Castles - Chương 14 - Part 02

Chương 14

Nàng lại từ chối lời mời ngồi. “Chỉ
mất một phút thôi. Catherine muốn đi dạo với Morgan Atkins. Anh ấy sẽ đến đây
đón cô bé. Em không nghĩ đó là ý hay nếu để cô bé ra ngoài, Nathan, nhưng em
không thể đưa ra lý lẽ thích hợp được. Cô bé rất kiên quyết.”

“Sao em không muốn cô bé ra ngoài?”

Nàng có thể sẽ sa vào sự giải thích
dài dòng và chắn chắn là rối tung lên mà không có ích nên nàng quyết định không
làm mất thời gian của Nathan.

“Em chỉ không thấy thoải mái về điều
đó,” nàng nói. “Và em biết Colin cũng sẽ không cho cô bé ra ngoài. Chúng em
không tin là Neil Perry có tội và cho đến khi tin chắc thì chúng em không muốn
Catherine đi đâu hết. Colin không có ở đây để phản đối và mẹ thì không thể chi
phối cô bé. Anh sẽ vui lòng giải quyết điều này chứ? Em không tin Catherine dám
cãi lại anh.”

Nathan bắt đầu bước ra cửa. “Vậy là
Colin không tin tưởng Atkins?”

“Ôi, không, em không có ý đó,” nàng
kêu lên. “Morgan là bạn của bạn Colin.” Nàng hạ thấp giọng khi nói tiếp. “Anh
ấy đảm nhiệm vị trí của Colin trong văn phòng dưới quyền chỉ huy của Ngài
Richards.”

“Nhưng em tin Colin không muốn cô bé
đi ra ngoài. Được thôi. Anh sẽ xử lý chuyện này.”

“Anh sẽ đưa ra lý do gì cho cô bé?”
Alesandra vừa hỏi vừa theo sau người khổng lồ.

“Không gì cả.” Nathan nói ngay. Rồi
anh mỉm cười, một nụ cười tinh quái chắc nịch. “Anh không cần lý do. Anh chỉ
đơn giản bảo cô bé ở nhà.”

“Và nếu cô bé cãi lại?”

Nathan phá ra cười. “Đó không phải
là những gì anh sắp nói với cô bé. Tin anh đi, Alesandra. Cô bé sẽ không cãi
lại anh đâu. Chỉ có hai người phụ nữ trên thế giới này anh không thể đe dọa. Em
gái anh và vợ anh. Đừng lo lắng nhé, anh sẽ xử lý.”

“Thật ra thì, Nathan à, có tới ba
người lận. Anh không thể đe dọa Jade, Sara, hay là em.”

Nàng mỉm cười trước vẻ kinh ngạc
trong mắt anh nhưng không dám cười lớn.

Nữ Công tước đang đợi trong phòng
nghỉ để chào tạm biệt Alesandra và Nathan. Bà có một buổi tiệc tối quan trọng
phải chuẩn bị. Bà hôn lên má Alesandra rồi ra hiệu Nathan cúi xuống thấp để bà
cũng có thể hôn anh.

Alesandra cho rằng Catherine vẫn ở
trong phòng khách. Nàng đi vào trước Nathan để nàng có thể vờ như nàng không
can thiệp vào. Catherine đã hơi giận nàng vì nàng phá vỡ lời hứa với cô bé và
Alesandra không muốn điền thêm tội nào khác vào danh sách của nàng nữa.

Sara đang ngồi trên ghế trường kỷ.
Olivia bé nhỏ ngồi cạnh cô ấy và đang giữ em bé trong lòng.

“Cô hy vọng Joanna sẽ trở nên xinh
xắn như cháu vậy,” Sara nói với Olivia.

“Có lẽ là không đâu,” Olivia đáp
lại. “Nó không có đủ tóc để trở nên xinh xắn như cháu.”

Jade trợn mắt ngó lên trần nhà. Sara
mỉm cười. “Nó còn quá nhỏ,” cô nói tiếp. “Nó sẽ lớn nhanh thôi.”

“Catherine đâu rồi?” Alesandra hỏi
ngay khi vào phòng. “Nathan muốn nói chuyện với cô bé.”

“Cô bé đã đi cách đây vài phút,” Jade
trả lời.

Alesandra ngay lập tức kết luận
Catherine đã ra về cùng với mẹ của cô ấy. Nàng ngồi xuống cạnh Olivia để nhìn
em bé.

“Có phải cô bé rất giận dữ vì chúng
ta cản trở kế hoạch của cô bé không? Có lẽ giờ cô bé đã cảm thấy khá hơn khi đi
cùng với mẹ. Ôi, Sara, Joanna thật xinh đẹp. Nó còn rất bé.”

“Nó sẽ lớn hơn,” Olivia tuyên bố.
“Em bé đều vậy hết. Mama nói thế.”

“Alesandra, Catherine không về nhà
với mẹ. Cô bé đã đi với Morgan. Bọn chị đã cố làm cô bé thay đổi ý kiến nhưng
không hiệu quả và cuối cùng mẹ cũng bớt gay gắt. Cô bé có thể òa khoác ngay lập
tức và chị tin mẹ không muốn thấy cảnh đó chút nào.”

Em bé bắt đầu cựa quậy khó chịu.
Sara đưa tay ẵm lấy bé và đứng lên. “Đã đến giờ ngủ của bé rồi. Chị sẽ quay
xuống ngay. Sterns sẽ bắt cóc bé từ tay chị ngay khi có cơ hội. Người đàn ông
tuyệt diệu với trẻ thơ đúng không Jade?”

“Ông ấy cũng là điều tuyệt diệu với
một đứa trẻ bốn tuổi,” Jade nói. Cô quay sang con gái mình. “Đến giờ ngủ của
con rồi, Olivia.”

Con gái cô không muốn rời khỏi. Jade
nghiêm giọng. Cô nắm lấy tay Olivia và kéo bé theo. “

“Con không phải là em bé, Mama.”

“Mẹ biết con không phải em bé,
Olivia,” Jade dứt khoát. “Và đó là lý do tại sao con chỉ ngủ ngày một lần.
Joanna thì ngủ hai lần.”

Alesandra ngồi xuống ghế và nhìn
Jade kéo bé Olivia ra khỏi phòng. Nathan đứng trên ngưỡng cửa.

“Em có muốn anh đuổi theo Catherine
không?” anh hỏi.

Nàng lắc đầu. “Em chỉ là người hay
lo lắng, Nathan. Em chắc sẽ ổn cả thôi.”

Cửa trước mở ra ngay lúc đó và cả
Caine lẫn Colin bước vào. Caine đứng trong phòng nghỉ nói chuyện với Nathan
nhưng Colin bước ngay vào phòng khách đến chỗ vợ chàng. Chàng ngồi xuống cạnh
nàng, kéo mạnh nàng tựa vào chàng và hôn nàng.

“Sao rồi?” nàng yêu cầu khi chàng
bắt đầu rúc vào cổ nàng mà không nói ngay cho nàng biết chuyện gì đã xảy ra.

“Anh ta có lẽ có tội.” Colin tuyên
bố.

Caine và Nathan bước vào gia nhập
với họ. Alesandra thúc vào hông Colin để chàng thôi nhấm nháp dái tai của nàng
nữa. Chồng nàng thở dài trước khi thẳng người dịch khỏi người nàng. Chàng mỉm
cười khi thấy sắc đỏ ửng lên trên khuôn mặt nàng.

“Anh ta có động cơ và cơ hội,” rồi
Colin lên tiếng.

Caine nghe thấy nhận xét của em trai
mình. “Anh nghĩ chúng ta đang cố làm cho điều này làm phức tạp hơn thực tế. Anh
sẽ thừa nhận nó là… sự trùng hợp.”

Colin gật đầu. Chàng rút cái danh
sách của mình ra khỏi túi. “Được rồi, bé con. Đây là các câu trả lời cho em.
Thứ nhất, Neil đã từ chối đi với em gái anh ta đến gặp người đàn ông tự xưng là
người ngưỡng mộ cô ấy. Thứ hai, anh ta thề anh không biết tí gì về hợp đồng bảo
hiểm. Và thứ ba, anh ta kiên quyết phủ nhận có quan hệ với phu nhân Roberta.”

“Em đã mong các câu trả lời đó,”
Alesandra có vẻ trầm ngâm.

“Anh ta chẳng giống anh trai của
Victoria lắm,” Caine ngắt ngang. Anh ngồi xuống và ngáp lớn.

“Còn những câu hỏi khác của em cho
Neil thì sao?”

“Câu hỏi nào?” Colin hỏi ngược lại.

“Em muốn tên của những người theo
đuổi Victoria mà đã bị từ chối. Anh ta có đề cập đến 3 người khi anh ta đến
thăm em và em nghĩ những lời từ chối đó có thể rất quan trọng. Thành thật đi
Colin, có phải chàng quên hỏi anh ta không?”

“Không, ta không quên. Xem nào, có
Burke này - nhưng giờ anh ta đã kết hôn nên không tính đến - và Mazelton…”

“Anh ta sắp kết hôn.” Caine ngắt
lời.

“Và?” Alesandra nôn nóng hỏi khi
Colin không tiếp tục. “Ai là người thứ ba?”

“Morgan Atkins,” Caine trả lời thay.
Colin gật đầu xác nhận. Alesandra liếc nhanh qua Nathan. Anh ấy đang nhăn mặt.

“Colin, Morgan không phải là bạn cậu
à?”

“Chết tiệt, không,” Colin nói. “Bây
giờ cậu ta có lẽ đang muốn bóp cổ tớ. Cậu ta đổ lỗi cho tớ về một nhiệm vụ mà
cậu ta phá hỏng.”

Nathan ngả người ra trước. “Cậu ta
có quy trách nhiệm cho cậu đủ để theo đuổi vợ cậu không?”

Nét mặt Colin thay đổi. Chàng định
lắc đầu nhưng rồi ngừng lại. “Đó là một khả năng,” chàng thừa nhận. “Khá mong
manh, nhưng… cậu đang nghĩ gì thế, Nathan?”

Cộng sự của chàng hướng sang nhìn
Alesandra.

Họ thốt ra một cái tên cùng lúc.
“Catherine.”

 

Báo cáo nội dung xấu