Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 03 - Phần 6
Mấy món Tạ Tử Tu gọi rất xứng với sức
ăn của cô. Mấy ngày trời Nhan Miêu ăn sushi cá sống, đậu phụ chần nước sôi, giờ
có thể ăn thịt gà hầm cay kèm bánh khoai tây rán, cá sông Ô Giang, cả đĩa lớn
tiết vịt xào cay, ếch xào khô, canh cá chua, bí đỏ nấu mật và cải thảo xào cay
nóng hôi hổi, còn có nước dương mai ép tráng miệng, cô mừng tới phát khóc.
Vẫn là Tạ Tử Tu hiểu sở thích của
cô, vẫn là cấp trên nhà mình dịu dàng.
Đương khi càn quét ăn uống, trên
tay, trong mắt, ở mồm Nhan Miêu đều bị nhồi nhét một đống, chỉ còn tai rảnh
rang thì đột nhiên nghe Tạ Tử Tu nói: “Đúng rồi, tôi nghe nói, cô với Tạ Thiếu
Duy…”.
“Hả…”.
Nhan Miêu vừa gắp được miếng thịt
gà đã để rơi ngay vào cốc, nước dương mai bắn văng cả ra. Hốt hoảng định lấy
khăn giấy lau lại không cẩn thận làm đổ hết cả cốc nước.
Tạ Tử Tu đưa khăn giấy sang để cô
khỏi lóng ngóng tay chân, hỏi: “Sao thế?”.
Nhan Miêu vốn đang chột dạ, lúc cầm
khăn giấy lại chạm phải ngón tay ấm áp của anh ta, bèn càng hoảng hốt hơn:
“Không, không sao cả…”.
Tạ Tử Tu mỉm cười, cũng không nhắc
nữa, hai người đều coi như chưa có câu nói kia, bắt đầu chuyên tâm gắp rau
nhúng ăn kèm trong món canh cá chua.
Sau bữa ăn chùa, Tạ Tử Tu lại đích
thân đưa cô về nhà. Nhan Miêu lên tầng vào nhà, rồi bật đèn kéo rèm cửa sổ ra
liếc nhìn xuống dưới, xe Tạ Tử Tu vẫn đậu ở đấy.
Nhan Miêu không khỏi nghĩ, Tạ Tử Tu
vẫn là ông chủ tốt quan tâm tới nhân viên.
Nhoài người ở cửa sổ được một lát,
thấy chiếc xe kia vẫn đậu im như thế, Nhan Miêu thực sự nghi ngờ anh ta đang thả
neo. Rồi cô nhận được điện thoại của Tạ Tử Tu.
“Thư kí Nhan, nếu cô có chuyện muốn
nói với tôi, tôi lên nhà một lát”.
“Ừm, được…”.
Tiếp đón cấp trên trong căn nhà thuê
bé tẹo, Nhan Miêu hơi lo lắng, nhưng vẫn mở cửa cho anh ta. Mà Tạ Tử Tu vào nhà
cũng không ngồi xuống hay hỏi han khách sao gì, mở miệng hỏi luôn: “Cô thấy Tạ
Thiếu Duy thế nào?”.
Nhan Miêu không nghĩ ra nổi thâm ý
trong câu hỏi này của anh ta, chỉ có thể dè dặt trả lời: “…Cũng… tạm…”.
Tạ Tử Tu nhìn cô bằng khóe mắt hơi
xếch lên của mình: “Cũng tạm là sao hả?”.
Nhan Miêu run rẩy: “… Là… cũng tạm…
ấy…”.
Đây cũng là nói thật, cô không có cảm
nhận quá chính xác với Tạ Thiếu Duy.
Cái tật khiêu khích cô trước đây tất
nhiên là rất đáng đánh, rất đáng ghét, nhưng trừ lần đó ra cũng xem như chưa
làm gì bậy bạ cả.
Hơn nữa, nói sao thì cậu ta vẫn là
em trai của Tạ Tử Tu. Dẫu quan hệ của hai anh em họ có nồng nặc mùi thuốc súng,
thì với cô mà nói, Tạ Thiếu Duy cũng là người có một nửa quan hệ huyết thống với
Tạ Tử Tu, muốn ghét cậu ta một cách triệt để cũng không nổi.
Tạ Tử Tu trầm ngâm một lát, rồi nói
đơn giản: “Nó không hợp với cô”.
“Hả?”.
“Cô mà lại bốc đồng như thế, tôi
cũng rất bất ngờ”.
… Cũng đâu bốc đồng chứ, cô còn
chưa đồng ý nhảy việc mà.
“Tuy tôi không có tư cách can thiệp,
nhưng tôi không muốn tới lúc đó cô lại hối hận”.
“À…”.
“Nó không thể chân thành được”.
A… quả nhiên Tạ Tử Tu cũng thấy động
cơ ẩn giấu trong việc dụ dỗ nhảy việc sao?
“Tôi hy vọng cô nhìn cho rõ, suy
nghĩ lại rõ ràng. Hoàn cảnh nhà họ Tạ còn phức tạp hơn những gì cô biết nhiều,
nó không thể trả giá vì cô nhiều như thế, đây thực sự không phải là con đường
cô nên đi”.
“…”.
Nhảy, nhảy việc phức tạp như thế à.
“Đừng tùy tiện nhảy xuống hố. Cô lại
không thông minh”.
Nhan Miêu chỉ bị tín hiệu kiểu
“chuyện rất nghiêm trọng, rất nghiêm túc” phát ra từ anh ta dọa cho kinh hồn bạt
vía, hai người nhìn nhau một hồi, Tạ Tử Tu đột nhiên nhướn mày, bất ngờ vươn
tay búng mạnh lên trán cô một cái.
Nhan Miêu không thể tránh được, ôm
đầu “á” lên một tiếng.
Chết mất, búng cũng mạnh quá rồi đấy!
Cái gã này đúng là xứng đôi vừa lứa với Đỗ Duy Duy.
Tạ Tử Tu sau chuyến tới thăm đặc biệt
bắn tiếng răn đe trước, bèn đi mất. Nhan Miêu chui vào ổ chăn, càng nghĩ càng
thấy có lỗi với Tạ Tử Tu.
Đâu có ông chủ nào gần gũi bình dị,
chân thành tận tình khuyên bảo cô như thế, huống chi chỗ nhà cô thuê còn không
có thang máy, anh ta phải leo tới tận bảy tầng nữa.
Hôm sau đi làm, Nhan Miêu tới đưa
danh sách khách dự tiệc cho cấp trên thì thấy Tạ Tử Tu đang ngồi trước cửa sổ,
tựa vào lưng ghế, trông không có vẻ tập trung cho lắm, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa
sổ có chút uể oải.
Ánh nắng xuyên qua khe hở cửa chớp
chiếu vào, bóng nắng loang lổ in lên mặt anh ta, vẻ đẹp có chút không thực.
Hình ảnh đúng là rất bổ mắt, nhưng
cô không tới để thưởng thức mỹ nam.
“Anh Tạ”, Nhan Miêu cố lấy dũng
khí, “Thực ra, anh không nghe nhầm đâu”.
“Hử?”.
“Tạ Thiếu Duy, cậu ấy với tôi đúng
là…”.
Tạ Tử Tu thu lại ánh mắt uể oải,
quay đầu nhìn cô chăm chú.
Nhan Miêu khó thở: “Đúng là cậu ấy
nói với tôi, muốn tôi tới làm cho công ty của cậu ấy, trả lương cao cho tôi”.
Tạ Tử Tu im lặng không nói gì.
Nhan Miêu thấp thỏm một lát, nghe
anh ta nói: “…Là thế à?”.
“…”.
Không thì… còn có thể là gì nữa?
Tuy Tạ Tử Tu vẫn luôn áp bức cô,
nhưng cô không nghĩ anh ta là kiểu cấp trên tính toán sau lưng, gây khó dễ cho
cô, nói thật với anh ta thế này, trong lòng mình cũng thoải mái hơn.
Tạ Tử Tu trầm ngâm một hồi, hỏi:
“Lương bao nhiêu?”.
“Gấp bội…”.
Tạ Tử Tu thở ra một hơi, cười nói:
“Mạnh tay quá nhỉ”.
Anh
cũng biết à! >皿<
Tạ
Tử Tu điều chỉnh ghế ngồi một chút, để mình đối diện thẳng với cô, rồi nói: “Ừ,
thế cô tính sao?”.
Nhan
Miêu nhỏ giọng: “... Tôi cũng cảm thấy, lương hơi hấp dẫn một chút...”. Chẳng
ai lại ngó lơ được tiền.
Hai
người nhìn nhau một lúc, Tạ Tử Tu mỉm cười: “Nếu cô muốn đi, tôi cũng sẽ không
cản cô”.
Nhan
Miêu đột nhiên có chút giận dỗi.
“Sao
anh không tăng lương cho tôi, giữ tôi lại?”.
Đồ tư bản keo kiệt.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Chuyện này không miễn cưỡng được, dù tôi trả cô bao nhiêu, nó
cũng sẽ trả gấp bội đúng không?”.
“...”.
Đáng ghét.
“Còn
nữa, tôi đối xử với cô cũng không tồi. Cho nên chuyện này không phải là vấn đề
tiền nong”.
...
Được rồi, chính xác, tiền lương hiện tại cũng khiến cô thỏa mãn rồi, Tạ Tử Tu
cũng chưa hề bạc đãi cô.
Nhưng
nếu tăng lương, đương nhiên là càng nhiều càng tốt.
Hình
như Tạ Tử Tu đọc được suy nghĩ của cô, mỉm cười nói: “Không phải tôi không muốn
giữ cô lại, là tôi không muốn lấy tiền để giữ cô”.
Nhan
Miêu thật sự muốn khóc, dùng tiền giữ nhân viên có gì mà không tốt chứ! Vứt thẳng
tờ chi phiếu ra đây, cô nhất định sẽ trung thành tận tâm, tiền hô hậu ủng với
anh ta, tới chết mới thôi.
Hết
giờ làm đi nhờ xe Tạ Tử Tu, lúc qua cửa hàng bánh ngọt, Tạ Tử Tu dừng lại mua
miếng bánh Napolitian(*).
(*) Napolitian là một loại bánh ngọt nổi tiếng. Ở Pháp nó
được gọi với tên Mille feuille (bánh nghìn chiếc lá hay bánh nghìn tầng vỏ), ở
Mỹ người ta gọi là bánh Napoleon, ở Ý được gọi là Naples.
“Cho
cô làm bữa khuya nhé”.
“...”.
Tự dưng có lộc.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Tạ Thiếu Duy sẽ không quan tâm thế này đâu”.
“...”.
Quả
nhiên, lấy thứ này để thu phục cô! Đồ tư bản khôn lanh!
Nhưng
cô vẫn rất vui. Tạ Tử Tu hiếm khi mua đồ ngọt cho cô. Nhan Miêu cầm miếng bánh
ngọt về để trong tủ lạnh, có phần ngạc nhiên vì được quan tâm, đúng là không nỡ
ăn.
*** ***
Đời
này làm gì có bức tường nào chắn được gió, không biết tin tức truyền ra từ chỗ
nào, trong công ty rất nhanh đều nghe phong thanh chuyện Nhan Miêu muốn nhảy việc
sang công ty đối thủ.
“Thư
kí Nhan bị dụ nhảy việc nha”.
“Mới
làm việc chưa lâu đã được ngắm trúng rồi”.
“Hơn
nữa người ta không phải kiểu có quyền lắm tiền bình thường đâu”.
“Sao
số lại tốt thế cơ chứ”.
“Không
biết cô ấy có đi không nhỉ”.
“Chắc
chắn rồi, tiền nhiều thế mà”.
“Cũng
khó nói lắm...”.
Nhan
Miêu có đôi chút xấu hổ, mọi người đều biết rồi, cô lại rơi vào thế bị động. Dưới
ánh mắt của quần chúng, có tà tâm cũng phải thu cái đuôi lại, không thể hành động
thiếu suy nghĩ.
Hơn
nữa ngoài việc bàn luận các kiểu ra, Nhan Miêu vẫn luôn cảm giác mọi người còn
xì xào chuyện gì khác nữa, mỗi khi cô vừa tới gần thì đám người đột nhiên làm
ra vẻ không có chuyện gì, bắt đầu bình tĩnh tản ra hoặc vừa nhìn đông ngó tây vừa
uống cafe.
Thậm
chí hình như ngay cả Tạ Tử Tu cũng gia nhập vào hàng ngũ bí ẩn, tuy anh ta
không nói gì, chỉ giữ bộ dạng mỉm cười, nhưng nếu cùng buôn chuyện với nhân
viên, cũng khó tránh khỏi việc tổn hại tới hình tượng của anh ta.
Hôm
ấy Nhan Miêu lại thấy Tạ Tử Tu cùng một đám người đứng xây lưng lại với cô ở
trong góc. Chờ tới khi đám người hình như đã thỏa thuận xong gì đó, nháo nhác tản
ra, Nhan Miêu mới rón ra rón rén áp sát, Tạ Tử Tu vừa quay người lại đã bị cô bắt
ngay tại trận.
“Anh
Tạ!”.
Tạ
Tử Tu bị tóm ngay hiện trường cũng không hoảng hốt, chỉ giấu tay ra sau lưng
làm như không có chuyện gì, bình tĩnh cười nói: “Thư kí Nhan”.
“Các
anh đang làm gì đó?”.
“Không
có gì”.
Nhan
Miêu đấu mắt với anh ta một hồi, đột nhiên lên tiếng chào hỏi với thứ ở sau
lưng Tạ Tử Tu: “A, chị Đỗ...”.
Thừa
lúc Tạ Tử Tu quay mặt đi, Nhan Miêu vội vàng thò đầu ra đằng sau anh ta.
Thấy
rõ thứ trong tay Tạ Tử Tu, Nhan Miêu hiểu ra, đột nhiên thấy rất bực mình, bèn
nắm cổ tay anh ta, chỉ vào xấp tiền mặt: “Anh Tạ, chuyện này mà anh lại giấu
tôi à!”.
Quá
mất nghĩa khí rồi đấy.
Tạ
Tử Tu sờ sờ mũi: “À...”.
“Cá
cược mà lại không gọi tôi!”.
“Ừm...”.
Nhan
Miêu lại hỏi: “Đúng rồi, các anh cá cược gì đấy?”.
Tạ
Tử Tu khụ một tiếng: “Cá xem cô có nhảy việc không”.
“...”.
Đem
cô ra cá cược, quá đáng lắm rồi nhé.
Nhan
Miêu đương giận dữ, đột nhiên nhớ ra: “Đúng rồi, bây giờ cửa nào nhiều người cá
hơn?”.
Tạ
Tử Tu nhướn mày: “Cửa cô nhảy việc. Khoảng một ăn năm mươi”.
“...”.
Mọi người có cần nghĩ cô là kẻ mê tiền thế không.
Dù
rằng, chuyện ấy đúng là sự thật.
Thế
nên, rốt cuộc cái tên “một” kia là kẻ đáng thương nào muốn lỗ đến chết chứ.
“Thế
tôi cũng đặt một trăm tệ vào”.
Cô
làm đương sự, số tiền này không thể không kiếm được.
Tạ
Tử Tu cười: “Được”.
“Thế
là một ăn năm mươi mốt rồi nhỉ?”.
“Phải”.
Nhan
Miêu không khỏi thấy thương cảm, người duy nhất cược cô không nhảy việc kia thật
là thảm quá.
Giang
hồ đã phong thanh chuyện Tạ Thiếu Duy đã đưa hợp đồng tới tay Nhan Miêu, công
ty còn đứng ra thuê cho căn nhà trọ cao cấp, đồng nghiệp đều tính toán phải bắt
đầu chuẩn bị tiệc chia tay rồi.
Nhưng
kết quả lại khiến tất cả mọi người đều mở rộng tầm mắt.
Hôm
đó Nhan Miêu vừa vào công ty, đã liên tục bị chất vấn như kẻ xấu ai gặp cũng
ghét: “Sao cô không nhảy việc hả thư kí Nhan?”.
“Hả...”.
Bản
thân Nhan Miêu cũng không nói rõ được.
Có
lẽ đơn giản là cảm thấy, phải khiến người rất chân thành tin tưởng cô không nhảy
việc kia thất vọng, có chút xấu hổ.
Cái
sự mềm lòng chẳng hiểu ra sao ấy hại đồng nghiệp đều đấm ngực giậm chân, còn hại
bản thân cô mất toi một trăm tệ.
Nhưng
nói ra, dù cấp trên nhà mình có chỗ này chỗ kia đáng ghét, cũng chẳng có chỗ
nào trả lương hào phóng như thế, thực ra cô vẫn thích làm việc cho Tạ Tử Tu
hơn.
Khi
đưa trà cho Tạ Tử Tu, Tạ Tử Tu cũng hỏi: “Sao cô không nhảy việc?”
“À
thì, anh có ơn tri ngộ mà”.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Thế à?”.
“Dù
rằng bản thân tôi rất cố gắng, nhưng anh cũng dạy tôi rất nhiều thứ, chẳng ai
sinh ra đã là thư kí giỏi cả”.
Tạ
Tử Tu đưa cô một chiếc phong bì, mỉm cười: “Đúng rồi, đây là tiền thắng cược của
cô”.
Nhan
Miêu ngây ra: “Hả, không phải tôi thua sao?”.
Tạ
Tử Tu cười: “Nhưng tôi thắng”.
“...”.
Hóa ra anh ta chính là kẻ thắng đậm bị mọi người nguyền rủa.
“Đây
cũng là tiền thưởng cô không nhảy việc”.
Nhan
Miêu nhận lấy phong bì, hai tay nâng lên trước ngực, lần đầu tiên thấy Tạ Tử Tu
đẹp đến nhường này, hào quang lấp lánh sau lưng, tỏa ra vạn dặm.
“Anh
Tạ, anh thật sự là đẹp trai quá!”.
Tạ
Tử Tu chỉ cười: “Thật sao?”.
*** ***
Nhưng
mới đẹp trai xong, hôm sau Tạ Tử Tu lại quay về làm tên tư bản vạn ác.
“Thư
kí Nhan, party tối nay, cô đi dự cùng với tôi”.
Nhan
Miêu sửng sốt: “Sao tôi phải đi?”.
Buổi
party này chính tay cô sắp xếp lịch trình cho Tạ Tử Tu, đương nhiên biết đó là
vũ hội hóa trang mang tính chất cá nhân thôi, không liên quan chút nào tới việc
công ty hết.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Vốn dĩ tôi có thể mang vị hôn thê của mình tới làm bạn nhảy.
Nhưng, rốt cuộc là ai khiến tôi thất vọng, tới bây giờ vẫn chưa tìm được người
hả?”.
Nhan
Miêu đành nặn ra nụ cười: “Thực ra, ở đó cũng nhiều người đẹp lắm, tới lúc đó
anh có thể nhảy đại với một cô mà...”.
Tạ
Tử Tu cười cười: “Cô muốn người ta chứng kiến tôi giờ vẫn còn lẻ bóng đơn chiếc
sao?”.
Nhan
Miêu lại run lên vì nụ cười của anh ta. Được rồi, thể diện của sếp rất quan trọng.
Nhưng
tối nay cô có hẹn ăn cơm với Nhan Tử Thanh, với cô mà nói cũng rất quan trọng,
trước đó cô còn xin phép Tạ Tử Tu tối nay không làm thêm giờ.
Dù
sao thì, tới lúc đó cô tháo pin điện thoại ra, không để Tạ Tử Tu tóm được, Tạ Tử
Tu cũng chẳng làm gì được cô.
Đương
lúc cô còn tính toán, Tạ Tử Tu mỉm cười: “Nếu cô to gan dám để tôi xấu mặt,
Nhan Tử Thanh sẽ biết có người yêu thầm anh ta”.
Lại
nữa rồi!
“Anh,
anh không thể đổi chiêu khác à?”.
Tạ
Tử Tu cười: “Chiêu này vẫn còn tác dụng, sao tôi phải đổi?”.
Đúng
thật là... lưu manh điển hình.
Thế
nên ngày hôm ấy, từ sáng sớm Nhan Miêu đã rất ủ rũ.
Cứ
liên tục ra vào phòng làm việc của Tạ Tử Tu, anh ta còn phê bình cô liên hồi:
“Thư kí Nhan, tôi hy vọng cô nghiêm túc một chút, đứng cạnh tôi không được dưới
mức tiêu chuẩn quá đáng”.
“...”.
“Đứng
thẳng lên, vốn đã chẳng có dáng rồi, còn gù lưng!”.
“…”.
“Được
rồi, hôm nay cho cô tan làm sớm, đi chăm sóc sắc đẹp, tối nay trang điểm cho ra
dáng chút”.
Nhan
Miêu uể oải về nhà, bắt đầu cố gắng chăm chút cho mình theo chỉ thị của sếp.
Lúc
nào cũng bị Tạ Tử Tu chê khó nghe như thế, lúc soi gương, máu trong người cô
trào lên, phải nghiên cứu mặt mũi mình cẩn thận rõ ràng.
Thực
ra theo quan điểm truyền thống mà nói, ít nhiều gì thì cô cũng được xem là
thanh tú đáng yêu. Khuôn mặt nhỏ, miệng nhỏ, mũi nhỏ, mắt đen, da vừa mỏng lại
mịn màng, còn có mái tóc đen dày, lần nào búi tóc trước khi đi làm cũng phải tốn
rất nhiều công sức.
Nhưng
đây là vẻ đẹp phương Đông truyền thống, chẳng chỗ nào giống vẻ đẹp quốc tế hóa
lộng lẫy như Đỗ Duy Duy.
Tạ
Tử Tu quen nhìn người đẹp châu Âu rồi, khẩu vị đã Tây hóa triệt để, chẳng trách
thấy cô rất xấu, cả ngày moi móc cô cũng coi như hợp lý.
Giờ
nhớ tới lời dặn dò của Tạ Tử Tu, Nhan Miêu đành cắn răng mang một tấm mặt nạ dưỡng
da cao cấp Thư Cán tặng vẫn chưa dùng tới ra đắp. Vừa đắp vừa đau lòng, dù sao
đắp rồi cũng không với tới tiêu chuẩn của Tạ Tử Tu, tội gì phải lãng phí như thế
chứ, mặt nạ này cũng là tiền mà, lại không được thanh toán cho.
Rồi
Nhan Miêu lại lục tung tủ quần áo lên một hồi, kết quả là vẫn không tìm được bộ
nào thích hợp.
Quần
áo giá rẻ cô chọn rất có tính toán, bình thường mấy bộ quần áo công sở nhìn
chín chắn nghiêm túc kia của cô đều là mua một thành hai, mua trên mạng, cả tủ
quần áo chẳng bộ nào đáng giá.
Mấy
bộ quần áo đáp ứng được cuộc sống thường nhật là đủ rồi, phối hợp tốt với nhau
cũng không nhìn ra khuyết điểm. Nhưng nếu để thay cho lễ phục, ra vào những nơi
trang trọng, cảm nhận thật ít nhiều cũng có chút miễn cưỡng.
Nếu
cô dám mặc mấy bộ rẻ tiền lượn tới đó, Tạ Tử Tu nhất định không tha cho cô,
không biết chừng lát sau sẽ trừ sạch phí trang phục của cô.
Đang
phiền não thì chuông cửa vang lên. Nhan Miêu đi mở cửa, ngoài cửa là cậu thanh
niên mặc đồng phục công ty chuyển phát nhanh: “Cô Nhan Miêu phải không ạ, phiền
cô kí nhận”.
Nhan
Miêu lơ mơ kí tên, nhận một chiếc hộp to không rõ lai lịch được đưa tới.
Vừa
vào phòng mở hộp ra đã thấy tờ giấy của Tạ Tử Tu. Nét chữ quả thực đẹp đẽ thanh
thoát, nhưng nội dung là: Trang điểm cho đẹp, đừng làm tôi mất mặt.
Nhan
Miêu buột miệng lẩm bẩm: “Sợ mất mặt thì đừng kéo tôi đến thế chỗ. Vừa muốn
dùng lại còn ngại!”.
Mở
tấm vải mềm bọc bên ngoài, Nhan Miêu lấy bộ trang phục ra, trải thẳng lên giường,
hóa ra là một bộ xường xám phục cổ.
Bản
thân cô cũng từng mua xường xám, toàn là loại cách điệu may sẵn ở cửa hàng. Chất
liệu là bông lanh hoặc sợi quang, hoa văn được thêu bằng máy, đằng sau còn có
khóa kéo tiện lợi, rực rỡ lại dễ mặc, cô với Thư Cán mỗi người mua một bộ, còn
có thể được giảm mười phần trăm ngay.
Nhưng
bộ xường xám trước mặt này lại là hàng đặt may thủ công, vạt xẻ cao truyền thống,
chất cổ xưa rất tinh thuần, không hề có thứ gì hiện đại như khóa kéo.
Nhan
Miêu sờ lên, đây là loại gấm lụa truyền thống, bốn đường viền cổ được làm thủ
công, chắc chắn mượt mà, hoàn toàn không nhìn ra đường may.
Nút
làm bằng ngọc tinh xảo cầu kì, hoa ghép không nhận ra mấu nối, màu sắc bức thêu
nổi hạt sinh động mà phong phú, hoa thêu trải tới tận cổ áo, tay nghề tinh tế
khiến người ta được mở rộng tầm mắt.
Kiểu
may và hình thêu trên chiếc xường xám quá chính thống, thế nên tất cả đều có
chút cổ xưa.
Này
những hoa bướm phong lưu nhã nhặn với thanh niên đã quen sặc sỡ lộng lẫy mà
nói, có thể đã quá tao nhã, thiếu sự mới mẻ sành điệu, thiếu sự hiện đại.
Nhưng
tay nghề truyền thống không thể bắt bẻ và tâm huyết của người thợ này khiến cô
cảm động hơn bất cứ bộ quần áo mốt mới hàng hiệu nào.
Lần
đầu tiên Nhan Miêu được thấy thứ trầm lắng mà có thần như thế, cầm trong tay thấy
trĩu nặng, đẹp một cách tinh tế.
Đây
không phải thứ hàng may sẵn tùy tiện một nhát cắt ra, ào ào cắt rập trên dây
chuyền sản xuất, mà là hàng thủ công ngàn vạn mũi kim dùng chỉ mười màu mới có
thể thêu được một con bướm, một đóa mẫu đơn, chỉ cầm trong tay thôi mà như cảm
nhận được tâm tư tình cảm và sự tỉ mẩn của người thợ gửi gắm lên tấm vải.
Nhan
Miêu tần ngần ngắm nghía một hồi mới cẩn thận mặc vào.
Vì
không có khóa kéo mà toàn là nút cài rắc rối, cúc ẩn phía trong còn chia ra loại
móc và loại bấm, mặc vào đúng phải tốn sức của cô một hồi.
Rồi
lại tự chải búi tóc cho hợp, trang điểm nhạt theo kiểu Thượng Hải cũ. Nhan Miêu
nhìn mình trong gương, từ đầu tới chân thực sự rất hợp với tướng mạo của cô.
Nói
là xinh đẹp, chi bằng nói là có vẻ hấp dẫn. Lần đầu tiên cô mới biết mặc xường
xám vào có thể cao ráo xinh đẹp như thế, cổ cao, tay áo lửng, vừa với dáng người,
trang nhã mà tinh tế, chỉ một thoáng đã cảm giác khúc nào ra khúc ấy, ngực ra
ngực, eo ra eo cùng đường cong quyến rũ.
Không
còn là người đẹp vì lụa nữa, mà lụa đang tôn cô lên, cho cô thứ thần thái mà
ngay cả cô cũng chưa dám nghĩ tới, tựa như mỹ nữ nổi danh thời xưa.
Nhan
Miêu đứng trước gương, bắt đầu thấy hơi hơi xấu hổ, lần đầu tiên trong cuộc đời
cô có cảm giác viên mãn thập toàn thập mỹ này.
Tới
khi nhận được điện thoại của Tạ Tử Tu, Nhan Miêu mới ngắm lại mình trong gương
một lần nữa, rồi đeo chiếc dây chuyền ngọc bích “mua” nợ vào, tựa như hồi nhỏ mặc
quần áo mới vào dịp tết, đi chơi còn mang chút tâm trạng tự hào, vừa thấp thỏm
vừa rộn ràng.
Không
biết Tạ Tử Tu sẽ mặc gì nhỉ, hóa trang thành đại ca xã hội đen thời xưa sao?
Xe
chờ ở dưới nhà, tài xế mở cửa xe cho cô, Nhan Miêu lấy một tay đè lại vạt xường
xám, cẩn thận khom người ngồi vào trong xe.
Người
đàn ông anh tuấn mặc bộ quân phục Quốc dân Đảng cấp cao, uể oải dựa vào lưng ghế,
dưới cặp chân dài lạ thường là đôi giày quân đội bóng lộn, mũ mềm quân đội đặt
trên đầu gối, ngón tay nhẹ đặt lên trên, nghe tiếng động thì quay đầu lại nhìn
cô.
Trong
nháy mắt Nhan Miêu cảm giác mình mất hẳn khả năng ngôn ngữ, trái tim trong lồng
ngực nhảy nhót, tay chân luống cuống.
Thảm,
thảm rồi, cô không biết mình lại có ngày thấy sắc đẹp là mê đi thế này.
Tạ
Tử Tu nhìn cô một lát, mới cười nói: “May mà cô mặc vào trông không như phục vụ
trong quán rượu”.
“...”.
Chẳng nói được câu nào hay cả.
“Có
thích bộ váy không?”.
“Có”,
Nhan Miêu cẩn thận vuốt lên hình thêu con bướm trên vạt xường xám, hơi mạnh tay
thôi cũng sợ làm bẩn, làm hư, “Thực sự là quá đẹp”. Hơn nữa lại có thể vừa vặn
như thế.
Tạ
Tử Tu cười: “Thích là được rồi”.
Nhan
Miêu cảm thấy Tạ Tử Tu như thế này đẹp trai tới quá đáng, nhất thời không biết
mình nên nói gì mới hợp, đành kiếm cớ bắt chuyện: “Quần áo của anh lấy ở đâu thế,
đi thuê à?”.
Tạ
Tử Tu cười: “Đây là quân phục thật đấy”. Rồi kéo tay cô đặt lên vạt áo, “Cô sờ
thử xem”.
Trong
chớp mắt, Nhan Miêu chỉ thấy không thể cử động được, cảm giác chạm vào chất liệu
dày dặn hơi thô ráp, độ ấm trên ngón tay Tạ Tử Tu, thân hình cao lớn được quân
phục bao lại, phối hợp với gương mặt có chút hơi hướng xã hội đen và nụ cười
như có như không.
Không
ổn, cô thật sự choáng rồi.

