Phiêu du giang hồ - Tập 2 - Chương 46

Chương 46: Ta đồng ý để
ngươi đả ba chưởng, đều là vì huynh ấy

Tiếng trống trên lôi đài
ầm vang, tôi vốn không kịp thông báo với Mặc Nguyệt và u Dương Thiếu Nhân là họ
không thể đấu lại được với người của Triều Lưu. Càng không kịp ngăn cản, trận
đấu đã bắt đầu.

Trên lôi đài, sống chết
có số.

Trong Hội quần võ, đây
là quy định cơ bản nhất.

Tôi lo lắng, thực sự lo
lắng, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi, nhưng hoàn toàn không biết phải làm thế nào.

Vì người trên lôi đài,
đã bắt đầu hỗn chiến.

“Tại sao Triều Lưu lại
phái những kẻ đó đến, lẽ nào không sợ đắc tội với người khác sao?”, tôi ngồi
như đóng đinh vào ghế, không thể xông lên lôi đài được, cúi đầu nhẹ giọng hỏi
Hoàng Phổ Hiểu Minh.

Sắc mặt Hoàng Phổ Hiểu
Minh cực kỳ khó coi, khẽ hỏi: “Cô cảm thấy hắn sợ đắc tội với ai?”

Chỉ một câu hỏi đó thôi
cũng khiến tôi im bặt.

Đúng vậy, Triều Lưu
chính là loại người như thế!

Ngước mắt nhìn về phía
xa, tôi phát hiện Triều Lưu đang nhìn mình, đột nhiên hắn nở một nụ cười, mặt
nạ hình nửa con bướm kết hợp với một nửa khuôn mặt kia, tạo nên sắc màu quái
dị.

Trái tim tôi lại đập
loạn lên, mọi suy tư trở nên rối bời.

Tôi không hiểu Triều Lưu
định làm gì?

Đột nhiên lại nhớ tới
lầu Phong Vân, là nơi đầu tiên tôi và hắn trùng phùng.

Tôi đau buồn nghĩ đễn
một khả năng, đó chính là, tôi đang bị báo thù, vì hôm đó đã dùng lời lẽ cay
nghiệt, không kiêng dè làm mất mặt hắn, cho nên ngày hôm nay hắn muốn ăn miếng
trả miếng tôi.

Không xong rồi, bọn Mặc
Nguyệt chắc chắn phải đấu với thủ hạ của Triều Lưu, tôi phải ngăn cản cuộc tỉ
thí này.

Đứng bật dậy, tôi đang
định xông lên võ đài hét vang, ngay tức khắc bị u Dương Y kéo lại.

Tôi phẫn nộ nói: “Ta
phải đi ngăn họ”.

“Người hồ đồ rồi sao,
đây là Hội quần võ, không phải hậu viện nhà chúng ta”, u Dương Y hằn giọng nói.

Tôi cũng nổi trận lôi
đình, hét lên: “Nhưng họ đang gặp nguy hiểm”.

Tiếng hoan hô khắp nơi,
tiếng gào thét như sấm vang đã át đi cả giọng nói của chúng tôi.

Tay u Dương Y run rẩy,
đột nhiên giơ cao, dọa tôi ngay tức khắc nhắm mắt lại.

Trong lòng thầm không
muốn đón nhận. Có lẽ đây là lần đâu tiên u Dương Y vung tay định đánh tôi như
thế.

Cái bạt tai trong dự
liệu không hề giáng xuống. Tôi len lén mở mắt ra, nhìn người trước mắt từ từ
quỵ xuống.

Trước mắt tôi, giống như
ngày đó, chàng kỵ sĩ đang quỳ trước mắt tôi, nhưng không hiên ngang ngẩng cao
đầu.

Huynh ấy dịu giọng nói:
“Mong trưởng muôn hãy suy nghĩ lại”.

Người này, trong ký ức
của tôi là chàng trai thanh bạch như tờ giấy trắng, thích cười nhạt, thích dùng
thành ngữ khiến tôi phải đau đầu chóng mặt, nhưng hiện tại, huynh ấy lại không
hề nói ra bất cứ câu thành ngữ nào.

Tôi rất buồn, rất buồn.

u Dương Y, tôi đã làm
tổn thương huynh, có phải không?

Tôi như tiểu nha đầu xấu
tính ương bướng, tại sao huynh không thể mặc kệ tôi, đừng quản chuyện của tôi
nữa.

Đôi môi nhất định đã rất
nhợt nhạt, rung động, tôi giơ tay kéo huynh ấy dậy, rầu rĩ nói: “Ta không đi,
ta không hét, ta sẽ ngồi lại đây, được chứ. Ngươi đứng dậy đi”.

u Dương Y ngẩng đầu lên,
nói: “Người đồng ý với thuộc hạ? Chắc chắn?”

Lúc này tôi thực sự chỉ
muốn khóc. Bởi vì đã thay đổi dung nhan, huynh ấy nhất định không thể xác định
chính xác tâm trạng của tôi. Bởi vì đã đổi thân phận, huynh ấy cũng không thể
gọi tôi một tiếng Tiểu Tình nữa.

Cho nên, tôi không biết
nên thể hiện tâm trạng của mình lúc này thế nào.

u Dương Y, tôi không thể
buông xuôi được, tôi chỉ là, chỉ là, lo lắng cho họ mà thôi.

Tôi rất muốn gọi tên
huynh ấy, chỉ cần được gọi một lần thôi cũng tốt. Như thế có thể huynh ấy sẽ
hiểu được tâm trạng của tôi.

“Ừm, ta chắc chắn, đứng
dậy đi.”

Đúng lúc tôi ngồi trở
lại vị trí, Hoàng Phổ Hiểu Minh đột nhiên tiến đến thầm thì bên tai: “Thủ hạ
của cô thật lợi hại”.

Tôi tức giận trừng mắt
nhìn hắn: “Ngươi còn nói mấy điều thừa thãi đó, ta sẽ giết ngươi”.

Hoàng Phổ Hiểu Minh rụt
cổ lùi lại.

Ánh mắt lại lần nữa
hướng lên võ đài. Lúc bắt đầu, rất nhiều người trên đài đã rút lui, thậm chí có
người còn không thở được.

Đột nhiên tôi nhớ tới
đấu trường La Mã. Ngày đó và bây giờ, người và sư tử quyết đấu có khác biệt gì
chứ? Vận mệnh của đấu sĩ thời La Mã chẳng qua cũng giống như những người trong
võ lâm lúc này, người trước ngã xuống, người sau tiếp tục, chỉ với hy vọng
chiếm được danh vị mà thôi.

Chết là niềm vinh hạnh.
Chỉ duy nhất lần này thôi.

Cũng chẳng có thời gian
mà nghĩ đến chuyện sống chết của người khác, hiện tại tôi đang cố gắng tìm kiếm
bóng hình u Dương Thiếu Nhân và Mặc Nguyệt.

Khi tôi tìm thấy thì
cũng là họ đang đấu với người của Triều Lưu.

Tôi căng mắt quan sát,
không dám chớp dù chỉ một giây.

Ông Trời ơi, cầu xin
ông, cầu xin ông chớ để họ xảy ra chuyện gì.

Miệng tôi thầm lẩm bẩm
khẩn cầu như thế.

Cầu cho trên võ đài rộng
lớn này, nhanh nhanh chỉ còn lại mười người thôi.

Nhưng hiện tại, trên võ
đài vẫn còn tận mười mấy người. Cho nên, Mặc Nguyệt và u Dương Thiếu Nhân vẫn
phải quần đấu với họ.

Có vẻ không phân cao
thấp.

Kiếm của u Dương Thiếu
Nhân và kiếm của đối phương không ngừng có những va chạm nảy lửa.

Võ công của Mặc Nguyệt
so với đối phương dường như có cao hơn một bậc, nhưng huynh ấy cũng không được
thoải mái cho lắm, vì đối thủ là một kẻ cực kỳ đeo bám.

Cục diện thế này, tôi
cũng thấy an tâm phần nào.

Chí ít, họ vẫn còn chống
đỡ cho đến khi trên võ đài chỉ còn lại mười người. Như thế khi đến lôi chiến
thứ hai sẽ có thể dốc sức giành được chút thắng lợi.

Nhưng tính toán của tôi
sâu xa trời biển thế nào, trăm phương ngàn kế ra sao, vẫn thiếu một nhân tố, đó
chính là Triều Lưu.

Buổi chiều nay, ánh
dương vẫn tươi đẹp giống như mấy ngày trước, cây cột trụ trên lôi đài sắc đỏ,
lá cây xanh thẫm tung bay ngập trời. Đám người huyên náo, nhiệt tình cổ vũ.
Trên lôi đài là cuộc giao đấu võ và võ.

Rõ ràng hôm nay là một
ngày rất đẹp.

Rõ ràng là như thế.

Nhưng xuyên qua ánh
dương rực rỡ đó, tôi lại cảm thấy tên nam nhân kia đang dịu dàng mỉm cười nhìn
mình, nụ cười ngọt ngào trên nửa khuôn mặt của hắn. Đằng sau chiếc mặt nạ, chắc
chắn lộ rõ niềm vui. Sau đó hắn hành động rất nhanh, nhưng trong mắt tôi, động
tác ấy cơ hồ như một cảnh quay chậm.

Tôi thấy hắn duỗi tay,
nhẹ nhàng phóng ra một chiếc lá, chiếc lá kia tựa như đôi cánh dài, bay rất
nhanh về phía u Dương Thiếu Nhân.

Tôi ngay đến cơ hội phản
ứng cũng không có, tức khắc đã nhìn thấy chân Thiếu Nhân bị lá cây găm trúng
liền khuỵu xuống. Nhân lúc sơ hở, kiếm của đối phương ngay lập tức đâm thẳng về
phía huynh ấy.

Tôi nhìn thấy, nhìn thấy
máu chảy ra.

u Dương Thiếu Nhân từ từ
ngã xuống, còn ở phía đằng kia khi chứng kiến cảnh đó, nụ cười liền treo trên
gương mặt Triều Lưu.

Tay run lên bần bật, đầu
như muốn nổ tung.

Nếu, nếu tôi không đưa
ra cái chủ ý ngu ngốc đó.

Nếu, nếu u Dương Thiếu
Nhân không phải đem nội lực truyền cho tôi.

Nếu, nếu tôi không gặp
gỡ Triều Lưu.

Nếu, nếu tất cả đều
không hề xảy ra, nếu tôi không xuyên không đến nơi này, nếu tôi không gặp họ.

Thì có lẽ, u Dương Thiếu
Nhân sẽ không trở nên như thế.

Tôi xin lỗi, u Dương Y.

Tôi... không thể không
đi.

Chẳng còn chút khí lực
để tiếp tục suy nghĩ, tôi nhìn thấy mũi kiếm thứ hai của tên kia đã sẵn sàng
đâm về phía u Dương Thiếu Nhân. Mặc Nguyệt định lao đến cứu nhưng không sao
thoát được sự đeo bám của đối thủ.

Lập tức phi người lên
cao, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi lao thẳng đến bên u
Dương Thiếu Nhân.

Tôi nghĩ, mình đã vận
hết toàn bộ công lực cùng nộ khí khi tung ra một chưởng về phía thuộc hạ của
Triều Lưu.

Tên đó bị dính chưởng
lực quá mạnh, liền thổ huyết, bay ra rất xa rồi ngã quỵ trên đất.

Tôi vòng tay ôm lấy u
Dương Thiếu Nhân, lo lắng hỏi: “Huynh sao rồi?”

u Dương Thiếu Nhân thở
hổn hển nói: “Nàng... nàng không nên ra đây”.

Trái tim yếu đuối của
tôi lại như tan chảy.

Huynh chết đến nơi rồi
còn bảo tôi đứng dưới mà nhìn được sao.

Tiếng bàn tán vang lên
bốn phía, người trên võ đài đều ngưng chiến. Tôi biết, tất cả bọn họ đều đang
đợi để xem trò hay.

Hội quần võ thật sự đã
ngột ngạt quá lâu rồi, cũng nên để tôi hoạt náo một chút.

“Không biết Lê chưởng
môn có ý gì đây?”, có người nói, chính là kẻ đã đánh lén u Dương Thiếu Nhân.

Là kẻ tôi đã từng yêu
say đắm.

Thực ra tôi đã biết từ
lâu, biết rằng mình đã yêu một người không nên yêu. Nhưng tôi lại cứ ngốc
nghếch cho rằng, yêu hắn là chuyện riêng của bản thân mình, chẳng hề liên lụy
đến người khác.

Tôi thực sự không ngờ,
mình đã vì hắn mà làm tổn thương những người bên cạnh, mọi nguồn cơn đều bắt
nguồn từ hắn.

Hắn vẫn giống như ngày
ấy, giống như bông hoa sắc đỏ tựa máu.

Rất đẹp, nhưng... quá
nặng nề.

Triều Lưu, ngươi đang
bức ép ta, là ngươi ép ta phải hận ngươi.

Chính từ khoảnh khắc
ngươi ra tay, ta đã quyết bản thân mình phải hận ngươi.

“Ta không muốn thuộc hạ
chết như thế này. Hắn có lý tưởng và tham vọng cao đẹp, còn phải cống hiến
nhiều cho võ lâm. Chỉ vì thể lực không tốt mà phải chết ở đây thì thật đáng
tiếc. Cho nên, ta lên đây để thay hắn tỉ thí”, quay người, tôi nói với Triều
Lưu.

u Dương Thiếu Nhân nắm
chặt tay tôi, không muốn để tôi tiếp tục nói.

Đôi mắt huynh ấy như hai
viên thủy tinh trong suốt vậy, tôi dịu dàng nói với huynh ấy: “Yên nào, lát nữa
sẽ ổn thôi, chỉ lát nữa thôi, tôi sẽ đưa huynh khỏi chốn này”.

Để huynh ấy ngồi chắc
chắn, tôi đứng thẳng người, nói lớn: “Hôm nay, ta vi phạm quy củ, cũng nên chịu
trừng phạt tương ứng. Ta đã làm trái quy định, đả thương thuộc hạ của Thanh
Điệp đại nhân. Vậy ta xin nhận ba chưởng của Thanh Điệp đại nhân, sau đó đảm
nhiệm vị trí của thuộc hạ tiếp tục thi đấu”.

Triều Lưu, ta bằng lòng
nhận ba chưởng của ngươi, chỉ vì u Dương Thiếu Nhân. Dù ngươi có nhận ra hay
không, có để tâm hay không.

Tôi nghe thấy giữa thâm
sơn cùng cốc vọng lại giọng nói của chính mình. Rồi lại nghe thấy tiếng huyên
náo rộ lên.

Tôi mỉm cười.

Náo nhiệt chính là thứ
các ngươi cần, tôi sẽ hoàn thành tâm nguyện của các người.

 

Báo cáo nội dung xấu