Đến đây nào, bác sĩ của anh - Chương 20
Chương 20: Cuộc gặp gỡ tình cờ ở quán cà phê (1)
Tô Nhất Minh từ bệnh
viện lái xe về nhà, tâm trạng vui như Tết. Vừa về đến nhà anh phát hiện chị
giúp việc vàng đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chồng của chị ta đã xuất viện, còn
chị ta lúc nào cũng cảm thấy có lỗi với tiền mà Tô Nhất Minh cho, chẳng thèm để
ý đến những lời an ủi của Tô Nhất Minh đã vội vàng trở lại làm việc.
Buổi chiều Tô Nhất
Minh gọi cho Trình Vũ Phi mấy cuộc điện thoại, muốn hẹn cô ra ngoài ăn cơm
nhưng cô không bắt máy, điều này ít nhiều làm anh cảm thấy có chút thất bại.
Nhưng anh vẫn tự an ủi mình, bác sĩ Trình cổ hủ chắc cần thời gian để tiếp nhận
tình yêu bỗng dưng ập đến của mình. Hơn nữa mấy ngày này còn có hai phiên đấu
thầu, anh cần phải chuẩn bị những bước cuối cùng.
Tô Nhất Minh soi
gương thấy mình đẹp trai lên rất nhiều, quầng thâm trên mắt đã mờ dần, nhưng
người khác vẫn có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ mất mặt một chút. Tô Nhất Minh là
người rất trọng thể diện. Nhưng là một thương nhân, Tô Nhất Minh cảm thấy sĩ diện
của thương nhân cũng chẳng cao quý hơn cặp mông của gái đứng đường là mấy, đều
là vì tiền cả. Cho nên vì lợi nhuận cho năm sau, anh quyết định sẽ tham dự đấu
thầu với bộ mặt gấu trúc này. Công tác chuẩn bị đã xong, cần đầu tư thì cũng đã
đầu tư rồi, thành bại quyết định bởi lần tham dự này.
*
**
Thương vụ thứ nhất
thành công ngoài mong đợi, nghe nói mấy ngày trước đối thủ truyền kỳ Mã Dế Nhũi
đã bỏ lỡ một cuộc đàm phán quan trọng có hẹn trước với một khách hàng, tuy còn
có đối thủ khác nhưng ở vùng Hoa Đông này, hai người họ thực lực có thể nói là
hơn những đối thủ khác một bậc. Thắng được thương vụ này Tô Nhất Minh lấy làm đắc
ý, mặc dù đối tác có ngây người ra một chút khi nhìn thấy bên mắt gấu trúc của
anh, nhưng đã lăn lộn rất lâu trên thương trường, anh cứ vờ như không phát hiện
ra điều đó.
Thương vụ thứ hai
cũng ký kết một cách thuận lợi, nghe nói Mã Dế Nhũi vẫn chưa trở về, điều này
khiến Tô Nhất Minh cảm thấy kỳ lạ. Theo tính cách của lão Mã dù cho có bị què
chân cũng không từ bỏ, liên tục bỏ qua hai thương vụ làm ăn lớn là điều không
bình thường chút nào. Anh thậm chí nghi ngờ lão Mã không biết có còn trên đời nữa
hay không? Thương vụ này đối thủ cạnh trạnh có mạnh hơn một chút, nhưng may mà
anh đã có sự chuẩn bị chu đáo từ trước, đối tác cũng là chỗ quen biết, vì vậy
tuy có chút vất vả, mấy ngày sau hợp đồng đã được ký kết.
Về đến nhà anh hỏi
thăm người ta mới biết được thì ra thời gian này tâm trạng của anh không được tốt
nên hầu như ngăn cách với thế giới bên ngoài, anh không biết rằng tin tức nóng
hổi nhất gần đây là tuyết rơi dày đặc kèm mưa đá ở vùng Hoa Nam, giao thông bị
tê liệt, các phương tiện thông tin liên lạc gián đoạn, rất nhiều người bị mắc kẹt
ở thành phố G, không thể về nhà đón Tết. Mã Đức Thuận gặp phải cơn bão tuyết
trăm năm có một, chắc chắn cũng đang bị mắc kẹt ở thành phố G. Nghe xong tin
này, Tô Nhất Minh trầm ngâm soi mình trước gương hồi lâu, đạo lý Tái Ông mất ngựa
chưa chắc là họa mặc dù anh đã biết từ rất lâu nhưng chưa bao giờ lại khắc cốt
ghi tâm như lần này. Nghĩ đến đó Tô Nhất Minh tự thưởng cho mình một ly rượu, vừa
chúc mừng mình vừa chia buồn với lão Mã.
Tô Nhất Minh không
hề biết rằng lúc này đây đối thủ truyền kiếp Mã Tứ Thuận đang buồn rầu như đưa
đám vì bị mất một khoản lớn nhân dân tệ. Anh ta là người không bao giờ chịu thất
bại. Máy bay hoãn cất cánh, anh ta chạy ngay đến ga tàu hỏa, không ngờ ở đây
người đông như nêm, còn khủng khiếp, tàn tạ hơn cả ở sân bay, sau đó anh ta gọi
điện khắp nơi xem có thể ngồi xe đường dài được không. Anh ta định thoát khỏi
thành phố G trước đã rồi đổi đi máy bay sau, nhưng vẫn chẳng nhận được tin tức
khả quan nào. Thế là anh ta nhờ mấy người đi nghe ngóng tin tức, ở đâu giao
thông phục hồi anh ta đều nắm được tin trước tiên.
Đáng tiếc là trời
không chiều lòng người. Anh ta bị mắc kẹt ở đó bảy ngày trời, bỏ lỡ buổi đàm
phán với đối tác. Bảy ngày ba thương vụ. Anh ta đã mất ba thương vụ lớn vào tay
kẻ khác, trong đó có hai cái bị Tô Nhất Minh nẫng mất. Anh ta nguyền rủa không
thương tiếc những đối thủ đã cướp mất hợp đồng của mình bằng những lời độc ác
nhất. Nguyền rủa nhiều lần mà anh ta chẳng thấy mối hận trong lòng mình được giải
tỏa tí nào, đành tức giận ngước mặt lên hỏi ông trời.
Bầu trời phương Nam
lúc nào cũng trong xanh vậy mà lúc này đây lại lộ bộ mặt u ám như người chết.
Gió phương Bắc thổi đến từng cụm mây vàng, nhân tiện thổi bay mái tóc điểm bạc
của Mã Tứ Thuận, khiến cho lão Mã vừa qua tứ tuần đã trào dâng một niềm bi thiết.
Mã Tứ Thuận càng nghĩ càng đau lòng, Tứ Thuận, Tứ Thuận, chẳng lẽ chỉ thuận lợi
đến năm 40 tuổi thôi sao? Mã Tứ Thuận ruột gan bời bời, cảm thấy cha mẹ đặt nhầm
tên cho mình rồi, nên đặt là Mã Thất Thuận, Mã Bát Thuận mới phải, hay là triệt
để một chút, đặt Mã Bách Thuận có phải hay không.
Tô Nhất Minh từ tốn
nhấp một ngụm rượu, lắc qua lắc lại ly rượu một cách tao nhã, bỗng nhớ đến
Trình Vũ Phi. Thành công của anh hôm nay cũng là nhờ công của cô ấy. Bởi thế
anh gọi cho Trình Vũ Phi nhưng cô không bắt máy.
Gượng cười đau khổ
anh nhắn một cái tin: Người tính không bằng trời tính. Vì bị thương ở mắt mà
không đi được thành phố G, mất một thương vụ làm ăn, không ngờ trong họa có
phúc, thoát khỏi trận tuyết ở phương Nam, kiếm thêm được hai thương vụ nữa.
Trình Vũ Phi hồi âm
rất nhanh: Họa phúc khôn lường.
Tô Nhất Minh vừa
vui vừa ngạc nhiện, tìm trong điện thoại biểu tượng mặt cười đá lông nheo gửi
đi.
Trình Vũ Phi lại trả
lời: Mắt giám đốc Tô vẫn chưa khỏi à? Sao mắt bên trái không mở.
Tô Nhất Minh ngây
người ra, xem lại biểu tượng mà mình vừa gửi đi, quả thật là nhắm mắt bên trái,
bỗng cảm thấy vui vui, cười toe toét nhắn tiếp, còn kèm thêm biểu tượng lè lưỡi
nghịch ngợm: Nước trong tất không có cá, là lãnh đạo thì phải mắt nhắm mắt mở
thôi.
Trình Vũ Phi không
chậm trễ phản ứng: Sâu sắc. Nhưng sao lưỡi lại to thế kia?
Tô Nhất Minh đáp: Có phải là do trúng độc của ai đó
không nhỉ? Hôm đó hình như tôi đã nếm phải… phân?
Trình Vũ Phi vội vàng né tránh: Cạo đầu lúc nào thế?
Tô Nhất Minh nhìn biểu tượng đầu tròn tròn không có
một cọng tóc bất giác bật cười: Vừa nãy. Cạo đầu lập lời thề quyết tán tỉnh cho
được bác sĩ nhân dân.
Phía bên kia không có tín hiệu hồi âm, Tô Nhất Minh
đợi một lát, thu lại nụ cười, gọi điện sang, không ai bắt máy. Bỗng cảm thấy
như bị dội một gáo nước lạnh, trái tim đang phơi phơi bỗng rơi xuống vực thẳm.
Cô ấy cố tình không nghe điện thoại. Có thể trò chuyện,
có thể nói đùa nhưng không thể đề cập đến tình cảm nam nữ. Ý của cô ấy đã quá
rõ ràng, cô ấy chẳng có tình cảm gì với mình cả.
Tô Nhất Minh bỗng thấy nhói trong tim, uống liền mấy
ngụm rượu, ho sặc sụa. Hình như đã rất lâu rồi, anh chưa bị người phụ nữ nào cự
tuyệt, phụ nữ muốn lấy lòng anh nhiều vô số. Quanh anh lúc nào cũng tràn ngập
hoa thơm cỏ lạ. Tuy cũng cảnh giác trước những ý đồ của họ nhưng anh cũng cảm
thấy khoái trá, lúc nào cũng tít mắt nên không phân biệt được bắc nam đông tây.
Còn Trình Vũ Phi, theo đánh giá của bản thân, tướng
mạo thanh thoát, dáng người thon thả, có cá tính, nhưng tuổi hơi nhiều một
chút. Phụ nữ sắp tuổi băm giống như một đóa hoa hồng đã nở hết, chỉ chốc lát nữa
thôi sẽ héo úa tàn tạ. Những phụ nữ như vậy chẳng có tư cách gì mà kén cá chọn
canh. Có một đại gia giàu có chủ động theo đuổi mà còn lên mặt làm kiêu, phủi
tay từ chối. Điều này khiến Tô Nhất Minh cảm thấy bẽ mặt, tựa như dùng hết sức
để đánh một trận mà cuối cùng lủi thủi về tay không, thật quá ê chề.
Tô Nhất Minh ngồi thừ ra trên giường rất lâu, bỗng định
thần lại. Vớ vẩn! Sao càng làm càng mất mặt thế nhỉ? Chỉ là một cô gái mà làm ầm
ĩ lên như thế có đáng không? Chắc chắn vì gần đây nhốt mình ở nhà quá lâu, âm
dương mất cân bằng rồi! Phải nhanh tìm một người phụ nữ để lấy lại sức lực mới
được. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì Lục Dã Bình gọi đến. Lục Dã Bình đoán vết thương
của Tô Nhất Minh đã lành, chắc có thể gặp bộ ngực cỡ D rồi nhưng lại chưa thấy
phản ứng tích cực nào từ Tô Nhất Minh nên cứ trù trừ, lòng như lửa đốt bèn gọi
điện nhắc khéo.
Tô Nhất Minh đã phấn chấn lên nhiều liền hẹn gặp người
đẹp ở một quán cà phê vô cùng lãng mạn, tuy lúc ngủ dậy anh có chút ân hận, lúc
trước uống hơi nhiều nên đầu óc hơi choáng váng, ảnh hưởng đến tài ba hoa chích
chòe nên cảm thấy thời điểm này không thật thích hợp để hẹn người đẹp.
*
**
Trời âm u, tuy chỉ mới buổi chiều nhưng cảm giác như
nhập nhoạng tối, lại thêm ánh đèn leo lét trong quán cà phê khiến bầu không khí
có gì đó mờ ám, bí ẩn. Tiếng hát vọng lại lúc có lúc không, giống như một cánh
bướm yếu ớt đang bay chập chờn trong quán, điểm lên trán mỗi người cảm giác ngứa
ngứa rồi lại bay như trốn chạy đi nơi khác.
Tô Nhất Minh ôm đầu chóng mặt, uống một ngụm cà phê,
nhìn đồng hồ. Mặc dù anh đã nói khéo Lục Dã Bình đừng xuất hiện nhưng hắn ta lại
nói chiều nay rỗi, cũng muốn đến cho vui, còn thề thốt với Tô Nhất Minh: “…Lúc
nào cậu muốn tôi biến, chỉ cần ra hiệu là tôi lập tức biến ngay.”
Cô gái vừa bước vào, mắt Tô Nhất Minh đã sáng lên:
tướng mạo bắt mắt, thân hình bốc lửa, trang điểm hợp thời trang, nhất là khi cô
ta cởi áo khoác ngoài, để lộ bầu ngực căng tròn phập phồng sau làn áo bó sát
khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng chẳng thể ngồi yên.
Họ của cô gái cũng là họ của người đẹp: Tần. Cô Tần
sôi nổi phóng khoáng, ăn nói lại nhã nhặn, có duyên, cứ thế anh một câu em một
câu mà trở nên thân thiết. Tô Nhất Minh rất hài lòng, xem ra người đẹp giỏi
giang vẫn còn đầy ra đấy, thò tay ra là tóm được cả nắm, chẳng cần phải sống chết
trèo lên cái cây già cỗi ở bệnh viện làm gì. Nghĩ đến đây tim anh bỗng nhói lên
một cái nhưng nhanh chóng cười đáp lễ với cô Tần.
Tiếc là phụ nữ giỏi giang nhiều nhưng phụ nữ thô thiển
cũng chẳng ít. Cô Tần dù sao cũng còn rất trẻ, chưa biết kiềm chế, cứ muốn đánh
nhanh thắng nhanh. Giới thiệu với nhau một chút về gia cảnh thân thế, cô ta
nhanh chóng chuyển đề tài sang tài sản của Tô Nhất Minh.
“Em nghe giáo sư Lục nói công ty anh ở trung tâm
thành phố?”
Tô Nhất Minh trong lòng cảnh giác, nhưng vẫn giữ nụ
cười rạng rỡ trên môi, “Ở cao ốc P.”
“Ồ! Tiền thuê văn phòng trong tòa nhà đó rất đắt
đúng không?”
“Không đắt lắm.. một tầng lầu không quá ba triệu một
năm.”
“Ồ! Giáo sư Lục còn nói… anh có mấy xưởng sản xuất ở
khu tam giác Trường Giang đúng không?”
Tô Nhất Minh ậm ừ một tiếng, mắt liếc Lục Dã Bình sắc
như dao, tên này bán mình như bán một con heo béo núc ních đây mà! Toàn bộ tài
sản của mình hắn ta đều đã báo cáo với cô Tần rồi, cô gái này có lợi gì cho hắn
ta chứ?
Nghĩ như vậy trong lòng Tô Nhất Minh cảm thấy không
vui. Tô Nhất Minh rất hào phóng với phụ nữ nhưng đồng thời cũng có những giới hạn
đối với họ. Anh tình nguyện vung tiền vì họ, tình nguyện để họ xài tiền của
anh, nhưng với điều kiện là họ không chỉ yêu tiền của anh. Sức công phá của tiền
quả thật quá lớn, bất cứ thứ gì, cho dù có trong sáng đẹp đẽ đến đâu chỉ cần vướng
vào tiền là đều thay mùi đổi vị.
Cũng vì tiền mà hôn nhân là thứ anh vô cùng khao
khát nhưng cũng vô cùng sợ hãi. Hay là ký hợp đồng tiền hôn nhân, nhưng lại thể
hiện anh chẳng có thành ý, còn không có hợp đồng thì đến khi li hôn lại phải
chia một nửa gia tài của mình, đó là việc khiến anh cảm thấy rất đau đầu, một mặt
là tiền mình kiếm được không dễ dàng chút nào, mặt khác phải chịu ấm ức như vậy
chẳng hề thích thú. Có lẽ đây chính là một trong những lý do khiến Tô Nhất Minh
cứ trù trừ chuyện hôn nhân, còn về tình cảm, anh cũng không quá nhập tâm, mà
cũng chẳng dám quá nhập tâm…
Tô Nhất Minh có một người bạn thân là luật sư,
chuyên thụ lý các đơn ly hôn phân chia tài sản. Tô Nhất Minh đã từng đến văn
phòng anh ta ngồi cả nửa buổi, chứng kiến từng lượt từng lượt người đến nhờ tư
vấn pháp luật, đông vô kể. Tô Nhất Minh nhìn thấy một cô gái trẻ trung xinh
tươi, trong lòng bỗng dậy lên một mối thương cảm, còn trẻ tuổi đáng yêu như thế
mà đã không may bị đàn ông từ bỏ.
Ai ngờ sau đó cậu bạn thân cười nhạt một tiếng, “Đâu
có! Cô ta chưa kết hôn! Vừa câu được
một anh xã rùa vàng, muốn đến hỏi xem làm thế nào, sau này ly hôn có được chia
nhiều hơn hay không!”
Tô Nhất Minh theo bản
năng cảm thấy cậu bạn đang nói dối. Không ngờ luật sư nhà ta nổi xung lên, lập
tức ôm một đống hồ sơ mà mình từng thụ lý đưa cho Tô Nhất Minh xem, tất cả đều
là phụ nữ cậy nhờ sự giúp đỡ của mình để hưởng khối tài sản nhiều nhất có thể từ
những “con cừu béo ngậy”. Cậu ta gọi những người đàn ông nhiều tiền lắm của, những
khách hàng của mình là “con cừu béo ngậy”, chắc mình cũng chẳng thoát khỏi cái
danh xưng ấy. Quá ngán ngẩm khi nghe những chuyện như vậy, Tô Nhất Minh kiếm cớ
đánh bài chuồn.
Trong cái thế giới
quý tộc của Tô Nhất Minh cũng có rất nhiều bằng chứng hùng hồn như thế, bởi vậy
Tô Nhất Minh luôn đề cao cảnh giác với loại phụ nữ kết hôn có mục đích rõ ràng,
nhất là những người quan tâm đến tài sản của mình. Tuy nhiên thật ra anh cũng
biết, trong đó cũng có một số người tốt bị mình nghĩ oan. Đối với những cô gái
đoan chính, yêu là để tiến tới hôn nhân, kết hôn thì tự nhiên phải biết rõ gia
cảnh. Nhưng anh không thể thuyết phục bản thân rằng bọn họ muốn nhanh chóng kết
hôn không phải vì tiền của mình.
Thế là Tô Nhất Minh
mỉm cười, “Mong Tần tiểu thư yên tâm. Công ty chúng tôi tuy chỉ là doanh nghiệp
tư nhân, sinh sau đẻ muộn nhưng mấy năm nay phát triển rất tốt. Công tác quản
lý vừa hợp lòng người lại vừa khoa học, cán bộ quản lý ở chỗ chúng tôi đa số đều
có học vị thạc sĩ trở lên, không ít người từng đi du học. Công ty rất xem trọng
năng lực, chứ không phải dựa vào các mối quan hệ hoặc những thứ khác. Nghe nói
Tần tiểu thư có kinh nghiệm ở nước ngoài, không biết đối với sự phát triển của
công ty có cao kiến gì chăng?”
Lục Dã Bình đắc ý
cười lớn, “Đúng đó, đúng đó. Tôi cố ý tìm cho cậu một cô gái từng học ở nước
ngoài, để tìm được tiếng nói chung với cậu đấy…”
Tô Nhất Minh chẳng
thèm để ý đến anh ta, tiếp tục cười có ý đồ với cô Tần, “Tần tiểu thư? Tôi muốn
nghe cao kiến của cô.”
Cô Tần có chút ngạc
nhiên, đi xem mắt hay là đi thi vậy nhỉ? Chẳng lẽ sau này muốn cùng mình quản
lý công ty? Viễn cảnh này hơi khủng khiếp nhưng không phải là không có sức mê
hoặc, cô vắt óc suy nghĩ hồi lâu, rồi từ tốn nói ra suy nghĩ của mình. Cô đúng
là người đã từng học ở nước ngoài về, tiếp thu được những quan điểm mới mẻ, nói
có đầu có cuối, rất lôgic, khuyết điểm duy nhất của cô nếu có chỉ là kinh nghiệm
làm việc mà thôi. Tuy nhiên nếu cô thật sự câu được một anh xã rùa vàng thì cô
cũng chẳng cần gì đến kinh nghiệm.
Tô Nhất Minh mỉm cười
nghe cô nói xong, gật gù, “Rất tốt… Tần tiểu thư, vị trí HR trong công ty tôi
không có người ngồi đã mấy tháng nay rồi, chứng tỏ công ty chúng tôi tuyển người
rất khắt khe, hiếm có một người có đầy đủ điều kiện như cô, lại do Dã Bình giới
thiệu, lại còn có tiếng nói chung với tôi. Thế này nhé, ngày mai cô đến bộ phận
nhân sự làm việc nhé.”
Không đợi cô Tần phản
ứng, chỉ nghe “phì” một tiếng, nguyên ngụm cà phê từ miệng Lục Dã Bình phun ra
văng tung tóe lên mặt, lên tóc Tô Nhất Minh, bắn lên cả chiếc áo sơ mi trắng thẳng
thớm và chiếc cà vạt màu xanh nhạt của anh.
Tô Nhất Minh vẫn giữ
vẻ bình thản, lấy khăn từ tốn lau mặt, rồi như một quý ông, anh quay sang nhỏ
nhẹ, “Dã Bình?”

