Thiên Trương Nhục Cốt Đầu - Chương 06
Bạch
Thiên Trương dang tay duỗi chân nằm ngửa trên giường, trong lòng thấp
thỏm không yên, cuối cùng cũng ngủ được. Bên bờ sông trong giấc mơ, hơi
nước lượn lờ, sương mù mông lung. Vũ Thoa Phong Lạp lướt hoa đạp gió đi
đến, dáng người cao lớn chìm trong sương mù mờ mịt, Bạch Thiên Trương
ngây ngốc, chậm rãi đi qua, nhìn thấy trên đỉnh đầu Vũ Thoa Phong Lạp có
một vòng hào quang, ngồi trên hoa sen yêu thương nhìn cô: “Thiên
Trương, bản tôn thật đau lòng, ngươi như vậy mà lại gia nhập ma đạo!”
Bạch
Thiên Trương sợ hãi, chắp tay trước ngực quỳ xuống: “Đại thần, đệ tử
sai rồi, xin hãy cứu giúp đệ tử!” – vân vân, không phải chính Vũ Thoa
Phong Lạp bảo cô hãy tu ma hay sao? Cô đang định ngẩng đầu giải thích,
chợt trông thấy Vũ Thoa Phong Lạp sải đôi cánh dài màu đen, hé ra răng
nanh sắc nhọn, nhe răng trợn mắt: “A ha ha ha ha ha! Bản tôn thích ăn
nhất là đậu phụ khô! ( Thiên Trương là đậu phụ khô)
Bạch Thiên Trương khoa chân múa tay, giãy dụa kêu to: “Không, đừng ăn tôi! Tôi không phải đậu phụ trắng! Tôi là đậu phụ mốc!
*** Bạch Thiên Trương = đậu phụ trắng
Dư
San không chút lưu tình đập cô một phát: “Bạch Thiên Trương! Cậu đã đủ
chưa hả! Chẳng qua chỉ là một người đàn ông hoang dã, cậu căng thẳng đến
thế cơ à!”
Bạch
Thiên Trương mờ mịt tỉnh dậy, khi đó mới biết mình nằm mơ, đúng lúc
“Người đàn ông hoang dã” gọi điện đến: “Thiên Trương, anh là Ngôn Mạch.
Anh đang ở cổng trường em.”
Bạch Thiên Trương giật mình, nhảy dựng lên, hoa lệ đập đầu vào trần nhà, kêu đau: “Ôi mẹ ơi!”
“Thiên Trương? Là em à?”
Bạch Thiên Trương nơm nớp lo sợ cầm chặt điện thoại: “Là em, em ra ngay đây, anh chờ em.”
Cô
dùng tốc độ trước nay chưa từng có, xông vào nhà vệ sinh đánh răng rửa
mặt, thay quần áo, trước khi xách túi lao ra khỏi cửa vẫn quên không
vuốt vuốt tóc trước gương.
Sáng
sớm mùa đông hơi lạnh, sân trường rộng rãi trống trải không một bóng
người. Thiên Trương chụm tay lại hà hơi, nháy mắt hạ tay xuống, xuyên
qua khe hở lòng bàn tay, cô nhìn thấy một chàng trai toàn thân mưa gió.
Quần
áo cắt may vừa vặn, áo gió màu đen tao nhã, quần âu ôm lấy đôi chân
dài, nhìn có vẻ như nhàn nhã, tùy tiện tựa lưng vào chiếc Spyker C8 xa
hoa màu đen, tỏa ra một loại khí chất cứng rắn, trong sáng như ngọc. Như
cảm nhận được điều gì, ánh mắt sáng rực của anh ngước lên, dung mạo
tuấn tú, thuần khiết, thật sự là mày mắt như họa.
Bạch
Thiên Trương hơi chùn bước trước ánh nhìn mãnh liệt của Ngôn Mạch, định
không có khí phách quay đầu chạy đi, nhưng Ngôn Mạch đã bước nhanh tới
đón cô, vươn tay ra: “Rất vui được gặp em, Thiên Trương. Anh là Ngôn
Mạch.”
Thiên
Trương cũng trưng ra vẻ mặt tươi cười, vươn tay ra bắt: “Chào anh Ngôn
Mạch, em là Thiên Trương.” Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ nóng rực từ
tay Ngôn Mạch, giống như muốn đốt cháy cả lòng cô.
Hai
người khách sáo bắt tay, Ngôn Mạch bỗng nhiên cảm thấy mình hơi thất
lễ, sáng sớm đã chờ ở cổng trường người ta, nhìn bộ dạng Thiên Trương
như vừa tỉnh ngủ, bữa sáng chắc cũng chưa kịp ăn, anh cũng thật vội vàng
quá, có chút xấu hổ. Bạch Thiên Trương hơi mất tự nhiên, nghĩ chủ đề để
nói: “Anh đã ăn sáng chưa? Nếu chưa thì chúng ta vào căng-tin cùng ăn.”
Lúc
đó trời cũng không còn sớm, sinh viên đi lại trong sân trường nhiều
hơn, ánh mắt như có như không hướng về phía tuấn nam mỹ nữ đang đứng bên
cạnh chiếc Spyker C8 phô trương của Ngôn Mạch dưới ánh nắng ban mai.
Bạch Thiên Trương vừa đi, vừa nói chuyện vu vơ về con người và mảnh đất
thành phố W này, Ngôn Mạch nhìn lần lượt từng gương mặt trẻ trung sắc
sảo xung quanh, cảm thấy có chút buồn vô cớ. Mặc dù anh mới hai mươi lăm
tuổi, nhưng dù sao vốn liếng thời gian của anh so với bọn họ vẫn ít
hơn, anh hơi hoang mang, sợ Thiên Trương sẽ không để anh vào mắt. Anh
cười khổ trong lòng, hóa ra Ngôn Mạch anh cũng có một ngày lo được lo
mất.
Phải
nói sinh viên trường Y rất chăm chỉ, cộng thêm bây giờ đang là cuối kì,
cho dù là sáng sớm cuối tuần nhưng trong nhà ăn đã vô cùng náo nhiệt
chẳng khác nào cái chợ. Ngôn Mạch tìm thấy một chiếc bàn trống, rất có
phong độ kéo ghế cho Thiên Trương, tự nhiên nhận lấy phiếu cơm trong tay
cô, thân thiết hỏi: “Muốn ăn gì? Cháo quẩy hay là bánh bao sữa đậu
nành?”
Bạch
Thiên Trương 囧 tại chỗ, tuy cô biết Ngôn Mạch đã tìm hiểu thông tin về
cô, nhưng không ngờ đến thói quen ăn uống của cô mà anh cũng rõ ràng như
vậy, chính cô cũng không tỉ mỉ đến mức đó…
Ngôn Mạch vẫn kiên nhẫn đợi Thiên Trương trả lời, cô hơi ngại ngùng: “À, cháo quẩy đi ạ.”
Ngôn
Mạch nhẹ nhàng gật đầu, quay người đi xếp hàng, phong độ, khí chất khác
hẳn với các sinh viên đứng xung quanh. Các nữ sinh đỏ mặt lặng lẽ quan
sát anh, thì thầm bàn tán, anh lại vô cùng bình tĩnh, yên lặng. Một hàng
dài dùng tốc độ như rùa bò chậm rãi tiến lên, đến khi Thiên Trương ngồi
đợi đã cảm thấy hơi sốt ruột, Ngôn Mạch bê một khay đồ ăn lách ra khỏi
đám người, hai bên thái dương hơi đổ mồ hôi, ống tay áo xắn ngay ngắn
lên đến khuỷu tay, Bạch Thiên Trương rất muốn huýt sáo đùa giỡn, thật sự
là sắc đẹp có thể ăn được!
Hai
người ngồi đối diện nhau, Ngôn Mạch ăn cháo trứng muối thịt nạc, ngay
cả bộ dạng khi ăn của anh cũng rất tao nhã, ung dung như đang thưởng
thức món thịt bò bít tết. Bạch Thiên Trương vặn cổ tay, thật sự là sai
lầm! Sớm biết vậy đã không gọi cháo, trước mặt mỹ nam, cô không dám vô
duyên húp cháo xồn xột. Ánh mắt nóng bỏng của cô nhìn chằm chằm vào làn
hơi bay lên từ tô cháo, chỉ dám ăn từng thìa nhỏ nhã nhặn như thục nữ,
lại một thìa nhỏ… Trời ơi, bà đây sắp chết đói rồi!
Một
trận giày vò cuối cùng cũng kết thúc, Thiên Trương theo thói quen cầm
khay định mang đi trả, nhưng Ngôn Mạch lại nhanh hơn cô một bước đỡ lấy,
anh khẽ nhíu mày hỏi, Bạch Thiên Trương chỉ chỉ một chiếc bàn, bóp cổ
tay nhìn bóng lưng cao lớn của Ngôn Mạch. Tuy cô không biết Phong Khuynh
là cái gì, nhưng cô bạn Mễ Nhan Nhan học ngành thiết kế quảng cáo mỗi
khi nhắc đến là mắt sáng như sao giống như ruồi thấy mật, như vậy cũng
đủ biết Phong Khuynh chắc chắn không đơn giản, càng khỏi phải nói đến
Giám đốc Ý tưởng của Phong Khuynh.
Được rồi, hôm nay cô lại được thân phận đại thần như Ngôn Mạch xếp hàng mua đồ ăn cho, sẽ không mọc cánh hóa thành tiên chứ?
Theo
lời đại thần, anh đến thành phố W công tác một tuần, sẽ ở lại đến thứ
Sáu tuần sau. Ngụ ý là Bạch Thiên Trương phải làm công tác chủ nhà cho
tốt, tạo hình ảnh hài hòa giữa khách và chủ. Bạch Thiên Trương gật đầu,
đã hiểu, dù sao chân chó như cô cũng không có nhiều ưu điểm, nếu không
chân chó thì không phải là chân chó.
Giờ
cơm chiều, Bạch Thiên Trương đưa Ngôn Mạch đi tham quan trường đại học
W, bộ dạng đại thần hình như có vẻ rất bận rộn, áy náy nói muốn tạm
biệt, Bạch Thiên Trương tiễn anh đến cổng trường, nhìn chiếc Spyker C8
phong cách lướt đi, nhẹ nhàng thở dài. Không hiểu cảm xúc từ đáy lòng
nổi lên là thoải mái hay là buồn vô cớ.
Mãi
cho đến Chủ nhật, vẫn không có tin tức của Ngôn Mạch, Thiên Trương nghĩ
có lẽ anh còn bận nhiều việc nên cũng không để tâm. Áp phích tuyển
thành viên ban nhạc lòe loẹt dán ở nơi bắt mắt nhất trên bảng thông báo,
lời lẽ trong quảng cáo cũng rất hấp dẫn, Bạch Thiên Trương và Bùi Lăng
Sơ đã hẹn đến phòng làm việc của ban văn nghệ làm phỏng vấn, nhìn thấy
tờ áp phích này, trong lòng cô lại thầm khinh bỉ.
Trước
cửa phòng làm việc là một đám sinh viên khóa sau bọn họ, vẻ mặt vui
mừng một cách kì lạ, trên tay người nào cũng cầm nhạc cụ. Haizzz, Bạch
Thiên Trương sờ cằm nhìn sang, đàn ghi-ta, đàn ghi-ta là nhạc cụ thường
thấy nhất; trong hộp kia có vẻ là đàn violin, một thứ nhạc cụ thanh cao;
ghi-ta bass, nhạc cụ diễn tấu âm trầm trong cả dàn nhạc, cũng không thể
thiếu; nhưng sao lại có cả người cầm kèn harmonica tới đây?! Bạch Thiên
Trương kinh ngạc, nhìn kỹ lại, bên cạnh người cầm harmonica còn có một
người cầm sáo! Đời người đúng là một con đường gập ghềnh ngập tràn kỳ
tích…
Vào
văn phòng, Bùi Lăng Sơ đã ngồi xuống vị trí chính giữa, nhìn thấy Bạch
Thiên Trương đi vào, anh khẽ nhíu mày, giơ cổ tay nhìn đồng hồ: “Cậu đến
muộn, một phút năm giây.”
Bạch
Thiên Trương đang định thở ra, vừa bị nói như vậy, hơi thở nghẹn lại ở
cổ không thể thông được, thật sự ngột ngạt. Nhưng nhìn dáng vẻ tươi cười
nghiêng nước nghiêng thành của Bùi Lăng Sơ, cơn giận lại không thể phát
tác. Cô chỉ có thể yên lặng ngồi xuống bên cạnh Bùi Lăng Sơ.
Cô nhìn xung quanh: “Mọi người đến đủ chưa? Đủ rồi thì bắt đầu.”
Lúc
đó, trong phòng làm việc của ban văn nghệ đang ồn ào tiếng sáo, thỉnh
thoảng xen lẫn âm thanh gào khóc thảm thiết, rung lắc khản tiếng đứt hơi
cũng có, thở than bi phẫn, không ốm mà rên như Lâm muội muội cũng có.
Những người đi qua căn phòng này đều lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, nhanh chóng
chạy mất.
Sau
khi nghe xong mấy thanh niên gào thét theo phong cách Rock and Roll
hoang dã, Bùi Lăng Sơ thản nhiên day day lỗ tai, lạnh lùng nhìn sang
Bạch Thiên Trương đang đờ đẫn bên cạnh: “Tôi khát.”
Bạch
Thiên Trương từ trong cõi tiên trở về, tiện thể còn nuốt nuốt nước
miếng, mờ mịt quay sang. Bùi Lăng Sơ lại vô cùng nghiêm túc nhắc lại:
“Tôi khát.”
Bạch
Thiên Trương khinh bỉ nhìn anh, tính ra chức vụ ở đây, cô không phải là
thấp nhất, những việc bưng trà rót nước này phải do người mới làm, anh
dùng đôi mắt đẹp đẽ đó trừng tôi làm gì?
Một
phút sau, Bùi Lăng Sơ đắc ý nhìn Bạch Thiên Trương bại trận phải đứng
lên đi tìm một ly nước ấm, Bạch Thiên Trương oán thầm: Đây chính là quan
liêu, quá hủ bại!
Hai
giờ sau phỏng vấn chấm dứt, cuối cùng đã sơ bộ chọn ra một số người.
Bạch Thiên Trương như được đại xá, vui sướng tung tăng ra khỏi văn
phòng, chuẩn bị về kí túc xá lên Viêm Hoàng Kỳ Tích. Nhưng vừa mới ra
ngoài, cô trông thấy một người đàn ông đứng trong bóng tối dưới gốc cây,
một người đàn ông anh tuấn, một người đàn ông anh tuấn tay đang cầm bữa
ăn khuya.
Bạch
Thiên Trương đang nhảy, nhìn thấy Ngôn Mạch thì như mất hết sức lực ngã
oạch xuống đất, thầm nghĩ bị đau thì thôi, sao lại để anh trông thấy bộ
dạng mất mặt này của cô chứ…
Đám
người ra khỏi văn phòng sau đó đều tò mò nhìn hai người, vô số ánh mắt
không ngừng quét qua, Bạch Thiên Trương cúi đầu đi đến trước mặt Ngôn
Mạch, hỏi: “Như thế nào mà anh lại đến đây?”
Ngôn
Mạch vô cùng xấu xa cố ý xuyên tạc câu hỏi của cô: “Anh hỏi người đi
đường, mãi mới tìm được chỗ này.” Đưa miến thịt bò nóng hổi trên tay cho
cô: “Ăn đi, quán của ông lão ngoài cổng trường.”
Bạch
Thiên Trương có cảm giác vừa mừng vừa lo, đại thần chắc hẳn chưa bao
giờ làm cái việc mua bữa ăn khuya rồi đứng ngoài cửa chờ người ta, cô
chỉ là một người bình thường nhỏ bé, rốt cục có nên ăn miến thịt bò này
không?
Hai
người chậm rãi quay về kí túc xá, gió bấc đêm đông lạnh cắt da cắt
thịt, Bạch Thiên Trương ăn miến, hơi cảm động ngẩng đầu nhìn người đàn
ông anh tuấn bên mình, cô biết anh cố ý đi ở chỗ đầu gió, chắn gió cho
cô. Cho dù Ngôn Mạch đã rất cố gắng bước chậm, cố gắng kéo dài thời gian
ở bên Bạch Thiên Trương, nhưng kí túc xá của cô đã gần ngay trước mắt.
Ngôn Mạch dừng lại ở cửa ra vào, cúi đầu dịu dàng nhìn Bạch Thiên Trương: “Đến nơi rồi, em vào đi.”
Bạch Thiên Trương lúng túng đáp: “Vâng, vậy, mấy ngày nữa nếu rảnh, em đưa anh đi chơi thăm thú thành phố W.”
Ánh mắt Ngôn Mạch lộ ra chút cảm xúc gì đó, bình tĩnh tự nhiên gật đầu: “Được. Vậy thì làm phiền em.”
Bạch
Thiên Trương hoảng hốt nhìn trong mắt Ngôn Mạch như vừa lóe lên hào
quang đạt được mục đích gì đó, vừa rồi cô đã nói gì? Có phải đã đồng ý
chuyện gì không nên đồng ý không?
Bạch
Thiên Trương ngồi trong xe Ngôn Mạch, không kịp hối hận vì cái sự nhất
thời nhanh mồm nhanh miệng và mềm lòng của mình. Chẳng qua cô chỉ có qua
có lại, khách khí mà thôi, thuận miệng nói vài ngày nữa đưa Ngôn Mạch
đi thăm thú thành phố W, không ngờ vì những lời này, ngày nào Ngôn Mạch
cũng ở cổng trường đợi cô, Bạch Thiên Trương đưa anh đi dạo hết mọi ngóc
ngách, phố lớn ngõ nhỏ, ngày nào cũng phải nhìn gương mặt đào hoa của
anh thật đúng là muốn thử thách sự bĩnh tĩnh của người ta. Thế nên Bạch
Thiên Trương vô cùng đau khổ, làm người không thể dối trá giả vờ quá
khách sáo!
Lại
một lần nữa tạm biệt Ngôn Mạch trong trường học, Bạch Thiên Trương uể
oải, mệt mỏi đi về kí túc xá. Xa xa trong hành lang chợt nghe thấy một
tiếng gào to mà có hóa thành tro cô cũng vẫn nhận ra, lực xuyên thấu
mạnh đến nỗi khiến dì quản lí kí túc phải trưng ra vẻ mặt như mẹ kế, cô
chạy nhanh về phòng, kinh hãi nhìn thấy Mễ Nhan Nhan đang nhảy tránh đòn
trên giường cô, mặt đỏ bừng, nước bọt văng tứ phía.
“Chết
tiệt!” Cô văng tục một câu, kéo Mễ Nhan Nhan từ trên giường xuống, gào
thét: “Mễ Nhan Nhan! Đã nói với cậu bao nhiêu lần là không được đụng vào
giường của tớ rồi mà!”
Mễ
Nhan Nhan rất vô tội buông tay: “Thiên Trương, lần này tớ không ăn bánh
quy trên giường cậu, thật đấy! Tớ chỉ ăn thịt bò khô!”
“Ha
ha ha ha ha ha…” Dư San trông có vẻ hả hê, dùng sách che mặt cười trộm,
Bạch Thiên Trương hung dữ lườm xéo, quay đầu chất vấn Mễ Nhan Nhan:
“Gói đựng thịt bò khô đâu? Mảnh vụn thịt bò trong gói đâu?”
Mễ Nhan Nhan vẫn rất vô tội chỉ một ngón tay lên giường: “Đương nhiên là ở trên kia!”
“…”
Bạch Thiên Trương nhìn ánh mắt long lanh ngập nước sáng như sao của Mễ
Nhan Nhan, thất bại thở dài hỏi: “Rốt cục cậu tới tìm tớ làm gì?”
Mễ
Nhan Nhan buồn bã than thở một tiếng, giọng điệu uyển chuyển, Bạch
Thiên Trương nghe mà nổi hết da gà: “Thiên Trương, cậu nói tớ có nên
tiếp cận người giàu có không?”
“Mễ Nhan Nhan, cậu bị sốt hay thần kinh rồi?”
“Haizz,
cậu không hiểu đâu. Nữ sinh học viện Nghệ thuật bọn tớ cần phải quan hệ
nhờ vả nhiều, bị người ta bao là chuyện rất bình thường, dù sao cũng
hiểu rõ. Nhưng gần đây tớ nghe nói, nữ sinh trường Y nghiêm túc chính
thống như các cậu mà cũng có người bị bao nuôi đấy! Này, có phải thật
không? Cậu có biết không? Cậu có biết gì về nữ sinh đó không?”
Bạch Thiên Trương nghi hoặc lắc đầu: “Tớ không biết, chưa nghe bao giờ, cậu lấy tin này ở đâu?”
Mễ
Nhan Nhan hai tay khoanh trước ngực, ngửa mặt lên trời một góc bốn mươi
lăm độ, dáng vẻ ngưỡng mộ những vì sao: “Tất cả mọi người đều nói,
người kia rất giàu có, đi Spyker C8, Spyker C8 đó!! Gần đây hàng ngày
đều đợi nữ sinh kia ở cổng trường. Trời ơi! Thói đời nay thật sa đọa,
đau xót quá!”
Tim
Bạch Thiên Trương đột nhiên nhảy nhanh vài nhịp, lại nhảy lên, một lúc
sau mới bình ổn lại. Cô bất an nắm tay Mễ Nhan Nhan: “Cậu nói cụ thể
xem?”
Đến đây Dư San hạ cuốn sách đang che trên mặt xuống, biểu cảm nghiêm túc nhìn qua.
Mễ
Nhan Nhan nhún vai: “Là vậy đấy. Rất nhiều người đã nhìn thấy, anh
chàng nhà giàu đó còn mua bữa ăn khuya cho cô nữ sinh kia.”
Bạch
Thiên Trương thất thần, nhất thời không biết phản ứng ra sao. Dư San
thấy tình hình có gì đó bất thường, chuyển nghi hoặc sang Mễ Nhan Nhan,
đắn đo cả buổi mới nói: “Thiên Trương này, thực ra trong trường cũng bàn
tán xôn xao. Có mấy lời nói hơi khó nghe. Nhưng mà cậu đừng để tâm, bọn
họ không hiểu sự tình, bảo sao biết vậy thôi!”
Bạch Thiên Trương mỉm cười hết sức đau khổ: “Tớ muốn chết.” Âm cuối cùng đang run rẩy đã bị Dư San đá bay.
“Thôi đi, cái vẻ không ốm mà rên bi thương đó không hợp với cậu đâu.”
Cuối
cùng Bạch Thiên Trương cũng khôi phục lại bình thường, buồn rầu nói:
“Tiếp tục như vậy cũng không phải là cách. Miệng lưỡi người đời thật
đáng sợ.”
“Vậy cậu tìm anh ta nói chuyện đi, đại thần chắc chắn có biện pháp giải quyết.”
Hai
người bàn bạc xong, kéo nhau xuống căng-tin ăn cơm tối. Bạch Thiên
Trương cảm thấy hôm nay đúng là một ngày xui xẻo, bởi vì phía trước cô,
Tống Văn Phỉ bộ dạng dò xét, cao ngạo đang đi tới, quả nhiên cô ta vừa
mới mở miệng đã sắc như dao: “Bạch Thiên Trương, sao còn tới căng-tin ăn
cơm thế này? Tôi tưởng bây giờ cậu phải ăn hải sâm vây cá chứ.”
Quan
hệ giữa Tống Văn Phỉ và Bạch Thiên Trương có nguồn gốc sâu xa từ khi
nhập học. Tống Văn Phỉ học y tá, cũng là một mỹ nhân, cô ta không thích
ru rú trong phòng như Bạch Thiên Trương, tham gia rất nhiều hoạt động,
vì vậy rất có danh tiếng. Vốn danh tiếng của cô ta có thể tiếp tục kéo
dài, cho đến hôm liên hoan mừng năm mới, trạch nữ Bạch Thiên Trương lần
đầu tiên biểu diễn trên sân khấu, gây kinh ngạc cho toàn trường, danh
tiếng của Tống Văn Phỉ bị sụt giảm. Từ đó Tống Văn Phỉ kiêu ngạo không
đội trời chung với Bạch Thiên Trương. Hơn nữa duyên phận giữa người với
người thực sự rất kì diệu, có một loại người mà bạn chỉ nhìn lần đầu
tiên đã cảm thấy không ưa. Thật không may, Bạch Thiên Trương và Tống Văn
Phỉ đều chính là người không vừa mắt của đối phương, vừa nhìn đã ghét,
thù oán lại càng lớn.
Dư
San không thích nhìn cái kiểu chảnh chọe của Tống Văn Phỉ, cố ý hả hê
nói: “Ôi, vây cá bào ngư ăn chán rồi, cũng phải thay đổi khẩu vị. Tống
Văn Phỉ, cậu đang ghen tức đấy à?”
Tống
Văn Phỉ khinh thường, ngửa mặt lên trời cười một tiếng: “Ha ha! Tôi mà
ghen tức? Cái loại ăn bám đó tôi còn khinh thường! Bạch Thiên Trương,
tôi thật không nhìn ra cậu là loại người như vậy, bình thường giả vờ
thánh thiện hơn người, thực chất bên trong lại phóng đãng!”
Dư San giận dữ: “Cậu nói cái gì hả!”
Trong lúc hai bên giương cung tuốt kiếm, tất cả người trong căng-tin không còn chú ý ăn cơm, chăm chú xem trò vui.
“Dư
San, được rồi.” Bạch Thiên Trương kéo tay áo Dư San, cụt hứng, quyết
định dẹp đường hồi phủ, trước khi đi, cô quay sang Tống Văn Phỉ nở nụ
cười vô cùng rạng rỡ: “Tống Văn Phỉ, cho dù tôi ăn bám, cũng có người
giàu để mà ăn bám. Cậu nhìn xem, sao không có ai tới tìm cậu nhỉ?”
Câu
nói này đã đụng vào nỗi đau của Tống Văn Phỉ, dung mạo là trời sinh,
chắc chắn cô ta không sánh bằng Bạch Thiên Trương. Chỉ có thể thở phì
phì nhìn Bạch Thiên Trương hả hê, nghênh ngang rời đi.
Ngôn Mạch vẫn chưa biết chuyện gì, theo như giao hẹn, tối hôm sau lại đến trường đón Thiên Trương đi ăn cơm.
Cho
đến khi ngồi trong nhà hàng, Bạch Thiên Trương vẫn đang phân vân làm
thế nào để nói với Ngôn Mạch về sự việc đáng xấu hổ này. Ngôn Mạch phong
độ đưa thực đơn cho Bạch Thiên Trương, cô khổ não nên chẳng có tâm tình
chọn món, phất phất tay: “Anh chọn đi, em thế nào cũng được.”
Đồ
ăn nhanh chóng được mang lên, là cua biển, trong đầu Thiên Trương luẩn
quẩn những từ ăn bám, bao nuôi, vô ý thức cầm một con cua bẻ càng. Không
hiểu sao cái càng cua kia cứng quá, không có cách nào bẻ ra được, Thiên
Trương đỏ bừng mặt, tay tiếp tục dùng sức bẻ.
Trong
lòng Ngôn Mạch cũng đang hết sức căng thẳng, tim đập thình thịch, giống
như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nhưng lúc thật sự nói ra khỏi miệng,
ngữ khí lại như mây trôi nước chảy: “Thiên Trương, làm bạn gái anh nhé.”
“Hả??!!”
Thiên Trương vẫn đang ra sức bẻ càng cua, chợt nghe thấy câu nói khiến
người ta kinh sợ, tay gia thêm lực, càng cua bị bẻ gãy, bắn tung tóe ra
bàn.
“…”
Bạch Thiên Trương nhìn bàn tay trống rỗng cùng với cái càng cua đã bị
bắn ra ngoài, bỗng nhiên cảm thấy sống không bằng chết.
Nụ
cười của Ngôn Mạch dần dần có xu hướng mở rộng, khóe miệng kéo dài đến
tận mang tai. Anh cố gắng nín nhịn cơn buồn cười sắp bật ra, che miệng
ho khan hai tiếng, nhìn Thiên Trương đang đỏ bừng mặt: “Anh nói là, em
hãy làm bạn gái của anh, có được không?”
Bạch Thiên Trương cảm thấy sự việc kia đã đến nước không thể không nói, đành lựa lời, từ từ kể rõ tất cả.
Ánh
mắt sâu xa của Ngôn Mạch dần dần trở nên lạnh lẽo, anh không biết Thiên
Trương lại phải gánh chịu áp lực lớn đến vậy, hôm nay thật đúng là loạn
trong giặc ngoài. Nhưng mà ngoại xâm thì còn dễ giải quyết, bên trong e
là không dễ dàng như vậy, phải để Thiên Trương thích anh thì mới là
đường ngay, anh nở nụ cười mê hoặc lòng người, giọng nói dịu dàng, cực
kỳ giống những tên buôn người dùng kẹo dụ dỗ các cô gái trẻ: “Thiên
Trương.”
“Dạ?” Bạch Thiên Trương bị cặp mắt hoa đào của Ngôn Mạch đầu độc, chỉ cảm thấy trước mắt như lóe sáng.
“Em nói những người khác hiểu lầm quan hệ chúng ta là bao nuôi ăn bám đúng không?”
“Vâng…”
“Vậy có phải chỉ cần em làm bạn gái của anh, lời đồn sẽ tự khắc sụp đổ?”
“Hình như là thế…”
“Vậy em có đồng ý không?”
“Em…” Bạch Thiên Trương ngạt thở suýt chút nữa đã đồng ý, bỗng nhiên phát hiện ra có gì đó không đúng, “Không đồng ý!”
Ngôn Mạch chỉ một chút nữa đã thành công, thở dài nói: “Anh không tốt sao?”
Bạch
Thiên Trương cúi đầu dùng đũa chọc chọc chén đồ ăn. Người bình thường
đều thấy được Ngôn Mạch rất hoàn mỹ, nhiều tiền, có năng lực, lại đẹp
trai, học vấn cao, phong thái ưu nhã như con nhà quyền quý. Nhưng cũng
vì quá tốt, cho nên cô mới không thể đồng ý! Nhà cô tuy không phải bần
cùng, cũng có thể coi là gia đình thường thường bậc trung, nhưng so sánh
với gia đình Ngôn Mạch, khác nào cách biệt ngày đêm. Từng cử chỉ, hành
động của Ngôn Mạch đều thể hiện sự tao nhã, cẩn thận, lịch lãm, mà cô
lại thích tùy tiện, thích húp cháo xột xoạt, thích xem phim hoạt hình
não tàn rồi cười ngu ngơ. Hai người họ, hoàn toàn khác nhau! Nếu thật sự
qua lại, chưa nói đến người trong nhà cô phản ứng, hẳn người trong nhà
Ngôn Mạch sẽ phản đối, anh cần phải tìm một người môn đăng hộ đối. Có lẽ
Ngôn Mạch cũng chỉ muốn chơi đùa với cô, nhưng tư tưởng của cô lại
truyền thống, một khi đã quan hệ thì chắc chắn là sẽ trao gửi cả đời, cô
không muốn chơi, cũng không chơi nổi.
Nghĩ
xong, cô ngẩng đầu nhìn Ngôn Mạch: “Ngôn Mạch, để em suy nghĩ thật kỹ
được không?” Nói xong, cô luống cuống đứng dậy chạy trốn, Ngôn Mạch lập
tức đuổi theo, trông thấy Bạch Thiên Trương chặn một chiếc taxi, thoáng
cái đã mất dạng.
Tuy
trong lòng Bạch Thiên Trương rất vô tư thoải mái, nhưng cô vẫn cảm thấy
ánh mắt mọi người trong trường nhìn cô có gì đó không bình thường. Cô
thất bại trở về kí túc xá, Dư San không ở nhà, có lẽ là đi thực kiện kế
hoạch săn bắt mỹ nam của cô ấy. Bạch Thiên Trương bò lên giường, nghĩ
lại dáng vẻ thảm hại của mình, còn bỏ lại Ngôn Mạch ở đó, lại nhớ tới
ánh mắt rất nghiêm túc của anh khi thổ lộ, cô cảm thấy trái tim như bị
đảo lộn.
“A!!”
Cô la lên một tiếng, kéo chăn che kín đầu, đang chuẩn bị làm đà điểu,
trên mặt chợt có cảm giác gai gai, đau đau. Bạch Thiên Trương quơ hai
tay tìm tòi, đột nhiên mò thấy một cái giấy gói thịt bò khô, vụn thịt bò
vẫn đang rơi xuống.
“…” Bạch Thiên Trương im lặng nhìn cái gói giấy, lệ rơi đầy mặt, sao cuộc đời cô lại thê lương đến thế!

