Liên Minh Phe Thất Tình - Chương 04 - Phần 1
Chương 4
Thời kì phá đất
Ngày X tháng X. Trời nhiều mây chuyển gió lớn, thỉnh thoảng
có chớp, đôi khi có mưa nhỏ, lại có lúc có cầu vồng.
Hôm nay mình, ừm, nhảy với Tạ Tử Tu...
Nói thật thì, ừm, lồng ngực anh ta thực sự rất rắn chắc,
cánh tay cũng rất mạnh mẽ, mùi hương cũng rất dễ chịu...
Thực ra anh ta nhìn đẹp trai thật, có thể được xem là người
đàn ông rất có sức quyến rũ...
...Rốt cuộc nói chuyện này có liên quan gì tới mình đâu
chứ! (‵□′) (⊥⊥ Lật bàn này!)
Xe
dừng lại, qua cửa sổ xe có thể nhìn thấy hàng ngô đồng ven đường đang trút lá,
sắc lá vàng nhạt phủ trên mặt đường từ từ trải rộng.
Những
căn nhà mang hơi thở những năm năm mươi, sáu mươi của thế kỷ trước vây quanh một
khoảng sân, qua cổng, thảm cỏ trong vườn hoa vẫn xanh mướt như cũ, kết hợp với
biệt thự kiểu Âu, tràn ngập phong cách phương Tây, nhưng không hề thiếu phong vị
của Trung Quốc, nhàn tản mà tao nhã.
Tạ
Tử Tu xuống xe, gọn gàng nhanh nhẹn cong cánh tay lên hướng về phía cô, mỉm cười:
“Nào”.
Tư
thế thản nhiên tùy ý.
Nhan
Miêu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, thế nhưng vừa khoác lên cánh tay của anh ta, mặt
đã lập tức nóng lên.
Tạ
Tử Tu đi cạnh, cao hơn cô gần một cái đầu. Đây là lần đầu tiên vai kề vai như
thế, cô khoác tay anh ta, cảm giác chất lụa trơn bóng của xường xám khẽ cọ vào
chất vải thô ráp của bộ quân phục, còn có mùi hương dễ chịu khó tả bằng lời tỏa
ra từ người Tạ Tử Tu, khiến trái tim người ta phải đập gấp gáp.
Thời
khắc này cô cũng không thể không thừa nhận, dù Tạ Tử Tu có đáng ghét bao nhiêu,
tướng mạo quả thực là rất anh tuấn.
Bởi
làn da quá trắng mà mắt mày của anh đặc biệt rõ ràng sáng sủa, thế nên mỗi nét
mặt đều vô cùng sinh động nhưng không hề có nét nữ tính, thậm chí còn lộ ra đôi
chút lạnh lùng, khiến người ta không dám lại gần.
Được
rồi, cuối cùng thì cô thực sự ý thức được rằng Tạ Tử Tu là người đàn ông rất
quyến rũ.
Trước
đây dù đã biết cấp trên đẹp trai, nhưng cái biết này cũng như nhìn thấy cảnh đẹp
trên tấm bưu thiếp phong cảnh, chỉ là “tôi biết” chung chung, chẳng có cảm nghĩ
gì thêm nữa.
Ngay
cả vẻ “đẹp trai” này cũng giống mấy ngôi sao thần tượng, đẹp trai là lẽ đương
nhiên, khoảng cách xa xôi, chẳng can hệ gì tới cô cả.
Thế
mà giờ bản thân cô lại bước vào trong phong cảnh kia, đang tự lĩnh hội cái đẹp
như được chứng kiến tận mắt, tới ngôn ngữ cũng không cách nào miêu tả hết được.
Ngoài việc há miệng tròn mắt, cũng không biết nên làm gì.
Tạ
Tử Tu đột nhiên nghiêng mặt sang, cười với cô: “Thế nào, tôi quá đẹp trai hả?”.
“...”.
Cô
không hề ý thức được rằng dọc đường đi mình cứ nhìn chằm chằm vào Tạ Tử Tu.
“Đâu,
đâu có!”.
Thảm
rồi, rốt cuộc là sợi gân nào của cô ở nhầm chỗ chứ? Người này dù có đẹp trai
hơn nữa thì cũng là Tạ Tử Tu, là gã tư bản vạn ác, là tình địch của anh trai
cô, là phần tử nguy hiểm lúc nào cũng có thể bạo phát mà đè bẹp cô để trút giận.
Đại
sảnh party trong nhà được trang trí theo phong cách xa hoa mang hơi hướng cổ
xưa, đèn chùm thủy tinh, gạch lát sàn màu trắng, song cửa sổ đỏ thẫm, các đồ
dùng cổ theo kiểu Tây bằng gỗ cùng những món đồ chơi nhỏ sặc sỡ đều toát ra
phong thái thời xưa.
Trong
không khí thoang thoảng mùi thơm của hoa dành dành, chất giọng hơi khàn khàn
đang hát bản nhạc Jazz cũ tràn ra từ chiếc máy hát. Khách khứa trong những bộ
quần áo cầu kỳ đều say mê đắm chìm, lắng nghe giai điệu nhẹ nhàng chậm rãi. Ánh
đèn say lòng người, tất cả đều rất mơ hồ hoài niệm.
Mà
không đợi Nhan Miêu tìm được thứ gì đó để ăn, dàn nhạc Jazz đã bắt đầu chơi những
bản tình ca cũ từ thế kỉ trước, Tạ Tử Tu lại vươn tay về phía cô như lẽ đương
nhiên, mỉm cười nói: “Nào, khiêu vũ”.
“…”.
Có
cần phải sốt ruột mở màn như thế không, tốt xấu gì cũng phải lót dạ chút chứ.
Cô đã thấy cá xông khói trong đĩa rồi, lẽ nào dạ dày của Tạ Tử Tu không cần lót
tí gì vào sao?
Nhưng
nhìn nụ cười mê hoặc lòng người kia, Nhan Miêu vẫn không thể không vươn tay ra
được.
Ầy,
tới mắt cô cũng phản bội lại dạ dày. Chịu sao được đây?
Đứng
sát bên nhau, Tạ Tử Tu đặt tay lên eo cô, Nhan Miêu vịn lên vai Tạ Tử Tu, rồi tự
nhiên nắm lấy tay kia của anh ta, mười ngón tay đan vào nhau.
Đây
là tư thế nhảy đôi bình thường tới không thể bình thường hơn, thế nhưng hai cơ
thể ép sát nhau như thế này cũng khiến Nhan Miêu hoảng hốt.
Lòng
bàn tay Tạ Tử Tu ấm nóng, ngón tay thon dài mạnh mẽ, bàn tay đặt trên eo cô, dường
như chỉ cần một tay là có thể ôm trọn, trong khoảng cách gần sát khi chuẩn bị
nhảy, ngực cô gần như chạm tới anh ta, Nhan Miêu không biết tại sao, quả thực sắp
phát run lên rồi.
Khi
bắt đầu nhảy theo tiếng nhạc chậm rãi, Nhan Miêu không dám ngẩng đầu, hoàn toàn
mất đi dũng khí nhìn Tạ Tử Tu.
Tạ
Tử Tu đột nhiên ghé môi vào sát bên tai cô, thì thầm: “Cô, giẫm tôi ba lần rồi”.
“…”.
Nội
dung câu nói thật sự phá phong cảnh, thế mà tới tai cô cũng có thể đỏ lên bừng
bừng chỉ vì luồng khí nóng bên tai.
Hormone
của Tạ Tử Tu mạnh mẽ thật đấy.
Được
một lát, lại nghe tiếng Tạ Tử Tu nói: “Hết cách với cô rồi”.
Rồi
Tạ Tử Tu thêm sức vào bàn tay đang đặt trên eo cô, gần như ôm cô lên.
Tuy
mũi chân chưa rời khỏi mặt sàn, nhưng sức nặng của cả cơ thể đã không còn dồn
vào chân, mà đặt lên cánh tay của Tạ Tử Tu.
Tạ
Tử Tu cười nói: “Nhảy xong điệu này tôi đỡ thành tàn tật”.
Đúng
vậy, thế này thì cô không thể lấy gót giày đóng đinh chân anh ta lên sàn được nữa.
Thế
nhưng cả người cô đều tựa sát vào lòng Tạ Tử Tu không có kẽ hở, gần như bị anh
ta nhấc bổng lên trong sàn nhảy phải tới mấy phút.
Sau
khi tạm biệt thời kì sơ sinh, Nhan Miêu chưa từng tiếp xúc gần gũi với người
đàn ông nào không phải người thân của mình như vậy, trải nghiệm như thế này là
lần đầu tiên, dù chỉ là khiêu vũ.
Thế
nên trong mấy phút này cô không tài nào khống chế nổi nhiệt độ trên mặt, lẫn nhịp
đập vội vã của trái tim.
Ngực
cô dán vào lồng ngực vững chãi của anh ta, hoàn toàn không có sức chống cự, cô
không biết liệu Tạ Tử Tu có cảm giác được nhịp tim bất thường của cô hay không.
Tới
khi khúc nhạc đã dừng, hai người mới ra khỏi sàn nhảy, tâm trạng dường như đều
có chút ngượng ngùng.
Nhan
Miêu cũng không biết nên để mắt vào đâu, đột nhiên nghe Tạ Tử Tu nói: “Tôi đi lấy
ly rượu”.
Cô
đang mong sao có thể ở riêng một lát, nghe thế bèn vội vàng đồng ý: “Được, được”.
Đứng
một mình, Nhan Miêu giơ hai tay lên phẩy phẩy quạt gió để nhiệt độ trên mặt
mình giảm xuống đôi chút.
Đúng
là ngây thơ quá, nhảy một bài với cấp trên mà cũng có thể căng thẳng tới mức
này.
Ra
sức phẩy gió một hồi, cảm giác đằng sau có người nhìn mình, Nhan Miêu quay đầu
lại nhìn.
Cậu
thanh niên đứng một mình đang tựa vào bên cửa sổ nhìn cô chăm chú. Cậu ta mặc bộ
quần áo Tôn Trung Sơn kiểu cũ nhưng không quá chỉnh tề, có chút lưu manh, lại
pha với khí chất học sinh đối lập, chính là Tạ Thiếu Duy.
Bốn
mắt gặp nhau, Tạ Thiếu Duy lại cau mày, rồi đứng thẳng dậy, sải bước đi về phía
cô.
Nhan
Miêu không kìm được nghĩ, ôi chao, xong rồi, cô đã từng đánh cậu chủ Tạ, còn từ
chối lời mời mọc lương cao của cậu ta, có thể gọi là oan gia ngõ hẹp, hận cũ lại
pha thù mới.
*** ***
Đang
nghĩ ngợi, Tạ Thiếu Duy đã tới trước mặt cô, cúi người xuống.
Nhan
Miêu nhìn thẳng vào mắt cậu ta, còn chưa mở miệng đã nghe cậu ta nói: “Tôi có
thể mời cô nhảy một bản không?”.
“…”.
Nhan
Miêu nhận lời mời từ trên trời rơi xuống này có đôi phần cứng nhắc, hai người
cùng bước vào sàn nhảy.
Cô
và Tạ Thiếu Duy, tay nắm tay, mặt đối mặt, cùng nhảy với nhau hòa bình thân ái,
chỉ miêu tả cảm giác thôi thì rất khác lạ.
Hình
ảnh này hoàn toàn không hợp lý. Tiến triển hợp lý phải là, Tạ Thiếu Duy đột
nhiên giơ chân giẫm mạnh lên chân cô một phát, thừa cơ báo thù, rồi sau đó hai
bên chiến đấu một trận, đánh tới đánh lui, thế mới đúng chứ.
Nhưng
hai người không ai bước nhầm, giẫm chân đối phương, không những không giao chiến,
mà ngay cả đấu mắt cũng không có, chỉ lặng lẽ nhảy.
Chẳng
biết thế nào, cứng thì cứ cứng, nhưng nhảy với Tạ Thiếu Duy lại khá thuận lợi.
Nhảy
xong một bản, hai người đều đứng nhìn nhau, chẳng biết phải nói gì, Tạ Thiếu
Duy đột nhiên nói: “Đêm nay cô rất đẹp”.
Giọng
điệu chẳng có ý vui vẻ gì, ngay cả lời khen cũng nói kiểu cụt hứng như thế.
Nhan
Miêu cũng không biết cậu ta thật tâm khen hay miễn cưỡng khách sáo, đành cẩn thận
đáp lại: “Cảm ơn”.
Tạ
Thiếu Duy đứng đối diện với cô, im lặng một lát, đột nhiên lại nói: “Cô là người
phụ nữ mặc xường xám đẹp nhất tôi từng gặp”.
“Hả?”.
Lần
này không đợi Nhan Miêu phản ứng, cậu ta chỉ buông một câu thế thôi đã tự quay
người cứng ngắc đi mất dạng.
Lời
khen không đầu không cuối, không rào trước cũng chẳng đón sau, Nhan Miêu cũng
chẳng bắt được ý.
Đúng
lúc thấy Tạ Tử Tu cầm rượu bước tới, hỏi: “Cô nhảy với Tạ Thiếu Duy đấy à?”.
Nhan
Miêu dĩ nhiên là trang tuấn kiệt biết thời thế, nịnh nọt: “Đâu có đâu có, anh Tạ,
tôi đâu quên mình làm việc cho ai”.
Nhảy
một bản mang tính hữu nghị với đối thủ, không có nghĩa cô sẽ làm những chuyện tổn
hại tới lợi ích của cấp trên nhà mình, cũng không thể thành lý do trừ tiền
lương được.
Tạ
Tử Tu chỉ mỉm cười nhìn cô, rồi đột nhiên nói: “Qua đây, chúng ta chụp ảnh đi”.
Vừa
bước tới đã thấy thợ chụp ảnh giơ máy ảnh về phía bọn họ, là người chưa từng trải,
Nhan Miêu luống cuống tay chân không biết nên làm gì.
Tạ
Tử Tu lại rất dễ dàng, vươn tay sang đặt lên eo cô một cách lịch thiệp, dẫn cô
hướng vào ống kính.
Nhan
Miêu run rẩy thì thầm qua kẽ răng: “Tôi, tôi phải tạo dáng gì đây?”.
“Không
sao, lúc này cô chỉ cần cười là được rồi”.
Tay
chân Nhan Miêu cứng đơ, khóe miệng co giật, miễn cưỡng nặn ra được một nụ cười.
“Cô
trúng gió à?”.
“…”.
May
mà khí thế mạnh mẽ của Tạ Tử Tu hoàn toàn che được vẻ lóng ngóng tay chân của
cô, nửa lưng Nhan Miêu dán lên ngực anh ta, cảm giác vững chãi đáng tin cậy từ
lồng ngực ấy đột nhiên khiến người ta có cảm giác an toàn, thả lỏng.
Cảm
nhận được hơi thở của Tạ Tử Tu đang khẽ lướt qua tai, Nhan Miêu chỉ thấy sống
lưng mình bắt đầu tê dại đi.
“Phiền
cô, lúc cười đừng nghiến răng”.
“…”.
Rốt
cuộc cũng chụp xong, đại công cáo thành, tới cuối lại có người tới chụp cho họ
hai tấm hình lấy luôn. Tạ Tử Tu cầm tấm ảnh, nhìn một lát, nhướn mày lên chẳng
nói chẳng rằng, giơ tay đưa bức ảnh sang cho cô: “Cô xem, có giống quân phiệt
và vợ lẽ không?”.
Party
kết thúc, Nhan Miêu về nhà, không kìm được lại soi gương lần nữa.
Cô
gái trong gương thân hình duyên dáng thướt tha, chất gấm lụa càng làm tôn lên
mái tóc huyền óng mượt như ngọc đen, gương mặt cũng ửng hồng như hoa đào.
Căn
bản đều không giống bản thân cô.
Tất
cả những lời khen ngợi dành cho người trong gương đêm nay đều nhờ vào chiếc xường
xám này. Một khi đã cởi nó xuống, cô lại là Nhan Miêu, là cô bé Lọ Lem sau mười
hai giờ.
Hiểu
rõ hiện thực, Nhan Miêu thả tóc ra, cởi nút xường xám, phép thuật trên người cô
cũng theo đó mà tan đi.
Cô
bé Lọ Lem đã thay bộ đồ ngủ hạ giá cẩn thận gấp chiếc xường xám lại, tính giặt
sạch rồi mới trả lại cho Tạ Tử Tu.
Lúc
sắp xếp đồ trong túi xách, Nhan Miêu lại thấy tấm ảnh chụp lấy ngay kia. Trên tấm
ảnh tối màu là chàng quân phiệt trẻ tuổi mỉm cười ngồi trên sofa, cô thiếu nữ mặc
xường xám dựa vào lòng anh, có chút thẹn thùng, vì căng thẳng mà nắm lấy một
cánh tay của anh ta.
“…”.
Xem
ra hình ảnh này cũng rất giống quân phiệt và vợ lẽ.
Nhưng
sự thực thì bọn họ căn bản chỉ là quân phiệt ác bá và cô hầu nhẫn nhục chịu đựng
ngậm đắng nuốt cay kiếm miếng ăn mà thôi. = =,,,,
Đang “hồi tưởng” lại mấy việc xấu xa của Tạ Tử
Tu, càng nghĩ càng thấy anh ta là kẻ xấu, thì di động trong túi đột nhiên vang
lên. Đây là nhạc chuông được cài riêng cho Tạ Tử Tu, Nhan Miêu đành lôi di động
ra, vội vàng ngừng oán giận nghe máy, thấp thỏm nói: “A lô, anh Tạ, có chuyện
gì không ạ?”.
Tạ
Tử Tu ở bên kia cười đáp: “Không có gì, chỉ muốn hỏi cô xem, đêm nay chơi có
vui không?”.
“Ừm, rất vui”.
“Ăn no không?”.
“… No ạ”. Cô tuyệt đối sẽ không thất
thủ trong chuyện ăn uống.
Rồi lại một khoảng trầm lặng, dường
như hai người đều không tìm được chủ đề nào thích hợp, Nhan Miêu vội vàng nói:
“Đúng rồi, anh Tạ, mai tôi mang quần áo đi giặt, mấy hôm nữa sẽ trả anh…”.
Tạ Tử Tu ngắt lời: “Cái ấy không cần
trả, cho cô đấy”.
“Hả…”.
“Bộ đó đặt may theo số đo của cô,
không lẽ tôi cầm về mặc?”.
Cuối cùng Nhan Miêu mới chậm chạp
nhớ ra chuyện Tạ Tử Tu để ông thợ may kia lấy số đo của mình.
Bộ xường xám này hóa ra là đặt may
cho cô.
Phản ứng “bừng tỉnh nhận ra” chậm
như sên lần này khiến cô nhất thời á khẩu không nói nên lời, mãi lâu sau mới cắn
răng hỏi với tâm trạng như chiến sĩ quyết tử: “Thế, bộ này bao nhiêu tiền, hôm
nào tôi trả anh”.
Hình như Tạ Tử Tu khựng lại một
lát, rồi mới đáp: “Không cần, là tôi yêu cầu cô tham gia, đây cũng tính là
trang phục vì công việc, nên tôi trả tiền cho cô”.
Nhan Miêu vui mừng khôn xiết: “Thật
sao? Không phải trừ lương gì gì nữa ạ?”.
Tạ Tử Tu ở đầu bên kia cười: “Không
cần”. Rồi ngừng một lát, lại nói: “Mà, đêm nay cô rất đẹp”.
“… Cảm, cảm ơn”.
Ngay cả câu khen cũng giống nhau,
không hổ là anh em nha.
Vì bộ xường xám ấy quả thực là quá
đẹp, Nhan Miêu cẩn thận gấp nó lại quyến luyến không nỡ rời tay, đặt vào trong
chăn, rồi ôm nó đi ngủ.
Trước giờ Nhan Miêu chú trọng nhất
vào lợi ích thực tế, cô chỉ mong tất cả phúc lợi công ty đưa ra đều là tiền mặt,
tiền thưởng, phiếu mua hàng, hoặc thứ gì có thể ăn được uống được, hoặc có thể
bán lại được mới tốt, dù chỉ là một miếng thịt lợn sống.
Thế nhưng tâm trạng khi được nhận bộ
“trang phục công việc” này từ Tạ Tử Tu, đã không thể ăn cũng chẳng có cơ hội mặc
tới lần thứ hai, mà còn khó có thể bán qua tay, lại vui như thế.
Không biết tại sao, cô quả thực hơi
thích cảm giác này.
*** ***
Hôm sau, khi Nhan Miêu hãy còn ôm bộ
xường xám ngủ nướng thì nhận được điện thoại của Nhan Tử Thanh.
“Miêu Miêu, tối qua em đi đâu hả?”.
Nhan Miêu nửa tỉnh nửa mơ: “Hả,
hình như em báo cáo với anh rồi, em đi dự party cùng Tạ Tử Tu…”.
Giọng Nhan Tử Thanh nghiêm khắc:
“Nhưng em không nói rõ với anh là đi cùng như thế”.
“Hả?”.
“Em đọc thử trang tin tức trong tờ
Nhật báo thành phố T xem nào”.
Lệnh của anh trai phải thực hiện
ngay tức thì, Nhan Miêu lập tức bò dậy khỏi ổ chăn, buộc đại tóc lên, rồi mang
tiền lẻ, xỏ dép lê xuống dưới nhà.
Muốn đọc báo đương nhiên là tới cửa
hàng ăn sáng ở gần đây đọc miễn phí rồi, Nhan Tử Thanh cũng không nghĩ thử xem,
cô làm gì có khả năng bỏ tiền đặt báo chứ.
Mua cốc trà sữa trong cửa hàng,
Nhan Miêu vừa đưa mắt đã thấy ngay bức ảnh cô và Tạ Tử Tu trên Nhật báo thành
phố T, trông hơi quen mắt, là trang phục của buổi party đêm qua.
Đang giở báo đọc, Nhan Tử Thanh lại
gọi điện tới.
“Đọc báo chưa, em nghĩ chuyện này
thế nào?”.
Nhan Miêu có phần tức giận: “Quá
đáng lắm rồi”.
“Ừ. Đúng đấy”.
“Khó lắm mới được lên mặt báo một lần,
sao lại chụp em như thế này, mặt em làm gì to thế?!”.
Nhan Tử Thanh tức mình: “… Cái đó
không quan trọng! Em hẹn hò với anh ta khi nào thế hả, sao không nói cho anh biết?”.
“Hả?”. Nhan Miêu vội vàng bỏ cốc
trà sữa xuống, “Anh, bọn em hẹn hò gì chứ”.
“Thế anh ta đem em ra làm bia đỡ đạn
rồi”.
“Hả… làm bia đỡ?”.
“Em đọc thử xem báo viết gì đi”.
Nhan Miêu bình tĩnh đọc một lượt,
bên dưới chỉ viết mập mờ cô là người yêu mới của Tạ Tử Tu, sau khi Tạ Tử Tu bị
từ hôn đã nhanh chóng tìm được mùa xuân thứ hai.
“Ấy, cái này, cũng không liên quan
gì chứ?”.
Tuy nội dung từ bé xé ra to, nhưng
không xé ra to thì không gọi là trang lá cải, ai lại coi nó là thật chứ.
Hơn nữa cách chọn từ ngữ cả bài báo
cũng coi như tích cực, nhà báo lại còn miêu tả cô xinh đẹp, thậm chí khen cô
ngang tài ngang sắc với Đỗ Duy Duy, trét lên mặt cô không ít vàng, khách sáo
bao nhiêu.
Nhưng Nhan Tử Thanh hoàn toàn không
lạc quan như cô, nghiêm túc nói: “Miêu Miêu, em ngây thơ quá. Kiểu tin tức này
được phương tiện truyền thông tung ra, một là có thể khiến anh phân tâm, chắc
chắn anh phải lo lắng cho em; hai là cũng có thể khiến Duy Duy ghen, lung lạc
cô ấy. Đây mới là dụng tâm của Tạ Tử Tu”.
“Hả? Không, không nghiêm trọng thế
chứ?”. Nhan Miêu ngẫm nghĩ, “Không phải anh nói Đỗ Duy Duy không có tình cảm gì
đáng nói với anh ta sao, không có tình cảm còn ghen gì được?”.
Anh trai cô chắc là mắc bệnh nghề
nghiệp rồi.
Nhan Tử Thanh cười khổ một tiếng:
“Này, bản thân em là con gái, cũng biết tâm tư của con gái phức tạp cỡ nào rồi
đấy, dù vốn dĩ là đồ mình chẳng thích thú gì, đột nhiên rơi vào tay kẻ khác,
cũng sẽ nảy ra hứng thú nhất thời”.
“…”.
Hình như… đúng là có chuyện thế thật.
“Huống chi khoảng cách giữa anh và
Tạ Tử Tu lớn như thế”.
Nhan Miêu vội vàng nói: “Đâu có,
anh tốt hơn anh ta nhiều lắm”.
Nhan Tử Thanh cười: “Em cũng đừng
bênh anh. Anh chỉ là cảnh sát, nếu may mắn, có lẽ chỉ có thể cho Duy Duy đi xe
Jeep thôi. Thứ Tạ Tử Tu có thể cho cô ấy, anh không cho được. Thậm chí ngay cả
bộ quần áo ra hồn để đi cùng cô ấy tới bữa tiệc rượu cũng không có”.
“…”.
“Nhà họ Đỗ vẫn chưa chấp nhận anh.
Thực ra tới giờ anh cũng không biết tại sao cô ấy chọn anh mà không phải là Tạ
Tử Tu. Anh coi đó là vận may. Nhưng dù có là vận may, cũng cần phải vun đắp”.
Có lẽ cảm thấy những lời yếu đuối
không hợp lúc, Nhan Tử Thanh lại đổi chủ đề: “Quay lại chuyện chính thôi, nói
tiếp chuyện của em. Nhất định là Tạ Tử Tu yêu cầu em tham gia buổi party cá
nhân kiểu này, quần áo cũng là anh ta chuẩn bị cho, phải không?”.
“Vâng…”.
“Thế mới nói, anh ta sắp xếp như vậy
là có ý đồ riêng, dụng ý làm để người ta xem. Nếu không ngầm bày mưu sắp đặt,
tin của hai người cũng không tới mức lên trang nhất”.
“…”.
“Anh ta không thật sự xuống tay với
em, chuyện này anh yên tâm. Nhưng anh vẫn hy vọng sau này em phải cảnh giác hơn
một chút, đừng tùy tiện để Tạ Tử Tu lợi dụng. Anh ta không phải người nghiêm chỉnh
gì đâu”.
Được anh trai dạy bảo, hiển nhiên
là Nhan Miêu gật đầu như giã tỏi, vâng vâng dạ dạ cúp máy.
Tuy nói là trước khi làm Tạ Tử Tu
không nói rõ với cô, sau khi làm có lẽ cũng không định giải thích, “lợi dụng”
như đúng rồi có đôi phần quá đáng. Nhưng thực ra cô làm cấp dưới, lại là đồng
chí, dù bị Tạ Tử Tu lợi dụng một chút cũng trong phạm vi trách nhiệm thôi.
Từ cửa hàng ăn sáng về nhà, chẳng
hiểu sao tâm trạng vui sướng, ngủ cũng có thể bật cười của Nhan Miêu tối qua
thoắt cái đã biến mất sạch sẽ, ngay cả sắc trời dường như cũng trở nên ảm đạm.
Cô suýt đã quên sạch chuyện liên
minh chia uyên rẽ thúy. Vì ngày nào cũng kè kè bên Tạ Tử Tu, ngày nào cũng cự nự
đấu đá chút ít, vui vẻ ấm áp, bèn quăng hết động cơ ban đầu khiến hai người bước
tới cạnh nhau ra khỏi đầu.
Nhưng trong lòng cô bây giờ đã
không còn muốn chia rẽ Nhan Tử Thanh và Đỗ Duy Duy nữa rồi.
Mới đầu cố nhiên hoàn toàn không thấy
hợp, nhưng sức mạnh của thời gian là vô địch. Ngày qua ngày, chuyện hai người ấy
hẹn hò từ hoang đường dần trở nên chân thực.
Trong lúc chưa nhận ra, bản thân cô
đã chấp nhận được sự thực này.
Mà Nhan Tử Thanh làm việc khổ cực vất
vả có thể có tình yêu an ủi, bởi vậy mà hạnh phúc, chuyện này cũng khiến cô thấy
rất vui.
Phần ngưỡng mộ cô dành cho Nhan Tử
Thanh cũng không phải thứ tình cảm độc chiếm tùy hứng. Nếu Đỗ Duy Duy thật lòng
với anh trai cô, hai người họ ở bên nhau hạnh phúc, vậy sau này cô cũng đâu phải
không thể chúc phúc được?
Với Tạ Tử Tu, Nhan Miêu không hiểu
được rốt cuộc trong lòng anh ta nghĩ thế nào, nhưng phần nhiều là anh ta vẫn cố
chấp với Đỗ Duy Duy. Ít ra khi cô hoàn toàn “chểnh mảng nhiệm vụ”, anh ta vẫn
không quên “công việc” của mình.
Tạ Tử Tu và cô bây giờ, dù đôi khi
có trông như bạn bè, nhưng bản thân Nhan Miêu hiểu, một khi mất đi cơ sở hợp
tác, tất cả sẽ trở về nguyên vẹn, ai về chỗ người ấy, chút quan hệ bạn bè tốt đẹp
hiện nay của bọn họ cũng biến mất.
Nghĩ tới việc nhỡ đâu có một ngày sẽ
không thể đứng ở bên Tạ Tử Tu, cô thấy trong lòng rất khó chịu.
*** ***

