Từng chút từng chút một yêu nàng - Chương 7 - Part 2

Chương 7.3

 

 

Tâm tình Tả Mai Nhi càng lúc càng tồi tệ, người
khác đến gần nàng, nhẹ thì bị cào bị thương, nặng thì bị Mai Nhi
ném đồ vào người…

 

Bọn nha hoàn không ai dám tiếp cận Tả Mai Nhi. Chỉ
có thấy Sở Dịch, tinh thần Mai Nhi mới có chút ổn định, nước mắt
lưng tròng khóc: “Sở đại ca, ngươi đã đến rồi, ta sợ quá, ngươi đuổi
bọn họ đi đi, bọn họ là người xấu, giết chết cha, nếu không ngươi
giết bọn họ báo thù cho cha có được hay không?”

 

Mỗi lần đều là Sở Dịch vẻ mặt hổ thẹn nói: “Mai
Nhi đừng sợ, ta sẽ đánh đuổi bọn họ!”

 

Dường như Mai Nhi chỉ biết đến Sở Dịch, người khác
nàng đều không nhận ra, không có Sở Dịch bên cạnh, nàng sẽ không chịu
ăn, không có Sở Dịch dỗ dành, nàng sẽ không ngủ yên, suốt ngày cứ
quấn quít lấy tướng công yêu quý nhà nàng!

 

Lâu rồi tướng công không cùng Song Song  ăn cơm, 
không dỗ nàng ngủ, rồi không cùng nàng ra ngoài, bọn hạ nhân
đều nói nàng đã bị chồng rồng bỏ, lòng Song Song đau ê ẩm, cũng có
ghen tỵ. Nàng biết tướng công vì thực hiện lời hứa, nàng biết tướng
công muốn Tả Thanh Vân chết đi được yên lòng, cho nên nàng không khóc,
không náo loạn cũng không đòi thắt cổ. Vì nàng yêu thương tướng công
của mình, không muốn hắn phiền lòng.

 

Sáng sớm, Song Song tỉnh lại, nhìn trượng phu ngủ say
bên cạnh, không muốn làm hắn tỉnh giấc. Xuống giường, mặc quần áo,
nhẹ nhàng mở cửa đi ra, nàng muốn đến thăm Tả Mai Nhi.

 

Mở rộng cửa, đi vào, thấy Tả Mai Nhi nằm trên
giường.

 

“Mai Nhi muội muội, chị dâu đến xem ngươi.” Song Song
nghiêm túc nói với Mai Nhi.

 

Đây là lần đầu tiên Song Song một mình tới gặp nàng,
có chuyện gì sao? Tả Mai Nhi suy đoán, không nói gì, chỉ nhìn Song
Song.

 

Song Song mặc kệ biểu cảm của Tả Mai Nhi , nói tiếp:
“Một người mất đi mẫu thân, hiện tại lại mất phụ thân nhất định rất
thương tâm, điểm ấy ngươi cùng Sở Dịch có chút đồng bệnh tương
liên(*). Phụ Thân của ngươi rất rất giỏi, hắn hi sinh thân mình cứu
tướng quân, vì hắn hiểu rằng, quân đội mất đi kẻ lãnh đạo sẽ cầm
chắc thất bại, hắn thật vĩ đại, ta thật kình nể hắn!” (Đồng bệnh
tương liên: giống nhau về một điểm nào đó, thường là có cùng nỗi
đau)

 

“Ta…ta không biết ngươi nói cái gì?” Tả Mai Nhi lạnh
lùng nói.

 

“Không, Mai Nhi, ngươi rất rõ, bệnh của ngươi căn bản
không phải vì cha ngươi chết đi, mà vì Sở Dịch không phải sao? Ngươi
thích Sở Dịch đúng không? Thế nhưng ngươi lại lợi dụng cảm giác hổ
thẹn của Sở Dịch, mỗi giờ mỗi khắc đều nhắc nhở hắn, cha ngươi vì
hắn mà chết, ngươi đang thương tổn hắn, ngươi biết không?” Song Song
thẳng thừng vạch trần điểm then chốt của vấn đề, nàng chỉ đoán,
đoán Mai Nhi bệnh tật chẳng qua chỉ là giả, để giành lấy sự chú ý
của Sở Dịch! Thế nhưng tất cả chỉ là suy đoán của nàng, chẳng may…

 

“Ngươi muốn nói gì, ngươi đang sợ ta đoạt mất trượng
phu của ngươi?”

 

Tả Mai Nhi cười nhạt hỏi, bộ dạng nhu nhược lúc
trước biến mất.

 

Song Song tự tin cười nói: “Không! Ta nói những lời
này… mong ngươi buông tha hắn! Đừng để hắn ngày ngày sống trong thống
khổ tự trách.”

 

“Ta sẽ làm hắn yêu ta!” Tả Mai Nhi đáp lại.

 

Cái gì? Trọng tâm câu chuyện chuyển biến rồi!

 

“Là đồng tình thôi chứ?” Song Song thành thật nói.

 

“Ngươi! Vậy Sở Dịch từng nói yêu ngươi bao giờ chưa?”

 

Tả Mai Nhi lãnh khốc nghiêm mặt nói.

 

Ầm! Đầu Song Song trống rỗng, đúng vậy, tuy Sở Dịch
cùng nàng ân ân ái ái là thế, nhưng hắn chưa bao giờ nói qua hắn yêu
nàng. Nàng có tư cách gì nói tình yêu của Sở Dịch không phải Mai
Nhi? Mặt Song Song trở nên trắng bệch.

 

“Ta chỉ muốn ngươi hiểu rõ như thế không phải là ái
tình, mà là đồng tình, nếu như ngươi cứ quyết làm như vậy, cứ tự
nhiên thôi!” Song Song có chút kích động, không còn gì để nói về nữ
nhân biến thái trước mắt. Nàng ta chẳng lẽ không biết, làm vậy, cùng
lúc thương tổn cả Sở Dịch cùng nàng ta sao?

 

“Ngươi muốn nói cho Sở Dịch ta đang diễn trò sao?” Tả
Mai Nhi lạnh hỏi Song Song.

 

Song Song nở nụ cười, nhìn Tả Mai Nhi nói: “Ta nghĩ
ngươi cũng biết, ta nói cho Sở Dịch sao? Nói ta không chấp nhận Mai Nhi
muội muội sao? Không! Ta sẽ không nói, dù nói hắn cũng chưa chắc đã
tin, ta chỉ dùng phương thức của ta để bảo hộ hắn, nếu như ngươi thực
sự thích hắn, ta không ngại cùng ngươi cạnh tranh công bằng, nếu như
Sở Dịch chọn ngươi, ta cũng không còn lời nào để nói, thế nhưng ta
không cho phép ngươi dùng cách này thương tổn hắn!”

 

“Không, ta không muốn nghe, ngươi gạt người, Sở đại ca
sẽ không bỏ lại ta, ta sẽ không cùng ngươi tranh Sở đại ca, ngươi đừng
đuổi ta đi!” Tả Mai Nhi đột nhiên trở nên không bình thường, khóc thét
lên.

 

Song Song nghĩ thật kì quái, đột nhiên thấy một đạo
bóng đen lao vào.

 

Là Sở Dịch!

 

“Nàng nói gì với Mai Nhi?” Sở Dịch nghe Mai Nhi nói,
có chút tức giận Song Song, nghiêm mặt hỏi.

 

“Ta nói cái gì, chàng nếu tin tưởng những lời nàng
nói, sao phải mất công hỏi lại ta?” Song Song nhìn Sở Dịch tức giận
chất vấn nàng, ngực không khỏi lạnh toát! Hắn còn chưa rõ ràng
chuyện gì xảy ra, đã hung hăng như thế, nàng nói xong vung tay đi ra
ngoài.

 

“Đứng lại!” Phía sau truyền đến tiếng Sở Dịch tức
giận quát.

 

Nghe lời hắn mới là lạ, Song Song tiếp tục bước.

 

“Sở đại ca, ngươi sẽ không đuổi ta đi đúng không, đừng
mặc kệ Mai Nhi!” Tả mai Nhi khóc lóc khẩn cầu thương tâm.

 

“Sẽ không, chị dâu chỉ nói đùa ngươi, Mai Nhi chỗ
này, không ai để ngươi đi đâu!” Sở Dịch bất an an ủi nói.

 

Song Song quay đầu lại nhìn một màn buồn cười, sách!
Nữ nhân này thật biết diễn trò! Người thông minh như Sở Dịch mà cũng
bị lừa. Song Song nhìn Sở Dịch ôn nhu an ủi Mai Nhi, ngực trở nên đau
đớn, bước nhanh đi ra ngoài. Nước mắt, cũng không nhịn được nữa mà
rơi xuống, đứng cạnh bàn đu dây, yên lặng rơi lệ, lúc này chắc hẳn
Sở Dịch còn an ủi Tả Mai Nhi đang hoảng sợ . Song Song cười khổ một
chút.

 

“Sao lại khóc một mình ở nơi này? Đại ca nhà ta khi
dễ chị dâu sao?”

 

Song Song cả kinh, quay đầu nhìn nơi phát ra tiếng
nói, đã thấy cách đó không xa có hai người đứng từ lúc nào, Song
Song lau nước mắt nhìn kĩ, thì ra là hai anh em kết nghĩa của Sở
Dịch.

 

Tiêu Ngọc Long mỉm cười hành lễ nói: “Bái kiến chị
dâu!”

 

Song Song nhớ đến Sở Dịch, lòng vẫn còn chút tức
giận, khẩu khí có chút không khách khí, bởi vì tâm tình hiện tại
của nàng đang không vui!

 

“Các ngươi đến tìm hắn? Sao lại chạy đến hậu viện,
là leo tường vào chắc? Ta nghĩ các ngươi tìm nhầm chỗ rồi, hắn ở
Tử Vân cư. Còn có, lần sau, mời đi cửa lớn, cảm tạ!” Song Song không
khách khí nói xong chỉ chỉ cái cửa nhỏ dẫn tới tiền viện, ý nói,
bản cô nương ta tâm tình không tốt, đứng có quấy nhiễu ta, đi nhanh đi!

 

Tiêu Ngọc Long liếc mắt nhìn Thạch Phi.

 

“Vậy không làm phiền chị dâu khóc nữa, tiểu đệ xin
đi trước!” Chắc là vợ chồng son đang giận nhau. Tiêu Ngọc Long vẫn
không thay đổi tính tình, trước khi đi còn không quên trêu chọc Song Song
một chút.

 

Song Song trừng mắt nhìn hắn: “Cửa ra ở bên kia, xin
cứ tự nhiên!”

 

Tiêu Ngọc Long cùng Thạch Phi rời đi, tìm Sở Dịch,
có trò hay để nhìn, ha ha! Tả Mai Nhi được Sở Dịch an ủi cũng dần
bình tĩnh lại, nằm xuống nghỉ ngơi, nàng biết mình không thể làm
quá mức .

 

Sở Dịch đi ra muốn đi tìm Song Song, hắn biết Song
Song không phải một nữ tử không tốt, nàng khi thì hoạt bát, khi thì
ôn nhu, có chủ kiến riêng, hơn nữa tâm địa cũng rất tốt.

 

Hắn biết vừa rồi chính mình hơi quá mức. Chắc phải
có gì đó hiểu lầm!

 

Vội vã ra khỏi Tử Vân cư tìm Song Song, lại thấy
trước mắt có Tiêu Ngọc Long cùng Thạch Phi đi ra từ hướng Hồ Điệp
cốc.

 

“Các ngươi thế nào tới?” Hiển nhiên Sở Dịch làm gì
có tâm tình đón tiếp bọn họ, vẻ mặt băng lãnh thường ngày bị lo
lắng thay thế, giọng điệu có chút bực tức.

 

Nhìn Sở Dịch như thế, Tiêu Ngọc Long lắc đầu thở
dài nói: “Thực sự là vợ chồng mà, khẩu khí cũng như nhau!”

 

“Đại ca trở về cũng không báo cho huynh đệ, chúng ta
cũng phải đoàn tụ một phen chứ? A, được rồi, đại ca còn phải đi
“hoa” chị dâu đúng không, nàng ở hậu viện kìa, khóc rất thương tâm
nha!” Thạch Phi cố ý thêm vài chữ “Khóc rất thương tâm” phía sau, thật
không ngờ thường ngày Thạch Phi ôn hòa là thế mà cũng có lúc biết
trêu chọc!

 

“Phòng khách cùng nơi nghỉ ngơi ở nơi nào các ngươi
hẳn là rất rõ ràng, không cần ta chiêu đãi đi!”

 

 Sở Dịch nói xong
liền vội vàng chạy đến hậu viện.

 

“Đại ca động tình rồi!” Nhìn Sở Dịch càng ngày
càng xa, Thạch Phi cảm khái nói.

 

“Yêu chết đi được mà còn không biết a! Nhìn khuôn mặt
kia xem, cũng có lúc như thế, ta còn tưởng rằng hắn trời sinh cũng
không biết cảm động là gì?” Tiêu Ngọc Long bỡn cợt.

 

“Ái tình thật kì diệu như vậy?” Thạch Phi hỏi Tiêu
Ngọc Long cũng như hỏi chính mình.

 

“Ái tình? Nghĩ thật phiền phức, nữ nhân hả? Tránh
càng xa càng tốt, ngươi nhìn đại ca thì biết, đại ca trước đây bình
tĩnh thế nào, lạnh lùng thế nào nha! Độc thân thật tốt, tiêu diêu tự
tại! Chẳng khác gì thần tiên!”

 

Thạch Phi lắc đầu cười cười.

 

“Có muốn ở lại mấy ngày không?” Tiêu Ngọc Long dự
định ở lại thêm mấy ngày, có trò hay sao có thể bỏ qua?

 

Thạch Phi nhìn thoáng qua Tiêu Ngọc Long, lắc đầu
cười nói: “Cũng được.”

 

 

 

***

 

 

 

 

 

“Song nhi!”

 

Nhìn thân ảnh nhó bé cô đơn trong gió lạnh, Sở Dịch
đau lòng gọi một tiếng.

 

Song Song nghe thanh âm khàn khàn phía sau, không quay
đầu lại, mắt dõi về phía xa xăm.

 

Sở Dịch cởi áo choàng, khoác lên người nàng, hai tay
cũng vây lấy thắt lưng Song Song.

 

Song Song giãy một vài lần cũng không được đành phải
thôi, mặc hắn ôm.

 

“Vẫn còn tức giận?” Nhìn Song Song không nói gì, Sở
Dịch hỏi.

 

“Tức giận cái gì?” Song Song hờn dỗi đáp.

 

“Mai Nhi không chịu được kích động, nên ta có chút
sốt ruột, khẩu khí không tốt.”

 

“Đó chính là vì chàng tin là ta nói?” Song Song xoay
người nhìn thẳng Sở Dịch, trong mắt có tức giận cũng thương tâm…

 

“Mặc kệ nói cái gì, ta biết nàng cũng không có cố
ý.” Sở Dịch âu yếm vuốt vuốt con mắt có chút sưng đỏ của Song Song.

 

“Ngươi chính là tin tưởng nàng, không tin tưởng ta?”
Song Song thương tâm.

 

“Song nhi, đừng như vậy, nàng  biết vị trí hai người trong lòng ta
khác nhau, đừng nói ngốc nghếch như vậy!” Sở Dịch hôn lên môi Song
Song, nhẹ nhàng nói.

 

“Hay là Mai Nhi cũng không yếu đuối như chàng tưởng,
hay là nàng dùng cách đó hấp dẫn sự chú ý của chàng?” Song Song
cẩn thận nói.

 

“Ta từng hứa với phụ thân Mai Nhi  phải chăm sóc tốt cho nàng, ta có trách
nhiệm, nhưng mà Song nhi, ta mong nàng không nên hiểu lầm ta cùng Mai Nhi
có cái gì!”

 

Song Song không muốn giải thích tiếp. Chỉ dựa khẽ
vào lòng Sở Dịch nói: “Tả phụ thân tốt không?”

 

“Rất trung thành cũng rất nghĩa khí, là người tốt!”
Sở Dịch không rõ vì sao Song Song lại hỏi như vậy.

 

“Tả phụ chết, là điều không ai muốn, Dịch! Hứa với
thiếp đối xử tử tế với nàng, nhưng cũng không nên đổ tất cả sai lầm
lên đầu mình!” Song Song không muốn tranh chấp vô vị, như vậy cũng không
có lợi cho nàng. Nàng tuy có chút giận hắn, nhưng vẫn yêu thương hắn!

 

Sở Dịch nghe xong, ôm chặt lấy Song Song, không nói,
chỉ lẳng lặng dựa sát vào nhau. Đây là Song nhi của hắn, sẽ không
càn quấy, cứ săn sóc như vậy!

 

 

 

 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.