Bao giờ trăng lại tròn? - Chương 3 - Phần 04
Dọn dẹp
xong xuôi, rửa tay rồi, Lâm Ấu Hỷ nhẹ nhàng đi vào phòng khách, liếc nhìn Lãnh
Tử Thần. Anh nhắm mắt, mệt mỏi nửa nằm nửa ngồi trong sô pha, chừng như đang ngủ.
Anh bây giờ một mình chịu trách nhiệm trước cả tập đoàn gia tộc, chắc chắn là mệt
mỏi hơn những năm làm Chủ tịch Hội Sinh viên nhiều, thời gian ngủ đêm của anh
luôn luôn thiếu, ban ngày cứ hở ra lúc nào là anh tranh thủ nhắm mắt. Anh từng
nói, người nào mỗi ngày ngủ quá sáu tiếng đồng hồ là đồ bỏ đi. Anh đã làm việc
là như một người điên, bất kể tính mạng.
Lâm Ấu
Hỷ nghẹt thở, cô nhìn nét chau mày của anh, bỗng thấy đau lòng. Ở Mỹ nhất định
có rất nhiều việc đang đợi anh quay về xử lý. Anh cứ hao tâm tổn sức ở đây, việc
khẩn cấp cũng tốn chi phí lớn. Mỗi ngày sáu tiếng để ngủ chắc gì anh đã có. Thuốc
lá anh cũng hút kinh người, áo sơ mi khét lẹt mùi ni-cô-tin… Lãnh Tử Thần, anh
không muốn sống hay sao? Anh không thể trân trọng sức khỏe bản thân hay sao?
Ánh mắt
cô vương vấn trên gương mặt anh, nét mi quen thuộc, đôi môi quen thuộc, hàng
lông mày quen thuộc… Những năm qua, anh sống ra sao, cô không dám nghĩ đến.
Lâm Ấu
Hỷ quay vào phòng ngủ, lấy một tấm chăn rón rén đến trước mặt anh, đắp lên người
anh. Có lẽ anh ngủ say rồi, cô không nỡ đánh thức, đợi anh tỉnh sẽ bảo anh ra
đi. Khi đắp chăn cho anh, ngón tay chạm vào khuy áo sơ mi, lướt qua vết đứt
tay, máu lại trào ra, cô không nén nổi một tiếng kêu, rút tay lại.
- Sao
vậy? - Chưa kịp đưa ngón tay vào miệng, Lãnh Tử Thần đã giật mình mở mắt, tóm lấy
tay cô, nhìn vết máu đầm đìa. - Làm thế nào vậy? - Chau mày, lạnh lùng nhìn cô.
Giấc ngủ của anh thường ngắn ngủi như thế.
- Lúc
nãy thái thịt em không cẩn thận cắt phải tay, xin lỗi. - Lâm Ấu Hỷ lúng túng bị
anh giữ chặt, nhìn thấy trên áo sơ mi đắt tiền của anh dính một giọt máu. - Làm
bẩn áo của anh rồi.
Lãnh
Tử Thần cúi xuống nhìn áo mình, tiện thể nhìn xuống sàn nhà rồi trở lại ngón
tay cô:
- Đầu
óc em sao vậy, cô ngốc, đứt tay mà còn rửa bát. - Nhìn thấy vẻ ai oán trên mặt
Lâm Ấu Hỷ, anh sững lại, chăm chắm nhìn cô. Rất lâu sau, anh hít một hơi dài, sắc
mặt buồn bã. - Xin lỗi, nhiều năm rồi, tính anh vẫn thế, bông gạc và cồn ở đâu?
- Có
băng thuốc rồi. - Nhân lúc anh thất thần, cô rút tay lại, đi về phía tủ thuốc.
- Không sao đâu, vết thương xoàng thôi, không phải lo, em rửa bát có găng tay
mà. - Lâm Ấu Hỷ quay lưng về phía Lãnh Tử Thần, dùng băng thuốc băng kín vết đứt,
từ xa xa vẫy vẫy tay về phía anh. - Ổn rồi, không sao nữa, anh về sớm mà nghỉ
ngơi đi.
- Em,
em đuổi anh đi ư? - Lãnh Tử Thần có chút sững sờ, lông mày chau lại, rõ ràng bắt
đầu tỏ ra lạnh lùng.
Anh
đã nồng nhiệt tới đón cô, muốn khoảng cách giữa hai người được nối lại, còn
chưa được mấy câu cô lại vội vã đuổi anh đi như thế. Cô gái này có cái đầu ngốc
nghếch, nghĩ không đến nơi, bao nhiêu năm rồi vẫn cố chấp như ngày xưa, không mở
lòng, không thấu hiểu tâm tư của anh.
- Dở
dang rồi, anh còn muốn ở lại đây ư? - Lâm Ấu Hỷ nhìn trân trân vào tường, buồn
bã nói. - Như thế e là không thích hợp chút nào. Lãnh Tử Thần, anh trai, Tổng
Giám đốc Lãnh, em phải xưng hô thế nào cho phải. Anh cũng thấy rồi, em ở đây chỉ
có một chiếc giường đơn, chúng ta không thể ngủ cùng chứ? Em… em không biết phải
giải thích thế nào với anh, lúc nãy ở ngoài phố, em có thể không kiềm chế được,
không nhớ được mình đã nói gì làm gì với anh, nếu em có gì thất lễ, em chỉ có
thể nói xin lỗi, em với anh… không có ý gì khác đâu, xin anh đừng nghĩ sâu xa.
Giờ em đã nấu cho anh bữa cơm sinh nhật, việc quá khứ cũng nên khép lại thôi.
Chúng ta không thể vấn vướng mãi thế này được, việc này… thực sự rất nhàm chán.
Nói rồi
cô đến bên cửa, một tay mở cửa, một tay đưa ra mời khách về, ánh mắt lãnh đạm
nhìn Lãnh Tử Thần.
Xin lỗi,
Lãnh Tử Thần, anh không ra gì với mẹ em, em cũng đành không ra gì với anh. Em
đã dành cho anh những năm tháng hoa niên đẹp nhất rồi, anh chưa hề có lỗi với
em, em cũng chưa từng khiến anh thiệt thòi, việc đến mức này, người nào còn quyến
luyến nhớ thương là kẻ không biết nhục.
-
Không thích hợp? Được lắm, Lâm Ấu Hỷ, em được lắm. - Lãnh Tử Thần lạnh lùng
nói, đàng hoàng đứng lên. Chăn trên người anh rơi xuống đất nhưng anh không bận
tâm, sải bước qua chiếc chăn, đến cửa, anh đột ngột dừng lại, mày chau mạnh, dường
như nhớ ra điều gì đó.
Lâm Ấu
Hỷ nhìn nghiêng, vẻ mặt ấy lạnh lùng bình tĩnh, đẹp như tạc, hoàn mỹ không tì vết,
người đàn ông như thế, bạn vĩnh viễn không nhìn thấy được trái tim họ, không
đoán được họ nghĩ gì, người ta chỉ cần ngóng từ xa đã thấy sợ. Yêu phải người
đàn ông như thế chắc chắn là sự chọn lựa không sáng suốt, cô không muốn sa lầy
nữa, cô không muốn một lần nữa…
- Tạm
biệt! - Lâm Ấu Hỷ nghe thấy giọng nói của mình, hy vọng lần tạm biệt này thực sự
có thể là lần từ biệt không gặp lại.
- Lâm
Ấu Hỷ, nếu anh nhớ không nhầm, em còn nợ anh quà sinh nhật, ngoài bữa ăn, còn
có một thứ khác, em vẫn chưa tặng cho anh, phải không? - Lãnh Tử Thần nhếch môi
thoáng cười, nhưng giọng nói lại như truy hỏi, khiến người ta hoảng sợ.
Lâm Ấu
Hỷ giật thót mình, vốn định lờ đi, nhưng không kịp rồi, cô buông tay, cánh cửa
đóng sập lại, Lãnh Tử Thần chưa nói gì thêm, cười đắc thắng bế ngang người cô,
cô chưa kịp phản kháng đã bị anh ném lên ghế sô pha, trong chớp mắt cơ thể anh
đè lên cô.
Lâm Ấu
Hỷ đương nhiên nhớ món quà sinh nhật năm năm trước anh đã muốn ở cô, anh nói,
ăn xong nồi lẩu thịt này, anh muốn ăn cô… Thế nhưng cô chỉ nghĩ rằng tiện mồm
nói thế, anh sao có thể làm việc vô sỉ đến thế, dùng sức mạnh, dùng sự thô bạo…
Lãnh
Tử Thần nhanh chóng chế ngự sự phản kháng và giãy giụa của cô, sức lực cô yếu
như thế, anh chẳng cần mất nhiều sức cũng có thể giữ yên cô.
-
Lãnh Tử Thần, anh đừng… đừng làm thế… - Lâm Ấu Hỷ co rúm người lại, nước mắt nhạt
nhòa, khiến cô nhìn không rõ. Cô đã quen với sự áp bức của anh. Dù trên giường
hay ở đâu, anh cũng không bao giờ tha thứ cho sự phản kháng của cô. Anh kiêu ngạo,
xưa nay chưa bao giờ chịu nhường cô, những nài nỉ yếu đuối của cô, anh chỉ đáp
lại bằng hành động.
-
Lãnh Tử Thần, xin anh, đừng mà, đừng làm như vậy! - Giọng nói Lâm Ấu Hỷ đột
nhiên vút cao, cô gào thét, cố hết sức gào lên, trước nay cô chưa bao giờ nổi
khùng như thế. Anh không thể, anh không được…
Nhưng,
thực sự là không kịp nữa rồi, tiếng khóc của cô bị môi anh áp chặt, bịt kín, dần
dần trở nên nghẹn ngào, trở nên rên rỉ đầy khát khao. Một nỗi đau khổ không nói
nên lời xâm chiếm khắp cơ thể cô, đến tận cùng trái tim cô.
Không
phải là tủi nhục, dường như là chịu không nổi.
- Mở
mắt ra, nhìn xem anh là ai. - Lãnh Tử Thần không rời mắt quan sát từng chuyển
biến nhỏ nhất trên mặt cô, anh hôn lên trán cô. - Cô ngốc này, anh ở cùng em ở
đây, có gì là không thích hợp!
Lâm Ấu
Hỷ ngoan ngoãn mở mắt, cắn môi, giận dữ nhìn người đàn ông này, anh hiểu cô tới
tận chân tơ kẽ tóc, vào tận linh hồn sâu thẳm, tường tận tới mức tàn nhẫn.
Anh bắt
cô nhìn anh, biết anh là ai. Anh là Lãnh Tử Thần, là người đàn ông yêu cô sâu nặng,
là người đàn ông phải có hết thảy con người cô, là người đàn ông có thể cho cô
sự ân cần và quan tâm nhiều nhất, là người đàn ông chưa bao giờ dễ dàng đồng ý
điều gì nhưng đã thề non hẹn biển với cô. Từ trước tới sau, nhất là hiện tại,
anh nhất mực xác định anh cần cô, chỉ cần nhìn vào mặt cô, anh không thể kiềm
chế được xúc cảm của mình.
Anh
cũng đòi chia sẻ cảm xúc với cô, anh cũng muốn để cô bày tỏ khát vọng và nhu cầu
của cô đối với anh, dẫu rằng anh luôn biết rõ. Đôi mắt cô chưa bao giờ che giấu
được trái tim cô. Anh cần phải nhìn vào mắt cô, nghe cô nói cô yêu anh, cần
anh, nhớ anh, khao khát anh, như vậy anh mới tiếp tục sẵn sàng nhảy vào nước
sôi lửa bỏng cũng không tiếc gì.
Cô
quay đi, không nhìn anh nữa, tiện tay kéo tấm chăn rơi dưới đất che thân thể
mình, không kìm được nước mắt. Cô cũng không dám nói lạnh lùng với anh nữa,
cũng không dám đuổi anh nữa, anh đáng sợ quá, bao nhiêu năm rồi cô không phải
là đối thủ của Lãnh Tử Thần.
Lâm Ấu
Hỷ không nói một lời, lẳng lặng cúi xuống, chỉ có đôi vai không ngừng run bần bật,
như một đứa trẻ phạm lỗi bị người lớn phạt, đáng thương đến nỗi không nỡ đánh một
roi.
Lãnh
Tử Thần cũng không muốn như thế, không muốn dùng bạo lực giải quyết vấn đề.
Nhưng cô ấy, tận trong cốt tủy vẫn rất cố chấp và thu mình. Đến giờ, anh biết,
dù bản thân đã làm việc ti tiện đến cực điểm, nhưng anh không màng, chỉ cần thu
phục được cô, anh đâu ngại bất cứ thủ đoạn nào.
Lâm Ấu
Hỷ thất thần nằm thu lu trên sô pha, giữ
chặt
lấy tấm chăn, co tròn người lại, mất cả năng lực tư duy, cơn mưa gió bão bùng bất
ngờ khiến cô thần hồn nát thần tính mất rồi.
Lãnh
Tử Thần mặc lại quần áo chỉnh tề, bình thản cúi nhìn Lâm Ấu Hỷ:
- Anh
muốn ở lại đây.
- …
*
* *
Thế
là anh ở lại đây. Thấm thoắt đã được một tuần, trừ buổi tối đầu tiên, về sau
Lâm Ấu Hỷ đều tỏ ra dịu dàng ngoan ngoãn, anh cũng không miễn cưỡng bắt cô làm
gì, chỉ một mình anh ở phòng ngủ, cô đành ngủ trên sô pha. Anh cũng không ra khỏi
cửa, cứ ở lỳ trong nhà, đuổi không đuổi được, xin không xin được, đành chịu.
Anh sợ
một khi mình đi, Lâm Ấu Hỷ sẽ chạy mất, nếu cô lại bỏ đi, biết đến tháng nào
năm nào anh mới tìm lại được. Anh rất tinh quái, mỗi ngày viết thực đơn muốn ăn
lên giấy, dán ở cửa, Lâm Ấu Hỷ bước ra là nhìn thấy ngay. Mỗi ngày ra khỏi nhà
cô đều thở dài, thề rằng chiều nay sẽ không quay lại, nhưng tan làm rồi, cô lại
không ngăn được mình chạy đến siêu thị, mua những thực phẩm trên thực đơn ghi sẵn,
trở về nhà làm cơm.
Cô
không nấu, anh sẽ ăn gì, anh không ăn, sao mà sống được. Cô… cô sao có thể để
anh chết đói, cô sao nhẫn tâm để anh chết đói được.
Sao
anh không đi đi, rốt cuộc anh sẽ ở lại đến bao giờ? Anh chẳng phải là người đứng
đầu gia tộc họ Lãnh hay sao, anh không để tâm đến việc làm ăn của gia tộc hay
sao, anh không muốn gánh vác tập đoàn gia đình hay sao, ngày ngày anh cứ kè kè
bên cô ngốc này làm gì?
Không
cần như vậy đâu, tất cả đã qua đi, không cách gì kéo lại nữa rồi, sao phải khổ
sở dằn vặt nhau như thế. Mình chỉ là người phụ nữ dối trá thường bị anh ép bức
đe dọa, không đáng tin cậy, không đáng để anh liều mạng níu kéo. Rốt cuộc anh
phải quyến luyến mình đến tháng nào năm nào mới chịu buông tay?
Thứ
hai của tuần thứ hai, Lâm Ấu Hỷ dậy sớm, trên bàn ăn đã bày sữa tươi và đồ ăn
sáng. Lãnh Tử Thần ngồi bên cạnh đọc báo, anh luôn quen vừa ăn sáng vừa xem tin
tức, trước đây ở cùng nhau cũng vậy. Còn nữa, anh lúc nào cũng dậy sớm hơn cô,
anh biết hâm nóng sữa và làm đồ điểm tâm rồi đợi cô cùng ăn. Khi thư thái, anh
sẽ hỏi cô, tối nay cô sẽ làm món gì ngon cho anh ăn.
Bao
nhiêu là kỷ niệm không ngăn được ào về, Lâm Ấu Hỷ thở dài, thầm đếm trong bụng,
sớm nay đây là tiếng thở dài đầu tiên, không biết từ giờ đến đêm, có phá được kỷ
lục ngày hôm qua không nữa.
Trong
lúc ăn sáng, Lâm Ấu Hỷ lại dè dặt nhắc Lãnh Tử Thần:
- Anh
còn chưa trở về lo liệu công việc sao?
-
Không vội. - Lãnh Tử Thần vẻ mặt bình thản đọc tờ báo đang cầm trong tay.
Lại tiếng
thở dài thứ hai.
Lâm Ấu
Hỷ trang điểm xong, xuống tầng, thấy một chiếc BMW màu đỏ đậu trước cổng khu
nhà. Cô đưa mắt nhìn qua, dân trong khu này cũng có người đi BMW rồi, xem ra cô
phải cố gắng làm lụng hơn nữa mới được. Phải rồi, sang năm phải lên kế hoạch
thi lấy bằng lái xe hơi, để sau này đi đến nhà máy ở ngoại ô có thể tự lái xe
công ty, không cần bắt xe buýt đường dài nữa.
Miên
man nghĩ, Lâm Ấu Hỷ rảo bước đi theo thói quen. Đúng lúc này, một đôi giày cao
gót màu đỏ từ trên xe BMW bước ra, người qua lại trên đường đều dồn mắt nhìn.
Lâm Ấu Hỷ nhận ra đó là ngôi sao nữ họ Phạm, cô bất giác giật mình, nhớ đến bài
báo đã xem, cúi đầu rảo bước đi nhanh.
- Đợi
đã. - Ngôi sao họ Phạm giọng cao vút, y như trên màn hình. Lâm Ấu Hỷ dừng bước
nhưng không ngoái lại, chỉ nắm chặt tay cầm chiếc túi giá năm mươi tệ mua trên
phố, tay đưa vào trong túi tìm gì đó. Lâm Ấu Hỷ nghĩ: chắc cô ta không gọi mình
đâu, mình đâu có quen biết nhân vật nổi tiếng nào tên là Phạm Chi Chi trong giới
showbiz.
Nhưng
ở đáy lòng, cô lại cảm giác cô ta gọi mình.
Quả
nhiên, đôi giày cao gót vang lộc cộc phía sau cô, Lâm Ấu Hỷ nghe thấy ngôi sao
nữ họ Phạm nói:
-
Lãnh Tử Thần đang ở nhà cô hả?
-
Vâng, đúng vậy. - Lâm Ấu Hỷ trả lời, bước chân không dừng lại.
- A,
hóa ra tôi không nhận nhầm người, so với trong ảnh rất giống đấy. - Ngôi sao đi
vòng ra trước mặt cô, chặn đường đi, nhìn cô dò xét một lượt. - Cũng đúng, chẳng
quốc sắc thiên hương gì, tôi thật không thất vọng đánh giá về Tử Thần. Lâm Ấu Hỷ
này, cô có tự hỏi mình, cô có gì mà đòi cướp người đàn ông của tôi không?
Lâm Ấu
Hỷ ngẩng đầu, nét mặt đầy kinh ngạc:
- Cướp
đàn ông?
-
Không phải à? - Phạm Chi Chi vung tay, giận giữ nhìn Lâm Ấu Hỷ. - Khi tôi quen
biết Tử Thần, cô còn ở cái nơi hang cùng ngõ hẻm nào hả! Này, nói ra cũng lạ,
tôi luôn cho rằng Tử Thần là người truyền thống, anh ấy sẽ rất trân trọng người
phụ nữ đầu tiên của anh ấy, ngờ đâu bây giờ anh ấy lại dính với loại người như
cô. Lâm Ấu Hỷ, thủ đoạn của cô cũng cao đấy, đúng là biết người biết mặt khó biết
lòng.
- Người
phụ nữ đầu tiên. - Tay Lâm Ấu Hỷ tiếp tục lục tìm trong túi.
-
Nghe không hiểu sao, tôi thấy cô chắc cũng không phải là loại gái không biết gì
chứ? - Ngôi sao họ Phạm cười lạnh lẽo. - Khi tôi chưa lớn đã biết Tử Thần rồi, ở
bên Mỹ ấy. Hồi đó, anh ấy còn là học sinh, rất thông minh, lần đầu tiên với
nhau rất ấn tượng. - Nói đến đây, cô ta hạ giọng. - Bây giờ cô đã hiểu chưa hả?
- Hóa
ra là vậy. - Lâm Ấu Hỷ đờ đẫn cười, vẻ cười cứng nhắc.
Ngôi
sao họ Phạm lườm cô:
- Cô
cũng không biết giữ mình rồi, cái danh tiết trên mình đã lấm lem hết rồi. Hừ,
cũng không biết bán đi đâu nữa ấy chứ. Hay là cô tìm lấy một nhân viên quèn nào
thu nhập hàng tháng trên năm ngàn tệ mà làm vợ anh ta đi, mau sinh con đẻ cái kẻo
già. Lãnh Tử Thần với cô không cùng đẳng cấp, cô đừng có nằm mơ giữa ban ngày.
Lâm Ấu
Hỷ ngẩng đầu, nhìn ngôi sao họ Phạm cười nhạt, giọng từ tốn:
- Cô
Phạm này, người đàn ông của cô, tôi đâu dám cướp, là anh ta cứ ì ra không chịu
đi, còn nói tôi nợ anh ta tiền, nếu tôi không trả tiền, anh ta sẽ ì ra đến khi
tôi chết đấy. Cô nhìn quần áo trên người tôi, ừ thì không đủ mua một sợi chỉ
trên người cô, thì tôi đâu có tiền trả cho anh ta. Tôi xin cô đem anh ta đi đi,
đi càng xa càng tốt, vĩnh viễn đừng để anh ta ở trước mặt tôi nữa.
Rồi
cô rút chìa khóa trong túi ra, đặt vào tay ngôi sao họ Phạm:
- Đây
là chìa khóa nhà tôi, phòng 401, cô cẩn thận đấy, trên tầng có chó, bình thường
không xích đâu. Tôi phải đi làm kẻo muộn, cảm ơn cô, cô Phạm Chi Chi, cô đúng
là ân nhân cứu mạng tôi, cô mang được anh ta đi khỏi nhà tôi, tôi sẽ cảm ơn cô
suốt đời, tạm biệt.
Nói rồi
Lâm Ấu Hỷ quay người bước đi như một cơn nước lớn. Ngôi sao họ Phạm nhìn theo
bóng cô, ánh mắt sợ hãi hoang mang, ấp úng gọi với theo:
- Hóa
ra là con điên, Tử Thần chẳng phải là bị sa bẫy rồi à, tôi không có mạo hiểm mà
lên đó, để gọi cảnh sát cho xong.
Thế
là Phạm Chi Chi rút điện thoại gọi 110.
…
*
* *
Suốt
cả ngày, mắt Lâm Ấu Hỷ cứ nháy loạn, thỉnh thoảng cô rút điện thoại, không có
tin nhắn, không có cuộc gọi nào.
Tan
làm, cô không về nhà, cũng không dám về, cứ nghĩ đến Lãnh Tử Thần, cô thấy lạnh
cả người. Thế là cô đến trước bàn làm việc của Trình Mão, vỗ vỗ vai anh. Trình
Mão quay lại, thấy Lâm Ấu Hỷ, vẻ mặt hiện lên một nét hoảng loạn.
- Sư
phụ, tối nay em mời anh xem phim được không? - Lâm Ấu Hỷ cười nói.
-
Anh… tối nay anh bận. - Trình Mão ấp úng, sợ hãi quay lại bàn làm việc đã sắp xếp
gọn ghẽ, không ngờ làm đổ cốc cà phê, một ít nước màu nâu đổ ra bàn, anh vội vã
lấy tay lau đi.
- Thế
ngày mai? - Lâm Ấu Hỷ nói. - Hay là anh định lúc nào?
- Lâm
Ấu Hỷ! - Trình Mão lắc đầu, giọng nói đầy vẻ bất an. - Em… Em đừng như thế được
chứ!
- Em
thế nào? - Lâm Ấu Hỷ không hiểu.
- Em
với Lãnh Tử Thần, không, là Tổng Giám đốc tập đoàn Lãnh thị, em với anh ta tuy
anh không biết trước kia xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết dạo này anh ấy ở
trong nhà em.
- Sao
anh biết? - Lâm Ấu Hỷ dè dặt nhìn Trình Mão.
Giọng
nói Trình Mão nhỏ hẳn đi, anh cúi gằm, yếu ớt:
- Lâm
Ấu Hỷ, xin em tha lỗi cho anh, anh đến tìm em, thấy xe của anh ta đậu dưới tầng,
chiếc Ferrari ấy… Anh không dám… Bố mẹ anh còn đang mong đợi anh thành đạt ở
Thượng Hải, em trai anh năm nay mới thi vào đại học, tiền học đều do anh kiếm,
anh còn muốn có việc làm ở Thượng Hải này. Anh không dám, quả thật anh không
dám hò hẹn với em, xin em đừng làm phiền anh nữa. Em có người đàn ông như Lãnh
Tử Thần thì để ý đến anh làm gì. Còn cả bài phỏng vấn anh ấy trên tạp chí nữa,
người phụ nữ trong tim anh ấy được nhắc đến chính là em đấy, Lâm Ấu Hỷ. Em giấu
mình sâu quá, anh thậm chí cảm giác mình không hiểu được em nữa. Trước đây anh
vô tư quá, nhưng giờ khác rồi, hãy chỉ làm đồng nghiệp tốt thôi nhé.
Lâm Ấu
Hỷ tối sầm mắt, tay nắm chặt chiếc cặp nhựa trên bàn.
Lãnh
- Tử - Thần, anh muốn gì được nấy rồi đấy, anh đã phá nát mọi thứ của em rồi.
Lâm Ấu
Hỷ rời khỏi công ty như chạy trốn, đến nhà Tô Hoan Hoan ngủ qua đêm, Vương Á
Trúc bị đuổi ra nằm ở phòng ngủ phụ. Tô Hoan Hoan đang ngủ bị làm ồn phải tỉnh
giấc, thấy Lâm Ấu Hỷ bên cạnh mắt nhắm nghiền, nghiến răng nghiến lợi kêu trong
mộng:
-
Lãnh Tử Thần, anh hại em đến nỗi có nhà mà không về được, rốt cuộc anh còn muốn
ép em đến bao giờ.
- Mọt
sách! - Tô Hoan Hoan gắng sức lay tỉnh Lâm Ấu Hỷ, nhìn cô lo lắng. - Cậu không
sao chứ, la hét gì thế, bị ma làm à, làm tớ sợ chết được.
- Tớ
nói mơ gì à? - Lâm Ấu Hỷ đờ đẫn nhìn Tô Hoan Hoan. - Xin lỗi nhé.
- Lâm
Ấu Hỷ, cậu đừng có khép mình như thế mãi nữa. - Tô Hoan Hoan nhắm mắt, nói nhỏ.
- Ân oán giữa những người lớp trước, bọn mình kế sau không có việc gì phải gánh
vác, huống gì hai người họ, người chết đã chết rồi, người tàn phế đã tàn phế rồi,
cậu đừng để mình sa lầy trong đó.
- Việc
không rơi vào cậu, làm sao cậu hiểu được cảm nhận của tớ. - Lâm Ấu Hỷ quay lưng
lại Tô Hoan Hoan. - Tớ công nhận tớ cố chấp, nhưng vấn đề không phải là cố chấp
hay không, tớ với anh ấy có nhiều khúc mắc quá, chẳng thể giải quyết từng ít một
được. Tớ cứ nhìn thấy anh ấy là khó chịu lắm, thử đặt cậu vào vị trí ấy, cậu có
thể chịu được không. Nghĩ mà xem, nếu tớ luôn khó chịu, anh ấy có thoải mái
không?
- Cậu
nói cũng đúng. - Tô Hoan Hoan bị lời của Lâm Ấu Hỷ làm quay cuồng, vỗ vỗ vào
lưng bạn. - Này, cái cô Phạm Chi Chi ấy rốt cuộc là chuyện thế nào, cô ta và
Lãnh Tử Thần có ràng buộc gì không? Cậu đừng nói tớ đoán mò nhé, đồng nghiệp
công ty tớ ai cũng quan tâm tới chuyện của cô này, nghe nói cô ta mượn tay truyền
thông để tung hỏa mù đấy. Lâm Ấu Hỷ, cậu nhìn gần thấy thế nào, trên mặt có vết
tích gì không, nghe bảo cô ta đi mỹ viện gọt mặt, nâng mũi, không biết thật giả
thế nào.
- Tớ
mặc kệ cô ta tung hỏa mù gì, chẳng can hệ tới tớ, cô ta với Lãnh Tử Thần có
chuyện gì chẳng liên can tới vấn đề giữa tớ với Lãnh Tử Thần. - Lâm Ấu Hỷ nói một
mạch. - À, nói chuyện nhìn gần, cô ta trang điểm đậm lắm, không nhìn rõ.
- Ừ
nhỉ! - Tô Hoan Hoan thất vọng xoa tay. - Lần sau có cơ hội, cậu nhìn kỹ vào.
- Ừ.
- Lâm Ấu Hỷ cắn ngón tay, nước mắt trào ướt gối, vừa khóc vừa cười. - Lần sau tớ
sẽ mang theo mình cái kính hiển vi, nhìn cho rõ.
Câu
chuyện từ nặng đến nhẹ, một chút vui đùa xóa đỡ ưu phiền, mọi việc rồi cũng phải
qua đi, tàn nhẫn như sự việc mới xảy ra hôm qua rồi cũng phải trôi theo thời
gian…
Năm
xưa vì đâu cô phải bỏ trốn, vì đâu phải lựa chọn lối đi lạ lẫm. Quyết định ấy,
trong khoảnh khắc, là lựa chọn duy nhất của cô. Cô chưa từng hối hận, nếu phải
làm lại, cô vẫn không do dự một lần nữa lựa chọn cách mỗi người một phương…

