Castles - Chương 08 - Part 03

Chương 8

Đám đông gia đình và bạn bè vây quanh
họ. Alesandra hầu như bị nuốt chửng ngay lúc ấy. Nàng cảm thấy bị mắc kẹt, quá
tải, và kinh hoàng như cả nàng và Colin đang phạm lỗi. Sự run rẩy của nàng tăng
dần cho đến khi nàng không thể đứng vững, và dường như nàng không thể thở đều
đặn. Colin nắm lấy tay nàng và siết nhẹ. Kỳ lạ, cử chỉ đó làm nàng dịu đi một
chút.

Cô con gái bốn tuổi của Caine giúp
Alesandra tống khứ phần còn lại của nỗi sợ hãi. Bé không thể thấy chuyện gì
đang xảy ra và vặn người len qua đám đông để đứng cạnh Alesandra. Bé vờ như
không thấy mẹ bé điên cuồng lắc đầu với bé như phản đối và nhón chân nắm lấy
tay Alesandra.

Vị mục sư vừa mới mở cuốn sách cầu
nguyện khi ông liếc nhìn xuống dưới và thấy cô bé con. Ông lập tức húng hắng ho
để khỏa lấp sự thích thú của mình.

Alesandra không giữ được tự chủ.
Nàng nhìn cô bé con tinh quái có mái tóc đen, đôi mắt xanh lá và phá ra cười.
Rõ ràng Olivia có khoảng thời gian kỳ lạ trong đời và bất cứ ai được cho là
đang trông nom bé đã không hoàn thành nhiệm vụ. Cô bé con là một thảm họa. Phần
bên dưới của váy của bé đầy vết bẩn, chứng tỏ bé đã chạy chơi trong vườn, và có
đốm màu đỏ của rượu Pân mà Nữ Công tước dự định thết đãi khách khứa cho biết bé
đã thám hiểm khu nhà bếp. Chiếc khăn choàng vai của bé giờ rơi xuống hông,
nhưng điều làm Alesandra hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh là cái nơ con bướm to
đùng màu hồng của Olivia. Nó tạm thời nằm trên cao phía bên mắt phải của bé và
trong khi bé cười với Alesandra, bé phải cố đẩy ngược nó lên đỉnh đầu.

Có lẽ tim Jade đang đập thình thịch
trước sự xuất hiện của Olivia. Caine cúi xuống và cố gắng len đến sau cả Colin
lẫn Alesandra để bắt cô con gái của anh. Bé ngọ nguậy trở lại và cười khúc
khích thích thú.

Alesandra lãnh trách nhiệm. Nàng
không thể làm bất cứ điều gì cho những vệt bẩn trên áo Olivia, nhưng nàng có
thể chỉnh lại trang phục cho bé. Nàng rút tay ra khỏi tay Colin, cột lại khăn
choàng cho Olivia, rồi chỉnh lại cái nơ con bướm ngay ngắn trên đầu bé. Olivia
yên lặng sau những giây phút làm náo loạn, và khi Alesandra kết thúc nhiệm vụ,
nàng lại nắm lấy tay cô bé con.

Nàng đứng thẳng lưng và hướng mặt về
vị mục sư. Nàng vẫn không nhìn Colin, nhưng nàng khẽ đưa tay sang ngang và luồn
những ngón tay vào tay chàng. Chàng hiểu và nắm lấy tay nàng.

Bây giờ nàng đã kiểm soát được bản
thân. Giọng nàng khá run khi nàng trả lời câu hỏi của mục sư. Nàng nhận thấy
ngay khi nàng đồng ý trở thành vợ Colin, ông ấy có vẻ thả lỏng. Nàng ngước nhìn
ông và thấy ông đang mỉm cười với nàng. Ánh mắt ông sáng lấp lánh khiến tim
nàng đập nhanh hơn một nhịp.

Cuối cùng nó cũng kết thúc. Colin
nhẹ xoay nàng đối diện với chàng và cúi xuống hôn nàng. tất cả mọi người hò reo
chúc tụng, và Colin chỉ vừa lướt qua trên môi nàng, rồi chàng bị nện vào lưng
và bị kéo ra để chúc mừng.

Chàng giữ Alesandra với chàng. Chàng
sẽ không để nàng thoát khỏi tầm mắt của chàng… hay sự đụng chạm của chàng.
Chàng vòng tay quanh eo nàng và kéo nàng dựa sát vào bên chàng.

Alesandra không nhớ nhiều những hoạt
động chúc mừng sau buổi lễ. Nàng cảm thấy như thể nàng đang đi loanh quanh
trong sương mù. Những ly rượu nâng cao chúc tụng trước đó, trong suốt bữa tiệc
và sau bữa tiệc, nhưng nàng không thể nhớ những gì được nói. Nàng được bao
quanh bởi gia đình và bạn bè của Colin, và sự chấp nhận nàng tức thì của họ vừa
dễ chịu lại vừa quá mức.

Ngài Richards khăng khăng muốn nói
chuyện với Colin và anh trai chàng trong thư viện, nhưng Colin giữ ông ở tại
chỗ. Vị lãnh đạo không thể từ chối, nhưng, sau khi Alesandra hứa sẽ luôn ở
trong tầm nhìn của các vệ sĩ của nàng thì Colin đồng ý. Chàng và Caine theo
Richards lên lầu, họ có một cuộc họp kéo dài ít nhất tới 15 phút sau đó.

Colin tìm thấy cô dâu của chàng
trong phòng khách. Nàng đang cố lắng nghe cùng lúc 3 cuộc đối thoại khác nhau.
Marian Rose đang nài nỉ xin phép được đến nhà Colin cùng nàng, Catherine hỏi
nàng khi nào cô ấy được gặp nàng lần nữa, và cha chàng đang kể cho bất cứ ai
muốn nghe những câu chuyện thời thơ ấu thú vị về các cậu con trai của ông.

Alesandra trông có vẻ quá tải bởi
tất cả các chuyện đó. Colin quyết định đã đến lúc phải đưa nàng về nhà. Nàng
không tranh cãi với quyết định của chàng và, thực ra, thì nàng dường như nhẹ
bớt đi.

Mất 20 phút để cảm ơn và từ biệt và
đó là lúc sự kiên nhẫn của Colin đến giới hạn cuối cùng, cuối cùng thì họ cũng
ở trong xe và trên đường về nhà chàng.

Sự yên lặng trong xe hoàn toàn đối
lập với nơi hỗn độn mà họ vừa rời khỏi. Colin duỗi thẳng chân, nhắm mắt và cười
toe toét.

Chàng đang nghĩ về đêm tân hôn.

Alesandra ngồi đối diện với chàng.
Trông nàng cứng đờ và đôi tay xoắn chặt vào nhau đặt trong lòng.

Nàng cũng đang nghĩ về đêm tân hôn
của họ.

Colin mở mắt và thấy cái nhíu mày
của nàng. Chàng cũng nhận thấy nàng đang tự làm đau tay nàng.

“Có chuyện gì sao?” chàng hỏi, dù đã
đoán ra được đó là chuyện gì.

“Đêm nay.”

“Ừ.”

“Chàng nhất quyết muốn có ta trên
giường chàng?”

“Đúng.”

Vai nàng sụm xuống. Màu sắc trên mặt
nàng vụt tan biến, và, khỉ thật, trông nàng đáng thương làm sao. Chàng suýt nữa
bật cười nhưng kịp thời dừng lại, và chàng cảm thấy chàng thật đểu cáng vì đang
tìm bất cứ chút gì thích thú trên sự lo âu của nàng. Nàng ngây thơ, hiển nhiên
sợ hãi với những điều chưa biết, và đó là nhiệm vụ của chàng giúp nàng vượt qua
nỗi sợ chứ không phải làm tăng thêm.

Chàng vươn người ra phía trước, nắm
lấy đôi bàn tay của nàng. “Sẽ ổn cả thôi,” chàng thì thầm khàn khàn với nàng.

Vẻ mặt nàng khiến chàng biết nàng
chẳng tin chàng. “Vậy là chàng không quan tâm đến việc thương lượng lại?”

“Thương lượng lại chuyện gì ?”

“Lợi ích của chàng.”

Chàng chầm chậm lắc đầu. Nàng rút
tay lại. “Alesandra, mọi việc sẽ tốt đẹp,” chàng lặp lại.

“Vì chàng nói vậy,” giọng nàng đầy
lo lắng. “Nhưng ta không có bất kỳ thông tin gì để chứng minh chàng đúng cả.
Chàng có tình cờ có tài liệu nào về chuyện này để ta có thể đọc trước khi đi
ngủ không?”

Chàng dựa người ra sau, gác chân lên
ghế ngồi đối diện và chăm chăm nhìn nàng. Chàng thật xứng đáng với sự tự khen
ngợi bản thân vì chàng không cười. “Tài liệu gì?”

“Ta nghĩ chàng có thể có sách… hay
cái gì đó,” nàng giải thích. Nàng đang cố tự kiềm chế không vặn vẹo đôi tay để
chàng không thể thấy nàng bồn chồn đến thế nào. “Chỉ là cái gì đó sẽ giải thích
những gì sắp xảy ra,” nàng thêm vào với một cái nhún vai cố tình. “Ta chỉ hơi
tò mò, chàng biết đó.”

Chàng hiểu nàng hoàn toàn đang khiếp
sợ. Chàng gật đầu để nàng nghĩ chàng tin lời nói dối của nàng, sau đó chàng hỏi
bằng giọng hờ hững, “Nàng đừng nói rằng Mẹ bề trên đã nói cho nàng biết mọi
chuyện nàng cần biết?”

Nàng không trả lời chàng anh ấy
trong một thời gian dài. Colin kiên nhẫn chờ đợi. Alesandra quay mặt ra cửa sổ.
Bên ngoài tối om nhưng mặt trăng đủ sáng để nàng có thể thấy con đường xe đang
chạy và nhận ra họ sắp về đến nhà. Nàng sẽ không hoảng sợ, nàng tự nói với
mình. Nàng là một người phụ nữ đã trưởng thành và thật là buồn cười vì khó chịu
quá mức thế nào.

“Alesandra, trả lời ta,” Colin ra
lệnh.

Nàng cố gắng che giấu vẻ ngượng
ngùng và giọng nói có vẻ thờ ơ khi cuối cùng nàng cũng mở miệng giải thích. “Mẹ
bề trên có nói chuyện riêng với ta, nhưng giờ ta nhận ra bà đã không cho ta
biết đầy đủ kiến thức.”

“Chính xác thì bà ấy nói với nàng
những gì?”

Nàng không muốn tiếp tục đề tài này
và lấy làm tiếc vì nàng đã gợi nó lên. “Oh, là vậy vậy đó,” nàng nhún vai thầm
thì.

Colin đâu dễ cho qua. “Chính xác thì
‘là vậy vậy đó’ là gì?”

Cỗ xe dừng lại ở trước cửa nhà của
chàng. Nàng nhào tới cái chốt cửa xe. Colin chộp lấy tay nàng và giữ chặt.
“Nàng chưa trả lời ta,” chàng nhắc nhở nàng.

Nàng nhìn chằm chằm vào bàn tay của
chàng bên trên tay nàng. Ít nhất nó cũng to gấp đôi bàn tay nàng, và, Chúa ơi,
tại sao trước đây nàng không chú ý đến khổ người to lớn của chàng? Nàng đã
không nghĩ nàng sẽ ngủ cùng chàng, nàng tự nhắc. Ít nhất là không phải từ năm
này qua năm khác, cho đến khi nàng trưởng thành và thoải mái với ý nghĩ… và,
lạy Chúa, niềm tin ngu ngốc đó ngây thơ làm sao. Alesandra đột ngột cảm thấy
nàng như một kẻ hoàn toàn ngốc nghếch.

Rốt cuộc thì nàng quyết định rằng,
lẽ ra nàng nên kiên quyết đòi trở thành nữ tu.

“Mẹ bề trên nói ta không thích hợp
với những nghi lễ linh thiêng.” Nàng buột miệng nói to, sau đó thở dài. “Ta
không đủ khiêm tốn. Bà ấy nói với ta như vậy.”

Nàng đang cố tình cố gắng chuyển đề
tài. Colin biết chính xác những gì nàng suy tính, dĩ nhiên là thế rồi. “Và bà
ấy nói gì với nàng về chuyện quan hệ vợ chồng?”

Nàng lại nhìn vào tay chàng khi trả
lời. “Bà ấy nói rằng thân thể của người phụ nữ giống như một ngôi đền. Rồi đó,
ta đã nói rồi đó. Giờ chàng sẽ thả ta ra chứ? Ta muốn ra ngoài.”

“Chưa đâu,” chàng phản đối. Giọng
chàng dịu dàng làm giảm bớt phần nào sự ngượng nghịu của nàng.

“Chàng sắp nói cho ta nghe tất cả,
phải không?”

Chàng cười vì sự bực tức hiện rõ
trên khuôn mặt nàng. “Đúng vậy,” chàng đồng ý. “Ta sắp nói cho nàng nghe tất
cả.”

“Colin, có lẽ chàng không nhận thấy,
nhưng chủ đề này làm ta lúng túng.”

“Ta thấy chứ.”

Nàng nghe thấy sự thích thú trong
từng lời của chàng nhưng từ chối việc ngước lên nhìn chàng vì nàng biết nếu
nàng thấy chàng đang mỉm cười thì có lẽ nàng sẽ gào lên mất thôi.

“Chàng không lúng túng à?” Nàng hỏi.

“Không.”

Nàng cố kéo tay nàng ra khỏi tay
chàng lần nữa. Chàng giữ chặt. Chúa ơi, chàng là kẻ bướng bỉnh. Nàng biết chàng
sẽ không cho nàng ra khỏi xe cho đến khi nàng giải thích.

“Đàn ông sẽ muốn được tôn thờ ở đó,”
nàng vụt nói nhanh.

“Ở đâu?” chàng hỏi, vẻ bối rối rõ
ràng vì bị nàng làm cho lộn xộn đầu óc.

“Tại ngôi đền,” nàng gần như hét lên
với chàng.

Chàng không phá ra cười. Chàng buông
tay nàng ra và tựa ra sau. Chân chàng vẫn ngăn chặn hiệu quả lối ra của nàng
ngay cả trong trường hợp nàng muốn mở chốt cửa. “Ta hiểu rồi,” chàng trả lời.
Chàng cố giữ giọng càng bình thường càng tốt, hy vọng thái độ tự nhiên của
chàng làm dịu đi nỗi lo lắng của nàng.

Màu sắc đã trở lại khuôn mặt nàng
thật dữ dội. Giờ trông nàng như thể đang bị rám nắng. Colin phát hiện sự ngây
thơ của nàng cực kỳ dễ thương.

“Bà ấy còn nói gì khác nữa?” chàng
hỏi.

“Ta không được để cho họ…”

“Tôn thờ?”

Nàng gật đầu. “Ta không được để cho
bất kỳ ai chạm vào người cho đến khi ta kết hôn.Rồi Mẹ bề trên cam đoan với ta
tất cả sẽ ổn vì kết quả của cuộc hôn nhân là xứng đáng và cao quý.”

Nàng ngước lên để xem chàng phản ứng
như thế nào với lời giải thích của nàng, nhận thấy vẻ hoài nghi của chàng, và
nghĩ chàng không hoàn toàn hiểu. “Một đứa trẻ là kết quả xứng đáng.”

“Ta đã thu thập như vậy.”

Alesandra ngồi xuống và chú tâm làm
thẳng nếp chiếc váy của nàng. Một phút dài đi qua trong im lặng trước khi Colin
tiếp tục. “Bà ấy bỏ qua một vài chi tiết, phải không?”

“Vâng,” Alesandra thì thầm. Nàng cảm
thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng Colin cũng hiểu sự thiếu kiến thức của nàng. “Nếu có
sách hay tài liệu mà ta có thể đọc…”

“Ta không có bất cứ thứ gì về đề tài
này trong phòng làm việc của ta,” chàng nói. “Ta thậm chí không biết liệu những
thứ như vậy có được in hay không.”

“Nhưng chắc chắn…”

“Ồ, có sách đấy, nhưng không phải là
loại sách ta cho phép nàng đọc. Chúng cũng không được bán trên thị trường.”

Colin nghiêng người, đẩy cái chốt
cửa lên và đẩy cửa xe mở ra. Chàng vẫn chằm chằm nhìn cô dâu của chàng đang ửng
đỏ suốt lúc đó.

“Chàng đề nghị ta làm gì?”

Nàng hỏi lòng nàng câu hỏi đó. Chàng
nâng cằm nàng lên và ép nàng phải nhìn vào mắt chàng. Đôi mắt xanh thẳm của
nàng đầy mây mù lo lắng. “Ta đề nghị nàng tin ta.”

Nghe có vẻ như một mệnh lệnh hơn là
lời đề nghị đối với nàng. Nàng quyết định nàng sẽ tin chàng, dĩ nhiên, vì lý do
đơn giản là nàng không có cơ hội sẵn có nào khác để lựa chọn cả. Nàng nhanh
chóng gật đầu với chàng. “Vậy thì tốt thôi. Ta sẽ tin chàng.”

Sự đồng ý tức thì của nàng làm chàng
hài lòng. Colin hiểu tại sao nàng muốn biết trước chính xác những gì sẽ xảy ra.
Đó là một cách để Alesandra nắm quyền điều khiển. Nàng biết càng nhiều, thì
nàng sẽ càng ít lo sợ.

Đó là điều bình thường và là tập
quán cho những cô gái trẻ có thông tin cần thiết từ mẹ của họ, tất nhiên. Ít
nhất thì Colin nghĩ rằng đó là một cách hay. Chàng cho rằng mẹ chàng cũng đã nói
chuyện với em gái chàng Catherine về những quan hệ trong hôn nhân. Không may,
mẹ của Alesandra đã chết trước con gái bà đủ lớn để cần những kiến thức như
thế.

Và vì vậy một trong những bà xơ đã
tiếp quản nhiệm vụ. “Chính xác thì Mẹ bề trên bao nhiêu tuổi?” chàng hỏi.

“Trông bà chắc đã tám mươi, nhưng ta
hình dung có lẽ bà trẻ hơn,” Alesandra trả lời. “Ta không bao giờ dám hỏi bà
ấy. Tại sao chàng hỏi vậy?”

“Không có gì,” chàng trả lời. Chàng
quay lại đề tài đang là nỗi lo của nàng. “Alesandra, ta sẽ giải thích mọi
chuyện nàng cần biết.”

Sự dịu dàng trong giọng chàng mơn
trớn trên má nàng. “Chàng sẽ làm vậy chứ?”

“Đúng,” chàng hứa trong tình trạng
đãng trí. Tâm trí chàng đang bị chiếm cứ bởi hình ảnh người nữ tu cao tuổi giải
thích các vấn đề của cuộc sống cho Alesandra biết, sử dụng những từ mô tả như
ngôi đền và tôn thờ… Ôi, Chúa ơi, chàng muốn chàng đã ở đó để được nghe buổi
thảo luận riêng tư.

Alesandra thấy nhưng tia sáng lấp
lánh trong mắt Colin và lập tức vội đi tới kết luận rằng sự ngây thơ của nàng làm
chàng buồn cười.

“Ta rất tiếc ta đang xử sự rất…
thiếu kinh nghiệm.”

“Nàng không có kinh nghiệm,” chàng
nhẹ nhàng nhắc nhở nàng.

“Vâng, và ta rất tiếc.”

Colin bật cười. “Ta thì không,”
chàng bảo nàng.

“Chàng thật sự sẽ trả lời tất cả các
câu hỏi của ta chứ?” nàng hỏi, vẫn không chắc nàng tin chàng. “Chàng sẽ không
bỏ qua bất cứ điều gì chứ? Ta không thích điều bất ngờ.”

“Ta sẽ không bỏ qua bất cứ điều gì.”

Nàng thở dài. Nàng không xoắn những
nếp gấp trên váy nữa. Lời hứa của Colin vừa giúp nàng lấy lại sự kiểm soát nỗi
sợ hãi của nàng. Nàng thậm chí không để tâm đến việc chàng thích thú vì phát
hiện ra nàng lúng túng. Chàng sẽ cho nàng biết những kiến thức cần thiết và tất
cả đều đáng quan tâm. Sự nhẹ nhõm khiến nàng yếu đi vì lòng biết ơn.

“Tốt, sau đó mọi việc sẽ ổn cả,”
nàng tuyên bố. “Bây giờ chúng ta có nên rời khỏi xe không?”

Colin đồng ý. Chàng nhảy ra khỏi xe
trước, rồi đỡ lấy Alesandra. Cả hai người vệ sĩ căng người, rõ ràng quan tâm
đến công chúa của họ. Họ đều muốn nàng bị nhốt trong nhà, đảm bảo an toàn hơn
là lang thang ngoài đường.

Flannaghan lảng vảng nơi ngưỡng cửa,
chờ để chào đón bà chủ mới của anh ấy. Anh ấy nhận chiếc áo choàng từ tay nàng,
phủ lên cánh tay và tặng nàng lời chúc mừng chân thành.

“Nếu người muốn lên lều bây giờ thì
tôi sẽ chuẩn bị nước tắm cho người, thưa công chúa.” Anh ấy đề nghị.

Cái ý tưởng tắm nước nóng sau một
ngày dài đầy sự kiện hấp dẫn nàng ngay lập tức. Hôm nay là ngày thứ hai của
nàng, nhưng Mẹ bề trên đã bảo nàng rằng tình trạng sạch sẽ ở bên cạnh sự sùng
đạo vì vậy nàng không cảm thấy suy đồi chút nào.

“Colin sắp nói chuyện với ta trong
phòng làm việc nên ta sẽ tắm sau.”

“Đi tắm trước,” Colin đề xuất. “Ta
có một vài giấy tờ phải xem xét.”

Ồ, dĩ nhiên đó là một lời nói dối.
Colin chẳng có ý định nào về công việc trong đêm tân hôn, nhưng chàng nghĩ tắm
táp sẽ giúp Alesandra thư giãn và trông nàng đang cần làm cho đãng trí một tý.

Đám cưới của nàng được tổ chức trong
một ngày thật tồi tệ và dù thậm chí nàng có vẻ như ít lo lắng và đã kiểm soát
được cảm xúc thêm một chút lúc này thì chàng biết thần kinh nàng vẫn còn đang
căng thẳng.

“Theo ý chàng vậy,” Alesandra chấp
nhận. Nàng theo người quản gia lên lầu. Colin ở ngay phía sau nàng.

“Đám cưới thật đẹp phải không thưa
công chúa?” Flannaghan hỏi.

“Ồ, vâng,” Alesandra trả lời, giọng
nàng nhiệt tình. “Đúng không, Colin?”

“Nàng suýt bị bắt cóc,” chàng nhắc
cho nàng nhớ.

“Vâng, nhưng những thứ khác, nó thật
tuyệt vời, phải không?”

“Và khủng khiếp.”

“Vâng, nhưng…”

“Chúng đã phá hoại chiếc váy cưới
của nàng.”

Nàng dừng lại trên một bậc thang,
xoay lại nhìn chàng. Rõ ràng nàng không muốn nhắc đến các sự cố đó.

“Mọi cô dâu đều mong mỏi tin rằng
đám cưới của họ là hoàn hảo,” nàng bực mình.

Chàng nháy mắt với nàng. “Sau đó thì
nó hoàn hảo,” chàng tán thành.

Nàng mỉm cười, hài lòng.

Flannaghan đợi cho đến khi anh ấy và
Alesandra còn lại một mình trong phòng ngủ của nàng để nài nỉ nghe nàng kể các
chi tiết của đám cưới. Raymond và Stefan mang những thùng nước nóng đổ vào bồn
tắm hình bầu dục. Người quản gia chu đáo chuẩn bị quần áo cho nàng và đó là một
chiếc váy trắng được gấp lại đặt trên giường nàng.

Nàng dành chút thời gian cho việc
tắm táp. Nước nóng thư giãn nàng và giúp làm dịu sự căng thẳng đè nặng trên vai
nàng. Nàng gội đầu với xà phòng có mùi hoa hồng, sau đó ngồi gần lò sưởi hong
khô mái tóc. Alesandra không lo lắng về sự nhanh chóng bởi vì nàng biết Colin
đang bận làm việc với mớ sổ sách và có lẽ sẽ mất nhiều thời gian.

Ít nhất một giờ đã trôi qua trước
khi nàng quyết định tạm dừng công việc của chàng. Tóc nàng đã khô hẳn nhưng sau
khi nàng mặc áo choàng, nàng có thêm mười phút để chải lại mái tóc quăn. Rồi
nàng ngáp ngủ. Tắm nước nóng, thêm vào hơi nóng tỏa ra từ ngọn lửa trong lò
sưởi làm nàng buồn ngủ, và nàng không muốn ngủ thiếp đi trong quá trình giải
thích của Colin.

Nàng đi qua những lối thông sang
phòng làm việc. Nàng gõ cửa, sau đó đi bên trong. Colin không có tại bàn làm
việc của chàng. Alesandra không chắc liệu chàng có ở trong phòng ngủ của chàng
hay ở dưới lầu hay không. Nàng quyết định đợi trong phòng làm việc, đoán là
chàng sẽ muốn nói chuyện ở đó, và nàng ngồi xuống, lấy một tờ giấy. Nàng vừa
lấy cây viết và chấm vào lọ mực thì Colin xuất hiện ở cánh cửa thông sang phòng
ngủ của chàng.

Hình ảnh của chàng quét sạch không
khí trong buồng phổi của nàng. Rõ ràng Colin cũng vừa tắm xong, vì tóc chàng
vẫn còn ẩm ướt. Chàng không mặc gì ngoài chiếc quần chẽn màu đen và không được
cài khuy.

Thân hình chàng mạnh mẽ. Làn da màu
đồng tuyệt đẹp và sức mạnh gân guốc phình ra ẩn nấp dưới vẻ ngoài trơn bóng của
những thớ thịt vạm vỡ gợi cho nàng hình ảnh của một chú báo rừng. Những múi cơ
săn chắc cuộn lại nhẹ nhàng khi chàng di chuyển. Ngực chàng được bao phủ bởi
một thảm lông dày, sẫm màu, loăn xoăn hẹp dần tạo thành hình chữ V nơi thắt
lưng chàng.

Nàng không nhìn xuống thấp hơn nữa.

Colin tựa vào khung cửa, khoanh tay
trước ngực, và mỉm cười với nàng. Một màu đỏ lan rộng trên đôi má nàng. Nàng
gấp tờ giấy lại rồi mở ra trong tay nàng và cố gắng hành động thật thờ ơ, và
chàng biết chàng sẽ phải thật chậm và nhẹ nhàng với nàng để giúp nàng giữ cho
nỗi sợ hãi không đến gần nàng. Nó sắp sửa trở thành một công việc khó khăn, vì
Colin chưa bao giờ đưa một cô gái còn trong trắng lên giường với chàng trước
đây và hình ảnh Alesandra trong chiếc áo ngủ trắng tinh cùng áo choàng đã tạo
nên một luồng hơi nóng chạy suốt cơ thể chàng. Chàng đang bị hấp dẫn dù chỉ là
nhìn nàng. Ánh mắt chàng tập trung vào cái miệng nhỏ của nàng và chàng nghĩ đến
những gì chàng sẽ muốn nàng làm cho chàng với đôi môi ngọt ngào, đầy đặn và hơi
bĩu ra nũng nịu.

“Colin, chàng đang nghĩ gì?”

Chàng không tin đó là ý tưởng hay ho
để nói thật với nàng. “Ta đang thắc mắc nàng định làm gì với tờ giấy đó,” chàng
nói dối.

Sự tập trung của nàng trở nên rời
rạc bởi sự bối rối quá mức, nàng nhìn xuống bàn tay mình trước khi nàng hiểu
điều chàng vừa hỏi nàng. “Lưu ý,” nàng trả lời ngắn gọn.

Chàng nhướng mày. “Lưu ý?”

“Vâng. Ta nghĩ ta sẽ ghi lại những
điều chàng giải thích như vậy ta sẽ không quên bất cứ điều gì quan trọng cả. Có
ổn không, Colin?”

Giọng nàng lo âu cắt đứt sự thích
thú của chàng. “Nàng sắp xếp tốt làm sao,” chàng nói.

Nàng mỉm cười. “Cảm ơn chàng. Cha ta
là người đầu tiên dạy ta các công việc được sắp xếp tốt quan trọng như thế nào.
Sau đó Mẹ bề trên nhận nhiệm vụ đào tạo ta.”

Chúa ơi, nàng muốn nàng có thể thoát
khỏi câu chuyện lan man này.

“Nàng bao nhiêu tuổi khi cha nàng
qua đời?”

“Mười một.”

“Nhưng nàng nhớ…”

“Ồ, vâng, ta nhớ tất cả mọi thứ ông
đã dạy cho ta,” nàng trả lời. “Đó là cách mà ta làm vui lòng ông ấy. Colin, và
ta hoàn toàn sung sướng với khoảng thời gian mà gia đình ta trải qua cùng nhau.
Ông hạnh phúc khi nói về những vụ giao dịch kinh doanh và ta hạnh phúc vì được
tham gia cùng ông ấy.”

Nàng đã vo tròn tờ giấy thành một
quả bóng nhăn nheo. Colin nghi ngờ nàng biết rõ những gì nàng vừa mới làm. “Ta
sẽ chỉ viết ra những từ then chốt,” nàng hứa.

Chàng lắc đầu chầm chậm. “Nàng sẽ
không cần ghi chép,” chàng đảm bảo với nàng. “Nàng sẽ nhớ mọi thứ mà ta nói cho
nàng biết.”

Chàng đang cảm nhận sự tự hào chết
tiệt về mình. Sự thôi thúc được phá ra cười gần như quá tải đối với chàng,
nhưng chàng có thể dằn lòng.

“Vậy thì tốt rồi.” Nàng quay lại bàn
làm việc, bắt đầu lấy lại tờ giấy, và lúc đó mới nhận ra sự lộn xộn mà nàng đã
làm. Nàng ném nó vào sọt rác rồi nhìn chàng chằm chằm.

Ánh mắt lấp lánh ấm áp của chàng làm
nàng rùng mình hài lòng và nụ cười nhếch mép tuyệt vời của chàng khiến nhịp tim
nàng trở nên hoàn toàn phát điên. Nàng hít thật sâu và ra lệnh cho mình dịu
xuống.

Lạy Chúa, chàng thật đẹp. Nàng buột
miệng nói lớn điều vừa suy nghĩ mà không nhận thức được.

Chàng bật cười với lời khen của
nàng. Dù vậy, sự thích thú của chàng không làm nàng phật ý, và nàng mỉm cười
lại với chàng. “Cho một con rồng,” nàng trêu chàng.

Cách chàng đang nhìn nàng làm nàng
cảm thấy nhợt nhạt cả người. Nàng cần để cho đôi tay nàng làm gì đó, nàng quyết
định như thế, và lập tức đan chúng vào nhau. “Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc nói
chuyện bây giờ chứ?”

“Từng điều một,” chàng tuyên bố. “Ta
vừa nhận ra ta đã không trao cho nàng một nụ hôn của lễ cưới đúng cách thức.”

“Chàng không ư?”

Chàng lắc đầu. Rồi chàng ngoắc tay
ra hiệu cho nàng. Nàng từ từ băng ngang phòng để đứng đối diện với chàng.

“Chàng sẽ hôn ta bây giờ?” nàng hỏi,
giọng thì thào dứt hơi.

“Đúng.”

Chàng thú nhận. Chàng chậm chạp rời
lưng khỏi ngưỡng cửa và đứng thẳng. Thân hình cao lớn của chàng áp đảo nàng.
Alesandra lùi lại trong vô thức nhưng nàng lập tức dừng lại. Nàng không sợ
Colin, nàng tự nhủ, nàng thật sự muốn chàng hôn nàng. Nàng di chuyển tới phía
trước. “Ta thích cách chàng hôn ta,” nàng nói khẽ.

“Ta biết.”

Chàng cười toe kiêu ngạo. Chàng cũng
biết nàng đang căng thẳng. Nàng không chút nghi ngờ gì về điều đó. Và chàng
cũng đang tận hưởng sự bối rối của nàng.

“Làm thế nào chàng biết?” nàng hỏi,
nghĩ đến chuyện trả lời chàng thật nhanh ngay khi chàng hỏi.

“Cách nàng hưởng ứng với nụ hôn của
ta nói cho ta biết nàng thích ta chạm vào nàng.”

Nàng không thể nghĩ ra điều gì khôn
ngoan để nói về sự thật này. Thật ra nàng đang gặp rắc rối để giữ được bất cứ
suy nghĩ nào trong đầu. Dĩ nhiên là Colin phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về
tình trạng của nàng. Đôi mắt chàng ấm áp làm nàng run nhẹ.

 

 

 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.