Săn Chồng - Chương 05
Twiling chưa kết hôn, lớn hơn tôi bốn tuổi, dạy học ở
một trường huyện nhỏ ở Vân Nam. Tôi không biết diện mạo anh ấy ra sao, không biết
địa chỉ cụ thể và phương thức liên hệ với anh ấy thế nào, nhưng tất cả những điều
khác về anh tôi đều nắm rõ. Tôi chưa bao giờ tiết lộ bất kỳ thông tin nào về bản
thân cho Twiling biết, kể cả tên thật cũng không nói với anh. Chỉ có điều tôi sẵn
sàng kể mọi chuyện với anh, tiết lộ điều bí mật sâu kín trong lòng. Một là bởi
vì thành phố nơi anh sống gần như cách biệt hẳn với tôi. Hai là tôi cho rằng
anh ấy là một người cực kỳ hiền lành, bởi vì anh ấy chưa bao giờ đề nghị tôi
cho xem webcam, không hỏi số điện thoại của tôi, thậm chí chẳng hỏi bất kỳ thứ
gì liên quan đến tôi, chỉ chú tâm thảo luận những vấn đề mà tôi đưa ra.
Sự xuất hiện của anh ấy khiến cho tôi như tìm được
chỗ nương tựa. Tôi chọn cho mình cái tên Áo gấm đi đêm.
Twiling: Anh ta lại bỏ nhà đi à? (Nói rồi anh ấy gửi
cho tôi một cái mặt cười toe toét. Xem ra anh ấy đã nắm vững quy luật tôi nói
chuyện với anh ấy rồi.)
Áo gấm đi đêm: Nếu anh mà còn cười nhạo em thì thôi
khỏi phải nói chuyện nữa! (Tôi gửi lại một biểu tượng giận dữ).
Twiling: Thôi được rồi, anh không cười nữa, có phải
em đang không vui không?
Áo gấm đi đêm: Đương nhiên rồi, mấy hôm trước anh ta
đánh em. Em cứ tưởng rằng anh ta sẽ xin lỗi em, nào ngờ anh ta thậm chí còn chẳng
buồn về nhà!
Twiling: Thế em gọi điện cho anh ta đi, bảo với anh
ta em đã về. Có thể anh ta muốn xin lỗi nhưng mà sợ mất mặt, vì vậy mới làm
căng như vậy!
Áo gấm đi đêm: Lần này thì không được, lòng em đã
nguội lạnh, không thể nào thoải mái đối mặt với anh ta như trước đây nữa.
Twiling: Nhắn cho anh ta một cái tin cũng được, có lẽ
anh ta đang mong lắm đấy!
Áo gấm đi đêm: Chẳng nhẽ anh ta không biết gửi tin
nhắn cho em à? Em phát hiện ra đàn ông đều như vậy, lúc nào cũng chỉ biết đợi
người khác chủ động.
Twiling: Có phải đã chán anh ta rồi không?
Áo gấm đi đêm: Em chưa bao giờ yêu anh ta, anh ta rất
thô thiển. Trước khi kết hôn còn giả bộ lịch lãm. Thực ra trước khi kết hôn em
đã biết anh ta rất thô tục, chỉ có điều lúc ấy em không nhận thức được rằng điều
đó sẽ trở thành nỗi ám ảnh của em.
Twiling: Em đang ám chỉ chuyện gì?
Áo gấm đi đêm: Ví dụ như chuyện chăn gối của bọn
em.>
Twiling: Ờ, thế anh ta thô thế nào?
Áo gấm đi đêm: Ví dụ như anh ta thích chơi đồ chơi,
lần nào cũng nhanh như tên bắn, chẳng quản ngày đêm. Rồi còn thường xuyên nhậu
nhẹt với đám bạn rượu của anh ta nữa.
Twiling: Chán nhỉ? Sao em không tìm cách nói chuyện
với anh ta?
Áo gấm đi đêm: Giờ người còn chẳng thấy thì nói chuyện
gì chứ?
Twiling: Cứ nói chuyện với anh ta xem sao, nói cho
anh ta biết em thích cái gì và không thích cái gì.
Áo gấm đi đêm: Nói thế nào? Trước khi kết hôn, mục
đích hẹn hò với anh ta là để kết hôn với anh ta. Hiện giờ mục đích đã thực hiện
được rồi, em chẳng muốn nghĩ đến chuyện của bọn em nữa. Giờ em mới phát hiện giữa
em với anh ta có quá nhiều điểm không hợp, nguyên nhân chủ yếu là vì em không
yêu anh ta, vì thế em không muốn quan tâm đến anh ta. Nhiều khi nhường nhịn anh
ta chẳng qua chỉ là để bảo vệ cuộc hôn nhân của bọn em mà thôi!
Twiling: Em có thấy cuộc hôn nhân này hạnh phúc
không?
Áo gấm đi đêm: Không thể nói là hạnh phúc, nhưng ít
nhất em cũng có được cuộc sống vật chất như ý. Nếu như không kết hôn, giờ em vẫn
đang vật lộn bên bờ vực của cuộc sống nghèo khó, cũng chưa chắc vui vẻ hơn là mấy.
Con người không thể quá tham lam, chỉ có điều, cuộc sống hôn nhân với anh ta lại
tồi t tưởng quá nhiều.
Hình như Twiling có việc gì bận nên nick chat chuyển
sang chế độ im lìm.
Nick chat của Twiling đã tắt. Tôi ngồi ngây ra trước
màn hình máy tính, chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Đã ba giờ sáng, tôi không còn
mong đợi Lâm Tiểu Vĩ sẽ về nhà.
Cảm giác đầu tiên là cái giường rất to. Tôi lăn từ
bên này sang bên kia, tâm trạng bất an, nhẩm đếm đến hơn ba trăm con cừu rồi mà
vẫn không sao ngủ được. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành mở ngăn kéo lấy ra một
vỉ thuốc ngủ. Ngẫm nghĩ một hồi lại thôi, nghe nói uống thuốc ngủ nhiều sẽ
thành quen, thế là tôi lại nằm xuống giường và bắt đầu đếm cừu.
Buổi sáng vừa mới tới khách sạn, Bao Tử đã gọi điện
nói rằng sếp tìm tôi có chuyện. Nghe giọng điệu hào hứng của anh ta, tôi biết
việc thăng chức của tôi có tín hiệu tốt.
Lúc đi gặp sếp tôi tình cờ gặp Tổng giám đốc Ngô.
Hôm nay anh ta mặc một chiếc áo sơmi xanh thẫm, trông rất lịch lãm. Tôi chợt thấy
bối rối. Tề Tề trước đây thường nói tôi là một con ngốc, cứ nhìn thấy những người
đàn ông lịch lãm, thành đạt và có khí chất là dán mắt vào, miệng há hốc, toàn
thân cứng đờ không động đậy. Lúc này tôi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của
mình, thế nên không thể không thừa nhận những gì Tề Tề miêu tả là hoàn toàn
đúng.
Cũng may là Tổng giám đốc Ngô không để ý đến bộ dạng
chảy dãi thèm thuồng của tôi. Anh ta khẽ mỉm cười chào tôi, cái lúm đồng tiền ở
bên má thoắt ẩn thoắt hiện rồi nhanh chóng đi lướt qua tôi. Tôi đứng ngây ra tại
chỗ, toàn thân lâng lâng, hồi lâu sau mới thấy chân mình chạm
Chỉ có điều, lần đầu tiên Tề Tề nhìn thấy Tổng giám
đốc Ngô cũng trợn tròn đôi mắt háo sắc lên nhìn anh ta, chẳng đứng đắn hơn tôi
là mấy. Hôm ấy chúng tôi tổ chức đại hội thể thao ở khu bể bơi. Tề Tề cùng đi với
tôi. Bỗng nhiên tôi nghe thấy có tiếng kêu khe khẽ ở phía sau lưng, ngoảnh đầu
lại nhìn thấy Tề Tề đang bịt chặt lấy miệng, hai mắt tròn xoe, tay run run chỉ
vào người đàn ông mặc bộ đồ bơi màu đen, làn da nâu bóng, thân hình săn chắc, hỏi
tôi:
- Đấy… đấy… người đàn ông đấy… là ai?
Tôi lườm Tề Tề rồi kiêu ngạo nói:
- Tổng giám đốc của tớ đấy! Sao? Say nắng rồi phải
không?
Tề Tề đờ đẫn gật đầu rồi ghé vào tai tôi nói:
- Tuyệt đấy! Cố lên, cố trở thành thư kí của anh ta.
Một là lợi cho mắt, hai là sẽ đốt cháy đam mê với công việc, rất có lợi cho con
đường thăng tiến của cậu!
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Tề Tề, tôi bật cười
thành tiếng. Đột nhiên Tổng giám đốc Ngô nhảy xuống bể bơi bằng một tư thế cực
kỳ đẹp mắt, khiến cho trái tim tôi cũng dậy sóng như cái bể bơi kia.
Nếu như Twiling có thể khiến cho tôi tìm thấy một chỗ
nương tựa nhưng lại ở cách đây quá xaTổng giám đốc Ngô lại gần ngay trước mắt
nhưng thực chất lại xa tít chân trời. Điều này khiến cho tôi cảm thấy có chút
xót xa. Những người đàn ông hoàn hảo đối với tôi mà nói luôn là những thứ chỉ
có thể ngắm mà không thể chạm tới.
- Mạc Y Y, chuẩn bị xong chưa? - Giám đốc Trương bên
nhân sự mỉm cười hỏi tôi. Nụ cười của anh ta có phần hơi quá, khiến cho tôi cảm
thấy anh ta có “cốt cách” của một gã đàn ông háo sắc. Mặt khác, câu hỏi của anh
ta rất nghiêm túc, khiến cho tôi nghĩ đến Bài hát đội nhi đồng Cộng sản. Nói thực
lòng, tôi rất ghét anh ta, bởi vì anh ta rất thân với Diệp Cường, khiến cho tôi
cảm thấy câu nói “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” là không sai. Nhưng ghét vẫn phải
giữ trong lòng, không thể hiện ra ngoài, hơn nữa anh ta lại đang báo cho tôi một
tin tốt lành.
- Trong lòng vẫn thấy hơi căng thẳng ạ, không biết
có thể giành thắng lợi không! - Tôi cảm thấy mỉm cười còn dễ khiến người ta đồng
cảm hơn là khóc. - Hi vọng Giám đốc Trương sau này sẽ chỉ bảo tôi nhiều hơn nữa
ạ!
- Yên tâm đi, tỷ lệ bình chọn dân chủ của cô khá lý
tưởng. Hôm qua công ty đã nhất trí thông qua việc điều đơn vị công tác cho cô.
Điều này cho thấy các đồng nghiệp và lãnh đạo đều khẳng định khả năng của cô.
Còn tôi, sẽ không để mọi người phải thất vọng, để cô có đủ thời gian để đào tạo.
Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ được đào tạo một tuần cùng với Bào Quân, sau đó sẽ
chính thức được chuyển đến nhậm chức thư ký Tổng giám đốc, được nhận sự đãi ngộ
và phúc lợi của một trợ lý chủ quản. Đây là phá lệ vì cô đấy nhé, chứ theo
thông lệ thì không có thời gian đào tạo đâu đấy!
- Tại sao phải phá lệ vì tôi ạ?
- Đây là ý của Tổng giám đốc Ngô. Cậu ấy muốn cẩn thận
hơn một chút vì không muốn lại có một người như cái cô Dương Dương kia nữa
Dương Dương là thư ký trước của Tổng giám đốc Ngô,
đã bị cho nghỉ việc từ tháng trước. Vì một chút sơ ý mà cô ta đã đóng dấu nhầm
lên hợp đồng của Tổng giám đốc Ngô, khiến cho công ty suýt chút nữa phải ra
tòa.
- Vâng ạ! - Tôi thầm nghĩ: Tổng giám đốc Ngô đã có ý
yêu cầu cao hơn đối với tôi, điều này khiến tôi cảm thấy rất căng thẳng. Nếu biết
sớm thế này chi bằng cứ đứng từ xa mà nhìn anh ta có phải hơn không, dù sao thì
như thế vẫn còn để lại ấn tượng tốt cho anh ta. Ngộ nhỡ đến lúc ấy lại gây ra họa
lớn như cái cô Dương Dương kia thì chẳng phải anh ta sẽ đá tôi bay ra khỏi cửa
mà chẳng chút thương tình hay sao?
- Đừng lo! Tôi sẽ giúp cô! - Giám đốc Trương đột nhiên
trở lên dịu dàng và đa tình như Mã Cảnh Đào [3] trong phim của Quỳnh Dao.
[3] Một diễn viên nổi tiếng Trung Quốc.
- Cảm ơn anh! Nếu không có chuyện gì thì tôi xin
phép đi trước ạ! - Tôi đứng phắt dậy, hoang mang đi ra khỏi cửa.
Tôi mang theo tâm trạng hưng phấn xen lẫn căng thẳng
đến văn phòng của Bao Tử. Anh ta đưa cho tôi một cuốn sổ sơ lược công việc, sau
đó cho tôi xem nội dung đào tạo, toàn là cách nhận và gửi điện báo, nguyên tắc
khi nói chuyện điện thoại, chiêu đãi hội nghị, phong cách công văn, quản lý hồ
sơ, quản lý con dấu, quản lý xe cộ… tất cả đều khiến tôi mắt tròn mắt dẹt.
- Bao Tử, sổ tay nhân công có còn không? - Lãnh Linh
đứng ở bên ngoài cửa, lạnh nhạt liếc tôi rồi hỏi. - Nghe thấy gNhìn thấy người
đẹp là câm luôn à? - Cô ta còn đặc biệt nhấn mạnh vào hai chữ “người đẹp”, hàm
ý là trong mắt cô ta, tôi chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
- Ờ… không còn đâu! - Hình như Bao Tử không thích
Lãnh Linh cho lắm, anh ta vẫn không rời mắt khỏi màn hình, nói. - Hình như lúc
trước phát cho mỗi người một cuốn rồi!
- Ừ, thế thì thôi! - Lãnh Linh nói rồi liền xoay người
bỏ đi. Tôi nghe thấy Bao Tử lầm bầm:
- Hừ, hách dịch cái gì chứ?
Tôi không nói gì, đợi cho đến khi tiếng gót giày cao
gót nên xuống sàn xa dần.
- Nhìn cô ta thật là ngứa mắt! - Bao Tử bĩu môi nói.
- Cảnh giác với kẻ tiểu nhân không những phải tránh xa mà còn phải đề phòng nữa
đấy!
Tôi ngây người nhìn Bao Tử:
- Thôi được rồi, có gì thì cứ trút lên tôi đây này!
Suốt cả buổi chiều, trong đầu tôi toàn là quá tr các
vấn đề nghiệp vụ. Bao Tử nói học vẹt thế này không ăn thua, phải liên hệ với thực
tiễn mới thành thạo được. Tôi nhìn cái miệng nói như bắn liên thanh của anh ta
mà chỉ muốn lấy băng dính dính ngay nó lại. Lúc hết giờ làm, ra thang máy lại
vô tình gặp Lãnh Linh. Cô ta vừa nhìn thấy tôi liền đứng xích ra cầu thang bên
cạnh, ra vẻ “không đội trời chung” với tôi.
Về đến nhà, toàn thân tôi rã rời. Trong nhà vẫn chỉ
có một mình tôi, điện thoại của Tề Tề lại đang tắt máy. Tôi vốn dĩ định ăn cơm
với cô ấy nhưng về sau lại hủy, đành phải giải quyết việc ăn uống bằng một gói
mỳ ăn liền.
Lâm Tiểu Vĩ, rốt cuộc bao giờ anh mới về nhà? Ngọn lửa
trong lòng tôi bùng lên, suýt chút nữa là tôi đã ném phăng cái điều khiển từ xa
trong tay đi.
Lúc đi gặp sếp tôi tình cờ gặp Tổng giám đốc Ngô.
Hôm nay anh ta mặc một chiếc áo sơ mi xanh sẫm, trông rất lịch lãm. Tôi chợt thấy
bối rối. Tề Tề trước đây thường nói tôi là một con ngốc, cứ nhìn thấy những người
đàn ông lịch lãm, thành đạt và có khí chất là dán mắt vào, miệng há hốc, toàn
thân cứng đờ không động đậy. Lúc này tôi nghe thấy tiếng nuốt nước bọt ừng ực của
mình, thế nên không thể không thừa nhận những gì Tề Tề miêu tả là hoàn toàn
đúng.
Cũng may là Tổng giám đốc Ngô không để ý đến bộ dạng
chảy dãi thèm thuồng của tôi. Anh ta khẽ mỉm cười chào tôi, cái lúm đồng tiền ở
bên má thoắt ẩn thoắt hiện rồi nhanh chóng đi lướt qua tôi. Tôi đứng ngây ra tại
chỗ, toàn thân lâng lâng, hồi lâu sau mới thấy chân mình chạm đất.
Chỉ có điều, lần đầu tiên Tề Tề nhìn thấy Tổng giám
đốc Ngô cũng trợn tròn đôi mắt háo sắc lên nhìn anh ta, chẳng đứng đắn hơn tôi
là mấy. Hôm ấy chúng tôi tổ chức đại hội thể thao ở khu bể bơi. Tề Tề cùng đi với
tôi. Bỗng nhiên tôi nghe thấy có tiếng kêu khe khẽ ở phía sau lưng, ngoảnh đầu
lại nhìn thấy Tề Tề đang bịt chặt lấy miệng, hai mắt tròn xoe, tay run run chỉ
vào người đàn ông mặc bộ đồ bơi màu đen, làn da nâu bóng, thân hình săn chắc, hỏi
tôi:
- Đấy… đấy… người đấy… là ai?
Tôi lườm Tề Tề rồi kiêu ngạo nói:
- Tổng giám đốc của tớ đấy! Sao? Say nắng rồi phải
không?
Tề Tề đờ đẫn gật đầu rồi ghé vào tai tôi nói:
- Tuyệt đấy! Cố lên, cố trở thành thư ký của anh ta.
Một là lợi cho mắt, hai là sẽ đốt cháy đam mê với công việc, rất có lợi cho con
đường thăng tiến của cậu!
Nhìn bộ dạng nghiêm túc của Tề Tề, tôi bật cười
thành tiếng. Đột nhiên Tổng giám đốc Ngô nhảy xuống bể bơi bằng một tư thế cực
kỳ đẹp mắt, khiến cho trái tim tôi cũng dậy sóng như cái bể bơi kia.
Nếu như Twiling có thể khiến cho tôi tìm thấy một chỗ
nương tựa nhưng lại ở cách đây quá xa thì Tổng giám đốc Ngô lại gần ngay trước
mắt nhưng thực chất lại xa tít chân trời. Điều này khiến cho tôi cảm thấy có
chút xót xa. Những người đàn ông hoàn hảo đối với tôi mà nói luôn là những thứ
chỉ có thể ngắm mà không thể chạm tới.
- Mạc Y Y, chuẩn bị xong chưa? – Giám đốc Trương bên
nhân sự mỉm cười hỏi tôi. Nụ cười của anh ta có phần hơi quá, khiến cho tôi cảm
thấy anh ta có “cốt cách” của một gã đàn ông háo sắc. Mặt khác, câu hỏi của anh
ta rất nghiêm túc, khiến cho tôi nghĩ đến Bài hát đội nhi đồng Cộng sản. Nói thực
lòng, tôi rất ghét anh ta, bởi vì anh ta rất thân với Diệp Cường, khiến cho tôi
cảm thấy câu nói “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” là không sai. Nhưng ghét vẫn phải
giữ trong lòng, không thể thể hiện ra ngoài, hơn nữa anh ta lại đang báo cho
tôi một tin tốt lành.
- Trong lòng vẫn thấy hơi căng thẳng ạ, không biết
có thể giành thắng lợi không! – Tôi cảm thấy mình cười còn dễ khiến người ta đồng
cảm hơn là khóc. – Hi vọng Giám đốc Trương sau này sẽ chỉ bảo tôi nhiều hơn nữa
ạ!
- Yên tâm đi, tỷ lệ bình chọn dân chủ của cô khá lý
tưởng. Hôm qua công ty đã nhất trí thông qua việc điều đơn vị công tác cho cô.
Điều này cho thấy các đồng nghiệp và lãnh đạo đều khẳng định khả năng của cô.
Còn tôi, sẽ không để mọi người phải thất vọng, để cô có đủ thời gian để đào tạo.
Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ được đào tạo một tuần với Bào Quân, sau đó sẽ chính
thức được chuyển đến nhậm chức thư ký Tổng giám đốc, được nhận sự đãi ngộ và
phúc lợi của một trợ lý chủ quản. Đây là phá lệ vì cô đấy nhé, chứ theo thông lệ
thì không có thời gian đào tạo đâu đấy!
- Tại sao phải phá lệ vì tôi ạ?
- Đây là ý của Tổng giám đốc Ngô. Cậu ấy muốn cẩn thận
hơn một chút vì không muốn lại có một người như cái cô Dương Dương kia nữa.
Dương Dương là thư ký trước của Tổng giám đốc Ngô,
đã bị cho nghỉ việc từ tháng trước. Vì một phút sơ ý mà cô ta đã đóng dấu nhầm
lên hợp đồng của Tổng giám đốc Ngô, khiến cho công ty suýt chút nữa phải ra
tòa.
- Vâng ạ! – Tôi thầm nghĩ: Tổng giám đốc Ngô đã có ý
yêu cầu cao hơn đối với tôi, điều này khiến tôi cảm thấy rất căng thẳng. Nếu biết
sớm thế này chi bằng cứ đứng từ xa mà nhìn anh ta có phải hơn không, dù sao thì
như thế vẫn còn để lại ấn tượng tốt cho anh ta. Ngộ ngỡ đến lúc ấy lại gây ra họa
lớn như cái cô Dương Dương kia thì chẳng phải anh ta sẽ đá tôi bay ra khỏi cửa
mà chẳng chút thương tình hay sao?
- Đừng lo! Tôi sẽ giúp cô! – Giám đốc Trương đột
nhiên trở nên dịu dàng và đa tình như Mã Cảnh Đào[1] trong phim của Quỳnh Dao.
[1] Một diễn viên nổi tiếng Trung Quốc.
- Cảm ơn anh! Nếu không có chuyện gì thì tôi xin
phép đi trước ạ! – Tôi đứng phắt dậy, hoang mang đi ra khỏi cửa.
Tôi mang theo tâm trạng hưng phấn xen lẫn căng thẳng
đến văn phòng của Bao Tử. Anh ta đưa cho tôi một cuốn sổ sơ lược công việc, sau
đó cho tôi xem nội dung đào tạo, toàn là cách nhận và gửi điện báo, nguyên tắc
khi nói chuyện điện thoại, chiêu đãi hội nghị, phong cách công văn, quản lý hồ
sơ, quản lý con dấu, quản lý xe cộ… tất cả đều khiến tôi mắt tròn mắt dẹt.
- Bao Tử, sổ tay nhân công có còn không? – Lãnh Linh
đứng ở bên ngoài cửa, lạnh nhạt liếc tôi rồi hỏi. – Nghe thấy gì chưa? Nhìn thấy
người đẹp là câm luôn à? Cô ta còn đặc biệt nhấn mạnh vào hai chữ “người đẹp”,
hàm ý là trong mắt cô ta, tôi chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
- Ờ… không còn đâu! – Hình như Bao Tử không thích
Lãnh Linh cho lắm, anh ta vẫn không rời mắt khỏi màn hình, nói. – Hình như lúc
trước phát cho mỗi người một cuốn rồi!
- Ừ, thế thì thôi! – Lãnh Linh nói rồi liền xoay người
bỏ đi. Tôi nghe thấy Bao Tử lầm bầm:
- Hừ, hách dịch cái gì chứ?
Tôi không nói gì, đợi cho đến khi tiếng gót giày cao
gót nện xuống sàn xa dần.
- Nhìn cô ta thật là ngứa mắt! – Bao Tử bĩu môi nói.
– Cảnh giác với kẻ tiểu nhân không những phải tránh xa mà còn phải đề phòng nữa
đấy!
Tôi ngây người nhìn Bao Tử:
- Thôi được rồi, có gì thì cứ trút lên tôi đây này!
Suốt cả buổi chiều, trong đầu tôi toàn là quá trình
với các quy tắc xử lý các vấn đề nghiệp vụ. Bao Tử nói học vẹt thế này không ăn
thua, phải liên hệ với thực tiễn mới thành thạo được. Tôi nhìn cái miệng nói
như bắn liên thanh của anh ta mà chỉ muốn lấy băng dính dính ngay nó lại. Lúc hết
giờ làm, ra thang máy lại vô tình gặp Lãnh Linh. Cô ta vừa nhìn thấy tôi liền đứng
xích ra cầu thang bên cạnh, ra vẻ “không đội trời chung” với tôi.
Về đến nhà, toàn thân tôi rã rời. Trong nhà vẫn chỉ
có một mình tôi, điện thoại của Tề Tề lại đang tắt máy. Tôi vốn dĩ định ăn cơm
với cô ấy nhưng về sau lại hủy, đành phải giải quyết việc ăn uống bằng một gói
mỳ ăn liền.
Lâm Tiểu Vĩ, rốt cuộc bao giờ anh mới về nhà? Ngọn lửa
trong lòng tôi bùng lên, suýt chút nữa là tôi đã ném phăng cái điều khiển từ xa
trong tay đi.
Xem ra chỉ cần tôi có ý định cả đời này không gọi điện
thì anh ta cũng định cả đời ở bên ngoài.
M tối, tôi lên mạng tìm Twiling. Nick của anh ấy
đang sáng, hình như đã chờ tôi lâu lắm rồi.
Twiling: Lên rồi à?
Áo gấm đi đêm: Ừ.
Áo gấm đi đêm: Hôm nay em có tin vui muốn nói với
anh!
Twiling: Nói anh nghe xem nào!
Áo gấm đi đêm: Hôm nay em chính thức được cất nhắc
lên làm thư ký Tổng giám đốc, được tăng lương rồi.
Twiling: Thế hả? Chúc mừng em!
Áo gấm đi đêm: Chỉ có điều em không dám chắc, không
biết mình có thể làm tốt không. Hôm nay cả ngày ngồi đào tạo, cảm thấy công việc
khó hơn mình tưởng nhiều!
Twiling: Em thích nghi rất nhanh, chẳng mấy chốc sẽ
quen thôi, anh tin là em sẽ làm được!
Áo gấm đi đêm: Đối với em đó là chuyện đáng mừng, giờ
em cần có một công việc bận rộn!
Twiling: Tại sao?
Áo gấm đi đêm: Bận rộn sẽ không có thời gian nghĩ đến
chuyện của em với anh ta nữa. Hôm nay anh ta vẫn không về nhà, không biết là
đang ở đâu!
Twiling: Tại sao không báo tin mừng này cho anh ta
biết? Có thể anh ta đang đợi điện thoại của em đấy!
Áo gấm đi đêm: Anh ta sẽ không chia sẻ niềm vui với
em đâu. Anh ta càng không về em càng thấy anh ta xa lạ.
Áo gấm đi đêm: À phải rồi, hôm nay sếp em rất đẹp
trai, lại cực kỳ đứng đắn, khiến cho em có cảm giác thèm được anh ấy ôm ấp!
Twiling: ThYêu anh ta rồi chứ gì?
Áo gấm đi đêm: Thế thì không dám, giờ em chỉ muốn
nhanh chóng quen việc, không làm anh ấy thất vọng!
Twiling: Thế là em cũng chấp nhận hi sinh vì người
đàn ông mà mình thích đấy!
Áo gấm đi đêm: Đàn bà đều như thế mà!
Twiling: Thế còn anh thì sao? Em sẵn sàng hi sinh vì
anh chứ?
Twiling: Anh đùa thôi, em có thể từ chối trả lời.
Áo gấm đi đêm: Anh là người đàn ông duy nhất có thể
mang lại cảm giác an toàn cho em. Nói thật lòng, em cảm thấy người mà mình có
thể nương tựa ngày càng ít đi.
Twiling: Nhưng anh có gì để cho em dựa dẫm đâu?
Áo gấm đi đêm: Cái em nói chính là tinh thần kìa. Mỗi
tối cô đơn, không có anh em sẽ rất sợ, sợ như đang nhìn thấy thời điểm chết của
mình vậy!
Câu nói này của tôi khiến cho Twiling hoảng sợ, thế
nên nick của anh ấy ban nãy hãy còn sáng mà giờ thì tắt ngấm, cứ như thể anh ấy
sợ tôi sẽ đâm đầu vào máy tính, sau đó lao về phía anh ấy để cho anh “cái đó”.
Thực ra tôi cũng chẳng biết tại sao mình lại nói như vậy, nghĩ lại cũng thấy có
chút vô duyên, bởi vì mặc dù giữa tôi và Twiling không hề có bí mật nào nhưng cả
hai chưa thân thiết đến mức độ ấy. Có lẽ là bởi vì Lâm Tiểu Vĩ đã khiến tôi hụt
hẫng quá, nỗi đau đớn trong lòng khiến cho tôi muốn tự chôn vùi bản thân mình.
Tôi nghĩ đến chuyện tình một đêm nhưng Twiling không
muốn cho tôi cơ hội ấy. Nhưng hiện giờ tôi thực sự cần một nơi để nương tựa.
Tôi nằm mơ suốt cả đêm, đến sáng tỉnh dậy đầu óc vẫn
còn thấy mệt mỏi.
Đến khách sạn, tìm Bao Tử, tiếp tục đào tạo. Khách sạn
giờ đối với tôi mà nói vô cùng khô khan, nhưng lại không thể>
Đến chiều thì tôi thực sự không chịu nổi nữa, ỉ ôi
năn nỉ. Bao Tử cho tôi nghỉ nửa ngày, miệng giả vờ ho sù sụ để chứng minh cho
Bao Tử thấy rằng tôi đã bị cảm. Bao Tử miễn cưỡng đồng ý, chỉ có điều anh ta vẫn
không quên giao cho tôi một đống bài tập, yêu cầu hai ngày nữa phải nộp một bản
kế hoạch phát triển khách sạn.
Tôi gật đầu như bổ củi, hứa với Bao Tử sẽ hoàn thành
bài tập anh ta giao phó. Tiếp theo đó, tôi lao nhanh xuống lầu, chặn một chiếc
taxi rồi phi như bay về nhà.
Thực ra sức khỏe tôi vẫn ổn, chỉ có điều tôi không
sao bình tĩnh để suy nghĩ được. Tôi nghĩ chuyện của tôi với Lâm Tiểu Vĩ ngày
nào chưa được giải quyết thì ngày đó tôi không còn tâm trí nào để làm việc
khác.
Nửa đêm hôm qua, chắc khoảng hai giờ sáng, Tề Tề nhắn
tin đánh thức tôi. Cô ấy hỏi người đàn ông của tôi đã về chưa.
Tôi nhắn lại: Chưa.
Cô ấy bảo: Cậu coi chừng, tớ nghi ngờ anh ta có điều
gì mờ ám đấy!
Câu nói của Tề Tề chẳng khác gì một quả lựu đạn ném
vào đầu tôi, khiến cho tôi hốt hoảng không biết phải làm sao. Tôi gọi điện thoại
cho Tề Tề, hỏi cô ấy nói vậy là có ý gì. Tề Tề ấp úng nói không có ý gì, chỉ là
linh cảm thấy có điều gì đó không hay và bảo tôi:
- Y Y, cậu đừng làm căng nữa, sớm muộn gì anh ta
cũng gây ra chuyện mất!

