Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 03 - Phần 2

Nhan
Miêu không khỏi lắp bắp: “Anh, anh, anh, sao anh đưa tôi thứ anh uống rồi?”.

Tạ
Tử Tu thản nhiên: “Darwin cũng uống đấy. Nó đâu để bụng”.

Mặt
Nhan Miêu thoắt cái đã đỏ bừng lên: “Anh, anh… anh là đồ khốn… anh, anh…”.

Uống
nước bọt của Tạ Tử Tu, nói là phẫn nộ, chi bằng nói cô hoảng hốt toàn tập.
Không khỏi nhớ tới lần phạm thượng bi thảm “cưỡng hôn” Tạ Tử Tu trước đó.

Nhìn
đôi môi mỏng có đường nét tuyệt vời của Tạ Tử Tu, trái tim Nhan Miêu lại cuống
cuồng đập rộn, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đương
lúc cô xấu hổ tới mức cổ cũng sắp bốc cháy, thì nghe Tạ Tử Tu cười nói: “Lừa cô
thôi, quả dừa này mới chặt ra đấy”.

“…”.

Nhan
Miêu quay người, để cái lưng cứng nhắc đối diện với anh ta.

Tạ
Tử Tu nhoài người tới gần, mỉm cười: “Giận thật à?”.

Nhan
Miêu nhỏ giọng nói: “Anh không cảm thấy mình quá trớn à? Thế này sẽ gây hiểu lầm
đấy”.

“Hả?”.

“Anh
đã từng nghĩ tới cảm giác của tôi chưa?”.

Một
phút im lặng, Tạ Tử Tu lại cười nói: “Cái gì?”.

Nhan
Miêu cúi thấp đầu: “Nếu tôi thích anh, kiểu này của anh là sao?”.

Tạ
Tử Tu bỏ nụ cười xuống.

Ngay
lập tức, Nhan Miêu quay phắt lại: “Oa ha ha, lừa anh thôi”.

“…”.

Coi
như cũng chơi lại một vố.

“Bị
dọa rồi chứ gì!”.

Tạ
Tử Tu sờ mũi: “Được rồi, cô thắng”.

Tới
vịnh, du thuyền thả neo, mọi người lục tục chuẩn bị, hoặc hạ thuyền cao su chèo
tới chỗ nước nông, hoặc lấy dụng cụ câu cá chọn chỗ thả câu.

Trước
mắt, sóng êm gió nhẹ, nước biển xanh ngắt, dụ dỗ người ta nhảy xuống. Tạ Tử Tu
vốn dĩ vẫn lười biếng nằm trên ghế cũng đứng dậy, tháo kính, thuận tay cởi áo.

Nhan
Miêu vừa thấy anh ta cởi áo sơ mi, để lộ nửa thân trên trắng trẻo lạ thường, chức
năng ngôn ngữ bèn tự động trục trặc, chỉ có thể ú ớ âm tiết đơn: “Á… á…”.

May
mà Tạ Tử Tu không để ý tới sự luống cuống của cô, đi thẳng xuống dưới thay quần
áo. Tới khi anh ta quay lại boong tàu, chẳng hiểu sao mặt Nhan Miêu thoáng cái
đã đỏ ửng.

Thực
ra Tạ Tử Tu rất lịch sự, trước mặt phụ nữ chỉ mặc loại quần bơi tứ giác đơn giản,
đơn thuần là muốn bơi mà thôi, không hề có ý khoe khoang hay phóng túng, mà là
thể hiện sự chuyên nghiệp và nhanh nhẹn.

Nhưng
cô lớn thế này rồi, chưa từng thấy người khác phái mặc ít như thế. T__T

“Thư
kí Nhan, qua đây, bôi kem chống nắng giúp tôi”.

Nhan
Miêu lề mề đi tới, lấy kem chống nắng, cố gắng không đếm xỉa tới thân thể không
được phép mơ mộng của cấp trên, nhưng lại khó lòng ngăn suy tưởng này nọ trước
bờ vai rộng, eo hẹp như thế này.

Cảm
giác ngón tay chạm vào làn da của anh ta rất kì lạ, mà dưới làn da nhẵn nhụi
kia khung xương và bắp thịt cân đối, sức lực tràn đầy. Nhan Miêu chỉ có thể cố
gắng trấn tĩnh, giúp Tạ Tử Tu tán đều kem chống nắng khắp tấm lưng trần.

Sau
lưng được bôi kem rồi, những nơi còn lại Tạ Tử Tu tự bôi lấy, bôi xong bèn hỏi:
“Cô có muốn bơi không?”.

“Ừm,
có…”.

Nhan
Miêu cũng vui vẻ đi thay bộ đồ bơi một mảnh màu xám bảo thủ, quây lại thành bà
cô kín đáo.

Tạ
Tử Tu chỉ liếc cô một cái, lập tức không kìm được mà che mắt lại: “Cô muốn chọc
mù hai mắt tôi đúng không?”.

“…”.
Ác độc quá đấy.

“Trong
kia có mấy bộ áo tắm mới, coi như tôi van cô, đi thay bộ khác nhìn được tí đi”.

“…=__=”.

“Phong
cảnh đẹp thế này, cô cũng muốn lưu giữ lại kỉ niệm đẹp đúng không? Sao phải làm
khó mình như thế, chẳng lẽ cô không định về đưa bạn xem ảnh chụp đẹp một chút
sao?”.

“…”.
Nói cũng đúng.

“Hơn
nữa, cô có biết mặc như thế này sẽ biến thành vết nhơ trên nền tấm ảnh không?
Cô hi vọng khi bạn mình giữ lại tấm ảnh chụp biển, còn phải cắt cô ra khỏi ảnh
chắc?”.


Nghe đáng sợ quá.

Nhan
Miêu xuống khoang tàu, chọn một bộ áo tắm hai mảnh kẻ sọc ngang dạng váy trong
tủ để thay.

Soi
mình trong gương, Nhan Miêu thầm thừa nhận bộ áo tắm này rất vừa người, màu
cũng tôn da, áo buộc dây và chiếc quần váy ngắn lộ ra vòng eo nhỏ và đôi chân
dài, đúng là đẹp hơn hẳn bộ áo tắm giá ba mươi tệ kia.

Nhưng nó cũng hở quá, Nhan Miêu nghĩ chắc phải
khoác thêm áo ngoài mới đủ can đảm bước ra.

Nhưng
tính lại, thực ra đi bơi ăn mặc kín bưng mới là kì quặc.

Mấy
cô nàng bạn của Tạ Tử Tu cũng đều mặc áo tắm hai mảnh hoa văn da báo bốc lửa,
đi tới đi lui dưới ánh mặt trời, rất tự nhiên, chẳng có gì xấu hổ cả.

Nhan
Miêu tính qua tính lại hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, lấy dũng khí bước lên
boong tàu, cố gắng khiến bản thân phải ngẩng đầu ưỡn ngực, đường hoàng vững
chãi.

Ấy
thế mà vừa phát hiện Tạ Tử Tu đứng đó nhìn mình, trong thoáng chốc, Nhan Miêu cảm
thấy ngay cả bước đi cũng khó, tay chân để kiểu gì cũng không tự nhiên.

Luống
cuống bước tới trước mặt Tạ Tử Tu, thấy anh ta mỉm cười: “Được rồi, tới lượt
tôi báo đáp cô”.

“Hả?”.

Tạ
Tử Tu giơ cái lọ trong tay lên: “Bôi kem chống nắng. Không lẽ cô muốn phơi nắng
thành người châu Phi?”.

Nhan
Miêu vội vàng nói: “Tôi, tôi tự bôi được rồi”.

“Ừ,
cô tự chạm tới được à?”.

“…”.

Nhan
Miêu đành nằm sấp xuống để Tạ Tử Tu thành thạo bôi kem chống nắng lên lưng cho
mình.

Cảm
giác thấy ngón tay mạnh mẽ nam tính di chuyển trên làn da mình, Nhan Miêu cố gắng
nín thở, nhưng mặt vẫn nhanh chóng đỏ bừng lên, đành cắn chặt môi.

Ôi,
cô nam quả nữ, da thịt chạm nhau, đúng là không nên quá rồi. Từ trước tới nay,
đến tay người khác phái cô còn chưa từng nắm (trong nhà ma tối mò không tính),
giờ cả tấm lưng trần đều để người ta sờ lần giữa thanh thiên bạch nhật, không
thấy xấu hổ làm sao được.

Tạ
Tử Tu nhanh chóng dừng tay lại, nói: “Được rồi”. Nhan Miêu vội vàng bò dậy, cúi
đầu bôi kem chống nắng lung tung lên tay chân để giấu khuôn mặt đỏ ửng của
mình.

Tạ
Tử Tu cười nói: “Sao thế, thế mà cũng xấu hổ à?”.

“…”.

Tác
phong bảo thủ không được à…

May
mà Tạ Tử Tu rất lịch sự, dời ánh mắt sang chỗ khác, không nhìn nữa để cô khỏi
lúng túng. Đương nhiên cũng vì cảnh đẹp hơn cô trên boong tàu còn rất nhiều.

Tạ
Tử Tu không nhìn cô, nhưng cô lại lén lút đưa mắt ngắm anh ta đôi lần. Vóc dáng
Tạ Tử Tu rất cân đối, đôi chân dài, động tác nhảy xuống gọn ghẽ, trông chẳng
khác gì cá dưới nước.

Nhan
Miêu bèn nghĩ, không biết có nam nhân ngư không, hoàng tử cá chẳng hạn. Nếu chỉ
xét tới vẻ bề ngoài, Tạ Tử Tu rất hợp với cách ví von ấy.

Nhìn
anh ta bơi lội thoải mái, Nhan Miêu cũng nhảy xuống muốn tự thử nghiệm, thích ý
vùng vẫy trong làn nước biển mát lạnh.

Ai
mà ngờ Darwin thấy cả hai người đều ở dưới nước, có lẽ có ý cứu chủ, vẫy tai một
cái rồi nhảy ùm xuống, khua khoắng mấy cái theo kiểu bơi chó, nhanh chóng bơi tới
cạnh cô, không để Nhan Miêu kịp phản ứng bèn cắn chặt lấy dây áo tắm của cô.

Nhan
Miêu gặp phải kiểu “cứu hộ” thế này, nhất thời hoảng loạn không biết làm sao,
chỉ có thể cuống cuồng bảo vệ bộ ngực suýt chút nữa bị lộ sạch ra của mình:
“Darwin, mày làm gì thế, đừng cắn, mau thả ra…”.


có giãy sao cũng không thoát được sức cắn của hàm răng chó, người trên boong
tàu đều nhìn bọn họ, nhưng Darwin vẫn nhất quyết tận tụy cắn chặt áo tắm của
cô, kiên trì muốn kéo cô tới cạnh thuyền.

Nhan
Miêu gần như sụp đổ: “Darwin, đừng kéo mà… á…”.

Nếu
trước mắt mọi người bị chó kéo mất áo tắm, cô có thể không cần sống nữa, chết
chìm ở đây luôn cho rồi.

Đương
lúc cô đang vùng vẫy, Tạ Tử Tu vội vàng bơi tới, một tay nhanh nhẹn giữ chặt eo
cô, xoay người cô lại ôm vào lòng che giúp phía trước, tay kia cướp lại dây áo
từ trong miệng Darwin hộ cô. Hai người một chó làm loạn trong nước.

Đám
bạn độc ác của Tạ Tử Tu cười trên nỗi đau: “Coi cả ba người nhà cậu kìa!”.

Vất
vả lắm mới thoát khỏi lòng tốt kinh dị của Darwin, Nhan Miêu dưới biển cuống cuồng
buộc lại dây áo tắm, vật lộn hồi lâu, còn phải nhờ Tạ Tử Tu giúp mới không bị lộ
ra sạch sành sanh.

Mất
mặt trước mặt mọi người như thế, Nhan Miêu chỉ thấy cuộc đời tối tăm, suýt nữa
bật khóc, nghẹn ngào nói với Darwin: “Mày, đồ chó ngốc…”.

Darwin
nhìn cô vô tội.

Quay
lại du thuyền, Nhan Miêu vẫn rất ủ ê chán nản. Dù cuộc đời cô từ khi đụng phải
Tạ Tử Tu tới giờ vẫn mất mặt luôn, Tạ Tử Tu đã quen, cô cũng chẳng để tâm tới
thể diện trước mặt anh ta, nhưng dẫu sao cũng là con gái, xảy ra chuyện như thế
vẫn không thể không chán nản được.

Nhưng
nhìn cái mặt thành khẩn của Darwin, thực sự lại không đành lòng trách móc nó.
Nó đâu cần mặc áo bơi, sao biết được loài người lại có suy nghĩ phức tạp thế chứ.

Nhan
Miêu trùm khăn tắm ngồi ủ rũ ở đó, Tạ Tử Tu cười nói: “Chờ tôi câu ít cá tặng
cô, coi như quà tạ lỗi của Darwin nhé”.

Tạ
Tử Tu chỉnh lại cần, bắt đầu thả câu, Nhan Miêu cũng tò mò ngồi cạnh anh ta, hy
vọng được nhìn tận mắt cảnh cá to cắn câu.

Quả
nhiên, Tạ Tử Tu thu dây rất nhanh, câu được một con cá mú khá to, Nhan Miêu lập
tức vui mừng kêu lên, Darwin cũng vẫy đuôi theo.

Tạ
Tử Tu bình tĩnh hơn một người một chó đang ngạc nhiên quá độ kia nhiều.

Lần
kéo câu thứ hai là một con cá hề sặc sỡ, Nhan Miêu hưng phấn kêu to, “Nemo(*),
đây là Nemo!”. Rồi thả nó vào thùng nước, vứt sạch nỗi bực mình với Darwin lúc
nãy, cùng xúm xít lại xem xét một hồi.

(*)
Nemo: là chú cá trong phim hoạt hình Finding Nemo (Đi tìm Nemo).

Tạ Tử Tu dễ dàng câu hết con này tới
con khác, còn câu được cả mấy con cá mà Nhan Miêu cũng không biết tên, những
con cá quá nhỏ đều gỡ móc thả về biển, con cá hề kia cũng thế.

Nhưng dẫu sao câu cá cũng là hoạt động
thử nghiệm sự nhẫn nại và rèn tâm tính, hai cái này Nhan Miêu hiển nhiên không
có, hai mắt mở to nhìn một hồi, rồi díp lại nhanh chóng, không biết thiếp đi
lúc nào, ngủ chảy cả nước miếng, Darwin cũng dựa vào cô đánh một giấc, một người
một chó lần lượt ngủ ngon lành.

Lúc tỉnh lại, phát hiện Tạ Tử Tu
đang mỉm cười nhìn mình. Nhan Miêu vội ra sức quệt quệt khóe miệng: “Á… thu hoạch
thế nào?”.

Tạ Tử Tu cười nói: “Cũng không tồi,
đủ để cô tha cho Darwin”.

Trong thùng nước bên cạnh đã có rất
nhiều cá, đủ các loại. Có loại cá Nhan Miêu chưa từng thấy to bằng bàn tay, phồng
to giương nanh múa vuốt, nhìn đáng sợ, vây bên thân đều dựng thẳng lên, cả thân
đỏ rực, trông như thủy quái.

“Đây là loại cá nước ngoài bơi tới,
nấu canh ăn rất ngon”.

Nhan Miêu không kìm được hỏi: “Anh
biết câu cá từ rất lâu rồi đúng không?”. Nhìn sao cũng thấy là người trong nghề.

Tạ Tử Tu cười đáp: “Từ lúc năm tuổi
tôi đã theo bố ra biển câu cá rồi”.

Nhan Miêu mơ hồ có cảm giác quái lạ.

Cô thật sự rất khó tưởng tượng người
có vẻ tùy tiện lỗ mãng như Tạ Tử Tu khi câu cá lại có thể bình tĩnh và kiên nhẫn
như thế.

Giống như khi lật trang bìa “Công tử
phong lưu” ra, bên trong lại là “Truyện cổ Andersen”, “Thưởng thức nghệ thuật
làm vườn” và “Chỉ nam câu cá”.

Bữa tối ngoài BBQ, bánh ngọt và hoa
quả, điểm nhấn chính là những món được đầu bếp chế biến từ cá câu được trong
ngày hôm nay.

Có ca-ri hải sản bỏ trong quả dừa,
sau khi nướng qua, vị dừa ngấm vào ca-ri; cũng có cá được đánh vảy ngay ở đó, cắt
lát làm sashimi(*); món canh được nấu từ cá Tạ Tử Tu câu lên lại càng ngon
không gì sánh nổi, nấu cá với nước không cũng có thể được bát canh cá màu sữa đậm
đà, thịt cá tươi ngon khôn tả, được bao người khen ngợi.

(*)
Sashimi là một món ăn truyền thống của Nhật Bản mà thành phần chính là các loại
hải sản tươi sống; được cắt lát mỏng ăn cùng với các loại nước chấm.

So với cá mua ở siêu thị cô đã từng
ăn trước đây, hoàn toàn khác biệt. Nhan Miêu khó lòng hình dung được mùi vị
ngon tới mức cực điểm này, chỉ nhớ lại dư vị thơm ngon đã chảy nước miếng ròng
ròng.

Thế nên tới khi đi ngủ, dường như
cô vẫn cảm nhận được sóng biển khẽ dập dềnh, còn mơ thấy cả một đĩa toàn những
con cá nhỏ kỳ lạ ngon lành.

Đương nhiên còn có Tạ Tử Tu câu cá.

*** ***

Khi từ biển trở về thời tiết vẫn tốt
lành trong xanh vạn dặm như thế, tàu cập bến, hai người lái xe quay về theo đường
cũ. Tạ Tử Tu lái xe, Nhan Miêu ngồi ở ghế phụ hí hoáy xem ảnh trong máy, Darwin
ngồi ghế sau không chịu cô đơn, chen đầu vào khoảng giữa hai ghế đằng trước,
thè lưỡi ra thở hồng hộc.

“Anh Tạ tấm này cười nhìn đẹp thế…
tôi muốn mang tới công ty bán giá cao. ^皿^”.

“Cô dám”.

“Thế bán cho anh nhé, độc nhất vô
nhị, giá cả thương lượng. ^__^”.

Nửa đường Tạ Tử Tu nghe điện thoại,
nói hai câu, bèn thu lại nụ cười, nói với cô: “Lát nữa về nhà, có lẽ trong nhà
sẽ có nhiều người hơn một chút. Em trai tôi mang mấy đứa bạn tới chơi”.

“A, anh còn có em trai hả?”. Từ trước
tới giờ chưa từng nghe anh ta nhắc tới.

“Coi
như là em trai. Nhà tôi có hơi phức tạp”, Tạ Tử Tu hiển nhiên không muốn nói
nhiều về chuyện này. “Nhưng cô cũng đừng để tâm. Cô là khách, tới chơi vui là
được rồi, cứ coi như mấy đứa nó không tồn tại là được”.

Về
tới nơi quả nhiên Nhan Miêu thấy ngay cảnh ồn ã náo nhiệt cạnh bể bơi, một đám
trai gái đang chơi đùa trong bể, giữa thanh thiên bạch nhật thế này, cũng hơi
quá đáng.

Cậu
thanh niên cao to ngồi cạnh bể bơi, cằm nhọn mắt dài, đuôi mắt hơi xếch lên, tướng
tá gian ác, nhìn một cái đã biết là người thân của ai.

Một
tay cậu ta đang ngả ngớn ôm cô bé xinh đẹp có làn da mật ong, tay kia để trên bộ
ngực của mỹ nữ tóc vàng mắt xanh bên cạnh.

Nhan
Miêu nhớ tới những gì nghe được từ cuộc điện thoại hôm đó, không khỏi nhìn Tạ Tử
Tu: “Anh Tạ, hai người đúng là anh em nhỉ”.

Cùng
một giuộc với nhau.

“…”.

Tình
cảm anh em nhà họ Tạ quả thật không tốt lắm, hoặc có thể nói là chẳng có tình cảm
gì, xem ra đôi bên đều không có ý chuyện trò thăm hỏi nhau.

Nhan
Miêu vốn còn cho rằng, làm người một nhà, ít nhiều cũng phải giới thiệu bạn bè
đôi bên, nhưng bọn họ chỉ đi lướt qua nhau coi đối phương như trong suốt.

Đám
người kia ở căn biệt thự khác, chỗ này rộng như vậy, nếu cố ý không muốn chạm mặt
nhau thì chạm sao nổi, coi như nước sông không phạm nước giếng, có thể sống yên
không dây vào nhau.

Tới
chiều lại có một chiếc xe nữa đi vào, chỉ trong một ngày mà biệt thự nghỉ ngơi
tĩnh lặng này trở nên vô cùng náo nhiệt.

Người
tới lần này vóc dáng thướt tha, mặc chiếc váy quây dài dệt kim màu xanh nhạt, để
lộ bờ vai và cánh tay mảnh mai thanh tú tuyệt đẹp, trên người cô ta chẳng đeo bất
kỳ trang sức nào ngoài vòng hoa tươi màu tím nhạt ở cổ tay, chiếc váy dài khi
bước đi gần như chấm đất, trông thật dịu dàng.


ta còn bế theo một bé gái chừng hai ba tuổi, tóc mai ngay ngắn, thả tóc dài, mắt
to, gương mặt nhỏ tròn tròn, thấy người là cười tưới tắn, khiến người ta thích
vô cùng.

Tạ
Tử Tu bước lên đón họ, đỡ lấy bé gái, ôm vào lòng với vẻ dịu dàng hiếm thấy,
ngoái lại mỉm cười với Nhan Miêu: “Thư kí Nhan, đây là Tô Phi”.

Nhan
Miêu bất ngờ chưa kịp chuẩn bị, ngẩn người ra một lát.

Người
phụ nữ này quả thật rất xinh đẹp, làn da trắng nõn như Tạ Tử Tu, gương mặt dịu
dàng, tóc dài rẽ ngôi giữa, nhẹ nhàng vấn lên thành búi ở phía sau, mỗi nét mặt
đều là vẻ nhã nhặn trầm tĩnh và dịu dàng quyến rũ, tới bản thân cô nhìn còn thấy
thích. Tuy tuổi tác hơi lớn một chút, nhưng càng có vẻ chững chạc, trông cũng
không phải loại người õng ẹo ngồi làm nũng trên đùi đàn ông giữa ban ngày ban mặt.


cùng là phụ nữ, Nhan Miêu cũng không tránh được cảm giác có chút rung động trước
vị mỹ nhân dịu dàng này.

Nhưng,
nhưng mà, ngay cả cô con gái đáng yêu nhường này cũng có rồi, Tạ Tử Tu còn nói
gì mà “không phải bạn gái” chứ, đúng là vô nhân tính.

Càng
vô nhân tính hơn là, rõ ràng Đỗ Duy Duy từ hôn với anh ta mới chỉ là chuyện
cách đây nửa năm, thế mà con gái anh ta đã lớn tới chừng này rồi.

Ai
dà, thế giới gì đây hả.

Nhan
Miêu ôm tâm trạng rối bời chào hỏi người phụ nữ kia: “À, chào chị Tô, em là
Nhan Miêu. Thư kí của anh Tạ”.

Tuy
là cấp trên của cô, nhưng cô cũng không dằn được cảm giác Tạ Tử Tu là gã đàn
ông bỉ ổi hạ lưu.

Đối
phương nở nụ cười ngọt ngào: “Chào em, chị là Tạ Dĩ Nhược. Chị gái Tử Tu”.

“À…
Hả?”.

Tạ
Tử Tu nói: “Thư kí Nhan, rốt cuộc mắt cô quáng tới cỡ nào hả, đây mới là Tô
Phi”.

“…”.


bé con trong lòng anh ta cười hớn hở, thân mật bắt lấy ngón tay của Nhan Miêu.

“…
=口=”.

May
mà Tạ Tử Tu không biết cô vừa mới oán thầm anh ta, không thì chắc lại trừ tiền
thưởng…||||||

Thế
nhưng, cô đâu tưởng tượng ra được hình ảnh Tạ Tử Tu dịu dàng ôm cô bé đặt trên
đùi, sau đó bị cô nhóc này hôn lên mặt chứ.


ràng là hoàn toàn không hợp với phong cách của anh ta.==,,,

Anh
ta diễn vai kiểu “Đừng khóc nữa, còn khóc là Tạ Tử Tu sẽ tới bắt con đi” còn hợp
hơn.

Tình
cảm anh em nhà họ Tạ không tốt, còn chị cả Tạ Dĩ Nhược đã lấy chồng lại đứng vững
ở vị trí trung lập. Sau khi đưa con gái đi thăm bạn bè trở về, chị ta sắp xếp
làm một bữa BBQ trong vườn ngay tối hôm ấy, nhiệt tình mời mọi người cùng tới
tham gia.

Trời
còn chưa tối Nhan Miêu đã đói mềm, ngửi thấy mùi thịt nướng, không kìm nổi mà lần
tới theo mùi thơm.

Tạ
Dĩ Nhược tự tay nướng thịt muối cho mọi người, chị thay một chiếc T-shirt
cotton pha sợi và quần jean trắng bạc, chất liệu bò mạnh mẽ không làm mất đi vẻ
dịu dàng, thoát tục trong khói lửa của chị.

Nhan
Miêu ăn ít thịt muối cuộn đậu cô ve ở chỗ Tạ Dĩ Nhược, nói dăm ba câu rồi quay
đi lấy tôm hùm nướng ăn.

Tôm
hùm cắt đôi, sau khi nướng rưới tương ớt ăn kèm dưa chuột, mùi vị tươi ngon vô
cùng, Nhan Miêu không kìm được, một mình ăn hết cả con.

Trong
lúc chờ đầu bếp làm cho cô một đĩa nữa, cậu em trai của Tạ Tử Tu cũng bê đĩa đi
tới.

Nhan
Miêu đang suy xét nên chào hỏi theo phép lịch sự, hay răm rắp nghe theo giáo huấn
của Tạ Tử Tu, tránh đi chỗ khác, thì cậu ta đã liếc cô một cái, cau mày trước:
“Cô ở đâu ra thế? Người hầu mới à?”.

“=__=
Chào cậu, tôi đến cùng anh Tạ”. Là khách, không phải người hầu nhóc con chết tiệt
ạ.

Hình
như cậu ta rất kinh ngạc: “Giờ Tạ Tử Tu thích kiểu này à? ‘Nhãn quang’ kém như
thế từ khi nào vậy. Dù bị từ hôn, cũng không nên sa đọa như thế chứ”.

“=__=
Xin đừng hiểu nhầm anh Tạ, ‘nhãn quang’ của anh ấy vẫn rất tốt. Tôi chỉ là thư
kí công ty, là nhân viên dưới quyền làm việc cho anh ấy thôi”.


Đàn ông nhà này, sao đều nhất loạt công kích vẻ ngoài của cô thế, rõ ràng nhìn
cô cũng bình thường mà.

“Có
gì khác biệt sao? Chẳng phải thư ký là kiểu nhân tiện đó đó à?”.

“…”.
Trong đầu bọn ranh con bây giờ nghĩ gì thế nhỉ. = =

“Bỏ
đi, trông cô thế này chẳng ai hứng nổi”. Không để Nhan Miêu mở miệng, cậu ta đã
lấy tôm hùm, bưng đĩa đi mất.

“…”.

Lát
sau Nhan Miêu buột miệng cảm khái với Tạ Tử Tu: “Anh với cậu em trai kia đúng
là anh em ruột”. Mồm miệng không những xấu xa, mà thẩm mỹ cũng méo mó như nhau.

Tạ
Tử Tu nói: “Cô nói Tạ Thiếu Duy à? Chúng tôi không phải anh em ruột”.

“Hả?”.
Nghe câu đó cô lại thấy mờ mịt, “Nhưng hai người cùng họ Tạ, lại giống nhau như
đúc. Cậu ta cũng gọi chị anh là chị đấy thôi. Sao không phải anh em ruột?”.

Hình
như Tạ Tử Tu mỉm cười: “Bố tôi không chỉ có một bà vợ”.

“A?!”.

“Ba
chị em tôi không cùng một mẹ”.

Phải
lát sau Nhan Miêu mới phản ứng lại được: “Không đúng, không phải pháp luật quy
định…”.

Tạ
Tử Tu cười nói: “Pháp luật chỉ hữu dụng với một bộ phận thôi”.

“…”.

“Dù
nói thế nào thì cô có thể hiểu đại khái tình hình nhà tôi được rồi đấy. Anh chị
em nhà tôi không thể có kiểu quan hệ như cô với Nhan Tử Thanh được”.

“…”.

“Cho
nên tốt nhất là cô đừng dính dáng quá sâu với bọn họ, cả chị tôi cũng thế, rõ
chưa?”.

Nhan
Miêu đột nhiên cảm thấy hơi thông cảm cho Tạ Tử Tu. Gia đình không hòa thuận
luôn tạo thành vết thương tinh thần lớn nhất với đứa trẻ. Nếu từ nhỏ đã lớn lên
trong sự toan tính, đề phòng nhau, dù có tiền cũng chưa hẳn sung sướng.

Báo cáo nội dung xấu