Cuộc gặp gỡ chí mạng- Chương 10 part 4

Trần Kình nhìn
dáng vẻ ngốc nghếch đó của cô, chỗ nào cũng khiến hắn nổi giận. Bình thường hắn
thấy cơ thể Lâm Uyển rất nhiều gai, hận không thể nhổ sạch đi để cô trở nên
ngoan ngoãn. Nhưng nhìn cô nàng trước mặt mất đi sự sắc bén trước kia, chỉ biết
tỏ ra ngốc nghếch này, hắn đột nhiên thấy đáng ghét, đây là ai thế? Căn bản
không phải Lâm Uyển kia của hắn.

Vừa
nghĩ vừa tức, Trần Kình vung tay hất rơi chai rượu trong tay Lâm Uyển. Cô không
biết trúng phải tà gì, lại cúi lưng đi nhặt, Trần Kình càng tức giận, túm lấy
cô kéo ra bên ngoài, cổ tay Lâm Uyển bị hắn nắm chặt đến đau nhức, miệng kêu
la, cơ thể ra sức ngã về phía sau.

Trần
Kình bỗng quay đầu, sầm mặt hỏi: “Tôi là ai?”

Lâm
Uyển sớm đã bị bộ dạng đáng sợ này của hắn làm cho hồ đồ, không biết hắn lại đang
chơi trò gì. Nhìn vào ánh mắt hắn, cô có chút ngỡ ngàng, Trần Kình và cô đối
mặt hai giây, cổ họng giống như bị người ta nhét thứ gì vào, hô hấp trở nên khó
khăn, nhịp tim cũng bắt đầu rối loạn. Sang giây tiếp theo, hắn bỗng thu cánh
tay lại, nhấc lên trên, rồi kẹp cô bên hông như kẹp gói hành lý, đôi chân dài
bước vun vút xuống tầng, Lâm Uyển hai chân không chạm đất, sợ đến mức hét to “á
á”.

Tới
tầng một, tiếp tục đi đến trước tủ rượu của phòng khách nhỏ, Trần Kình thả cô
gái đang bị kẹp kia ra, chỉ vào tủ rượu hỏi cô: “Lấy từ đây hả?”

 Đầu
óc Lâm Uyển càng choáng váng, khó khăn lắm mới vịn vào hắn để giữ thăng bằng,
không biết gì nên gật đầu. Chỉ thấy hắn mở tủ rượu, cầm ra một chai, chẳng thèm
nhìn, giơ tay lên cao, rồi “choang” một cái rơi xuống mặt đất, chai rượu liền
vỡ vụn, rượu tràn lan, dọa cô hét lên một tiếng, lùi ngay về phía sau, nhưng bị
Trần Kình túm lấy kéo lại.

Ngay
sau đó, hắn mặt không chút biểu cảm lấy ra chai thứ hai, chai thứ ba, giơ lên
cao rồi thả xuống, Lâm Uyển kinh sợ hét lên liên tục. Bây giờ cô đã hơi tỉnh
táo, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu, chỉ cảm thấy người trước mắt hệt như
bị điên, muốn dọa chết người khác, cứ như ngay giây tiếp theo, hắn sẽ đập cái
thứ trong tay kia vào cô vậy. Cô định tránh nhưng bị hắn nắm chặt tay trái
không buông, đành dùng tay phải che mặt lại theo bản năng, tránh bị mảnh vỡ làm
tổn thương.

Phía
này tiếng động lớn như vậy, sớm đã kinh động đến vợ chồng thím Châu, hai người
họ chạy vào định hỏi thì bị vẻ mặt tàn ác của Trần Kình và câu nói vô cùng uy
nghiêm kia dọa cho sợ hãi: “Đứng lại hết cả cho tôi!” Họ cũng là lần đầu tiên
bắt gặp cảnh tượng này, nhất thời không biết làm sao mới ổn. Nhìn ngó xem cô
gái kia bị hắn nắm chặt, sợ đến mức run rẩy, họ muốn can ngăn, nhưng lại sợ
chọc tức Trần Kình, đành nhìn chăm chú phòng chuyện bất trắc.

Lúc
Trần Kình cầm chai thứ sáu lên, vừa quay đầu đã thấy vẻ mặt hoảng sợ của Lâm
Uyển, giật thót tim, thở nặng nề hai cái rồi vứt chai rượu trở về tủ, sau đó
kéo Lâm Uyển lên phía trước, hỏi: “Còn muốn uống nữa không?'’

Lâm
Uyển sợ hết hồn, lắc đầu lia lịa.

“Nói,
câm à?” Ngữ khí của Trần Kình càng thêm tồi tệ.

“Không
uống nữa.” Lâm Uyển run rẩy lên tiếng.

Trần
Kình lúc này mới buông cô ra, giơ chân đá mảnh chai vỡ phía trước, giơ tay chỉ
vào đầu cô: “Nhớ lấy lời hôm nay nói!” Rồi kéo vạt áo sơ mi vừa nãy dùng sức
quá lớn nên xộc xệch, bước nhanh ra ngoài. Lúc đi qua đôi vợ chồng bị làm cho
sợ hãi đến đờ đẫn kia, dặn dò bằng giọng điệu bất mãn: “Thu dọn chỗ này đi, cất
kĩ mấy chai còn lại.” Sau đó hắn chẳng thèm quay đầu, ra khỏi cửa.

Thím
Châu bước vội qua, lo lắng hỏi: “Lâm tiểu thư, cô vẫn ổn chứ? Cái này, cái này,
cái này phải làm thế nào...” Lão Châu vội chạy đi tìm cây chổi lau nhà, thu dọn
tàn cuộc.

Lâm
Uyển còn đang đứng đờ đẫn, bỏ ngoài tai câu hỏi của thím Châu, bên tai còn vang
lên tiếng rơi vỡ loảng xoảng. Cô mơ màng gục đầu xuống, đâu đâu cũng là mảnh vỡ
thủy tinh, thảm len trắng như tuyết cũng bị nhuộm đỏ, chất lỏng màu đỏ trên sàn
nhà vẫn đang lan ra xung quanh, hệt như một vũng máu lớn. Vạt váy của cô cũng
bị bắn ướt thành từng vết màu hồng, nhìn có chút quen mắt...

“Mau
đưa Lâm tiểu thư lên tầng, mà không, trước tiên đưa đến phòng khách lớn, xem
xem có bị thủy tinh đâm vào không...” Lão Châu căn dặn vợ, sau đó cầm chổi lau
nhà quét sạch thủy tinh dưới chân họ.

Nhưng
thím Châu vừa khoác tay lên người Lâm Uyển, cô bất chợt hét lên: “Đừng chạm vào
tôi!”

Thím
Châu sợ hãi vội rụt tay lại, lão Châu quét nhà ở bên cạnh cũng giật nảy mình.
Hai người nhìn nhau, phát hiện đôi mắt Lâm Uyển đỏ ngầu, sắc mặt tái mét, dáng
vẻ giống như bị sợ đến thảm hại. Ngay giây sau đó, cô bỗng che lấy miệng, rồi
bạt mạng chạy đi, giẫm phải thủy tinh vỡ dưới chân, kêu lên răng rắc. Thím Châu
đuổi theo, lão Châu cũng vứt chổi đuổi theo.

Lâm
Uyển vừa chui vào phòng vệ sinh liền đưa tay ra sau khóa cửa lại, thím Châu bị
ngăn cách bên ngoài cửa vừa gõ vừa đập, vừa dỗ dành lại vừa cầu xin, sau đó
nghe thấy bên trong truyền đến một hồi tiếng nôn mửa. Lúc lão Châu tìm được
chìa khóa dự phòng đến mở cửa, Lâm Uyển đã giống như một bãi bùn dựa vào bồn
cầu. Nhìn thấy họ, cô chỉ uể oải nói: “Đừng qua đây...”

“Được,
tôi không qua, cô lau mặt trước đi.” Thím Châu vươn cánh tay đưa khăn mặt cho
cô, liếc nhìn một chiếc dép lê đế mềm bị chọc rách dưới bồn rửa tay, trên đế
dép màu trắng thấm ra một mảng máu.

Trần
Kình vừa ra khỏi cửa mới nhớ rằng vừa nãy đã bảo lão Lý đi rồi, vốn định tối
nay qua đêm ở đây. Hắn sải bước đi thẳng vào ga-ra, lái chiếc xe Hummer ra
ngoài, vừa hút thuốc vừa đạp mạnh chân ga, bỏ lại khu biệt thự xa xa phía sau.
Điện thoại reo, liếc nhìn là lão Châu gọi đến, hắn không muốn nhấc máy. Bây giờ
tất cả con người, tất cả đồ vật nơi đó đều khiến hắn thấy bực bội. Điện thoại
vang lên không chịu khuất phục, vừa nhấc máy liền nghe thấy lão Châu lắp bắp:
“Trần tiên sinh, Lâm tiểu thư, cô ấy...”

Trần
Kình không thể nhẫn nại, ngất lời: “Chết rồi à?”

Đầu
dây bên kia sợ đến ngẩn người, mãi sau mới nói: “Không không, chỉ là…”

“Thế
ông gọi làm cái quái gì?” Dứt lời, hắn cúp máy.

Lão
Châu cứ đờ người nhìn điện thoại, lẽ nào chết mới được gọi? Ông tiếp tục gọi,
đồng thời cũng đã sắp xếp ngôn từ rõ ràng trong đầu, sau mấy lần vang mới có
người nhấc máy, ông vội vàng báo cáo như viên thuốc nổ: “Tình trạng của Lâm
tiểu thư không ổn, giẫm phải kính bị thương ở chân, còn nôn nữa, hình như bị sợ
hãi quá...”

Lần
này đầu dây bên kia không lập tức ngắt mày, chỉ có tiếng gió thổi vù vù, một
lúc sau mới có tiếng trả lời: “Các người trước hết trông coi đừng để cô ấy lộn
xộn, giờ tôi sẽ tìm người qua.” Trần Kình nói xong cúp điện thoại, rồi quay đầu
xe, lại gọi điện đến bệnh viện: “Chú Hà ạ, lần này chú phải cử thêm mấy
người... Chân bị kính đâm vào, rất nguy hiểm... Vâng, cháu bảo người đi đón
chú.”

Vừa
vào cửa, mùi rượu tràn ngập xộc vào mũi, khiến người ta có ảo giác đi vào hầm
chứa rượu. Còn chưa đến tầng hai đã nghe thấy tiếng khóc của Lâm Uyển, trái tim
Trần Kình bỗng vô cùng xót xa, vội vàng bước lên cầu thang, đến cửa phòng ngủ,
nghe thấy tiếng cô hét lên: “Đừng có nhổ, đừng có nhổ gai của tôi... Vương Tiêu
cứu em!” Vợ chồng Lão Châu vây bên cạnh ấn chặt chân cô xuống, miệng dỗ dành
khuyên nhủ. Nghe thấy câu cuối cùng, bước chân hắn bỗng khựng lại, nghiến răng
rồi mới tiến đến, sầm mặt lớn tiếng khiển trách: “Ai bảo các người động tay
vào, không phải tôi nói đợi một chút bác sĩ sẽ đến sao?”

Lão
Châu cuống quýt toát mồ hôi, vừa thấy Trần Kình quay lại, vội giải thích:
“Chúng tôi nào dám, chỉ vì không thể để Lâm tiểu thư lộn xộn, sợ cô ấy bị
thương đến gân chân.”

Vừa
nghe thấy hai chữ “gân chân”, lòng Trần Kình bỗng căng thẳng, nhìn lại lòng bàn
chân máu chảy đầm đìa của Lâm Uyển, hắn thấy chóng mặt, nhắm rồi lại mở mắt,
sau đó đi đến bên giường, khẽ gọi: “Uyển Uyển...”

Nhưng
Lâm Uyển vừa nhìn thấy hắn liền hét lên, sắc mặt sợ hãi, giọng run rẩy van xin:
“Đừng qua đây, cứu tôi với, tha cho tôi...”

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Cổ
họng Trần Kình đắng ngắt, cô thật sự đã bị hắn dọa cho sợ chết khiếp. Hắn thở
dài, xua tay bảo hai người kia đi xuống. Lâm Uyển vẫn đang tiếp tục trốn hắn,
lòng bàn chân để lại trên ga trải giường hai vệt máu dài. Hắn bỗng cảm thấy bức
bối vô cùng, bức bối đến mức nghẹt thở. Hít sâu một cái, hắn giơ tay ra làm
động tác ngăn lại, dịu dàng nói: “Uyển Uyển, em đừng sợ, tôi sẽ không đối xử
với em như thế nữa.”

Thấy
sự nghi ngờ ngập tràn trong mắt cô, hắn vội bổ sung thêm: “Thật đấy, tôi đảm
bảo.”

Đợi
sau khi mọi chuyện lắng xuống đã là hơn mười giờ tối, đống rác dưới tầng cũng
đã thu dọn xong, mặt đất sạch sẽ như ban đầu, đổi thảm trải tràn mới tinh, như
thể nơi này chưa từng xảy ra chuyện gì vậy, nhưng trong không khí vẫn còn sót
lại hương thơm độc đáo của rượu ngon.

Trần
Kình ngồi trên ghế sofa cạnh giường, nhìn chằm chằm người trên giường tĩnh lặng
sau khi được tiêm thuốc an thần. Vừa nãy chú Hà đích thân mang người đến, lúc
đi qua tầng dưới thoáng thấy cảnh tượng bừa bãi kia, nhìn người bị thương trên
giường rồi lại nhìn hắn, lập tức đoán ra đại khái sự tình, vội báo người xử lí
vết thương, bị đâm hơi sâu, may mà chưa tổn thương đến gân.

Cuối
cùng chú Hà vỗ vỗ vai hắn, nói một cách thấu hiểu: “A Kình này, tính khí này
của cháu quả thực phải kiềm chế lại, cháu xem, cô gái ấy bị cháu dọa cho sợ
chết khiếp rồi. Tục ngữ nói, đàn ông tốt không đấu với phụ nữ, việc ghê gớm đến
mức nào mà không thể bình tĩnh nói chuyện, nhất định phải động thủ sao?”

Trần
Kình gật đầu lia lịa, bỗng nhớ ra một chuyện quan trọng khác, vội hỏi: “Không
phải cô ấy sợ đến sinh bệnh rồi chứ? Vừa nãy trông cô ấy không được tỉnh táo
lắm.”

“Ừm,
cái này chắc do sợ hãi quá mức, còn nữa, trước kia cô ấy có phải từng chịu kích
động gì không?”

Nét
mặt hắn bỗng cứng đờ, ngập ngừng một chút rồi nói: “Vị hôn phu của cô ấy qua
đời vì tai nạn xe.”

Thấy
trong mắt chú Hà hiện lên một tia quái dị, hắn lại bổ sung: “Một năm trước.”

“Chẳng
trách.” Chú Hà gật đầu, “Như vậy đi, hôm khác cháu đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm
tra kĩ lại. Đây là cô gái tốt, trọng tình nghĩa, cháu phải đối xử với người ta
cho tử tế.”

Hắn
gật đầu dạ vâng, trong lòng lại cảm thấy chua xót.

Dáng
ngủ của Lâm Uyển rất điềm tĩnh, cô đã thay đồ ngủ sạch sẽ, đắp tấm chăn mỏng,
hai chân quấn băng gạc lộ ra ngoài, băng bó tầng tầng lớp lớp giống hệt hai cái
bánh chưng, nhìn mà khiến người ta đau lòng. Trần Kình cởi áo khoác, kéo chăn
ra lên giường, vươn cánh tay ôm lấy cô. Mới mười mấy ngày trôi qua mà người
trong lòng hắn đã lại gầy đi rất nhiều, ôm mà thấy khó chịu vô cùng.

Thật
ra lúc hắn vừa ra cửa đã thấy hối hận, hắn tức giận suốt quãng đường, tức Lâm
Uyển, tức rượu, nhiều nhất vẫn là tức bản thân mình. Tại sao không cách nào
khống chế được, tính khí tồi tệ này thật đáng chết. Nhưng nói ngược lại khi đó,
lúc Lâm Uyển ngỡ ngàng không nhận ra hắn là ai, hắn khó chịu như bị ăn một gậy,
nói không ra lời, sau đó chỉ nghĩ đến việc làm sao mới có thể khiến cô tỉnh
táo, cho cô một bài học khắc cốt ghi tâm, để cô cả đời này cũng không dám động
đến rượu.

Hắn
không dùng một bạt tai để ép cô tỉnh lại, mà dùng cách đập đồ đạc để cảnh tỉnh
cô. Bàn tay từ dưới áo ngủ lùa vào bên trong vuốt ve làn da mượt mà, cũng may ở
đây còn chưa gầy lắm. Hắn mải mê vuốt ve cơ thể cô mà không hề có dục vọng, chỉ
là muốn tự tay kiểm chứng một chút rằng cô vẫn vẹn toàn, rằng cô vẫn là của
hắn. Trước khi ngủ, trong đầu Trần Kình tràn ngập một ý nghĩ, còn có thể ôm cô
như thế này, thật tốt.

Trần
Kình bắt đầu trở về biệt thự qua đêm, hơn nữa đều là trước khi trời tối đã về.
Thấy Lâm Uyển cử động bất tiện, tội nghiệp co người trên sofa xem phim đen
trắng lỗi thời, nội dung hoài cổ của kênh phim truyện, hắn không khỏi thương
xót, hỏi cô có muốn thứ gì không, cô chớp chớp mắt hỏi: “Có thể trả di động cho
tôi không?”

Hắn
không hề do dự, cự tuyệt: “Đây là quy tắc.”

Lâm
Uyển quay đầu đi, không thèm để ý đến hắn.

Trần
Kình lại sáp đến gần, nói với cô: “Ngày mai tôi đưa em đến bệnh viện kiểm tra
một chút, hôm đó em dọa tôi hết hồn, ăn nói lung tung, hay là sợ đến mức sinh
bệnh rồi...”


thể Lâm Uyển bỗng run rẩy, cảnh giác hỏi: “Tôi nói gì rồi?”

Trần
Kình ngầm nghĩ, buồn bực nói: “Cũng không có gì, chỉ là biểu cảm không bình
thường, ánh mắt nhìn tôi cứ như tôi định ăn thịt em vậy.”

Lâm
Uyển liếc nhìn hắn, lạnh lùng “hừ”một tiếng. Trên mặt hắn lướt qua chút khó
chịu, cứng rắn nói: “Hôm đó tôi hơi quá đáng, chẳng phải vì bị em làm cho tức
điên sao. Không phải tôi từng nói với em cấm kị chuyện uống rượu sao? Là do bản
thân em trí nhớ ngắn hạn, một người phụ nữ mà cả ngày để mình say bí tỉ thì còn
ra thể thống gì nữa?”

Lâm
Uyển lẩm bẩm đáp: “Tôi không sao, không cần đi bệnh viện.”

Trần
Kình vẫn cứ kiên trì, nhưng so về sự cố chấp, Lâm Uyển cũng không hề tỏ ra thua
kém, hoặc là do Trần Kình không phát huy đến cùng thái độ cương quyết giống như
trước kia. Hắn biết Lâm Uyển thời gian qua rất ghét bệnh viện, có lẽ hôm đó cô
chỉ vì bị dọa hết hồn, nhất thời khác thường chứ không có trở ngại gì lớn, vậy
nên dưới sự phản đối mạnh mẽ của Lâm Uyển, chuyện đi bệnh viện cũng bị bỏ mặc
làm lơ.

Sáng
ngày hôm sau, có người đưa đến một hòm đồ lớn, Lâm Uyển mở ra xem, ồ, bên trong
thật phong phú. Một máy PSP mới nhất, một đống đĩa phim thần tượng, còn có
nguyên bộ CD của Tôn Yến Tư, thêm vào đó là bao nhiêu tạp chí màu sắc sặc sỡ,
nhưng không có di động và máy tính của cô. Cô buồn bã vứt ào ào đống đĩa vào
trong hòm, một lúc sau lại mở ra kiểm tra từng cái một, mấy ngày sau còn phải
dựa vào chúng mà chịu đựng qua ngày nữa. Sau cùng, cô vuốt ve bìa ngoài “Hạnh
phúc mà tôi cần”, thở dài, rồi rút chiếc đĩa tên “Con diều” kia đặt vào dàn
loa. Nghe hết bài này đến bài khác, lặp đi lặp lại, cứ như vậy trải qua cả một
ngày.

Buổi
tối Trần Kình vẫn ôm Lâm Uyển, hôn môi âu yếm. Cô ngứa ngáy khó chịu, nhưng vừa
cựa quậy Trần Kình đã gào lên với cô, còn dám lộn xộn thì hắn sẽ xử cô, cô sợ
hãi vội hóa thân thành xác chết, rồi người đó lại không vừa ý bảo cô quá căng
thẳng rồi, thả lỏng chút, sờ vào như khúc gỗ. Sau đó cô nghĩ, nếu mình thật sự
biến thành một khúc gỗ thì tốt rồi, anh sẽ không có hứng thú với khúc gỗ đâu.

Chiều
ngày hôm nay, Lâm Uyển đang vô cùng buồn chán xem phim Đài Loan, thím Châu nói
có khách muốn gặp cô. Trong lòng cô bỗng kinh ngạc, chắc không phải là Mễ Lan
tìm đến đây chứ? Dù sao cô đã mất tích nửa tháng rồi, cũng chẳng biết có được
người ta phát hiện mà đi báo cảnh sát không. Cô nhấc chân men theo tay vịn
xuống tầng, sau đó nhìn thấy hai người áo quần bảnh bao đang ngồi trên sofa
phòng khách, một người là Phương Chính, người còn lại là Đàm Hy Triết, cô không
khỏi lo lắng bất an, đây là cái tổ hợp gì thế?

Phương
Chính há hốc miệng nhìn cô đi xuống, trông hệt như diễn viên múa ba lê, ngạc
nhiên hỏi: “Lâm Uyển, đây là cô luyện võ công gì thế?”

Lâm
Uyển cười với hai người coi như chào hỏi, giải thích: “Bị thủy tinh đâm vào.”

Đàm
Hy Triết rõ ràng không tin, nhướng mày hỏi: “Hai chân đều bị đâm? Không phải là
do Trần Kình cầm thủy tinh đâm vào đấy chứ?”

“Thôi,
cả người tôi nổi da gà lên rồi, đừng nói anh trai tôi cứ như là ác quan thích
dùng hình nơi công đường thế.” Phương Chính có ý kiến.

Đàm
Hy Triết cười khẩy: “Hắn mà không phải ác quan, thì Lâm Uyển sao lại ở đây chứ?”

“Xì,
vợ chồng son bọn họ thích làm gì thì làm, liên quan quái gì đến anh?”

Càng
nói càng chẳng ra sao, Lâm Uyển ho một tiếng, tò mò hỏi: “Hai anh sao lại cùng
đến thế?”

“Ừ,
là như vậy.” Đàm Hy Triết giơ tay bá vai Phương Chính, làm vẻ thân thiết, cười
híp mắt nói: “Giới thiệu một chút, đây là em họ tôi.” Ánh mắt Lâm Uyển đảo mấy
vòng qua lại trên gương mặt họ, hình như đúng là hơi giống thật, đều rất trắng.

Phương
Chính gạt tay anh ta xuống, kèm theo sự ghét bỏ, nói: “Đừng nhìn nữa, hai chúng
tôi không giống nhau, không phải cùng một loài, tôi là người, anh ta là yêu
quái, yêu - người khác biệt.”

“Được
rồi được rồi, cậu có thể qua bên kia nghỉ ngơi.” Đàm Hy Triết không vui, đuổi
Phương Chính như đuổi ruồi.

“Ấy
ấy, Lâm Uyển cô xem, giới yêu tinh chúng chính là làm việc như thế này, điển
hình là qua cầu rút ván, nếu không có em thì anh có thể tiến vào đây nửa bước
không? Bỏ đi, em không so đo với anh, phải cách xa anh một chút, tránh bị dính
yêu khí.” Phương Chính lảm nhảm nói xong liền đi ra.

-còn nữa-

 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.