Đến đây nào, bác sĩ của anh - Chương 37
Chương 37: Cuộc sống hạnh phúc của Tô Nhất Minh (3)
Rời khỏi bệnh viện, Tô Nhất Minh đi thẳng đến công
ty. Vẫn còn sớm, tòa nhà vắng vẻ, lác đác chỉ có vài người, Tô Nhất Minh vào ăn
sáng ở quán cà phê tầng dưới. Anh là người tôn sùng chủ nghĩa đơn giản, lại vô
cùng bận rộn nên ăn uống rất xuề xòa. Trước đây hầu như sáng nào anh cũng ghé
quán này ăn bữa sáng đạm bạc, nếu anh dậy đủ sớm và cần ăn sáng. Nhưng từ khi
Trình Vũ Phi đến ở cùng, rất lâu rồi anh không ghé quán. Bác sĩ rất coi trọng bữa
sáng, cũng rất dụng công, nên sáng nào anh cũng được ăn rất thịnh soạn.
Trong quán đang xay cà phê, mùi thơm tỏa ra khắp
quán, còn thơm hơn cả cà phê trong tách của mình. Tô Nhất Minh nhanh chóng giải
quyết xong bữa sáng, những lấn cấn trong lòng cũng được hóa giải, Trình Vũ Phi
đang ghen, đến tên ngốc cũng nhận ra. Anh cảm thấy cô đang chuyện bé xé ra to,
nhưng dù gì mình cũng là đàn ông, không giống chồng của Tiểu Mục, có bực tức thế
nào cũng không thể đối xử tệ bạc với người phụ nữ của mình. Hơn nữa… sống với
nhau thời gian dài, anh đã quen với sự có mặt của cô, không thể vì sự hiểu lầm
bé xíu này mà đánh mất cô.
Tô Nhất Minh cầm điện thoại lên gọi cho Trình Vũ
Phi, nhưng cô không nghe máy. Bận rộn suốt cả ngày, anh vừa ngơi tay là lại gọi
cho Trình Vũ Phi, lúc đầu cô không nghe máy, sau đó thì dứt khoát tắt máy. Tô
Nhất Minh rối bời, anh biết Trình Vũ Phi đang tức giận, nhưng anh không hiểu nổi
sao cô lại giận như vậy.
Thở một hơi dài thượt, anh bảo thư ký đi mua quà, rồi
về nhà.
Trình Vũ Phi không về, chị giúp việc đã dọn dẹp nhà
cửa sạch sẽ. Tô Nhất Minh đặt gói quà xuống, đó là hai mươi chú gấu con vô cùng
đáng yêu cột lại như một bó hoa, trên tay mỗi chú cầm một viên sôcôla Ferrero,
là loại sôcôla mà Trình Vũ Phi thích ăn nhất. Những chú gấu con hiếu kỳ ngẩng đầu
lên, mở to cặp mắt tròn xoe ngây thơ nhìn căn nhà trống không, nhìn màn đêm
ngoài cửa sổ với những ánh đèn nhấp nháy đủ màu sắc.
Tô Nhất Minh lại gọi điện thoại, vẫn khóa máy, anh lại
nhắn một tin ướt át, nhưng chẳng nhận được bất kỳ sự hồi âm nào. Đêm đó Trình
Vũ Phi không về nhà, Tô Nhất Minh trằn trọc cả đêm không ngủ được, buổi sáng thức
dậy anh thấy mình như chẳng còn chút sức lực nào.
Lúc đi làm anh mới nhìn thấy điện thoại của cô để
trên kệ, đã hết pin rồi. Chiếc điện thoại nằm im lìm một chỗ khiến anh thấy xót
xa. Tô Nhất Minh cảm thấy mình thật đàn bà, chỉ là một chiếc điện thoại thôi
sao anh lại đau lòng đến vậy? Anh nghĩ chắc đêm hôm qua Trình Vũ Phi vội vàng
đi theo anh, không mang theo điện thoại, sau đó lại đi thẳng đến bệnh viện, chẳng
trách mình gọi lúc đầu thì không ai nghe máy sau lại khóa máy luôn.
Anh bất giác vui mừng, vậy là có lý do đi tìm cô rồi.
Anh giúp cô sạc pin điện thoại, phát hiện có mấy chục cuộc gọi nhỡ, trong đó một
nửa là của mình, còn một nửa… Anh quyết định lát nữa gặp cô sẽ chất vấn, ai mà
nửa đêm nửa hôm lại gọi cho cô nhiều như thế.
Tô Nhất Minh ôm bó gấu bông vui vẻ xuất hiện tại
khoa cấp cứu, Trình Vũ Phi không có ở văn phòng, không khí trong khoa có gì đó
nặng nề.
Một người giúp anh đi gọi Trình Vũ Phi, trông cô có
vẻ rất mệt mỏi, tiều tụy, người đờ đẫn như khúc gỗ, hai mắt sưng đỏ, chứng tỏ
cô đã khóc nhiều. Trong khoảnh khắc đó, Tô Nhất Minh cảm thấy như có ai quất
roi vào người mình, đau xót đến co rúm người lại. Anh vứt bó gấu bông sang một
bên, ôm ghì lấy cô.
“Sao vậy cưng? Anh sai rồi, anh không tốt. Lẽ ra hôm
qua anh nên ngăn em đến gặp cô ấy, rõ ràng biết em chắc chắn sẽ không vui… Cưng
à, cô ấy chỉ là người phụ nữ trước đây của anh, anh xin thề Tiểu Mục đã là quá
khứ. Nhiều năm rồi anh không hề gặp cô ấy, sau này cũng sẽ không gặp. Đừng đau
lòng, đừng tức giận nữa nhé, không đáng mà. Anh xót xa lắm…”
Trình Vũ Phi từ từ đẩy anh ra, giọng nhẹ như gió thoảng,
“Sao anh không đi làm? Có chuyện à? Tiểu Mục đã không còn nguy hiểm nữa đúng
không?”
Tô Nhất Minh lại ôm cô vào lòng, “Tất nhiên có chuyện
rồi, chuyện lớn. Bảo bối của anh không về nhà, cô ấy giận anh… Đó không phải là
chuyện lớn sao? Cưng ơi… hôm qua em ở đâu? Anh lo chết đi được.”
Trình Vũ Phi lại đẩy anh ra, “Nơi công cộng anh phải
chú ý chứ. Bệnh suyễn của Giang Tiểu Tây phát tác, phải nằm phòng theo dõi đặc
biệt, tình hình không ổn định nên em ở lại chăm cô ấy một đêm.”
Giang Tiểu Tây? Tô Nhất Minh cảnh giác tai dựng đứng
lên, cái tên này nghe quen quen, nhưng lại không nhớ ra là ai. Là đàn ông? Theo
lý mà nói bác sĩ khoa ngoại trong câu chuyện kia không thể nào có cái tên ẻo lả
như thế được.
“Là bệnh nhân của
em à? Bệnh viện này thật chẳng có tình người, bắt em thức trắng mấy đêm liền
làm việc không về nhà ư? Vi phạm luật lao động, công ty tư nhân của anh mà còn
không dám đối xử với nhân viên như vậy. Phải kiện thôi!”
Trình Vũ Phi nhìn
anh như người ngoài hành tinh hồi lâu rồi mới nói, “Em tình nguyện mà. Anh còn
việc gì không? Không còn thì em vào phòng chăm sóc đặc biệt đây.”
Tô Nhất Minh lấy
chiếc điện thoại của cô ra, “Cưng à, điện thoại của em để quên ở nhà, hết pin rồi.
Đúng là đểnh đoảng quá. Anh đã sạc pin giúp em rồi. Ấy… Giang Tiểu Tây có phải
anh ta lái… BMW?” Chẳng lẽ Giang Tiểu Tây lại là anh chàng bệnh nhân đẹp trai
đi chiếc BMW đó sao?
“Tiểu Tây không có
xe… Ấy? Cô ấy[1] gọi cho em này! Cô ấy lại gọi điện thoại cho em đấy… đều
do em không tốt…” Trình Vũ Phi lầm bầm một mình, nước mắt rơi lã chã.
[1] Trong tiếng Trung, ngôi thứ ba phát âm giống nhau nên
Tô Nhất Minh thì nghĩ là “anh ta”, còn Trình Vũ Phi lại gọi là “cô ấy”.
“…” Tô Nhất Minh cảm
thấy sự tình có vẻ nghiêm trọng, không dám nói gì nữa, tay chân lóng ngóng nhặt
bó gấu bông đáng yêu lên, đưa cho Trình Vũ Phi.
Trình Vũ Phi đưa
tay đón lấy những chú gấu bông đáng yêu, nước mắt càng tuôn nhiều hơn, Tô Nhất
Minh rối như tơ vò, không hiểu sao một người lúc nào cũng mạnh mẽ kiên cường
như cô lúc này lại yếu đuối đến vậy, mà hình như lại không phải là vì mình.
Trình Vũ Phi đón
taxi đến thẳng bệnh viện, vô cùng đau khổ. Tô Nhất Minh trong mơ đã mấy lần gọi
tên Tiểu Mục, trước đây cô không hiểu hai chữ đó có nghĩa gì, nhưng giờ cô đã
biết Tiểu Mục là một người phụ nữ đã kết hôn nhưng vẫn còn vương vấn tình cũ với
Tô Nhất Minh. Điều này làm cô tức giận, và nghi ngờ luôn cả Tô Nhất Minh. Nhưng
rốt cuộc cô vẫn là người lí trí, không muốn mình biến thành nhân vật nữ chính yếu
đuối trong các bộ phim tình cảm sướt mướt, chỉ vì một chút hiểu lầm mà đòi sống
đòi chết. Cô muốn bình tĩnh lại trước đã, buổi tối nghe Tô Nhất Minh giải thích
sau.
Nhưng tin dữ hơn
đang chờ đợi cô. Lúc cô đi ngang qua phòng chăm sóc đặc biệt thì phát hiện tất
cả các bác sĩ cốt cán của khoa mình đều ở đó. Có bệnh nhân đặc biệt ư? Cô cảm
thấy kỳ lạ, cô thấy sư huynh Ngô Chấn Phong cũng ở trong đó bèn hỏi anh đã xảy
ra chuyện gì.
Sư huynh rõ ràng do
dự một lát rồi mới nói với giọng trĩu nặng, “Sư muội, bệnh suyễn của Tiểu Tây
phát tác, nặng lắm, đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt rồi. Hôm qua bọn anh gọi
cho em nhiều lắm nhưng em không nghe máy.”
Trình Vũ Phi lục
tung túi xách, không tìm thấy điện thoại, có lẽ đã để ở nhà Tô Nhất Minh rồi.
Giang Tiểu Tây bị suyễn, hơn nữa đã bắt đầu trở nặng, điều này cô biết. “Điện
thoại bỏ quên ở nhà rồi… em vào xem sao.” Cô vừa nói vừa bước vào phòng chăm
sóc đặc biệt, nhưng bị Ngô Chấn Phong giữ lại.
“Sư muội, bệnh của
Tiểu Tây lần này rất nặng, lại đưa vào hơi trễ, có lúc tim ngưng đập, đã thông ống
thở cho cô ấy. Em… phải chuẩn bị trước tâm lý đó.”
“…” Trình Vũ Phi
bàng hoàng xông vào phòng chăm sóc đặc biệt, nhìn thấy bệnh nhân nữ đang phải
thở bằng máy. Là Tiểu Tây ư? Cô nhìn bảng tên treo ở đầu giường mà không tin nổi
vào mắt mình, chính là cô ấy! Hoàn toàn không nhận ra hình dáng thường ngày của
cô ấy nữa. Cô ấy đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, mắt nhắm nghiền, mặt phù lên
như quả bóng.
Trình Vũ Phi đưa
tay nhè nhẹ bẹo vào má Tiểu Tây, chẳng khác gì vo một cục tuyết, một tiếng nói
văng vẳng từ xa vọng đến, “Sao lại ra nông nỗi này? Tại sao da lại phù hết lên
thế này?” Tiểu Tây sẽ chết ư? Nỗi hoảng loạn và sợ hãi trào dâng, có cái gì đó
mằn mặn ươn ướt đang lăn dài trên má.
“Vũ Phi, bình tĩnh
lại đi. Tiểu Tây lần này bệnh phát tác vô cùng nghiêm trọng, khí tràn lồng ngực,
đã cho đặt nội khí quản, những vấn đề khác đều đã xử lý xong, cũng đã thông khí
quản, sau khi tiêm một liều thuốc an thần đã ngủ được một chút. Vấn đề trước mắt
là cơn co thắt đường thở vẫn chưa được loại trừ, áp suất đường thở quá cao.”
*
**
Với nỗ lực của tất
cả các đồng nghiệp, bệnh tình của Tiểu Tây đã chuyển biến tốt. Trình Vũ Phi đã
chăm sóc cô một ngày một đêm, không biết bao lần rơi nước mắt cùng với các đồng
nghiệp nữ, bây giờ đang cẩn thận giúp Tiểu Tây bài trừ bóng khí dưới da. Trên
thân thể trẻ trung mơn mởn của Tiểu Tây hằn lên vô số vết dao rạch, đó là những
vết mổ nhỏ mà các bác sĩ ngoại khoa lồng ngực đã làm để giúp bài trừ những bóng
khí dưới da. Những bóng khí dưới da quá nhiều sẽ chèn tĩnh mạch cổ hoặc động mạch
chính dẫn đến tử vong.
Ngô Chấn Phong bước
đến, “Vũ Phi, em về nhà nghỉ ngơi đi. Tình hình của Tiểu Tây nếu muốn hoàn toàn
thoát khỏi cơn nguy kịch thì phải đợi vài ngày nữa mới biết. Em không phải mình
đồng da sắt, đến lúc đó ngã quỵ thì biết làm sao. Lúc đó mọi người lại phải cấp
cứu cho em, chắc mệt lả. Nhưng, nếu sư muội ngất đi chắc chắn sẽ có rất nhiều
bác sĩ nam giành làm hô hấp nhân tạo cho em lắm đấy.”
“…” Trình Vũ Phi cuối
cùng cũng phì cười, nhưng lại không muốn rời khỏi, “Em ở đây với cô ấy thêm
chút nữa. Hôm nay Nhất Minh đã đến đưa điện thoại, em phát hiện đêm hôm qua Tiểu
Tây đã gọi cho em, nhưng em lại để quên điện thoại ở nhà… Nếu em sớm nghe điện
thoại có lẽ Tiểu Tây đã không đến nông nỗi này. Sư huynh… em thấy rất hổ thẹn.”
Ngô Chấn Phong lắc
đầu, “Vũ Phi, người có bệnh đều là bệnh nhân. Là bác sĩ thì lúc nào cũng phải
giữ bình tĩnh. Em đừng để tình cảm lấn át, không có lợi cho việc xử lý những
phát sinh đột xuất của bệnh. Tiểu Tây vừa phát bệnh đã ra ngoài gọi taxi đến bệnh
viện rồi, nếu em nghe điện thoại đến đón cô ấy thì có khi còn trễ hơn, không chừng
người cũng đã chẳng còn. Chúng ta đều biết, bệnh suyễn của Tiểu Tây rất dễ dẫn
đến tử vong, trước đây cũng đã từng phát. Bệnh của Tiểu Tây không liên quan gì
đến em. Nếu em vì tình cảm sâu nặng với cô ấy mà ở lại đây anh có thể hiểu được,
nhưng nếu để trừng phạt mình thì… anh cảm thấy thật ngu ngốc. Sư muội của anh
trước nay không phải là người ngu ngốc mà, đúng không?”
Trình Vũ Phi thay đổi
suy nghĩ nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên đối diện với Tô Nhất Minh thế nào, nên đành
sang phòng trực ngủ một giấc.
Ngày thứ bảy… Tô Nhất
Minh đếm thời gian, cảm thấy mình giống như một oán phụ bị nhốt trong cung cấm.
Trình Vũ Phi đã mấy ngày không về nhà. Anh đã dò hỏi rõ ràng Giang Tiểu Tây
không phải là đàn ông, mà là một y tá rất thân với Trình Vũ Phi, hình như cô ấy
đã đến nhà anh một lần. Nhưng anh tin chắc rằng nguyên do không phải chỉ vì cô
bé ấy bị bệnh. Cẩn thận kiểm điểm biểu hiện của mình, anh đoán có lẽ anh đã có
hành vi có lỗi với Trình Vũ Phi, nên quyết định giải quyết chiến tranh lạnh giữa
hai người sớm nhất có thể.
Hít một hơi dài,
anh mệt mỏi ra khỏi nhà. Nói thật anh cũng có chút xót xa bác sĩ Trình nhỏ bé của
mình. Mấy ngày liền túc trực ở bệnh viện, không biết người có khô héo đi không?
Bởi thế mấy ngày nay anh giống như một người vợ hiền ngày nào cũng mang thức ăn
khuya đến cho người mình yêu. Mấy ngày trước anh thật sự không có thời gian, phải
nhờ chị giúp việc mang hộ đến. Nhưng hôm nay anh rảnh rỗi, muốn đánh nhanh thắng
nhanh, không muốn sự thể đến mức không thể cứu vãn được nữa.
Cả khoa bỏ ra không
biết bao nhiêu công sức mới lôi được Tiểu Tây về từ Quỷ Môn Quan, có nghĩa là
đã qua cơn nguy kịch. Hết thuốc an thần, Giang Tiểu Tây cũng đã tỉnh lại. Mở mắt
ra, cái cô nhìn thấy đầu tiên là bó gấu bông đáng yêu, mỗi con đều tròn mắt
ngây thơ giữ trên tay viên sôcôla Ferrero mà mình thích nhất, dường như đang thỉnh
cầu mình ăn chúng. Cô thích thú cười với Trình Vũ Phi, vì trong miệng có cắm
nhiều ống thông ống dẫn nên không thể nói được, chỉ mấp máy môi ý nói: Đáng yêu
quá. Trình Vũ Phi bất giác nhớ đến thức ăn khuya được đưa đến vào mỗi tối, rất
thịnh soạn, lại vừa đủ để ăn cùng với các bác sĩ y tá trong ca trực, có lẽ đã
phải tính toán kỹ lưỡng, thế là nhớ đến rất nhiều ưu điểm của Tô Nhất Minh.
Mấy ngày liền cô sống
ở phòng trực ban, Ngô Chấn Phong nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của cô,
bóng gió xa gần, “Vũ Phi, sao không về nhà? Anh chàng đại gia đó ăn hiếp em à?”
“Không có. Em chỉ
là không yên tâm Tiểu Tây.” Trình Vũ Phi tránh ánh mắt sư huynh.
“Tiểu Tây đã qua cơ
nguy kịch rồi. Điểm này anh và em đều biết rất rõ, chúng ta đều là bác sĩ cấp cứu
nhiều kinh nghiệm mà. Anh cảm thấy bệnh tật giống như tình cảm vậy, chúng ta đều
cố gắng hết sức mình nhưng kết quả thế nào thì là ý trời. Cho nên… cá nhân anh
cho rằng đối với hai việc này nên xem thường chiến lược mà xem trọng chiến thuật.
Phải nỗ lực hết sức mình, nhưng nếu thất bại cũng không quá bận lòng vì nó. Dù
sao cuộc sống còn rất nhiều niềm vui, tương lai còn rất nhiều bất ngờ. Nhưng,
em phải dốc hết sức mình đấy, nếu không… sau này sẽ ân hận.”
Trình Vũ Phi gượng
cười, “Sư huynh, anh nói y như triết gia.”
Ngô Chấn Phong cũng
cười, “Kinh nghiệm thực tiễn mà. Đây là những điều tâm đắc mà anh rút ra từ
trong thất bại đấy.”
“Thất bại? Sư huynh,
là trong tình cảm hay bệnh tật?”
“Cả hai.” Ngô Chấn
Phong mỉm cười, “Nhưng dù sao đi nữa, chúng ta cũng không nên trốn tránh. Dù đối
diện với bệnh tật hay với tình cảm, phải chấp nhận đau khổ và hiện thực, đừng
là kẻ nhu nhược.”
“Sư huynh… anh từng
thất tình ư? Anh nói thử xem… Có người vĩnh viễn không thể nào quên được người
yêu cũ của mình phải không?” Trình Vũ Phi do dự hỏi.
Ngô Chấn Phong nhạy
bén nắm bắt tình hình qua câu nói lấp lửng của cô, trầm ngâm một lát, “Thật ra
anh cảm thấy con người không thể nào quên đi quá khứ, quên quá khứ có nghĩa là
phản bội. Nhưng con người phải nhìn về phía trước, không thể mãi sống với quá
khứ. Có lúc con người rất mâu thuẫn, hy vọng người yêu cũ nhớ đến mình nhưng lại
hy vọng người yêu hiện tại quên hoàn toàn tình cũ. Đây là vấn đề đặc biệt.
Nhưng làm sao để cân bằng điều này? Từ góc độ y học, chìm đắm trong quá khứ làm
ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại là biểu hiện của bệnh tật, ít ra là tâm lý
không được khỏe mạnh.”
Trình Vũ Phi cúi đầu
im lặng.
Một y tá mừng rỡ chạy
đến phòng chăm sóc đặc biệt, báo cáo với cô thức ăn khuya đến rồi. Trình Vũ Phi
vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Tô Nhất Minh đứng đó mỉm cười.

