Đừng buông tay em - Phần I - Chương 07
Chương
7
“Ấy đến Bắc Kinh bao giờ chưa?”.
“Đến rồi, hồi bé bố mẹ có đưa tớ đến. Hồi ấy
tớ mới ba tuổi nên cũng coi như là chưa đến”.
“Thế thì cũng chưa đi Thiên An Môn, Đại học Bắc
Kinh, Đại học Thanh Hoa bao giờ nhỉ?”. Sở Giang Nam hỏi tôi.
“Chưa”. Tôi ngây thơ trả lời.
“Đúng là bé ngốc, cô bé
ngốc!”.
Cậu ấy gọi tôi là cô bé
ngốc, ba chữ cô bé ngốc đó như có từ tính mà như đang tỏa hương thơm. Tôi cúi đầu
xuống và cười thầm, thế là cậu ấy càng được thể gọi tiếp bên tai tôi, cô bé ngốc.
Phải rồi, tôi ngốc.
“Tớ thích sự ngốc nghếch
của ấy”.
“Tớ biết ấy thích sự ngốc
nghếch của tớ”.
Cậu
ấy dắt tôi lên xe bus. Chỉ còn một chỗ ngồi thôi, cậu ấy nhường tôi ngồi xuống
còn mình thì bám vào tay vịn. Người trên xe bus chen chúc như cá sardine(6),
cậu ấy cố gắng che chở cho tôi, và nói thầm: “Tớ sẽ không cho ai chạm vào người
ấy, cho dù vô tình cũng không được chạm!”.
(6) Cá Sardine (cá
mòi) thường di chuyển theo đàn rất đông.
“Ấy đi Trường Thành
chưa?”.
“Cũng chưa”.
“Thế mình đi Trường
Thành nhé!”.
Vì chỉ có một ngày nên
đi Trường Thành có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất. Được đi cùng với Giang Nam, cho
dù có xuống địa ngục tôi cũng chịu.
“Ừ”. Tôi nói: “Ấy bảo đi
đâu thì đi đấy”.
Chắc là người con gái
nào khi yêu cũng đều trở nên yếu đuối, ngốc nghếch, không phân biệt được phương
hướng như vậy thôi. Ai mà biết được hướng Bắc ở phía nào kia chứ? Không biết hướng
Bắc ở đâu cũng là chuyện hết sức bình thường thôi mà.
Xe bus bỗng phanh gấp, cậu
ấy đột nhiên đứng không vững rồi đổ ập lên người tôi, chúng tôi ôm chặt lấy
nhau.
Mặt tôi bỗng đỏ ửng lên.
Trong phút chốc, chúng
tôi nắm tay nhau. Trên xe bus của Bắc Kinh, giữa một xe người đông như cá
sardine, chúng tôi đã nắm tay nhau. Cậu ấy không nhìn tôi, tôi cũng không nhìn
cậu ấy nhưng tay thì vẫn nắm chặt. Đây là bí mật của chúng tôi mà thôi.
Đến Trường Thành.
Ôi, gió to quá!
Gió thổi tung mái tóc
đen của tôi. Sở Giang Nam nắm tay tôi: “Nào, đi theo tớ nhé!”.
Đây là Trường Thành trong trí tưởng tượng của
tôi sao? Thậm chí còn hùng vĩ hơn trên ti vi nữa, những bậc cầu thang rất dốc.
Chúng tôi leo rất nhanh, đi qua hết Phong Hỏa Đài(7) này đến Phong Hỏa
Đài khác, cuối cùng nơi chúng tôi đến dường như không có một bóng người.
(7)
Nơi dùng để đốt lửa truyền tin trên Trường Thành.
Chỉ có tôi và cậu ấy thôi.
Gió rất lớn, nhưng tôi vẫn nghe thấy hơi thở
của Giang Nam. Cậu ấy đứng cạnh tôi, chúng tôi cùng nhìn ra xa. Lớp tuyết mỏng
phủ trên đỉnh núi xa xa. Đây là xứ Bắc, là Trường Thành, bên cạnh tôi là người
con trai mà tôi thích. Ôi, trên người cậu ấy có một mùi gì đó khó gọi tên, một
chút buồn phảng phất, một chút lạnh lùng nhàn nhạt, ánh mắt như của một chú ngựa
bất kham, lại có tài hoa hơn người. Tôi biết, từ khi tôi đặt chân lên chuyến
tàu đi Bắc Kinh, cậu ấy đã trở thành tôn giáo của tôi.
Mà tình yêu chẳng phải là tôn giáo ư! Tôi
nghĩ, tình yêu là tôn giáo, khi yêu một người, sẽ tin tưởng họ và mê đắm họ, thậm
chí nguyện vì họ từ bỏ tất cả, kể cả tính mạng. Tình yêu, chính là tôn giáo của
mỗi người.
Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng của cậu ấy mãi. Cậu
ấy bỗng hét to lên: “Vu Bắc Bắc, tớ thích ấy, có Trường Thành làm chứng, tớ
thích ấy!”.
Nước mắt tôi bỗng rơi đầm đìa.
“Sao lại thích tớ?”. Tôi hỏi.
Cậu ấy lại gọi tôi là ngốc: “Chẳng lẽ thích
ai đó lại cần lý do à? Không cần lý do nào cả!”.
“Nhưng Khả Liên...”. Phải rồi, tôi nghĩ tới
Khả Liên, con bé thật đáng thương. Nó thật đáng thương, cứ nhặt nhạnh rác mà cậu
ấy vứt đi, nghe ngóng từng động tĩnh của cậu ấy, nó yêu cậu ấy điên cuồng.
Cậu ấy quay mặt lại: “Cám ơn bạn ấy đã thích
tớ! Tớ cũng cảm động, nhưng Vu Bắc Bắc này, cảm động không phải là tình yêu,
đúng không? Tớ không có cảm giác với Khả Liên, nhưng tớ lại rung động vì những
câu văn của ấy. Khi tớ đi hỏi khắp nơi xem ấy là ai, khi tớ va vào ấy, khi ấy
đưa thư cho tớ hộ Khả Liên, tớ đã biết, ấy chính là người con gái mà tớ đang
tìm!”.
Giang Nam bỗng tiến lại gần tôi, rồi nâng cằm
tôi lên. Trong cơn gió lạnh buốt, bàn tay cậu ấy cũng lạnh như băng nhưng mắt cậu
ấy như có muôn vàn ngọn lửa đang nhảy múa, đống lửa đó đủ làm tôi tan chảy.
“Ấy có thích tớ không?”. Cậu ấy khẽ khàng hỏi.
“Có”. Tôi lý nhí.
“Thế thì, tớ hôn ấy được không?”.
Tôi đứng đờ ra, nhìn cậu ấy. Đờ đẫn, hoang
mang, không biết phải làm gì, thật ngốc nghếch.
Tôi lại đi nói rằng: “Tớ không biết”.
Cậu ấy cười phá lên, nụ cười rất xấu xa: “Vu
Bắc Bắc, ấy có biết ấy là cô bé ngốc không?”
“Biết chứ”.
Bởi vì cậu ấy đã từng
nói, nếu hôn tôi thì sẽ đồng ý cặp với Khả Liên. Thế thì liệu cậu ấy có đến với
Khả Liên không? Tôi hỏi, cậu ấy véo mũi tôi: “Cô bé ngốc nghếch ạ!”.
Cậu ấy kéo tôi vào lòng rồi không hỏi thêm gì
nữa, hôn tôi, một nụ hôn sâu thẳm, biển trời như chao đảo. Nụ hôn trong gió mùa
đông lạnh như băng, vừa ướt vừa mặn. Tôi tưởng như mình hóa thành một con cá nhỏ
lạc vào đại dương bao la, mà nước biển đủ để dìm chết tôi.
Gió thổi tóc tôi bay lên mặt, cậu ấy hôn lên
tóc thôi từng sợi, từng sợi một. Cậu ấy nói: “Ba nghìn sợi tóc này, mỗi sợi đều
là của tớ nhé! Nụ cười của ấy, nước mắt của ấy, còn nữa, sự ngốc nghếch của
ấy cũng là của tớ nốt!”.
“Ấy thích sao?”. Tôi hỏi.
“Tớ yêu chúng”.
Tôi ôm chặt lấy cậu ấy, thành lũy của tôi
cuối cùng đã bị nhấn chìm, nhấn chìm cả rồi.
Tôi, thế là “đổ”.
Rất nhiều năm sau đó, khi tôi nhìn thấy Trường
Thành trên ti vi, tôi bỗng nhớ tới mùa đông khó quên này. Trời lạnh giá nhưng
trong tim tôi và Giang Nam có ngọn lửa đang rực cháy. Có hai thiếu niên đang đứng
trên Trường Thành mà ngoắc tay, rồi còn đóng dấu nhau nữa. Hai chúng tôi đứng
trong gió buốt ngoắc tay nhau. Sở Giang Nam nói: “Ấy sẽ tốt với tớ cả đời
nhé, được không?”.
“Không được”. Tôi nói.
Tôi hỏi: “Tớ có phải người
đầu tiên ấy hôn không?”.
“Không”. Cậu ấy trả lời:
“Không phải”.
Tôi đau khổ cúi gằm mặt
xuống. “Biết ngay mà, cái anh chàng công tử đào hoa này chắc là hôn nhiều con
gái lắm rồi!”.
“Không nhiều lắm, chỉ hai
thôi”.
Tôi càng giận hơn, không thèm
để ý đến cậu ấy nữa, hóa ra, hóa ra cậu ấy đã hôn những hai người!.
Cậu ấy nắm lấy vai tôi:
“Không phải tớ hôn người ta, mà là người ta hôn tớ, tớ chịu, tớ không kháng
cự được! Ấy nghĩ xem nhé, hồi ý tớ mới có một tuổi, mẹ tớ hôn tớ trước, rồi
đến bà ngoại hôn tớ. Hai người ấy bỗng nhiên hôn tớ khi tớ còn chưa biết gì,
ấy bảo tớ phải làm thế nào? Tớ chẳng có sức phản kháng ấy chứ”.
“A”. Tôi hiểu ra đang bị cậu
ấy chọc, liền đánh cậu ấy.
Cậu ấy lại hỏi: “Ở bên tớ
cả đời nhé?”.
“Không được!”.
“Tại sao?”.
Tôi hạ giọng: “Tại sao là cả
đời? Mà cả kiếp sau, kiếp sau nữa, hết đời này sang kiếp khác, mãi mãi, tất cả
thời gian tớ sẽ đều ở bên ấy! Không rời xa một giây nào cả!”.
Cậu ấy nhìn tôi rồi lại véo
mũi tôi: “Tớ biết mà, tớ tìm đúng người rồi!”.
Hôm đó, chúng tôi cùng ăn mì
trộn Bắc Kinh trong một quán nhỏ dưới chân Trường Thành. Lần đầu tiên ăn mì
trộn, có mì sợi dai, có dưa chuột nạo, có trứng sốt cà chua, còn có tương đậu.
Giang Nam còn tự tay bóc cho tôi một nhánh tỏi to: “Ăn đi này”. Cậu ấy nói:
“Chống lạnh”.
“Sẽ có mùi đấy”. Tôi nói:
“Miệng sẽ dính mùi”.
“Tớ không sợ!”. Cậu ấy
cười hi hi: “Ấy thế nào tớ cũng vẫn thích mà!”.
Cậu ấy lại đưa tay ra.
“Lại muốn véo mũi tớ à?”. Tôi hỏi.
Cậu ấy nói: “Ừ, tớ thích véo mũi ấy! Ấy biết
không, mũi ấy nhìn giống mũi người Hy Lạp, không giống mũi của người Trung
Quốc tí nào! Hay ấy là con lai? Mắt ấy nhìn cũng không giống người khác, hơi
có màu xanh đấy. Ấy đã từng xem phim Rạp chiếu phim thiên đường (Nuovo
cinema Paradiso) chưa? Trong phim có một câu nói mà tớ rất nhớ: “Phụ nữ mắt
xanh rất khó hiểu”. Mắt ấy hơi có màu xanh đấy”.
“Vậy à?”.
Tôi lập tức lấy chiếc gương con ra soi. Hóa ra là
bị lừa, tôi làm gì có mắt xanh, mắt tôi đen sì.
“Đen mà, đen mà”. Tôi nói: “Đen như màn đêm ấy”.
Cậu ấy suốt ngày trêu tôi thế thôi, tôi không
ngờ cậu ấy lại thú vị như thế, cậu ấy rất đáng yêu. Cậu ấy nói: “Thế thì
phải chia cho ai”. Tôi lại nhớ tới Khả Liên, tôi hỏi cậu ấy: “Thế còn Khả Liên
thì làm thế nào?”.
“Vu Bắc Bắc à, tớ hy vọng ấy sẽ hiểu, tớ thích
ấy, yêu ấy, không muốn có người thứ ba. Nếu ấy cứ nhắc tới Khả Liên, mối
quan hệ này sẽ rất phức tạp, ấy hiểu không?”.
“Hiểu”.
Phải đấy, mọi thứ trên thế gian này đều có thể
chia sẻ với người khác, chỉ trừ tình yêu mà thôi. Vì tình yêu là ích kỷ, là duy
nhất. Nó là của riêng mỗi người. Cho dù bạn thân của tôi là Khả Liên, dù trong
lòng tôi thấy tội lỗi như đang ăn cắp, ăn trộm, nhưng tôi không thể đem tình
yêu của mình ra chia cho Khả Liên.
Tối, ga Bắc Kinh.
Chúng tôi ngồi trong nhà chờ tàu, vì hệ thống sưởi
không tốt lắm nên rất lạnh, chúng tôi dựa sát vào nhau.
“Đến Hàng Châu gọi cho tớ ngay nhé. Chăm học vào!
Chắc chắn ấy sẽ thi đỗ đại học, mà đỗ trường ở Bắc Kinh nhé! Kết quả của tớ
cũng thường thôi, nhưng tớ sẽ cố gắng. Mùa xuân năm sau ở Bắc Kinh có cuộc thi
chọn ca sĩ, tớ sẽ tham gia!”. Những gì cậu ấy dặn, tôi đều đồng ý, tôi thấy
mọi thứ trước mắt cứ như trong giấc mơ.
Chúng tôi nói chuyện như thế một hồi, nhanh quá,
ngày hôm nay trôi qua nhanh quá đỗi. Tôi không nỡ rời xa cậu ấy chút nào, vậy
đấy, không nỡ rời xa.
“Sau khi thi đại học xong chúng mình sẽ gặp nhau
nhé, sắp thi rồi còn gì! Sẽ nhanh thôi!”.
“Không, trước đó phải gặp nhau nữa chứ”. Tôi nói:
“Tớ sẽ rất nhớ ấy, nhớ phát điên mất!”.
“Ừ được thôi”. Cậu ấy lại đưa tay ra véo mũi
tôi.
“Tớ sẽ nhớ ấy lắm!”. Tôi nói.
“Tớ cũng thế! Tớ sẽ nhớ ấy vô cùng vô cùng!
Nhiều vô cùng vô cùng!”.
“Tớ sẽ nhớ nhiều hơn vô cùng vô cùng vô cùng!”.
Chúng tôi vừa cười vừa trò chuyện, mắt tôi đã rơm
rớm nước. Lần này tôi đã làm đúng. Nếu không dám tới đây, làm sao có thể chạm
được tới tình yêu của mình?
Vì thế, tôi phải cám ơn sự dũng cảm và bất chấp sĩ
diện của mình. Yêu tới mức này, thì chẳng cần sĩ diện nữa, sĩ diện so với tình
yêu mà nói là chuyện thật xa vời.
Tôi sắp phải lên tàu rồi. Sở Giang Nam mua hai quả
táo đỏ, vài quả chuối, kẹo ô mai, còn mua cả mì tôm và nước nữa. Cậu ấy dặn:
“Khi nào đói thì ăn nhé! Ăn no rồi mới được nhớ tớ, nếu không thì chẳng có sức
mà nhớ đâu!”.
“Ừ”. Tôi nói: “Tớ ăn no xong sẽ nhớ ấy!”.
Ở ga, tôi hình như là người cuối cùng lên tàu. Sở
Giang Nam vẫy tay chào: “Đừng nói chuyện với đàn
ông nhé! Mệt thì nghe nhạc ấy! Nhớ ăn nhiều hoa quả vào kẻo bị nóng đấy!”.
Còn tôi thì chỉ một mực nói rằng: “Sở Giang Nam,
ấy phải nhớ tớ đấy, viết thư cho tớ, gọi điện cho tớ thường xuyên nhé!”.
Tàu hỏa đem những câu cuối cùng của tôi đi theo,
tôi đứng ở bên cửa sổ tàu và khóc.
Tạm biệt, Sở Giang Nam của
em. Tạm biệt Bắc Kinh.
Chương
8
Nhà tôi rối như mớ bòng bong.
Lại còn đi báo cảnh sát rằng
tôi mất tích.
Bố mẹ tôi đã gọi điện đến nhà
Khả Liên và Khả Liên nói tôi không đến đó.
Hồi trước cũng có lần tôi ngủ
ở nhà Khả Liên, nhưng bố mẹ tôi không hề gọi điện tìm tôi. Lần này gọi là vì dì
Hai từ Cáp Nhĩ Tân đến thăm, muốn gặp tôi nên mẹ tôi mới gọi cho Khả Liên, bảo
tôi nghe máy, nhưng Khả Liên không biết gì nên không bao che cho tôi được, nó
chỉ nói tôi không ở đó.
Thế là xong.
Nhà tôi loạn cả lên.
Di động của tôi không biết đã
tắt từ bao giờ, một mình tôi đơn thương độc mã ra ngoài, mang theo tất cả tiền
bạc. Mẹ tôi tìm ống tiết kiệm của tôi, phát hiện chẳng còn xu nào, khẳng định
rằng tôi bỏ trốn.
Trên ti vi, cột điện bắt đầu
xuất hiện thông báo tìm người. Đăng việc tôi mất tích, không biết đi đâu.
Vì thế, khi tôi xuất hiện trước cửa nhà, bố tôi, người cha xưa nay chưa
từng đánh tôi, đã cho ngay tôi một cái tát.
Chỉ sau một đêm mà tóc bố và mẹ tôi đã bạc đi rất nhiều.
Họ tưởng tôi bị tai nạn.
Khả Liên cũng đang ở nhà tôi, còn có cả thầy cô và bạn cùng lớp. Còn tôi
trở về với cảm xúc lâng lâng của nụ hôn với mối tình đầu. Tôi biết mình sai
rồi, tôi đã làm họ lo lắng.
Thầy cô và bạn học an ủi bố
mẹ tôi rồi ra về, chỉ có Khả Liên là ở lại.
“Đi đâu về?”. Mẹ hỏi.
“Con đi Bắc Kinh”.
“Đi làm gì?”.
“Con tìm bạn”.
“Tìm ai?”.
Tôi cúi đầu.
Tôi có lý do để im lặng và có
quyền im lặng. Tôi đã mười tám tuổi, đã lớn rồi, chẳng lẽ việc gì cũng phải báo
cáo hay sao? Tôi nhất quyết không nói.
“Mày…”. Mẹ tôi chỉ tay vào
trán tôi: “Từ bé đã bướng lắm rồi, lại lắm trò quái gở! Sớm muộn gì cũng bị lừa
thôi! Sớm muộn gì tao cũng bị mày làm cho tức chết! Khả Liên, cháu thử hỏi xem
nó đi đâu về. Hôm nay cháu đừng về nhà nữa, cháu gọi điện về nhà báo là ở lại
nhà cô nhé. Cháu phải dạy bảo con bé này hộ cô, nó làm cô tức chết rồi! Hồi bé
cũng y như thế, mười một, mười hai tuổi đã biết bỏ nhà đi, đúng là hết cách!
“Mẹ ơi, con sai rồi. Sau này con không dám nữa”.
“Đừng có gọi mẹ nữa”. Mẹ tôi nói: “Tao bực lắm
rồi”.
Tôi biết dù mẹ tôi nói thế nhưng mẹ vẫn thương tôi
và chiều tôi thôi. Rồi sẽ có một ngày mẹ hiểu cho hành động của tôi.
Khả Liên ở lại, nó lặng lẽ nhìn tôi.
Sự yên lặng đó làm tôi sợ. Mắt nó lạnh như băng,
cứ như một con rắn. Nó nhìn tôi và hỏi bằng giọng không giấu sự nghi hoặc: “Mày
đi tìm Sở Giang Nam phải không?”.
“Ừ”.
“Cám ơn mày, nói nói, tao biết mày sẽ giúp tao
mà!”.
Trời ạ! Con bé hiểu nhầm rồi, nó tưởng tôi đi tìm
Giang Nam hộ nó!
Nó còn nói: “Tao biết mày thương tao mà, không nỡ
nhìn tao yêu đơn phương thế này nên tìm Giang Nam cho tao. Mày tìm thấy rồi
phải không? Rồi mày bắt bạn ấy yêu tao phải không? Mày đã nói với bạn ấy tao si
tình thế nào chưa? Tao biết, mày là bạn thân của tao, mày sẽ giúp tao phải
không?”. Nó nói đi nói lại câu đó.
Ánh mắt của nó khiến tôi cúi gằm.
“Mày không tìm thấy bạn ấy à? Không sao, lần sau
chúng mình sẽ cùng đi, chắc sẽ tìm được. Tao biết là mày sẽ không bỏ rơi tao”.
“Không, không phải”.
“Cái gì không phải? Chẳng phải mày nói là mày đi
tìm Sở Giang Nam à?”.
“Đúng là đi tìm bạn ấy,
nhưng không phải tìm cho mày”.
Tôi đã nói ra, tôi phải nói,
tôi không thể để cái bí mật này đè chết tôi. Tôi phải nói vì bản thân tôi, phải
được sống cho mình một lần chứ. Tại
sao tôi không thể có lý do thích Giang Nam? Dẫu sao Giang Nam cũng không thích
Khả Liên, thế thì sao tôi lại không được thích
Giang Nam?
“Thế thì tìm cho ai?”.
“Tao tìm cho tao, tìm cho
tao”. Tôi bình tĩnh nói.
Khả Liên đứng bật dậy:
“Cho mày sao?!”.
“Ừ, cho tao”.
“Mày?”.
“Tao cũng thích Sở Giang Nam,
rất thích là khác. Nhưng vì mày thích rồi nên tao không dám nói, tao phải trốn
tránh bạn ấy. Nhưng mày không biết rằng Giang Nam thích tao. Bạn ấy muốn tao
đến Bắc Kinh gặp bạn ấy”.
“Bạn ấy muốn mày đi Bắc
Kinh?”.
“Ừ”.
“Hai người…”. Khả Liên trợn
trừng mắt: “Mày, sao mày lại lừa tao? Tại sao lại lừa tao? Vu Bắc Bắc? Tao tin
mày, mày sẽ không lừa tao đâu, không thể nào!”.
“Tao không lừa mày, chỉ là tao không còn cách nào khác”.
“Thế nào là không có cách nào
khác?! Mày đã lừa tao! Mày biết thừa là tao thích cậu ấy, mày biết thừa là tao
phát điên vì cậu ấy, thế mà mày lại nhúng chân vào, sao mày làm thế? Đồ phản
bội!”.
Khả Liên hét to lên, tôi nhìn
thấy khuôn mặt bị sự tức giận làm cho méo mó đi của nó. Tôi cúi đầu. Đúng, tôi
biết giải thích sao đây, tôi chỉ có thể nói: “Xin lỗi mày. Xin lỗi mày. Xin lỗi
mày”.
“Xin lỗi à? Dễ quá nhỉ!”. Khả
Liên phủi tay bỏ đi: “Vu Bắc Bắc, mày sẽ phải trả giá cho những gì mày đã làm.
Mày hiểu tao mà, tao sẽ nhớ mối thù này!”.
Nói xong, Khả Liên bỏ đi.
Tôi cũng muốn đuổi theo giữ
nó lại, nhưng lại không biết nói gì cả. Tôi biết, tốt nhất là nên im lặng.
Trời tối dần, mẹ tôi gọi
chúng tôi ra ăn cơm thì nhận ra Khả Liên đã bỏ về liền hỏi tôi:
“Sao nó lại về?”.
“Nó bận ạ, tôi nói, nó bận
nên về rồi ạ”.
Mẹ ngồi xuống cạnh tôi, tôi
dựa vào vai mẹ và khóc.
“Mẹ ơi. Con buồn lắm!”.
Mẹ tôi ôm lấy tôi: “Con bé
ngốc này, mẹ biết vì sao con đi Bắc Kinh rồi, chắc là đi tìm một cậu bạn phải
không? Con bé này, giống hệt mẹ hồi trẻ”.
Đêm nay quá đen mà cũng quá
dài. Trong giấc mơ của tôi có hai người là Sở Giang Nam và Khả Liên. Sở Giang
Nam đuổi theo tàu mãi từ phía sau, tôi dần không nhìn thấy anh nữa. Còn Khả
Liên thì đang treo người trên vách núi, tôi dang tay ra cứu nó nhưng cuối cùng
chính tôi lại rơi vào lòng biển!
Tôi ra mồ hôi lạnh đầy người,
liệu Khả Liên có hận mình thật không? Nó nói sẽ ghi nhớ mối thù này, chúng tôi
từng là bạn thân như một, nó sẽ hận tôi thật sao?
Sáng sớm, tôi đi đến lớp, đầu
quay quay. Vừa bước qua cửa, cả lớp đã quay ra nhìn tôi.
“Sao thế? Mặt tớ dính gì à?”.
Thái độ của Khả Liên rất lạnh
nhạt. Tôi cười với nó, nhưng nó không thèm để ý tôi.
Tôi đi rất nhanh về chỗ mình,
để cặp xuống. Cảm thấy không khí vẫn không bình thường, khi ngẩng đầu lên nhìn,
tôi lập tức đứng sững như trời trồng.
Trên bảng, đập vào mắt tôi là
sáu chữ: “Vu Bắc Bắc vô liêm sỉ”.
Trong đầu tôi “ầm” một tiếng,
hình như có gì nổ bên trong, tôi như mê đi. Sáu chữ to đùng sờ sờ trên bảng,
nhìn nhức cả mắt, làm tôi xấu hổ không biết chui vào đâu.
Tôi lao lên bục giảng, lấy
giẻ lau mạnh. Bụi phấn rơi trên quần áo, nước mắt tôi cũng rơi trên quần áo. Lau
xong, tôi lao ra khỏi lớp đúng lúc gặp cô tiếng Anh. Cô gọi tên tôi nhưng tôi
không nghe thấy gì nữa, không nhìn thấy gì nữa, chỉ biết chạy, chạy đến bên hồ
trong trường học và khóc ầm ĩ.
Khả Liên, mày thật quá đáng!
Tôi biết, là nó. Chắc chắn là nó!
Nó đã từng nói, từ bé nó muốn gì đều được nấy, nếu
không ăn được sẽ đạp đổ.
Bây giờ, nó muốn đạp đổ sao?
Suốt buổi sáng, tôi ngồi bên hồ, gió lành lạnh
thổi tới làm mặt tôi tái buốt. Đây có lẽ là mùa đông lạnh nhất. Tôi giống như
một cái cây đã trơ trụi lá, cô độc và lạnh giá mà bên cạnh chẳng có ai an ủi.

