Đến đây nào, bác sĩ của anh - Chương 19
Chương 19: Tâm tư của Chung Viễn
Trình Vũ Phi vô
cùng rầu rĩ, nhất là khi vừa bước ra khỏi nhà kho đã nhìn thấy nụ cười kín đáo
của y tá trưởng. Từ trước đến nay, cô rất cẩn thận giữ gìn hình tượng trong
sáng, ôn hòa của mình để có thể tìm được người đàn ông xứng đáng sống một cuộc
sống bình yên. Một cô gái trẻ có ong vờn bướm lượn quanh mình, được bao kẻ săn
người đón, có thể vì thế mà tự hào, kiêu ngạo. Tiếc là đến tuổi của cô, nếu bắt
cá hai tay, nhất là trong đó một con cá đã có chủ, thì người khác chắc chắn
nghĩ mình là phường lẳng lơ, không biết xấu hổ.
Nhưng cuộc sống vẫn
cứ phải tiếp tục, công việc cũng chẳng đợi người, cô lặng lẽ thở dài, rồi dẫn
Tiểu Hà đến phòng chăm sóc đặc biệt. Tiểu Hà vừa mới về khoa chưa được bao lâu,
thao tác chưa thành thạo, cầm ống tiêm đâm tới đâm lui mà rút không ra tí máu
nào.
“Vị trí không đúng.
Đừng ấn mạnh quá, tĩnh mạch đùi cách động mạch đùi 0.5 xăng ti mét”. Không biết
có phải do tâm trạng không tốt không mà giọng Trình Vũ Phi rõ ràng có chút gắt
gỏng.
Tiểu Hà lại càng
lúng túng, bàn tay nắm chặt ống tiêm nãy giờ đã mỏi, run lẩy bẩy.
Trình Vũ Phi nhíu
mày, đưa tay chỉ vào vị trí chính xác cần rút máu, đột nhiên kêu lên, rụt tay về,
vội vàng cởi bao tay, nặn nặn vài cái, một giọt máu từ ngón tay từ từ chảy ra.
“Ối! Xin lỗi, xin lỗi,
bác sĩ Trình em đâm vào tay chị rồi…” Tiểu Hà đáng thương mặt mày trắng bệch sợ
hãi, chân tay luống cuống.
“Không sao.” Trình
Vũ Phi nhìn cô gái an ủi rồi lấy bông gòn sát trùng, trong lòng vô cùng buồn
bã. Bị dụng cụ dính máu bệnh nhân gây thương tích chính là ác mộng lớn nhất của
bác sĩ. Cô còn nhớ một bác sĩ đàn anh ở khoa ngoại, trong lúc phẫu thuật bị dao
mổ dính máu cứa một đường bị thương, sau đó mới phát hiện bệnh nhân đó bị nhiễm
HIV. Khủng hoảng và đau khổ không sao kể xiết, lại sợ bị người khác miệt thị
nên không dám nói với ai, một mình uống thuốc phơi nhiễm HIV, uống nhiều đến mức
bị viêm gan. Cơn khủng hoảng này kéo dài suốt mấy tháng, bởi vì người bị lây
HIV phải đợi ít nhất là sáu tháng mới biết chắc chắn mình có bị nhiễm hay
không.
Buồn bã thay đôi
bao tay khác, Trình Vũ Phi nhìn bắp đùi người bệnh bị kim chích máu đâm như mạng
nhện, bèn cầm lấy bơm tiêm, chỉ cho Tiểu Hà thấy vị trí đúng, rồi ấn kim tiêm
vào. Sau đó giả vờ bình thản bước qua lật bệnh án ra xem, may quá, kết quả xét
nghiệm HIV của người bệnh là âm tính. Trình Vũ Phi cuối cùng cũng thở phào nhẹ
nhõm.
Sư huynh nhanh
chóng nghe Tiểu Hà kể lại, vội vội vàng vàng chạy đến, “Vũ Phi! Bị kim đâm
trúng hả?”
Trình Vũ Phi lặng lẽ
gật đầu, nhìn sư huynh bằng ánh mắt tủi thân. Sư huynh đồng môn, lại cùng làm ở
một khoa nên tất nhiên thân thiết hơn những người khác.
“Đây là sôcôla một
bệnh nhân vừa tặng, anh không ăn ngọt… tặng em này.” Sư huynh vội vàng an ủi
cô.
Trình Vũ Phi lặng lẽ
cười, vẫn với ánh mắt tủi thân.
“Ấy, mồng hai Tết
anh sẽ thay em trực, được không? Tết em có thể về nhà nghỉ ngơi.” Sư huynh tiếp
tục an ủi.
“Cám ơn.” Giọng nói
ỉu xìu.
“Thứ sáu anh có một
hội thảo khoa học, em đi nhé, dù sao em cũng chỉ có một mình, cuối tuần không
có việc gì mà…”
“Sư huynh, anh đang
cười nhạo em đấy à?” Trình Vũ Phi cuối cùng không nhịn được nhảy dựng lên.
“Hê hê, Vũ Phi cuối
cùng em cũng nhảy lên rồi à? Nhảy được có nghĩa là không sao rồi. Anh đi đây…
thứ sáu nhớ đi đấy. Hội thảo hay lắm đấy.” Sư huynh cười rồi đi mất.
Thứ sáu Trình Vũ
Phi đi dự hội thảo. Hội thảo được tổ chức tại một quán cà phê được sửa lại từ
nhà của một người nước ngoài, nhã nhặn mà sang trọng. Những người dự hội thảo tụm
năm tụm ba, ngồi xung quanh một chiếc bàn nhỏ, giữa bàn có một ngọn nến, mọi
người vừa uống trà vừa nghe báo cáo, lại có thể đưa ra câu hỏi để thảo luận,
không khí rặt Tây phương. Tiếc là Trình Vũ Phi không thích.
Trình Vũ Phi cảm thấy
mình về bản chất là một người cổ lỗ sĩ. Cô thích những thứ đậm đặc mùi vị Trung
Quốc, thích những nơi gần gũi với cuộc sống. Cô thích những quán trà đơn sơ nhã
nhặn mang phong vị cổ. Cô cũng thích giấu mình trong những quán cơm nhỏ giữa
thành phố náo nhiệt này, nhưng lại chẳng có cảm tình chút nào với những thứ
Đông Tây kết hợp sặc mùi tư sản.
Trà càng uống càng
nhạt, nhưng buổi hội thảo lại vô cùng sinh động. Ngoài việc mời chuyên gia nước
ngoài báo cáo ra, bài báo cáo của Chung Viễn cũng rất xuất sắc. Lúc anh bước
lên sân khấu Trình Vũ Phi hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại thấy buổi hội thảo hôm
nay có chủ đề là tiến trình ứng dụng thiết bị hỗ trợ tim mạch, bác sĩ khoa ngoại
lồng ngực vốn dĩ có quyền phát biểu mà. Khoa ngoại lồng ngực của bệnh viện J
cũng được trang bị đầy đủ các thiết bị này cho nên có nhiều kinh nghiệm thực tế.
Chung Viễn nói tiếng
Anh rất lưu loát tuy vẫn đặc khẩu âm của một vùng nào đó của Trung Quốc. Trình
Vũ Phi miễn cưỡng kìm nụ cười rạng rỡ vì phấn khích, chỉ nở một nụ cười như búp
hoa đang hé nở. Chung Viễn nhìn thấy nụ cười tưởng như khích lệ đó càng nói
càng hăng. Anh thao thao bất tuyệt, nhả ngọc phun châu, nhận được những tràng
pháo tay tán thưởng như sấm dậy của mọi người.
Lúc Trình Vũ Phi bước
ra khỏi cửa trời đã lất phất mưa, xen lẫn là những hạt tuyết lấp lánh quất vào
mặt cô ngứa ngáy. Thời tiết ở thành phố này giống như một người đàn ông lắm điều,
chẳng bao giờ đổ một trận tuyết đã đời, mà cứ hết lần này đến lần khác là những
cơn mưa xen lẫn tuyết nhập nhằng. Cô lặng lẽ đứng ở cửa ra vào đợi một lát,
nhìn trời không có vẻ gì sắp tạnh bèn chạy đến núp dưới một gốc cây long não chờ
đón taxi.
Đang là giờ tan tầm,
lại là cuối tuần, cộng thêm phải chạy trốn cái thời tiết thất thường này nên hầu
như chẳng có chiếc taxi nào không có khách. Không biết đợi bao lâu, cô dường
như bắt đầu tuyệt vọng, một chiếc Santana cũ kỹ đỗ phịch trước mặt cô, Chung Viễn
mở cửa xe, miệng cười toe toét, “Lên xe đi, tôi đưa cô về.”
Sau khi nhận điện
thoại của Mục Thuần, Chung Viễn cảm thấy sự việc có chút phiền phức. Anh tìm sự
giúp đỡ của Mục Thuần cũng là một việc mạo hiểm, anh đã hỏi thăm quá khứ của
Trình Vũ Phi, ít nhiều cũng biết về ân oán của hai người, và cũng đã nhiều lần
đoán định tâm trạng của Trình Vũ Phi hiện nay. Yêu hay là hận? Dù thế nào anh
cũng cảm thấy Mục Thuần có vị trí đặc biệt quan trọng trong lòng Trình Vũ Phi,
một tình yêu khắc cốt ghi tâm, bởi thế anh cũng tin là lời nói của Mục Thuần sẽ
khắc sâu trong tâm trí cô, cho dù đó là phản cảm hay kinh ngạc.
Chỉ cần có dấu ấn
là được rồi, tình yêu chỉ sợ nhất là nông nổi bốc đồng, trong thoáng chốc đã
quên, không còn một chút vấn vương nào nữa. Tiếc là Mục Thuần lại khước từ.
Vốn dĩ bác sĩ tán tỉnh
bác sĩ chẳng có gì là phức tạp, anh với Trình Vũ Phi tuy không cùng chuyên
khoa, nhưng chỉ cần tìm một bệnh nhân có liên quan đưa đến hội chẩn là có thể
chăng được dây tơ. Tiếc rằng chuyên môn của Trình Vũ Phi không tốt. Bác sĩ khoa
cấp cứu mà, một bệnh nhân nguy cấp được đưa đến, rất có thể hôm đó cô không có
ca trực, nhưng bệnh nhân thì không thể đợi. Bởi thế Chung Viễn mãi mà không tìm
được cơ hội tiếp cận.
Thôi kệ, việc lâu
dài mà. Anh thở dài thườn thượt. Từ nhỏ đến lớn, những gì anh muốn có đều phải
theo đuổi rất vất vả, khổ sở. Nhưng không phải cái gì cũng đạt được. Nghĩ đến
điều này trong lòng anh lại trào dâng một nỗi xót xa. Ngón tay anh nhẹ nhàng lướt
qua mặt bàn làm việc lót kính, phía dưới kẹp một tấm hình khổ nhỏ bình thường,
trong hình là một cô gái mặt tròn tóc ngắn, mắt sáng như trăng rằm, nụ cười ngọt
ngào nở trên khuôn mặt phúng phính như trẻ con. Đã nhiều năm qua rồi… cô ấy có
lẽ đang sống hạnh phúc…
Khi phía tổ chức mời
báo cáo trong hội thảo, Chung Viễn không chút do dự, những hoạt động có thể
nâng cao uy tín của khoa, giúp khoa thăng hạng trong thành phố và toàn quốc anh
đều rất nỗ lực tham gia. Vui mừng là hôm nay anh bắt gặp ánh mắt sùng bái của
Trình Vũ Phi đang nhìn anh. Sau khi hội thảo kết thúc, anh muốn lập tức bám
theo cô nhưng phía tổ chức cứ giữ anh ở lại. Trao đổi các vấn đề khoa học với
những con chim đầu đàn, những tài năng trong ngành là điều kiện cần có của một
bác sĩ lớn, cho nên anh rất thông thạo cùng họ thảo luận những hoạt động khoa học
đáng quan tâm và đánh giá tiến bộ của ngành.
Đến khi tất cả kết
thúc anh lái xe ra về thì bỗng thấy Trình Vũ Phi vẫn chưa về, đang đứng trú mưa
dưới tán cây long não với vẻ sốt suột. Anh thầm cảm ơn thời tiết thất thường rồi
vội vàng phóng xe qua đó.
Trình Vũ Phi co rúm
người vì lạnh, Chung Viễn tuy là một bác sĩ giỏi nhưng dù sao cũng không thuộc
khoa mình, cô không ngại Chung Viễn, cô chỉ ngại chiếc Santana của anh. Cô đôi
lúc bị say xe, hơn nữa đáng buồn cười là cô chỉ bị say xe Santana, cứ như cô bị
dị ứng với cái lôgô vô cùng bí ẩn của Santana vậy. Có một đồng nghiệp từng phát
ngôn khiến mọi người kinh ngạc rằng lôgô đó là biểu tượng của trai gái giao hợp.
“Chữ V tượng trưng cho đàn ông, W là người phụ nữ đang dang rộng đùi… cho nên…”
Trình Vũ Phi lúc đó bỏ đi chỗ khác, cô không thể không thừa nhận có một số người
đầu óc không được bình thường như người khác.
Nhưng nỗi lo sợ về
chiếc Santana không thắng nổi sự sốt ruột về thời tiết, mưa dai dẳng như vậy chẳng
biết lúc nào mới tạnh. Cô cắn cắn môi, bước lên xe, nhưng lại hạ kính xe xuống.
Gió mang theo những giọt mưa ướt ùa vào trong xe, Chung Viễn có chút kinh ngạc
nhưng không gặng hỏi, chỉ tiếp tục nở nụ cười tươi rói hỏi Trình Vũ Phi, “Nhà
bác sĩ Trình ở đâu?”
Trình Vũ Phi đọc địa
chỉ. Trước sự gặng hỏi có phần tỉ mỉ "tầng nào cửa nào nhà nào" của
Chung Viễn, trong lòng cô cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ chủ nhiệm Chung muốn lái xe
lên lầu sao? Hỏi tỉ mỉ thế không biết.
Chiếc Santana tuy
cũ kỹ nhưng dưới tay lái lụa của Chung Viễn, nó trở nên rất nghe lời, chạy êm
như ru, giống như chiếc ghe gỗ đang lướt nhanh trên dòng nước xanh mát. Trình
Vũ Phi không cảm thấy thoải mái với sự im lặng mà hai người đang tạo nên, muốn
tìm lời nào đó để phá vỡ không khí ngượng ngùng. Sau lần đắc tội với Chung Viễn,
cô nhanh chóng phát hiện Chung Viễn thường xuất hiện trên khắp các mặt báo lớn
của thành phố và cả tờ tạp chí của bệnh viện J, xem ra anh không chỉ là quý tộc
mà anh còn là quý tộc đang hot nữa.
“Chủ nhiệm Chung,
bài báo cáo của anh thật sinh động.” Nghĩ nát óc cuối cùng cô tìm ra một câu
tán thưởng an toàn và đáng tin cậy nhất. Cần phải nắm bắt cơ hội này, lấy lòng
quý tộc đang hot chứ.
“Tất nhiên… tuy tiếng
Anh tôi nói sặc khẩu âm huyện K.” Chung Viễn khoác lác mà không biết xấu hổ.
Trình Vũ Phi không
ngăn được tiếng reo, “Chủ nhiệm Chung là người huyện K à?” Đó là một huyện vùng
sâu vùng xa, nhưng lại là một huyện lớn về sản xuất than, vì nhiều lần xảy ra
tai nạn mỏ than nên thường được lên mặt báo.
“Tôi sinh ra ở đó,
lớn lên ở đó, khóc cười cũng ở đó.”
“Đó là một nơi tuyệt
vời.” Trình Vũ Phi tiếp tục nịnh bợ, mặc dù đó chỉ là một huyện nhỏ rất nghèo.
Chung Viễn cũng
không vạch trần sự thật, nhún vai nhè nhẹ, “Bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi. Lúc
còn học đại học tôi nói tiếng phổ thông mà chẳng ai hiểu cả. Lúc đó tôi có tham
gia câu lạc bộ văn học của trường, thích làm thơ, làm xong đưa cho mọi người
xem, mọi người nói không hiệp vần. Tôi không phục, dõng dạc mà diễn cảm ngâm
cho mọi người nghe, kết quả là thơ của tôi hiệp vần, nhưng đó là hiệp vần theo
tiếng địa phương nhà tôi… Hơn nữa chẳng ai hiểu gì cả, mọi người cứ là ôm bụng
cười ngặt nghẽo…”
Trình Vũ Phi phì cười.
“Sau đó trước khi
phát biểu ở những trường hợp quan trọng tôi đều chuẩn bị rất nhiều ngày, trước
tiên là phải viết xong bài phát biểu, mỗi chữ đều đánh phiên âm theo tiếng địa
phương tôi, luyện tập rất nhiều lần. Tôi học tiếng Anh cũng như vậy đấy.”
“Những trường hợp
quan trọng?”
“Những hoạt động của
lớp đó! Ở đại học còn có trường hợp quan trọng nào nữa? Lúc đó bạn cùng lớp đều
khinh thường tôi, tôi chỉ có thể tích cực tham gia các hoạt động của lớp để giảm
bớt ảnh hưởng từ rào cản ngôn ngữ mà thôi.”
“…” Trình Vũ Phi ít
nhiều cảm thương trước những giãi bày của Chung Viễn.
Xe đang chạy bỗng dừng
lại. Đến rồi ư? Trình Vũ Phi ngạc nhiên, nhanh như vậy sao? Đang định bước xuống
xe thì bỗng ngượng ngùng rụt chân lại, “Chủ nhiệm Chung, sai đường rồi… đây
không phải nhà của tôi.”
Chung Viễn cười hi
hi, “Tất nhiên không phải nhà của cô rồi, đây là quán cà phê. Xuống xe uống
tách cà phê chứ?”
Trình Vũ Phi kinh
ngạc, “Chủ nhiệm Chung… tôi không uống trà nữa đâu, vừa nãy đã uống một bụng rồi.”
“Cà phê mà…” Chung
Viễn sửa lại.
“Không phải cũng giống
nhau sao?”
“…”
“Ấy… không giống,
nhưng chẳng lẽ lại một bụng nước nữa sao?”
“Tôi cần uống một
tách cho ấm người. Cô cứ mở kính xe làm toàn thân tôi tê cứng rồi này.”
“…”

