Ánh trăng nói đã lãng quên - Chương 01 part 3.2
Chúng tôi chờ taxi ở cổng trường, một người vốn dĩ đang sột
ruột đến nỗi muốn giết người như tôi đột nhiên bị đôi tình nhân bên kia đường
thu hút.
Họ… sao trông quen thế nhỉ?
Nhìn kỹ mới thấy, trời ơi, cô gái kia thật giống Quân Lương!
Còn chàng trai kia giống hệt Đỗ Tầm mà tôi đã gặp tối hôm ấy.
Tôi dụi mắt, không sai, đúng là hai người họ. Nhưng sự thân
mật giữa họ thì không giống như vừa mới quen.
Có lẽ là đôi mắt không thể nhìn thấy thứ gì khác ngoài người
yêu, Quân Lương không hề phát hiện ra người đang đứng đờ ra như khúc gỗ ở bên
đường. Tôi sững người nhìn nụ cười ngọt ngào của cô ấy, đột nhiên cảm thấy rất
buồn.
Chẳng phải chúng tôi là bạn thân sao? Vì sao cô ấy yêu mà
lại giấu tôi? Đâu phải cô ấy tìm một người đàn ông già cỗi ngoài bốn mươi tuổi,
vì sao không cho tôi biết?
Còn anh chàng Đỗ Tầm này nữa, chẳng phải cậu ta là bạn thân
của Cố Từ Viễn sao? Điều đó có nghĩa là chỉ có mình tôi không biết đã xảy ra
chuyện gì?
Tôi quay sang nhìn Cố Từ Viễn. Cậu ta nhún vai:
- Quân Lương nói cô ấy sẽ tự nói với cậu, thế nên mình cũng
không nhiều lời.
Tôi muốn nói thêm điều gì đó nhưng một chiếc taxi dừng lại
trước mặt chúng tôi. Cố Từ Viễn nhanh tay mở cửa xe đẩy tôi vào trong, sau đó
nói với tài xế:
- Đến ga tàu.
Trên đường đi tôi không nói gì, nhớ lại tối hôm ấy Đỗ Tầm
nói: “Tống Sơ Vi đúng không? Nghe danh đã lâu”. Thì ra hôm ấy cậu ta đã nói ý
này…
Cậu ta biết tôi là Tống Sơ Vi, biết tôi là con ngốc theo
đuổi Cố Từ Viễn từ hồi trung học phổ thông, biết tôi là kẻ quay bài điêu luyện
mỗi lần thi tiếng Anh đều bảo Quân Lương dùng ký hiệu “1234” thay cho “ABCD”,
biết tôi là con bé nổi tiếng ở trường trung học Đức Nhã, cậy có mẹ là giáo viên
trong trường mà không coi ai ra gì…
Nhưng tôi không biết cậu ta, không biết cậu ta chính là
người đã khuyên Cố Từ Viễn không phải suy nghĩ gì mà tỏ tình với tôi, không
biết cậu ta chính là người đầu tiên thắp cháy nhiệt tình của Quân Lương bao
nhiêu năm nay, không biết cậu ta chính là người đỗ thủ khoa khoa tự nhiên của
thành phố Z được tuyển thẳng vào đại học A…
Cố Từ Viễn liếc nhìn tôi nhưng tôi không thèm để ý đến cậu
ta.
Tôi ghét nhất là bị người khác lừa. Tô Quân Lương, Cố Từ
Viễn, hai người đã phạm đại kỵ rồi!
Tôi vừa chạy vừa thở hổn hển, đến sân ga thì chỉ còn hai
phút nữa là tàu chạy. Cảm giác mùi máu tanh trong cổ họng, tôi bị Cố Từ Viễn
kéo lên tàu, chen chúc trong khoang tàu chật cứng, không khí ngột ngạt, nồng
nặc.
Điều khiến người ta suy sụp nhất là những người bán tất. Họ
giống như lên cơn thần kinh, ra sức kéo tất đến mức không thể kéo được nữa, sau
đó hét lên:
- Hãy xem đây, tất của chúng tôi rất đặc biệt.
Ngồi trong khoang tàu này đúng là khiến người ta sống không
bằng chết.
Bánh tàu cọ sát với đường ray phát ra âm thanh inh tai. Tôi
dựa vào cửa sổ, một lúc lâu sau mới trở lại bình thường.
Tôi không nói chuyện với Cố Từ Viễn. Cậu ta cũng im lặng
nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài cửa sổ. Rồi đột nhiên cậu ta khẽ nói:
- Tống Sơ Vi, mình đã từng nhìn thấy cậu khóc.
Trong tiếng ồn ào hỗn độn, giọng nói của cậu ta rất khẽ
nhưng lại truyền vào tai tôi rất rõ rệt.
Tôi gườm gườm nhìn cậu ta, dĩ nhiên là tôi biết điều này,
tên khốn nào đã làm cho tôi phải khóc, cậu ta vẫn nhớ chứ.
Cậu ta hướng mắt nhìn về phía nào đó, không nhúc nhích:
- Không phải cái lần mình vứt ô của cậu…
Cậu ta quay sang nhìn tôi, nở nụ cười ấm áp.
- Có một hôm trời mưa, mình đi ra cổng trường, đang chuẩn bị
gọi xe thì nhìn thấy mẹ Quân Lương lái xe đến đón cô ấy. Cô ấy bảo cậu lên xe
nhưng cậu không chịu…
Chuyện mà cậu ta nói tôi vẫn còn nhớ.
Là một cô giáo, thông thường mẹ tôi vẫn chọn cách giảng đạo
lý để nói chuyện với một đứa bướng bỉnh như tôi, có điều… cũng có ngoại lệ.
Lần duy nhất mẹ đánh tôi là vì tôi lấy tiền mẹ để trên bàn
ăn đi mua truyện tranh.
Điều khiến mẹ tức giận không phải là mất tiền mà là con gái
có thói ăn cắp.
Đến khi chiếc chổi trong nhà bị đánh gãy, tay tôi cũng đau
đến nỗi không còn cảm giác, mẹ mới bớt giận.
Nhưng khi mẹ phát hiện trong đống truyện tranh tôi đọc có
nội dung mà bà cho là đồi trụy thì bà đã lộ vẻ như muốn cầm dao đâm chết tôi để
tế tổ tiên.
Đối diện với người mẹ đau đớn đến xé lòng, thực ra tôi cảm
thấy rất có lỗi nhưng vẫn không biết phải trái thách thức mẹ:
- Đây đâu được coi là nội dung đồi trụy, chẳng qua chỉ là ôm
hôn mà thôi. Thế mới gọi là tình yêu, là cuộc sống!
Đều tại cái miệng đáng ghét của tôi gây họa! Chính vì những
lời nói ấy, suốt nửa tháng tôi phải đeo kính râm và khẩu trang đi học, trừ Quân
Lương, không ai biết tôi bị mẹ đánh ra nông nỗi này.
Lúc bị đánh, tôi nghiến chặt răng, không kêu một tiếng, không
nói một lời. Không phải tôi cứng đầu mà bởi tôi biết cho dù mình có khóc có gào
thì cũng vô ích, sẽ không có ai đến cứu.
Những giọt nước mắt đã kìm nén từ rất lâu bỗng chốc vỡ òa
trong buổi chiều mưa ấy. Buổi sáng, lúc ra khỏi nhà không mang ô, đến lúc tan
học, rất nhiều bố mẹ của các bạn che ô đứng dưới cổng trường chờ con mình tan
học.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ Quân Lương cũng chính là ngày
hôm ấy. Bác ấy ngồi trong xe, mỉm cười nói:
- Sơ Vi, để cô đưa cháu về!
Tôi lắc đầu nói:
- Không cần đâu ạ, hai người mau về đi, nhà cháu cũng không
xa lắm.
Thật sự không xa nhưng đoạn đường đi bộ hai mươi phút tôi đã
đi rất lâu rất lâu. Nước mưa táp vào người tôi, cuốn theo những giọt nước mắt
không ai nhìn thấy.
Đúng vậy, lúc ấy tôi tưởng rằng không ai nhìn thấy tôi khóc.
Cố Từ Viễn không kìm được bật cười nhưng tôi không phải con
ngốc. Tôi nhận ra nụ cười ấy không phải là cười nhạo. Nụ cười ấy không hề có
một chút châm biếm.
Cậu ta nhìn tôi và nói:
- Cậu không biết đúng không? Lúc ấy mình đứng bên kia đường,
nhìn cậu rất lâu.
Nhắc lại chuyện cũ, tôi xấu hổ đến nỗi không biết giấu mặt
đi đâu nhưng tôi không ngờ cậu ta lại nói:
- Thực ra trước đây mình thấy cậu rất đáng ghét, nghĩ rằng
cậu không bình thường, lúc nào cũng làm liên lụy đến mình, khiến mình bị mẹ cậu
tìm gặp nói chuyện. Nhưng chiều hôm ấy, nhìn thấy cảnh tượng đó, không biết vì
sao đột nhiên mình thấy thực ra cậu không phải là người đáng ghét.
Cậu ta ngừng lại một lúc rồi nói tiếp:
- Nói thế nào nhỉ, cảm giác của mình khi ấy… giống như trong
lòng có một cốc nước bị hất đổ.
Tôi cúi đầu, mặt nóng bừng.
Thực ra tôi nên nói với Cố Từ Viễn một tiếng xin lỗi.
Cố Từ Viễn lại nói:
- Mình biết bây giờ cậu rất giận, nghĩ rằng Quân Lương và
mình đều không có nghĩa khí nhưng cậu hãy nghĩ xem, cậu cũng có chuyện không
muốn nói với bọn mình, đúng không?
Câu nói ấy khiến tôi há miệng mắc quai.
Tôi thừa nhận cậu ta đã đánh trúng điểm yếu của tôi.
Vào dịp sinh nhật năm mười sáu tuổi, tôi kéo Quân Lương đến
sân vận động của trường thả đèn trời. Nhìn nó từ từ bay lên cao, càng lúc càng
nhỏ, càng lúc càng xa, tôi thở dài nói:
- Nếu mình cũng có thể bay đi thì tốt biết bao.
Quân Lương liếc nhìn tôi:
- Mau về nhà ăn cơm đi, mẹ cậu vừa nhắn tin cho mình hỏi cậu
đấy.
Tôi không để tâm đến lời nói của Quân Lương, ngồi xuống sân
vận động, ngây người nhìn bầu trời xanh thẳm.
Quân Lương thấy tôi như vậy cũng ngồi xuống bên cạnh, chúng
tôi đều chìm trong im lặng.
Rồi cô ấy khẽ hỏi tôi:
- Nhà cậu xảy ra chuyện gì vậy?
Một lúc rất lâu, tôi nghe thấy mình khẽ nói:
- Quân Lương, không phải mình không coi cậu là bạn, chỉ là…
mình không biết phải nói thế nào.
Tôi đọc rất nhiều thơ, viết rất nhiều bài văn, từ nhỏ tới
lớn tôi luôn là học sinh được các thầy cô môn ngữ văn yêu quý nhất.
Tôi rất giỏi ăn nói. Ngoại trừ việc cãi nhau với Cố Từ Viễn
không thắng ra, tôi luôn là người “đánh đâu thắng đó”.
Nhưng cứ nhắc đến chuyện này là tôi lại không biết phải nói
thế nào.
Tôi không biết phải lựa chọn từ ngữ nào mới có thể bày tỏ
được hết những nỗi ấm ức không thể giãi bày trong lòng mình.
Năm ấy tôi mới mười một tuổi. Từ nhà bà ngoại đến ngôi
trường tiểu học xa lạ ấy phải đi qua trạm chuyển hàng cũ kỹ. Ở đó chất đầy bụi
than và bùn đất, đôi ủng màu trắng của tôi lúc nào cũng bẩn, cho dù tôi ra sức
đánh cọ thế nào cũng không sạch được.
Giống như thời gian, dù có sức mạnh thế nào cũng không thể
rửa sạch những dấu vết bi thương.
Mỗi chiều tan học, đi qua trạm chuyển hàng, tôi đều nghe
thấy tiếng còi rất dài, đường ray vươn mình xa vô tận, ánh tà dương ở đầu bên
kia, tôi nhỏ bé ở đầu bên này.
Những cảm giác ấy phải nói như thế nào đây?
Tôi nghĩ rất lâu, cuối cùng biến thành nụ cười bối rối:
- Quân Lương, sau này mình sẽ từ từ kể cho cậu nghe.
Thấy đấy, chẳng phải tôi cũng thế sao, ai cũng có nỗi khổ
của mình. Vậy thì tôi có quyền gì mà trách móc người khác?
Cố Từ Viễn đưa chai nước suối cho tôi. Tôi giật mình bừng
tỉnh, cậu ta lại mua tờ báo trải xuống đất bảo tôi ngồi xuống. Nhìn một thiếu
gia như cậu ta bận rộn xếp chỗ cho tôi, tôi có chút cảm động.
Tôi không kìm được khẽ hỏi:
- Cậu thật sự thích mình sao?
Cậu ta bị câu hỏi bất ngờ của tôi làm cho sững sờ, một lúc
lâu sau không nói gì, chỉ cúi đầu rải báo.
Tôi ngượng ngùng chuyển chủ đề:
- Cậu chưa đi loại tàu này bao giờ đúng không?... Chắc chắn
là chưa, hồi học cấp ba, cứ trời mưa là lại thấy chiếc xe nhà cậu đỗ ở cổng
trường, người giàu có như cậu chắc chắn không nghĩ đến loại tàu này…
Cậu ta rải báo xong rồi ngồi xuống, sau đó đập tay vào chỗ
trống bênh cạnh, bảo tôi ngồi xuống.
Không khí nồng nặc mùi thuốc lá. Cố Từ Viễn vỗ vai, tôi cũng
không e thẹn, vờ ra vẻ xấu hổ nữa, gục đầu vào bờ vai ấy. Tôi lại ngửi thấy mùi
hương thoang thoảng trên người cậu ấy.
Ký ức khứu giác của con người với vạn vật lúc nào cũng vượt
qua thị giác, xúc giác và thính giác.
Tôi mãi mãi không quên mùi hương thoang thoảng trên người
cậu ấy.
Cho dù sau này tôi gặp rất nhiều chàng trai. Có những người
rất anh tuấn, có những người rất sạch sẽ, hay có những người tỏa sáng chói lọi,
nhưng tôi vẫn cảm thấy Cố Từ Viễn là dòng suối mát duy nhất trong trái tim
mình.
Có lẽ tối hôm ấy Cố Từ Viễn đã nói gì đó với Quân Lương nên
cô ấy đã giải thích với tôi.
Có lẽ nghĩ đến việc điện thoại của tôi dùng dịch vụ Roaming,
vì thế cô ấy đã gọi điện thoại bàn. Mẹ tôi ngồi trong phòng khách xem ti vi,
tôi không tiện nói chuyện điện thoại. Nhưng tôi càng im lặng thì Quân Lương
càng nghĩ rằng tôi rất tức giận.
Cả hai đều im lặng một lúc, cô ấy thở dài:
- Haizzz, Sơ Vi, không phải mình cố tình không nói cho cậu
biết mà là mình luôn nghĩ rằng có chỗ nào đó không đúng, có thứ gì đó chưa chắc
chắn. Mình muốn đợi sau khi tất cả rõ ràng sẽ nói với cậu.
- Cậu cũng đừng trách Cố Từ Viễn, là mình bảo cậu ấy đừng
nói, suy cho cùng tất cả vẫn chưa rõ ràng.
- Thực ra hồi nghỉ hè mình và Đỗ Tầm đã… biết nói với cậu
thế nào nhỉ? Đợt tốt nghiệp mình bảo cậu đi Thượng Hải chơi với mình, cậu nói
cậu nghèo không chịu đi. Mình đành phải đi một mình. Nào ngờ lại gặp Cố Từ Viễn
ở đó, càng không ngờ cậu ta và Đỗ Tầm lại là bạn thân từ nhỏ…
Quân Lương nói đến đấy, cuối cùng tôi không kìm được nói xen
vào:
- Thế cậu và Đỗ Tầm quen nhau từ khi nào?
Cô ấy hít một hơi thật sâu:
- Cậu còn nhớ sau đợt thi năng khiếu mình đã nói với cậu lần
đầu tiên trong đời mình xin số điện thoại của một chàng trai chứ! Chàng trai đó
chính là Đỗ Tầm.
Một người từ trước tới nay luôn kiêu căng, ngạo mạn, không
thèm bận tâm đến người khác như Tô Quân Lương lại chủ động xin số điện thoại
của con trai. Chuyện này đến chết tôi cũng không quên!
Trước khi thi đại học, khi chúng tôi ôn tập ở trường, một
học sinh học năng khiếu như Quân Lương đang chạy khắp các thành phố tham gia
thi năng khiếu. Hôm cô ấy đến trường đại học chúng tôi đang học dự thi, thể
hiện rất tốt, mấy bạn cùng tham gia thi năng khiếu tâm trạng rất vui, hẹn nhau
buổi tối đến quán bar uống vài ly chúc mừng.
Cả nhóm có bốn cô gái, tính cả Quân Lương. Muộn một chút có
hai cô gái đi trước. Quân Lương nhìn mấy người còn lại, trong hai nam sinh một
người đã có bạn gái, một người còn lại là kiểu người Quân Lương ghét nhất - béo
phì. Cô gái còn lại là “nữ võ sĩ quyền anh” hung hăng.
Quân Lương nằm bò ra bàn tung xúc xắc. Đang định tạm biệt
mọi người ra về thì “nữ võ sĩ quyền anh” Đỗ Hiểu Phong bỗng nhiên chạy về phía
Quân Lương như điện giật, áp sát vào tai cô, nói:
- Này cậu nhìn kìa, anh chàng ở bàn kia rất được.
Lúc Quân Lương nhìn về phía chàng trai ấy, tiếng nhạc ồn ào
trong quán bar bỗng như dừng lại trong thoáng chốc. Đỗ Hiểu Phong đỏ mặt thẹn
thùng, dùng cánh tay nhỏ bé cường tráng của mình khích lệ Quân Lương:
- Cậu giúp mình đi thám thính tình hình đi!
Quân Lương sững người nhưng trước ánh mắt khẩn thiết của Đỗ
Hiểu Phong, đành phải miễn cưỡng quay sang đó.
Mặt Quân Lương đỏ bừng, lúc cô ấy đi đến trước mặt chàng
trai mặc áo đen, chàng trai ấy đang ngây người nhìn cô. Cô ấy cười trông rất
xinh:
- Chào bạn, bên kia có một cô gái muốn làm quen với bạn, cho
xin số điện thoại, được không?
Chàng trai nhìn về phía bàn của Quân Lương, hình như không
coi “nữ võ sĩ quyền anh” là con gái. Anh ta chậm rãi nói:
- Bàn bên đó có con gái sao?
Quân Lương không làm khó anh ta, nhíu mày rồi quay người về
chỗ ngồi, nói với Đỗ Hiểu Phong:
- Cậu hết hy vọng rồi.
Chẳng bao lâu sau chàng trai ấy ra về, lúc đi ngang qua Quân
Lương, cậu ta mỉm cười với cô ấy như muốn nói “tạm biệt”. Không biết cồn đang
“tác oai tác quái” trong máu hay vì lý do gì khác mà đột nhiên trong khoảnh
khắc ấy Quân Lương cảm thấy rất lưu luyến.
Chàng trai kia đi được vài phút, đột nhiên cô ấy cầm túi
đuổi theo. Không ngờ anh ta chưa đi xa, đang nói chuyện với bạn ở cửa quán bar.
Chỉ cần tinh ý một chút, thì nhìn thấy vẻ mặt của Quân Lương
sẽ hiểu vì sao cô ấy chạy ra ngoài. Anh chàng nhìn cô rồi mỉm cười, bầu trời
đêm lấp lánh ánh sao, cô gái này giống như một làn gió mát.
Quân Lương bước lại, thở phào rồi đưa điện thoại của mình
đến trước mặt anh ta:
- Này, lần này là tôi xin số điện thoại của bạn, có cho
không?
Sau một hồi giằng co, Quân Lương hài lòng cất điện thoại đi:
- Xin chào, mình là Tô Quân Lương.
Sau khi Quân Lương thẳng thắn kể từ đầu đến cuối, tôi ngây
người không biết nói gì.
Cô ấy nói:
- Sơ Vi, thời đại này mọi người đều nói “36 kế trong tình
yêu” nhưng mình vẫn tin cái gọi là duyên phận.
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt của cô ấy trong điện thoại, nhưng
giọng nói của cô ấy ẩn chứa một thứ gì đó khó có thể diễn tả được và trước đấy
chưa từng có.
Lúc cúp máy, tôi bỏ qua ánh mắt hình mũi tên của mẹ, gượng
nói:
- Quân Lương, cậu thấy hạnh phúc là được!
Để tránh mẹ tôi lan man phân tích cuộc sống trong trường đại
học của chúng tôi, tôi lấy cớ “ngày mai còn phải đến viện dưỡng lão” rồi nhanh
chóng chui vào phòng ngủ.
Trước đây, hồi học cấp ba, tôi thường hỏi Quân Lương vì sao
từ trước tới nay cậu chưa bao giờ tiếp nhận bất kỳ người con trai nào? Cô ấy
thường nói, người hiểu mình biết vì sao mình lo lắng, người không hiểu mình
tưởng mình đang có mưu đồ gì.
Thực ra lúc ấy tôi đã biết Quân Lương là một cô gái rất rõ
ràng. Trên người cô ấy luôn luôn có một sức mạnh khác thường khó có thể diễn tả
được.

