Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 01 - Phần 3
Vừa đẩy cửa phòng làm việc của sếp
ra đã thấy Tạ Tử Tu đang dựa lưng vào ghế, ngón trỏ và ngón giữa đang kẹp bức ảnh
bị phi thành cái sàng, mỉm cười với cô: “Thư kí Nhan, hình như cô rất có thành
kiến với tôi nhỉ”.
Vẻ mặt xấu xa như thế, dù đặt trên
mặt ai cũng có thể dịch ra thành “mày dám bắt tao không sung sướng, tao cho mày
không sung sướng cả đời”. Huống hồ là đặt trên mặt Tạ Tử Tu.
Những lúc thế này Nhan Miêu khuất
phục trước quyền thế ngay lập tức, bắt đầu run lẩy bẩy: “Đâu có đâu có, không
dám không dám ạ”.
“Thế chuyện này là…”. Tạ Tử Tu hất
hất bức ảnh lên.
“À, cái này, chỉ là, trò giải trí
ngoài giờ làm việc của tôi, chính là, luyện phi tiêu, rồi thì, ảnh của anh Tạ,
lại có thể, ờ, nhen lên nhiệt tình làm việc của chúng tôi, do vậy, tôi nghĩ
thì, nếu như, lúc giải trí, lại có thể, cái đó, chiêm ngưỡng dung nhan đẹp trai
của anh Tạ, thế chẳng phải, nhất cử lưỡng tiện sao?”.
Cô bốc phét đến mức cả bản thân
cũng không tin nổi, nhưng Tạ Tử Tu không vạch mặt cô, chỉ nhướn mày, nói như
đang nghĩ ngợi: “Thế à…”.
Nhan Miêu vì muốn giữ được việc làm
mà gật đầu như giã tỏi.
“Thế thì tốt, thư kí Nhan, lòng
kính yêu của cô khiến tôi rất cảm động, để nâng cao nhiệt tình làm việc của cô,
chi bằng cô đi mua thêm hai tấm nữa, đặt trong phòng nghỉ và chỗ làm việc đi”.
“…”.
Tạ Tử Tu cười nói: “Phải nhớ lồng
khung cho đẹp đấy nhé. Tôi muốn loại khung gỗ thật, khung ngoài là vỏ cây bulô,
khâu bằng da bò thật, tới lúc đó tôi sẽ đi kiểm tra”.
“…”.
Nhan Miêu bị ép lại rút ví ra mua ảnh
Tạ Tử Tu (còn bị tăng giá tạm thời nữa chứ), thêm khung ảnh đắt tiền, đau đớn tới
mức tim phổi đều run rẩy, suýt nữa ốm một trận nặng.
Để bù lại tiền, ngày nào ở công ty
cô cũng ăn tới no căng bụng. Đám người đẹp của công ty vì giữ dáng, lấy một
khay thức ăn mà cũng không ăn hết, ít thức ăn chay và salad là coi như xong bữa.
Chỉ mỗi mình cô có thể ăn hết bốn khay thức ăn, toàn là thịt cá, ăn không hết
thì không dừng lại.
Thế nên cô nổi tiếng khắp công ty với
danh hiệu “nữ tráng sĩ”.
Nhưng ăn nhiều như thế cũng là bất
đắc dĩ, một là cô phải ăn no cho cả phần bữa tối, hai là làm thư kí cho Tạ Tử
Tu, lượng công việc lớn, công việc của sếp bận rộn, thế nên thư kí cũng phải xếp
lịch công việc tới gẫy cả tay.
Huống hồ hiện tại ngày nào cô cũng
phải chịu sự độc hại của mấy bức ảnh Tạ Tử Tu trong phòng nghỉ và trên bàn làm
việc, áp lực tinh thần tăng cao vô hạn, không ăn nhiều một chút, làm sao chống
cự được phóng xạ độc hại của những bức ảnh gian ác đó?
Dù có nói thế nào, chịu hết năm
ngày là tới cuối tuần, có thể thoát khỏi bóng ma người thật và ảnh ọt của Tạ Tử
Tu, hưởng thụ ngủ nướng thoải mái.
Nhan Miêu bỏ đồng hồ báo thức, định
ngủ cho đã mắt, lúc nào tỉnh thì tỉnh, chuẩn bị diệt hết mệt mỏi một tuần qua.
Nhan Miêu kéo chăn quá đầu, ngủ thật
sâu, vì ngày nào đi làm cũng phải đối diện với ảnh của sếp, thế nên cô lại mơ
thấy Tạ Tử Tu.
Trong cơn ác mộng triền miên, đột
nhiên vang lên tiếng chuông lớn, Nhan Miêu mở choàng mắt ra, tim suýt nữa nhảy
ra khỏi lồng ngực, đập thình thịch một lúc mới trấn tĩnh được, mò mẫm lung tung
một hồi mới móc di động đang kêu không ngừng ra, run rẩy nói: “A lô…”.
Giọng nam đặc biệt vang lên ở đầu bên kia:
“Thư kí Nhan”.
Nhan Miêu tỉnh hết cả người: “Có
chuyện gì sao anh Tạ?”.
Mới sáng sớm cuối tuần sếp đã gọi tới,
lẽ nào công việc xảy ra sơ suất gì?
“Giúp việc theo giờ hôm nay không tới,
tôi có việc phải ra ngoài, phiền cô qua đây giúp tôi dắt chó đi dạo một chút được
không?”.
“…”.
“Còn nữa, trên đường tới tiện thể
mua giúp tôi vỉ bánh bao hấp nhân gạch cua ở Phượng Đỉnh Hiên nhé”.
“…”.
Nhan Miêu buộc tóc gọn lại thành một
cái đuôi ngựa dài, vác cái mặt thiếu ngủ, xách túi, lần mò tìm tới nhà riêng của
sếp.
Tạ Tử Tu sống một mình ở khu nhà
cao tầng, phong cảnh bên ngoài rất đẹp, thiết kế trong nhà sáng sủa thoáng
đãng, màu sắc trang nhã, phong cách đơn giản. Hoàn toàn không thể hiện bất cứ đặc
tính gian xảo nào của chủ nhân.
Vốn nghĩ rằng Tạ Tử Tu chắc sẽ nuôi
mấy loại chó tính tình hung dữ gì đó, không khéo lại là Ngao Tạng(*).
Thật không ngờ lại là một chú chó
Labrador(**) thân thiện chạy ra từ trong phòng ngủ.
(*)
Ngao Tạng - Chó ngao Tây Tạng - là giống chó được người Tây Tạng nuôi và huấn
luyện để bảo vệ gia súc. Chó ngao Tây Tạng được mệnh danh là “Chúa tể của thảo
nguyên” với ngoại hình “to hơn sói, mạnh hơn báo và nhanh hơn nai”.
(**)
Labrador: là một giống chó phổ biến ở Mỹ.
Chẳng những hoàn toàn không có bản
tính hung hãn như trong tưởng tượng của cô, mà còn vô cùng đáng yêu, vừa thấy
đã nhảy bổ vào lòng Nhan Miêu, thè lưỡi ra liếm khiến cho mặt cô đầy nước bọt.
Nhan Miêu miễn cưỡng đỡ lấy sức nặng
của chú chó Labrador: “Ấy… Ý nó là rất thích tôi phải không?”.
“Không, là thể hiện trên người cô
có mùi bánh bao thịt”.
“…”.
Tạ Tử Tu ăn hết bữa sáng cô mang tới,
rồi nói: “Nó tên là Darwin. Thức ăn cho chó trong tủ, nó muốn ăn thì cho nó ăn
một ít trước, rồi dắt nó đi dạo”.
“Đợi đã, anh nói có việc ra ngoài,
là việc gì?”.
Tạ Tử Tu khoác áo lên: “Tôi đi chơi
golf với bạn”.
“… Thế, thế sao không đem nó theo hả?”.
Vớ va vớ vẩn, còn tưởng có chuyện quan trọng lắm, hóa ra là anh ta muốn đi chơi!
Tạ Tử Tu cười nói: “Không được, nó
sẽ ăn bóng golf mất”.
“…”.
“Thế nên, nhờ cô đấy, thư kí Nhan”.
Chủ nhân ra ngoài chơi bời, để lại
một khách một chó trong nhà hai mặt nhìn nhau.
“… Được rồi, mày muốn chơi gì
không?”.
Chú chó Labrador bắt đầu sốt ruột
liếm vào lòng bàn tay cô, liên tục nhìn cô bằng ánh mắt hiền lành ươn ướt.
“Này, tùy tiện đối xử với người lạ
thế này, mày có thể đừng mất tiết tháo như thế được không?”.
Chú chó Labrador ngây thơ vô tội tiếp tục liếm.
“Được rồi, tao biết rồi, mày muốn ăn
đúng không, để tao xem có gì ăn được không”.
Trong ngăn tủ để đồ, trừ túi thức
ăn cho chó ra, còn có một đống thịt bò khô, thịt lợn, thịt bò hộp, thịt dê hộp,
cuộn da bò, thịt ức gà khô và thịt gà sandwich.
Nhan Miêu tròn mắt nhìn một lát,
không khỏi cúi đầu nhìn chú chó Labrador đang ngồi bên chân mình chờ mong:
“Này, mức sống của mày còn cao hơn tao nhiều đấy”.
Hầu hạ Darwin ăn xong hộp thức ăn,
Nhan Miêu dắt nó, chuẩn bị ra ngoài đi dạo.
Darwin trong thang máy rất phấn khởi
chạy vòng quanh cô, tới khi cô bị xích chó vây lại mới thôi. Nhan Miêu đành vừa
cởi dây cho mình, vừa lẩm bẩm nói: “Tại sao cuối tuần Tạ Tử Tu có thể đi chơi,
còn mình phải dắt chó của anh ta đi dạo chứ?”.
Ra khỏi nhà, Nhan Miêu mới nhận ra
rằng, cô sai rồi, không phải cô dắt chó, mà bị chó dắt tới nỗi chạy vắt chân
lên cổ trên đường.
Darwin nhanh nhẹn chạy nhảy suốt
trên đường, cô đi sau nắm chặt dây xích bắt đầu đuổi theo.
“Này này, chậm một chút, này!
Darwin!”.
May là cô đi giày bệt, thời học
sinh vẫn tham gia chạy đường dài, cũng phải chạy tới nỗi chân cẳng sắp rụng ra
như thế.
Tới khi Darwin đã dừng lại, một người
một chó đều không biết rốt cuộc đã chạy marathon được bao lâu. Dĩ nhiên Nhan
Miêu sức cùng lực kiệt, đành mua hai phần xúc xích nướng, ngồi ở ghế dài ven đường,
mình ăn một phần, phần kia cho chó ăn.
Darwin nuốt một miếng hết sạch phần
xúc xích, sau đó lại tiếp tục tha thiết ngóng cô. Nhan Miêu nghi ngờ nó căn bản
không hề có động tác là cắn nhai nữa.
“... Đừng mơ, đây là bữa sáng của
tao. Trước khi ra ngoài mày còn ăn hai hộp thức ăn cơ mà, không nhớ hả?”.
Darwin chuyển sang liên tục dụi dụi
vào chân cô, gặm gặm gót giày cô như chơi vui lắm.
Nhan Miêu cảm nhận lớp lông bông xù
cọ lên mình, cả sức giận dỗi cũng không có, chỉ có thể ỉu xìu nói: “Biết không
hả, Darwin, mày vừa mới phá hai trăm tệ rồi đấy”.
Nghỉ ngơi xong xuôi, Nhan Miêu đứng
dậy, chuẩn bị lên đường về nhà, thế nhưng…
“Mình, mình đang ở đâu đây?”. Đường
xá hoàn toàn lạ lẫm, cả bảng trạm xe bus cũng rất xa lạ.
Nhan Miêu tuyệt vọng cúi đầu nhìn
chú chó cạnh chân mình: “Darwin, mày biết không?”.
Darwin thè lưỡi ra, nhìn cô với ánh
mắt vừa tha thiết vừa ngây thơ.
“… Này! Là mày kéo tao tới chỗ này
mà, thế mà mày cũng không biết à?!”.
Giờ cô cũng đã tin đây là chó của Tạ
Tử Tu rồi, xấu xa hệt như chủ nó.
Cuối cùng cũng về tới cửa tòa nhà của
Tạ Tử Tu, còn phát hiện thang máy hỏng. Nhan Miêu bị Darwin kéo đi cầu thang bộ
mệt chẳng thua gì nó, hận không thể lè lưỡi ra cùng thở với Darwin.
Tạ Tử Tu về nhà sớm hơn, mở cửa đón
chào bọn họ, cười nói: “Vất vả rồi”.
Nhan Miêu vẫn còn thở hổn hển, đã vội
vàng tính sổ với anh ta trước: “Phù - phù - anh, chó của anh, gặm hỏng giày của
tôi, phù - phù - chúng tôi còn lạc đường, đi taxi về đây, phù - phù - tôi còn
mua báo, dọn phân cho nó, tổng cộng hết…”.
“Thế này nhé, để trả công hôm nay
cô đã vất vả, tôi mời cô ăn cơm”.
Cái, cái gì, chẳng lẽ không đưa phí
làm thêm giờ sao?
Nhưng dù có nói sao, bỗng dưng có bữa
cơm tối miễn phí, đã tốt lắm rồi. Phải biết, có thể lấy được thứ gì đó từ tay Tạ
Tử Tu, chẳng khác nào nhổ răng trong miệng hổ.
*** ***
“Sao mời tôi ăn cơm còn muốn tôi đi
mua thức ăn? T__T”.
Tạ Tử Tu nghiêng người dựa vào chiếc
ghế sofa Natuzzi trong phòng khách, cười nói: “Hôm nay chơi golf hơi mệt, không
muốn ra ngoài, thế nên phải phiền thư kí Nhan rồi”.
“… T__T”.
“Đúng rồi, tôi muốn ăn lẩu cá dưa
chua”.
Được rồi, ai bảo anh trai cô cướp vị
hôn thê của người ta chứ.
Nhan Miêu phục vụ tận tình bê nồi lẩu
cá dưa chua đặt lên bàn uống trà trước ghế sofa, ớt thái màu đỏ lẫn với dưa
chua, thịt cá trắng phau xếp kín trong nồi, canh đậm, cá tươi, mềm ngon thơm ngọt.
Chỉ là Nhan Miêu đã mệt tới độ
không thấy đói, chỉ có thể đối diện với cái bát nhỏ trước mặt, nửa buồn nửa giận
nhìn một người một chó ăn ngấu nghiến, mà còn lười tới nỗi không thèm vào phòng
ăn.
Di động trong túi vang lên, Nhan
Miêu đành buông đôi đũa chẳng động được là bao xuống, kéo túi xách trên ghế
sofa lại, đi sang bên nhận điện thoại.
“Miêu Miêu”. Niềm vui sướng trong
giọng nói của Nhan Tử Thanh bị kìm lại, “Có chuyện muốn nói với em”.
Nhan Miêu bị lây tâm trạng vui vẻ của
anh: “Có chuyện gì thế?”. Chẳng nhẽ vé số mua hồi trước trúng thưởng rồi?
“Duy Duy cầu hôn anh”.
“Cái gì?!”.
“Tuy nghe hơi là lạ”. Nhan Tử Thanh
cười nói, “Phải là anh chủ động mới đúng. Nhưng có nói như thế nào, tóm lại, bọn
anh định đính hôn trước”.
“…”.
Đùa gì vậy, giờ như thế này thôi cô
đã bị Tạ Tử Tu hành cho sống dở chết dở, nếu bọn họ kết hôn thật, cô còn đường
sống ở công ty được chắc?
“Anh trai! Anh đừng để ma ám quỷ dụ
nữa! Chuyện lớn như thế, anh cân nhắc lại đi, anh có thể từ chối mà!”.
Nhan Tử Thanh lại thở dài: “Anh biết
Đỗ Duy Duy trong ấn tượng của em không tốt, nhưng giờ cô ấy thay đổi thật rồi,
thực ra anh còn hy vọng hai người có thể làm bạn…”.
“A a, cái đấy không quan trọng,
anh, anh nghe em nói...”.
“Giờ chưa chấp nhận được cũng không
sao, đừng để bụng. Ngoan. Giờ anh phải gọi điện cho bố mẹ”.
“… Này, em bảo…”.
“Tút tút tút…”.
“…”.
Nhan Miêu trở lại sofa, dù đã hết sức
kiềm chế, nhưng không làm cách nào kiềm chế dây thần kinh mặt của mình được. Đột
nhiên nghe Tạ Tử Tu ngồi đối diện hỏi: “Có chuyện gì hả?”.
“Không… không có gì”.
“Có liên quan tới tôi?”.
“… Sao lại liên quan tới anh được
chứ”.
Tạ Tử Tu lại liếc cô một cái: “Có
phải, bọn họ chuẩn bị đính hôn không?”.
“Oa!”. Trực giác của gã này thật
đúng là chuẩn xác tới đáng sợ!
“Thế cơ đấy”. Tạ Tử Tu nghĩ một
lát, buông hàng mi dày rậm xuống như đang suy nghĩ, “Hành động cũng nhanh thật.
Là sợ đêm dài lắm mộng hay sao?”.
“…”.
“Mà, cô run gì hả, không phải cô
nên vui mừng hay sao?”.
Nhan Miêu không muốn bị anh ta chỉ
chó mắng mèo, nhưng thực sự không thể làm ra vẻ vui mừng nổi.
“Nói thật, chỉ cần có thể tổ chức
đám cưới thành công, dù bọn họ ly hôn ngay sau khi kết hôn, nhà cô cũng không
chịu thiệt. Bác Đỗ xử lý chuyện kiểu này rất chuyên nghiệp. Dù như thế nào vẫn
là chuyện tốt với nhà cô”.
Nhan Miêu vốn không nhận ra ý châm
biếm của anh ta, chỉ một lòng một dạ lo lắng cho sự an toàn của người nhà mình.
Tạ Tử Tu đột nhiên mỉm cười: “Cô
nhìn tôi như thế, là thế nào hả?”.
“…”.
“Hay là, cô muốn bồi thường cho tôi
thay Nhan Tử Thanh?”.
“Hả?”.
Thấy Tạ Tử Tu đột nhiên đứng dậy,
Nhan Miêu lập tức hoảng hốt nói: “Anh, anh muốn làm gì?”.
Tạ Tử Tu khoái trá nói: “Cô làm việc
dưới tay tôi, hẳn đoán được có ngày này rồi, phải không?”.
Nhan Miêu lập tức trừng to mắt:
“Cái, cái gì!”.
Nhưng Tạ Tử Tu lại hào hứng: “Nói
thật, nếu tôi làm này nọ ấy kia với cô, Nhan Tử Thanh nhất định sẽ căng thẳng
nhỉ?”.
“…”.
“Tôi đem cô ra gây sức ép, Nhan Tử
Thanh sẽ nhượng bộ thôi”.
Mặt Nhan Miêu ngay lập tức đỏ bừng:
“Tôi không muốn!”.
Tạ Tử Tu cười đáp: “Đây không phải
chuyện cô muốn hay không”.
Nhan Miêu nhìn anh ta bước lại gần,
chỉ thấy không thể cử động được dưới khí thế ấy của Tạ Tử Tu, sợ tới nỗi đờ người
ra, lắp bắp nói: “Tôi, tôi nói thật đấy! Tôi được nhà họ Nhan nhận nuôi, tôi
không phải em gái ruột của anh ấy, thực ra anh ấy không thương tôi tí nào đâu,
anh có này nọ ấy kia với tôi thì anh ấy cũng không để tâm, không trả thù anh ấy
được đâu!”.
Tạ Tử Tu nở nụ cười gian ác tuyệt đỉnh,
nói: “Thật à? Để tôi làm thử xem”.
“Thật đấy thật đấy, anh không cần đích
thân thử đâu. T__T”.
“Khó nói lắm, không biết chừng anh
ta thực sự thầm yêu cô, dẫu sao hai người không phải anh em ruột”.
Nhan Miêu bị chọc đúng chỗ đau,
không khỏi ngậm ngùi: “Nếu thế thật thì đã tốt rồi”.
Tạ Tử Tu nhìn cô, lại chọc vào vết
thương của cô lần nữa: “Lẽ nào cô thầm yêu anh ta?”.
… Cô ghét nhất loại người có trực
giác đáng sợ thế này. T__T
Tạ
Tử Tu nói như đang suy nghĩ: “Hóa ra là thế. Thế thì càng tốt”.
“…”.
“Cô
tỏ tình với anh ta đi”.
“Á…
tại, tại sao?”.
“Không
tại sao cả. Đi tỏ tình với anh ta, để anh ta đừng kết hôn với Duy Duy, hoặc bồi
thường cho tôi thay anh ta, cô chọn đi”.
Nhan
Miêu run rẩy: “Tôi… tôi có thể không chọn được không?”.
Tạ
Tử Tu cười đáp: “Đương nhiên không được”.
“…”.
“Nhanh
lên nào, gọi điện thoại tỏ tình đi”.
Nhan
Miêu mở tròn hai mắt ra sức lắc đầu.
Tạ
Tử Tu cười: “Nói thế thì, cô muốn anh nợ em trả hơn hả?”.
Nhan
Miêu sợ tới phát khóc thật: “Tôi không muốn!”.
“Thế
được, tôi gọi điện thoại, vừa làm vừa để Nhan Tử Thanh ở đó nghe là được rồi…”.
Nhan
Miêu thiếu chút nữa là suy sụp: “Oa a a a a a…T皿T”.
Trong
tiếng la hét của Nhan Miêu, Tạ Tử Tu chỉ vươn tay ra đã dễ dàng kéo cô lại.
Nhan
Miêu ngã nhào lên người anh ta không thể chống cự được, chỉ là đè lên nhưng tư
thế này đã đủ khiến cô sợ tới cứng cả người.
Cô
có thể tranh luận với phần tử hung hãn, đòi bồi thường của tên dê xồm cơ bắp,
nhưng với kiểu mỉm cười như Tạ Tử Tu thì chẳng khác gì con ếch nhìn thấy rắn độc,
sợ hãi tới mức không khống chế được tay chân mình.
Tạ
Tử Tu cảm thấy bộ dạng đơ ra như tượng của cô rất thú vị, một tay ôm eo cô
khoái trá, tay kia với lấy di động, nằm nhởn nhơ cười nói: “Tôi sắp gọi điện đấy”.
Cuối
cùng Nhan Miêu cũng tỉnh trí lại: “Không được mà à à à à à… T皿 T”.
Sức
nặng của cô không đủ sức uy hiếp với Tạ Tử Tu, dù lấy cả hai tay giữ cô, Tạ Tử
Tu vẫn dễ dàng mở di động, dò danh sách cuộc gọi tới của cô.
Rất
nhanh, đầu đây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc của Nhan Tử Thanh: “A
lô?”.
Nhan
Miêu vốn đã sợ, vừa nghe giọng nói của Nhan Tử Thanh thì chẳng khác nào bị ấn
công tắc, nước mắt tuôn ào ạt.
Dĩ
nhiên Tạ Tử Tu không thể ngờ tới, vội vàng ngắt máy, nghiêng đầu tránh, nhưng
nước mắt vẫn rơi tí tách lên mặt anh ta.
Đụng
phải cuộc công kích nước mắt chính tông này, Tạ Tử Tu không khỏi lẩm bẩm: “… Thật
là. Gặp phải thứ này là xui rồi”.
Nhan
Miêu khịt mũi nói: “Anh, anh quá đáng lắm…”.
Tạ
Tử Tu đành rướn người lên, rút khăn giấy ra đưa cho cô: “Này, đùa thôi mà, cô
không nhận ra à?”.
Nhan
Miêu vẫn nghẹn ngào: “Đùa, đùa cái gì hả…”.
Rốt
cuộc anh ta có biết với bộ mặt gian ác như vậy, lúc nói mấy câu kiểu đó, khí thế
dọa người cỡ nào không hả. T__T
Rõ
ràng là Tạ Tử Tu chẳng vì cô khóc lóc mà nảy ra lòng thông cảm, trái lại còn thấy
thú vị: “Cô không nghĩ rằng tôi thực sự có hứng thú với cô đấy chứ?”.
“…”.
“Yên
tâm, tôi làm người rất có nguyên tắc, cũng rất kén ăn”.
“…
= =”.

