Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Chương 45
Chương 45: Vương tử núi
băng của tôi, tôi không cách nào mở miệng nói với huynh được
Tại sao không giết ta?
Tại sao còn để ta sống?
Ngược lại, ngươi không
giết ta, vậy thì ta sẽ giết ngươi.
Quan hệ giữa chúng ta
chính là như thế.
“Tiểu Tình, nếu có thể,
nàng hãy giết ta đi”, trong mộng, hắn vẫn nói những lời như thế.
Dường như tôi lại thấy
bên ngoài cửa sổ, bóng hình màu đỏ của hắn khẽ phiêu động, giống như cánh bướm
đêm dập dìu.
Ngươi ở đó phải không?
Ngươi ở bên ngoài cửa sổ
phải không?
Ta không thể ra ngoài,
không thể ra ngoài được.
Ta đã không còn thích
ngươi nữa, cho nên, không cần phải xuất hiện trong giấc mộng của ta nữa, có
được không?
Lập tức mở trừng mắt,
tôi cảm thấy trán mình đã ướt đẫm mồ hôi.
Ngoái đầu, lập tức nhìn
thấy bóng người màu đen ngồi bên cạnh.
“Á! Ôi mẹ ơi!”, tôi hét
lên thất thanh, bóng đen bất giác nhảy chồm tới, với tốc độ chóng mặt đã lao
đến trước giường.
Tôi nhắm mắt khẩn cầu:
“Bách quỷ lui đi, bách quỷ lui ngay, tôi không làm chuyện gì xấu xa, đừng đến
tìm tôi nữa!”.
Tôi gặp phải chuyện xui
xẻo gì thế này, ban ngày đụng phải thần Đen Đủi, đêm về nằm mộng thấy Quỷ, đã
hết hay chưa vậy.
“Chớ làm ồn, ta đang
mệt”, sau khi nghe thấy giọng nói uể oải cất lên, tôi thấy bóng đen ấy nằm
xuống giường mình.
Tôi nhận ra đó là giọng
của u Dương Huyền.
Tôi hận không thể cho
huynh ấy một cái bạt tai, lại có cách dọa người chết khiếp như thế sao. Không
bình tĩnh được nữa, tôi nói: “Đi về phòng của huynh đi”.
Chẳng lẽ các người lại
nghiện cái trò này rồi, cả đêm hết người này lại đến người khác cứ phải quay
vòng tiến nhập phòng tôi mới được hả.
Nói thế nào đi nữa tôi
cũng đường đường là một nhành hoa thơm, là một trang kiều nữ đấy.
u Dương Huyền lắc đầu,
rầu rĩ nói: “Hôm nay đến lượt ta trực ban, ở đây lúc nào cũng nguy hiểm. Vả lại,
chúng ta cần phải coi sóc nàng”.
Tôi chán nản. Đám người
này rốt cuộc có bao nhiêu phần trăm tin tưởng tôi đây?
Trừng mắt lườm một cái,
coi như u Dương Huyền là chiếc chăn ấm áp, tôi lại nằm xuống giường.
“Thần kinh”, lầm bầm
trong miệng, tôi xoay người vào trong không thèm đếm xỉa đến nữa.
Một bầu không khí trầm
lặng sau lưng rồi bỗng chốc trở nên căng thẳng vô cùng. Mồ hôi trên mình vừa
mới vì Lưu Niên mà túa ra đầm đìa, giờ cũng đang dần khô.
Nhắm mắt lại nhưng không
sao ngủ tiếp được nữa. Tôi muốn nói chuyện với u Dương Huyền, nhưng chẳng biết
phải nói gì.
Bất chợt, một giọng nói
nhẹ truyền đến, u Dương Huyền chầm chậm áp sát cơ thể tôi, hơi nóng hầm hập cứ
từ từ phả vào tai tôi.
Mặt lập tức đỏ bừng,
khóe miệng không kiềm chế được liền giật giật liên hồi.
“Nè! Nè! Tôi cảnh cáo
huynh, không được làm tôi lung lạc, tôi sẽ phản kháng”, tôi hồi hộp nói.
Tim đập thình thịch.
Tên u Dương Huyền này!
Còn không buông tay ra.
“Nàng nói như thế là hy
vọng ta khiến nàng lung lạc ý chí phải không?”, u Dương Huyền dường như đang
cười, áp sát mặt tôi mà nói.
“Không, không phải như
thế! Khốn kiếp! Buông ra”, tôi hét lên, muốn thoát khỏi vòng tay huynh ấy, ai
biết được là tên tiểu tử này lại cứng đầu như vậy, tôi càng cố giãy ra, huynh
ấy càng ôm chặt.
Tên tiểu tử này, định
lạt mềm buộc chặt hả.
“Đừng cử động, cứ để thế
này đi, nếu không lát nữa thực sự có xảy ra chuyện gì, ta không dám đảm bảo sẽ
không làm gì nàng đâu”, trong lúc tôi ra sức giãy giụa, u Dương Huyền đột nhiên
nói một câu.
Dọa tôi ngay tức khắc im
bặt.
Hu hu! Nam nhân quả là
loài động vật đáng sợ.
Tôi buồn bã rúc trong
lòng huynh ấy, không vùng vẫy nữa.
Thực ra vầng ngực của
huynh ấy rất ấm. Tôi thích tư thế ôm như thế này, nói chuyện như thế này, lưng
tôi dính chặt vào vầng ngực ấm áp ấy, mang lại cảm giác vô cùng an toàn.
“Ta ôm nàng như thế này,
có cảm thấy thoải mái hơn chút nào không? Lúc này hãy vì ta mà gây rối có được
không? Nếu có thể hãy cứ vì ta mà gây rối một chút, như vậy sẽ không cần lại
nhớ đến hắn nữa. Trong mơ, xin hãy chất chứa bóng hình của ta. Đêm nay ta ở bên
cạnh nàng, mong nàng hãy toàn tâm toàn ý vì ta mà xả hết nỗi lòng đi”, u Dương
Huyền nói.
“Huynh cũng là vì tôi
nên mới làm loạn sao?”, tôi dịu dàng hỏi người phía sau, lời vừa thốt ra, tôi
lập tức hối hận.
Thượng Quan Tình à,
không phải não mày bị hỏng rồi chứ, người ta tại sao phải vì mày mà làm loạn cơ
chứ?
“Làm loạn à? Nàng cảm
thấy bản thân nàng có tư cách khiến ta phải làm loạn không?”, u Dương Huyền ở
phía sau hỏi tôi.
Trái tim đột nhiên sững
lại, tôi bỗng cảm thấy mình lạc lối. u Dương Huyền có phải đang trách tôi? Nhất
định là thế rồi.
Vì tôi tự ý làm những
chuyện này, ích kỷ lại tham lam.
“Không...”, tôi cúi đầu
khẽ nói.
“Đúng vậy, nàng chẳng
phải tuyệt sắc giai nhân. Xét về dáng người, nàng được xếp vào loại ‘trước sau
như một’, ngốc nghếch vô đối, buông thả, nhát gan, phiền phức, nàng là một mớ
hỗn độn những thứ tạp nham. Từ trước tới nay ta chưa từng thấy nữ nhân nào ngô
chẳng ra ngô khoai chẳng ra khoai như thế”, u Dương Huyền nói.
“Này! Huynh nói đủ
chưa!”, tôi tức giận, hằm hằm muốn thoát khỏi vòng tay huynh ấy.
Mặt tảng băng chết tiệt
này, khuôn mặt bại liệt chết giẫm kia, sao mà kể ra lắm khuyết điểm của tôi thế
hả?
u Dương Huyền miệng
không ngừng nói, tay lại càng ôm tôi chặt hơn, mặt vùi trong tóc tôi.
“Nhưng tại sao?”, u
Dương Huyền thì thầm hỏi.
Tôi không hiểu, hỏi lại:
“Cái gì tại sao?”
“Tại sao dù ta đã luôn
tâm niệm rằng mình sẽ không yêu bất kỳ người con gái nào trên đời, nhưng cứ mỗi
khi nhắm mắt lại, liền nghĩ ngay tới cô gái lúc nào cũng gây phiền phức là nàng.
Ta cũng từng nghĩ, nàng như thế, có lẽ chỉ là một điều gì đó mới lạ mà ta nhất
thời tìm thấy, vì hiếu kỳ nên ánh mắt mới không cách nào rời đi được. Nhưng
càng sau này ta càng không thể thoát ra, nàng giống như tia nắng, không ngừng
chiếu sáng mọi nơi. Cho nên giữa đám người đông đúc, ta vẫn chỉ nhìn thấy một
mình nàng. Sau này nghĩ lại, à, cô gái chẳng ra làm sao này, lại tỏa sáng đến
vậy, ta rất muốn, rất muốn bước vào ánh hào quang ấy, khi đã bước vào rồi, nhất
định sẽ có một tình yêu ấm áp vô cùng”, giọng nói của u Dương Huyền tựa như
tiếng gió giữa đêm hè, nhè nhẹ mà khoan khoái, thôi miên tôi.
Tôi cười khổ: “Tôi không
phát sáng được”.
u Dương Huyền của tôi,
người tỏa sáng chính là các huynh, tôi chỉ men theo ánh sáng của các huynh mà
thôi.
“Ta cũng từng tự nói với
mình như thế, đáng tiếc là chẳng có tác dụng gì. Đại khái là, mắt ta có vấn đề
rồi. Có lẽ là nghiêm trọng lắm rồi, cũng có thể trái tim ta có vấn đề. Nó hiện
tại, không còn thuộc về ta nữa”.
“Hôm nay sao huynh nói
nhiều thế?”
“Ừm, có lẽ vì đêm nay,
nàng hoàn toàn thuộc về ta”.
Khép mắt lại, duỗi tay
nắm chặt bàn tay của u Dương Huyền, từng ngón tay đan xen nhau.
“Đêm nay, trái tim tôi
cũng thuộc về huynh”, tôi nghiêng đầu, khẽ khàng hôn lên trán huynh ấy, dịu
dàng nói.
Đêm đó, trong giấc mộng
của tôi, trên thảo nguyên tươi xanh, gió thổi hiu hiu, đàn cừu đang thẩn thơ
gặm cỏ, giữa biển hoa thơm ngát, người đang ở bên cạnh chính là vương tử núi
băng của lòng tôi.
Tôi nằm bên cạnh huynh
ấy, cùng nhau nói rất nhiều chuyện, kết thúc chỉ còn vương lại nụ cười tươi
tắn.
Vương tử núi băng của
tôi, vương tử núi băng của tôi, tôi chẳng thể mở miệng để nói với huynh một
câu: “Tôi không thể trở thành nàng công chúa của huynh được, chỉ có thể trở
thành nàng tiên cá của huynh mà thôi”.
Pháp sư đã trao lời nguyền
lên cơ thể, khiến tôi không cách nào mở miệng nói, nói với huynh chân tướng mọi
việc.
Tôi... chỉ có thể biến
thành bong bóng.
* * *
Ngày hôm sau, Hội quần
võ chính thức bắt đầu.
Ngọn núi phía sau lầu
Phong Vân có một lôi đài. Vị trí lôi đài đó ở bên ngoài nhưng lại thông với lầu
Phong Vân ở trong thành.
Quy định của Hội quần võ
như sau, đầu tiên là vòng hỗn chiến, tất cả sẽ cùng đánh cho tới khi trên lôi
đài chỉ còn lại mười người, sau đó mới bắt đầu tiến hành đơn lôi, tức là từng
đôi một lên tỉ thí.
Sau vòng đấu đơn lôi sẽ
chọn ra năm người xuất sắc nhất, ba người trong số đó có thể bay đến lầu Phong
Vân giành được anh hùng lệnh đầu tiên, chính là những người chiến thắng trong
Hội quần võ.
Mỗi môn phái chỉ được
tối đa hai người tham gia.
Vốn tôi muốn mình sẽ
đích thân đăng đài, nhưng thấy các vị chưởng môn phái khác đều không tham gia,
tôi cũng không tiện lên đài nữa.
Suy đi nghĩ lại mấy lần,
tôi chọn u Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt, hai người có võ công giỏi nhất tham
gia tỉ thí.
Hai người bọn họ võ công
cao cường, lại đủ bình tĩnh. Một người yểm trợ, một người tấn công, chắc chắn
có thể giành được anh hùng lệnh.
Trước lôi đài của Hội
quần võ, tôi cùng bọn u Dương Huyền ngồi đối diện với nhóm của Triều Lưu.
Triều Lưu mỉm cười với
tôi, tay nâng chén lên.
Tôi mỉm cười, hồi kính
một chén. Sau khi uống hết chén rượu, tôi mới phát hiện rượu này cũng có sắc đỏ
như máu, tim bất giác lại đập thình thịch.
Tại sao trong tôi lại
xuất hiện một dự cảm không lành thế này.
Nhìn hai người đeo mặt
nạ trên lôi đài, trong lòng thầm hết lần này đến lần khác tự cảnh báo mình:
Không phải suy nghĩ lung tung! Không có chuyện gì đâu, không có biến cố gì xảy
ra đâu.
Trống trận trên lôi đài
đầu tiên đã vang lên, xung quanh ồn ã tiếng hò reo, đám người ngay ngắn đứng
phía sau tôi cổ vũ vang trời dậy đất, tiếng hét đinh tai nhức óc, tôi không
kiềm chế được đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán.
Nè, các ngươi không be
bé cái mồm được hả. Còn kích động hơn cả người đứng trên lôi đài thế hả?
Hoàng Phổ Hiểu Minh tự
nhiên cứ đi qua đi lại như con thoi, sau đó hớt hơ hớt hải chạy đến chỗ tôi.
Tôi đang định hỏi hắn xem đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại cuống cuồng lên như
thế.
Hoàng Phổ Hiểu Minh mặt
mày lo lắng ghé sát bên tai, thì thầm nói với tôi: “Anh hùng lệnh, ít nhất đội
của Triều Lưu cũng có thể lấy được hai cái. Hai thủ hạ của hắn nổi danh máu
lạnh. Tất cả những người đấu với bọn chúng đều sẽ chết thảm. Triều Lưu cố tình
phái chúng đến Hội quần võ lần này”.
Dòng máu chảy trong cơ
thể tôi bỗng trở nên băng lạnh.
Sao có thể? Sao có thể
như vậy?
Như thế Thiếu Nhân và
Mặc Nguyệt, chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm hay sao?

