Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 01 - Phần 2
Từ bé tới lớn, Nhan Miêu đều chắc
như đinh đóng cột, nghĩ rằng tâm hồn của người con gái còn quan trọng hơn vẻ bề
ngoài, thế nên đặc biệt dốc sức cố gắng, muốn lấy thực lực để thoát khỏi nguy
cơ làm bình hoa, bị nói là ngực to óc nhỏ.
Thế mà được người ta nhiệt tình
khen ngợi “vẻ đẹp nội tâm”, bề ngoài lại trở thành không quan trọng, nhất thời
cô vẫn không biết nên vui hay nên buồn.
Nhưng bị khinh bỉ vẫn tốt hơn được
hâm mộ. Cô hoàn toàn không có nỗi lo lắng bị quấy rối nơi công sở của thiếu nữ
trẻ tuổi, đây đúng là niềm vui sướng bi tráng.
Sau đó Nhan Miêu lại tìm thấy một
chuyện khiến mình vui sướng rất nhanh - nếu trong mắt Tạ Tử Tu cô là một người
đẹp ở nội tâm, vậy thì cô có thể không cần lo nghĩ về vẻ bề ngoài.
Mấy bộ đồ công sở ôm sát cơ thể mặc
vào mệt người quá, giá cả của mấy bộ đó cũng đắt. Nếu có thể giảm bớt chi phí lại
thoải mái ăn mặc tự do, cô đương nhiên vui vẻ mà không mua rồi.
Còn nữa, vẫn hay nói, con gái vì
người mình thích mà làm đẹp. “Người mình thích” là động lực duy nhất để tốn tiền
vào việc làm đẹp. Tạ Tử Tu lại hoàn toàn không thích cô, cô cũng không định để
anh ta thích, chuyện trang điểm cho rạng rỡ xinh tươi đơn giản là lãng phí tiền
bạc mà mình đã vất vả cực khổ mới kiếm được.
Thế nên Nhan Miêu rất keo kiệt, suốt
ngày mặc bộ váy cũ rộng thùng thình không có đường cong của bà Nhan để lại, hoặc
mấy chiếc áo sơ mi cũ ngắn tay và quần tây dài, đi đôi giày bệt, te te lượn qua
lượn lại trong khu làm việc trên tầng cao nhất, lộng lẫy nhất của tập đoàn Tạ
Thị.
Cứ thế hết một tháng, Nhan Miêu vào
đưa tài liệu xong định đi ra thì Tạ Tử Tu gọi lại: “Thư kí Nhan”.
“Anh Tạ có chuyện gì ạ?”.
Tạ Tử Tu chống tay đang cầm bút kí
dưới cằm nói như đang suy nghĩ: “Tôi nhớ trong tiền lương của cô có một khoản
phí trang phục đúng không? Ngày nào cô cũng mặc như thế là sao hả?”.
Nhan Miêu cúi đầu nhìn mình, nghiêm
túc nói: “Anh Tạ, tôi thấy quần áo của mình không có vấn đề, bộ nào cũng theo
đúng quy định ăn mặc ở văn phòng. Quần áo sạch sẽ chỉnh tề, không hở vai không
hở rốn không hở đùi không hở ngón chân, đúng với hình tượng OL(*) đoan chính
nghiêm chỉnh”.
(*) OL: viết tắt của từ Office Lady, chỉ những cô gái làm việc ở
văn phòng
Tạ Tử Tu cười nói: “Thế thì, thư kí
Nhan này, phí trang phục công ty trả, chỉ có thể dùng cho trang phục cô mặc khi
đi làm. Nếu không nhìn thấy thành quả, đó là cô thất trách rồi. Một tháng cô có
bốn bộ cứ mặc tới mặc lui, có phải đã bỏ tiền vào túi riêng không?”.
Nói tới tiền, Nhan Miêu toàn thân cảnh
giác ngay lập tức, trong đầu vang lên tiếng lách cách của bàn tính: “Anh Tạ,
anh phải hiểu vật giá bây giờ, phí trang phục có một tí thế chỉ đủ mua hai bộ,
trên nguyên tắc tôi phải có ba bộ thay đổi mới được”.
Tiết kiệm tiền rất vất vả, cô có
ngu mới mang tiền đó đi mua mấy bộ quần áo công sở vô dụng.
Tạ Tử Tu nhướn mày: “Được rồi, lùi
một bước vậy, phí trang phục tôi bỏ tiền túi ra, tăng cho cô gấp đôi. Cô cũng
có nghĩa vụ chăm sóc sức khỏe cho đôi mắt cấp trên của cô, chí ít một tuần phải
thay từ hai tới ba bộ”.
Trong đầu Nhan Miêu nhanh chóng
tính toán tiền nong thêm lần nữa, kết quả đưa ra là không được lời, lại nói:
“Anh Tạ, tôi nhớ anh tuyển tôi vào làm là vì năng lực chuyên môn của tôi, ngoại
hình hoàn toàn không quan trọng mà”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Lúc đó tôi nói
thế à? Thế là tôi lỡ lời đấy”.
Sao, sao thế, cuối cùng nhận sai để
đả kích vẻ bề ngoài của cô à?
Tạ Tử Tu lại nói bằng giọng khích lệ:
“Tuy tôi không nhìn mặt mà bắt hình dong, nhưng cô không thể tự hài lòng thế được”.
“…”.
“Điều kiện bản thân cô đã có lỗi với
thẩm mỹ của tôi rồi, nếu ngay cả ăn mặc cũng chẳng ra gì thì phúc lợi cho thị
giác của tôi làm sao đây?”.
“…”.
Cuối cùng Tạ Tử Tu uể oải ngả ra
lưng ghế, lại là vẻ mặt như cười như không đó: “Nếu quần áo thay đổi nhiều,
đương nhiên tôi sẽ suy xét tới vấn đề chi tiêu của cô, xem xét tăng thêm phí
trang phục cho cô. Nếu ngược lại thì…”.
“…”.
Tạ Tử Tu mỉm cười rút ra kết luận:
“Cô không đổi quần áo, tôi đổi thư kí”.
Nhan Miêu không phải không thích quần
áo đẹp, lúc rảnh cô cũng thích đọc tạp chí thời trang mượn của Thư Cán, nhìn
các kiểu mốt đẹp mà suy nghĩ vẩn vơ.
Thế nhưng cô phải tiết kiệm tiền,
cô phải nhanh chóng gom tiền trả hết khoản vay đi du học, rồi báo hiếu bố mẹ thật
tốt, nên cô phải tiêu tiền vào chỗ cần thiết nhất.
Mấy thứ trang phục công sở như
vest, lúc bình thường mặc không hợp, tới tới lui lui chủ yếu đều chỉ cho mình Tạ
Tử Tu nhìn, cô mất nhiều tiền mua quần áo để làm gì chứ.
Nhưng công việc này với cô mà nói
thực sự là rất tốt, có không gian phát triển, lương cao, môi trường làm việc rất
tốt, lại không có khả năng bị cấp trên quấy rối, ít làm thêm giờ, dù phải làm
thêm, tiền trợ cấp cũng rất nhân đạo. Mà làm thư kí của tổng giám đốc, cô còn
được phân cho phòng nghỉ cá nhân nữa.
Nếu vì tiếc tiền mua mấy bộ quần áo
mà bị sa thải, thì thật đúng là thả mồi bắt bóng.
Sau khi Nhan Miêu cân nhắc thiệt
hơn bèn khuất phục trước uy thế, nhanh chóng nghe lời, chi tiền sắm sửa chuẩn bị
cho mình.
Tạ Tử Tu cho cô hai ngày cuối tuần
đi sắm đồ mới, thứ hai đi làm Nhan Miêu thay bộ váy cũ đi, cẩn thận vấn mái tóc
dài lên, mặc áo sơ mi cotton trắng cổ lá sen nhiều tầng, váy cạp cao màu kem phối
với thắt lưng mảnh màu trắng.
Thứ ba lại là bộ váy liền bó sát kiểu
Âu màu ngà, thắt lưng sọc màu lam sẫm, trước ngực là một cái nơ bướm kết bằng
đá cùng màu.
Thứ tư là áo sơ mi tay phồng chấm
bi, váy phồng màu lục nhạt, thắt lưng co giãn hoa hồng màu lục.
Thứ năm trời mưa, nhiệt độ giảm, cô
lại thay chiếc áo hai dây dệt kim mỏng màu trắng, khoác thêm chiếc áo vest mỏng
màu bạc cổ lá sen tay lửng.
Ngày cuối tuần là một kết thúc hoàn
mỹ với bộ váy xanh nhạt cổ trái tim, cùng thắt lưng tết mảnh màu xanh đậm kết
nơ bướm.
Trong một tuần này, phúc lợi thị
giác của ngài Tạ cuối cùng đã được chăm sóc, sức khỏe của đôi mắt được giữ gìn,
bèn tỏ vẻ vô cùng tán thưởng hiệu quả công việc của cô.
“Đúng là thư kí Nhan rất có trách
nhiệm. Xét tới biểu hiện có chí tiến thủ của cô và giá cả quần áo, chuyện phí
trang phục, tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình”.
Chờ tới khi cô vui vẻ mở cửa đi ra,
Tạ Tử Tu lại mở trang web đã lưu trong máy tính của mình, rồi kích vào trang
tiêu dùng của một người trên trang web mua sắm của mạng nào đó. Nhân viên trong
thời gian làm việc dùng mạng công ty để giải trí như kiểu E-Shopping(*) sẽ bị cấp
trên giám sát bằng thủ đoạn đặc biệt, cũng rất hợp lý, ừm.
(*)
E-Shopping: mua sắm trực tuyến trên mạng.
Lướt qua lưu trữ mua sắm gần đây, Tạ
Tử Tu không khỏi chống má mỉm cười nói: “Ừm, có thể phối hợp thắt lưng tám tệ
rưỡi và váy tám mươi chín tệ đã gồm phí vận chuyển được như thế, thư kí của
mình giỏi thật đấy”.
Để ăn mừng mình vất vả kiếm được tiền
trá hình tăng lương, Nhan Miêu quyết định tiêu hoang một lần, dời nơi tổ chức
ăn mừng cuối tuần với Thư Cán từ trong nhà chuyển ra ngoài nhà hàng.
Dạo này Thư Cán mua sắm quá nhiều,
lại mới quét thẻ thanh toán một chiếc váy hàng hiệu, hết sạch tiền, nghe nói sắp
ra ngoài đi ăn, bèn khó khăn nói: “Tao biết một nhà hàng, cháo ăn ngon lắm”.
Nhan Miêu hào phóng: “Không sao,
hôm nay tao mời. Một bát cháo mà tao còn không mời được chắc”.
Hai người vào nhà hàng Thư Cán đề cử,
Nhan Miêu còn nghĩ, trang trí trong này nhìn cũng được, chắc là cháo sẽ không rẻ
lắm, chuẩn bị sẵn tâm lý tiêu hoang.
Nhưng vừa nhìn giá trên tờ thực
đơn, tay cô run rẩy không kiềm chế được.
“Cháo, cháo kiểu gì mà những một
trăm sáu mươi tám tệ một bát hả?”.
Thư Cán ngồi đối diện đã co lại
thành một dúm dưới ánh mắt của cô, run run nói: “Tao, tao không biết đắt thế. Lần
trước Từ Vĩ Trạch thanh toán…”.
Phục vụ mỉm cười đi tới hỏi: “Xin hỏi
có thể gọi món chưa ạ?”.
Lúc này mà đặt thực đơn xuống rồi
đi thẳng, thực sự là quá mất mặt, Nhan Miêu chỉ có thể nhắm mắt đưa chân.
“Cho hai bát cháo bào ngư thịt
cua”.
Hai cái bát cực to được bưng lên,
coi như lượng cháo bào ngư thịt cua trong ấy cũng khá xứng với cái giá.
Gọi cũng gọi rồi, dù đau lòng, cũng
phải cố gắng ăn cho đáng với số tiền bỏ ra. Hai người hì hụi ăn bát cháo quý
giá rồi mất hai giây để nhìn phần cháo còn lại ở đáy bát mà dùng thìa không múc
được.
Nhan Miêu nói dứt khoát: “Bê bát
lên húp hết!”.
Thấy Nhan Miêu xung phong làm trước,
Thư Cán đành ngậm ngùi cầm cái bát còn to hơn mặt mình lên.
Hai người cầm cái bát to vật lên,
hút soàn soạt hết cháo.
Tới khi Nhan Miêu đã bỏ cái bát miệng
úp vào mặt, đít hướng lên trời xuống, quẹt miệng một cái, mới phát hiện có
chàng trai da trắng kinh hoàng ngồi đối diện đang chăm chú nhìn mình.
“…=__=”.
Nhan Miêu cố gắng trấn tĩnh, dù có
là oan gia ngõ hẹp ngồi cùng một nhà hàng với ông sếp nhà mình, cô cũng không
chịu ăn xong là đi ngay.
Cháo đắt như thế, hiển nhiên là bao
gồm cả quang cảnh và phí phục vụ nữa, hít khí lạnh thêm một lát, uống nước trà
miễn phí thêm một chút cũng được mà.
Mỗi người vừa uống xong hai cốc nước
chanh, phục vụ lại bưng lên hai bát cháo.
Thư Cán như chim sợ cành cong, lập
tức trợn tròn mắt, liên tục xua tay sợ hãi nói: “Chờ đã, chúng tôi không gọi”.
Phục vụ cười nói: “Đây là một vị
khách gọi cho hai cô, tính vào hóa đơn của ngài ấy. Mới các cô từ từ thưởng thức”.
Không dưng mà được hưởng hai bát
cháo, chờ phục vụ đi rồi, Nhan Miêu lập tức móc di động ra, gọi cho ông sếp
đang ngồi bàn đối diện: “Anh Tạ, xin hỏi anh làm gì đấy?”.
Tiền điện thoại công ty có thể trả,
nên so với việc đích thân qua đấy chất vấn, Nhan Miêu vẫn chọn cách gọi điện
thoại nhẹ nhàng. Tạ Tử Tu là kẻ địch, mời bữa trưa miễn phí thì thật đáng nghi,
không lẽ có bỏ thuốc chuột vào đó?
Tạ Tử Tu một tay còn đang gắp thức
ăn cho cô bạn gái xinh đẹp ngồi cùng bàn, một tay cầm di động áp vào bên tai,
cười nói: “Các cô chỉ gọi hai bát cháo, còn ăn hết sạch như thế, chẳng lẽ không
phải vì đặc biệt thích sao? Làm sếp thì có nghĩa vụ quan tâm tới nhân viên”.
Hiếm khi Tạ Tử Tu có nhân tính như
vậy. Nhan Miêu nghĩ một lát, dù đã ăn no tới tám phần, thế nhưng, mất tiền gọi
một phần cháo, nếu ăn hai bát, vậy thì giảm được nửa giá rồi.
Thế nên Nhan Miêu quả quyết cầm
thìa lên: “Ăn”.
Hai người cúi đầu chiến một mạch,
Thư Cán rưng rức nói: “Miêu Miêu, tao, tao ăn hết nổi rồi…”.
Nhan Miêu ra chỉ thị: “Ăn hết đi,
có thế một bát cháo chúng ta ăn hôm nay chỉ tốn tám mươi tư tệ thôi, hiểu
chưa?”.
“Ừ. T__T”.
Thế nên cuối cùng hai người ăn đầy
một bụng cháo, suýt no tới tận cổ, bụng to như trống, lúc đi bộ về nhà còn phải
đỡ sau thắt lưng.
Hôm sau đi làm, Nhan Miêu cứ cảm thấy
cháo thịt cua hôm qua vẫn chưa tiêu hóa hết, tới nỗi nhìn thấy đồng nghiệp họ
Châu còn cảm thấy bụng rất đầy.
Nhưng dù sao vẫn phải cảm ơn sự hào
phóng của Tạ Tử Tu đôi chút. Nói thế nào thì anh ta cũng có mối thù cướp vợ với
anh trai cô, thế mà vẫn có thể bỏ qua hiềm khích trước kia mà mời cô ăn cháo,
thật đúng là quá cảm động.
Khi cô ôm tập tài liệu cần kí tên
vào phòng làm việc của Tạ Tử Tu, Tạ Tử Tu lại định ra ngoài, thấy cô thì cười
nói: “Để đó trước đi, chờ tôi về xử lí”.
Nhan Miêu để tập tài liệu ngay ngắn
lên trên bàn. Tiện tay giúp anh ta sắp xếp dãy trang trí bằng thủy tinh trên
giá sách kê sát tường, tưới ít nước cho mấy chậu cây trên bệ cửa sổ để báo đáp
vì bát cháo.
Vừa quay đầu lại thì đúng lúc máy
tính của Tạ Tử Tu chuyển sang trạng thái chờ, trên màn hình chờ siêu to 27 inch
hiện ra một bức ảnh, đặc tả một cái đáy bát và hai cái tay đang cầm bát vô cùng
chấn động.
Mà ngoài ảnh đặc tả còn có ảnh bán
thân, ảnh toàn thân, còn là N ảnh chụp liên hoàn, còn vô cùng rõ.
“…”.
Quả nhiên không có bữa trưa nào miễn
phí T__T. Đặc biệt còn là kẻ thù của anh trai thanh toán cho.
Còn nghĩ Tạ Tử Tu đối xử với cô
cũng tốt, cô thực sự quá ngây thơ rồi. T__T
*** ***
Buổi trưa ăn cơm ở phòng ăn tự phục
vụ tầng hai, Nhan Miêu bỏ ê hề thức ăn nào cá, nào thịt vào trong khay, Tạ Tử
Tu đi tới, cười nói: “Thư kí Nhan…”. Nhan Miêu lập tức xoay người đi, quay gáy
lại với anh ta.
Tạ Tử Tu bị đối xử như thế nhưng
cũng không so đo với thái độ vô lễ của cấp dưới, chỉ đi theo cô, rồi mỉm cười tự
nhiên ngồi đối diện, rắp tâm khiến cô ăn không ngon.
Nhan Miêu thì không thèm để tâm tới
sự tồn tại của anh ta, thả lỏng chân tay, cố gắng ăn no uống đủ. Bữa trưa của
công ty miễn phí, ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, nếu ăn no, cơm tối có thể giảm
một nửa. Cô không thể vì ông sếp đáng ghét của mình mà giảm lượng cơm được.
Tới khi cô vừa ăn hết một cái đùi
gà to, lại gắp một miếng lạp xưởng lên, Tạ Tử Tu mới nhướn mày, tỏ vẻ thán phục:
“Oa, thư kí Nhan, cô ăn cũng… không ít nhỉ”.
Nhan Miêu lấy đũa kéo một miếng thịt
ba chỉ xuống, cố gắng nhai hết phần lạp xưởng còn trong miệng, đáp: “Không phải
tối qua anh đã biết rồi à?”. Trong máy tính còn bằng chứng nóng hôi hổi kia
kìa. = =
Chị Dương phòng thư kí thính tai ngồi
ăn ở bàn bên cạnh lập tức hóng hớt: “Tối qua hai người đi ăn với nhau à?”. Chị
Dương là bà chị hiền lành sắp đến tuổi nghỉ hưu, kinh nghiệm ở công ty rất sâu
rất thâm, chẳng khác gì nguyên lão, cho nên công việc bây giờ của chị rất nhàn
nhã, chỉ chờ nhận lương, sở thích nghiệp dư là hóng hớt tin đồn.
Nhan Miêu vội vàng nuốt chửng miếng
thịt ba chỉ còn chưa nhai để rảnh miệng giải thích: “Cùng ăn cơm với sếp, sao
có thể được chứ!”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Chúng tôi không
ăn cơm, chỉ ăn cháo thôi”.
Lại, lại nữa rồi. Miếng thịt Nhan
Miêu mới nuốt xuống nhất thời nghẹn trong cổ họng, sớm biết thì cô đã không nhận
của bố thí, vì một bát cháo mà bán cả danh dự của mình.
“Ai, ai thèm bát cháo ghẻ đó của
anh”. Bị chụp ảnh làm bằng chứng thì thôi, còn bị sỉ nhục trước mọi người. T__T
Tạ Tử Tu vẫn không biết điểm dừng,
cứ cười nói: “Ấy, không phải lúc đó cô thích lắm à? Còn tập trung ăn thế cơ mà,
cả đáy bát cũng liếm sạch”.
“…”.
“Phục vụ người ta còn tưởng rằng cô
giúp họ rửa sạch bát, vô cùng cảm kích”.
Nhan Miêu chỉ hận thứ mình cầm là
đũa, không phải dao nĩa, không thể phi một phát xiên chết anh ta.
Ăn xong bữa trưa làm người ta đau dạ
dày, Nhan Miêu cầm khay tới chỗ thu dọn, tiện thể cầm cốc giữ nhiệt đi lấy ít đồ
ngọt chờ lát nữa làm trà chiều.
Chị Dương tò tò theo đuôi, hạ giọng
hóng chuyện: “Nhan Miêu, có thật em có quan hệ mờ ám với sếp không?”.
Nhan Miêu lập tức rùng mình không
kiềm chế nổi, suýt nữa văng cả đồ uống ra ngoài: “Oái, sao có thể được! Chị
Dương, chị đừng dọa người ta thế được không?”.
“Đừng giấu chị mà, tình cảm chị em
mình tốt thế, nói nhỏ chị nghe, chị đảm bảo không nói cho người khác đâu”.
Nhan Miêu nghiêm chỉnh đáp: “Nếu em
thực sự có quan hệ gì đó mờ ám với anh ta, hôm nay ra đường bị rơi mất ví tiền,
thẻ tín dụng còn bị quét trộm!”.
Lời thề độc khiến chị Dương thở
phào: “Thế thì tốt. Em phải biết, giờ anh Tạ đang trong thời kỳ mất mát, không
thể coi là thật được. Nếu xảy ra chuyện tranh cãi tình cảm giữa nhân viên công
ty, nhất định phải có một người ra đi. Khi ấy người ra đi chắc chắn là em. Nếu
vì chuyện như thế mà bị sa thải thì…”.
Nhan Miêu nghĩ thầm, đúng là nói
quá lời rồi, có ai chịu mất bát cơm quý giá của mình vì loại người như Tạ Tử Tu
đâu. Tạ Tử Tu có sánh bằng túi tiền lương của cô không?
Nhưng Nhan Miêu cũng không thể
không thừa nhận, trong công ty Tạ Tử Tu rất nổi tiếng.
Anh ta làm sếp, dù là năng lực làm
việc hay cách đối nhân xử thế, hình như rất được cánh đàn ông tán thành, ai
cũng phục lăn, trong mắt Nhan Miêu, có hơi thần tượng mù quáng. Đương nhiên
cũng có thể chỉ vì anh ta tỏa ra hormone xã hội đen.
Với đám chị em, lại càng dễ hơn, đổ
rạp như chuối trước anh ta.
Nhan Miêu muốn tìm một đối tượng dốc
bầu tâm sự nói xấu anh ta cũng không tìm được. Nỗi cô đơn của cô đúng là không
ai có thể hiểu.
Ôm cốc giữ nhiệt vào thang máy,
thang máy đi lên được mấy tầng thì mở ra cho người khác vào, Nhan Miêu tinh mắt
liếc thấy trong phòng làm việc rộng có mấy chị em nhân viên đang quây lại chọn
chọn lựa lựa, còn hăng hái rút ví tiền ra, cảnh tượng không khác gì tranh mua
xe ô tô giảm giá.
Nhan Miêu nghĩ thầm, không biết là
gì mà ghê thế, không lẽ có người mang đồ tới bán giá nội bộ?
Vừa nghĩ tới việc có thể tranh được
đồ với giá siêu tốt, lòng cô đã như lửa đốt, cũng không chú ý tới sự thật rằng
mình và nhân viên ở tầng này chẳng quen biết gì nhau, lập tức xông ra ngoài,
chui vào trong đám người.
Không nhìn kỹ xem bán thứ gì, cô đã
sốt ruột nói: “Tôi mua một cái, để một cái lại cho tôi!”.
“Một tấm năm tệ, cô lấy mấy tấm?”.
Nhan Miêu trấn tĩnh nhìn lại, hóa
ra thứ đang bán lại là ảnh chụp trộm Tạ Tử Tu thường ngày.
Nhan Miêu lại rùng mình lần nữa, có
cảm giác như gặp ma giữa ban ngày, lông tơ trên lưng dựng đứng cả lên: “Thứ này
cũng có người mua à?!”.
Năm tệ một tấm, chẳng thà cô đi mua
hai cuộn giấy vệ sinh.
“Đương nhiên rồi”. Bà cô mua ảnh
nhiệt tình nói, “Thứ này bán chạy lắm đó. Hôm nay chỉ còn lại mấy tấm này thôi,
đợi lát nữa là không còn đâu”.
Ảnh so với ảnh, đối xử khác nhau
đúng là một trời một vực, bảo người ta chịu thế nào cho thấu đây.
Nhan Miêu cắn răng nhìn tập ảnh,
nhón ngón trỏ và ngón cái gắp ra một bức: “Có thể giảm giá cái này được
không?”.
“Cô ấy mua ảnh của tôi à?”.
“Vâng, anh Tạ…”. Mandy phòng thư kí
vào đưa tài liệu, tiện thể buôn dưa.
“Ừ…”.
Dù Tạ Tử Tu vẫn thản nhiên không hoảng
hốt, với bất cứ chuyện gì cũng tỉnh bơ, nhưng vẫn có chút bất ngờ với chuyện
này.
Hành vi nửa công khai buôn bán ảnh
chụp mình trong công ty, anh đã biết từ lâu, nhưng không muốn tước đi niềm vui
nho nhỏ của nhân viên. Giờ kinh tế đang trì trệ, kích cầu nội bộ cũng rất cần
thiết.
Nhưng… hóa ra ngay cả thư kí Nhan
lúc nào gặp anh cũng như gặp phải kẻ thù mà cũng bắt đầu biết thưởng thức sắc đẹp
của anh. Anh có cần phát tiền thưởng cho sự ngoan ngoãn này của cô không nhỉ?
Thế là ngài Tạ Tử Tu đẹp trai tuấn
tú đẩy cửa phòng làm việc của mình ra gọi: “Thư kí Nhan”.
“…”.
“Thư kí Nhan?”.
Đang giờ làm việc thế mà thư kí
Nhan lại không ở vị trí của mình, vậy chắc đang ở căn phòng nghỉ be bé cách biệt
nằm sau chỗ cô làm việc rồi.
Nhưng chuyện chểnh mảng công việc
nhỏ thế này, anh cũng miễn cưỡng có thể tha cho.
Nể tình hiệu suất làm việc rất cao,
hoàn thành công việc hoàn mỹ trăm phần trăm, và con mắt nhận ra anh hùng, biết
cải tà quy chính của cô…
Nghĩ như thế, anh lại hạ cố tới thăm
phòng nghỉ của cấp dưới, sau khi bước vào, đóng cửa lại, Tạ Tử Tu ngoái nhìn
gương mặt anh tuấn của mình bị ghim đầy phi tiêu đằng sau cánh cửa.
“Á…”.
Nhan Miêu chạy xuống dưới gửi chuyển
phát nhanh xong thì quay lại phòng nghỉ, tính kiểm tra mấy gói hàng mình đã gói
kĩ. Lúc đóng cửa tự dưng phát hiện ra tấm ảnh dính đằng sau cánh cửa đã không
cánh mà bay. Chuyện này khiến Nhan Miêu không khỏi nghi ngờ, oa, đầu năm nay,
ngay cả thứ như thế cũng có người trộm mất, giờ mọi người thèm khát Tạ Tử Tu thật
đấy.
Sau đấy cô bị ngài Tạ triệu tới.

