Tôi không phải thiên tài - Chương 24 - Phần 3

Dương Mỹ Lan cười gật gật đầu, dựa theo khuỷu tay chồng khẽ vuốt má Ái Gia, lòng vui mừng xen lẫn xót xa, chồng cô vẫn luôn rất thích trẻ con, mà mình thì… nhìn “một nhà ba người” hòa thuận vui vẻ, bỗng chốc thấy như bị lãng quên hoàn toàn, Dương Mỹ Ngọc tức đến run cả chân tay, bà chị đáng chết, Cao Hải Hà đáng chết, còn cả con oắt đáng chết kia nữa, tụi bây đều đáng chết!

“Hừm”, cô cười gằn một tiếng, “Chị, anh rể thích trẻ con như thế, chị mau sinh cho anh ấy một đứa đi. Bố chúng ta cũng giục mãi rồi, trước thì chị nói xa xôi cách trở, giờ ngày ngày ngủ chung giường, chắc không vấn đề gì nữa chứ”, Dương Mỹ Ngọc nửa cười nửa không nói. Mặt Dương Mỹ Lan thoáng chốc trắng bệch, ấp úng mãi không nên lời, Cao Hải Hà nhìn cô, rồi nói với Dương Mỹ Ngọc, “Không cần bố phải bận tâm, cứ để thuận theo tự nhiên, lúc có tự khắc sẽ có, Mỹ Lan, nấu cơm ăn thôi, anh đói rồi, Ái Gia cứ để anh trông cho”.

“Vâng!”, Dương Mỹ Lan nhanh chóng gật đầu, đi rửa tay nấu cơm. Cao Hải Hà khẽ đung đưa đứa bé trong cánh tay, nói mà không thèm nhìn Dương Mỹ Ngọc lấy một cái, “Em gái à, anh vẫn luôn coi em như là em gái ruột, nên có gì là nói thẳng luông, em đừng để bụng, song có một số chuyện là vấn đề nguyên tắc, anh mong em, thông cảm, và nghe theo!”.

“Vâng, anh rể, em biết rồi!”, Dương Mỹ Lan gượng cười gật đầu rồi viện cớ trở về phòng. Đợi cô đóng cửa xong, Cao Hải Hà mới ngẩng đầu lên, nhìn cánh cửa đóng kín, rồi nhìn bóng vợ thấp thoáng trong bếp. Mấy hôm trước anh tình cờ phát hiện vợ đang uống thuốc tránh thai, Cao Hải Hà vô cùng kinh ngạc, anh khi ấy còn định tìm vợ hỏi cho ra lẽ, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại, cảm thấy nên tìm cơ hội thích hợp thì hơn, người nhạy cảm yếu đuối như vợ anh nhất định có lý do gì mới làm như vậy. Nghĩ đến đây, anh khẽ hỏi Ái Gia, “Cô ấy yêu trẻ con như thế sao lại không muốn sinh con cho chú chứ?”. Ái Gia ê ê a a phun ra bong bóng.

Dương Mỹ Ngọc nghiến răng nghiến lợi, cô điên cuồng đi đi lại lại trong phòng, bỗng lao tới lôi điện thoại trong túi ra, bắt đầu nhắn tin... Hừ, tôi không vui vẻ gì, thì cô cũng đừng có mơ!

“Đào Tử, dạo gần đây cậu sao thế? Phải rồi, còn cả chữ ký trên MSN nữa, nấm mộ nào hả, lại cả người chưa chết nữa? Nghe đã thấy ghét!”. Vi Tinh đang chải đầu trên giường, cô vừa mới tắm xong, liền gọi điện thoại cho Đào Hương kể chuyện hôm nay. Đào Hương cũng cười cười nói nói, song Vi Tinh vẫn thấy cô có vẻ không vui.

“Có gì đâu, gặp ở chỗ nào đó thấy rất hay hay nên dùng thôi”, Đào Hương khẽ cười đáp, cô khoanh chân cuộn mình trên sô pha, điều khiển trong tay vô tình bấm nút, hình ảnh trên màn hình ti vi không ngừng biến đổi, nhưng do chỉnh chế độ im lặng, nên tuy những nhân vật trên màn hình cười nói khoa trương, hoa chân múa tay, lại càng trở nên cô quạnh hơn.

“Thôi đi, tớ quen cậu bao nhiêu năm rồi, nói xem, xảy ra chuyện gì rồi?”, khẩu khí của Vi Tinh nghiêm túc hơn. Đào Hương khúc khích cười, “Ô, nghiêm trọng thế, khẩu khí của cậu đủ để dọa người đấy”. “Đừng có đánh trống lảng với tớ, Đào Tử, từ trước tớ đã biết cậu có vấn đề, nhưng không nói, vì tớ thấy cũng không phải chuyện gì ghê gớm lắm, tớ tôn trọng quyền riêng tư của cậu, nhưng cậu gần đây lạ lắm, nếu cậu vẫn kiên quyết đó là việc riêng của cậu, thì cứ coi như tớ chưa hỏi gì!”, Vi Tinh nói.

Đào Hương nghe khẩu khí nghiêm trọng của Vi Tinh, mắt bỗng nóng bừng, tâm sự cô vẩn luôn giấu trong lòng chưa từng kể cho bất cứ ai, những tưởng sẽ chỉ thế thôi, không ngờ lại có thể gặp lại anh, còn trơ mắt nhìn anh có vợ. Biết rõ rằng anh sống rất hạnh phúc, nhưng trong lòng mình lại càng buồn hơn...

“Cậu với Mễ Dương công khai rồi hả?”, Đào Hương bỗng nhiên hỏi, “Hả? Tớ đang hỏi cậu mà, sao lại chuyển sang tớ rồi, đừng có đổi chủ đề chứ!”, Vi Tinh thoáng ngây ra song lập tức đáp lại. “Vi Vi, giọng cậu tràn đầy hạnh phúc, hạnh phúc đến độ người ta phải ghen tỵ, nhưng tớ vẫn rất mừng cho cậu, Mễ Dương là một chàng trai tốt, là mẫu đàn ông có thể sống với cậu cả đời, cả đời”, Đào Hương khẽ cười đáp, quệt khóe mắt một cái.

Vi Tinh ở đầu dây bên kia trầm ngâm một lúc, “Đào Tử, cậu biết đấy, tớ vốn căn bản không định với Mễ Dương, mà, cái đó…”.

Đào Hương cười khúc khích, Vi Tinh lại tiếp, “Cho nên là, có những việc cậu không tưởng tượng được đâu, chuyện xảy ra hôm qua không thể thay đổi được, nhưng ngày mai xảy ra chuyện gì có ai biết được đâu, phải không?”. Vi Tinh vốn nhanh nhảu mồm miệng là thế bỗng cũng không biết phải nói thế nào, lời nói không biểu đạt được hết ý.

Đào Hương lại hiểu rất rõ ý cô, “Vi Vi tới hiểu, mỗi người một số mệnh mà”. “Thật chẳng giống cậu chút nào”, Vi Tinh tặc lưỡi thành tiếng, “Đào Hương mà cũng tin vào số mệnh rồi sao”. “Khà khà”, Đào Hương khẽ cười không đáp. “Nói thật nhé, Đào Tử, cậu là người con gái đặc biệt, đặc biệt, đặc biệt tốt, còn tốt hơn cả tớ lận, cho nên, cậu nhất định phải gặp được người đàn ông còn tốt hơn Mễ Dương mới phải!”, “Cậu quá khen rồi!”, Đào Hương cười nói. “Vốn là thế mà!”, Vi Tinh quả quyết, “Cậu nghĩ mà xem, tớ với Mễ Dương đều có thể từ gặp mặt là cấu véo nhau, thành ra gì rồi, cậu có gì mà không được chứ?”.

“Thật sao”, Đào Hương cười, nhìn nữ chính trên ti vi đang ôm chặt nhân vật nam nào đó nói, “Vi Vi, có vị triết gia từng nói, có người bắt đầu từ tình yêu và kết thúc bằng hôn nhân, ấy là trạng thái bình thường; cũng có trường hợp bất bình thường như cậu, bắt đầu từ kẻ thù kết thúc bằng hôn nhân; đương nhiên nhiều hơn cả là bắt đầu từ tình yêu kết thúc là không còn yêu nữa, và nguy hiểm hơn là bắt đầu từ tình yêu kết thúc bằng thù hận”, nói đến đây, Đào Hương khẽ than thở “Nhưng đáng sợ nhất lại là bắt đầu từ tình yêu và kết thúc cũng bằng tình yêu, như thế, cậu cả đời cũng không thể quên được…”.

“A Mỹ, sao con đã về rồi? Không phải nói là ngày kia sao?”, bà Liêu nghe tiếng cửa chống trộm kêu bèn chạy ra xem, lại thấy con gái xách va li hành lý bước vào. “Bên kia xong việc rồi, con không muốn ở lại thêm, thời tiết bên đó còn lạnh hơn cả Bắc Kinh nữa”, Liêu Mỹ cười, buông tay, Liêu Mỹ bổng cảm thấy mẹ mình có gì đó khác trước, nét mặt rạng rỡ, làn da trắng ửng hồng, trông trẻ ra không ít, không như trước kể cả cười cũng phảng phất u sầu.

“Mẹ, con về mẹ vui thế sao? Mặt mày rạng rỡ thế kia?” Liêu Mỹ dí dỏm thăm dò. Bà Liêu nhìn cô có vẻ không hài lòng, đang định mở miệng, “Chị!”, một giọng nói vang lên từ sau lưng cô, Liêu Mỹ nhìn về hướng phát ra tiếng nói, một cậu bé dáng người cao cao đang toét miệng cười với mình, nước da rám nắng, hàm răng trắng bóc, tóc húi cua rất gọn gàng, vài cái mụn hiên ngang chiễm chệ ngự trị trên sống mũi, không nổi bật nhưng lại khiến người ta cảm thấy một sức xuân phơi phới không gì ngăn trở nổi.

Liêu Mỹ ngây ra nhìn hồi lâu, cậu bé mặc quân phục này là… “A Mỹ, con cũng không nhận ra đúng không, lúc trước khi chúng ta từ Đông Bắc về Bắc Kinh, nó còn ở bến xe đường dài ôm lấy cửa khóc không cho con đi, suýt thì lỡ cả xe, ha ha”, bà Liêu nhớ lại chuyện cũ, bật cười lắc lắc đầu.

“À, Tiểu Hổ?!”. Liêu Mỹ vô cùng kinh ngạc, bất luận thế nào cô cũng không thể liên hệ cậu lính to cao trước mặt với cậu bé thò lò mũi chạy lăng xăng khắp nơi trong trí nhớ. “Bá, bá để cháu! Đồ này để đâu ạ?” Tiểu Hổ cười hì hì, vội đến đón lấy hành lý, bà Liêu từ chối không xong, bèn cười nói, “Xem nó kìa, cứ để tạm ở cửa đi, con ngồi xuống đi, A Mỹ?”.

Liêu Mỹ bừng tỉnh lại cởi áo khoác ngoài, ra hiệu bảo Liêu Hổ ngồi xuống, cô mĩm cười nói, “Mười năm không gặp, cậu đã lớn thế này rồi, làm lính hả? ở Bắc Kinh?”. Liêu Hổ ưỡn ngực ngẩng đầu ngồi trên sô pha, hai tay chống gối, ánh mắt long lanh nhìn Liêu Mỹ, “Vâng ạ, để bổ sung quân cho lính cứu hỏa Bắc Kinh, em đến Bắc Kinh từ tháng Sáu rồi, từ bấy đến giờ đều ở Thông Châu huấn luyện, không được ra ngoài, hôm nay em xin tiểu đội trưởng nghỉ hai tiếng, đến thăm chị và bá, còn tưởng là không gặp được cơ, hì hì hì”, nói đến đây cậu cao hứng cười, cậu tuyệt nhiên không nói để có tên trong cái danh sách ra ngoài này cậu đã phải bỏ ra bao nhiêu mồ hôi nước mắt.

“Phải đấy, hai tháng trước bố mẹ cháu đến thăm cũng có gặp được đâu, bộ đội quản lý chặt chẽ lắm”, bà Liêu từ trong bếp đi ra cười nói chen vào, rồi gọi Liêu Hổ, “Nào, ăn lê đi, đây là lê Kinh Bạch, chị cháu lần trước đi công tác phía Tây mua từ Môn Đầu Câu về đấy, nếm thử xem thế nào! Mỹ à, con đi rửa tay chân đi”. “Cám ơn bá[1]!”, Liêu Hổ lễ phép cảm ơn rồi nhận lấy.

[1] Ở Đông Bắc thường gọi vợ của bác trai là bá chứ không gọi là bác gái như Bắc Kinh

Liêu Mỹ từ nhà vệ sinh đi ra cầm lấy một quả lê, đứng tựa cửa sổ chầm chậm cắn, cô nhìn Liêu Hổ đang cùng mẹ chuyện trò rất vui vẻ, những tháng ngày mà bản thân cô cũng không muốn nhớ lại, lại sống động hiện ra trước mắt cùng sự xuất hiện của Liêu Hổ.

Khoảng lúc nào thì biết mình không phải con đẻ của người bố kia nhỉ, sáu tuổi, bảy tuổi? Không nhớ rõ nữa, chỉ nhớ rằng ông chưa bao giờ cười với cô, nhưng cũng chưa khi nào đánh mắng, lo ăn lo mặc, chỉ là gần như tối nào cũng nghe tiếng ông gầm gừ, “Bà phải sinh cho tôi một thằng con trai, sinh con trai!” và cả tiếng khóc cố nén lại của mẹ, dù rằng ban ngày bà vẫn luôn mỉm cười làm hết việc này đến việc kia.

Sau này lớn lên mới biết, mẹ lúc sinh cô khó sinh nên để lại di chứng, mang bầu nữa là khó giữ, một người phụ nữ có thể chịu đựng bao nhiêu lần sảy thai chứ? Trên tinh thần, trên xác thịt… Tuy không thích người bố ấy, song Liêu Mỹ vẫn mang họ ông, nói cho cùng thì ông là người lo ăn lo mặc cho cô, để cô được tiếp tục sống. Đáng hận hơn là ông bố ruột kia, kẻ tiểu nhân làm cho mẹ cô có mang, rồi dùng lời lẽ đường mật để chiếm suất về thành phố của bà, một đi không bao giờ trở lại!

Năm mười tuổi, bố bị tai nạn trên đường ra chợ, những tưởng như thế là mẹ mình được giải thoát rồi, không bao giờ phải khóc nữa, nhưng nhà chú hai chuyển đến thực sự là một cơn ác mộng. Cô chính là một nàng lọ lem chịu đủ khổ nhục dày vò, hay là nàng lọ lem dù có chết cũng không có hoàng tử đến cứu.

Hoàng tử... Liêu Mỹ lại nhìn Liêu Hổ, tiểu tử này là độc đinh của nhà họ Liêu, từ nhỏ đã được chiều chuộng. Lúc đầu đối xử với cô cũng rất ngang ngược, cho tới sau khi cô không thể nhịn nổi nữa tẩn cho nó một trận, nó không hề mách với bố mẹ, trái lại còn bê hai cái bánh với một tảng thịt thủ lợn tìm đến cô đang trốn ngoài làng không dám về nhà. Tảng thịt đó mới thơm làm sao, thơm đến nỗi tới giờ bất cứ khi nào cô vẫn không sao quên được.

Có mấy lần ra ngoài ăn cơm, cô đã gọi thịt thủ lợn rồi, Á Quân với Vi Tinh còn cười nói, mỹ nữ kết hợp với thịt thủ thật là kỳ lạ. Nghĩ tới đây, Liêu Mỹ cong khóe môi tự trào, hai người họ có ai từng hai năm trời không biết mùi vị thức ăn mặn là gì không? Hội cảnh sát chỗ Mễ Dương nói thế nào nhỉ, đều là bốc phét!

Mễ Dương? Liêu Mỹ trầm ngâm, lẽ nào mẹ không phải vì Liêu Hổ tới mới vui, mà là… cô kín đáo quan sát bà Liêu. Liêu Hổ vừa kể chuyện nhà với bà Liêu, vừa trộm nhìn Liêu Mỹ. Liêu Mỹ mặc một chiếc áo sợi màu hồng đào, cổ trái tim, đường may ôm sát người, thân dưới mặc quần bò trắng, đôi chân thon dài, nhà nhã đứng tựa cửa, mái tóc đen mượt xõa xuống vai, đôi mắt như phủ một màn sương.

Trái tim Liêu Hổ rộn lên, chị vẫn xinh đẹp như thế, cậu làm thế nào cũng không quên được nỗi kinh ngạc lần đầu tiên nhìn thấy chị, nước da trắng, đôi mắt to, nụ cười lạnh lùng, đừng nói lũ con gái trong làng, kể cả đám nữ diễn viên hát nhị nhân truyền khi meeting trên thị trấn cũng không có ai đẹp bằng chị! Sau này lớn lên, mới biết có từ gọi là khí chất.

Bà Liêu bên tai nói câu gì đó, Liêu Hổ chợt bừng tỉnh, ngại ngùng hỏi, “Dạ? Bá nói gì ạ?". Bà Liêu vui vẻ lặp lại một lượt, “Bá nói trưa nay con muốn ăn gì, bá làm cho con ăn!”, “Dạ, không cần đâu ạ, cháu phải về đội báo cáo truớc một giờ, sau này có dịp cháu sẽ lại đến, bá đừng lo”. Liêu Hổ nhìn đồng hồ, lại nhìn Liêu Mỹ, Liêu Mỹ gật gật đầu, khách sáo nói, “Rảnh thì lại tới chơi”. “Rõ!”, Liêu Hổ đáp rõ to.

“Một giờ á? Vậy thì cũng sắp hết thời gian rồi, cháu đợi một chút”, bà Liêu quay người đi vào bếp. Lúc Liêu Mỹ tiễn Liêu Hổ xuống lầu, hai tay anh mỗi bên là một cái túi, đầy ăm ắp toàn đồ ăn bà Liêu đưa cho. “Chị, không phải tiễn nữa đâu”, đến cổng tiểu khu, Liêu Hổ dừng bước. Liêu Mỹ đang có chuyện lấn cấn trong lòng cũng không khách sáo, đang định giơ tay thì nghe thấy Liêu Hổ hỏi, “Chị, em còn có thể đến thăm chị được không?”.

Liêu Mỹ sững lại, nghiêng đầu nhìn cậu, “Được chứ, vừa rồi không phải đã nói rồi sao?”. Liêu Hổ cười thật thà, “Đấy là chị nói cho bá nghe thôi, em biết chị không thích bố mẹ em, em…”, cậu ấp úng không biết phải nói thế nào, chóp mũi cũng đổ mồ hôi. Liêu Mỹ nhìn cậu bé cao hơn mình một cái đầu, những gì cậu đối tốt với cô lúc trước bỗng chốc dâng lên trong lòng ngoài mẹ ra, đó là hơi ấm mà cô có được ở quê.

Liêu Mỹ mỉm cười, “Đương nhiên là được, em huấn luyện làm nhiệm vụ cũng phải cẩn thận, lần sau chị mời em một bữa thật thịnh soạn”. “Vâng!”, Liêu Hổ mừng rỡ cũng chỉ biết gật đầu, nhìn Liêu Mỹ giơ tay bắt xe, cậu vội nói, “Chị, không cần đâu! Em đi xe buýt về!”. Liêu Mỹ không phớt lờ cậu, vẫn bắt xe, mở cửa xe, cười nói, “Được rồi, nếu không phải cậu xách đống đồ này không tiện, chị cũng không lo đâu, mau đi đi”. Nói rồi cô dúi cho Tiểu Hổ 100 tệ, không cho cậu được phép từ chối.

Nhìn theo chiếc taxi rẽ mất hút, Liêu Mỹ quay nguời bước vào nhà, cô không thấy chiếc taxi rất nhanh tấp vào lề, hai người quân nhân bước ra từ hiệu sách ven đường. Một anh lính cũ cười nói, “Ô, tiểu tử cậu xa xỉ gớm nhỉ, lại còn bắt taxi, tiền đó để đánh chén một bữa có hơn không!”. Liêu Hổ cười ha ha, chỉ vào hai chiếc túi bên mình, "Tiểu đội trưởng, đây là đồ bá em cho, chị em nhất quyết bắt em phải gọi xe mới được!”.

Lính mới ra ngoài nhất thiết phải có lính cũ đi cùng, Liêu Hổ là người gương mẫu trong đội lính mới huấn luyện, vừa chịu khó lại giỏi giang, tiểu đội trưởng rất quý. Hôm nay ra ngoài có việc có ý dẫn cậu theo, còn xin với trung đội trưởng cho tiểu tử này đi thăm nhà họ hàng vẫn luôn nhớ nhung trong lòng một lát, còn mình thì ở ngoài đợi cậu ta.

“Thôi, cũng gần đến giờ rồi, gọi xe thì gọi thôi”. Tạ Quân tay cầm mấy quyến sách cười nói, “Về còn có việc nữa, Tiểu Hổ này, về rồi đừng nói lung tung đấy, biết chưa hả?", anh tiểu đội trưởng đang chui vào xe vỗ đầu tiểu Hổ một cái, “Nghe rõ chưa hả, không được gây rắc rối cho trung đội trưởng đấy!”. Liêu Hổ nói lớn, “Em hiểu ạ!”. Tạ Quân cũng cười rồi bước lên xe.

Liêu Mỹ vừa vào phòng đã nghe mẹ hỏi, “Tiểu Hổ về rồi à, con không lái xe tiễn hay sao?”, “Con gọi xe cho nó rồi, tiền xe cũng đưa rồi”, Liêu Mỹ cao giọng, trong lòng tính toán không biết nên mở lời thế nào. Bà Liêu phủi tạp dề từ trong bếp đi ra, thấy Liêu Mỹ đứng ở cửa bèn cười nói, “A Mỹ, con lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con!”

Liêu Mỹ mỉm cười, quả nhiên…

Bên này Mễ Dương đang bận vắt chân lên cổ, cuối năm, số vụ trộm cắp nhiều lên trông thấy, mọi người đều phải đón Tết, những kẻ không chịu kiếm tiền bằng con đường chân chính, chỉ nhăm nhăm nghĩ cách đi đường tắt. Bọn chúng vừa ra tay cái là hội cảnh sát như Mễ Dương phải chạy rạc cẳng.

Vừa lôi hai tên trộm từ siêu thị về, bước vào phòng, Mễ Dương dốc ngược ca nước tu ừng ực. Chu Lượng bàn đối diện bận đến độ ngón tay sắp rụng rời cả ra vẫn không quên châm chọc, “Này, biết cậu đi siêu thị bắt trộm thì không sao, ai không biết lại tưởng cậu đi tận Sahara bắt trộm về đấy!”.

Mễ Dương chẳng hơi đâu mà quan tâm đến hắn, nuốt ừng ực từng ngụm to, “Anh còn dám giấu cả quỹ đen nữa!”. Một giọng nữ lảnh lót gào lên, “Phì!”, Mễ Dương không kìm được phun hết cả nước trong mồm ra, “Khục khục!”, Chu Lượng ở đối diện kêu toáng lên, “Shit! Cậu phun hết cả lên giấy tờ của tôi rồi!”. Vừa nói vừa lấy tay áo lau.

“Rồi, rồi, mời anh ra ngoài đợi trước đã, lần lượt từng người một, chị kia, nói chuyện chính đã, đồ đạc trong nhà mất cả rồi chị không sốt ruột sao?”, tiếng chị Trương từ trong phòng vọng ra. Mễ Dương và Chu Lượng cùng lúc xoay đầu nhìn, một người đàn ông đeo kính từ trong phòng đi thụt lùi ra, quay lại, thấy phân nửa cảnh sát trong phòng đều đang nhìn mình, liền ngượng ngùng đẩy gọng kính.

Mễ Dương bảo anh ta ngồi xuống hỏi dăm ba câu mới biết, nhà họ bị trộm đột nhập giữa ban ngày ban mặt, anh ta đang ở chỗ làm thì bị vợ gọi về. Kẻ trộm bây giờ thật quá ngông cuồng, tiền mặt, thẻ ngân hàng, rồi cả máy ảnh trong nhà lấy đi hết thì đã đành, cả chút tiền riêng anh ta giấu dưới thùng máy tính cũng bị kẻ trộm lục ra. Vừa rồi lúc báo cáo tình hình vụ án, anh không cẩn thận lỡ miệng nói ra, cô vợ vốn đang đầy một bụng lập tức nổi điên lên.

Đám cảnh sát cười ồ, Mễ Dương hỏi, “Mất mấy cái thẻ? Báo mất thẻ với ngân hàng chưa?”. Người đàn ông ngớ ra, thật thà nói, “Tôi đâu biết có mấy cái, tiền trong nhà đều do vợ tôi quản, chắc là báo rồi chứ?”, “Chắc rồi nghĩa là sao?” Chu Lượng trợn mắt, “Nhà có mấy cái thẻ ngân hàng anh cũng không biết?”

Người đàn ông cực kỳ khổ sở nói, “Đồng chí cảnh sát, tôi không biết thật, tôi cũng đang khó hiểu đây, anh bảo mấy cái thẻ đó tôi cũng tìm cả năm, sáu năm nay rồi, mà không thấy, lũ trộm đó thế nào loáng cái đã lật tìm ra chứ?”.

“Ha ha ha”, mọi người trong phòng đều cười phá lên, Mễ Dương đang cười, thì điện thoại reo, báo có tin nhắn, anh mở ra xem thì là của 13800138000, nói đã nạp cho anh 100 tệ. Mễ Dương đầu tiên thấy khó hiểu sau nghĩ ra, chắc chắn là Vi Tinh định nạp tiền cho Thần Châu Hàng[2] của cô nàng, không hiểu mơ màng thế nào lại nạp vào điện thoại của mình. Anh cười khà khà, bàn giao việc lại cho một đồng nghiệp, rồi ra ngoài tới sạp báo đầu ngõ mua một thẻ nạp tiền, nạp cho Vi Tinh.

[2] Một gói dịch vụ của di động Trung Quốc.

Đang đi về, thì điện thoại đổ chuông, Mễ Dương cười híp mắt bắt máy, “A lô?” “Mễ Dương!”, giọng oang oang của Vi Tinh lập tức vang lên, “Cậu bảo có lạ không nhé, vừa rồi tớ định nạp tiền cho điện thoại, kết quả lại thành ra nạp cho cậu, nhưng tài khoản của tớ cũng nhận được 100 tệ!".

Mễ Dương cắn đầu lưỡi nín cười, cố làm ra vẻ bình thường, “Điều đó chứng tỏ cậu nhớ tớ chứ sao, vừa khéo, vừa nãy tớ cũng định nạp tiền cho tớ, không ngờ cũng nạp nhầm, lại nạp cho cậu 100 tệ!”, “Ha ha, thật sao, vậy hai chúng ta đúng là có thần giao cách cảm! m âm thành dương rồi!”, Vi Tinh phấn khởi nói.

Mễ Dương vui vẻ mỉm cười, “Chứ sao nữa...”.

 

Báo cáo nội dung xấu