Ánh trăng nói đã lãng quên - Chương 02 part 1.1
Chương 2 – Trăng thượng huyền
1 – Nhịp đập của trái tim trong buổi tối đầu thu tĩnh lặng
ấy nghe thật xúc động nhưng lại đau buồn.
Tôi không có dũng khí nói ra cảm giác có lỗi với Cố Từ Viễn
hồi học cấp ba. Cho dù lời nói đã đến miệng, tôi vẫn sống sượng nuốt vào.
Sau khi kết thúc kỳ thi đại học, lớp chúng tôi lấy tiền quỹ
lớp thuê một phòng karaoke cạnh trường tổ chức liên hoan chia tay, mời cả cô
giáo đến dự.
Không giành được micro, tôi ra sức uống rượu với bọn con
trai trong lớp, uống đến nỗi bọn họ đều xua tay:
- Cậu là thùng rượu à?
Thực ra dáng vẻ thê thảm của tôi khi nôn thốc nôn tháo trong
nhà vệ sinh chỉ có một mình Quân Lương nhìn thấy.
Cô ấy khẽ vỗ lưng tôi, không hề trách móc hay khuyên răn. Có
lẽ cô ấy hiểu tôi làm như vậy thực ra là để giải tỏa nỗi buồn trong lòng.
Về sau tôi đến phòng hát của lớp Cố Từ Viễn, gọi cậu ta ra
ngoài. Lúc đóng cửa, tôi nhìn thấy sắc mặt của mẹ tôi rất khó coi. Nhưng tôi
không bận tâm nhiều như vậy, lương tâm tôi thôi thúc tôi nhất định phải nói rõ
ràng với Cố Từ Viễn.
Đây là lần đầu tiên sau khi cậu ta vứt chiếc ô màu hồng của
tôi, tôi phá vỡ sự im lặng nói chuyện với cậu ta. Tôi cũng không ngờ vừa mở
miệng mình đã bắn như súng liên thanh:
- Dù sao sau này mỗi người một ngả, có gì thì cứ nói hết ra…
Thực ra mình không hề thích cậu, mình mặt dày theo đuổi cậu chẳng qua là để
chọc tức mẹ mình mà thôi. Mình rất ấu trĩ đúng không… Nhưng thật sự phải xin
lỗi cậu, dù sao cũng đã liên lụy đến cậu, bắt cậu phải đóng cái vai vô tội này…
Cố Từ Viễn không nói gì, ánh đèn màu cam trong đại sảnh
khiến khuôn mặt của cậu ấy có vẻ không chân thực. Tôi đan tay vào nhau, thừa
nhận thực ra tôi có một chút sợ hãi, sợ cậu ấy giận, đặt mình vào hoàn cảnh của
người khác, nếu là tôi chắc chắn tôi sẽ lôi cả mười tám đời nhà đối phương ra
mà hỏi.
Nhưng từ trước tới nay Cố Từ Viễn lúc nào cũng lạnh lùng với
tôi, sau khi biết tất cả mọi chuyện lại không hề giận dữ.
Không những không giận dữ, cậu ấy còn rất hòa nhã nói:
- Cậu uống ít rượu thôi, đỏ hết cả cổ rồi.
Không biết vì cảm động hay day dứt, tự trách mình hay trút
bỏ gánh nặng, nước mắt tôi tuôn trào như mưa.
Sáng hôm đăng ký nguyện vọng, tôi lại gặp Cố Từ Viễn ở cổng
trường. Cậu ta vờ ra vẻ vô tình hỏi tôi:
- Cậu đăng ký trường nào?
Vừa nhìn thấy dáng vẻ công tử của cậu ta, tôi liền nhớ đến
status mà cậu ta đã viết trên trang web của trường: “Trường nào có nhiều gái
xinh”. Tôi khinh thường loại người nông cạn và thô tục này!
Vì thế tôi dứt khoát trả lời:
- Liên quan quái gì đến cậu?
Có thể là sau khi lấy được giấy phép lái xe tâm trạng rất
thoải mái, cậu ta cũng không tính toán với tôi, lại còn cười tít mắt nói:
- Thế cậu biết mình đăng ký trường nào không?
Tôi lại trừng mắt lườm cậu ta, nghĩ có phải người này đầu óc
có vấn đề không. Chẳng phải tôi đã nói rõ ràng với cậu ta là tôi không có hứng
thú với cậu ta rồi sao? Việc gì cậu ta phải tỏ vẻ như “ngôi sao đáp fan hỏi”
như thế?
Thôi, nghĩ lại thì cũng coi là tôi nợ cậu ta, thôi thì thỏa
mãn tâm hồn thiếu tình yêu thương của cậu ta, quan tâm cậu ta một chút vậy:
- Thế cậu đăng ký trường nào?
Cậu ta hít một hơi thật sâu, nói với giọng điệu bỡn cợt:
- Cậu đi đâu, mình sẽ theo đến đó.
Tôi nhìn cậu ta. Vẻ mặt của cậu ta ẩn chứa sự mong đợi,
dường như đang chờ tôi đáp lại một cách nhiệt liệt. Còn tôi, dĩ nhiên cũng
không phụ lòng cậu ta.
Tôi nói:
- Ừm.
Lúc ấy chỉ nghĩ là đùa, ai ngờ cậu ta lại nghiêm túc.
Cho dù tôi chỉ tin một chút thôi thì cũng không đến nỗi phải
kinh ngạc như thế trong buổi lễ đón tân sinh viên.
Buổi tối hôm diễn ra trận chung kết World Cup 2006, không
biết cậu ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền thuê toàn bộ quán bar của bạn cậu ta, gọi
bạn bè đến uống rượu xem bóng đá.
Không biết cậu ta bị làm sao mà gọi cả tôi đến.
Thôi được, đi thì đi, dù sao thì đội Ý nhiều anh đẹp trai,
tôi không phải bỏ tiền mua rượu.
Thực ra tôi không phải là fan bóng đá. Ngoài David Beckham,
Owen và Ronaldinho đã từng làm người đại diện cho hãng máy tính Lenovo, tôi
không biết cầu thủ nào cả. Nhưng tối hôm ấy tôi lại tỏ ra rất phấn khích:
- A… Anh này đẹp trai… A… Anh này cũng đẹp trai… Woa, sao
lại đẹp trai như thế!
Tôi hét lên không ngừng khiến Cố Từ Viễn rất coi thường:
- Coi cầu thủ là người mẫu, coi đá bóng là trình diễn thời
trang đấy à?
Cậu ta thích coi thường thì đi mà coi thường, tôi chẳng thèm
bận tâm. Miếng đào trong đĩa hoa quả thật là ngon, nhân lúc họ dán mắt vào sân
cỏ trên màn hình, tôi lấy dĩa bới tung đĩa hoa quả không chút kiêng nể.
Khi trận chung kết bước vào những phút đá bù giờ, thần kinh
của tất cả bọn con trai đều căng đến mức không thể căng thêm được nữa. Cú đá
penalty Zidane khiến fan của đội Ý trong đó có Cố Từ Viễn vừa phấn khích vừa
suy sụp. Nhìn dáng vẻ vỗ ngực giậm chân của họ, tôi cảm giác mình đang ở trong
bệnh viện tâm thần!
Sau khi Materazzi chửi bới, Zidane bị thẻ đỏ rời sân, cuối
cùng đội Ý đã trở thành quán quân World Cup 2006. Trong tiếng hoan hô náo
nhiệt, Cố Từ Viễn giống như một kẻ điên đổ chai Heineken lạnh từ đầu xuống
chân.
Tôi đang lục khắp nơi tìm giấy ăn để lau bọt bắn vào người
mình thì cái tên Cố Từ Viễn không biết xấu hổ đã hôn tôi.
Danh dự của tôi…
Sự trong sạch của tôi…
Một người như bông hoa lan dưới thung lũng như tôi…
Tôi rất muốn giết cậu ta… Tôi… Tôi muốn khóc!
Sau khi vào nhà vệ sinh vã nước lạnh lên mặt, tôi soi mình
trong gương. Khuôn mặt không có vẻ tức giận như trong tưởng tượng. Điều này
thật sự có chút kỳ lạ. Thôi thôi, coi như là bù đắp vết thương tinh thần mà tôi
đã gây ra cho cậu ta trong suốt hai năm!
Trở lại với đám người huyên náo, tôi lấy túi xách, bỏ đi
không nói một lời. Lúc đóng cửa, tôi nhìn thấy Cố Từ Viễn đang nhìn trái nhìn
phải. Tôi không kìm được chửi rủa trong lòng, cậu tưởng mình là QQ đang đăng
nhập à.
Tôi không biết rằng thực ra lúc ấy cậu ta đang tìm kiếm hình
bóng của tôi trong đám đông hỗn loạn. Tôi chỉ biết hành động mạo phạm của cậu
ta sau khi uống hại tôi biến thành trò cười cho Quân Lương từ lúc nghỉ hè đến
lúc học đại học.
Lúc tàu đến bến, Cố Từ Viễn đánh thức tôi dậy. Tôi dụi mắt,
không nhớ mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Cậu ta cử động cánh tay tê cứng, khó
chịu nói:
- Đầu cậu thật nặng!
Tôi nhìn khuôn mặt trẻ con của cậu ta, cuối cùng nói ra câu
ấp úng trong lòng bấy lâu nay:
- Cố Từ Viễn, xin lỗi, bắt cậu diễn một vai vô tội lâu như
vậy…
Cậu ta không nói gì, chỉ kéo tôi vào lòng, ôm lấy tôi.
Cằm cậu ta chạm vào đỉnh đầu tôi. Chúng tôi không nhúc
nhích, cả hai đều rất chân thành, sợ làm kinh động đối phương.
Một lúc sau, tôi nghe thấy cậu ta nói:
- Tống Sơ Vi, đừng bướng bỉnh nữa, chúng mình ở bên nhau
nhé.
Đêm thu tĩnh lặng ấy, qua lớp áo, làn da, cơ thịt, xương
sườn, tôi nghe thấy nhịp đập của một trái tim, nghe thật xúc động nhưng lại đau
buồn, dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lúc tôi và Cố Từ Viễn đang tình cảm bên nhau thì cô nàng
Quân Lương vô tâm không chịu cùng tôi về thành phố Z đang cùng Đỗ Tầm tay trong
tay ân ái đi dạo ở trung tâm thành phố.
Mỗi người họ cầm một cốc nước, có lẽ vì quá đẹp đôi nên rất
nhiều người qua đường phải chú ý.
Quân Lương đang định nói thì bỗng nhiên sắc mặt của Đỗ Tầm
thay đổi:
- Anh vào nhà vệ sinh một chút, em xem giày trước đi, lát
nữa anh tìm em.
Quân Lương là cô gái rất giỏi đoán ý qua lời nói, sắc mặt.
Cô ấy vừa nhìn ánh mắt của Đỗ Tầm là biết cậu ta cố tình muốn tách cô ra. Nhưng
cô không hỏi gì, cũng không nói gì, chỉ mỉm cười gật đầu:
- Ok.
Quân Lương chưa từng hỏi Đỗ Tầm: Vì sao khi ở bên em, điện
thoại của anh lúc nào cũng để ở chế độ rung.
Có một số chuyện không cần nói thẳng ra, có một số việc nhất
định phải làm, có một số sự thật không cần phải truy cứu. Đôi khi trong cuộc
sống, càng che mắt thì càng gần đến hạnh phúc.
Đạo lý này từ năm mười sáu tuổi cô ấy đã hiểu rồi.
Giọng nói của cô gái ở đầu bên kia rất phấn khích. Đỗ Tầm
đứng trong nhà vệ sinh, nhìn khuôn mặt lo lắng của mình trong gương, có linh
cảm chẳng lành.
Quả nhiên sau một hồi chí chóe, cô gái kia tuyên bố:
- Tháng sau em về, anh có thích quà gì không?
Dường như bầu trời tháng Năm đột nhiên có tia chớp xoẹt
ngang. Đỗ Tầm im lặng một lúc, cuối cùng lấy dũng khí, dường như đã dùng toàn
bộ sức lực của mình:
- Đợi em về, anh có chuyện quan trọng muốn nói với em.
Giọng cười vô tư truyền qua điện thoại:
- Chuyện quan trọng gì? Tiffany hay Cartier?
Đỗ Tầm hít một hơi thật sâu:
- Khi nào quay về sẽ nói.
Quân Lương đang đi dạo thì bị một đôi giày trên tấm áp phích
thu hút. Một đôi giày nữ màu xám bạc, đính những hạt đá nhỏ, cao năm phân. Lần
đầu tiên nhìn thấy nó, Quân Lương đã quyết định phải mang nó về nhà.
Tôi thường nói Tô Quân Lương chính là cô nàng hư hỏng có một
nghìn tệ có thể tiêu một vạn tệ. Bản thân cô ấy cũng rất xấu hổ, rõ ràng là
không cần gấp, rõ ràng không phải không có thứ đồ ấy thì sẽ chết, nhưng vì sao
mỗi lần nhìn thấy thứ mình thích, lý trí lúc nào cũng bị sở thích đánh bại?
Giống như lần đầu tiên nhìn thấy Đỗ Tầm, rõ ràng là kỳ thi
đại học đang đến gần nhưng cô ấy vẫn không kìm được muốn ở bên cậu ta.
Cô ấy không phải là kẻ đạo đức suy đồi, cũng không phải là
kẻ ngu ngốc, điên cuồng. Chỉ là cô ấy sinh ra đã là con thiêu thân, nhất định
phải lao vào lửa.
Về sau, khi rời khỏi thành phố này, Lê Lãng đã nói với tôi
một câu khiến tôi đứng ngây tại chỗ không nhúc nhích:
- Sơ Vi, em và Quân Lương đều nhận thức thế giới này thông
qua cách bị tổn thương.
Giống như lần ấy, rõ ràng không thiếu giày cao gót nhưng vì
thật sự rất đẹp, cô ấy lại một lần nữa lặp lại vở kịch mà mình đã từng diễn vô
số lần:
- Tôi muốn mua đôi giày trên tấm áp phích, cỡ 36!
Nhân viên bán hàng mỉm cười nói:
- Mẫu này chỉ có một đôi cỡ 36, chị này đang thử rồi.
Quân Lương nhìn sang, cô gái mặc áo sơ mi trắng ngồi trên
chiếc sofa màu bạc cũng đang ngẩng đầu nhìn cô. Là ảo giác sao, đôi mắt của đối
phương lấp lánh, một thứ ánh sáng rất kỳ lạ. Lúc bốn mắt nhìn nhau, Quân Lương
cũng có một chút chút chấn động.
Trước đây mỗi lần đọc trong sách thấy nói mắt của ai giống
ngôi sao, cô ấy thường không coi cách ví von cũ rích ấy ra gì, đến tận khi cô
ấy bắt gặp ánh mắt của cô gái này, cô ấy mới hiểu thế giới này thật sự có người
mắt giống ánh sao đêm.
Đôi mắt lạnh lùng ấy ẩn chứa điều gì đó. Nhưng ngay giây
sau, Quân Lương nhìn thấy khuôn mặt của cô ấy nở nụ cười, giống như bông hoa nở
rộ trên cành giữa mùa hè, trong trắng, thanh khiết.
Cô ấy nói:
- Em rất thích đúng không, thế thì chị nhường cho em, chị
xem đôi khác.
Quân Lương sững người, sau khi lấy lại bình tĩnh, vội lắc
đầu:
- Không… không, quân tử không tranh giành với người khác.
Đối phương bật cười:
- Thật sự muốn làm quân tử sao? Thế thì chị đi thanh toán
đây.
Mặc dù rất tiếc đôi giày nhưng Quân Lương vẫn giữ phong độ
vốn có, mỉm cười gật đầu.
Nhìn cô gái áo trắng kia phóng khoáng đi đến quầy thanh toán,
Quân Lương tiếc đến tan nát cõi lòng. Nhưng cô không thể ngờ rằng sau khi thanh
toán xong, cô gái kia lại giơ chiếc túi giấy đã được nhân viên bán hàng gói cẩn
thận đến trước mặt cô:
- Em gái, tặng em.
Cô giáo dạy chúng ta, khi bạn nghĩ rằng một việc tốt đẹp đến
mức không giống như thật thì quả thực nó không phải là thật.
Quân Lương ngạc nhiên nhìn cô gái xa lạ chỉ mới nói chuyện
một vài câu, trong lòng thầm nghĩ, không phải cô ta là LES chứ?
Quân Lương vội vàng xua tay không chịu nhận, quả thực chẳng
có đạo lý gì cả. Nếu đối phương là đàn ông thì còn có thể chấp nhận được nhưng
rõ ràng là một cô gái rất xinh đẹp.
Nghĩ thế nào Quân Lương cũng thấy không thỏa đáng.
Nhìn dáng vẻ do dự của Quân Lương, chị ta cũng không miễn
cưỡng, lấy ra một tấm danh thiếp:
- Này, cho em thời gian suy nghĩ một tuần. Một tuần sau nếu
em không liên lạc với chị thì chị sẽ đi nó.
Trên tấm danh thiếp nho nhã ấy có viết tên của chị ta: Thẩm
Ngôn.
Trưa thứ Hai, trong nhà ăn ồn ào tiếng cười nói, Quân Lương
kể cho tôi nghe chuyện này. Hai mắt tôi trợn tròn như chuông đồng, một lúc sau
tôi tức giận ném đũa xuống:
- Sặc, dựa vào cái gì mà mọi chuyện tốt đẹp đều do cậu chiếm
hết cả! Sao không có người qua đường nào tặng mình Burberry?
Quân Lương lườm tôi:
- Xin hỏi hai nhãn hiệu này là cùng một thứ bậc sao?
Nói cũng đúng, tôi tức tối nhặt đũa lên, gắp một miếng khoai
tây cho vào miệng:
- Thế bây giờ thì sao… Cậu định làm thế nào?
Cô ấy giống như Tuzki nghiêng nghiêng đầu:
- Mình vẫn chưa biết làm thế nào, để nói sau đi. Cậu và Cố
Từ Viễn thì sao?

