Bao giờ trăng lại tròn? - Chương 2 - Phần 12

Hôm
sau thi hai môn là kết thúc kỳ khảo sát, đọc thông báo nghỉ đông của trường, cô
bắt đầu thu dọn hành lý. Từ Thượng Hải về thị trấn Lạc Diệp khá xa, lại chỉ có
tàu, gần Tết, vé tàu rất khan hiếm. Lâm Ấu Hỷ dùng loại vé dành cho sinh viên
được giảm giá một nửa nên càng khó mua, đành chấp nhận mua vé đứng. Cô chịu đứng
ba mươi mấy tiếng đồng hồ như vậy, thế mà giá vé vẫn tới hai, ba trăm tệ, một
khoản tiền không nhỏ.

Cô sẽ
về nhà vào chuyến tàu sáng hôm sau. Vừa thi xong, Tôn Mỹ đã bắt xe buýt đường
dài về nhà ở tỉnh bên cạnh. Diệp Mộng Mộng đặt vé bay tối, ra khỏi phòng thi là
cùng Ngô Hồng Phi mất tăm. Tô Hoan Hoan nhà ở Thượng Hải, chẳng vội vã gì, cho
nên ở lại cùng Lâm Ấu Hỷ tối hôm đó, tránh cho cô một đêm dài cô quạnh.

Tối
nay, trong phòng chỉ còn hai người, Lâm Ấu Hỷ chẳng có mấy đồ đạc, nhà cũng chẳng
có bà con nào, chỉ có mỗi chiếc túi xách nhỏ màu đen, trong đó có quần áo và mấy
quyển sách. Đóng nắp túi, cô ngại ngần nhìn Tô Hoan Hoan, nhìn lâu đến nỗi Tô
Hoan Hoan thấy sởn gai ốc, ánh mắt ai oán của cô khiến bạn gái cũng chịu không
nổi.

- Cậu
nhìn tớ suốt cả buổi tối rồi, rốt cuộc là muốn nói gì? - Tô Hoan Hoan là người
nghĩ gì nói nấy, nhịn mấy tiếng đồng hồ là hết cỡ rồi. - Có phải muốn cảm ơn tớ
ở lại với cậu một đêm không? Thôi miễn đi, trẫm hiện đang lòng dạ rối tơ vò,
khanh chớ có mang mình ra mua chuộc.

-
Không phải, Hoan Hoan à. - Lâm Ấu Hỷ mặt xịu xuống, nhưng không nói không được
- Thực ra tớ muốn… muốn…

- Cậu
muốn muốn cái gì? - Tô Hoan Hoan cố tình quay đi không nhìn, để cô khỏi luống
cuống.

- Tớ
muốn vay cậu ít tiền. - Lâm Ấu Hỷ nói như khóc. Trong tay cô chỉ còn đủ tiền vé
tàu một lượt, lúc quay lại chưa biết lấy ở đâu, nhưng cô thực sự muốn về thắp
hương cho bố, trò chuyện với bố, đốt cho bố ít tiền vàng, đây là giỗ đầu của bố,
cô không thể không về.

Cô nhớ
có người nói, bạn bè với nhau kỵ nhất là vay tiền. Cô rất quý trọng tình bạn với
Tô Hoan Hoan, cô thực sự không muốn nói tới tiền, nhưng cô không thể hỏi vay ai
khác được.

- Kỳ
tới có học bổng, tớ sẽ trả lại cậu, tớ xin thề. - Lâm Ấu Hỷ trầm ngâm nói.

- Tớ
biết là việc này mà, hôm trước tớ đã xem ví tiền của cậu rồi. He he, sao tớ lại
xem trộm ví của cậu nhỉ? Tớ là người giám sát việc công, quan tâm dân chúng mà.
- Lúc này Tô Hoan Hoan mới quay lại, lấy ra một phong bì dưới gối, phẩy qua phẩy
lại trước mặt Lâm Ấu Hỷ. - Này, chuẩn bị cho cậu rồi đây. Đây là ông trời
thương cậu chịu khổ mười tám năm qua, nên phái một vị cứu tinh xuống giúp cậu đấy
nhé.

Lâm Ấu
Hỷ ngạc nhiên nhìn bạn, cầm lấy phong bì từ tay Tô Hoan Hoan, trong đó rỗng
không, chỉ có một tấm thiếp nhỏ như phiếu ăn. Cô lấy ra xem, là một thẻ ngân
hàng, còn mới. Khó hiểu, cô nhìn Tô Hoan Hoan:

-
Hoan Hoan, cái này là thế nào?

Vay mấy
trăm tệ thôi mà, sao phải đưa cả thẻ ngân hàng cho cô, tuy gia đình Tô Hoan
Hoan khá giả nhưng cho vay thế này thì quá mức rồi.

- Cậu
ngốc ạ, đến cả thẻ phụ cũng không biết à? Nào, để Tô sư phụ giảng miễn phí cho
cậu một bài về tiền tệ ngân hàng nhé. Nói đơn giản, cậu cần bao nhiêu tiền thì
tự mình đi rút, người chủ thẻ chính sẽ kịp thời rót tiền cho cậu. - Tô Hoan
Hoan cười phá lên, ngồi phịch lên giường, bóc gói bim bim. - Nói thực nhé, nếu
cậu vay tiền tớ, tớ cũng cho cậu vay, tuyệt đối không phải vì cậu giặt quần áo
cho tớ nửa năm qua, chỉ là vì tớ thương cậu. Nhưng nhìn cái vẻ ấp úng của cậu,
một việc nhỏ thế mà cũng nói không nên lời, cậu khiến bọn tớ thấy lạ quá. Nhưng
mà giờ đã có người lo chu đáo cho cậu rồi, tớ cũng mừng là mình khỏi phải quan
tâm tới cậu.

- Ai
vậy? - Lâm Ấu Hỷ hỏi rồi vẫn thấy lạ, ai vậy chứ? Có lẽ không cần phải hỏi. Người
ấy trưa hôm qua đưa cô về ký túc xá rồi đi mất tăm, nói là áo bị cô lau nước
mũi bẩn rồi, phải đưa đi giặt, giặt thế nào mà đến giờ chẳng thấy đâu, để Lâm Ấu
Hỷ cứ ngỡ cái buổi trưa ấy ở cổng trường chỉ là một giấc mộng.

- Cậu
nói xem là ai? - Tô Hoan Hoan lườm cô. - Chính là người bị cậu tát cho một cái,
chính là người giúp cậu vào Hội Sinh viên, chính là người tặng cậu hoa hồng,
chính là người dạy cậu tin học, đã mời cậu ăn cơm Nhật, đi xem phim, là người
trưa hôm qua đã ôm cậu giữa thanh thiên bạch nhật trước cổng trường, đã bị cậu
bôi nước mũi vào tay áo…

Lâm Ấu
Hỷ không đợi Tô Hoan Hoan nói hết tràng dài dằng dặc, chụp lấy điện thoại, bấm
số của người ấy, dồn dập hỏi:

- Người ấy, ý cậu là… Lãnh Tử Thần, ý cậu là vậy phải
không?

- Chẳng có ý gì cả. - Giọng nói xem chừng buồn ngủ, lè
nhè. - Hỏi vay tiền người khác thì chẳng bằng vay tớ cho xong, tớ cũng là cậu
mà…

- Nhưng mà… - Lâm Ấu Hỷ không biết nói tiếp câu gì. Chuyện
hôm qua giữa hai người, giữa ban ngày ban mặt, mọi người đều biết, bây giờ
trong trường đã có câu chuyện về hoàng tử và cô lọ lem rồi. Đến giờ, cô nghĩ rằng,
quan hệ giữa hai người là tình yêu trai gái, cô không muốn chống lại tình cảm ấy
nữa, từ nay về sau, anh đối với cô thế nào cô cũng không phản kháng.

Nhưng mà cách anh làm thẻ phụ ngân hàng cho cô khiến cô
thấy bị xúc phạm, thấy mình thật đáng thương. Cô có thể chấp nhận mọi sự áp đặt
của anh, nhưng giới hạn là không để anh trợ giúp về vật chất, tiền mua điện thoại
di động, cô sẽ tìm cách trả lại anh. Lâm Ấu Hỷ cô sẽ không làm người phụ nữ như
mẹ cô, đến chết cũng không làm.

- Lâm Ấu Hỷ, cô ngốc hả? - Lãnh Tử Thần đang nằm vùng dậy,
khảng khái hỏi. - Người đó là nghĩa
gì vậy hả?

- Dạ… - Nghe giọng nói dằn mạnh, Lâm Ấu Hỷ nhìn Tô Hoan
Hoan, lẳng lặng đi vào phòng tắm, vừa đi vừa nghĩ cách đáp lời, giọng rất thành
khẩn. - Lãnh Tử Thần, anh nghe em nói, đúng là em thiếu chút tiền, nhưng chỉ mấy
trăm tệ là đủ, anh không cần làm thẻ phụ cho em. Nghiêm trọng quá, em không
dùng đến nhiều tiền như thế, nhỡ mà em làm mất thì anh thiệt quá.

- Sáng sớm mai người
ấy
mang xe đến đón em, ngủ sớm đi. - Lãnh Tử Thần ngáp dài. - Đừng quên
mang chứng minh thư nhé. Người ấy mệt
chết được, xin em để người ấy được một
đêm yên lành nào. Lại đây, để người ấy ôm
một cái, đừng có quẫy, không được phản kháng, không được chảy nước mũi, nghe
chưa, hả?

Lãnh Tử Thần hôm qua bị cô ngốc dúi mặt trong lòng chùi
nước mũi ra áo, thấy cô sụt sịt mãi thì cuống quá không biết làm sao, Tô Hoan
Hoan đứng một bên nhìn chăm chăm khiến anh xấu hổ, mượn cớ áo bẩn đi một mạch về
phòng. Về đến ký túc xá lại bị bọn Ngô Hồng Phi quấy nhiễu, anh bỏ về nhà. Nghĩ
đến lúc bản thân vì một người con gái mà bị người ta chọc ngoáy, anh không nén
nổi bực mình, cho nên suốt cả ngày hôm đó ở lì trong nhà.

Lâm Ấu Hỷ nghe những lời hách dịch như thế trong điện thoại,
thấy phiền lòng mãi, chẳng đâu với đâu, bỗng dưng anh xía vào, mà lại chẳng
thèm đoái hoài tới chuyện chiếc thẻ phụ ngân hàng kia. Lãnh Tử Thần, sao anh ấu
trĩ thế? Lâm Ấu Hỷ chẳng biết đáp sao, hắng giọng mấy tiếng, đầu dây bên kia chẳng
thấy động tĩnh gì. Một hồi sau mới nghe thấy tiếng thở trong máy, chẳng lẽ anh
ôm điện thoại mà ngủ? Cô vừa tức vừa buồn cười, ngờ rằng anh nói mơ khi dặn
mình mang chứng minh thư.

Tàu sáng chạy lúc mười giờ, từ trường tới nhà ga mất khoảng
hơn bốn mươi phút xe chạy. Bảy giờ sáng Lãnh Tử Thần gọi điện thoại, nói đang ở
tầng dưới ký túc xá, giục cô mau xuống đi. Tô Hoan Hoan chẳng dậy nổi, chỉ nằm
trong chăn vẫy tay bye bye, nói hẹn gặp năm sau.

*

* *

Lâm Ấu Hỷ mặc chiếc áo bông dày cộp mang từ nhà tới. Xe của
Lãnh Tử Thần đậu dưới tầng, lên xe rồi anh chỉ tay vào cô, vẻ rất vui, nói:

- Thượng Hải đâu có lạnh quá, em mặc thế này trông như quả
bóng da, xấu hổ lắm, cô ngốc ạ.

- Nhưng mà ở nhà em rất lạnh. - Lâm Ấu Hỷ nói rồi nhìn
vào gương chiếu hậu, thấy mình giống như quả bóng da, bất giác cũng thấy buồn
cười, cởi áo bông bỏ vào túi xách. Nhưng mà xuống tàu là phải mặc, lúc ấy không
sợ người ấy chê cười nữa.

Lâm Ấu Hỷ rút tấm thẻ ngân hàng đưa ra trước mặt Lãnh Tử
Thần, thấy anh trợn mắt nhìn mình, cô hít thật sâu một hơi, mỉm cười cứng cỏi:

- Thẻ này em không cần đâu, nhưng anh cho em vay năm trăm
tệ được không, học bổng kỳ tới em sẽ gửi trả cùng với tiền mua điện thoại một
thể.

- Em nghĩ được đấy, không cho vay! - Lãnh Tử Thần sa sầm
mặt, từ chối luôn. Anh vừa khởi động xe vừa mắng cô. - Có cần đại ca này nhắc
nhở không, cô em, dù có được học bổng, em cũng vẫn không trả nổi tiền điện thoại
đâu.

- Không cho vay thì thôi. - Lâm Ấu Hỷ cũng bực mình,
nhưng cô bực mình chỉ ở giới hạn không cãi nhau với anh mà thôi. Cô im lặng dựa
vào lưng ghế, thắt dây an toàn, nhắm mắt làm như ngủ, bụng thầm tính: quả thực
anh không cho vay tiền thì làm thế nào? Mấy phút sau, cô đã chìm vào giấc ngủ…

Mơ màng, không biết chợp mắt bao lâu, Lâm Ấu Hỷ cảm thấy
buồn buồn trên đầu, choàng mở mắt, Lãnh Tử Thần đang xoa đầu cô, nhìn gương chiếu
hậu, tóc cô đã bị anh làm thành một cái tổ ong. Sao anh lại thích nghịch tóc cô
thế chứ!

Cô vùng vằng thoát khỏi tay anh, nhìn ra ngoài cửa xe, xe
dừng ở cổng lớn, thẳng trước cửa xe là sảnh lớn thênh thang, trong đó người qua
kẻ lại, ngoài cửa các nhân viên mặc đồng phục đẩy những chiếc xe chở hành lý tới
lui. Cô vừa tết tóc vừa ngờ vực hỏi:

- Đến rồi ạ?

Lạ thật, bến xe phía nam Thượng Hải có vẻ chẳng giống
chút nào với hồi cô đến.

- Đây là sân bay quốc tế Phố Đông, ngốc ạ, xuống xe đi. -
Lãnh Tử Thần mở cửa xe, rút chìa khóa trao cho một nhân viên mặc đồng phục đứng
ở cửa, dặn dò mấy câu, người ấy mỉm cười gật đầu, cầm chìa khóa lên xe của Lãnh
Tử Thần, chiếc xe rời đi rất nhanh. Lâm Ấu Hỷ xách túi hành lý của mình, bất
giác nghĩ loạn cả lên: chẳng lẽ anh bắt cô đi máy bay?

Nhưng cô không dám chắc, Lãnh Tử Thần luôn làm những việc
khiến cô không đoán nổi, cô không muốn hỏi vì cái vẻ mặt anh rõ ràng là thái độ
Đừng hỏi tôi, hỏi tôi cũng không nói cho
em biết đâu
.

Bị Lãnh Tử Thần kéo đến xếp hàng vào cửa làm thủ tục lên
máy bay, Lâm Ấu Hỷ rốt cuộc nhịn không nổi, hỏi anh:

- Anh bắt em đi máy bay à?

- Đừng có càu nhàu, chỉ là hạng giá rẻ thôi. - Lãnh Tử Thần
nhún vai, nhìn lên phía trước, lẩm bẩm. - Có vẻ đông người quá, cô ngốc ạ.

- Em ngồi xe lửa là tốt lắm rồi.

- Em có chắc chắn là em ngồi không?

- Tại… tại vì không còn chỗ… nhưng…

- Thế đừng phí lời nữa.

- …

*

* *

Lâm Ấu Hỷ nhướn mắt ngẩng đầu nhìn Lãnh Tử Thần rất lâu,
rồi đành cúi xuống. Nhân viên sân bay niềm nở ân cần, hành khách cũng lịch sự
nhã nhặn. So với ở bến tàu thì tốt hơn nhiều, cô còn nhớ hồi tháng chín trên đường
đến Thượng Hải, đồ đạc lem luốc, lên tàu thì người người đứng ngồi ngổn ngang,
xô lấn chen đẩy, quát tháo om sòm. So với cảnh đó, ở đây thật là thiên đường.

Cô chưa đi máy bay bao giờ. Một chiếc vé bay bao nhiêu tiền?
Tiền mua điện thoại đã trả không nổi, lại đến tiền vé máy bay, làm sao trả nổi
đây, tiền học bổng kỳ tới không biết còn được bao nhiêu chứ? KFC, điện thoại di
động, vé máy bay, tiền sinh hoạt, thẻ ngân hàng… trời ơi, vất vả cả một học kỳ
xem ra tay trắng rồi. Trời ơi, sao cô lại vướng vào loại người như Lãnh Tử Thần
chứ?

Lâm Ấu Hỷ còn đang tự dằn vặt, ngẩng lên thì không thấy
Lãnh Tử Thần đâu, túi hành lý trong tay mình cũng không còn. Chung quanh ồn ào
toàn người lạ, mọi thứ của cô đều ở trong túi hành lý, nếu không thấy anh, có từ
sân bay về lại thành phố cô cũng không biết đường, cô cuống quýt nhìn khắp bốn
phía.

- Cô ngốc! - Một tiếng gọi cách đó không xa. Lâm Ấu Hỷ
nhìn theo, Lãnh Tử Thần lưng đeo ba lô máy tính đang đứng không xa vẫy cô tới,
nét mặt hóm hỉnh.

Cô mừng quá sức, vội chạy đến bên anh, túm chặt tay anh,
nhìn anh đăm đắm. Cô thấy run lên, mắt đã ngân ngấn. Lãnh Tử Thần thấy vẻ sợ
hãi của cô, nụ cười dừng sững trên gương mặt. Lại bắt đầu nửa khóc nửa cười, cô
ngốc này sức đề kháng kém thật, chẳng biết đùa gì cả, anh bặm môi im lặng dắt
cô đi về phía kiểm tra hành lý.

- Anh đi đâu vậy? - Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi, tim còn đập
thình thịch.

- Gặp người quen chút mà. - Anh đáp qua loa, mày chau lại.
- Có chút rắc rối.

- Sao ạ? - Lâm Ấu Hỷ giật mình ngẩng nhìn, trong lòng nôn
nao nghe anh nói có rắc rối, rồi nhớ ra nhìn chung quanh, không nén nổi đành hỏi
thẳng. - Hành lý gửi rồi ạ?

- Chẳng lẽ tôi lại vứt đi, cô ngốc! - Lãnh Tử Thần đáp
theo thói quen bằng một câu hỏi lại, sau đó cúi đầu rất thấp, cứ như muốn rúc đầu
trong cổ áo, bộ dạng coi có vẻ buồn cười. Lâm Ấu Hỷ chưa bao giờ thấy anh như
thế, lại có trò gì nữa chăng? Ông trời ơi, mỗi giây mỗi phút ở bên Lãnh Tử Thần
đều hồi hộp thế này, Lâm Ấu Hỷ bất giác thấy căng thẳng.

Cô mím môi, để tránh đối đầu, cô quyết định không nói gì
để giữ yên tĩnh và ngẫm xem tình cảnh này có ý nghĩa gì. Vé tàu đã mua rồi, bây
giờ lại đang ở sân bay quốc tế Phố Đông, bị một kẻ thần kinh không bình thường
giữ chặt, kéo đi về phía kiểm tra hành lý.

Cảm thấy có gì đó là lạ nhưng không nói ra, thực tế thì
sáng sớm nay có một việc không bình thường. Từ khi quen biết Lãnh Tử Thần, cuộc
sống của cô như bị xáo trộn, cái đầu thông minh của cô vốn rất thành thạo môn
toán tích phân, nhưng lại đánh mất sự lô gíc trong những việc khác.

Hai người mặc đồng phục tới trước mặt Lãnh Tử Thần. Lâm Ấu
Hỷ cảm thấy hai người này dáng vẻ rất cao ngạo, mắt nhìn thẳng, lại thấy Lãnh Tử
Thần có vẻ bồn chồn lạnh lùng thì tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng trong
lòng cô cũng thấy nôn nóng, mắt mở to nhìn bọn họ.

- Lãnh tiên sinh! - Một trong hai người nhè nhẹ gật đầu với
Lãnh Tử Thần, vẻ mặt cười lịch sự, giọng nói rất thân mật. - Mới rồi nhận được
điện thoại của Tổng Giám đốc Hoàng, nói ông muốn đi chuyến bay này, ghế hạng nhất
còn chỗ trống, xin mời ông.

- Không cần phiền đâu, không bắt tôi phải xếp hàng làm thủ
tục là cảm ơn Tổng Giám đốc Hoàng rồi, tôi không cần đổi hạng vé. - Lãnh Tử Thần
dựng thẳng lưng, bình thản từ chối. Hóa ra mới rồi anh tránh mặt, tránh hai người
nhân viên muốn giúp anh lên ghế hạng nhất, xem ra anh đã biết trước là họ tìm
anh cho nên mới co đầu rụt cổ. Tổng Giám đốc Hoàng là người thế nào?

- Chúng tôi được yêu cầu thực hiện, Lãnh tiên sinh, xin
ông đừng từ chối, chúng tôi sẽ không dám nhìn cấp trên của mình đâu. - Người
nhân viên lịch sự cung kính niềm nở, nhìn sang Lâm Ấu Hỷ. - Thưa, cô đây là người
đi cùng phải không ạ, Tổng Giám đốc Hoàng mới rồi có nhắc tới, xin mời theo
chúng tôi.

Theo sau hai người lên hành lang dẫn vào máy bay, Lâm Ấu
Hỷ thấy trán Lãnh Tử Thần hằn vệt gân xanh, miệng lầm bầm, nghe loáng thoáng
như là câu chửi bằng tiếng Anh, đều có nghĩa rất khó lọt tai, hẳn là anh đang
vô cùng tức giận. Tiêu Vũ Trạch từng bảo, Lãnh Tử Thần một khi đã cáu thì toàn
phun ra tiếng Anh, đó là bệnh nói bậy từ hồi nhỏ sống ở Mỹ.

Lúc này, Lâm Ấu Hỷ chẳng biết nên nói gì cho phải, đành
đi sát bên anh, theo anh từng bước, im lặng hồi hộp.

Ghế hạng nhất rất thoải mái, ghế rộng rãi mà hành khách
thì lọt thỏm. Khi máy bay cất cánh, Lâm Ấu Hỷ cảm giác máu toàn thân dồn hết
lên đầu, chóng mặt, đến khi máy bay đã lên đủ độ cao cô mới dần dần trở lại
bình thường, tiếp viên hàng không đưa đến tận tay đồ uống và bữa ăn nhẹ.

Cô nhìn anh ngồi im chẳng nói năng gì thì cảm thấy lạ. Rất
lâu sau cô mới kéo áo anh. Anh quay lại, ánh mắt dừng trên gương mặt cô, dịu hẳn
đi, hỏi nhỏ:

- Sao?

Cô chỉ vào anh:

- Em chỉ muốn hỏi sao anh cũng lên máy bay?

- Không được sao? - Lãnh Tử Thần biến sắc mặt, trợn mắt
nhìn cô. - Nói thế là nghĩa gì, tại sao anh không được lên máy bay?

- Tại sao anh phải lên máy bay? - Lâm Ấu Hỷ nhìn ra ngoài
cửa sổ, trên độ cao ba mươi ngàn mét, ánh nắng trong suốt, không gian bàng bạc,
mây trắng phau thấp thoảng gần xa, cảm giác vươn tay ra là chạm tới, cảnh thần
tiên chẳng qua cũng chỉ như vậy là cùng. Cô ngẩn ngơ nói: - Anh lên một cái là
em không biết phương Bắc ở đâu, giờ em đang bay đi đâu vậy?

- Anh không lên thì em cũng không biết bên nào là phía Bắc
mà, cô ngốc. - Cuối cùng Lãnh Tử Thần cũng mỉm cười. Anh không thể trầm ngâm được
nữa, nhất định phải làm cho cô ngốc sợ một phen mới được, bèn vươn tay tóm lấy
đầu cô, dịu dàng nói: - Anh mang em bán ra nước ngoài, được không?

- Ai mà thèm mua em chứ? - Cô dẩu môi, nghe giọng anh, cảm
thấy mình sao mà giống chú mèo nhỏ thế, cứ quyến luyến ánh mắt nhìn ra cửa sổ
không rời, đến khi trước mặt là khay đồ ăn ăm ắp. - Nếu có ai mua thì cũng để
em ăn một bữa cho no đã.

- Ngốc ạ.

Ăn hết suất, Lãnh Tử Thần thư thái ngả lưng, kéo chăn
lông làm gối, thấy Lâm Ấu Hỷ vẫn mê mải gí mũi ngắm cảnh qua cửa sổ, anh kéo
tay cô, thấy cô quay lại nhìn, anh mím môi cười:

- Đừng nhìn nữa, ánh mặt trời quá gắt, một lúc sẽ đau mắt
đấy.

- Vâng ạ. - Lâm Ấu Hỷ cũng học cách của Lãnh Tử Thần, thả
người ra, mở to mắt nhìn anh: - Có phải anh định về nhà em cùng em?

- Ừ, anh muốn đi thăm thú. - Mắt anh mỗi lúc mỗi trĩu xuống.
Thấy anh đã ngủ, cô lại quay ra cửa sổ ngắm mây, từng đám, từng đám, từng mảng
từng mảng, xốp như bông, mềm như nhung, trắng phau, bầu trời cứ trong vắt xanh
biếc như thế, như giấc mộng tuổi ấu thơ đã trôi qua. Lãnh Tử Thần, tuy thêm một
lần anh khiến em bất ngờ, nhưng em đã bị anh làm cho cảm động rồi.

Máy bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Cáp Nhĩ Tân, xuống
sân đã có xe chuyên dụng đón, chạy theo đường quốc lộ về phía thị trấn Lạc Diệp.
Lãnh Tử Thần vẫn rất trầm ngâm. Lâm Ấu Hỷ không có số giàu sang, lên chiếc xe
khách vừa nhỏ vừa tồi tàn, chưa đầy một tiếng đồng hồ đã ngấm say xe, mặt xanh
nanh vàng, đầu rũ ra tựa trên tay Lãnh Tử Thần, lúc mơ lúc tỉnh, ruột gan quặn
lên, phải cố hết sức mới không nôn thốc nôn tháo.

Trời tối dần, sắp đến thị trấn Lạc Diệp, Lâm Ấu Hỷ gắng
gượng xốc lại tinh thần, nhìn qua cửa xe thấy cảnh trí quen thuộc, những mái
nhà lụp xụp, ruộng lúa trải dài, tuyết trắng chất ngất, cô kể anh nghe một vài
câu chuyện và một vài cái tên mà cô nhớ từ nhỏ.

Lãnh Tử Thần nắm chặt tay cô, thỉnh thoảng hỏi cô có muốn
xuống xe nghỉ ngơi. Cô chỉ lắc đầu, siết chặt tay cười bảo không sao.

Cuối cùng xe cũng chạy vào thị trấn, ở trung tâm Lạc Diệp,
Lãnh Tử Thần bảo tài xế dừng xe. Lâm Ấu Hỷ ôm ngực chạy vội xuống xe, tìm một gốc
cây ven đường, ngồi thụp xuống bắt đầu nôn thốc tháo. Lãnh Tử Thần không đuổi
theo, mà đứng bên xe nói qua lại gì đó với tài xế. Không lâu sau, xe chạy, anh
mới từ tốn đến sau lưng cô, yên lặng nhìn.

- Lãng phí thức ăn quá, em thực chẳng có phúc để hưởng gì
cả. - Lâm Ấu Hỷ tự trách mình, rồi vịn gốc cây, yếu ớt đứng dậy.

Chiều tối nơi thị trấn nhỏ, êm đềm yên tĩnh, đèn đường
vàng nhạt thưa thớt, mặt đường còn những đống tuyết dày, trơn trượt xôm xốp, giẫm
chân lên kêu lắc rắc, không khí khô ráo lạnh lẽo. Lâm Ấu Hỷ ngẩng nhìn gương mặt
sáng ngời của Lãnh Tử Thần, vẻ mặt đầy vẻ hối lỗi:

- Xin lỗi anh, Lãnh Tử Thần, nhà em đã bán rồi, bây giờ
chẳng có chỗ nào để đón tiếp anh được.

Cô rất xấu hổ, rất ái ngại, tuy là cô đâu có mời, nhưng
anh đã đến đây, cô không có tiền cũng chẳng có mối quan hệ nào, lại còn say xe
nôn hết ra nữa, quả là mất mặt. Trông cô thật là thảm hại.

- Không sao đâu. - Lãnh Tử Thần lấy một bình nước từ
trong áo ra, đặt vào tay cô, bình nước vẫn còn hơi ấm từ cơ thể anh. Cô lẳng lặng
mở nắp, uống mấy ngụm, dạ dày êm hẳn lại. Lãnh Tử Thần bình thản nhìn bốn phía,
giậm chân, miệng hả ra một chùm hơi trắng xóa, run rẩy nói:

- Lạnh thật đấy, chúng mình tìm nơi nào nghỉ ngơi nhé!

- Dạ. - Lâm Ấu Hỷ khe khẽ cười. - Em biết một khách sạn
nhỏ, rất rẻ, tiện nghi cũng được lắm.

Tiện đường lớn, rẽ vào một ngõ nhỏ, đi không xa, Lâm Ấu Hỷ
đưa Lãnh Tử Thần vào một nhà trọ nhỏ. Căn phòng bài trí đơn giản, đèn màu vàng
tối. Trước quầy chỉ có một người phụ nữ trung niên vẻ lam lũ. Đợi hai người đặt
cọc ít tiền bà ta quẳng ra một chiếc chìa khóa sắt, nói số phòng xong thì chẳng
màng đến khách nữa.

Lâm Ấu Hỷ xách một phích nước nóng trên đường về phòng,
cúi đầu đi trước. Lãnh Tử Thần theo sau cô, vừa đi vừa nhìn hai bên, hành lang
hẹp tối, cửa gỗ mộc, đèn vàng u ám, phòng vệ sinh ở tận đầu hành lang, ngoài cửa
lỏng chỏng những chổi quét với lau dọn.

Mở cửa ra, phòng rất nhỏ, một chiếc giường đôi không lớn,
bàn ghế gỗ mộc, màu sơn hồng đã loang lổ biến thành màu xám xịt, đầu giường là
một chiếc đèn ngủ kiểu cũ kỹ, ngoài ra không còn đồ vật gì khác, bù lại tấm sưởi
trong phòng rất ấm áp. Lâm Ấu Hỷ bật đèn phòng, ánh đèn vàng hắt ra, ga trải
giường và chăn gối toàn mùi xà phòng, xem ra cũng ngăn nắp sạch sẽ.

Lâm Ấu Hỷ đứng giữa phòng ngắm nghía rồi quay lại nhìn
Lãnh Tử Thần, giọng thương lượng:

- Lãnh Tử Thần, chúng ta ở một phòng được không, anh yên
tâm, em sẽ không nghĩ xấu đâu.

Anh gật đầu, biết cô không muốn tốn tiền, tính ra chỉ có
mấy chục tệ thôi, nhưng đây là nơi quen thuộc của cô, cô rất bướng bỉnh, anh
cũng chiều theo cô. Đóng cửa lại, cởi áo khoác, đón phích nước từ tay cô, rót
ra cốc trên bàn, hơi nước tỏa mù mịt, anh lặng đi, bỗng dưng nghiêm nghị:

- Anh e là sẽ không đảm bảo được sẽ không làm gì em.

Cô nhìn gương mặt mệt mỏi quá sức của anh, suýt bật cười.
Chắc chắn là anh chưa chịu khổ thế này bao giờ, đường đã rất dài, xuống máy bay
lại phải ngồi xe khách, đường đi gập ghềnh, bây giờ thì ở trong căn phòng thế
này, chắc anh đang hối hận lắm. Cô mím môi, nghĩ mấy lần mới nói:

- Nếu không, anh đi nghỉ trước, em ra ngoài mua gì ăn, chắc
anh đói lắm rồi.

- Anh đi cùng em. - Lãnh Tử Thần nhìn cô. - Em là cô ngốc
không biết phân biệt phương hướng mà.

Lâm Ấu Hỷ vội ngăn anh lại, nói nhỏ:

- Không cần đâu, em từ nhỏ chạy nhảy ở đây quen rồi, nhắm
mắt cũng không lạc được, yên tâm đi. Anh mệt suốt cả ngày rồi, nằm nghỉ một lúc
đi. - Nói rồi cô nhoẻn cười, không đợi anh trả lời, chạy vội khỏi phòng, nhẹ
nhàng khép cửa. Tiếng giày vang dìu dịu suốt hành lang.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.