Bao giờ trăng lại tròn? - Chương 4 - Phần 03

Kỳ nghỉ hè đến, Lâm Ấu Hỷ không cùng Lãnh Tử Thần đi du lịch
mà đi làm ở một quán cà phê. Lãnh Tử Thần không vui, thường ở lì trong phòng
sách hoặc cầm hộp thuốc lá ngồi ngây người, dường như anh đang tránh cái gì đó.

Đêm đến anh kiếm cớ gây sự, Lâm Ấu Hỷ cũng không bận tâm.
Dù anh nói là anh không ra nước ngoài, nhưng việc nhà anh là do anh đảm đương,
Lâm Ấu Hỷ hiểu rõ đó là nơi mà cô không thể động chạm tới, nên không bao giờ hỏi.
Dù cô có hỏi, anh cũng không nói, thì cớ gì phải làm khó nhau.

Tương lai còn dài, sao cô cứ phải nhất mực thuận theo ý
anh, cô sẽ không thế nữa. Hai người yêu nhau đến một mức độ nào đó là mâu thuẫn,
gần như đối địch, dịu dàng nhỏ nhẹ chỉ ở giai đoạn mới yêu thôi.

Kết thúc một ngày làm việc, Lâm Ấu Hỷ chào tạm biệt đồng
nghiệp. Lãnh Tử Thần không đưa xe đến đón cô, anh vẫn còn giận, giận cô không chịu
theo anh đi du lịch. Đồ nhỏ nhen, cô cũng bực mình, không nấu cơm cho ăn nữa!

Nhớ đến bộ dạng giận dữ của Lãnh Tử Thần, Lâm Ấu Hỷ vừa
cười khúc khích vừa đi về. Quán cà phê rất gần nhà anh, chỉ mất chưa tới hai
mươi phút, đường phố Thượng Hải ban đêm náo nhiệt chẳng khác giữa ban ngày.

Cửa hàng đầu phố trưng bày những sản phẩm tinh xảo lấp
lánh, có đồ đắt, có loại giá rẻ, có thể mặc cả cũng có thể không, muốn tiêu bao
nhiêu tiền đều tùy vào hứng thú người xem. Chỉ cần thấy thích thì vật chỉ trị
giá một xu cũng đáng quý, nếu vô tình, dù trăm ngàn vạn cũng chẳng mua nổi niềm
vui.

Cô dừng bước ở cửa tiệm bán đồ tinh xảo dành cho nam giới,
trong quầy trưng bày nhiều loại kẹp ca-vát. Nhìn vào góc quầy, cô thấy một chiếc
nhẫn màu bạc to, vì nằm khuất nên nếu không chú ý sẽ không thấy. Cô nhìn thấy
chiếc nhẫn, bỗng dưng không nén được, cầm lên xem. Cô xem rất lâu, nhân viên
trong cửa hàng bèn tiến đến giới thiệu sản phẩm.

Giá năm mươi tệ, không đắt, nhưng đối với Lâm Ấu Hỷ cũng
không phải rẻ. Tuy sống cùng Lãnh Tử Thần, việc chi tiêu anh lo liệu hết nhưng
thường ngày, cô không cầm một xu nào của anh. Tiền học bổng có bao nhiêu, cô tiết
kiệm chi tiêu nên cũng đủ, cô chưa từng mua một thứ trang sức nào dù nhỏ nhất.

Chiếc nhẫn này có lẽ là nạm bạc, không biết đeo được bao
lâu sẽ xỉn màu, nhưng nhìn rất đẹp. Chiếc nhẫn đường kính độ bảy, tám
mi-li-mét, bề mặt chạm khắc hoa văn rồng uốn tinh tế, mắt rồng nổi bật, dáng vẻ
hung dữ cao ngạo giống như vẻ giận dữ của Lãnh Tử Thần. Lâm Ấu Hỷ không nén nổi
nụ cười.

Sắp tới sinh nhật anh, cái ăn cái mặc, đồ dùng anh chẳng
thiếu gì, những đồ đắt giá anh càng có nhiều, có những đồ rất đẹp mà anh chỉ
chơi vài ngày là vứt xó. Cô không biết tặng anh quà gì cho thích hợp, nhưng
không thể không có quà, dù sao đây cũng là sinh nhật đầu tiên hai người yêu
nhau. Nhưng nếu tặng quà không đúng ý anh, biết đâu anh sẽ chẳng càu nhàu cô,
người như thế thật không dễ đối đãi.

Nhân viên cửa hàng ân cần hỏi cô có muốn bọc gói không.
Cô bặm môi gật đầu. Cô tự nhủ cứ mua cái này dù anh có thích hay không. Có thể
anh sẽ vứt xó như những đồ vật khác. Mà dù cô có thích thì cũng chẳng phải để
cô đeo. Cứ nghĩ đến chuyện chiếc nhẫn đeo trên ngón tay cái của anh, nghĩ đến
dáng vẻ giận dữ của anh, thấy cũng đáng mua.

Lâm Ấu Hỷ rút ví, tiền còn vừa đủ, thế là trả tiền, cầm
chiếc hộp cẩn thận cho vào túi xách bên mình, nhanh chóng đi về.

Lâm Ấu Hỷ mải mê nghĩ không biết anh có thích không, đây
có lẽ là lần đầu tiên cô tặng quà cho anh. Ái chà! Với cá tính của anh, dù rất
thích cũng làm ra vẻ lạnh lùng bất cần, không chừng còn chê bai vài câu, dè bỉu
cô không biết tính toán, tiêu tiền không đâu. Rồi chê người ta ngốc, trong khi
thực ra bản thân anh mới ngốc thì có. Lãnh Tử Thần, em yêu anh biết bao…

Lâm Ấu Hỷ mở cửa vào nhà, trong nhà không bật đèn, trong
phòng khách chỉ có một đốm lửa lập lòe. Cô khịt mũi, Lãnh Tử Thần đã không hút
thuốc lá nữa mà sao lại có mùi thuốc lá? Hay là bọn Vương Á Trúc tới? Nếu bọn họ
kéo tới, nhất định đã râm ran nói cười, đằng này cả nhà lặng như tờ.

Cô thấy hơi sợ, hay là có trộm, tiện tay nắm chặt lấy
bình hoa trên tủ. Đang suy nghĩ thì từ phía phòng sách vọng ra một tràng ho, cô
nhón chân bước tới, dỏng tai lắng nghe. Trong phòng vang lên tiếng nói, cửa
cách âm rất kín, không rõ nội dung, chỉ có thể hiểu được thái độ vô cùng giận dữ.
Một hồi lâu lại vẳng ra âm thanh bàn và ghế đổ lỏng chỏng.

Là Lãnh Tử Thần, hình như anh đang nói chuyện qua điện
thoại, vô cùng tức giận. Hơi thuốc lá trong phòng còn khá nồng, chắc là anh
đang hút? Anh biết cô không thích mùi thuốc lá, anh đã bỏ thuốc rất lâu rồi,
anh hút lại từ bao giờ vậy? Tim cô đập hối hả, cô lẳng lặng ngồi vào sô pha, cầm
cốc nước trên bàn uống liền một mạch, cố nén những nghi vấn, đầu óc quay cuồng.

Không lâu sau, cửa phòng sách mở toang đánh sầm một tiếng,
tiếng bước chân vang lên sau lưng cô, đèn phòng khách bật sáng tách một cái,
Lãnh Tử Thần đứng trước mặt Lâm Ấu Hỷ:

- Em về sao mà không gọi một tiếng, đèn cũng không bật, cứ
im như thóc thế. - Anh lo cô nghe được nội dung cuộc điện thoại nên rất căng thẳng,
anh ý thức là phải át đi nội dung ấy, nhưng thái độ lại rất hung dữ.

- Anh uống nước không? - Cô đặt cốc nước trước mặt anh,
trong mắt ánh lên nỗi sợ.

Lãnh Tử Thần in sâu ánh mắt lấp lóa ấy của cô vào tim,
hình như cô nghe thấy gì đó, nhưng không hỏi anh, tại sao cô có vẻ dường như
luôn không để ý chuyện của anh như thế. Anh càng thấy phiền muộn, vung mạnh
tay, chiếc cốc bay vèo, đổ ngả nghiêng trên bàn, vỡ toang. Lâm Ấu Hỷ sợ gần chết,
lửa giận trong mắt anh cứ như có thể bùng lên thiêu cháy cô bất cứ lúc nào. Cô
không biết mình làm sai điều gì, nắm tay anh siết lại răng rắc, rốt cuộc là sao
vậy?

- Lâm Ấu Hỷ, rốt cuộc em đang chống cái gì? - Anh hầm hè
nhìn cô.

- Em không chống gì. - Lâm Ấu Hỷ lắc đầu, nét mặt hoảng
loạn. - Lãnh Tử Thần, anh sao vậy, em làm sai ở đâu? Anh đừng như thế được
không, em sợ lắm.

- Sợ anh hả, em sợ anh phải không? - Lãnh Tử Thần càng giận
đùng đùng, câu nói trong lòng chừng như muốn thoát ra lắm rồi. Cô ấy sợ anh,
anh là người đàn ông của cô, anh có thể vứt bỏ tất cả của anh vì cô, thế mà cô
nói cô sợ anh, người phụ nữ này…

Lãnh Tử Thần xông về phía trước, bế bổng cô lên từ sô
pha, bước về phòng ngủ, thả cô xuống giường. Bị đè lên trên, cơ thể cô co cứng
và run rẩy, không dám phản kháng.

- Lãnh Tử Thần, anh sao vậy? - Cô nhìn thấy ánh mắt anh dịu
trở lại, nhưng không át nổi vẻ mơ hồ. Cô vươn tay thấm mồ hôi trên trán anh, dịu
dàng hỏi. - Anh đừng giận nhé, em xin lỗi anh được không?

- Lâm Ấu Hỷ, anh chẳng cần gì, chỉ cần em thôi. - Anh vùi
đầu vào bộ ngực mềm của cô, nức nở như một đứa trẻ. - Em không nấu cơm cho anh
ăn, anh nhịn đói một tuần rồi, em sờ xem, mỡ bụng anh mất cả rồi, đàn bà ác
quá.

Cô bật cười, xoa nhẹ trên đầu tóc anh. Tóc anh rất

cứng, anh là người đàn ông cố chấp, kiềm chế. Cô yêu anh
như thế, thậm chí yêu cả cái tính nóng như lửa và ngạo ngược của anh, tình yêu ấy
dù mai này hóa hư không, cô cũng sẽ không hối hận:

- Lãnh Tử Thần, anh cứ đi đi, em sẽ đợi anh, trừ khi anh
không trở lại.

- Lâm Ấu Hỷ, em nói gì vậy! - Lãnh Tử Thần ngẩng lên,
nghiến răng, dằn từng tiếng. - Em còn nói lung tung anh sẽ đè chết em.

- Thật đấy. - Cô miết chiếc vòng trên cổ anh, xoa nhè nhẹ.
- Em thật lòng đợi anh mà. Chỉ bốn năm thôi, chớp mắt là qua, chúng mình vẫn trẻ
mà.

- Em chẳng để người khác yên tâm gì cả, anh không thể xa
em, một ngày cũng không được. - Anh rã rời lăn mình xuống đệm. Lát sau, anh giơ
tay tháo chiếc vòng cổ, đeo cho cô:

- Đây là bùa hộ thân của anh, nó luôn ở bên anh, em hãy
đeo lấy. - Rồi anh hôn cô. - Ngốc ạ, hứa với anh là sẽ không đuổi anh đi. Ai
nói thế với anh cũng được, chỉ có em là không được.

Cô cúi đầu nhìn chiếc vòng cổ, trong cái buổi tối đốt lửa
trại ở trường, cô đã nhìn thấy chiếc vòng này thấp thoáng trong cổ áo anh, ngọc
xanh biếc. Lúc này, nó đã nằm trên bộ ngực trắng mịn săn chắc của cô.

Cô nhìn anh hồi lâu rồi ngồi dậy, cầm quần áo của mình, lấy
từ trong túi ra chiếc hộp, bí mật đứng sau lưng anh cười. Lúm đồng tiền trên má
cô duyên đến nỗi khiến anh đỏ cả mặt. Một tay cô xoa cằm anh, ngẩng cao đầu:

- Bản cung cũng có một món quà tặng người, mau nở một nụ
cười với bản cung nào.

Mắt anh sáng lên, một nụ cười mê hồn nở trên gương mặt
anh. Lâm Ấu Hỷ ngây ngất. Anh đẹp quá! Sao có thể đẹp đến thế. Lãnh Tử Thần mở
hộp, một chiếc nhẫn to chạm trổ hình rồng nằm ở trước mắt anh, anh đeo nhẫn vào
ngón áp út của mình, rất vừa vặn. Anh xòe ngón tay trước đèn, xem xét kỹ lưỡng,
mắt lim dim, hàm răng trắng lấp loáng, anh rất thích món quà sinh nhật này.

Sớm hôm sau, Lâm Ấu Hỷ thức giấc đúng giờ, Lãnh Tử Thần
đang xem báo ở ngoài phòng ăn, thấy cô dậy anh liền nói:

- Ăn sáng đi nào, lát nữa anh sẽ đưa em đi làm.

Lâm Ấu Hỷ bụm miệng cười, một chiếc nhẫn giá năm mươi tệ
mà hạ gục được anh ngay, người đàn ông này thực khó hiểu. Cô bước tới, vừa uống
sữa vừa nói với anh:

- Chúc sinh nhật vui vẻ!

Anh nheo mắt cười vang, chiếc nhẫn đeo trên ngón tay va
vào bình sữa, phát ra tiếng lanh canh vui tai:

- Tan làm anh tới đón em, cả một tuần rồi em không nấu
cơm cho anh ăn, anh muốn ăn lẩu thịt. Thèm quá rồi, cả đậu phụ xào tiêu xanh,
canh trứng, và sau bữa cơm anh ăn em!

- Lãnh Tử Thần, anh thật đáng ghét!

Suốt cả buổi sáng, cô không kìm chế được, cứ cười tủm tỉm.
Qua giờ nghỉ trưa, khách tới quán ít dần đi, cô ngồi bên cửa sổ phòng bếp, luồn
tay qua cổ áo, vuốt ve chiếc vòng ngọc, lòng thấy ấm áp bình an.

- Cô là Lâm Ấu Hỷ? - Một cô gái trẻ ăn vận tinh tế không
biết từ bao giờ đã đứng trước mặt cô, đôi mắt sắc sảo quan sát khuôn mặt Lâm Ấu
Hỷ, nhìn thấy cả chiếc vòng ngọc lộ ra ngoài cổ áo. Thấy chiếc vòng ngọc, ánh mắt
cô gái dần trở nên khác lạ, vẻ lạnh lùng xuyên thấu tim người đối diện.

Lâm Ấu Hỷ cũng dè dặt quan sát cô gái. Cô ta ăn vận rất
sang trọng, trang phục vừa vặn, chắc chắn là đồ may đo. Đôi mắt ngay thẳng hình
như có vẻ quen quen, như là đã gặp ở đâu rồi. Tóc búi cao ngay ngắn, móng tay cắt
tỉa cầu kỳ, sơn sửa bóng loáng. Nhìn cô ta, Lâm Ấu Hỷ thận trọng đáp lời:

- Tôi là Lâm Ấu Hỷ, cô là…

Cô gái tự nhiên đặt tay lên bàn, xoa nhẹ mặt bàn, từ tốn
nói:

- Tôi là Lãnh Tử Tịch. - Thấy trong mắt Lâm Ấu Hỷ thoáng
qua vẻ hoảng loạn và ngờ vực, cô nói thêm. - Tôi là chị gái Lãnh Tử Thần.

Lâm Ấu Hỷ hít một hơi, thảo nào nhìn cô ấy thấy quen thế,
khuôn mặt cô ấy đúng là giống hệt Lãnh Tử Thần nhưng rất nữ tính. Nói như vậy,
nếu Lãnh Tử Thần là phụ nữ, chắc chắn cũng là một cô gái đẹp. Nghĩ đến đây, cô
cảm thấy buồn cười nhưng không cười. Ánh mắt Lãnh Tử Tịch sắc lạnh khiến cô cảm
thấy có chút bất an. Cô cúi đầu, phán đoán ý tứ của Lãnh Tử Tịch. Thực ra cô chẳng
cần đoán, cô đã biết rõ từ lâu, ngày này sẽ tới.

- Tối qua tôi gọi điện thoại cho Lãnh Tử Thần, muốn bàn
việc cậu ấy về Mỹ học tiếp, chẳng vui vẻ chút nào. Cậu ấy chẳng muốn nói với
tôi, tôi rất sốt ruột, bay cả đêm từ New York tới Thượng Hải. - Lãnh Tử Tịch
nói rồi chỉ ngón tay vào vòng ngọc đeo trên cổ Lâm Ấu Hỷ. - Tiện thể tôi nói
luôn, chiếc vòng ngọc này giá bán trên thị trường lên tới sáu con số, cô hãy giữ
gìn cẩn thận, đừng để hỏng. Được rồi, không nói chuyện này nữa, cho tôi một ly
cà phê nào, suốt chuyến bay tôi chưa uống gì đâu.

Lâm Ấu Hỷ đặt cà phê trước mặt Lãnh Tử Tịch, thắc thỏm ngồi
xuống, nhớ lại cơn giận dữ tối qua trong phòng sách của Lãnh Tử Thần, lại cả
mùi thuốc lá sặc sụa khắp phòng. Hóa ra anh cãi nhau với chị gái. Cô biết
nguyên nhân, vả lại giờ nguyên nhân đã tự tìm đến rồi. Cô chỉ hy vọng mọi sự
không quá khó chịu.

Lãnh Tử Tịch dùng hai ngón tay mảnh mai khuấy nhẹ tách cà
phê, không nói gì, ánh mắt vời vợi lướt qua khuôn mặt Lâm Ấu Hỷ.

- Tôi chưa từng ngăn anh ấy đi Mỹ. - Lâm Ấu Hỷ dần dần lấy
can đảm, nói nhỏ. Cô đang nghĩ không biết nên gọi Lãnh Tử Tịch là gì: Lãnh tiểu
thư hay chị, nhưng mở miệng ra thấy khó lọt tai. Mặc kệ, xưng hô gì có quan trọng
đâu, cô ấy cũng không có quan hệ họ hàng với mình, nghĩ gì cho nặng đầu.

- Tử Thần đâu có dễ bị ai nhũng nhiễu, điều này tôi biết
rõ hơn cô, cô Lâm ạ. - Lãnh Tử Tịch bình thản nói. - Điều tôi muốn nói với cô
không phải điều đó.

- Vậy là điều gì? - Lâm Ấu Hỷ ngẩng lên, ánh mắt

nghi hoặc nhìn cô ấy.

Lãnh Tử Tịch nhướn mày:

- Mục đích tôi tới đây tìm cô hôm nay không liên quan tới
Tử Thần. - Thấy Lâm Ấu Hỷ không tiếp lời, Lãnh Tử Tịch nhếch môi cười lạnh nhạt.
- Cụ thể hơn, có liên quan tới bản thân cô, liên quan đến việc của mẹ cô.

- Mẹ tôi? - Lâm Ấu Hỷ giật thót mình, ngón tay từ từ run
rẩy, cô như nghe thấy tiếng tim mình đập, trái tim đang nhảy loạn trong lồng ngực.

- Mẹ của cô, bà ấy tên là La Tố. - Ánh mắt Lãnh Tử Tịch sắc
lạnh y như Lãnh Tử Thần, tai Lâm Ấu Hỷ ù đi, nhưng lời của đối phương vẫn rót từng
câu từng chữ vào tai cô. - Hai mươi năm trước, bố tôi tới Thượng Hải làm ăn,
quen La Tố. Sau khi về Mỹ, ông ly hôn với mẹ tôi, La Tố trở thành mẹ kế của tôi
và Tử Thần. Hồi cha mẹ bỏ nhau, Tử Thần mới năm tuổi, nó hận La Tố thấu xương,
chính La Tố đã khiến gia đình bốn người chúng tôi đang hạnh phúc trở thành tan
nát. Năm Tử Thần mười tuổi, mượn cớ du lịch mùa hè mà về nước. Cậu ấy nói với bố
tôi, nếu bố không bỏ La Tố, cậu ấy sẽ không trở về Mỹ. Bố chỉ có Tử Thần là con
trai, nếu Tử Thần không chịu kế thừa gia nghiệp họ Lãnh, bố không có người khác
để chọn. Giữa con trai và người tình, bất cứ người đàn ông nào cũng lựa chọn vế
trước. Vì thế bố tôi ly hôn với La Tố. Lúc ấy Tử Thần mới đồng ý là sau khi học
xong đại học ở Thượng Hải sẽ quay về. Tôi và mẹ đã giúp cậu ấy liên hệ được với
một trường ở Mỹ, bố cũng có rất nhiều việc đợi cậu ấy về để giao phó. Nhưng một
tháng trước, đột nhiên cậu ấy nói không muốn quay về nữa. Cô Lâm, cô nên hiểu
tôi đang nói gì. Quyết định của Tử Thần thì không ai có thể khuyên được, tôi
nghĩ, cô Lâm cũng không có bản lĩnh này.

Lâm Ấu Hỷ run rẩy răng va vào nhau lập cập, việc đã đến
lúc bức xúc thế này, nỗi niềm giấu kín trong lòng và thực tế lại rối tơ vò vào
nhau, chẳng khác gì sét đánh ngang đầu. Tại sao thế giới lại nhỏ thế, những người
không muốn dây dưa vào nhau lại giăng mắc với nhau? Lãnh Tử Tịch không nói nữa,
hớp một ngụm nhỏ cà phê. Lâm Ấu Hỷ run rẩy hỏi:

- Mẹ tôi hiện ở đâu?

- Bố tôi với bà ấy ly hôn, bà ấy một mình quay về Thượng
Hải, không biết đi đâu. - Lãnh Tử Tịch lạnh lùng nhìn cô. - À phải rồi, tôi có
nghe nói chỗ bà ấy ở, tôi có thể nói với cô, nhưng cô phải hứa với tôi một việc.

- Tôi hứa với cô. - Nước mắt Lâm Ấu Hỷ rơi lã chã, cô khóc
không nên tiếng, nghẹn ngào nói: - Tôi sẽ rời bỏ anh ấy, tôi biết mình không xứng
với anh ấy, tôi luôn biết điều đó… chỉ là tôi… nhất thời ngu ngốc. Cô yên tâm,
tôi sẽ không bám lấy anh ấy, không làm gánh nặng cho anh ấy, tôi sẽ biến đi thật
xa, không nói gì, coi như mọi việc không có gì xảy ra.

- Cô hiểu vậy là tốt rồi. - Rốt cuộc Lãnh Tử Tịch cũng
thoáng một nét cười hài lòng, từ chỗ ngồi, cô ấy đặt bàn tay lạnh băng lên tay
Lâm Ấu Hỷ - Nếu cô chỉ là con gái một gia đình bình thường, chỉ cần Tử Thần nhất
mực kiên trì, tôi và mẹ sẽ không quá phản đối. Nhưng cô là con gái La Tố, nhà họ
Lãnh chúng tôi vĩnh viễn không thể tiếp nhận cô. Tử Thần chỉ là trả thù La Tố
mà thôi, thực tế cậu ấy hận bà ta tới xương tủy. Vả lại, tôi không biết cô có
gì đáng giá đến nỗi cậu ấy vứt bỏ nhiều thứ như vậy, cô hiểu không? - Nói rồi,
cô ấy nhướn mày, ánh mắt vời vợi.

- Tôi biết. - Lâm Ẩu Hỷ cúi xuống bàn, đôi vai run bần bật.
- Tôi chưa từng kỳ vọng vào kết cục với anh ấy.

- Tôi nghe nói bố cô đã qua đời, cô không có chỗ dựa về
kinh tế, cô một thân một mình cũng rất khó khăn. - Lãnh Tử Tịch làm bộ thở dài,
lấy từ trong chiếc túi LV sang trọng ra một tập ngân phiếu, ký vào đó. - Xem ra
cô là người rất biết điều, Tử Thần còn nhỏ, tuổi trẻ không tránh được những khi
hồ đồ, không biết suy nghĩ chín chắn, gây nhiều việc làm tổn thương cô. Là chị
nó, tôi sẽ thay em dọn dẹp những mất mát. Cô cần bao nhiêu tiền cứ ra giá, tôi
sẽ thay em mình trả cho cô. Xã hội bây giờ đã thoáng lắm rồi, việc này đối với
cuộc đời cô sau này chẳng ảnh hưởng lắm đâu. Chỉ cần đi làm một phẫu thuật vá
víu, mấy chục phút là xong, đơn giản lắm. Tất nhiên cô không để bụng chuyện
này, phải không? - Từng câu từng chữ rành rọt, từng câu từng chữ moi móc, con
gái La Tố, ha ha, có đáng thương không cơ chứ!

Lâm Ấu Hỷ cúi gục đầu:

- Phải rồi, tôi không nên bận tâm chuyện này. - Cô còn có
thể bận tâm gì nữa chứ, cô cũng đáng khinh như mẹ cô, có tư cách gì mà bận tâm
đây.

- Đúng là cô gái hiểu biết, chả trách Tử Thần quyến luyến
cô như thế. Cô biết đấy, với điều kiện của cậu ấy, muốn cô gái nào chả được.
Tôi luôn rất tò mò, cô là người thế nào mà có thể khiến cậu ấy nổi sóng lớn như
thế, đúng là cô không làm cho tôi thất vọng. Ngân phiếu này cô giữ lấy, năm
trăm ngàn, tôi không biết cô đáng hay không với giá này, nhưng Tử Thần đối với
nhà họ Lãnh chúng tôi là vô giá, cô hiểu không?

Lãnh Tử Tịch đặt tờ ngân phiếu trước mặt cô:

- Cô Lâm, nếu không ngại, tôi gọi cô một tiếng là em gái,
lấy tư cách người chị có lòng tốt nhắc cô một câu, sau này chọn đàn ông hãy
tinh mắt một chút, tìm người thích hợp với mình thực ra không quá khó, đừng để
bản thân thiệt thòi như thế.

- Cảm ơn! - Lâm Ấu Hỷ cầm lấy ngân phiếu, nhìn Lãnh Tử Tịch
nở nụ cười chua xót.

Cắt bỏ một mối tình lầm lỡ xưa nay không có gì khó, quay
đầu xoay mình sải bước đi tiếp, rất giản đơn. Trái tim đau đớn là chuyện rất
bình thường, ai cũng hiểu cái lẽ này, cảm ơn người ta đã có lòng tốt với mình.

*

* *

Lãnh Tử Tịch hài lòng đắc thắng ra đi. Lâm Ấu Hỷ xin nghỉ
việc ở quán cà phê, tối hôm ấy lên tàu hỏa đi về phương Bắc, tàu chuyển bánh được
hai mươi mấy tiếng đồng hồ, cô lại xuống nửa chừng, rẽ vào một thành phố khác ở
miền bắc, Thẩm Dương. Cô tìm một khách sạn nhỏ, dừng chân đến hết kỳ nghỉ hè.
Chiếc điện thoại Lãnh Tử Thần tặng cô là loại phát sóng vệ tinh, trước khi đi,
cô đã trả lại máy cho Lãnh Tử Tịch, sẽ không ai tìm được cô.

Ở Thẩm Dương, cô không ra khỏi cửa, ở lỳ trong căn phòng
nhỏ của khách sạn, chỉ ăn mì gói và uống nước lã. Chiều hôm ấy, Lãnh Tử Tịch đi
rồi, cô chỉ có cảm giác trời đất u ám, trước mắt toàn hiện lên hình dáng Lãnh Tử
Thần. Nụ cười của anh, ánh mắt sắc sảo của anh, vóc dáng cao gầy của anh, anh sẽ
đợi cô tan làm để đến quán cà phê đón cô, anh muốn cô nấu lẩu thịt, anh vẫn đợi
cô cùng dự sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của mình.

Nhưng cô không có can đảm quay lại, giữa cô với anh hóa
ra có mối hận thù gia đình sâu sắc. Mẹ cô, La Tố, cái tên này quen mà lạ quá,
nghe đồn làm vợ hai cho người ta ở Thượng Hải, hóa ra là phá nát gia đình của
Lãnh Tử Thần. Còn Lãnh Tử Thần rời bỏ điều kiện sống đầy đủ ở Mỹ, một mình về
Thượng Hải, hóa ra là vì mục đích báo thù thâm hiểm.

Lâm Ấu Hỷ, con gái của La Tố, con gái của người đàn bà hạ
tiện. Lãnh Tử Thần, thần đồng, mưu trí thao lược, người kế thừa tài sản hàng
trăm triệu của nhà họ Lãnh. Giữa cô với anh, ngoài khoảng cách quá xa không tới
được, còn là mối hận thâm sâu và âm mưu không thể tiết lộ. Tuổi thơ của cô đã bất
hạnh, tuổi thơ của anh cũng đâu có hạnh phúc, thì ra đều vì thiếu hơi ấm người
mẹ, đều vì hận thù.

Lãnh Tử Thần, anh không yêu em, anh chỉ âm mưu trả thù,
anh chưa bao giờ yêu em, tất cả chỉ là lừa dối.

Hai tuần sau, Tiêu Vũ Trạch bay từ Thượng Hải tới Thẩm
Dương. Kỳ nghỉ hè thoắt cái đã qua, trái tim cô chết rồi, chỉ có thân thể còn động
cựa. Cô dọn hành lý về lại Thượng Hải. Mọi thứ trong trường vẫn vậy, cô dọn đồ
về lại ký túc xá.

Lãnh Tử Thần đã đi Mỹ, học kỳ mới lại bắt đầu, năm thứ
hai, Lâm Ấu Hỷ hai mươi tuổi.

Tô Hoan Hoan và Diệp Mộng Mộng không một lần nhắc tới tên
Lãnh Tử Thần. Sinh viên năm cuối tốt nghiệp, khóa mới lại vào, người đi kẻ tới,
náo nức nhộn nhịp. Tất cả như là một giấc mộng, nếu nói còn có điều đáng để mừng
thì đó là khi tỉnh lại, cô thấy mình vẫn phải sống.

Năm thứ hai, Lâm Ấu Hỷ từ chối công việc trong Hội Sinh
viên, vùi đầu vào học. Cô đọc những bộ sách lớn tại thư viện, đi làm kiếm tiền ở
quán rượu có nhiều khách nước ngoài, học cách phát âm kiểu Mỹ, vượt qua kỳ thi
tin học sơ cấp, nói tiếng Anh lưu loát, hàng năm vẫn giành được học bổng các loại.
Không cần ai giúp đỡ và cưu mang, cô vẫn có thể đạt thành tích xuất sắc, chỉ có
điều cô trở nên trầm lặng ít lời, chỉ giao lưu với mấy cô bạn trong ký túc xá,
phần lớn thời gian lủi thủi một mình.

Có chàng nào tò mò hoặc thật lòng thích cô tới gần, đều bắt
gặp ánh mắt lạnh như băng của cô, họ đành lui gót.

Thời gian rảnh, cô đi gặp La Tố, đó là người phụ nữ điên
dại mà trước lúc qua đời bố đã giao phó cho cô. Lâm Ấu Hỷ thông qua bệnh viện
chủ động liên hệ với Lãnh Hạo Thiên, tự khai lý lịch nhận quyền giám hộ La Tố,
chuyển bà tới một bệnh viện ở ngoại thành. Hai mẹ con từ ấy không liên can gì đến
những người đàn ông nhà họ Lãnh nữa.

Lúc này Lãnh Hạo Thiên sức khỏe không tốt. Ông đã biết
thân phận của Lâm Ấu Hỷ. Từ khi Lãnh Tử Thần đưa cô về thị trấn Lạc Diệp, ông ấy
đã biết tất cả. Với quá khứ, ông hối hận khôn siết, nhưng ông hiểu rõ Lâm Ấu Hỷ
không như mẹ, cô thù ghét tiền bạc và vật chất. Cho nên ông đáp ứng đề nghị của
cô.

Đến lúc ấy, rồi ông không còn quyết định được sức khỏe của
mình. Từ đây, sinh tử mỗi người mỗi phận. Tình yêu chỉ là thứ gì xa xỉ của thời
tuổi trẻ nông nổi, năm tháng qua đi, mọi thứ không thể trở lại thủa ban đầu.

Lâm Ấu Hỷ vừa làm thêm vừa chăm mẹ, vừa tiếp tục theo học.
Suốt ba năm vất vả cần kiệm, chẳng có lúc nghỉ ngơi. Khi tốt nghiệp, cô gầy đến
mức cân nặng chưa đầy bốn mươi ki-lô-gam, đúng như Trình Mão nhìn thấy, trắng
xanh, chỉ có đôi mắt kiên cường và cố chấp không cho phép ai coi thường.

Thứ duy nhất cô kiêng kỵ, là kỷ niệm.

Dự lễ tốt nghiệp xong, cô cắt hết mọi liên lạc với bạn bè
cùng khóa. Cô đổi số điện thoại, đổi hòm thư điện tử, thậm chí giáo viên hướng
dẫn cũng không liên lạc được với cô. Rồi cô vào làm ở một công ty ngoại thương,
hơn hai năm cần cù chăm chỉ, năng động tháo vát, thêm ca thêm giờ. Hiện tại cô
là Giám đốc nghiệp vụ, tự đảm đương những thương vụ giao dịch, trở thành nhân
viên văn phòng cao cấp.

Hai mươi lăm tuổi, một thân một mình, cô chưa từng yêu
thêm người nào. Người ngoài nhìn vào thấy cô còn trẻ, công danh cũng gọi là có,
nét đẹp con nhà lành, lối sống chỉn chu. Chỉ có vết thương lòng là không ai thấy
được.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.