Tôi không phải thiên tài - Chương 23 - Phần 2

Tạ Quân sững lại, đang định gật đầu đột nhiên thấy có gì bất thường, anh vội vàng chạy ra theo, “Này?”, Á Quân gọi. Quả nhiên, Tạ Quân vừa chạy tới gần nhà vệ sinh, đã nghe tiếng con gái la thất thanh, tiếp đó Vi Tinh cắm cổ chạy vụt ra, rồi mơ mơ màng màng nhìn trái ngó phải tấm vải rèm hai bên nhà vệ sinh. Tạ Quân đang định chạy tới giải thích, đã thấy Vi Tinh vén rèm, khom người cúi đầu nói với vào trong xin lỗi, thật sự rất xin lỗi...

“Tạ Quân, vợ cậu cũng tài thật, làm lão có một bãi tiểu mà phải nín lại đến hai lần, tài, tài thật!”, trung đoàn trưởng cố ý cười nói, Tạ Quân cười hì hì bê một vò tráng men to đùng lên “Thủ trưởng, mời uống trà, là trà nhài mà thủ trưởng thích nhất đấy ạ”. Trung đoàn trưởng trừng mắt nhìn anh, rồi mới đón lấy uống ừng ực. Các sĩ quan khác bao gồm cả trung đội trưởng của Tạ Quân đều đứng bên cười khà khà, rồi hào hứng nhìn đánh giá Vi Tinh đứng đối diện.

“Vi Vi, mấy người lính kia sao cứ nhìn hai đứa mình cười thế, cậu xem, cậu bảo họ cười cái gì chứ?”. Á Quân không hiểu đầu đuôi chọc chọc vào cánh tay Vi Tinh vừa quay lại từ nhà vệ sinh và đã biến thành vô hình. “Không biết, có cái gì đáng nhìn đâu, ai thích nhìn mặc họ!”. Vi Tinh có chết cũng không chịu quay đầu, nghĩ bằng đầu gối cũng biết đám người kia đang cười cái gì.

Khi nãy đi vệ sinh, vừa trông thấy trên treo hai chữ WC là vội phi tới, đúng lúc có một anh lính từ trong bước ra, Vi Tinh lấy làm đương nhiên tưởng rằng bên còn lại là nhà vệ sinh nữ, nỗi buồn dâng cao nên cô vén rèm bước vào. Vừa vào đã thấy có gì là lạ, bài trí có phần kỳ lạ, còn đang khó hiểu, vừa xoay đầu, đã thấy một người đàn ông ở bồn tiểu đối diện, nghiêng đầu trợn tròn hai con mắt nhìn mình, Vi Tinh giật nảy mình, theo phản xạ có điều kiện kêu la oai oái phi ra.

Khi ấy Vi Tinh cũng không biết mình nghĩ thế nào, thấy vào nhầm cửa, lại đi xin lỗi theo thói quen. Cho nên đến khi buông rèm nhìn thấy bộ mặt đang nín cười của Tạ Quân, cô mới chợt hiểu ra mình đã làm chuyện ngu ngốc gì. Vi Tinh thẹn đến tím mặt, nhất thời không biết làm sao, cứ đứng ngây ra trước cửa nhà vệ sinh. Tạ Quân nín cười thò đầu vào một bên nhà vệ sinh xem xét một lượt, xác định không có ai mới đẩy Vi Tinh đang đứng như trời trồng bên ngoài vào.

Nghĩ đến đây Vi Tinh chỉ muốn khóc, hôm nay lần đầu tiên thấy mình là đứa ngu si đần độn thế nào, bên ngoài có đàn ông đứng canh cửa, sao mình vẫn có thể tồ tồ thế được, nhà vệ sinh không người sao lại yên ắng thế cơ chứ! Vi Tinh than khóc trong lòng, mất mặt quá! Từ sau có đánh chết cũng không bao giờ tới nữa!!

“Vi Tinh, đến lượt bọn mình rồi, đi thôi, tớ tự nhiên lại thấy hồi hộp chứ”, Á Quân kéo tay Vi Tinh bước lên trước. Đến cửa phòng huấn luyện, ánh mắt vô tình chạm trán Tạ Quân, Tạ Quân khẽ gật đầu, mặt Vi Tinh nóng bừng, xoay đầu bước vào phòng huấn luyện, “Ui da!” trán cô tiếp xúc “thân mật” với cái khung cửa, cộc một cái. “Vi Tinh!”. Á Quân bị cô làm cho sợ hết hồn, đang định nói gì thì bị Vi Tinh lôi vào phòng huấn luyện. Chỉ nghe thấy phía sau cười ha ha nghiêng ngả.

“Tớ bảo, bọn mình giờ tới đâu rồi nhỉ?”, Vi Tinh hỏi Á Quân. Phòng huấn luyện quanh co gấp khúc tối đen như mực, chỉ có phía trên góc phòng có hai ngọn đèn đỏ nhỏ xíu lờ mờ có cũng như không đang nhấp nháy, khói mù trắng không dày nhưng cũng làm hạn chế tầm nhìn, cửa sổ cũng toàn kính đen, độ mô phỏng rất cao.

Á Quân bực bội đáp, “Cậu hỏi tớ, tớ biết hỏi ai bây giờ, khụ”, cô ho một cái rồi tiếp, “Vừa vào cậu đã lôi tớ xông lên, vừa rồi người ta nói cái gì mà phải cúi thấp người, lần theo tường mà đi, tìm lối ra, chúng ta có làm theo đâu cơ chứ! Khụ khụ, khói này cũng sặc đấy chứ!”.

Vi Tinh gãi gãi đầu, nhìn bốn phía xung quanh, tối đen, khói sương đan kín, tuy biết rõ là giả, nhưng khi người ta gặp hoàn cảnh này bất giác sẽ sinh sợ hãi. Vi Tinh nghĩ tốt nhất cả đời này đừng có gặp hỏa hoạn, thật là đáng sợ, cô và Á Quân nắm chặt tay nhau, lần theo tường, dò dẫm từng bước một về phía trước.

“Ôi, hình như tớ sờ thấy cửa rồi”, Vi Tinh hét lên mừng rỡ, xoay rồi đẩy, cửa mở ra rồi, hai cô gái sung sướng đẩy cửa nhìn, mặt cùng nghệt ra, “Không phải chứ?”. Lại là một căn phòng tối.

Hai người đành tiếp tục dò dẫm tiếp tục tìm, mười phút trôi qua, Á Quân có phần hoang mang, “Vi Vi, tớ thấy bọn anh rể cả hình như ra nhanh lắm mà, sao hai đứa mình mò cả nữa ngày vẫn không tìm được lối ra nhỉ? Không phải đi nhầm đường rồi chứ?”. Vi Tinh cũng không chắc nữa, “Chắc không phải đâu, chỗ này đâu có rộng lắm, tìm thêm chút nữa đi, đừng cuống cả lên thế, giáo viên chẳng đã nói rồi sao, điều quan trọng nhất ở hiện trường hỏa hoạn là phải bình tĩnh!”.

Tạ Quân theo phía sau họ mỉm cười. Người không có kinh nghiệm vào phòng huấn luyện rất dễ bị mất phương hướng, để đề phòng bất trắc, cứ mỗi nhóm vào trong đều có một người lính âm thầm theo phía sau, để tránh hoảng hốt mà sinh chuyện. Vi Tinh và Á Quân vừa vào phòng huấn luyện, Tạ Quân cũng theo sau, xem hai cô nàng như rắn mất đầu chạy lung tung.

Tạ Quân vẫn không xuất hiện, anh nghĩ có lẽ họ muốn tự mình đi ra, nhưng bình thường khoảng mười phút là có thể ra rồi, giờ đã mười lăm phút trôi qua, Tạ Quân có phần do dự. “Á!”, Á Quân đột nhiên kêu ré lên, “Á Quân cậu sao thế?”, Vi Tinh hoảng hồn. “Hình như tớ đá phải cái gì rồi, đầu ngón chân đau chết mất!”, Á Quân rên rỉ.

“Hả? Có sao không? Đúng thật là, điện thoại cũng bị thu mất rồi, đến ngọn đèn cũng không có, tối đen như hũ nút thế này cũng nhìn không rõ”, Vi Tinh ngồi xổm xuống lần sờ. “Khụ khụ, Vi Tinh, cậu không thấy càng ngày càng ngạt sao, khói càng lúc càng dày rồi, làm sao bây giờ?”, Á Quân ho sặc sụa.

Vừa nghe cô bạn nói thế, Vi Tinh cảm thấy hình như là thế thật, cô cũng hởi sởn da gà rồi. Hoang mang nhìn bốn phía chỉ thấy một màu đen thui, “Không phải chứ, thế thì biết làm sao đây?”. Tạ Quân nghe giọng hai người lạc cả đi rồi, vội bước tới, đỡ lấy cánh tay họ, khẽ nói, “Các cậu đừng hoảng hốt!”.

Trong khói sương mịt mù bỗng xuất hiện cứu tinh, hai cô gái đang hoảng loạn sau phút ngạc nhiên mừng rỡ là nhẹ nhõm vì được cứu, họ cùng lúc không kìm được lòng gọi tên, “Tạ Quân?!”, “Mễ Dương?!”.

“Mễ Dương là ai thế?”. Ngồi trên bậc thềm bên ngoài, Á Quân cuối cùng cũng lấy lại nhịp thở bình thường, khẽ nói, “Hử?”, Vi Tinh cầm chai nước Nông Phu tu ừng ực chưa nghe rõ, khói mù trong phòng huấn luyện tuy nói là không độc, nhưng hít một lúc lâu, cổ họng vẫn sặc rất khó chịu. “Giả ngây giả ngô cái gì, ban nãy lúc Tạ Quân tới cứu chúng ta, cậu hét toáng lên Mễ Dương, ai thế, không phải anh bạn thanh mai trúc mã của cậu đấy chứ? Lẽ nào... là cái vị hạt dẻ kia?". Vẻ mặt Á Quân cực kỳ mờ ám. “Ặc", Vi Tinh bị sặc nước, cô chớp chớp mắt, vừa rồi mình gọi tên Mễ Dương sao? Sao không có chút ấn tượng nào chứ.

Nhìn Vi Tinh ngây ra, tâm trạng Á Quân rất vui, vừa rồi vì mình đau chân, gần như là được Tạ Quân nửa dìu nửa bế đưa ra, cánh tay rắn chắc của Tạ Quân khiến tim cô cứ rộn cả lên, lại cả tiếng gọi Mễ Dương của Vi Tinh khiến cô không hiểu sao lại thấy an tâm. Về chuyện này thì con gái rất nhạy cảm, hay nói cách khác là vì thích nên mới đặc biệt chú ý tới nhất cử nhất động của đối phương, cho nên mới có thể nhận ra những điều mà người khác không thấy.

Tuy Tạ Quân không có biểu hiện thân mật gì với Vi Tinh, nhưng Á Quân cứ có cảm giác là lạ thế nào. Có điều cô vốn là cô gái rất tự tin lại dám theo đuổi, âm thầm hạ quyết tâm, kể cả Tạ Quân có thích Vi Tinh thật đi nữa, mình vẫn có thể giành được trái tim anh. Còn tiếng gọi Mễ Dương ban nãy của Vi Tinh vô hình chung đã tiếp cho cô thêm liều thuốc an thần, trong hoàn cảnh hoảng loạn như thế, cái tên mà Vi Tinh buột miệng gọi, mới là người cô ấy tin tưởng nhất, muốn nương tựa vào nhất.

Nghĩ đến đây, Á Quân chuyển ánh mắt về phía Tạ Quân đang lúi húi chuẩn bị trên “tháp cao”, hai cậu lính đang giúp anh thắt dây an toàn, trang bị dụng cụ. Tiếng kêu không kìm nén tình cảm của Vi Tinh khi nãy, cô ấy có thể không nhớ, nhưng Tạ Quân thì lại có phản ứng, Tạ Quân nhớ rất rõ lúc ấy bám lấy cánh tay anh, cảm giác được cơ bắp bỗng cứng lên.

“Được rồi, lát làm cho ngon lành vào nhé, đừng để mấy cô gái thất vọng, đây là cơ hội ngàn vàng để thể hiện sức hút người lính của chúng ta!”. Một chiến hữu thân thiết cười hì hì đấm vai Tạ Quân một cái, Tạ Quân cười cười không đáp. Anh không kìm được quay lại nhìn, trong đám người đứng bên hiện trường, Vi Tinh miệng cắn bình nước khoáng, ngây ngô thẫn thờ, Á Quân thì tươi cười hớn hở vẫy tay với mình, còn hét, “Cố lên!”. Tạ Quân nhìn cô mỉm cười gật gật đầu.

“Mọi người vào chỗ!”, trung đội trưởng hô hào, Tạ Quân chuẩn bị xong xuôi, trong lòng lại nghĩ, “Mễ Dương, Mễ Dương, chắc là anh cảnh sát hôm nọ, hình như là…, người Bắc Kinh nói thế nào nhỉ, bạn thân của Vi Tinh”. Bên tai bỗng vang lên tiếng còi “Tuýt!”, Tạ Quân thu lại tâm trạng, cùng hai chiến hữu khác linh hoạt nhanh nhẹn nhằm điểm cao nhất bắt đầu leo, anh tranh tôi giành, quyết không khoan nhượng.

Đám đông công ty BM đứng xem bắt đầu hào hứng, nhất là hội chị em, comple giày tây của đám nhân viên văn phòng nhìn chán rồi, sức mạnh nam tính khiến người ta máu nóng sôi sục thế này lại có sức hấp dẫn đặc biệt, thế là nhao nhao tham gia hét hò cố lên, Á Quân hai tay bắc loa trên miệng, gào đến đứt hơi khản tiếng. Cô vừa gọi vừa lấy chân đá Vi Tinh, “Còn ngây ra đấy làm gì, cổ vũ đi nào!”, “Ừm!”, Vi Tinh nhanh chóng tham gia, “Cố lên, Tạ Quân cố lên! Cố lên!”, tiếng cô vừa dứt, đã thấy Tạ Quân thoăn thoắt vượt qua một anh lính khác, là người đầu tiên chạm tới đỉnh.

Trung đoàn trưởng ngửa cổ đứng dưới tháp cao nghiêng đầu nói với trung đội trưởng, “Bà nó chứ, phụ nữ có lúc lại chính là sức chiến đấu! Phá kỷ lục rồi còn gì”. Đám lính cười hi hi không cần nói cũng hiểu. Tiếp theo là màn tháo đai vòi rồng do mấy người sĩ quan biểu diễn, còn mời mấy nam nhân công ty BM lên thử xuất trận, kết quả là đai vòi rồng kia phải chạy theo đường lòng vòng, nếu không căn bản không tháo ra được, chạy được ba mét là đã ngã sóng xoài, mọi người nhìn anh rể cả cùng mấy cậu kinh doanh mồ hôi mồ kê nhễ nhại chạy qua chạy lại như xem kịch, tiếng cười giòn giã không ngớt bên tai.

Đang cười khanh khách, Vi Tinh chợt ngửi thấy một mùi mồ hôi, quay đầu lại, Tạ Quân đang đứng ngay sau lưng cô mỉm cười, trên trán còn nguyên những hạt mồ hôi chưa kịp lau. Vi Tinh lôi khăn giấy trong túi ra đưa cho anh, không ngớt lời khen, “Đội trưởng Tạ, lợi hại thật đấy, leo nhanh thế cơ mà!”. “Cũng tàm tạm”, Tạ Quân vui mừng nhận lấy, vừa leo được một nửa thì bỗng nghe tiếng Vi Tinh hét cố lên, bản thân anh cũng không biết làm sao lại leo nhanh được thế.

Nhìn nụ cười thẹn thùng của Tạ Quân, Vi Tinh nghĩ bụng về phải nói với Á Quân, đừng nhiệt tình quá, làm cậu bé thật thà sợ chạy mất dép, nghĩ tới đây, Vi Tinh bỗng nhớ ra một chuyện, “Tạ Quân, lần trước cậu nói cậu hai mười bốn tuổi đúng không?”. Tạ Quân tuy không hiểu câu hỏi có ý gì song vẫn đáp, “Năm nay là năm tuổi, có điều sinh nhật sớm, qua Tết là hai mươi lăm tuổi rồi”. “Ừm…”, Vi Tinh kéo dài giọng, trong bụng tính toán Á Quân nhỏ hơn mình gần hai tuổi, nói thế tức là cô ấy lớn hơn Tạ Quân nửa năm, chắc không vấn đề gì.

“Vậy cậu bao nhiêu tuổi, xem chừng nhỏ hơn tớ, tuổi con gái bây giờ khó đoán lắm”. Tạ Quân tiện thể hỏi. Câu này Vi đại tiểu thư thích nghe, cô cười toe toét, “Thật không? Tôi hơn cậu gần ba tuổi lận, cám ơn đã quá khen, lời khen này tôi nhận”. Tạ Quân thật thà nói, “Không, tôi nói thật đấy, cậu trông chỉ như học sinh thôi, không như chúng tôi, ngày ngày dãi nắng dầm mưa nên mau già!”.

Vi Tinh lại hỏi, “Thế thì, tôi tiện hỏi luôn nhé, tôi nhớ cậu nói chưa có bạn gái đúng không? Hoặc là, ví dụ thế này, nếu có cô gái thích cậu, cậu có để tâm đến việc cô ấy lớn hơn cậu không?”. Tạ Quân thoáng sững sờ, tim đập thình thịch, nhưng lập tức lắc đầu, “Tôi không quan tâm, hợp nhau là được”, nói xong có phần căng thẳng, bèn cố tình hỏi đùa lại, “Vậy cậu có để ý người con trai trẻ hơn mình không?”. Vi Tinh cười hì hì, “Tôi cũng không để ý, không để ý”, rồi lại bồi thêm một câu trong bụng, Mễ Dương lại rất để ý, tên đó từng gào lên đòi sửa hộ khẩu nữa, hà hà!

“Thật sao, vậy, cậu định giới thiệu bạn gái cho tôi sao?”, Tạ Quân lấy hết dũng khí, hỏi thăm dò. Vi Tinh trợn tròn mắt, “Hả? Tôi nói cả nửa ngày cậu không định nói với tôi là cậu vẫn không hiểu đấy chứ? Ngố thật hay giả ngố vậy trời?”. Tạ Quân đỏ bừng mặt, thảo nào cô ấy hỏi tuổi mình, hóa ra sợ mình để ý. Tạ Quân rất muốn nói, quê tôi có câu đại tỷ biết thương người, có điều anh thấy giờ không phải lúc nói câu đó.

Mồ hôi vã ra ướt cả tay, Tạ Quân xoa xoa tay, “Cũng không phải, là, không hiểu…”. Vi Tinh cười ha ha, “Vậy thì tốt, hiểu là được rồi, nói thật nhé, đây là lần đầu của tôi, chưa có kinh nghiệm gì cả”. Ý của cô là lần đầu làm bà mối, cho nên chưa có kinh nghiệm. Mặt Tạ Quân càng đỏ tợn, con gái phương bắc thật là thẳng thắn, anh lí nhí, “Tôi cũng thế…”.

p-alt:a�'mo��O �\ ottom-alt:auto; line-height:15.6pt'>Bác này đánh đâu thua đó, càng thua càng hăng, thề quyết gả cho được tiểu thư Á Quân đi mới chịu thôi, dù gì người ta cũng là có ý tốt, khi ấy Á Quân vẫn chưa quen Tạ Quân, bèn nghĩ thôi thì trông cả vào số phận. Mà kể cũng lạ, những anh chàng mà bác Ngô giới thiệu cho cô không có anh nào nhìn lọt mắt. Bữa trước xem Binh sĩ đột kích, Á Quân liền học theo khẩu hiệu của lão Bạch trong phim nói, bác Ngô này đáng được phong là Cương Thất Liên[3] trong các bà mối!

 

[3]: Cương Thất Liên: một nhân vật trong phim Binh sĩ đột kíchvới câu khẩu hiệu “Không từ bỏ, không bỏ cuộc”.

Nghĩ tới đây, Vi Tinh không nhịn được bật cười, nhưng sau đó thì cô không cười nổi nữa, mở khóa bảo vệ màn hình liền thấy hòm thư đỏ rực, nhắc có Email chưa đọc, mà còn đều là của Amy gửi. Vừa mở ra xem, bà nó chứ! Vi Tinh không kìm được chửi thề, đây hai năm rõ mười là trả thù mà, bao nhiêu bảng biểu thế này gửi hết cho mình làm, song đáng hận nhất là, cô ta còn lần lượt cc cho các sếp khác nhau. Làm thế mỗi sếp nhìn thấy thư đều sẽ tưởng rằng, của mình được ưu tiên nhất, hôm nay nhất định có thể làm xong.

Vi Tinh tức đến độ ghê hết cả chân răng, con chuột bị cô di kêu ken két, chỉ hận không thể ngay lập tức xong đi tìm Amy túm lại mà trút bực một trận!

Bên này Á Quân trong phòng trà nước cũng đang thở vắn than dài nghịch nước cạnh bể, vừa rồi Liêu Mỹ vào pha cà phê có nghe được một chút nội dung cuộc điện thoại của cô, bèn cười nói, “Không muốn đi thì đừng đi nữa”. Á Quân mặt buồn rười rượi đáp, “Lần này lại là cháu ruột của người giới thiệu cơ, sao mà không đi được chứ, ôi mẹ ơi là mẹ, con đến chết mất thôi ~!”. Cô kêu thảm thiết, tuyệt vọng trở về. Liêu Mỹ cười cười, bước theo ra.

Về chỗ ngồi, đã thấy Vi Tinh mặt đỏ phừng phừng, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn máy tính. Á Quân tuy khổ sở trong lòng song vẫn nhoài qua tấm chắn hỏi, “Cậu lại sao thế?”. Vi Tinh tức đến líu cả lưỡi, không đợi cô nói hết, Á Quân cười khinh bỉ, “Nó mà không làm thế thì không còn là nó nữa rồi!”. Liêu Mỹ từ đầu vẫn im không lên tiếng, lúc này mới vỗ vai Vi Tinh, “Đừng lo, để tớ giúp một tay, cái gì khác thì không biết, chứ mấy cái bảng biểu kinh doanh tớ quen lắm rồi, còn là tớ thiết kế nữa, chuyện nhỏ. Đã cc cho sếp rồi, cậu không làm xong làm tốt không được, nếu không ấn tượng của họ về cậu sẽ rất không hay”.

Vi Tinh trong lòng vô cùng cảm động, tuy gần đây cảm giác với Liêu Mỹ có phần kỳ lạ, cô không ngớt nói, “A May, cảm ơn cậu, hôm nào tớ sẽ mời cậu một bữa thịnh soạn!”. Liêu Mỹ mỉm cười, “Được rồi, gửi mail qua đây”, nói rồi quay người về ngăn của mình ở cạnh đó. Á Quân toe toét nói, “Đúng đấy, tớ cũng giúp cậu, đúng lúc chiều nay không có việc gì, tớ cũng muốn xem xem con mụ chết tiệt ấy còn há miệng mà nói được gì nữa!”. Vi Tinh ôm chầm lấy cô, “Mỹ nữ, nàng cũng bữa thịnh soạn nhé!”.

“Thịnh soạn thì thôi miễn, chị em tốt chúng ta không cần khách sáo”, Á Quân tạo dáng hai đao dắt sườn. Vi Tinh nói cảm động quá, nước mũi sắp rớt cả ra rồi, Á Quân giả bộ buồn nôn, cái đấy thì miễn đi, cậu cũng giúp tớ một chuyện nhỏ là được. “Không thành vấn đề”, Vi Tinh vỗ ngực, “Có chuyện gì, nói!”. “Đi xem mặt hộ tớ nhé”, Á Quân chắp hai tay khẽ nói, “Cái gì?”, Vi Tinh có phần choáng váng.

“Cậu biết người ta có Tạ Quân rồi, không muốn đi xem mặt nữa mà, nhưng cháu ruột của bác Ngô tớ thực sự không có cách nào từ chối, Vi Vi ~ ~ ~”, Á Quân nói về tội nghiệp. “Thế thì cậu cứ đi gặp rồi nói không thích không được sao?”, Vi Tinh đề xuất. “Tớ vừa rồi không phải đã hẹn làm tóc rồi còn gì, người ta là boss tạo kiểu, chỉ làm việc nửa ngày thứ hai thôi, Vi Vi, hạnh phúc của tớ đều nằm cả trong tay cậu, cậu cũng không muốn vụ mai mối lần đầu của cậu thất bại chứ”. Á Quân vừa nói vừa chắp tay cầu xin.

Vi Tinh nhất thời có phần hoa mắt chóng mặt, không tiện từ chối nhưng đồng ý cũng thấy không phải, không phải ở đâu cơ chứ… Á Quân thừa thắng xông lên, “Cậu chẳng phải cũng chưa có bạn trai là gì? Nghe nói anh chàng này điều kiện cực tốt, có học vấn lại hài hước, nếu không phải vì đã có Tạ Quân, tớ nhất định sẽ đi, Vi Vi ~ ~ ~ cứ coi như đi ăn bữa cơm thôi, nhỡ đâu cậu lại thấy vừa mắt thì sao?”, Á Quân văn vẹo tay áo Vi Tinh.

“Không thể nào!”, Vi Tinh không cần nghĩ ngợi đáp luôn. “Tại sao lại không thể?”, Á Quân nhìn cô nghi ngờ, “Cậu có ai rồi à?”, “Đâu có”, Vi Tinh ậm ờ, không muốn nói nhiều. Cô nghĩ bụng dù sao cũng chỉ là ăn chùa một bữa thôi, lại giúp được Á Quân, nhất cử lưỡng tiện cũng tốt, chắc không vấn đề gì.

“Vậy, ăn ở đâu?”, Vi Tinh hỏi, Á Quân cười phì, “Chưa chi đã hỏi ngay trọng tâm thế hả bà?”. “Lắm chuyện, tớ vốn đã là nhắm cơm không nhắm người mà!”, Vi Tinh không khách khi đáp. “Buffet cao cấp Kim Tiền Báo, ngay chỗ gần công ty chúng ta, sao hả, không thiệt chứ? Sáu rưỡi đến là được, cám ơn cậu nhé, bắt đầu làm việc thôi!”, Á Quân cười nói.

Vi Tinh nghe thấy cũng được, từ lâu đã nghe nhà hàng đó không tồi song mình mãi chưa đi lần nào, coi như mở mang kiến thức vậy.

Liêu Mỹ đang bận rộn sát vách lôi điện thoại ra gửi một tin nhắn, “Tối nay bảy giờ, Kim Tiền Báo XXX, không gặp không về”.

Chưa đầy năm phút sau, âm báo tin nhắn vang lên, Liêu Mỹ mở ra xem, trên màn hình chỉ độc một chứ ‘Ok!”.

Báo cáo nội dung xấu