagoon (Eo Biển Xanh). Gió hơi to rồi đấy, chúng ta đến khách sạn
trước kẻo bị lạnh.”
Đến tới
khu trung tâm 101 của thành phố, một tòa biệt thự mang phong cách cổ châu u lặng
lẽ đứng trong màn đêm lạnh lẽo, không đủ nguy nga nhưng có đủ hào hoa phú quý.
Những
tác phẩm hội họa trên thủy tinh đầy màu sắc làm khách sạn có đủ hơi hướng nhân
văn, Tô Tiểu Lương nhanh chóng bị cuốn hút bởi phong cách của khách sạn này,
nhân lúc Hạ Thần đang làm thủ tục Check-in, cô dạo một vòng ngắm nghía. Hai người
vừa thưởng thức vừa xuýt xoa tán tụng trên đường đi nhận phòng, đến khi vào đến
phòng, Hạ Thần trao trả cô va li hành lý rồi hình như không định ở lại mà quay
ra cửa phòng, nhẹ nhàng nói: “Chuyến bay dài như vậy chắc chắn là em đã rất mệt
rồi, tối nay ngủ sớm một chút đi, anh ở phòng bên cạnh, có chuyện gì thì gọi
anh nhé. Sáng mai anh sẽ gọi em dậy.”
Hai
tay đút trong túi áo khoác, Tô Tiểu Lương cúi đầu nhìn xuống mũi giày của chính
mình, trước khi cánh cửa kịp đóng kín lại, bất chợt có tiếng gọi khe khẽ của Tô
Tiểu Lương cất lên: “Hạ Thần.”
“Ơi?”
Hạ Thần quay lại, ánh mắt tỏa sáng trong ánh đèn vàng vọt mang không khí ấm áp,
tỏa sáng nhưng không pha loãng, hệt như một viên đá quý tỏa ánh sáng dịu dàng.
“Em…”
Đến chính bản thân cô cũng không hiểu trái tim mình đã nghĩ gì khi gọi cái tên
này lên, Tô Tiểu Lương ngẩng đôi mắt mơ hồ lên, ngập ngừng không nói thành lời.
Nở một
nụ cười ấm áp, anh quay lại, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, nói:
“Đừng
suy nghĩ gì hết, chỉ cần giải tỏa được càng nhiều càng tốt. Anh mong em có được
nguồn động viên tốt nhất khi đến tới nơi này.”
Cái
ôm quá bất ngờ chợt làm toàn thân Tô Tiểu Lương cứng đờ, đột nhiên cô nhớ ra,
đây là lần đầu tiên hai người họ ôm nhau thật sự sau khoảng thời gian đã khá xa
như vậy.
Điều
may mắn là, ngoài sự vững chắc, ấm áp và hương nước hoa dìu dịu ra, cô không hề
cảm nhận thấy bất kỳ điều gì khác.
Cơ thể
đang được ôm chặt trong vòng tay Hạ Thần của cô dần mềm mại và thư thái hơn,
hai cánh tay cô đã nhấc lên nhấc xuống mấy lần rồi, nhưng cuối cùng vẫn không
thể đặt chúng lên người anh:
“Cảm
ơn anh! Ngoài câu này ra, em không biết mình còn có thể nói được gì với anh.”
“Anh
hiểu những gì em nói, anh cũng đoán được những gì em không nói ra, nhưng…”
Đẩy
khoảng cách giữa hai người rộng ra, Hạ Thần nắm chặt lấy hai vai cô, đôi mắt
anh sáng rực như thể có hàng ngàn vì sao lấp lánh bên trong:
“Thế
nhưng, em có thể không cần nói gì cả, chúng ta vẫn còn nhiều thời gian, anh
cũng vẫn cho em thời gian mà, hãy tin anh.”
“Em
tin anh.” Chưa bao giờ cô có bất kỳ nghi ngờ nào về điều này.
Cùng
chúc nhau ngủ ngon, Hạ Thần dặn dò cô mấy câu rồi đi ra.
Tắm
giặt thay đồ xong xuôi, cuộn mình trong chăn đệm, Tô Tiểu Lương nhanh chóng
chìm vào cơn mộng mị.
Trước
khi nhắm mắt, bất chợt cô nghĩ tới Dương Duệ, không biết liệu đêm nay Dương Duệ
có đi vào giấc mơ của cô hay không.
Điều
bất ngờ là, cả đêm cô không mơ thấy gì cả.
Đêm đầu
tiên trên đất nước xa lạ này, cô đã ngủ rất ngon, rất sâu giấc.
Ngày
hôm sau, tỉnh dậy từ sáng sớm, ăn qua bữa sáng tại khách sạn, hai người liền bắt
xe bus đến Blue Lagoon. Ánh mặt trời lơ lửng trên cao, không khí trong lành của
thành phố Râykiavích làm da thịt con người bắt đầu thấy thích thú và hoan hỉ đến
lạ kỳ. Trên hành trình, những dung nham núi lửa nhấp nhô bên ngoài cửa sổ, thỉnh
thoảng còn trông thấy những ngọn núi phủ đầy tuyết. Dưới bầu trời xanh ngát bất
tận mở ra giữa hai đỉnh núi đứng sát bên nhau, sương khói có thể thấy ở khắp
nơi giống hệt như hơi nước đang bốc lên từ mặt đất. Mải miết trong cảnh thiên
nhiên kỳ thú này, Tô Tiểu Lương và Hạ Thần vừa đi vừa rôm rả cười nói suốt hành
trình, thời gian vì thế mà qua rất nhanh.
Vừa
xuống xe, tấm biển đề dòng chữ Blue Lagoon chình ình ngay trước cổng báo cho họ
biết, hai người đã tới đích cần đến.
Bốn bề
đều là đất dung nham, tiêu đất màu đen lồ lộ dưới ánh mặt trời lấp lánh một thứ
ánh sáng vừa đen huyền vừa sáng rực, người qua kẻ lại khá vắng vẻ, mang đến cảm
giác tương đối hoang vắng và lạnh lẽo.
Đi
sâu vào trong khoảng trăm mét thì gặp một hồ nước trong veo, trông nó hệt như một
giọt nước mắt khổng lồ, âm thầm nằm lại nơi đây hàng triệu năm rồi.
Màu
xanh da trời là màu sắc Tô Tiểu Lương thích nhất và cũng là thứ màu Dương Duệ
cũng từng yêu thích nhất: là màu của hòa bình, mà lại cao quý, tưởng như rất
thanh thản nhưng cũng yêu kiều.
Ngẩn
ngơ nhìn về hồ nước xanh biếc dễ làm con người ta rơi lệ ấy, cô lại gần bờ hồ,
tay không thò ra khỏi túi áo nhưng đã cảm thấy cái lạnh buốt xương thấm vào từng
đầu ngón tay.
Hạ Thần
đi sát theo ngay bên cạnh, nhìn đôi mắt đau thương của Tô Tiểu Lương, bỗng
nhiên anh cảm thấy hai người họ đến đây có lẽ là một sai lầm.
Như cảnh
tượng lúc này, mái tóc mượt mà của cô đang để xõa ra, trong chiếc áo khoác trắng
như tuyết, cô ấy đang quỳ bên bờ hồ, ánh mắt phát ra thứ cảm giác âu sầu còn
sâu đậm hơn cả nước hồ nơi đây. Rõ ràng cô ấy đang ở ngay gần anh, chỉ cần chìa
tay ra là với tới nhưng sao anh thấy bóng dáng đó lại xa xôi đến vậy. Thậm chí
anh còn cảm thấy, chỉ cần mình mất cảnh giác một chút thôi, là cô ấy sẽ trầm
mình xuống hồ nước lạnh băng này bất cứ lúc nào, để linh hồn cô được ở lại nơi
đất nước xa lạ, nơi cô từng định đến sinh sống cả đời này.
Thế
nhưng, anh cũng hiểu rất rõ rằng, ngoài im lặng ra, mình có nói gì lúc này đều
không thích hợp.
Nếu
như nói chuyến du lịch Ai-len này là chuyến thăm lại những nơi kỷ niệm, thì anh
tin rằng đây là chuyến đi thăm lại chốn kỷ niệm xưa của riêng cô.
Nếu
có người có thể cùng chia sẻ, chỉ cũng có Dương Duệ, người đang ở đất nước phía
Nam bán cầu kia.
Nhưng
trong lòng anh lại vô cùng mâu thuẫn, anh cảm thấy trong đáy lòng mình có một
vài điều muốn nói đang dâng trào mãnh liệt, đã đến lúc không thể không nói ra.
“Bọn
mình đến suối nước nóng đi.”
Hai
giọt nước mắt chạm xuống mặt nước trong hồ, Tô Tiểu Lương nhìn thấy bóng Hạ Thần
dưới bóng nước lạnh lẽo như băng ấy, nhìn thấy cả ánh mắt chứa đầy âu lo của
anh nữa, bất giác cô cảm thấy mình có lỗi với anh.
Cho
dù chuyến đi này có là để hoài niệm về tình yêu đã vĩnh viễn mất đi, thì cô
cũng không nên nhẫn tâm mà bỏ mặc người đàn ông ở bên cạnh mình lúc này.
Sự
kiên quyết, kiên trì của anh, cô hiểu.
Anh vẫn
ngồi đó bên cạnh cô, không nhúc nhích, anh khẽ đặt bàn tay lạnh ngắt của cô lên
ngực mình, dịu dàng mà kiên định nói:
“Trước
khi đến anh từng nghĩ, sau khi đến đây du lịch em sẽ bắt đầu học được cách từ bỏ,
thế nhưng, anh biết, suy nghĩ của anh thật ích kỷ…”
“Không,
anh không ích kỷ.” Tô Tiểu Lương sửng sốt, làn sương mù bao phủ ánh mắt cô như
tan dần ra.
“Đừng
cuống, nghe anh nói xong đã…” Hạ Thần nở một nụ cười, vẫn là nụ cười ấm áp, êm
đềm thường trực của anh: “Không cần biết là em có tin hay không, thực ra anh rất
hiểu em. Vì thế, anh hiểu muốn quên toàn bộ tình cảm đã hình thành trong hơn mười
năm trời của bọn em đi là điều tuyệt đối không thể làm được, giả sử nếu đổi lại
là anh, thực sự anh cũng không thể buông xuôi tất cả. Anh còn nhớ một câu nói
em từng nói, bất kể thế giới này có rộng lớn đến đâu, thì tình yêu của em dành
cho cậu ấy và tình yêu của cậu ấy dành cho em chỉ có thể tồn tại ở một nơi nằm
bên ngoài thế giới. Điều anh muốn nói là, em có thể lưu giữ toàn bộ, toàn bộ
tình yêu với cậu ấy ở một nơi bên ngoài thế giới, còn tình yêu trong thế giới
này, hãy dành cho anh, có được không?”
Cổ họng
nghẹn ngào như có vô số thứ chặn lại bên trong, Tô Tiểu Lương cảm thấy mấy đầu
ngón tay của mình đang ấm dần lên, nhịp đập của trái tim anh cũng đang truyền đến
cô qua những ngón tay: “Em…”
Ánh mắt
trùng xuống, đứng trước những lời tỏ tình sâu đậm thế này, cô hoàn toàn không
biết mình nên trả lời ra sao.
Tình
yêu của một người liệu có thể chia ra làm hai nơi như lời Hạ Thần nói hay
không. Điều cô không hiểu là liệu tình yêu này sẽ sâu đậm được đến mức nào.
“Không
cần phải khó nghĩ về câu trả lời đâu, anh có thể đợi câu trả lời của em. Đi
thôi, bây giờ chúng ta đi đến suối nước nóng.”
Nói
ra những điều này, Hạ Thần chỉ cảm thấy lòng mình trống trải, hụt hẫng vô cùng,
thế nhưng anh không nhẫn tâm để Tô Tiểu Lương phải chịu bất cứ áp lực nào, một
chút cũng không muốn.
Khuôn
mặt của Hạ Thần và Dương Duệ chen nhau thoắt ẩn thoắt hiện không ngừng trước mắt
cô, hệt như một thước phim đen trắng khiến người xem phải chóng mặt, cuối cùng
cả hai dần trở nên mơ hồ, mơ hồ dần.
Một
tuần du lịch nhanh chóng kết thúc, thành phố trong lành và bình yên ở chốn xa
xôi này đi vào cuộc đời Tô Tiểu Lương hệt như một giấc mộng đẹp.
Là giấc
mộng, đã đến lúc phải tỉnh dậy thôi.
Đến tận
lúc tới sân bay, Tô Tiểu Lương mới chầm chậm choàng tỉnh khỏi giấc mơ, ngoảnh mặt
sang nhìn Hạ Thần đang chăm chú ngồi đọc tạp chí bên cạnh mình, bỗng lòng cô
dâng trào một nỗi xót xa. Bản thân cô vốn không phải là một cô gái cố chấp,
nhưng thứ duy nhất cô dành cho anh vẫn là khoảng cách, một thứ khoảng cách mang
tính cố chấp. Nếu như có một ngày anh không còn bao dung với sự cố chấp của cô
nữa, không còn đứng chờ đợi phía sau để khi nào cô ngoảnh đầu lại vẫn thấy có
anh là bờ nữa, liệu bản thân cô có thể không thích nghi được với điều đó hay
không, thậm chí là nhớ mong?
Có thể
gặp được người đàn ông vô tư, đáng tin cậy như anh, còn có gì may mắn hơn?
Có thể
may mắn không có nghĩa là hạnh phúc, thế nhưng chỉ cần có may mắn tồn tại, sớm
muộn gì rồi hạnh phúc cũng sẽ đến thôi, có phải không?
“Hạ
Thần…” Tô Tiểu Lương khẽ cất tiếng gọi, khóe mắt cô nóng bừng, hàng lông mi như
ươn ướt.
“Ơi?”
Đôi mắt sáng trong như mặt trăng của anh lại tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, tinh
khiết, Hạ Thần ngẩng đầu lên, bất giác anh hốt hoảng: “Sao đang yên đang lành lại
khóc thế? Em không nỡ đi khỏi đây à? Đợi lần sau chúng ta sẽ quay lại đây, có
được không?”
“Không
phải. Chỉ là em cảm thấy mình đang rất hạnh phúc, bởi vì có anh.” Chầm chậm nói
ra được câu này, Tô Tiểu Lương dừng lại hít thở thật sâu, tiếp tục chân thành
nói: “Anh nói anh chờ câu trả lời của em, nếu anh đồng ý, chúng mình thử yêu
nhau đi, được không? Em biết câu nói này của mình nghe hơi quá đáng…”
Đưa
tay lên khóe môi Tô Tiểu Lương ngăn không để cô tiếp tục nói những lời phía sau
nữa, Hạ Thần mỉm cười, đồng thời cũng chân tình đáp lại:
“Không
cần nói những lời phía sau nữa, chỉ cần câu này là đủ rồi.”
Bốn
mươi phút sau, chuyến bay từ Râykiavích đến Frankfurt cất cánh, đưa Hạ Thần
cùng Tô Tiểu Lương theo.
Cùng
lúc đó, một chuyến bay khác từ London hạ cánh, trong những hành khách đi ra, có
một bóng người cao gầy.
Bầu
trời Ai-len sao mà lạnh, lạnh đến thế…
Người
đời chẳng gặp được nhau, như sao Sâm sao Thương.
Khi bất
chợt trong lòng nghĩ tới vần thơ này, Dương Duệ đang ở trong một khách sạn
Hyatt, Chicago, nước Mỹ. Bên ngoài cửa sổ là khu Magnificent Mile trên đại lộ
Michigan, nơi được coi là chốn phồn hoa nhất của thành phố, màn đêm buông xuống
thật đẹp. Ánh đèn phát ra từ những tòa nhà cao tầng chiếu sáng cả bầu trời rộng
lớn, dòng xe qua lại như mắc cửi trên đường.
Đang
là đầu hạ, nhiệt độ vừa phải, ngay đến những vì sao nơi chân trời kia cũng như
đang vui đùa bên nhau.
Lại
sáu năm nữa đã vội vã trôi qua, anh cũng đã từ bỏ nghiệp con buôn và quyết chí
theo nghề y, thân hình anh vẫn cao lớn, anh tuấn như ngày nào, thần thái cũng
tăng thêm mấy phần ung dung, lãnh đạm.
Ánh mắt
lại hướng ra nơi đèn đuốc sáng rực bên ngoài cửa sổ, hội thảo, họp hành liên
miên ba ngày trời, dường như anh không có thời gian để đi dạo quanh Chicago này
nữa. Khi con người ta bận bù đầu đến một mức độ nào đó, khi bất chợt ngừng lại,
thường rất dễ sinh ra cảm giác mệt mỏi khó mà kháng cự được. Trong giờ này phút
này, Dương Duệ đang ở trong trạng thái đó. Trong lúc này, có lẽ một ly rượu
vang đỏ để thư thái tâm tình là phù hợp nhất, rượu vào, những ký ức tựa như tảng
đá kiên cố chìm sâu trong đáy lòng chầm chậm sống dậy.
Đối với
anh mà nói, Tô Tiểu Lương ở bên kia địa cầu chính là toàn bộ ký ức của anh.
Hành
trình từ thành phố Y trở về Sydney với anh thật kinh khủng, cảm giác như đang
hoang mang trong một cơn ác mộng. Khi thực sự đứng trước tòa biệt thự, nơi anh
đã chuyển đến sáu năm trời, nhưng lại là nơi anh ít trở về nhất, anh mới bất chợt
nhận ra tất cả đều đã kết thúc rồi. Tất cả những nỗ lực tranh đấu, những tưởng
tượng đẹp đẽ về cái ngày hạnh phúc bên Tô Tiểu Lương đều như bong bóng xà phòng,
chạm vào là vỡ tan, tan biến không để lại một chút dấu vết. Có lẽ, chỉ có vết sẹo
trên cổ tay mới có thể chứng minh tất cả đã thực sự xảy ra. Người thông minh
như anh đương nhiên hiểu rõ, tất cả những gì có thể làm tiếp theo là an phận sống
cho qua ngày, cho dù với anh, một ngày dài đằng đẵng như cả năm trời.
Không
phản kháng, không kháng cự nữa, anh ngoan ngoãn bắt đầu lại từ đầu cuộc sống ở
Sydney. Chỉ có điều, khi Vu Anna thích thú mua về một loại thuốc được coi là
xóa sẹo hiệu quả nhất trên đời, nói muốn xóa vết sẹo trên cổ tay của anh, anh
đã từ chối, từ chối quyết liệt. Vết sẹo lồi lõm, xấu xí ấy chính là minh chứng,
là thứ anh phải dựa dẫm để an ủi cho cõi lòng mình, là hồi ức sẽ đi theo anh cả
đời.
Anh
chưa bao giờ muốn nó mất đi.
Vết sẹo
trên cơ thể thì có thể xóa đi không để lại dấu vết, nhưng những vết rách trong
tâm hồn thì dù có thuốc tiên cũng không thể hàn gắn lại được đâu.
Anh
muốn giữ lại nó, giữ lại cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời anh.
Ngày
qua ngày trôi qua theo sợi dây hoài niệm, Dương Duệ không nghe được bất kỳ
thông tin nào của Tô Tiểu Lương, anh tin là, không có sự can dự của mình, cuộc
sống của cô ấy sẽ tốt hơn nhiều. Chỉ có điều, cứ sau một khoảng thời gian nhất
định, anh lại tìm đến Ai-len một lần, ở nơi ngày dài hơn đêm, khắp nơi được bao
bọc bởi thứ màu trắng bạc ấy, anh cảm giác chốn đó thân thuộc như chính nhà
mình. Chỉ có anh và ông trời mới biết được, suýt chút nữa anh đã có một mái nhà
hạnh phúc ở đó rồi.
“Daddy,
ba nhìn chiếc váy mới của con này, it is blue, có đẹp không ạ?”
Tiếng
con trẻ cắt ngang mạch suy nghĩ miên man như đại dương của anh, anh quay người
lại, ánh mắt dịu dàng, khuôn mặt đau đớn khổ sở nhanh chóng nở một nụ cười.
Trong
bộ đồ màu phấn xanh, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa tựa viên ngọc, đôi tay trần để
lộ ra ngoài mũm mĩm, trắng như tuyết, đôi mắt sáng lấp lánh tựa hai vì sao tuyệt
đẹp nhất trên bầu trời. Nó ngẩng đầu lên nhìn bố, dang hai cánh tay ra như đòi
bế. Dương Duệ thấy vậy vội vàng đặt ly rượu xuống, ôm con vào lòng, dịu dàng
nói:
“Đẹp
lắm, Ức Tô mặc cái gì cũng rất đẹp. Nói cho Daddy nghe nào, tối nay con gái có
ngoan ngoãn ăn cơm không?”
Cô bé
nghiêng nghiêng cái đầu, sau đó nói: “Mommy nói Ức Tô phải ngoan, phải nghe lời
Daddy, bởi vì Daddy còn bận họp.”
Dương
Duệ đưa tay lên ấn nhẹ vào mũi cô bé, nhẹ nhàng khen ngợi: “Ức Tô của ba đương
nhiên là ngoan rồi, sau này Daddy đi đâu cũng sẽ đưa con đi cùng, ok?”
“That’s
fine.” Cô bé nở một nụ cười tươi rạng rỡ, cho tay lên vuốt tóc, ánh mắt lại
sáng lên: “Daddy có đưa Ức Tô đến Trung Quốc không? Mommy nói Trung Quốc rất đẹp,
còn nói Trung Quốc có rất nhiều, rất nhiều bạn nhỏ, Ức Tô có thể chơi với các bạn
ấy, Daddy, bao giờ Daddy đến Trung Quốc?”
“Trung
Quốc…”
Nụ cười
của anh chầm chậm lạnh dần đi, Dương Duệ lặng người, không biết nên trả lời thế
nào.
Thực
tế, sáu năm nay anh chưa quay về Trung Quốc một lần nào, thậm chí đến châu Á
cũng không đặt chân đến.

