Đến đây nào, bác sĩ của anh - Chương 29 - 30
Chương 29: Món thịt cô bé quàng khăn đỏ (1)
Hai ngày sau, đàm
phán cuối cùng cũng kết thúc, Tô Nhất Minh mời Trình Vũ Phi đi ăn.
“Đàm phán thắng lợi
rồi chứ?” Trình Vũ Phi hỏi.
“Không thể nào. Đàm
phán ấy mà, đôi bên đều phải nhượng bộ một bước hòng tìm thế cân bằng có lợi nhất
cho cả hai.”
“Nhất Minh… phải cẩn
thận sức khỏe đấy. Đừng cố sức quá.” Trình Vũ Phi lại giở giọng nhà chuyên môn,
đang định giảng một bài sức khỏe thường thức thì nhìn thấy Tô Nhất Minh cười,
“Không cố đâu có được, anh không phải công tử con nhà giàu, cũng chẳng phải kỳ
tài trong kinh doanh, chỉ còn cách cố gắng hơn người ta mới may ra kiếm được tiền.
Đàm phán thì chưa được tính là khổ, muốn nói đến khổ phải kể đến áp lực tinh thần
kìa.”
Nét mệt mỏi thoáng
qua trên mặt Tô Nhất Minh, những vất vả gian khổ khi lập nghiệp tựa như mới
ngày hôm qua. Hồi đó, mỗi khách hàng đều rất quan trọng với anh, trước mặt họ
Tô Nhất Minh luôn phải hạ mình. May mà bây giờ phần lớn những việc như thế này
đều do giám đốc marketing đi thay, những khách hàng lớn cần mình đích thân đi lấy
lòng không còn nhiều. Anh trả lương cho anh ta thật cao, bởi vì anh thấy anh ta
rất vất vả, vừa phải lấy lòng khách hàng, vừa phải lấy lòng ông chủ, còn phải tỏ
ra happy, rõ ràng vất vả hơn mình ngày trước rất nhiều.
“Vũ Phi, em ăn mặc
trang điểm đơn giản quá, trên người chẳng đeo đồ trang sức gì cả, em đến cửa
hàng xem đi, thích cái gì cứ mua.” Tô Nhất Minh tâm sự bời bời, lấy đũa khoắng
tới khoắng lui trong bát nhưng lại chẳng gắp thứ gì.
“Trang sức? Bác sĩ
không thể đeo mấy thứ đó, bất tiện lắm, nhất là loại bác sĩ ở khoa cấp cứu như
em.” Trình Vũ Phi khó hiểu nhìn Tô Nhất Minh, “Hôm nay thức ăn đều rất ngon,
sao anh không ăn? Mệt lắm hả anh?”
Tô Nhất Minh chỉ cảm
thấy có bức bối không nói ra được, “Không mua trang sức thì cũng có thể mua thứ
khác, ăn này, dùng này, mặc này.”
“Không có thời gian rảnh. Em vừa phải đi làm, vừa phải
ở bên anh, bận rộn lắm.”
Tô Nhất Minh đằng hắng một tiếng, muốn nói nhưng lại
thôi, cười có chút kỳ quặc. Trình Vũ Phi lấy làm khó hiểu, cảm thấy nụ cười của
anh không được bình thường nhưng lại không biết không bình thường chỗ nào.
Cuối tuần Trình Vũ Phi vừa bước ra khỏi khoa cấp cứu
đã nhìn thấy Tô Nhất Minh đứng tựa cửa nhìn đắm đuối thứ gì đó cầm trên tay.
“Học đòi xem sách từ lúc nào thế? Lại còn chăm chú nữa
chứ, đừng nói với em là anh muốn thi tiến sĩ nhé.”
Tô Nhất Minh trề môi, “Sách thì đã từ lâu không xem
rồi, em biết anh là dân buôn bán mà, rất kỵ chữ thua. Còn tiến sĩ ấy à, anh
cũng muốn dụng tâm mua cái bằng ấy lắm, tiếc là không có thời gian đi học. Cuối
tuần này chúng ta đi thành phố N nhé, ở đó có nhà máy của anh, phải đi giải quyết
một số việc, đều liên quan đến sổ sách.” Rồi đột nhiên anh hạ giọng, thì thào
vào tai cô, “Cô bé quàng khăn đỏ ơi, em cùng đi với anh, phải chuẩn bị kỹ lưỡng
nhé, đừng đợi nước đến chân mới nhảy, không kịp đâu…”
Trình Vũ Phi đờ ra, mặt đỏ lựng, ấp úng định tìm cớ
khước từ nhưng lại bị Tô Nhất Minh kéo lên xe, “Đừng có lại nói là em bận trực
ban, anh đã điều tra rõ ràng lịch làm việc của em. Cuối tuần này em rất rảnh rỗi,
em ở đây một mình làm gì? Anh không yên tâm.”
Tô Nhất Minh trước nay không quen lái xe đường dài
nên mang tài xế đi cùng. Anh cùng Trình Vũ Phi ngồi ở hàng ghế sau, trên đường
đi ngoài những chăm sóc bình thường ra anh đều vùi đầu vào sổ sách. Trình Vũ
Phi hiếm có cơ hội quan sát anh như thế này, vừa chu môi hút nước vừa len lén
quan sát anh.
Cằm của Tô Nhất Minh rất đẹp, góc cạnh rõ ràng, giữa
cằm là một đường chẻ rất thu hút, dưới làn da sạch sẽ trơn nhẵn có thể nhìn thấy
những sợi râu lún phún ẩn hiện, giống như những thanh kiếm nhỏ xanh xanh, lại
giống như những hạt giống đang muốn nảy mầm. Mắt anh cũng rất đẹp, giống như một
hạt lúa mạch dài, không to lắm nhưng đen láy, long lanh sâu thẳm, dễ khiến người
ta không ngăn được sự thôi thúc muốn đưa tay lên chạm vào.
Trình Vũ Phi nhìn đến đờ đẫn, Tô Nhất Minh bỗng quay
đầu sang nhìn cô mỉm cười, “Có phải muốn sờ một chút không?”
Trình Vũ Phi không ngờ trước mặt tài xế mà anh lại
dám giở trò lưu manh, cô bị sặc nước ho sặc sụa, mặt đỏ gay, rồi cô trấn tĩnh lại
thản nhiên đưa tay ra mơn trớn từ mắt xuống miệng rồi lần xuống cổ và dừng ở
xương quai xanh của anh, tỉ mỉ từng chút một, không để sót bất cứ chỗ nào.
“Thế nào?” Tô Nhất Minh vẫn giữ vẻ bình thản, đưa mắt
cười hỏi.
“Rất đẹp. Cằm không ngắn, yết hầu không cao, cổ dài,
về giải phẫu cổ rất rõ ràng, đặt ống vào khí quản hay chôn ống trong tĩnh mạch
cổ đều rất dễ dàng. Em rất thích.” Trình Vũ Phi tỉnh queo.
Tô Nhất Minh sợ hãi hứ một tiếng rồi như con sói
đang đói chồm người tới khóa chặt miệng cô, “Lại nói những điều khủng bố rồi!
Em biết anh nhát gan lại còn dọa thế hả….”
Trình Vũ Phi cười thầm trong bụng, nhẹ nhàng vòng
tay qua vai anh, ôm lấy anh, dịu dàng mà mãnh liệt đáp lại anh. Nhưng chợt nhớ
ra trên xe còn có tài xế, mặt bỗng chốc đỏ lên như gấc, cúi gằm mặt xuống không
dám ngước lên.
Anh tài xế không dòm ngang liếc dọc, cũng chẳng tỏ bất
cứ thái độ gì, rõ ràng đã quá quen với những cảnh tượng thế này, Trình Vũ Phi
đoán già đoán non, cảm thấy không vui trong lòng.
Đến thành phố N Tô Nhất Minh càng chú tâm vào công
việc. Anh sắp xếp để một nhân viên lanh lợi ở đó đưa Trình Vũ Phi đi thăm thú
thành phố. “Anh xin lỗi Vũ Phi, thật ra anh không có thời gian ở bên em, lại
còn đưa em đến đây. Anh thật ích kỷ quá… Anh nhớ em quá, chỉ muốn tận dụng cơ hội
để được ở gần em, cho dù chỉ là một khắc, cho dù chẳng làm được việc gì. Em đừng
giận anh nhé…” Tô Nhất Minh nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn. Trình Vũ Phi cười.
Đúng là tay lưu manh cáo già xảo quyệt! Nghe những lời như thế có người phụ nữ
nào mà giận được kia chứ.
May mà mọi việc thuận lợi hơn dự kiến, chiều hôm sau
Tô Nhất Minh đã giải quyết xong công việc, anh lập tức về khách sạn, xách theo
hai chai rượu vang.
“Rượu á?” Trình Vũ Phi có chút ngạc nhiên.
“Anh mua từ lần đi Pháp. Gần đây công việc bù đầu,
hiếm có thời gian rảnh rỗi, phải thư giãn chút chứ.” Tô Nhất Minh lấy ra hai
chiếc ly thủy tinh, rót rượu vào rồi đưa cho Trình Vũ Phi cười đầy ngụ ý, “Hôm
nay anh gọi món thịt cô bé quàng khăn đỏ, cưng ạ.” Dưới ánh đèn, ly rượu vang lấp
lánh hệt như viên hồng ngọc quý.
Chuyện gì phải đến cuối cùng cũng đến, cứ õng ẹo năm
lần bảy lượt cự tuyệt cũng chẳng có lợi lộc gì ngoài cái hư danh trung trinh tiết
liệt, chi bằng nhắm mắt đưa chân tận hưởng cái sự sung sướng ở đời này. Trình
Vũ Phi cắn môi, cũng cười đầy ngụ ý, “Anh gọi món thịt cô bé quàng khăn đỏ à?
Không phải tự mình làm? Chuyện này mà anh cũng để người khác làm thay được
sao?”
Có người gõ cửa. Tô Nhất Minh đặt ly rượu xuống ra mở
cửa. Nhân viên phục vụ bê các món ăn vào. “Anh đâu có nói cái món thịt kia. Em
hấp tấp gì vậy cưng? Trời chưa tối mà… Phải cho cô bé quàng khăn đỏ no bụng cái
đã, kẻo lát nữa làm thịt lại không có sức.” Tô Nhất Minh cười xảo quyệt, mở nắp
vung ra, “Cưng ơi, đây là món thịt cô bé quàng khăn đỏ mà anh gọi đấy.”
Trình Vũ Phi tức đến mức tối sầm mắt lại, trong đĩa,
thịt cá ngừ sống tươi ngon xếp xen kẽ với sò đỏ sống thành hình chiếc khăn
quàng đỏ vô cùng đẹp mắt. Lưu manh! Mình đã quá vội vàng, lại thua nữa rồi!
Không để Trình Vũ Phi kịp tìm ra kế sách trả đũa, Tô
Nhất Minh đưa ly rượu cho cô, “Uống rượu không chẳng có hứng thú gì, chi bằng
chúng ta chơi trò tửu lệnh nhé?”
“Chơi thế nào?” Trình Vũ Phi cảnh giác nhìn anh.
“Lại nghĩ đâu đâu nữa rồi. Chúng ta lần lượt ra câu
hỏi, ai không đáp được thì phải uống rượu phạt, nếu không uống thì phải làm
theo yêu cầu của người kia.” Tô Nhất Minh híp mắt, cười nham hiểm.
“Đây là nghề của em. Tốt thôi.”
Tô Nhất Minh nhìn vị bác sĩ nhân dân thật thà, đắc ý
cười, “Vậy anh bắt đầu trước nhé. Câu hỏi thứ nhất, năm người con gái tắm mười
người đàn ông đứng nhìn, là câu thành ngữ gì?”
“Lưu manh!”
“Sai rồi, có bốn chữ.”
“Anh là lưu manh.”
“Không đúng. Là
thành ngữ mà. Cái này nhiều lắm chỉ có thể tính là tục ngữ.”
“…”
“Là ngũ quang thập
sắc. Bác sĩ uống rượu đi.”
“Tô Nhất Minh, anh
thật là kẻ hạ lưu…”
“Uống rượu đi, bác
sĩ. Không uống cũng được, phải chịu phạt đấy. Hình phạt của anh rất đơn giản, cởi
áo…”
Trình Vũ Phi trừng
mắt nhìn anh, uống cạn ly rượu.
“Tốt, đến em ra câu
hỏi.” Tô Nhất Minh quỷ kế thành công, nhìn mặt Trình Vũ Phi từ từ đỏ lên, mừng
như mở cờ trong bụng.
“Câu hỏi của em rất
đàng hoàng. Con hổ nào không ăn thịt người?”
“Hê hê, đầu óc đen
tối như thế làm sao có câu hỏi đàng hoàng? Là Range Rover[1].”
“Range Rover là cái
gì?”
“Xe, xe chạy đường
trường đó.”
“Không đúng. Đáp án
là con thằn lằn[2].”
“Range Rover cũng
đúng vậy, còn nữa, dây thường xuân[3], hổ giấy cũng không ăn thịt người… Bác sĩ à, câu hỏi của
em có vấn đề, phạt rượu! Tự phạt một ly…”
“…”
[1] Phiên âm Hán Việt là Lộ Hổ.
[2] Phiên âm Hán Việt là Bích Hổ.
[3] Phiên âm Hán Việt là Bà Sơn Hổ.
Chơi mấy lượt, Tô
Nhất Minh luôn tìm cách co kéo, dùng tất cả mưu ma chước quỷ, cuối cùng chỉ bị
uống có hai ly, còn bao nhiêu rượu đều vào bụng Trình Vũ Phi. Cô uống nhiều nên
má đỏ hây hây như hoa mùa xuân, mắt long lanh như nước mùa thu, toàn thân giống
như một trái dâu đỏ mọng nước, ấy, không đúng, giống như cô bé quàng khăn đỏ
tươi ngon. Tiếc là cô lại rất tỉnh táo, nụ cười vẫn bình thản dịu dàng, tư duy
rõ ràng. Tô Nhất Minh vô cùng ảo não, anh lắc lắc đầu, “Vũ Phi… em nói giải câu
đố là nghề của em, sao lại toàn thua thế?”
“Em đâu có nói giải
câu đố là nghề của em. Những câu đố này chắc chắn chỉ có tay hạ lưu suốt ngày
chén thù chén tạc tiếp khách như anh mới biết được. Em nói là uống rượu là nghề
của em.” Trình Vũ Phi cười nhạt, nhìn chằm chằm Tô Nhất Minh, đôi mắt dịu dàng
rơm rớm nước. Tô Nhất Minh lập tức lúng túng, vò đầu bứt tai, đứng ngồi không
yên.
“Vậy anh không chơi
nữa… Anh sao dám múa rìu qua mắt thợ. Anh uống nhiều rồi, hoa mắt rồi… Hình như
mắt anh có đeo kính hồng ngoại thì phải, sao lại thấy em không mặc quần áo thế
kia? Em đang mê hoặc anh…”
Trình Vũ Phi cười
lý trí, “Em là bác sĩ, em biết, chẳng có loại hoa mắt nào như thế hết. Anh
không say, nếu không chơi nữa thì phải chịu phạt…”
“Vậy em phạt đi,
anh chịu thua rồi, bác sĩ Trình à, vẫn là em lợi hại… Sao, phạt gì nào?”
Trình Vũ Phi mỉm cười,
vươn tay ra, từ từ cởi áo ngoài của Tô Nhất Minh.
Chương 30: Món thịt cô bé quàng khăn đỏ (2)
Mãi đến khi Trình
Vũ Phi bắt đầu cởi nút áo sơ mi của anh, Tô Nhất Minh mới như tỉnh sau cơn mơ,
“Vũ Phi, em định… định làm gì vậy?”
“Anh chẳng phải nói
trên người anh không có chút thịt thừa nào sao? Để em kiểm chứng một chút.”
Tô Nhất Minh từ từ
nâng cằm Trình Vũ Phi lên, cô quả thật là nhân tài, mặt không chút biến sắc,
không xấu hổ cũng chẳng có vẻ gì là đùa giỡn, “ Thì ra anh đã tìm được một bác
sĩ háo sắc? Vậy cũng tốt, ông ba bị gặp bà mẹ mìn, đúng là trời sinh một cặp…”
Trình Vũ Phi vẫn tỉnh
bơ, véo vào bắp tay anh một cái. Tô Nhất Minh la thất thanh, “Bác sĩ Trình, em
hạ độc thủ như vậy sao? Có phải đã điểm huyệt rồi không? Sao lại đau thế chứ?”
“Đây là huyệt thần
kinh quay. Dây thần kinh quay bắt đầu từ chỗ này nên chỉ cần ấn nhẹ một cái là
đã đau buốt.”
“Đâu phải là ấn nhẹ!
Tay em độc quá đấy bác sĩ ạ, lại còn trái tim ác nữa chứ!” Tô Nhất Minh uất ức
làu bàu, cắn răng xuýt xoa, rồi bẻ quặt tay Trình Vũ Phi ra phía sau, áp sát
người cô, “Vũ Phi… ít ra em phải để anh chủ động chứ…”
Trình Vũ Phi nhắm mắt
lại, toàn thân run rẩy, cô vẫn thấy có chút sợ hãi. Tô Nhất Minh dịu dàng hôn
cô, từ môi đến tai, rồi thì thầm, “Đừng sợ… sẽ rất vui vẻ, anh bảo đảm…”. Vũ
Phi trong vòng tay anh lại càng run rẩy, Tô Nhất Minh phải vất vả lắm mới kìm
được lý trí, trầm tư một lúc, tiếp tục trấn an cô, “Vũ Phi. Thật ra anh…”
Phía ngoài có tiếng
gõ cửa, Trình Vũ Phi bị đè ở dưới động đậy bất an. Tô Nhất Minh dùng sức khống
chế không cho cô cử động. Tiếng gõ cửa mỗi lúc một rõ ràng, gấp gáp hơn, Trình
Vũ Phi kinh hãi cố gắng nhoài người ra, “Có chuyện gì xảy ra rồi ư? Nhất Minh,
đây không phải là khách sạn trá hình chứ?”
Tô Nhất Minh vội
vàng trấn an vị bác sĩ nhân dân miệng hùm gan sứa, cũng không kịp để ý đến bộ dạng
quần áo xốc xếch, tức giận ra mở cửa, “Sao thế? Cháy à?”
Ngoài cửa lố nhố mấy
cặp thanh niên nam nữ, sặc mùi rượu, cười nói ngả ngớn, trong đó có một nam
thanh niên diện âu phục đi giày da, nhưng xốc xếch lôi thôi còn hơn Tô Nhất
Minh, trên đầu còn gài một bông hoa đỏ to tướng. Anh chàng đó chắc chắn đã say
bí tỉ, ngoạc miệng nói với Tô Nhất Minh, “Anh trai à… hôm nay, hôm nay tôi… trưởng
thành rồi.”
“…” Tô Nhất Minh
không hiểu mô tê gì, đám người đó cười phá lên, rồi lại lục tục chân nam đá
chân xiêu đi theo anh chàng cài hoa đến phòng bên cạnh, lại gõ cửa ầm ĩ, rồi lại
nói với người ra mở cửa, “Hôm nay tôi… tôi đã trưởng thành rồi!”
“Hừm! Lũ nát rượu!
Thanh niên bây giờ hay thật đấy? Đúng là chẳng ra làm sao. Khách sạn năm sao thế
này sao lại để cho bọn bợm rượu vào đây phá rối khách cơ chứ!” Tô Nhất Minh bị
phá đám làm lỡ mất việc đại sự, tức tối đóng sầm cửa lại, lầm bầm chửi vài câu,
quay sang thấy Trình Vũ Phi cảnh giác cầm chai rượu vang đứng núp ở một góc, lập
tức dịu giọng, “Vũ Phi? Em cầm chai rượu làm gì thế?”
“Ấy… Nếu gặp người
xấu em sẽ phang luôn…” Trình Vũ Phi còn chưa hết hoảng loạn.
Tô Nhất Minh rầu
rĩ, chẳng dễ dàng gì mới tạo được không khí, bây giờ lại phải bắt đầu lại từ
đâu! Anh vòng tay ôm lấy Vũ Phi, “Không sao. Đây là khách sạn năm sao, công tác
an ninh rất tốt. Không xảy ra chuyện gì đâu…”, rồi cúi đầu xuống hôn cô, muốn
nhanh chóng khơi gợi cảm giác rạo rực trong cô. Nhưng phía ngoài hành lang lại
có tiếng ồn ào, bước chân bước thình thịch tiếng la hét gọi nhau í ới khiến cho
buổi tối lẽ ra yên tĩnh trở nên ầm ĩ.
Trình Vũ Phi dựng
tai lên nghe ngóng, do dự một lát, “Hình như có người ngất xỉu rồi… Em ra xem
thế nào nhé?”
Không đợi Tô Nhất
Minh phản đối cô đã mở cửa bước ra ngoài, một lát sau nhân viên khách sạn đến
báo với Tô Nhất Minh rằng có một vị khách trong khách sạn đột nhiên phát bệnh,
Trình Vũ Phi đang ở hiện trường cứu người, có lẽ một lát nữa mới quay lại.
Đi nghỉ dưỡng mà
còn cấp cứu bệnh nhân? Tô Nhất Minh cảm thấy vị bác sĩ nhân dân này thật thích
lo chuyện bao đồng, anh càu nhàu một câu rồi đi rót tách trà, kiên nhẫn ngồi
trên giường chờ nguyên liệu của món shashimi cô bé quàng khăn đỏ trở về.
Lúc Trình Vũ Phi về
phòng thì Tô Nhất Minh đã ngủ say, vẫn mặc nguyên áo quần, giày vẫn chưa cởi.
Trình Vũ Phi giúp anh thay quần áo, tiện thể quan sát thân hình mà anh luôn miệng
tự hào. Không đẹp như lời anh khoe khoang, bụng hơi phình lên một lớp mỡ dày,
không gợi cảm cho lắm, nhưng có chút gì đó đáng yêu của trẻ con.
Trình Vũ Phi khom
người cúi xuống hôn Tô Nhất Minh, anh đã ngủ say như chết, chẳng có phản ứng
gì, quầng mắt hơi thâm chứng tỏ anh ngủ không đủ giấc. Trình Vũ Phi nhớ hôm qua
anh làm việc quên ăn quên ngủ, cô lắc đầu, cẩn thận đắp chăn cho anh rồi nhẹ
nhàng nằm xuống ôm lấy anh.
Tô Nhất Minh tỉnh
giấc thì trời đã gần trưa, Trình Vũ Phi đã dậy từ sớm, quần áo chỉnh tề đang ngồi
xem mạng internet.
Tô Nhất Minh vô
cùng buồn bã vì vừa bỏ lỡ một cơ hội. Anh lập tức nhảy xuống giường, chạy đến
bên Trình Vũ Phi, ôm lấy cô nũng nịu như một chú cún con, “Vũ Phi… Hôm qua em nỡ
để anh ở đây một mình lâu đến thế? Chăn đơn gối chiếc anh không tài nào ngủ được…”
Trình Vũ Phi tỉnh
bơ, “Ồ? Vậy sao chưa đến mười phút sau em trở về thì trên giường đã có một con
heo đang ngáy khò khò rồi?”
“…” Tô Nhất Minh
nói lảng, “Không tới mười phút? Cấp cứu bệnh nhân nhanh thế à?”
Trình Vũ Phi cứng họng,
cuối cùng cười khì, “Chuyện hôm qua thật là kỳ lạ. Anh đoán tay bợm rượu ấy là
người thế nào?”
“Anh nghe nói bây
giờ một số thanh niên rỗi hơi chơi trò cảm giác mạnh gì đó. Hừ, đúng là loạn hết
rồi… Mấy thứ vớ vẩn đó có ý nghĩa gì đối với sự phát triển của xã hội chứ?” Tô
Nhất Minh toét miệng cười, ưỡn ngực ra, rồi đạo mạo làm động tác vuốt râu.
Trình Vũ Phi cười
ngặt nghẽo, “Không ăn chơi thì phí đời còn gì? Nhưng anh đoán sai rồi, hôm qua
là ngày hoàng đạo, trong khách sạn có tổ chức một tiệc cưới, anh chàng cắm bông
hoa trên đầu là chú rể. Khách sạn tặng cho đôi uyên ương một đêm ở đây, kết quả
là tối hôm qua bạn bè thân thiết của cô dâu chú rể đến phá động phòng, ra cho
chú rể một đề khó là phải đi gõ cửa từng phòng trong khách sạn, nói với người
ta là hôm nay tôi đã trưởng thành rồi.”
“Ngày hoàng đạo? Ái
chà, Vũ Phi, sao chúng ta lại để lỡ một ngày tốt để vui vẻ như thế chứ?”
“Đồ hạ lưu! Anh
đoán xem bệnh nhân đó phát bệnh gì?”
“Sao lại phát bệnh?
Chẳng lẽ có liên quan với mấy tay bợm đó? Hay là tức quá lên cơn đau tim giống
anh?”
“Hê hê… Đó là một
người đàn ông, hôm qua cùng tình nhân đến đây…”
“Ấy… xem ra hôm qua
đúng thật là ngày tốt để vui vẻ. Vũ Phi, có thể kéo dài đến hôm nay được
không?”
Trình Vũ Phi liếc
anh một cái, “Người đàn ông đó đang vui vẻ thì nghe thấy tiếng gõ cửa, tưởng là
vợ đến bắt quả tang, hoảng sợ quá độ trúng gió ngất xỉu… Lúc em đến đó thì bọn
họ đã gọi xe cấp cứu, em chỉ giúp anh ta giữ hơi thở. Mấy phút sau xe cấp cứu đến…
Thú vị là ở đoạn này, vị bác sĩ trên xe cấp cứu vừa nhìn thấy người đàn ông đó
đã kinh ngạc thốt lên, ‘Sao lại là anh ta?’”
“Vậy hôm qua chắc
chắn không phải ngày tốt. Chẳng lẽ là hôm nay? Á! Bác sĩ Trình, tay em độc thật
đấy, em biết là em véo đau lắm không hả…”
Trình Vũ Phi hừ một
tiếng, “Đầu óc anh toàn những chuyện bậy bạ, véo để anh tỉnh táo một chút… có lợi
cho sức khỏe mà.”
“Đâu có, em đừng nghĩ oan cho anh. Đầu óc anh vô
cùng trong sáng… Vậy là bác sĩ trên xe cấp cứu đó biết gã xui xẻo đó à?”
“Vị bác sĩ đó vui vẻ nói với em, lần trước người đàn
ông này ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt bị vợ bắt quả tang tại trận, anh ta sợ
quá, lên cơn đau tim, cũng chính vị bác sĩ này đưa anh ta vào bệnh viện. Không
ngờ hôm nay lại gặp anh ta, đúng là u mê không chịu tỉnh ngộ mà…”
“Còn anh thì u mê món thịt cô bé quàng khăn đỏ…” Tô
Nhất Minh cúi thấp đầu xuống dùng môi mơn trớn sau gáy cô, rồi bất chợt cắn một
cái.
Máu nóng trong người bỗng trào dâng, Trình Vũ Phi vội
tránh môi anh, “Còn em thì muốn ăn tim sói đây, có không?”
“Em muốn ăn cũng được thôi… có điều... Vũ Phi, em sẽ
dùng cái gì để đâm anh.”
“…”
“Em nghĩ xem, anh định dùng cái gì để đâm cô bé
quàng khăn đỏ?”
“…”
“Bộ phận nào của anh cứng có thể dùng để đâm?”
“Đồ gian giảo!” Trình Vũ Phi quả thật không thể tiếp
tục nhịn gã lưu manh này được nữa.
Tô Nhất Minh cười hì hì, lấy cằm cọ cọ vào mặt cô,
“Là râu đó! Râu anh rất cứng. Ấy, nói thật đi, vừa rồi có phải em nghĩ bậy đúng
không?”
Quả nhiên, qua một đêm, Tô Nhất Minh râu ria lởm chởm,
những sợi râu thô cứng liên tiếp cọ vào mặt Trình Vũ Phi rát rát. Trình Vũ Phi
lại thua một ván, tức giận cắn vào cằm Tô Nhất Minh một cái…
Tô Nhất Minh la oai oái, “Hôm nay không được, buổi
chiều anh còn phải đi gặp khách hàng, ăn sáng xong là phải về nhà ngay. Phải giữ
hình tượng chứ…”
Trên đường về Tô Nhất Minh mặt mày ủ dột, chốc chốc
lại thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe.
“Anh sao thế? Rượu hôm qua là rượu giả à? Không
đúng, em hiện giờ rất tỉnh táo mà…”
“Vũ Phi, xem ra mai mốt đi nghỉ dưỡng, thuê khách sạn
nhất định phải hỏi kỹ có tổ chức tiệc cưới hay không…”
“…”
“Anh đang nói cái gã xui xẻo đó. Vận anh tốt, không
cần phải làm thế.”
“…”
“Anh may mắn mới gặp được em, bây giờ chẳng có người
phụ nữ nào khác lọt vào mắt anh nữa rồi, nên chẳng cần phải làm thế.”
“Anh… Đồ gian manh! Lừa đảo!”
“Á! Bác sĩ, em có biết tay em độc lắm không hả…”

