Tôi không phải thiên tài - Chương 24 - Phần 1
Chương 24: To Be or
Not To Be (1)
“Hai cậu nói chuyện gì
vậy?”, Á Quân đi vệ sinh tập thể quay lại thoáng cái đã thấy Tạ Quân mặt đỏ
bừng bừng, “Mặt Tạ Quân sao lại đỏ thế kia?”. Cô thuận thế ngồi xuống cạnh Vi
Tinh, anh thiếu úy đưa đám nhân viên nữ đi vệ sinh cũng ngồi xuống bên cạnh,
anh là bạn thân của Tạ Quân, muốn nhân cơ hội tiếp cận quan sát Vi Tinh.
Tạ Quân vội vàng xoa
mặt, “Hả? Không có gì, chúng tôi nói chuyện phiếm thôi”. Á Quân hết nhìn anh
rồi lại nhìn Vi Tinh, Vi Tinh thì cười khì khì, “Da mặt đội trưởng Tạ của chúng
ta mỏng quá”. Nhìn vẻ mặt trong sáng vô tư của Vi Tinh, Á Quân thở phào, Tạ
Quân khẽ nhếch môi, không nói gì.
Tiếng tin nhắn điện
thoại vang lên, Á Quân lôi điện thoại ra, vừa đọc đã cười, cô lấy vai huých Vi
Tinh, cười gian xảo, “Này, thiên tài kia còn nhớ nhung cậu đây này?”. Vi Tinh
nghe xong trợn tròn mắt, chán chả buồn quan tâm. Tạ Quân trong lòng hiếu kỳ
nhưng ngại không dám hỏi, Á Quân vừa ngẩng lên đã thấy vẻ mặt của anh, liền lắc
lắc điện thoại cười nói, “Là đối tượng xem mặt của Vi Tinh!”. Tạ Quân bất giác
quay sang Vi Tinh, “Đây thèm vào!”, Vi Tinh đẩy cô một cái, “Tớ bị ai hại hả?”.
Á Quân tươi cười vừa
tránh vừa bấm tin nhắn trả lời, Tạ Quân tuy lấn cấn trong lòng, song lại thấy
Vi Tinh vừa rồi chỉ thể hiện muốn làm bạn với mình, trước đó cô gặp ai hay cái
gì khác là quyền tự do của cô ấy, mình không có quyền can thiệp, cũng không nên
hỏi nhiều. Chỉ có chiến hữu của anh là không yên tâm, bóng gió một hồi rồi hỏi,
“Thiên tài làm gì?”, Vi Tinh cười chỉ biểu ngữ trên tường của đại đội họ,
“Tương tự thế kia kìa!”.
Nhìn mấy chữ “VÌ NHN
DN PHỤC VỤ” to tướng trên tường, hai người vẫn chưa hiểu, “Cũng là lính à?”,
anh thiếu úy trẻ tuổi hỏi. Vi Tinh mỉm cười lắc lắc đầu, “Không phải, anh ta vì
nhân dân tệ phục vụ”. Bọn Tạ Quân ngơ ngác, Á Quân bấm xong tin nhắn quay sang
cười ha ha, “Anh ta làm ở ngân hàng!”. Hai anh chàng lập tức cũng phá lên cười,
anh thiếu úy vui vẻ nói với hai cô gái, “Chị dâu hài hước thật đấy!”.
Câu chị dâu này làm ba
người kia vụt tắt nụ cười, còn chưa kịp phản ứng, một hồi còi rú rít bất thình
lình vang lên, cực kỳ chói tai. Vi Tinh thấy hoa hết cả mắt, Tạ Quân và anh
thiếu úy đều đã nhảy phắt dậy chạy như bay về phía văn phòng. Đám nhân viên BM
cũng ngừng cười nói, toàn bộ dáo dác đứng dậy nhìn ngó xung quanh.
Trung đội trưởng cũng
dẫn theo người chạy đi, đại đội trưởng ở nguyên tại chỗ lên tiếng giải thích,
“Có báo cháy, đó là thông báo xuất quân!”. Chưa đầy hai phút sau, đã thấy cổng
ga-ra gần như mở toang, đủ loại đủ kiểu xe cứu hỏa đèn nhấp nháy lao ra, một số
lính cứu hỏa còn xách theo bình cứu hỏa hay trang bị gì đó nhảy lên xe, vẻ mặt
cực kỳ nghiêm túc.
Một sĩ quan đeo băng
trực ban đỏ chạy đến nói thầm vào tai đại đội trưởng, đại đội trưởng khẽ chau
mày rậm, “Nghiêm trọng thế sao?” Ông quay người bước đi, các sĩ quan khác vội
vàng theo sau, chỉ có một trung úy ở lại giải thích với anh rể cả, anh rể cả
lập tức thể hiện sự thông cảm. Tiếng còi báo động chói tai đột nhiên vang lên,
cổng trung đội đã mở sẵn, xe dẫn đầu nhanh chóng lăn bánh ra khỏi cửa, các xe
khác nối đuôi theo sau. Không khí khẩn trương lập tức bao phủ, bọn Vi Tinh
tránh cả sang một bên, thở cũng không dám thở mạnh nhìn theo.
Từng chiếc, từng chiếc
xe cứu hỏa lao ra ngoài, Vi Tinh vươn cổ nhìn thấy Tạ Quân trong bộ đồ lính cứu
hỏa ở trên một trong những chiếc xe cầm tờ bản đồ và bộ đàm đang nói gì đó.
Dường như anh cảm nhận được ánh mắt của Vi Tinh, đột nhiên quay đầu nhìn về
hướng này, rồi nghiêng người chào kiểu lính, xe cứu hỏa lướt qua trước mắt Vi
Tinh. Câu chú ý an toàn của Vi Tinh đành nuốt vào trong họng.
“Sẽ không có gì nguy hiểm
chứ?”, Á Quân lẩm bẩn, Vi Tinh quay đầu nhìn sang, cô nơm nớp lo sợ nhìn theo
hướng đoàn xe cứu hỏa rời đi. Vi Tinh cũng thấy kỳ kỳ, tuy bình thường thời sự
xem nhiều rồi, cũng biết bọn Tạ Quân làm việc thế nào, nhưng bỗng nhiên một
người mình quen biết phải đi làm việc nguy hiểm, vẫn không tránh khỏi lo lắng.
“E hèm”, Vi Tinh hắng
giọng, cố tình nói đùa, “Ô, còn chưa đâu vào với đâu mà đã nhớ người ta rồi
sao?”. Khác hẳn thường ngày, Á Quân không hề phản bác, chỉ chau mày nói, “Công
việc của họ thật sự là quá nguy hiểm”. Vi Tinh nhìn cô, “Cậu sợ? Hay là hối hận
rồi?”. Á Quân tỉnh ra trợn mắt nhìn cô, “Nói cái gì chứ, anh chàng này tớ nắm
chắc rồi! Công việc của anh ấy nguy hiểm thế, nên phải có người con gái tốt như
tớ đến chăm sóc chứ!”.
Vi Tinh bó tay, “Da
mặt cậu còn dày hơn cả đại cứu hỏa ấy chứ! À phải rồi, ban nãy tớ nói với Tạ
Quân rồi, tớ thấy cậu ấy cũng có ý đấy, có điều người này da mặt mỏng, cậu cũng
đừng chủ động quá, làm người ta sợ chạy mất!”. Á Quân bất ngờ mừng rỡ nói,
“Thật sao! Thảo nào, tớ còn đang nghĩ vừa rồi anh ấy chào ai cơ”. Vi Tinh bỗng
ngẫm ra, câu này nghe không được xuôi lắm thì phải, cô nghi ngờ hỏi lại, “Cậu
có ý gì hả?”, “À, không có gì, ôi bảo bối tớ yêu cậu chết đi được, muazzzz!”. Á
Quân vội chu môi hôn Vi Tinh một cái rõ kêu, giờ trong lòng cô không còn nghi
ngại gì nữa. Vi Tinh cũng không để bụng, chỉ “Xì” một tiếng, “Buồn nôn chết đi
được, để dành cho tiểu đội trưởng nhà cậu được rồi!”.
Trung đội đặc vụ có
báo cháy, nội dung huấn luyện của BM cũng tương đối rồi, anh rể cả rất thức
thời, bảo Amy đưa chi phiếu thanh toán chi phí huấn luyện cho anh trung úy, rồi
gọi mọi người chuẩn bị ra về. Anh trung úy cũng rất vui, khoản thu nhập ngoài
kiểu này giá ngày nào cũng có thì tốt, vừa nhẹ nhàng lại vừa dễ kiếm, lại còn
có thể tiếp xúc “thân mật” với chị em công sở một chuyến, Tạ Quân đúng là người
lập công lớn!
Tâm trạng anh rể cả
hôm nay không tồi, phất tay một cái, không chỉ cho mọi người về sớm, lại còn
được bắt xe về, công ty thanh toán. Mọi người hoan hô rồi tản ra như ong vỡ tổ,
tâm trạng Á Quân cũng vô cùng phấn chấn, nhất quyết đòi mời Vi Tinh ăn cơm, để
cảm ơn bà mối! Nếu không phải là bà Vi đột nhiên tìm cô có việc, Vi Tinh nhất
định không bỏ qua cơ hội đặc biệt này.
“Mẹ cũng tài thật đấy,
cứ phải để đến ngày cuối cùng mới nhớ ra nộp tiền!”. Vi Tinh chán nản đứng xếp
hàng ở ngân hàng cùng các ông các bà, khó khăn lắm mới có cơ hội về sớm lại
được mời đi ăn, thế mà tiêu tùng trong tay mẹ già. “Bảo con giúp một tí mà kêu
ca nỗi gì!”, bà Vi không hề khách sáo trong điện thoại. “Thế bố con đâu?”, Vi
Tinh vẫn không cam tâm làu bàu. “Bố con hôm nay có người mời ăn cơm… Ai đấy?
Mời vào, có chuyện gì? Được… tới ngay đây”, văn phòng bà Vi hình như có người
tới, bà đáp mấy câu rồi nói, “Cứ thế nhé, chỗ mẹ có người tới rồi, con làm xong
thì mau về nhà!”, nói xong cúp máy luôn.
Vi Tinh không nói nên
lời nhìn điện thoại hồi lâu, cực kỳ chán nản nhắn tin cho Mễ Dương, “Mẹ tớ là
một nhà độc tài! Làm sao đây hả?!”. Một lúc sau Mễ Dương mới nhắn lại, “Cậu
không định bảo tớ đánh bà một trận đấy chứ, không làm! Nịnh còn chưa xong nữa
là!”, “Phì!”, Vi Tinh bật cười, nhắn lại, “Tâng bốc hơi quá đấy, nói mẹ người
ta cứ như là Vương mẫu nương nương không bằng!”. Mễ Dương hồi âm rất nhanh,
“Vương mẫu nương nương đã là gì, nhạc mẫu mới lợi hại chứ!”.
Vi Tinh lại cắn răng
muốn cười, đúng lúc tới lượt cô, Vi đại tiểu thư bước lên đọc số nộp tiền, vẻ
mặt kỳ dị cứ nhìn điện thoại của cô làm cô nhân viên ngân hàng nhìn cô thêm mấy
bận.
Bên kia bà Vi ra khỏi
văn phòng liền hỏi, “Tiểu Dương, có chuyện gì, sao cứ bí bí mật mật thế?”,
Dương Mỹ Ngọc lén lút kéo bà Vi ra ngoài cổng, “Chị Hứa, cứ đi theo em là
được!”, bà Vi mơ mơ hồ hồ đành để cô lôi đi.
Làm việc ở công ty tư
nhân bán dụng cụ thẩm mỹ này cũng đã mấy tháng rồi, biểu hiện của bà Vi khiến
ông chủ và bà chủ rất hài lòng, lại phong cho bà chức trợ lý tổng giám đốc,
lương không tăng một đồng, nhưng việc thì nhiều lên trông thấy. Mấy cô cậu
tuyển vào làm kinh doanh đều là ngoại tỉnh, tầm hai mươi tuổi, ai cũng miệng
lưỡi ngọt xớt, cứ chị Hứa, chị Hứa mà gọi, bà Vi nghe nhiều thành quen.
Nói thật, từ đáy lòng
bà Mễ không ưa cái cô Dương Mỹ Ngọc này. Từ đầu đã thấy cô gái này rất láu cá,
hẹp hòi, cãi nhau với người ta thì bao nhiêu lời lẽ bẩn thỉu văng ra tuốt, sau
lại phát hiện cô ta lúc ở cạnh đàn ông thì ỏn à ỏn ẻn bấu chặt lấy, người
truyền thống như bà Vi càng nhìn càng không thấy lọt mắt. Song vì lời nói của
bà Vi có trọng lượng trước mặt ông chủ, Dương Mỹ Ngọc mới tìm cách nịnh bà, bà
Vi thấy không cần thiết phải chấp nhặt với trẻ con, nên cũng lãnh đạm, rất
khách sáo, song cô ta lại tưởng quan hệ của mình với bà Vi rất tốt.
Bà Vi chau mày bị cô
ta lôi tuốt ra cửa cạnh, cô giơ tay chỉ, bà Vi thấy Hà Ninh đang ở cùng một
người đàn ông, cách một đoạn khá xa nhìn cũng không rõ. Dương Mỹ Ngọc phấn khởi
nói, “Chị Hứa, chị xem, em đã nói cái cô Hà Ninh này cứ tỏ vẻ trong trắng, kỳ
thực cực kỳ lẳng lơ mà chị không tin, hôm trước thì có anh đẹp mã tới tìm, giờ
lại đổi người khác rồi, nghe như cô ta nợ tiền anh kia hay sao ấy!”
Dương Mỹ Ngọc chưa dứt
lời đã thấy người đàn ông kia tát một phát, Hà Ninh loạng choạng bước lùi hai
bước rồi ngã lăn ra đất. Bà Vi hết cả hồn, bà vội đẩy Dương Mỹ Ngọc đang vui
mừng một cái, “Còn nhìn cái gì nữa, mau đi gọi mấy cậu con trai ra giúp một
tay!”.
“Này cậu kia, có
chuyện gì từ từ nói, đừng có động tay chân! Ôi trời!”, bà Vi thấy tên kia tiếp
tục giơ chân đạp Hà Ninh đã ngã trên đất, liền giơ tay túm lấy cánh tay anh ta
định ngăn lại, không ngờ tên này người không cao, nhưng sức thì không kém chút
nào, bà Vi bị hắn lôi cho liêu xiêu về trước mấy bước.
Vốn đã co quắp lại để
bảo vệ mình, Hà Ninh kinh ngạc kêu lên, “Chị Hứa!”, cô lập tức vùng dậy túm lấy
tên kia, sợ bà Vi bị đánh. Tên kia cũng không nghĩ sau lưng đột nhiên lại có
người. Hắn ngừng tay quay lại nhìn bà Vi, bà Vi cũng chau mày nhìn lại.
Gương mặt người miền
Nam, cao khoảng 1m70, tổng thể đem đến cho người ta một cảm giác rất không hài
hòa. Bà Vi không biết phải hình dung thế nào. Rõ ràng là mặt mũi bình thường,
lại khiến người ta có cảm giác nhìn một lần rồi không muốn nhìn lại, nước da
loang lổ sầm sậm nhờ nhờ, không giống da người bị bệnh cũng chẳng phải phơi
nắng nhiều. Tên đó lúc đầu còn hung dữ nhìn bà Vi chằm chằm, bà Vi cũng không
khỏi lo lắng trong lòng, đang nghĩ sao Dương Mỹ Ngọc vẫn chưa gọi người tới, đã
thấy mặt tên kia đổi sắc, chủ động lùi lại hai bước, lại đột nhiên cười cười
với bà Vi, vẻ cực kỳ khách khí.
Hắn vừa cười, bà Vi
liền nhận ra một cái răng khểnh trồi hẳn ra khỏi hàm, đẩy môi trên của hắn lật
vểnh lên rất không tự nhiên, nụ cười có phần khúc khuỷu. Không đợi bà nghĩ
nhiều, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía sau, “Chị Hứa, Hà Ninh, xảy ra
chuyện gì vậy?”. Lý Hải Ba dẫn theo mấy cậu con trai xông tới, chặn trước mặt
bà Vi và Hà Ninh, có người còn cầm một đoạn ống sưởi trong tay.
Bà Vi còn chưa kịp mở
miệng, cô nàng Dương Mỹ Ngọc đến “góp vui” kia đã hét toáng lên, “Hải Ba, chính
là tên này, hắn đến đánh Hà Ninh, em với chị Hứa đều nhìn thấy!”. Mấy cậu thanh
niên mặt hầm hầm nhìn người đàn ông. Hà Ninh vừa đẹp người lại tốt nết, trước
giờ rất ít nói, chỉ cắm cúi làm việc, mấy cậu thanh niên trong công ty đều có
ấn tượng rất tốt với cô. “Anh là ai? Chán sống rồi à! Dám đến bắt nạt người của
chúng tôi!”. Một cậu nóng tính lập tức đứng ra, nói không thèm khách sáo gì.
Tên kia lập cức cười
khì khì, “Đừng hiểu nhầm, đừng hiểu nhầm, tôi là chồng cô ấy, Hà Ninh, mau lên,
nói cho họ biết tôi là ai! Cô xem xem, để người ta hiểu nhầm rồi đây này!”. Vừa
nghe hắn nói thế, mọi người đều nhất loạt há hốc mồm nhìn Hà Ninh, cô có chồng
rồi?! Vậy… Dương Mỹ Ngọc mừng đến run cả tay, cô trước giờ vẫn ghen tức vì Hà
Ninh được mọi người yêu mến, ngày nào cũng làm bộ làm tịch ra vẻ tử tế, lũ con
trai ngốc nghếch kia còn tranh nhau mà xán lại gần.
Dương Mỹ Ngọc cố tình
cường điệu gào lên, “Nói gì thế hả! Chồng nào chứ, Hà Ninh của chúng tôi còn
chưa lấy chồng cơ mà, người ta có bạn trai làm ở ngân hàng, vừa đẹp trai vừa
giàu có, còn có hộ khẩu Bắc Kinh, anh là thứ mấy chứ! Phải không, Hà Ninh?”. Cô
ta ra vẻ trượng nghĩa hỏi Hà Ninh nãy giờ vẫn cúi đầu không nói.
Bà Vi thấy toàn thân
Hà Ninh từ trên xuống dưới đều đang run run, rất khẽ thôi, nhưng đúng là đang
run rẩy, mái tóc bung xõa ra che già nửa khuôn mặt, đôi môi lộ ra ngoài tái
mét. Quan thanh liêm cũng khó xử việc đúng sai trong gia đình, chưa ăn thịt lợn
cũng từng thấy lợn chạy, những tiết mục nói về vấn đề gia đình xã hội trên ti
vi còn ít hay sao? Những cô gái trẻ ngoại tỉnh ra thành phố làm thuê, ai mà
không có những câu chuyện sau lưng. Bà Vi thở dài trong lòng, khẩu khí cũng dịu
lại, "Anh kia, không cần biết anh là ai, động thủ đánh người đã sai, đánh
vợ lại càng sai!”.
“Vâng, vâng, vâng, cô
nói đúng, là cháu nhất thời sốt ruột mới động thủ. Vợ à, anh xin lỗi, là anh
không tốt, anh xin cúi đầu nhận lỗi!”. Tên kia nói xong liền cúi rạp người. Hà
N inh vẫn không nói gì, bà Vi thấy cứ để thế cũng không hay, chuyện giữa hai
người người ngoài không tiện tham gia, bèn nói với tên kia, “Có chuyện gì đợi
hết giờ làm rồi nói, giờ đang trong giờ làm việc, anh cũng không muốn Hà Ninh
vì anh mà bị công ty đuổi việc đúng không?”.
“Dạ phải, dạ phải,
cháu xin nghe lời cô, Hà Ninh, anh ở đây đợi em, em cứ đi làm việc chăm chỉ,
tối chúng ta về nhà có gì từ từ nói, nhé!”, tên kia gật đầu lia lịa. Lúc hắn
nói câu từ từ nói, tất cả mọi người đều trông thấy Hà Ninh không kìm nổi run
lên cầm cập. Mấy cậu thanh niên chạy ra giúp thấy Hà Ninh vẫn không nói gì,
không phủ nhận tức là thừa nhận, đôi bên đều cảm thấy mất hứng, Lý Hải Ba buông
một câu rồi định giải tán, “Có gì từ từ nói, đánh phụ nữ thì gọi gì là đàn
ông!”.
“Phải, phải”, tên kia
lập tức gật đầu, rồi ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Nếu không phải không biết cô ấy
đem con giấu đi đâu, tôi cũng đâu sốt ruột đến thế, các anh các chị nói xem có
lý nào lại không cho bố đẻ gặp con ruột của mình không?”. Đến đây thì cả bà Vi
cũng há hốc mồm, con?! Dương Mỹ Ngọc rõ ràng đã sắp không nín được nụ cười của
mình nữa rồi, shit, hóa ra còn có cả con rồi, lại còn lằng nhằng với anh chàng
đẹp trai kia, từ sáng tới tối làm ra vẻ trinh nữ, kỳ thực chả khác gì kỹ nữ mà,
ha!.
“Được rồi, mọi người về
làm việc đi, cô… tự nhiên đi!”, bà Vi trong lòng ít nhiều cũng thấy khó chịu,
vốn bà rất quý cô bé Hà Ninh này, cảm thấy cô bé thật thà lương thiện, giờ ầm ĩ
thế này, bà Vi có phần buồn bực. Bà dẫn đầu đi về sân công ty, những người khác
cũng đi theo, Hà Ninh cũng cúi đầu lầm lũi đi về, tên kia đứng im tại chỗ nhìn.
Lúc bước vào cổng công
ty bà Vi cố tình liếc ra sau một cái, ngược sáng, không nhìn rõ mặt người đàn
ông kia, bà bỗng thấy lành lạnh, bước vội mấy bước về phòng mình. Ngồi xuống
tiếp tục xem sổ sách, kỳ thực đầu óc bà cứ tận đâu đâu, bất chợt một tiếng
“Dinh dong” khiến bà tỉnh lại, ra là tin nhắn của Vi Tinh, “Đại ca mẹ, nhiệm vụ
đã hoàn thành, đang trên đường về nhà, con gái mất nhân quyền của mẹ kính
báo!”.
“Phì”, bà Vi cười, cái
con bé này, bà vụng về từng nút từng nút bấm trả lời Vi Tinh, “Mất nhân quyền
mà có sườn ăn, chọn cái nào?”. Không đầy năm phút, lại có tin nhắn đến,
“Sườn!!! Nhân quyền là cái thá gì chứ?!”. Ha ha, bà Vi bật cười, tâm trạng
thoáng chốc vui hẳn lên, “Phù!”. Bà thở dài một hơi, định bụng về sớm một chút
ninh sườn cho Vi Tinh. Vẫn là con gái mình ngoan, vừa nghe lời lại vui tươi,
tuy không tốt nghiệp đại học gì nổi tiếng, nhưng giờ cũng không đến nỗi nào.
Con người đúng là biết
người biết mặt khó biết lòng, Hà Ninh trông vừa trẻ trung lại e lệ thẹn thùng
như thiếu nữ, ai biết được cô ta đã lấy chồng lại có cả con rồi nữa. Còn cả anh
chồng của cô ấy nữa, vừa nhìn đã biết là chả ra gì, phụ nữ ở đời, sợ nhất là
lấy nhầm chồng! Nghĩ đến đây, bà Vi bất giác liên tưởng tới Vi Tinh và Mễ
Dương.

