Cưới Rồi Dạy Bảo Sau - Chương 03
Tiếp đó, nghe đến cha cô là cục
trưởng chi nhánh số hai Đồng Uy liền e sợ chạy trối chết, chỉ thiếu nước dán
lên lưng cô cái biển “Đàn ông nên tránh” hay “Cấm đến gần” mà thôi.
Cho nên, cô gần như trở thành
vật cách điện của tình yêu.
Đồng Mộc Tiệp nghiêng đầu
nhìn vẻ mặt thỏa mãn khi được ăn ngon của Hàn Thận Kì, ánh mắt không tự chủ được
trở nên ôn nhu hơn, tâm tình vốn bình thản như mặt hồ nước dần nổi lên những
vòng tròn gợn sóng.
Hơi thở ấm áp lại ngọt ngào
đem cô bao vây lại, cô thật sự không rõ, là chiếc còng tay này khóa hai người lại
bên nhau sinh ra cảm giác ái muội như vậy, hay là cô thật sự không thể chống lại
được sức quyến rũ kinh người của một model nam điển trai như anh?
“Anh chắc là đói bụng lắm nhỉ?”
Cô cười với anh.
“Đúng vậy.”
Anh chén sạch đĩa bắp cải, lại
ăn thêm một cái đùi gà, cuối cùng uống hết một chén súp Miso rong biển xong liền
thỏa mãn lấy giấy ăn lau miệng. Cảm giác được ăn no thật là tốt, không còn cảm
thấy tâm hồn tịch mịch nữa.
Ăn xong cơm, hai người cùng
nhau thu dọn chén bát, sóng vai bên cạnh bồn rửa, cô phụ trách việc rửa chén,
anh hỗ trợ lau khô bát rồi úp lại trên giá.
Vì chiếc còng tay này hết sức
bất tiện, hai người đi chỗ nào cũng không được, dọn dẹp bát đũa xong đành trở lại
phòng khách, ngồi trên sopha xem tivi, nói chuyện phiếm, trao đổi kinh nghiệm
lúc còn đại học cho nhau.
Lúc còn học đại học anh thiên
về kiến trúc, còn sở trường của cô là lịch sử phương Tây, hai người nói chuyện
phiếm một lúc liền hướng về văn hóa các nước u Mĩ. Nói tới “Thánh gia đường”,
anh phân tích một cách hết sức chuyên ngiệp về kiến trúc đặc sắc của nơi này
còn cô thì chậm rãi giảng giải về lịch sử của Cơ Đốc giáo với chính trị và văn
hóa châu u, hai người vô cùng kích động, nói mãi cũng chưa hết.
Cô phát hiện bên cạnh dáng vẻ
hào sảng không kiềm chế được, bên trong anh là một người đàn ông hài hước lại
có chiều sâu, cùng anh nói chuyện thậm chí còn làm cho cô cảm thấy hết sức thoải
mái, thật sự là kinh nghiệm khó có thể đạt được.
“Bây giờ bên ngoài chắc chắn
không biết có bao nhiêu người đàn ông đang hâm mộ anh đấy, có thể cùng nữ quán
quân Taekwondo ở chung một chỗ cả một ngày liền.” Anh vô cùng am hiểu cách thức
làm cho con gái vui vẻ, vì thế nhìn Đồng Mộc Tiệp không nhịn được cất lời ngon
tiếng ngọt với cô.
“Bởi vì là một bảo tiêu tốt
sao?” Cô trêu chọc nói.
Anh cao giọng cười to, truy vấn
nói: “Con gái bình thường không phải đều thích học đàn dương cầm với vẽ tranh
sao? Vì sao em lại đi học Taekwondo?”
“Không có cách nào cả, ba tôi
vẫn luôn lo lắng tôi sẽ gặp phải người xấu ở bên ngoài, sợ đó là kẻ biến thái
điên loạn nên từ nhỏ đã bắt tôi phải đi võ quán học Taekwondo rồi.” Cô cười khổ.
Anh hiểu ra, liền cười phá
lên, trên đời này quả nhiên có người cha yêu con gái mình như vậy, thật sự làm
cho anh được mở rộng tầm mắt.
Cùng nhờ thế mà bọn họ mới có
thể bị nhốt chung một chỗ như thế này, làm chuyện gì cũng phải dính cùng với
nhau khiến hai người bất tri bất giác trở nên ăn ý và thêm quen hơn với cá tính
của đối phương.
Cứ nói nói cười cười vô cùng
vui vẻ như thế, ai cũng đều quên đi vẻ xấu hổ ban đầu, ngồi một lúc đã đến hơn
bảy giờ tối, điện thoại của Đồng Mộc Tiệp lại vang lên. Anh thuận tay cầm lên
đưa cho cô.
“Anh Quân, anh đi làm nhiệm vụ
xong rồi sao…Vâng, lấy được chìa khóa từ cha em rồi…Tốt quá, tám giờ, ở quán
bar cũ…Em biết rồi, cám ơn anh…” Cô vui vẻ cắt đứt di động.
“Thế nào?”
Cô cười mừng rỡ: “Khổ hình của
chúng ta cuối cùng cũng kết thúc rồi, anh Quân đã lấy được chìa khóa, có thể cởi
bỏ còng tay giúp chúng ta.”
“Chán ghê, anh vừa mới bắt đầu
cảm thấy như thế này cũng tốt lắm, không ngờ đã kết thúc sớm như vậy rồi.” Anh
cố ý lộ ra vẻ mặt đáng tiếc.
“Làm trò.”
“Là thật, không phải kẻ nào
cũng có kinh nghiệm được nhốt chung một chỗ với mỹ nữ nha.”
“Tôi nghĩ nên thay quần bò đã
rồi mới đến quán bar”. Không nghĩ sẽ hưởng ứng những lời nói ngọt xớt của anh,
cô đứng lên, chỉ về hướng phòng.
“Ok.” Anh rất ăn ý đi theo
sau cô.
Đi vào phòng, Đồng Mộc Tiệp từ
trong tủ quần áo lấy ra một cái quần bò, đi vào trong phòng tắm, kéo mành che
xuống.
“Có cần giúp gì không?” Hàn
Thận Kì luôn theo sát ở phía sau trêu tức nói.
Cô yêu kiều trừng mắt nhìn
anh lườm một cái.
“Xem ra là không cần rồi.”
“Này,” Giọng nói dặn dò của
cô từ sau mành truyền đến: “Không cho phép nhìn lén!”
“Nhìn lén là hành vi của kẻ
tiểu nhân, anh mới khinh thường làm. Kẻ quân tử giống anh đây đều là quang minh
chính đại mà thưởng thức.”
“Này--” Cô mắng nhỏ, vẻ mặt
lo lắng.
“Được rồi, đừng lo lắng, anh
sẽ không nhìn lén.” Anh quay mặt qua chỗ khác, nhìn chằm chằm vách tường đối diện.
Thế này cô mới yên tâm mà
buông mành, cởi váy ngắn và thay quần bò vào.
Cách một tầng vải mỏng manh,
ánh sáng chiếu xuyên qua mờ ảo, anh hơi hơi quay đầu, mơ hồ có thể thấy được
dáng người với những đường cong yêu mị của cô sau khi cởi váy, ánh mắt thâm
thuý u ám đi vài phần.
Bởi vì quan hệ của ngành giải
trí, bên người anh tràn ngập những phụ nữ chỉ có ngoại hình mà khuyết thiếu tâm
hồn, nhưng cô không chỉ vô cùng hấp dẫn, lại còn nói chuyện cùng anh rất hợp,
như vậy làm sao anh có thể không động tâm được đây.
Không biết vì sao, đối với khổ
hình ngọt ngào sắp chấm dứt này, anh lại có chút luyến tiếc.
Thay xong quần bò, Hàn Thận
Kì và Đồng Mộc Tiệp cùng nhau gọi xe taxi đến quán bar ở gần võ quán Taekwondo,
anh còn cố ý dùng áo khoác phủ lên cổ tay hai người để tránh cho chiếc còng tay
bắt gian bị mọi người chú ý đến.
__________________
Bắp cải xào cay:
Trứng sốt cà chua:
Chân gà chiên hương thảo:
Súp miso rong biển:
Tình dục! Hạ lưu! Ghê tởm! Đồi
phong bại tục! Không có văn hoá! Rối loạn xã hội!
Trong quán bar, tiếng ca của
hoàng hậu nhạc đồng ca Rock’n’Roll vang lên, Hàn Thận Kì cùng Đồng Mộc Tiệp gọi
một chai Heineken, ngồi xuống một vị trí gần các bàn bi-a, quan sát những người
chơi khác.
Khoảng chừng 15 phút sau, Lạc
Siêu Quân xuất hiện tại quán bar, tìm được hai người, anh lấy chìa khoá giúp bọn
họ cởi bỏ còng tay.
“Ba của em đâu? Ông còn đang
tức giận sao?” Mộc Tiệp xoa xoa cổ tay, truy vấn tình trạng của cha.
“Hôm nay cục trưởng ra ngoài
giải quyết một số vấn đề, có một người dân bị chết do ma tuý, tin tức bị lộ, một
đống phóng viên đến để lấy tin, cục trưởng vội vàng ra mặt đối phó bọn họ.” Lạc
Siêu Quân đè thấp giọn, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được để nói.
“Có nghĩa là tạm thời ba em sẽ
không đếm xỉa gì đến em đúng không?” Cô thở dài nhẹ nhõm, hoạt bát nháy mắt mấy
cái.
“Vị này là…” Lạc Siêu Quân nhận
lấy còng tay, ánh mắt sắc bén đánh giá người đàn ông đang sóng vai ngồi cùng Đồng
Mộc Tiệp, cảm thấy anh ta có chút quen mặt, lại không nhớ rõ đã gặp qua nơi
nào.
Những người tồn tại trong trí
nhớ của anh trước giờ, không có ai khác ngoài những tội phạm truy nã với diện mạo
hung ác và những kẻ nghiện thuốc đáng khinh, hình như không có ấn tượng với người
đàn ông tuấn tú nhã nhặn nào.
“Anh ấy là em sinh đôi của đồng
nghiệp Hàn Thận Tước chỗ em làm, Hàn Thận Kì, cũng là người mẫu nam đang nổi tiếng,
chụp rất nhiều ảnh quảng cáo cho các thương phẩm dành cho nam.” Mộc Tiệp ôn nhu
mỉm cười, giới thiệu hai người quen biết nhau.
“Xin chào.” Hàn Thận Kì vươn
tay ra trước, chào hỏi với anh.
“Tôi là Lạc Siêu Quân, là bạn
của Mộc Tiệp.” Hoá ra là người mẫu chỉ có khuôn mặt không có cơ bắp! Khi Mộc Tiệp
giới thiệu, Lạc Siêu Quân rốt cuộc cũng nhớ ra vì sao lại cảm thấy Hàn Thận Kì
quen mắt.
“Muốn uống chút gì không?” Mộc
Tiệp hỏi.
“Trong cục còn có việc, anh
không thể ở lâu, em nhớ cẩn thận một chút, đừng uống nhiều rượu quá.” Ánh mắt Lạc
Siêu Quân lưu luyến không rời dừng trên khuôn mặt xinh đẹp của Mộc Tiệp, không
nhịn được dặn dò cô: “Cục trưởng hôm nay không rảnh quan tâm chuyện của em,
không có nghĩa là ông ấy không để ý, không có việc gì thì về nhà sớm một chút.”
“Em biết rồi!” Đồng Mộc Tiệp
vẫy vẫy tay với Lạc Siêu Quân, nhìn anh vừa nhận điện thoại vừa lách qua đám
người mới tới, bước ra ngoài cửa.
Tiễn Lạc Siêu Quân đi rồi,
Hàn Thận Kì thu hồi ánh mắt, ngửa đầu uống một ngụm bia, nói: “Anh ta thích
em.”
“Cái gì?” Cô sửng sốt một
chút, hoài nghi mình đã nghe lầm.
“Anh nói Lạc Siêu Quân thích
em, có lẽ đã thầm mến em rất lâu rồi.” Dựa vào trực giác của đàn ông, anh có thể
cảm giác được người kia có tình cảm với Đồng Mộc Tiệp.
“Làm sao có thể thế được?” Cô
không cho là đúng mỉm cười phủ nhận: “Em cùng anh Quân quen biết mười mấy năm,
chúng em không những là hàng xóm, còn học chung Taekwondo tại võ quán, nếu anh ấy
thích mình, làm sao em có thể không có cảm giác gì được chứ?”
“Nếu anh ta thực sự theo đuổi
em, em sẽ thấy thế nào?” Hàn Thận Kì thử hỏi, khoé miệng theo thói quen khẽ nhếch
lên, lộ ra nụ cười yếu ớt mê người.
“Em không dám tưởng tưởng
hình ảnh mình cùng anh Quân nắm tay nhau, rất quỷ dị, anh ấy giống như anh trai
của em vậy, yêu đương với ảnh, em cảm thấy có vẻ loạn luân.” Cô nhăn mày nói.
Hàn Thận Kì không khỏi thấp
giọng cười.
Anh càng lúc càng thích cảm
giác ở bên cạnh cô, những thành kiến đối với nghề nghiệp của cô trước đây cũng
đã hoàn toàn biến mất, càng hiểu biết cô, anh càng phát hiện cô không hề nghiêm
túc khó tiếp cận như trong tưởng tượng của mình, ngược lại cô có một loại khí
chất thông minh vừa độc đáo vừa mê người, làm cho anh rất muốn kết giao cùng
cô, muốn nhìn xem tình yêu của hai người sẽ thành cái gì?
“Cho nên nói, anh với Lạc
Siêu Quân là tình địch nha?”
Anh thấp giọng nói làm chấn động
lòng cô, nâng mắt nhìn ngũ quan tuấn lãng của anh, rõ ràng khuôn mặt này với cô
rất quen thuộc, nhưng khi giáp mặt với người anh trai song sinh Hàn Thận Tước,
cô đều không tự giác được cảm thấy nghiêm túc hẳn lên, bởi vì tính cách của Hàn
Thận Tước rất cẩn thận và phép tắc, làm cho đồng nghiệp bên cạnh như có một áp
lực vô hình vậy.
Nhưng khi đối mặt với Hàn Thận
Kì thì hoàn toàn ngược lại, anh sáng sủa và hài hước, cho dù gặp tình huống khó
khăn cũng có thể thoái mái lạc quan, cùng ở chung với anh thật sự rất thoải
mái, hoàn toàn không có áp lực.
“Chuyện cười này của anh thật
nhạt nhẽo.” Cô cố ý nhắm mắt không nhìn anh, đầu ngón tay nhịp nhịp theo giai
điệu âm nhạc, nhưng trái tim lại vì câu nói nửa đùa nửa thật này mà đập chệch
đi một nhịp.
Người đàn ông trước mặt này
vô cùng chói mắt, rất có sức quyến rũ song lại quá mức nguy hiểm, biết rõ lòng
mình không nên dao động, nhưng lòng cô vẫn bất tri bất giác bị anh hấp dẫn.
“Anh nghiêm túc, có lẽ chúng
ta nên kết giao thử xem.” Hàn Thận Kì thuận tay vén sợi tóc bên má của cô ra
sau tai, cử chỉ tự nhiên lại vô cùng thân mật.
“Nhưng fan của anh rất nhiều,
cạnh tranh cùng nhiều chị em như vậy, áp lực rất lớn.” Cô ngửa đầu uống một ngụm
bia, thái độ trốn tránh, không trả lời thẳng thắn.
“Ai dám cùng cao thủ
Taekwondo tranh giành đàn ông đây?” Anh cầm lấy chai Heineken chưa uống hết của
cô để sát vào miệng mình và uống.
“Bây giờ anh đang ngồi luận
võ kén rể đấy à? Hay là đang chiến đấu ở trên võ đài?” Cô cúi đầu cười, lộ ra
lúm đồng tiền đáng yêu bên má.
“Đều có thể….” Hàn Thận Kì
nheo nheo mắt, mãnh liệt phóng điện về phía cô: “Người thắng, phần thưởng chính
là một nụ hôn của anh.”
Cô liếc anh một cái, không hề
tiếp lời, chỉ nhoẻn miệng, nở một nụ cười ngọt ngào.
Người dẫn chương trình thông
báo hoàng hậu nhạc đồng quê sẽ trình diễn tình ca kinh điển “Love of my life”,
anh nhìn cô chăm chú, nhẹ nhàng bước theo giai điệu đang âm vang, một dòng điện
lưu len lỏi vào giữa hai người, sóng mắt của họ thi thoảng lại truyền đến những
ánh nhìn ám muội.
Lúc này một gã trẻ tuổi nhuộm
tóc vàng, mặc một chiếc áo thể thao ngắn tay cùng quần tụt, ngậm điếu thuốc từ
bàn bi-a đi tới, để tay lên vai Hàn Thận Kì.
“Mày là người mẫu nam nổi tiếng
chụp hình quảng cáo phải không?” Khẩu khí của thanh niên tóc vàng này có chút
cà lơ phất phơ.
“Có việc gì sao?” Hàn Thận Kì
quay đầu lại, phòng bị liếc mắt đánh giá cậu trai này.
“Người phụ nữ của đại ca tao
rất hâm mộ mày, muốn mời mày đi qua uống một chén.” Gã thanh niên chỉ về phía
bàn bi-a, nơi có ba nam một nữ đang ngồi.
Hàn Thận Kì nhìn theo hướng
chỉ của gã tóc vàng, thấy ba người đàn ông tóc húi cua, mặc áo hoa và một người
phụ nữ tóc xoăn nhuộm màu nâu nhạt, vạt áo mỏng manh lộ ra một mảng lớn da thịt
hồng hào, phía trên còn xăm một đóa hoa hồng và một con báo.
“Cám ơn ý tốt của các người,
tôi xin nhận.” Anh lễ phép gật đầu với họ, xem như chào hỏi qua.
Gã tóc vàng trở lại khu bắn
bi-a cùng đám anh em chụm đầu rỉ tai không biết nói điều gì, chỉ thấy người phụ
nữ có hình xăm cầm ly rượu đi về phía Hàn Thận Kỳ, không nhìn đến sự có mặt của
Đồng Mộc Tiệp, ngồi xuống ngay bên cạnh anh.
“Anh là Hàn Thận Kì phải
không?” Người phụ nữ có hình xăm cố ý vô tình đem bộ ngực ép sát cánh tay anh,
ngữ khí mờ ám nói: “Em rất thích hình chụp quảng cáo của anh, có thể cho em xin
chữ ký trên đó được không?”
“Thực xin lỗi, tôi không có
thói quen mang theo ảnh chụp, cám ơn sự ngưỡng mộ của cô.” Hàn Thận Kì bất đắc
dĩ liếc nhìn Mộc Tiệp một cái, cố gắng dời cánh tay đi.
Đồng Mộc Tiệp giả bộ uống bia
như không có việc gì, song khoé mắt lại vụng trộm quan sát phản ứng của mấy người
đàn ông ở chỗ bàn bi-a kia.
“Vậy anh cho em số điện thoại,
chúng ta hẹn gặp một lúc khác, anh sẽ đem hình có chữ ký cho em.” Cô gái có
hình xăm bị Hàn Thận Kì mê hoặc đến đầu óc choáng váng, nắm chặt tay anh, hẹn
trước lần gặp mặt tiếp theo.
Ở khu bi-a, gã tóc húi cua thấy
người phụ nữ của mình gần như đang dính cả nửa người trên lên người tên đàn ông
khác, hắn tức giận bước tới, kéo cô ta ra, thẹn quá hóa giận gầm lên với Hàn Thận
Kỳ: “Mẹ nó! Dám câu dẫn người đàn bà của đại ca đây!”
Đồng Mộc Tiệp âm thầm đỡ lấy
góc bàn, chuẩn bị thời cơ hành động.
“Này anh, là chính cô ấy bước
lại đây, nói sao đi nữa tôi cũng có bạn gái đi cùng, làm gì cần phải câu dẫn
người phụ nữ của anh?” Hàn Thận Kì thử cùng người đàn ông tóc húi cua giải
thích rõ ràng.
“Mẹ nó! Mày còn dám lấy cớ
à….” Gã tức giận không nhịn được, cầm lấy cái ghế ném về phía hai người.
Đồng Mộc Tiệp nhanh tay lẹ mắt
nhấc cái bàn tròn nhỏ lên, ngăn trở đòn tấn công của hắn ta, đồng bọn của tên
kia thấy thế lập tức xông vào, bắt đầu một trận đánh hỗn loạn.
Đôi chân dài của cô co lại,
mau lẹ chuẩn xác đá vào hàm dưới của gã tóc vàng, mạnh đến nỗi cả người hắn lảo
đảo ngã về sau.
“Mẹ nó, con ả này có võ.” Một
tên khác cũng bị cú đá của cô gạt về phía sau, đau đến nhe răng trợn mắt, gần
như không đứng dậy nổi.
Cô nhanh nhẹn xuất ra hàng loạt
chiêu thức khiến toàn bộ khách khứa trố mắt thán phục. Hàn Thận Kì đứng bên cầm
lấy ghế dựa gạt đi đòn công kích của tên đàn ông tóc húi cua kia.
Đồng Mộc Tiệp thấy thế, lập tức
tung một cú đá hoàn mỹ, đá bay tên kia vào cái bàn bên cạnh, các khách nữ khác
thét lên chói tai, ào ào chạy trốn.
“Mộc Tiệp, quyền cước của em
thật là lợi hại!” Hàn Thận Kì bội phục nói, không nghĩ đến một mình cô có thể
đánh với ba người đàn ông liền.
“Em chính là tuyển thủ chủ chốt
của đội thi đấu quốc gia đấy.” Cô nhướng mi, đắc ý nói: “Hôm nay có thể bị tuyển
thủ quốc gia đá, là các ngươi có phước ba đời biết không!”
“Hùng ca, chúng ta đang ở
quán bar uống rượu bị đánh, nhanh cho người lại đây …” Gã tóc vàng lấy điện thoại
di động ra, vội vàng gọi viện binh.
Nhưng hắn còn nói chưa xong,
Mộc Tiệp đã đánh một cú vào mặt của gã tóc vàng, khiến di động trong tay hắn
bay đi.
Gã tóc húi cua cầm đầu thấy đồng
bọn bị đánh ngã hết, tức giận cầm lấy chai rượu lao về phía hai người, Hàn Thận
Kì vội vàng dùng ghế ngăn lại, chỉ thấy chai rượu vỡ nát, hiện trường đầy hỗn
loạn, tiếng thét chói tai không ngừng.
“Chạy thôi!” Hàn Thận Kì nắm
tay cô, đẩy đám người ra, bỏ chạy về phía cửa.
Chạy xuống tầng hầm ở phía
sau quán bar, hai người liền chạy vào trong ngõ tối, không bao lâu đã nghe thấy
tiếng xe cảnh sát truyền tới.
Hàn Thận Kì nắm tay Đồng Mộc
Tiệp chạy qua mấy cái ngõ tối, cho đến khi chạy xa khỏi quán bar mới dừng chân
lại, dựa vào tường của một toà nhà mà thở.
“Trời ạ! Đây là lần đầu tiên
em đánh nhau với người ta ở bên ngoài, lại còn bị một đám côn đồ đuổi giết.” Đồng
Mộc Tiệp bởi vì chạy kịch liệt mà trên mặt phủ một tầng mồ hôi mỏng, tim đập thật
nhanh, rõ ràng tình cảnh rất nguy hiểm, cảm giác lại vô cùng kích thích.
Anh gạt vài sợi tóc loà xoà
trước trán cô, cúi đầu cười nói: “Xem ra cô giáo Đồng xinh đẹp đã bị anh làm hư
rồi.”
“May mắn chúng ta chạy nhanh,
bằng không náo loạn đến cục cảnh sát, em nhất định sẽ ba làm thịt.” Cô tự mình
chế nhạo.
“Bác sẽ cho rằng thời kì
thanh xuân phản nghịch của em đến muộn mười năm.” Anh cúi đầu nhìn chằm chằm
cô, thân thể cố ý dựa sát vào, gần đến nỗi có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt
toát ra từ cơ thể Đồng Mộc Tiệp.
“Không có người phụ nữ nào tới
28 tuổi mới làm phản nghịch, hiểu không?” Cô cụp mắt xuống, không dám đối diện
với ánh mắt nóng rực của anh.
“Vì chúc mừng chúng ta thoát
hiểm, đến đây, hôn một cái kỷ niệm nào.” Không cho cô có cơ hội do dự, anh khéo
léo nâng cằm cô lên, cúi mặt xuống, hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Cả một ngày nay, chuyện mà
anh muốn làm nhất chính là hôn cô thật sâu như thế này.
Cô thuận theo nhắm mắt lại,
thưởng thức mùi rượu nhàn nhạt từ miệng anh, còn cả nhiệt tình của anh nữa.
Đầu lưỡi của anh tiến vào bên
trong miệng cùng cô dây dưa, dịu dàng dụ dỗ cô cùng anh chơi đùa.
Một nụ hôn triền miên trong
đêm xuân lạnh, ngọn lửa nhiệt tình của hai người làm không khí xung quanh dường
như tăng thêm hơn mười độ, làm toàn thân cô nóng hẳn lên.
Hai tay của cô theo bản năng
ôm lấy cổ anh, hai người trán kề trán, từ trong mắt đối phương chỉ thấy được ngọn
lửa nhiệt tình đang thiêu đốt, thì ra họ đều khao khát nụ hôn này, chờ mong nó
xảy ra.
Thân hình cao lớn rắn chắc của
anh áp sát vào cô, thân thể hai người thân mật dính sát vào nhau, cách lớp quần
áo mỏng manh, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể của anh.
Có lẽ là dưới áp lực sinh ra
kích tình, hoặc có lẽ do rượu thúc giục khiến dục tình hai người bốc hoả, phát
ra lửa tình mãnh liệt, nụ hôn cháy bỏng của anh thiêu cháy lý trí của cô, cô bị
anh hôn mơ mơ màng màng, không nhớ làm thế nào về tới nhà.
Khi ý thức phục hồi lại, cô
đã bị anh áp lên trên cánh cửa nhà trọ, anh lấy ra chìa khoá mở cửa, làn môi
anh kề sát vùng cổ mẫn cảm của cô, cắn hôn da thịt trắng nõn bóng loáng.
Đóng vội cánh cửa phía sau,
Hàn Thận Kỳ nhanh chóng cởi áo, lộ ra vùng ngực trơn nhẵn rắn chắc, toàn thân
cơ bắp tản mát ra khí thế dương cương gợi cảm cùng ham muốn chiếm hữu nguyên
thuỷ.
Cô lui về sau một bước, trong
đầu còn sót lại tia lý trí cuối cùng, tự hỏi có nên tránh né hay không, nhưng
anh đã tiến lên trước một bước, cúi đầu in xuống làn môi cô một nụ hôn nóng rực,
cuồng nhiệt đến nỗi cô không còn nghĩ được gì nữa.
Hai tay của anh không an phận
lôi áo sơmi của cô ra, bàn tay to tiến vào trong áo, bao lấy chỗ mềm mại đẫy
đà, dùng phương thức cực kích thích để khiêu chiến với cảm quan của cô, một cảm
giác dục tình xa lạ bên trong người Đồng Mộc Tiệp bùng nổ.
Thân thể hai người dính sát
vào nhau, quấn quít hôn một đường từ phòng khách đến phòng ngủ, song song ngã
trên giường lớn mềm mại. Cô trầm luân trong nhiệt tình của anh, buông lỏng
chính mình để mặc anh khơi gợi dục vọng ẩn giấu bên trong.
Ngày hôm qua, Đồng Uy vội vã
đến sở họp, xử lý vụ án thuốc phiện đã theo dõi từ lâu, bận tít mù, căn bản
quên chuyện luôn chuyện cái còng tay.
Đợi đến khi Lạc Siêu Quân làm
xong nhiệm vụ, thu đội, trở về, đề cập đến chuyện cái còng tay, ông mới đưa
chìa khoá cho Lạc Siêu Quân nhờ anh giải quyết giùm.
“Cục trưởng, đây là còng tay
cùng với chìa khoá của ngài.” Sau khi trở lại cảnh cục, Lạc Siêu Quân vừa thấy
Đồng Uy đến, lập tức đem hai thứ trả lại cho ông.
“Nha đầu kia có khoẻ không?”
Haizz, ngày hôm qua bị cấp trên mắng cho một trận, lại vội vàng dẹp yên phóng
viên bên truyền thông khiến cho đầu óc của ông choáng váng, căn bản không có thời
gian để ý đến chuyện của con gái.
“Cục trưởng, Mộc Tiệp không
phải rất đơn thuần sao? Làm sao có thể cùng loại người này ở chung?” Trước khi
đi làm, Lạc Siêu Quân lén vòng đến cửa hàng tiện lợi, từ trên báo tìm hiểu tư
liệu về Hàn Thận Kì.
“Loại người này?” Đồng Uy sửng
sốt một chút.
“Người đàn ông kia là kẻ dựa
vào khuôn mặt để kiếm cơm mà.” Lạc Siêu Quân đem tạp chí vừa mua đưa cho Đồng
Uy, trong giọng nói toát ra sự ghen ghét nồng nặc.
Đồng Uy không hiểu ra sao, cầm
lấy tạp chí, tập trung xem xét.
Người đàn ông trong ảnh để lộ
cơ thể màu đồng rắn chắc, một số nơi gần như lộ ra trọn vẹn, phần eo phía dưới
chỉ mặc một cái quần lót.
Tình dục!
Hạ lưu!
Ghê tởm!
Đồi phong bại tục!
Không có văn hoá!
Rối loạn xã hội!
Đồng Uy không ngừng chửi rủa
trong lòng, không nghĩ tới con gái của ông lại cùng cái kẻ không học vấn, không
nghề nghiệp, không có da mặt, không có đầu óc, toàn thân cởi hết chỉ mặc mỗi
cái quần lót quen biết nhau!
“Siêu Quân, cháu bảo người
đàn ông này tên là gì?”
“Hàn Thận Kì, chụp rất nhiều
quảng cáo cho các sản phẩm nam.” Lạc Siêu Quân chỉ vào tạp chí nói.
Ánh mắt Đồng Uy liếc xuống,
nhìn đến trang quảng cáo: “Đây là lựa chọn tốt nhất – ae quần áo bên người”, hừ,
nếu để ông gặp lại gã này, ông nhất định sẽ cho hắn ta nếm thử tuyệt chiêu sát
thủ của mình -- liên tục đánh cho đến khi hắn ngã mới thôi…
Đột nhiên, di động bên hông Đồng
Uy vang lên.
“Tôi là cục trưởng phân cục
hai Đồng Uy, có chuyện gì mời nói--” Đồng Uy nhận điện thoại.
“Đồng cục trưởng à, tôi là quản
lý đây, tối hôm qua cô giáo Đồng lại mang bạn trai về qua đêm, xem ra không lâu
nữa có thể nhận được thiệp cưới của cô giáo Đồng rồi, chúc mừng, ông sẽ nhanh
lên cấp cha vợ thôi…” Người quản lý nhiệt tình cung cấp tin tức.
“Cái gì?” Đồng Uy phát điên
quát ầm lên khiến cho các cảnh sát khác trong cục chú ý.
“Cục trưởng, xảy ra chuyện
gì?” Vài cảnh sát trực ban hỏi.
Đồng Uy không trả lời, ngắt
di động, cầm tạp chí trong tay, xoay người đi ra cửa.
“Cục trưởng, ngài muốn đi
đâu?” Cảnh sát trực ban hỏi.

