Săn Chồng - Chương 47
Tôi bàng hoàng nhận ra, thực ra cái gọi là tụ tập bạn
học chẳng qua chỉ là một cái vỏ, tất cả đều nhằm vào bố anh chàng du học sinh,
chúng tôi chỉ là nhân vật làm nền mà thôi.
Trước khi đến, anh chàng du học sinh đã uống rất nhiều
rồi. Anh ta ôm bụng, vẻ mặt đau khổ nhưng vẫn một mực bắt tay với từng người.
Lúc đưa tay ra trước mặt Hướng Phong Thu, anh ta liếc tôi, hỏi:
- Vợ à? Hay là…
- Vẫn chưa kết hôn, là bà xã tương lai! – Hướng
Phong Thu cười.
- Không ngờ cậu lại tốt số thế đấy! – Anh ta nói rồi
chìa tay ra bên cạnh.
Cái anh Phó Bí thư Tỉnh ủy thấy mọi người đến đông đủ
liền lập tức gọi nhân viên phục vụ mang rượu vang đến. Tiếp theo, anh ta đưa rượu
cho Hướng Phong Thu:
- Người anh em, nhờ cậu cả đấy! Giờ tửu lượng tôi
không tốt lắm!
Hướng Phong Thu chẳng nói chẳng rằng, lập tức đón lấy
chai rượu, mời mọi người hết ly này đến ly khác. Tôi chửi thầm hết lần này đến
lần khác anh là đồ lợn, đồ ngu, đồ đầu bò…
Qua ba tuần rượu, mọi người bắt đầu nói chuyện. Anh
chàng du học sinh khoác vai Hướng Phong Thu nói:
- Người anh em, tửu lượng chẳng giảm sút chút nào.
Khi nào kết hôn thế? Nhớ thông báo cho tôi đấy!
Một người đàn ông khác hỏi:
- Mua nhà ở đâu thế?
- Còn chưa mua! – Hướng Phong Thu đẩy đẩy gọng kính.
– Đắt quá, mua không nổi! Chỉ trả lần đầu thôi cũng bằng tớ kiếm mấy năm rồi!
- Đều như vậy cả mà, cũng không nhất thiết phải mua
nhà mới, nhà second-hand cũng ở được mà! – Một cô ả ban nãy còn lạnh lùng nhìn
tôi, nay đã nhiệt tình chen lời. Cô ta nói xong liền nhìn mấy cô khác, bọn họ
cũng gật đầu phụ họa, tỏ vẻ tán đồng. Đám con gái bỗng chốc ồn ảo hẳn lên:
- Nhà to cũng thật phiền phức, chỉ dọn dẹp không
thôi cũng mất nửa ngày trời!
- Đúng đấy, bài trí cầu kỳ quá cũng không tốt, dễ bị
lỗi thời, vài năm sau lại phải bài trí lại.
- Bọn tôi mua nhà đều nhờ cả vào bố mẹ, nếu không
làm sao có thể thanh toán hết trong một lần.
Bọn họ mặc dù kêu than nhưng trong cách nói lại có vẻ
tự hào lắm. Tôi ngồi bên cạnh, chán chẳng buồn đáp lời, chỉ lặng lẽ nghe họ
khoe khoang cuộc sống hạnh phúc của bản thân. Chỉ có Hướng Phong Thu là không
chịu nổi, mặt lúc đỏ lúc trắng, vẻ rất ngại ngùng.
Đúng lúc ấy, một anh chàng đứng dậy, nói với một anh
chàng khác:
- Nào, tôi mời cậu một ly!
Vợ của anh thấy vậy vội vàng ngăn lại:
- Đừng đừng, anh ấy bị huyết áp cao, lại bị gan nhiễm
mỡ, không uống được nữa đâu!
Nói rồi nhìn sang Hướng Phong Thu:
- Hay là nhờ thầy Hướng uống thay chồng tôi một ly,
anh sức khỏe tốt!
Lần này thì tôi hết nhịn nổi, cướp lấy cái ly trong
tay Hướng Phong Thu, nhìn thẳng vào mặt chị ta mà nói:
- Chị hơi quá rồi đấy! Chẳng nhẽ anh nhà tôi không
phải là người? Sức khỏe tốt là nên uống nhiều rượu à? Tôi thấy chị béo như vậy,
chắc là sức khỏe tốt lắm, sao chị không uống đi?
Tôi vừa mở miệng đã khiến cho mọi người đều ái ngại,
đặc biệt là cô kia, nụ cười như cứng lại trên miệng cô ta, mắt như tóe ra lửa.
Anh Phó Bí thư Thị ủy thấy vậy liền vội vàng dàn
hòa:
- Nào nào nào, mấy anh em ta cùng hát một bài đi!
Kết thúc buổi tụ tập, mọi người lần lượt lái xe, kẻ
về khách sạn, kẻ về nhà. Sau khi tiễn đám bạn ra về, Hướng Phong Thu liền nói:
- Đều là bạn bè với nhau, em so đo làm gì?
- Anh không có óc à, người ta bảo anh uống là anh uống
à? Nhìn anh đã uống thành ra thế nào rồi? Anh tưởng rằng người ta sẽ nhớ ơn
anh, niệm tình bạn học với anh chắc? Hắn ta gọi anh đến chẳng qua chỉ là để uống
thay hắn ta mà thôi! Thường ngày sao không thấy bọn họ gọi anh? Thế mà cần có
người tiếp rượu là gọi anh đến, chẳng qua bọn chúng chỉ vì muốn lấy lòng lãnh đạo
nên coi anh như công cụ mà thôi! Còn bảo bạn học, anh lại còn cảm động nữa chứ!
- nói đủ chưa hả? – Hướng Phong Thu gào lên với tôi.
Tôi sững người, chưa bao giờ thấy Hướng Phong Thu nổi
cáu lên như vậy. Giây phút ấy, tôi nhận thấy nỗi đau đớn tột cùng của anh, một
nỗi đau nhấn chìm hết tất cả những vui vẻ hàng ngày của anh.
Đã là 1 giờ sáng, trên đường vắng tanh. Hai người
chúng tôi người đi trước người đi sau, lẳng lặng ngồi xe buýt về nhà, chẳng ai
nói với ai nửa lời.
Về đến nhà, tôi nhìn thẳng vào mắt Hướng Phong Thu,
nói:
- Hướng Phong Thu, nếu anh chọn Mẫn Văn, anh cũng có
thể có nhàm có xe… anh không nên chọn em, chúng ta đều nghèo, quá môn đăng hộ đối!
- Em nói cái này làm gì?
- Hướng Phong Thu, chúng ta … chia tay đi!
- Em bị ấm đầu à? – Hướng Phong Thu sờ lên trán tôi
nhưng bị tôi hất tay ra.
Tôi ngoảnh đầu đi chỗ khác:
- Em đang nói thật, chia tay đi!
- Tại sao?
- Anh nên tìm một người yêu anh!
- Đi tắm đi! – Hướng Phong Thu chẳng đoái hoài đến
những gì tôi nói, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
- Hướng Phong Thu, em không yêu anh, hai chúng ta
không thể ở bên nhau! – Tôi nói với theo cái bóng của anh.
Anh khựng lại, ngoảnh đầu lại nhìn tôi.
- Anh có thể đợi >
- Không cần đâu! Đợi cái gì chứ, sao anh lại cứng đầu
như vậy? Tại sao anh cứ phải phí thời gian với em? Em đã nói từ sớm rồi, không
thể nào! Em không yêu anh!
Đúng thế, căn bệnh của Ngô Việt, cái chết của Lãnh
Linh đã khiến cho cái suy nghĩ lật bài ngửa trong đầu tôi càng lúc càng mãnh liệt.
Tôi cảm thấy bản thân mình rất ích kỷ, rất vô liêm sỉ. Rõ ràng không yêu anh,
thế mà lại độc chiếm tình yêu của anh, bởi vì tôi sợ phải một mình đối mặt với
cuộc sống, tôi lo mình sẽ thua cuộc. Như thế này có công bằng với họ không? Chẳng
nhẽ anh phải phí thời gian cả đời để ở bên cạnh một người phụ nữ không yêu
thương anh hay sao?
- Nếu như anh có nhà, có địa vị cao, có mối quan hệ
rộng, cho dù anh có lạnh nhạt với em thì chắc em vẫn cam tâm tình nguyện theo
anh nhỉ? Có thể em chẳng đoái hoài đến tình cảm anh dành cho em, có thể em
không cần, chỉ muốn có một cuộc sống đầy đủ vật chất!
- Không phải thế! – Tâm trạng tôi vô cùng rối loạn,
vội vàng biện minh.
- Lúc chia tay với cô bạn gái đầu tiên, cô ấy nói một
câu này mà giờ anh nghĩ lại thấy rất có lý. Cô ấy nói ở Thẩm Quyến. tiêu chuẩn
chọn bạn đời của con gái rất kỳ lạ, rõ ràng là một người đàn ông có tình yêu
chân thành và có tinh thần trách nhiệm nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể so bì với
một đại gia hoặc một anh nông dân có nhà.
- Hướng Phong Thu, anh hiểu lầm em rồi, em không có
ý đó! – Tôi bật khóc, trong lòng đau đớn khôn cùng.
- Ga giường với vỏ gối đã thay và giặt rồi, đang
phơi ngoài ban công, ngày mai em nhớ tự thu vào. Hoa quả mua rồi, để trong bếp ấy,
phải ăn hết trong vòng ba ngày, để lâu sẽ hỏng mất… - Hướng Phong Thu vừa nói vừa
thu dọn đồ đạc.
- … Muộn thế này rồi anh còn đi đâu?
- Về trường! – Anh xách cái ba lô du lịch lên, mỉm
cười ảm đạm với tôi rồi kéo cửa đi ra, giống như một đứa trẻ mồ côi không có
nhà cửa, cúi đầu lầm lũi ra đi, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải xót x>
Tôi đứng ngây ra đó, trong lòng chua xót, nước mắt
túa ra như mưa.
- Quay lại! – Tôi gào lên với anh. Hướng Phong Thu đứng
khựng lại, quay lưng về phía tôi.
- Anh hãy ở lại đêm cuối cùng đi, có được không? –
Tôi kéo lại cái ba lô trong tay anh. Hướng Phong Thu để mặc cho tôi kéo anh vào
phòng, người đờ như một khúc gỗ.
Đun nước nóng, đi tắm, những công việc tưởng chừng
hư có thể khiến anh vui vẻ mỗi ngày giờ lại trở nên nặng nề. Chúng tôi chẳng ai
nói gì, cho đến khi nằm xuống giường.
Chiếc giường ấy, là nơi duy nhất có thể dung nạp cả
hai chúng tôi.
- Hướng Phong Thu… - Tôi nằm quay lưng vào anh,
không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Tôi có thể tưởng tượng ra bộ dạng của anh lúc
này, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi đau lòng lắm rồi.
- Hả?
- Anh có hận em không?
- Trước khi tình yêu tan biến, sẽ không có hận thù
xen vào đây. Anh thích em, chỉ muốn làm em vui vẻ. Cũng giống như một con cá bị
mắc câu không phải bởi vì nó tham ăn mà là vì con cá yêu người đi câu, nó nguyện
dùng sinh mạng của mình để đổi lấy nụ cười của người đi câu.
- Hướng Phong Thu… - Tôi bắt đầu nấc nghẹn.
- Đừng buồn! Anh còn không buồn nữa là! – Anh ôm lấy
tôi từ phía sau. – Nói thật là anh cũng thấy vui cho em. Bởi vì lần này em đã
là chính mình. Anh thà để em làm cho anh đau đớn chứ không hi vọng em tự lừa dối
tình cảm của mình.
- Đừng nghĩ cho em nữa! Anh hãy quên em đi, em không
đáng!
- Anh biết em không người chịu nhún nhường, thích ra
thích, ghét ra ghét, em không giả vờ được, đó mới chính là em! Vì vậy anh luôn
hi vọng rằng yêu cầu kết hôn với anh xuất phát từ trái tim của em, có như vậy
anh mới thấy nhẹ nhõm được!
- Thực ra em cũng không biết bản thân mình cần một
tình cảm như thế nào, có nhiều lúc em cảm thấy rất bối rối.
- Cái cảm giác này có lẽ gọi là mơ hồ, anh cũng có cảm
giác này, một cảm giác hơi hụt hẫng.
- Hướng Phong Thu, ngỗ nhở không ổn, anh hãy đi tìm
Mẫn Văn nhé!
Hướng Phong Thu cười:
- Anh cũng sẽ không nhún nhường chính mình đâu!
- Hướng Phong Thu, em cảm thấy bản thân mình sắp
không chống đỡ được nữa rồi! – Tôi nghẹn ngào.
Anh ôm chặt lấy tôi:
- Muốn trưởng thành ắt phải trả giá. Có người nói,
tuổi thanh xuân chỉ là một cái chớp mắt, vội vàng, lướt qua, đẹp mà đau thương,
chỉ là ấm áp và đau đớn trong chốc lát rồi tan biến hoàn toàn. Anh nghĩ mơ hồ
là bởi vì chúng ta không biết trân trọng. Yên tâm đi, sẽ ổn thôi mà…
- Nhưng em sợ anh sẽ hận em!
Hướng Phong Thu cười khẽ, vỗ vỗ vào người tôi an ủi:
- Yên tâm đi, anh là người rất độ lượng mà. Chỉ có
điều nhìn em rơi lệ anh lại thấy mình vô dụng. Y Y, sau này cho dù em có sống với
ai, cho dù hiện thực có tàn khốc như thế nào em đều phải nhớ, đừng yêu bởi vì
cô đơn. Một người có thể từ bỏ rất nhiều thứ, nhưng thứ duy nhất không thể từ bỏ
đó chính là tình yêu của bản thân. Em hiểu không?
Tôi gật đầu, ôm chặt lấy anh, để mặc cho nước mắt
tràn ra, rơi xuống cổ, nhạt nhòa trên mặt.
Chương 6: Hồi kết
Hôn lễ của tôi và Tổng giám đốc Ngô được cử hành ở một
giáo đường Cơ Đốc giáo của Phổ Thành.
Giáo thường rất đẹp, bốn bề là thảm cỏ xanh bao la. Ở
giữa thảm cỏ xanh mơn mởn, có một vườn hoa đang nở rộ rực rỡ sắc màu: hoa bươm
bướm, hoa rum, hoa cúc, hoa loa kèn, hoa mõm chó… Nói tóm lại là toàn những
loài hoa mà trước đây tôi chưa từng nhìn thấy. Những bông hoa đua nhau khoe sắc,
rực rỡ kéo dài đến tận chân trời.
Mùa xuân ở Phổ Thành thường đẹp như chốn thần tiên.
Tấm thảm đỏ rải hoa hồng từ ngoài cửa kéo dài đến tận
giáo đường. Tôi mặc một chiếc váy cưới trắng tinh, đầu đội vòng hoa do chính
tay Tổng giám đốc Ngô bện, khoác tay anh, hạnh phúc đi vào lễ đường trong tiếng
hò reo của mọi người.
Có rất nhiều người chụp ảnh cho chúng tôi. Tề Tề đứng
trong đám đông, lớn tiếng nói:
- Mạc Y Y, cậu đẹp quá!
Tôi đưa mắt nhìn Tổng giám đốc Ngô rồi cúi đầu bẽn lẽn.
Anh ôm chặt eo tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt âyếm và cực kỳ dịu dàng, khiến cho
tôi hạnh phúc muốn ngất đi mất!
Kể từ nay về sau, chúng ta sẽ không bao giờ bị mưa ướt
nữa, bởi vì chúng ta đã trở thành cái ô che chở cho nhau.
Kể từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn lạnh giá nữa,
bởi vì chúng ta sẽ sưởi ấm tâm hồn nhau.
Kể từ nay về sau, chúng ta sẽ không còn cô đơn nữa.
Kể từ nay về sau, chúng ta vẫn sẽ là hai người,
nhưng chỉ có một sinh mệnh.
Chỉ mong cuộc sống của chúng ta sẽ mãi mãi tươi đẹp,
lâu bền cùng trời đất.
Trong giáo đường, hai mươi kim đồng ngọc nữ đang đứng
thành một dàn đồng ca, hát vang bài hát của ngày vui. Một cô bé xinh đẹp mặc một
chiếc váy màu hồng phấn đang đánh piano bài Wedding March.
Đây chính là khoảnh khắc thiêng liêng nhất trong cuộc
đời.
Tronggiáo đường, tất cả mọi người đều đứng dậy, mỉm
cười nhìn chúng tôi, nghe mục sư trang trọng tuyên bố lời thề của chúng tôi với
nhau về tình yêu và sự tín nhiệm.
- Cô Mạc Y Y, cô có đồng ý làm vợ của Ngô Khởi Mặc
không? Cô có đồng ý sẽ mãi mãi yêu thương và chung thủy với anh ấy dù cho thuận
lợi hay khó khăn, giàu sang hay nghèo khó, khỏe mạnh hay ốm đau, vui vẻ hay buồn
bã không?
Đương nhiên là đồng ý rồi! Tôi nóng ruột chờ mục sư
nói hết, mở miệng định nói: “Con đồng ý”, thế nhưng cổ họng nghẹn đặc. Tôi cố sức
ho, hắng giọng để phát ra tiếng, nhưng chẳng ăn thua gì.
Tổng giám đốc Ngô sốt ruột nhìn tôi. Mọi người đều
tròn mắt kinh ngạc, không biết có chuyện gì.
Tôi cuống quá liền hoa chân múa tay, muốn nói với tất
cả mọi người nhưng cổ họng tôi không sao phát ra tiếng được.
- Y Y, mau tỉnh lại đi! Tề Tề vừa gọi điện giục con
đấy! - Mẹ tôi vỗ vào người tôi qua lớp chăn dày.
Tôi bàng hoàng nhận ra, thực ra cái gọi là tụ tập bạn
học chẳng qua chỉ là một cái vỏ, tất cả đều nhằm vào bố anh chàng du học sinh,
chúng tôi chỉ là nhân vật làm nền mà thôi.
Trước khi đến, anh chàng du học sinh đã uống rất nhiều
rồi. Anh ta ôm bụng, vẻ mặt đau khổ nhưng vẫn một mực bắt tay với từng người.
Lúc đưa tay ra trước mặt Hướng Phong Thu, anh ta liếc tôi, hỏi:
- Vợ à? Hay là…
- Vẫn chưa kết hôn, là bà xã tương lai! – Hướng
Phong Thu cười.
- Không ngờ cậu lại tốt số thế đấy! – Anh ta nói rồi
chìa tay ra bên cạnh.
Cái anh Phó Bí thư Tỉnh ủy thấy mọi người đến đông đủ
liền lập tức gọi nhân viên phục vụ mang rượu vang đến. Tiếp theo, anh ta đưa rượu
cho Hướng Phong Thu:
- Người anh em, nhờ cậu cả đấy! Giờ tửu lượng tôi
không tốt lắm!
Hướng Phong Thu chẳng nói chẳng rằng, lập tức đón lấy
chai rượu, mời mọi người hết ly này đến ly khác. Tôi chửi thầm hết lần này đến
lần khác anh là đồ lợn, đồ ngu, đồ đầu bò…
Qua ba tuần rượu, mọi người bắt đầu nói chuyện. Anh
chàng du học sinh khoác vai Hướng Phong Thu nói:
- Người anh em, tửu lượng chẳng giảm sút chút nào.
Khi nào kết hôn thế? Nhớ thông báo cho tôi đấy!
Một người đàn ông khác hỏi:
- Mua nhà ở đâu thế?
- Còn chưa mua! – Hướng Phong Thu đẩy đẩy gọng kính.
– Đắt quá, mua không nổi! Chỉ trả lần đầu thôi cũng bằng tớ kiếm mấy năm rồi!
- Đều như vậy cả mà, cũng không nhất thiết phải mua
nhà mới, nhà second-hand cũng ở được mà! – Một cô ả ban nãy còn lạnh lùng nhìn
tôi, nay đã nhiệt tình chen lời. Cô ta nói xong liền nhìn mấy cô khác, bọn họ
cũng gật đầu phụ họa, tỏ vẻ tán đồng. Đám con gái bỗng chốc ồn ảo hẳn lên:
- Nhà to cũng thật phiền phức, chỉ dọn dẹp không
thôi cũng mất nửa ngày trời!
- Đúng đấy, bài trí cầu kỳ quá cũng không tốt, dễ bị
lỗi thời, vài năm sau lại phải bài trí lại.
- Bọn tôi mua nhà đều nhờ cả vào bố mẹ, nếu không
làm sao có thể thanh toán hết trong một lần.
Bọn họ mặc dù kêu than nhưng trong cách nói lại có vẻ
tự hào lắm. Tôi ngồi bên cạnh, chán chẳng buồn đáp lời, chỉ lặng lẽ nghe họ
khoe khoang cuộc sống hạnh phúc của bản thân. Chỉ có Hướng Phong Thu là không
chịu nổi, mặt lúc đỏ lúc trắng, vẻ rất ngại ngùng.
Đúng lúc ấy, một anh chàng đứng dậy, nói với một anh
chàng khác:
- Nào, tôi mời cậu một ly!
Vợ của anh thấy vậy vội vàng ngăn lại:
- Đừng đừng, anh ấy bị huyết áp cao, lại bị gan nhiễm
mỡ, không uống được nữa đâu!
Nói rồi nhìn sang Hướng Phong Thu:
- Hay là nhờ thầy Hướng uống thay chồng tôi một ly,
anh sức khỏe tốt!
Lần này thì tôi hết nhịn nổi, cướp lấy cái ly trong
tay Hướng Phong Thu, nhìn thẳng vào mặt chị ta mà nói:
- Chị hơi quá rồi đấy! Chẳng nhẽ anh nhà tôi không
phải là người? Sức khỏe tốt là nên uống nhiều rượu à? Tôi thấy chị béo như vậy,
chắc là sức khỏe tốt lắm, sao chị không uống đi?
Tôi vừa mở miệng đã khiến cho mọi người đều ái ngại,
đặc biệt là cô kia, nụ cười như cứng lại trên miệng cô ta, mắt như tóe ra lửa.
Anh Phó Bí thư Thị ủy thấy vậy liền vội vàng dàn
hòa:
- Nào nào nào, mấy anh em ta cùng hát một bài đi!
Kết thúc buổi tụ tập, mọi người lần lượt lái xe, kẻ
về khách sạn, kẻ về nhà. Sau khi tiễn đám bạn ra về, Hướng Phong Thu liền nói:
- Đều là bạn bè với nhau, em so đo làm gì?
- Anh không có óc à, người ta bảo anh uống là anh uống
à? Nhìn anh đã uống thành ra thế nào rồi? Anh tưởng rằng người ta sẽ nhớ ơn
anh, niệm tình bạn học với anh chắc? Hắn ta gọi anh đến chẳng qua chỉ là để uống
thay hắn ta mà thôi! Thường ngày sao không thấy bọn họ gọi anh? Thế mà cần có
người tiếp rượu là gọi anh đến, chẳng qua bọn chúng chỉ vì muốn lấy lòng lãnh đạo
nên coi anh như công cụ mà thôi! Còn bảo bạn học, anh lại còn cảm động nữa chứ!
- nói đủ chưa hả? – Hướng Phong Thu gào lên với tôi.
Tôi sững người, chưa bao giờ thấy Hướng Phong Thu nổi
cáu lên như vậy. Giây phút ấy, tôi nhận thấy nỗi đau đớn tột cùng của anh, một
nỗi đau nhấn chìm hết tất cả những vui vẻ hàng ngày của anh.
Đã là 1 giờ sáng, trên đường vắng tanh. Hai người
chúng tôi người đi trước người đi sau, lẳng lặng ngồi xe buýt về nhà, chẳng ai
nói với ai nửa lời.
Về đến nhà, tôi nhìn thẳng vào mắt Hướng Phong Thu,
nói:
- Hướng Phong Thu, nếu anh chọn Mẫn Văn, anh cũng có
thể có nhàm có xe… anh không nên chọn em, chúng ta đều nghèo, quá môn đăng hộ đối!
- Em nói cái này làm gì?
- Hướng Phong Thu, chúng ta … chia tay đi!
- Em bị ấm đầu à? – Hướng Phong Thu sờ lên trán tôi
nhưng bị tôi hất tay ra.
Tôi ngoảnh đầu đi chỗ khác:
- Em đang nói thật, chia tay đi!
- Tại sao?
- Anh nên tìm một người yêu anh!
- Đi tắm đi! – Hướng Phong Thu chẳng đoái hoài đến
những gì tôi nói, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
- Hướng Phong Thu, em không yêu anh, hai chúng ta
không thể ở bên nhau! – Tôi nói với theo cái bóng của anh.
Anh khựng lại, ngoảnh đầu lại nhìn tôi.
- Anh có thể đợi >
- Không cần đâu! Đợi cái gì chứ, sao anh lại cứng đầu
như vậy? Tại sao anh cứ phải phí thời gian với em? Em đã nói từ sớm rồi, không
thể nào! Em không yêu anh!
Đúng thế, căn bệnh của Ngô Việt, cái chết của Lãnh
Linh đã khiến cho cái suy nghĩ lật bài ngửa trong đầu tôi càng lúc càng mãnh liệt.
Tôi cảm thấy bản thân mình rất ích kỷ, rất vô liêm sỉ. Rõ ràng không yêu anh,
thế mà lại độc chiếm tình yêu của anh, bởi vì tôi sợ phải một mình đối mặt với
cuộc sống, tôi lo mình sẽ thua cuộc. Như thế này có công bằng với họ không? Chẳng
nhẽ anh phải phí thời gian cả đời để ở bên cạnh một người phụ nữ không yêu
thương anh hay sao?
- Nếu như anh có nhà, có địa vị cao, có mối quan hệ
rộng, cho dù anh có lạnh nhạt với em thì chắc em vẫn cam tâm tình nguyện theo
anh nhỉ? Có thể em chẳng đoái hoài đến tình cảm anh dành cho em, có thể em
không cần, chỉ muốn có một cuộc sống đầy đủ vật chất!
- Không phải thế! – Tâm trạng tôi vô cùng rối loạn,
vội vàng biện minh.
- Lúc chia tay với cô bạn gái đầu tiên, cô ấy nói một
câu này mà giờ anh nghĩ lại thấy rất có lý. Cô ấy nói ở Thẩm Quyến. tiêu chuẩn
chọn bạn đời của con gái rất kỳ lạ, rõ ràng là một người đàn ông có tình yêu
chân thành và có tinh thần trách nhiệm nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể so bì với
một đại gia hoặc một anh nông dân có nhà.
- Hướng Phong Thu, anh hiểu lầm em rồi, em không có
ý đó! – Tôi bật khóc, trong lòng đau đớn khôn cùng.
- Ga giường với vỏ gối đã thay và giặt rồi, đang
phơi ngoài ban công, ngày mai em nhớ tự thu vào. Hoa quả mua rồi, để trong bếp ấy,
phải ăn hết trong vòng ba ngày, để lâu sẽ hỏng mất… - Hướng Phong Thu vừa nói vừa
thu dọn đồ đạc.
- … Muộn thế này rồi anh còn đi đâu?
- Về trường! – Anh xách cái ba lô du lịch lên, mỉm
cười ảm đạm với tôi rồi kéo cửa đi ra, giống như một đứa trẻ mồ côi không có
nhà cửa, cúi đầu lầm lũi ra đi, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải xót x>
Tôi đứng ngây ra đó, trong lòng chua xót, nước mắt
túa ra như mưa.
- Quay lại! – Tôi gào lên với anh. Hướng Phong Thu đứng
khựng lại, quay lưng về phía tôi.
- Anh hãy ở lại đêm cuối cùng đi, có được không? –
Tôi kéo lại cái ba lô trong tay anh. Hướng Phong Thu để mặc cho tôi kéo anh vào
phòng, người đờ như một khúc gỗ.
Đun nước nóng, đi tắm, những công việc tưởng chừng
hư có thể khiến anh vui vẻ mỗi ngày giờ lại trở nên nặng nề. Chúng tôi chẳng ai
nói gì, cho đến khi nằm xuống giường.
Chiếc giường ấy, là nơi duy nhất có thể dung nạp cả
hai chúng tôi.
- Hướng Phong Thu… - Tôi nằm quay lưng vào anh,
không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Tôi có thể tưởng tượng ra bộ dạng của anh lúc
này, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi đau lòng lắm rồi.
- Hả?
- Anh có hận em không?
- Trước khi tình yêu tan biến, sẽ không có hận thù
xen vào đây. Anh thích em, chỉ muốn làm em vui vẻ. Cũng giống như một con cá bị
mắc câu không phải bởi vì nó tham ăn mà là vì con cá yêu người đi câu, nó nguyện
dùng sinh mạng của mình để đổi lấy nụ cười của người đi câu.
- Hướng Phong Thu… - Tôi bắt đầu nấc nghẹn.
- Đừng buồn! Anh còn không buồn nữa là! – Anh ôm lấy
tôi từ phía sau. – Nói thật là anh cũng thấy vui cho em. Bởi vì lần này em đã
là chính mình. Anh thà để em làm cho anh đau đớn chứ không hi vọng em tự lừa dối
tình cảm của mình.
- Đừng nghĩ cho em nữa! Anh hãy quên em đi, em không
đáng!
- Anh biết em không người chịu nhún nhường, thích ra
thích, ghét ra ghét, em không giả vờ được, đó mới chính là em! Vì vậy anh luôn
hi vọng rằng yêu cầu kết hôn với anh xuất phát từ trái tim của em, có như vậy
anh mới thấy nhẹ nhõm được!
- Thực ra em cũng không biết bản thân mình cần một
tình cảm như thế nào, có nhiều lúc em cảm thấy rất bối rối.
- Cái cảm giác này có lẽ gọi là mơ hồ, anh cũng có cảm
giác này, một cảm giác hơi hụt hẫng.
- Hướng Phong Thu, ngỗ nhở không ổn, anh hãy đi tìm
Mẫn Văn nhé!
Hướng Phong Thu cười:
- Anh cũng sẽ không nhún nhường chính mình đâu!
- Hướng Phong Thu, em cảm thấy bản thân mình sắp
không chống đỡ được nữa rồi! – Tôi nghẹn ngào.
Anh ôm chặt lấy tôi:
- Muốn trưởng thành ắt phải trả giá. Có người nói,
tuổi thanh xuân chỉ là một cái chớp mắt, vội vàng, lướt qua, đẹp mà đau thương,
chỉ là ấm áp và đau đớn trong chốc lát rồi tan biến hoàn toàn. Anh nghĩ mơ hồ
là bởi vì chúng ta không biết trân trọng. Yên tâm đi, sẽ ổn thôi mà…
- Nhưng em sợ anh sẽ hận em!
Hướng Phong Thu cười khẽ, vỗ vỗ vào người tôi an ủi:
- Yên tâm đi, anh là người rất độ lượng mà. Chỉ có
điều nhìn em rơi lệ anh lại thấy mình vô dụng. Y Y, sau này cho dù em có sống với
ai, cho dù hiện thực có tàn khốc như thế nào em đều phải nhớ, đừng yêu bởi vì
cô đơn. Một người có thể từ bỏ rất nhiều thứ, nhưng thứ duy nhất không thể từ bỏ
đó chính là tình yêu của bản thân. Em hiểu không?
Tôi gật đầu, ôm chặt lấy anh, để mặc cho nước mắt
tràn ra, rơi xuống cổ, nhạt nhòa trên mặt.

