Săn Chồng - Chương 07
Cánh cửa đột nhiên mở ra, anh ta nhanh nhẹn né sang
một bên. Tôi mất đà ngã dúi xuống sàn, con dao trong tay suýt chút nữa đâm vào
người tôi.
- Cô làm loạn đã đủ chưa hả? - Anh ta đứng một bên,
chẳng buồn kéo tôi dậy, lạnh nhạt hỏi.
Tóc tai rũ rượi, tôi nằm bò ra đất mà khóc:
- Tôi chỉ muốn nói với anh rốt cuộc tôi đã sai ở
đâu? Anh đánh tôi, nửa đêm dẫn đàn bà về nhà, còn chat với con đàn bà khác...
nhưng tôi không trách anh. Tôi một lòng mong giảng hòa với anh, tại sao anh lại
đối xử với tôi như vậy?
- Tại sao cô lại muốn giảng hòa với tôi? - Anh ta chậm
rãi đi ra phòng khách, châm một điếu thuốc lên.
- Lẽ nào anh muốn sống một cuộc sống như thế này mãi
ư? Tôi chịu đủ rồi! - Tôi ngồi phắt dậy, gào lên với anh ta.
- Chịu đủ rồi thì cô đi đi! Tôi cũng không muốn như
vậy! - Anh ta dứt lời liền đứng dậy, chẳng buồn liếc tôi lấy nửa cái.
Căn phòng đột nhiên trở nên im lìm đến đáng sợ, im
lìm hệt như một ngôi mộ hoang. Tôi nằm lăn ra đất, nhìn trần nhà đang chao đảo
như sắp sập xuống, đè chết tôi đến nơi.
Lúc Tề Tề đến tôi đang ngồi thừ ra trên ghế salông hệt
như một con Tề Tề kinh ngạc nhìn bộ dạng thảm hại của tôi lúc này, cô chạy đến
chỉ vào mặt tôi mà mắng:
- Cậu điên à? Cậu nhìn cậu đi, bộ dạng cậu bây giờ
còn thảm hơn là chết đấy! Bà cô à, tớ xin cậu đấy, lý trí một chút đi! Như thế
này không giải quyết được vấn đề gì đâu!
- Tớ chỉ còn thiếu nước dập đầu thỉnh an anh ta nữa
mà thôi. Trái tim anh ta quá sắt đá, tớ giống như một con chó bị buộc chặt, chủ
nhân không cho ăn, lại không tháo xích, chỉ lạnh lùng nhìn xem tớ chết thế nào.
- Tôi thừ người nhìn mấy cái cốc trên bàn, u uất nói, nước mắt lặng lẽ chảy xuống
khóe miệng.
Tề Tề ném cho tôi một cái khăn giấy rồi nói:
- Thôi được rồi, đừng nói nữa, tớ đi tìm Lâm Tiểu Vĩ
nói chuyện. Cậu bình tĩnh lại đi, cứ thế này mãi e là cậu điên mất!
Sau chuyện này, ly hôn dường như đã trở thành chuyện
bắt buộc phải làm, nhưng tôi thực sự không dám nghĩ mình sẽ thế nào sau khi ly
hôn.
Hôm đó mẹ tôi gọi điện đến nói rằng muốn mở một cửa
hàng bánh ngọt trên huyện, bảo tôi gửi cho 50.000 tệ.
- Mẹ đâu có biết những thứ này, hơn nữa lấy đâu ra lắm
tiền thế?
- Tiểu Vĩ có mà, con bảo nó giúp nghĩ cách hoặc để mẹ
nói chuyện trực tiếp với nó!
Tôi nổi đóa lên trong điện thoại:
- Mẹ cứ từ từ vài hôm đã nào! Đâu phải là thiếu tiền
tiêu, già bằng ấy tuổi đầu rồi còn tham lam gì nữa? Lâm Tiểu Vĩ đi công tác rồi,
mẹ đừng gọi cho anh ta làm gì!
Tôi cộc cằn ngắt điện thoại, trong lòng vô cùng buồn
bực. Tôi tức mẹ tôi suốt ngày cứ coi tôi như cái cây vàng cây bạc để mà rung. Hầy,
tôi mà ly hôn có lẽ mẹ tôi còn phát điên trước cả tôi mất!
Cái gã Lưu Minh Cương ấy hình như rất có hứng thú với
tôi, nhắn tin từ sáng tới tối cho tôi, ra vẻ rất quan tâm đến tôi, chỉ có điều
tôi chẳng hơi đâu đếm xỉa đến anh ta. Kiểu đàn ông như anh ta ta tôi gặp nhiều rồi,
tuổi ngoài bốn mươi, người đàn bà đầu ấp tay gối bấy lâu nay giờ mặt mày đã
nhăn như quả táo tàu, muốn tìm một nơi nào đó để “gửi gắm” tình cảm nhưng lại sợ
bị từ chối, thấy cuộc hôn nhân của tôi không được hạnh phúc nên định thăm dò
tôi xem sao.
Tôi nghĩ, cuộc đời của bọn đàn ông rất đáng buồn, bởi
vì họ thường dốc một nửa tâm sức vào đàn bà.
Chỉ có điều, tôi đã có Twiling, đương nhiên chẳng cần
phải để ý đến loại đàn ông sắp chuyển sang giai đoạn “hói” như anh ta. Tôi hỏi
Twiling tôi nên làm thế nào.
Twiling: Đã nghĩ đến chuyện ly hôn chưa?
Áo gấm đi đêm: Đã nghĩ đến, nhưng chưa có quyết tâm.
Twiling: Cứ điều chỉnh một thời gian đi, đợi anh ta
bình tĩnh lại, em hãy nói chuyện với anh ta. Em nổi điên như vậy chỉ càng khiến
cho anh ta bực bội.
Áo gấm đi đêm: Anh dường như không hề cảm thấy anh
ta rất bỉ ổi và nhẫn tâm.
Twiling: Bởi vì anh cũng là đàn ông mà.
Twiling chỉ nói vài câu không nóng cũng chẳng lạnh ấy
rồi sign out.
Gần đây tôi thường cảm thấy Twiling có gì đó rất kỳ
lạ. Về sau tôi nghĩ, chắc chắn là do anh ta đã có bạn gái rồi, thế nên mới mất
kiên nhẫn với tôi. Hụt hẫng! Tôi đang cân nhắc xem có nên gửi cho anh ta một bức
ảnh của mình để bình ổn lại cái tâm trạng đang bị hưng phấn quá mức của anh ta,
cho anh ta biết thế nào là người đẹp hay không.
Về tình trạng giữa tôi và Lâm Tiểu Vĩ hiện giờ, Tề Tề
khuyên tôi nên bình tĩnh quan sát một thời gian:
- Đừng quá chủ động, bao gồm cả việc cãi vã, bên chủ
động cuối cùng luôn trở thành bị đ>
- Nhưng vốn dĩ tớ luôn chủ động nói chuyện với anh
ta mà!
- Nói chuyện cái con khỉ, tớ thấy cách làm của cậu
hoàn toàn trái ngược với cách nghĩ! - Tề Tề vỗ vỗ vào đầu tôi. - Càng ngày cậu
càng không kiểm soát được bản thân, cứ cãi nhau là lại sồn sồn lên. Cậu sợ gì
chứ? Sợ anh ta đá cậu à?
Tôi cảm thấy Tề Tề đã nhìn thấu tâm can tôi, mặt tôi
đỏ dừ vì xấu hổ.
- Anh ta dám? Nói thế nào thì nói bố mẹ anh ta ở Phổ
Thành này cũng có chút tiếng tăm, công ty anh ta cũng đâu phải là nhỏ, thế nên
nếu ly hôn thì kiểu gì cũng có mặt trái của nó.
Tề Tề nói chắc như đinh đóng cột, khiến cho tâm trạng
tôi cũng nhẹ nhàng đi nhiều. Nói cũng phải, tôi lo lắng như thế làm gì chứ? Nói
không chừng anh ta còn sốt ruột hơn cả tôi.
- Cậu chắc chắn qua một thời gian nữa sẽ không có vấn
đề gì chứ? - Tôi hỏi Tề Tề.
- Đương nhiên! - Tề Tề trả lời dứt khoát.
Oh yeah! Tôi mừng thầm trong lòng, toàn thân nhẹ bẫng
như vừa trút được một hòn đá tảng. Những stress trong tôi bấy lâu nay cuối cùng
cũng chấm dứt. Ai đó đã từng nói: Chuyện gì phải đến rồi cũng sẽ đến. Ai đó đã
từng nói: Cái gì là của mình cuối cùng cũng vẫn là của mình.
Công việc, tôi phải dốc sức vào công việc.
Sau thời gian đào tạo, tôi chính thức được chuyển đến
phòng giám đốc. Bàn làm việc của tôi đối diện với Tổng giám đốc Ngô, ở giữa chỉ
cách nhau có một tấm kính trong suốt.
Hàng ngày tôi phải đến sớm nửa tiếng, quét dọn văn
phòng của Tổng giám đốc, bật điều hòa, mang báo của ngày hôm đó và tài liệu cần
thiết đến; thông báo những cuộc họp, cuộc hẹn với khách hàng. Ngoài ra tôi còn
phải lên kế hoạch cả tuần và báo cáo cho Tổng giám đốc biết.
Mới đó màhơn một tháng. Tôi và Lâm Tiểu Vĩ không gọi
điện, không nhắn tin, không chat chít, không cười, không giận... cuộc sống cũng
khá yên bình. Trong thời gian ấy chúng tôi hai lần ăn cơm với nhau. Một lần là
vào ngày sinh nhật bố anh ta. Anh ta gọi tôi về nhà. Lúc ngồi vào bàn ăn, bố
anh ta liên tục nhận điện thoại, sau đó có một đám người kéo đến, nghe nói đều
là những nhân tài trên thương trường, người nào người nấy đeo đầy vàng trên người.
Do vậy chẳng ai chú ý đến sự khác thường giữa tôi và Lâm Tiểu Vĩ. Một lần nữa
là hôm mẹ tôi đến nhà chúng tôi, đúng lúc Lâm Tiểu Vĩ đang ở nhà, ba người
chúng tôi ra ngoài ăn cơm. Lâm Tiểu Vĩ thể hiện rất tốt, còn gắp thức ăn cho
tôi, khiến mẹ tôi cười luôn miệng. Lúc ấy tôi cảm thấy Lâm Tiểu Vĩ không thi
vào trường Điện ảnh Bắc Kinh thì thật là lãng phí.
Một tháng nay, anh ta ngủ ở phòng khách, tôi ngủ
trong phòng ngủ. Thỉnh thoảng anh ta cũng ngủ trong phòng ngủ, nhưng cả hai nằm
quay lưng vào nhau, coi đối phương như không khí. Ban đầu tôi rất không quen với
cuộc sống như thế này, nhưng lâu dần thấy thế cũng tốt, rất yên tĩnh. Không cần
cãi cọ, không cần cầm dao chém vào cửa, lại tiết kiệm sức lực.
Chiều nay có một cuộc họp nhỏ về kế hoạch công tác
sau party ngày lễ Thất Tịch[1]. Khách sạn tôi vốn dĩ không định khua chiêng gõ
trống tổ chức hoạt động hoành tráng, mà chỉ muốn nhân cơ hội này để cảm ơn các
vị khách VIP và những cơ quan chủ quản có liên quan, nào ngờ “vô tình cắm liễu
liễu thành cây”, rất nhiều người thuộc tầng lớp trí thức độc thân đua nhau gọi đến
hỏi thăm và đặt chỗ. Khách sạn thấy nhu cầu quá cao nên đã quyết định tổ chức
thành một party lớn, có bán vé vào cửa.
[1] Mùng 7 tháng 7 âm lịch.
Tổng giám đốc Ngô sau khi nghe báo cáo của Giám đốc
marketing Diệp Cường và Phó Tổng giám đốc Từ Khai đã nhấn mạnh bốn việc sau: Thứ
nhất, tiếp tục cho đăng quảng cáo trên báo chí và truyền thông về hoạt động
này, đồng thời đưa ra các bài PR liên quan để thu hút càng nhiều giới trí thức
độc thân. Thứ hai, phải gửi thiệp mời đến tận tay người nhận, đồng thời theo
dõi sát sao, thống kê số lượng người sẽ tham gia. Thứ ba, hoạt động của cả tối
hôm đó sẽ phải chuẩn bị chu đáo và tỉ mỉ; người chỉnh âm thanh tốt nhất nên đến
khách sạn ở từ mấy hôm trước. Thứ tư, phải đảm bảo an toàn trong từng khâu,
không thể để xảy ra bất kỳ sai sót gì.
Tổng giám đốc Ngô nói xong liền hỏi hai người bọn họ
xem có bổ sung gì không.
- Có một vấn đề này! - Diệp Cánh Cụt khẽ nhích tấm
tân nặng nề của mình. - Hôm qua Lãnh Linh đã xin nghỉ ốm, thế nên việc tuyên
truyền PR hơi có vấn đề.
Tôi thấy rất nực cười, quả nhiên là tôi đã đoán
trúng rồi, Lãnh Linh lại xin nghỉ ốm. Từ lâu tôi đã nghe nói quan hệ giữa cô ta
và Diệp Cánh Cụt không phải bình thường, xem ra tin đồn này là hoàn toàn chính
xác.
Tổng giám đốc Ngô nhíu mày:
- Sao cứ hơi một tí là nghỉ ốm thế hả? Sức khỏe kém
thì không cần đến đây làm nữa... Còn những người khác thì sao? Không viết được
à?
- Đều là nhân viên nghiệp vụ, làm sao viết hay được ạ!
- Diệp Cường cười giả lả.
Tổng giám đốc Ngô quét mắt một lượt khắp phòng họp,
cuối cùng nhìn tôi, nói:
- Tiểu Mạc, cô chịu khó một chút vậy! Sau khi kết
thúc cuộc họp, cô với Giám đốc Diệp xác định cho kỹ các nội dung PR có liên
quan!
Tôi gật đầu rồi ghi vào trong sổ hai từ “Diệp Cường”,
sau đó nghiến răng tô đậm hai chữ ấy lên.
Sau khi cuộc họp kết thúc, tôi liền hỏi Tổng giám đốc
Ngô:
- Chúng ta sẽ đặt tờ quảng cáo hay là cả cuốn
catalogue vào trong hộp quà tặng ạ?
Tôi cố ý hỏi như vậy. Tờ quảng cáo hay catalogue
tuyên truyền đều do tổng bộ in ấn căn cứ vào kế hoạch của năm trước, do vậy giá
thành tương đối cao, nhỡ giữa chừng cần tăng thêm số lượng thì bắt buộc phải
xin phép. Tôi chưa bao giờ thấy Lãnh Linh mang đơn xin phép lên đây xin đóng dấu
cả, có lẽ cô ta quên rồi.
Quả nhiên, khi Tổng giám đốc Ngô hỏi Diệp Cường đã
in bao nhiêu tờ tuyên truyền, mặt anh ta tái xanh, miệng lắp bắp không nói
ra>
- Đã xin phép tập đoàn chưa? - Tổng giám đốc Ngô hỏi.
Anh ta lắp bắp không nói được.
- Các người rốt cuộc cả ngày nghĩ những cái gì hả? Sức
khỏe kém, trí nhớ cũng không tốt à? Làm không được thì về nhà mà nghỉ! - Tổng
giám đốc Ngô bực bội đi thẳng ra ngoài phòng họp.
Diệp Cường đứng sững ra đó, sắc mặt rất khó coi. Tôi
thản nhiên đi theo Tổng giám đốc Ngô như không có chuyện gì xảy ra. Lúc đi
ngang qua chỗ anh ta, trong lòng tôi hân hoan như muốn hát lên.
Tôi cần phải giới thiệu cụ thể về Lãnh Linh.
Lãnh Linh, nữ, sinh tháng 12 năm 1982, độc thân, học
lực: Cao đẳng, quê quán: Trịnh Châu, Hà Nam, đang là nhân viên bộ phận
marketing, nhan sắc thuộc dạng trung bình khá, tính cách kiêu ngạo. Lúc tôi còn
làm nhân viên lễ tân, rất khó nhìn rõ cô ta là mắt một mí hay hai mí, bởi vì mỗi
lần đi ngang qua đại sảnh, cô ta thường kiêu ngạo ngẩng cao đầu, hếch cằm lên.
Người đàn bà này rất có tài quyến rũ cấp trên. Tôi thường xuyên nghe thấy cô ta
to tiếng trước mặt Diệp Cường, cứ như thể bộ phận marketing là nhà của cô ta vậy.
Tính tình nóng nảy thì thôi không nói, cô ta còn thường xuyên đùn đẩy công việc
cho người khác, đặc biệt là khi gặp phải việc gì cần động tay động não là cô ta
chỉ cần gọi cho Diệp Cường một cú điện thoại là xong. Thế nhưng mỗi lần đi công
tác đều tranh đi, lúc về còn đòi công ty thanh toán một đống tiền công tác phí.
Không chỉ có vậy, cô ta còn thường xuyên vung tiền không tiếc tay ở chỗ chị Tịnh,
lúc quẹt thẻ còn thản nhiên ghi tên của Diệp Cường.
Kể từ sau lần tranh giành chức vụ trợ lý tổng giám đốc
này, cô ta rõ ràng đang nhằm vào tôi, không chỉ thường xuyên lườm nguýt tôi mà
còn mỉa mai, châm chọc. Nhất là hôm vừa rồi, cô ta dám nói xấu sau lưng tôi rằng:
“Đắc chí gì chứ? Chẳng qua chỉ là một đứa học trung cấp, có gì ghê gớm đâu! Chỉ
có điều chúng ta chẳng thèm so đo chuyện này làm gì! Có thế nào đi nữa thì
trong mắt tôi cô ta chẳng là cái thá gì!”. Tôi cực kỳ khinh bỉ hạng người lăng
nhăng với cấp trên của mình!
Hạng người như cô ta tôi cần gì phải đối đầu, cứ
tránh xa ra là>
Chỉ có điều Diệp Cánh Cụt rất thích chơi đểu tôi. Chỉ
cần phát hiện ra một vấn đề nho nhỏ gì đó là anh ta liền mắng tôi xơi xơi, chỉ
trích không tiếc lời trước mặt Tổng giám đốc Ngô. Ở bất kỳ một công ty nào, khả
năng và thái độ làm việc của một người, một nửa là do thời gian chứng minh, nửa
kia là do tin đồn trong công ty. Tổng giám đốc Ngô có sáng suốt đến thế nào đi
nữa, nhưng lâu dần không biết anh ấy có hiểu nhầm tôi không. Tôi rất lo một
ngày nào đó tôi sẽ rơi vào cái bẫy do Diệp Cường tạo ra. Cứ nghĩ đến đây là
lòng tôi lại nóng như lửa đốt. Tôi không muốn so đo với Lãnh Linh, bởi vì cô ta
là đàn bà, nhưng đối với Diệp Cường, tôi tuyệt đối không chịu khuất phục.
Chỉ có điều tôi phải làm thế nào đây? Mới có mấy ngày,
mặc dù Tổng giám đốc Ngô đã từng biểu dương tôi, nhưng đó chỉ là bề mặt, tôi có
làm tốt đến đâu chẳng qua cũng chỉ là một con tốt trong tay anh ấy. Nhưng Diệp
Cường thì khác, toàn bộ khách hàng đều ở trong tay anh ta, hơn nữa anh ta lại
là bạn học của Tổng giám đốc Ngô. Chỉ dựa vào hai điểm này thôi, Diệp Cường mà
đuổi việc tôi thì Tổng giám đốc Ngô cũng quyết không giữ lại.
Thích chơi đểu thì cứ chơi đi, tôi cũng thấy nản
lòng rồi.
Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày tổ chức party Thất
tịch, công việc càng lúc càng nhiều lên, tôi bận tới mức tối tăm mặt mũi. Ban đầu
tôi cứ tưởng là năng lực của mình có vấn đề, vì vậy hiệu quả công việc mới
không cao. Về sau Bao Tử nhắc tôi mới sực tỉnh: “Sao cô toàn làm những việc của
bộ phận thị trường thế?”. Lúc này tôi mới tỉnh ra: gửi thiệp mời, viết báo cáo,
bố trí hội trường... tất cả những chuyện này đều không thuộc chức trách của
tôi. Tôi đúng là hồ đồ quá rồi, toàn đi làm những việc đâu đâu. Đầu óc tôi bị tức
giận làm cho mụ mị rồi, rõ ràng là Diệp Cường đang cố tình “chỉnh” tôi. Làm tốt
cũng chẳng ai biết là tôi làm, có khi công lao còn được ghi nhận cho Lãnh Linh.
Còn nếu như làm không tốt thì chắc chắn đây sẽ là cái cớ rất tốt cho Diệp Cường
chỉ trích tôi.
Tôi nén chặt cơn giận ở trong lòng, cúi đầu đi vào
phòng làm việc. Đột nhiên đầu tôi như đụng phải vật gì đó, ngẩng đầu lên
nhìn... Tôi ngây người... Tổng giám đốc Ngô đang nhìn tôi bằng ánh mắt rất kỳ lạ.
- Sao không chịu nhìn đường thế hả? - Anh ấy không hề
giận, nhưng cũng không mỉm cười. - Lúc nào cũng tất ta tất tư>
- Tổng giám đốc... - Tôi quay người gọi anh ấy lại.
- Chuyện đó...
- Đợi tí nữa rồi nói, tôi phải ra ngoài một chút! -
Nói rồi anh sải bước ra ngoài.
Về đến văn phòng tôi càng tức hơn, rõ ràng là bài PR
là do tôi viết, ấy vậy mà lại đề tên Lãnh Linh. Cuối cùng thì tôi cũng tìm được
cái cớ để trút giận, lập tức gọi điện cho phóng viên đó.
- Theo đúng quy cách thì cô phải viết lên mặt trước,
cô viết ra đằng sau thì làm sao tôi biết được? - Anh ta thản nhiên nói, cứ như
thể anh ta chẳng có lỗi gì cả.
Tôi tức điên lên:
- Anh không có mắt à? Có phải anh cũng không biết vợ
anh có chân hay không hả?
- Chẳng qua chỉ là một cái tên thôi mà? Có phải là
tác giả gì đâu mà ghê gớm thế? Thôi đừng giận nữa, là tôi sai, tôi xin lỗi cô!
- Gã phóng viên chết tiệt đó khiến tôi chẳng biết phải nói gì. Trong bụng rất bức
xúc, rất ấm ức, ngay cả một gã phóng viên nhãi nhép mà khách sạn bỏ tiền ra
thuê viết bài cũng tùy tiện châm chọc tôi. Gần đây, bao nhiêu nỗi ấm ức đều kéo
đến đổ hết lên đầu tôi, không biết vì sao tôi lại thấy sống mũi cay cay, hai
chân mềm nhũn, rất muốn nằm gục ra bàn mà khóc một trận cho đã.
Điện thoại đổ chuông, lại là cái gã Lưu Minh Cương
đó.
- Y Y, tôi làm gì đắc tội với cô rồi? Sao chẳng nhắn
tin lại thế? Không còn cách nào khác nên tôi đành gọi điện cho cô!
- Có việc gì? - Tôi lạnh nhạt hỏi.
- Tối nay nể mặt tôi, đi ăn với tôi bữa cơm nhé!
Tôi do dự vài giây rồi nói: “Cũng được!”. Ăn cơm chứ
có ăn thịt tôi đâu mà sợ, hơn nữa dạo này toàn ăn cơm trong nhà ăn, phải đổi khẩu
vị>
Hai mươi phút sau, anh ta lái một chiếc xe BMW đến đối
diện khách sạn chờ tôi. Lúc tôi đến gần, anh ta liền thò đầu ra hỏi:
- Làm gì mà mặt mày cau có thế?
- Đâu có? - Tôi đóng mạnh cửa xe, ngoảnh mặt đi chỗ
khác không buồn nhìn anh ta.
- Còn nói không, sắp khạc ra lửa đến nơi rồi! - Anh
ta kéo gương chiếu hậu xuống cho tôi soi. - Đi ăn sushi cho hạ hỏa nhé!
Nói một cách nghiêm túc thì đây là lần gặp mặt đầu
tiên của hai chúng tôi. Thực ra tôi đã không còn nhớ rõ diện mạo của anh ta ra
sao nữa. Ngồi lên chiếc xe này, tôi nhớ lại chuyện hôm trước uống say, cũng là
chiếc xe này, chỉ có điều lúc ấy tôi thoải mái hơn bây giờ, đó là nhờ vào hơi
rượu.
- Sao thế? Khó chịu à? - Anh ta quay sang hỏi.
- Không! - Tôi thờ ơ trả lời, nhân tiện liếc mắt
nhìn anh ta một cái. Cũng may, không xấu cho lắm, nhưng mà cũng chưa đủ để được
gọi là đẹp trai. Hầy, thực ra tôi rất ghét đi riêng với một người đàn ông ngoài
bốn mươi, hôm nay chẳng hiểu sao tôi lại lên xe của anh ta nữa. Tôi thấy hơi hối
hận, nhưng đi thì đã đi rồi, lát nữa thì ăn cho mau rồi té.
Tôi dựa lưng vào ghế, khẽ thở dài. Một người đàn ông
có thể khiến cho tôi động lòng phải là một người phóng khoáng, hài hước, trượng
nghĩa, nhất định phải là một người cao lớn, không có mỡ thừa và không có cái bụng
bia, nhất định không bị hói đầu cùng đôi mắt ti hí, da không được quá trắng, giọng
nói phải trầm ấm, phải biết quan tâm, phải hiểu tâm lý phụ nữ, tôi chỉ cần liếc
mắt một cái là anh ta phải hiểu tôi đang nghĩ gì, phải có một chút ngang ngược
nhưng không độc đoán, phải có kinh nghiệm phong phú và cái nhìn điềm nhiên trước
mọi điều.
Đáng tiếc là loại đàn ông này chỉ có thể tìm thấy
trong phim. Nếu một ngày nào đó có thể tìm được một người như vậy ở ngoài đời,
tôi tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ, cho dù có phải vượt qua nước sôi lửa bỏng, tôi
cũng nhất định phải cùng ngồi ăn tối với anh ấy.
Twiling có dáng người c và nụ cười mê hoặc không nhỉ?
Trước mắt tôi chợt thoáng qua bóng dáng của Tổng giám đốc Ngô, cái má lúm
thoáng ẩn thoáng hiện, đôi bờ vai vững chãi. Nghĩ gì thế nhỉ? Đó la sếp của
mình cơ mà! Lạc đề, lạc đề mất rồi! Hầy, tiếp tục nào: nếu như Twiling cũng có
một nụ cười mê hoặc và một giọng nói trầm ấm, nhất định tôi sẽ bất chấp tất cả...
Đây là điều không thể. Thứ nhất, tôi sẽ không ly hôn, thứ hai, tôi dứt khoát
không đi Vân Nam. Thôi bỏ đi, bỏ đi, không nghĩ đến nữa thì hơn, càng nghĩ càng
thấy thế giới tình cảm của mình tối tăm, hỗn độn.
- Mạc Y Y! - Anh ta lớn tiếng gọi làm tôi giật nảy cả
người.
- Đang nghĩ gì vậy? Tôi gọi mấy lần mà không nghe thấy...
- Anh ta nghi hoặc nhìn tôi. Tôi nhìn mình trong gương, không hiểu tóc đã tuột
ra từ lúc nào mà rối tinh hết cả.
- Có phải cô mệt không? - Anh ta hỏi rồi đưa tay bật
cái đầu đĩa trên xe. Một bài hát của Thảo Mãnh nhẹ nhàng vang lên.
- Một bài hát rất xưa! - Tôi buột miệng nói, chẳng
rõ là nó mang nghĩa xấu hay nghĩa tốt nữa. Hồi còn học cấp hai, trong lớp tôi
có một anh chàng rất thích các bài hát của Thảo Mãnh. Có một hôm trong giờ tự học,
cậu ta cao hứng hát rống lên: “Em yêu ơi anh xin lỗi, không phải không yêu
em...”, thầy giáo đứng ngay bên cạnh rồi mà hai mắt cậu ta vẫn nhắm nghiền chẳng
hay biết gì.
- Cô không thích nhạc xưa à? - Anh ta liếc tôi, tôi
có thể cảm nhận được sự tình tứ trong ánh mắt này.
- Không thích!
Anh ta từ từ đỗ xe lại trước cửa hàng băng đĩa, hỏi:
- Cô thích nghe nhạc của ai? Để tôi đi mua?
- Đàm Vịnh Lân. - Tôi chưa nói hết đã thấy anh ta xuống
xe rồi.
Thật là biết lấy lòng phụ nữ! Tôi dựa lưng vào ghế,
cảm thấy rất buồn cười. Đàn ông trên đời này thật đáng thương, toàn động lòng
trước người phụ nữ của mình và cả của người khác.
Chúng tôi đến một nhà hàng Hàn Quốc. Vừa bước vào cửa,
hai cô gái mặc Hanbok[1] đã cười tươi như hoa, đon đả mời chùng tôi vào khiến
cho tôi cảm thấy không được tự nhiên cho lắm. Tôi rất ít khi đến những nhà hàng
thế này, thường cảm thấy rất khó chịu. Lần trước Tề Tề kéo tôi đi ăn sushi Nhật,
nhìn thấy đám phục vụ xấu điên ở đó, tôi chẳng muốn ăn chút nào.
[1] Trang phục truyền thống của Hàn Quốc.
- Có thể đổi sang nhà hàng khác không? - Ngồi xuống
ghế rồi, tôi liền nhíu mày tỏ vẻ không thích chỗ này. Làm như thế này thật sự rất
bất lịch sự, nhưng không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy Lưu Minh Cương chắc chắn
sẽ không để bụng. Mặc xác anh ta có để bụng hay không, nếu như anh ta không đồng
ý thì tôi sẽ đi, vốn dĩ cũng chẳng muốn đi với anh ta rồi.
Anh ta đang định cầm bật lửa lên châm thuốc lá, nghe
thấy tôi nói vậy liền bỏ điếu thuốc vào trong gạt tàn, nói:
- Ok, chúng ta đi thôi!
Tôi đột nhiên thấy thích thú với việc đàn ông răm rắp
nghe theo lời mình, lâu lắm rồi mới có cái cảm giác này! Đã bao lâu không có cảm
giác này rồi? Kể từ khi kết hôn, tôi đã quên mất cái cảm giác làm nũng như thế
nào rồi. Tôi đứng phắt dậy, đi thẳng ra ngoài cửa. Anh ta đi phía sau, xách
theo túi cho tôi.
Rất tuyệt, cảm giác rất thú vị!
- Ấy, ngại quá, sao lại để anh xách túi giúp tôi chứ!
- Đi được vài bước tôi cảm thấy có chút không thỏa đáng, liền quay người lại
nói.
- Không sao! - Anh ta chặn tay tôi lại. - Tôi sẵn
lòng mà!
Tôi mỉm cười, bụng thầm nhủ: Anh thích thì đi mà
xách!
Xe lượn trên đường mất hơn một gi chẳng hề sốt ruột,
cứ kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi tôi nghĩ ra đi đâu. Tôi rất hài lòng với sự nhẫn
nại của anh ta. Về sau, vì không nỡ làm khó anh ta nữa, tôi liền chọn một nhà
hàng tây ở gần đó.
- Có phải cô hối hận vì đã ra ngoài ăn cơm với tôi
không? - Sau khi ngồi vào bàn ăn, anh ta cứ nhìn tôi chằm chằm, sau đó móc bao
thuốc lá trong túi ra.
- Đâu có, tại tôi không thích chỗ lúc nãy thôi!
- Kỳ thực thì tôi rất thích chỗ đó, yên tĩnh lại nhẹ
nhàng, nhân viên phục vụ rất lịch sự. Như vậy dù gì tôi cũng được ảnh hưởng đôi
chút, chứ nếu không tôi lại phải làm một ngời thô tục! - Bộ dạng hút thuốc của
anh ta trông rất lạnh lùng: đôi mắt nheo nheo, không cười, giống như một người
đang trầm ngâm. Anh ta rít liền mấy hơi rồi ngoảnh đầu sang một bên nhả khói,
sau đó lại nhìn tôi. - Chỉ có điều tôi thích nhìn cô cười hơn. Cô cười trông rất
đẹp, giống như cô MC Cát Tuyết Bình trên kênh Thượng Hải.

