Y nữ xuân thu - Chương 01 - 02
Chương 1: Sống lại
“Nước, nước,…” một giọng khàn
thấp cơ hồ không thể nghe thấy vang lên,
đôi môi khô nứt hơi mấp máy,
thực không ai chú ý tới yêu cầu của nàng a. Chỉ chốc lát sau, một cỗ chất lỏng
mát lạnh ngọt lành chậm rãi rót vào miệng nàng, mặc dù cổ họng đau rát tựa ngàn
mũi kim châm vào nhưng nàng vẫn vội vàng cố gắng nuốt cái chất lỏng này vào.
“Mẹ, nàng sẽ chết sao?”
“Không chết được”
“Nàng là ai?”
“Không rõ lắm, xem diện mạo có
thể là người trong nước, dù sao không phải là người tộc Ngạc Lỗ chúng ta.”
“Oa,nàng đẹp quá!”
“Nữ nhân xinh đẹp đều không thể
tin.”
“Nàng là người xấu sao?”
“Chờ nàng tỉnh ngươi đến hỏi
nàng đi!”
…….
Một thời gian rất lâu sau,
nàng đang trong trạng thái hỗn loạn cùng hôn mê, bên tai luôn là thanh âm cằn n
của một già một trẻ đang nói cái gì đó có khi thực rõ ràng có khi thực mơ hồ. Ở
bên tai nàng nói chuyện rút cuộc là ai, nhưng mí mắt nàng thuỷ chung không mở
ra, tình huống như vậy vẫn liên tục đến ngày thứ mười.
Nàng khó khăn mở mắt ra, cảnh
vật đầu tiên nàng nhìn thấy chính là đồ trang trí trên nóc lều. Thử chuyển động
cổ nhìn xung quanh, lều trại trang trí đơn giản gần như bần hàn, trừ bỏ cái giường
nàng ngủ ra cơ hồ không có vật gì khác. Nghĩ muốn xoay người ngồi dậy, bất quá
tay chân mềm mại vô lực lại làm cho nàng ngã trở về giường.
Aizz, đây là làm sao? Nàng đến
tột cùng là làm sao vậy? Nàng nhíu nhíu mi, dần dần nhớ lại. Giờ phút này tuy
toàn thân vô lực, nhưng vì xác định lại, nàng dùng móng tay hung hăng bấm vào
lòng bàn tay mình. Đau! Nàng vui sướng phát hiện cái này có thể chứng minh mình
vẫn còn sống. Nàng nhớ ra là mình đang chậm rãi nằm phủ lên thi thể nữ nhân kia
thì một thanh âm lạnh lùng vang lên,
“Từ nay về sau, ngươi hãy dùng
khối thân thể này để tiếp tục sống, thẳng đến sống thọ và chết tại nhà, lúc đó
ta mới có thể mang ngươi đi”
Nói như vậy chẳng phải nàng là
Tá Thi Hoàn Hồn sao, haiz cũng tốt, có thể còn sống dù sao cũng là quí rồi. Kiếp
trước cùng nàng vô can, nay buộc lại một đời, nàng muốn dùng thân thể này hảo hảo
sống tốt. Nàng cũng không phải không lưu luyến, dù sao kiếp trước nàng cũng có
một cuộc sống tương đối hậu đãi. Tuổi còn trẻ đã lấy được bằng Tư vấn dinh dưỡng
cao cấp nhất, làm cố vấn dinh dưỡng cho một công ty thực phẩm tốt nhất, lương một
năm mấy trăm vạn tệ. Tuy từ nhỏ cha mẹ sớm mất, nhưng ông nội nàng là ngôi sao
sáng trong giới trung y lại xem nàng như châu bảo, đem sở học suốt đời truyền
thụ cho nàng. Mặc dù cuối cùng nàng không kế thừa y bát của ông nhưng cái chức
danh chuyên viên tư vấn dinh dưỡng cao cấp cũng không tính là bôi nhọ thân phận
ông. May mắn ông nội đi trước nàng nếu không thì ông làm sao để thừa nhận được
người đầu bạc tiễn người đầu xanh đây. Hiện giờ kiếp trước của nàng đã không
còn luyến tiếc, sống lại trong thân thể này cũng coi như không tiếc nuối.
“ Nha, ngươi tỉnh!” nghiêng đầu
nhìn lại, một tiểu cô nương ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, kinh ngạc nhìn
nàng. Tuy rằng da ngăm đen, bộ dạng cũng bình thường nhưng lại có đôi mắt trong
suốt. Tiểu cô nương buông thuỷ bồn trong tay xuống, chạy vội ra ngoài: “ Mẹ, mẹ…’’
thanh âm dần dần đi xa.
Tiểu cô nương ăn mặc nhìn thực
quen mắt, tóc trát thành vô số cái tiểu biện cuối cùng lại dùng một cái trâm
cài lên đỉnh đầu, giống người tân cương, nhưng áo choàng cùng giày ủng rộng
thùng thình lại cực kỳ giống người Mông cổ. Nàng luôn không rõ ràng lắm về cách
ăn mặc của dân tộc thiểu số,tiểu cô nương kia phục sức càng làm cho nàng hoang
mang không biết mình đang ở đâu.
Lát sau cửa lều trại bố liêm lại
bị nhấc lên, trừ tiểu cô nương vừa rồi còn có một vị phụ nhân trung niên.
“ Ngươi đã tỉnh?” giọng nói
già nua thô ráp làm cho nàng kinh ngạc.
Tiểu cô nương đứng bên cười cười:
“Có phải thanh âm của mẹ ta rất kì quái? Rất nhiều người giống ngươi, nhưng mẹ
ta bệnh đã lâu, cũng dùng rất nhiều thảo dược nhưng không có chuyển biến tốt”
“ Tô Lạp!” Vị phụ nhân trừng mắt
liếc tiểu cô nương tỏ vẻ mắng nàng ta lắm miệng, lại cười nói với nàng, “Cô
nương đói bụng chưa, ta lấy chút gì cho cô nương” nói xong liền giơ lên trước mắt
nàng một cái đào quán.
Mùi hương lập tức gợi lên cho
nàng cảm giác thèm ăn, aiz bất quá khối thân thể này thập phần suy yếu, không đứng
dậy nỗi. Tiểu cô nương Tô Lạp thật lanh lợi nhảy bắn đến bên giường đem nàng đẩy
ngồi xuống. Nàng nửa nằm nửa ngồi trên giường, vị phụ nhân đã đem một chén cháo
lúa mì thơm ngát ngồi xuống bên nàng, nhẹ nhàng thổi nguội đưa vào sát bên môi
nàng. Cũng thực sự đói bụng, nàng đem thìa cháo đưa vào miệng, nàng cảm nhận được
vị lúa mì thanh thanh ngọt ngọt.Cứ như vậy chậm rãi ăn xong, tuy nàng vẫn còn cảm
giác vô lực nhưng đã thoải mái hơn vài phần.
“ Cám ơn!” nàng nói ra thực cũng
doạ chính mình.
Tô Lạp kinh hỉ kêu to: “Nguyên
lai ngươi có thể nói”, khuôn mặt nhỏ nhắn ngăm đen có chút vi đỏ lên: “ Lúc
ngươi mới được cứu về chỉ biết động thần, thanh âm đều không phát ra, ta còn
nghĩ ngươi là người câm điếc. Ha ha, cái này tốt lắm, về sau ta đã có người nói
chuyện cùng.”
“Tô Lạp” vị phụ nhân trừng mắt
liếc tiểu cô nương một cái. Tô Lạp thè lưỡi, không dám lắm miệng nữa.
“Ta gọi là Đằng Triệt, là mẹ
Tô Lạp, ngươi được nam nhân của ta ra sa mạc cứu về. Cô nương tên là gì? Là người
ở nơi nào đến? Sau này dưỡng cho tốt rồi ta bảo người đưa ngươi trở về”. Vị phụ
nhân này hỏi nhưng trong thần sắc ẩn ẩn tia phòng bị.
Tên? Khối thân thể này tên gì
nàng không biết a, ông nội đã đặt cho nàng một cái tên – Liên Kiều. “ Ta gọi
Liên Kiều”, về phần đến từ đâu a, khó mà nói nàng là tá thi hoàn hồn, nói vậy sẽ
bị xem là yêu dị cũng
Đằng Triệt thấy nàng chỉ nói
tên, nghĩ đến nàng không muốn nhiều lời nên cũng không hỏi, đỡ nàng nằm xuống
liền kéo Tô Lạp ra ngoài.
Phụ nhân đi rồi nàng cũng thấy
mệt mỏi, liền nhắm mắt lại trong chốc lát đã ngủ thiếp đi.
Năm ngày sau Liên Kiều rốt cục
đã có thể xuống giường. Tô Lạp thường xuyên thích vào lều tìm nàng nói chuyện,
Theo Tô lạp thì nàng đang ở trong một tiểu bộ tộc tên là Ngạc Lỗ trên thảo
nguyên, có khoảng bảy mươi hộ. Nửa tháng trước, cha của Tô Lạp đi theo thương đội
của sa mạc trở về, trên đường về thì trông thấy nàng đang hấp hối nên cứu về.
Trên thảo nguyên mênh mông vô
bờ này trừ bỏ Ngạc Lỗ tộc còn có rất nhiều dân tộc khác, tỷ như Khánh Liễn tộc,
Hồng Ba tộc, Duy Địch tộc, Khảm lạp tộc, mà lớn nhất là Phiên liệt tộc cũng là
tộc thống trị thảo nguyên gọi là Phiên quốc. Sinh hoạt trên thảo nguyên này đều
là dân chăn nuôi, dùng Phiên ngữ làm ngôn ngữ chính. Ngạc Lỗ tộc bọn họ cho tới
nay đều lấy đất khô cằn mà sống, chủ yếu nhờ vào thương mậu giao dịch với Nam
Lương quốc, bởi vậy tộc nhân từ nhỏ đều phải học tiếng Lương quốc, để sau khi
trưởng thành cũng đi theo thương đội xuất ngoại kinh thương. Nhưng những năm gần
đây, sa mạc Tây Tác quốc không ngừng lấn chiếm thảo nguyên khiến cho các tiểu bộ
tộc không ngừng phải di chuyển, còn phải lo lắng Cách Tát kỵ binh đánh lén. Cổ
họng mẹ Tô Lạp cách đây 2 năm bị Cách tát kỵ binh đánh đột kích, hoả thiêu lều
trại nên bị khói làm cho hư.
Nghe Tô Lạp căm giận chỉ trích
Cách tát quốc hung ác, Liên Kiều chỉ cảm thấy việc không liên quan đến mình nên
cứ hờ hững. Bất quá nghe Tô Lạp nói nàng đã biết mình đi vào một không gian xa
lạ, tên những bộ tộc, các địa danh nàng đều không biết, chỉ may mắn là ngôn ngữ
tương thông, không đến mức làm khó mình.
Nằm trong lều mười lăm ngày,
Liên Kiều lần đầu tiên bước ra ngoài trướng. Bầu trời xanh cùng với màu xanh của
thảo nguyên sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi nhỏ, từng khối mây trắng theo gió
bay đến, hít vào không khí trong lành thơm ngát của thảo nguyên, giờ đây nàng mới
cảm nhận được là mình đã sống lại.
“ Đó là mẹ ta cùng mẹ Màn” Tô
lạp đưa cái tay nhỏ bé hướng về trước chỉ, nàng nhìn theo tay phía trước ĐằngTtriệt
cùng Màn lý đi ra.
“ Mẹ, người có thể đi được rồi”
Tô Lạp hưng phấn hướng ĐằngTriệt phất phất tay.
“ Đi, ta mang ngươi đi gặp bằng
hữu mới” Tô lạp giữ chặt tay Liên Kiều kéo nàng đi nhanh về phía trước. Vừa mới
được một chút tất nhiên không tránh khỏi vấp ngã, chạy đến trước mặt mọi người
nàng có chút thở gấp. “Tiểu Lạp” Đằng Triệt bước tới, một phen túm áo Tô Lạp,
“Liên cô nương cơ thể vừa khôi phục sao chống lại nổi sức kéo của ngươi”.
“ y” Tô Lạp lộ vẻ trẻ con ảo
não nhìn nàng gãi gãi đầu ra vẻ biết tội.
Liên Kiều nhẹ nhàng cười: “không
có việc gì”, mọi người đều có bộ dạng ngây ngốc ngơ ngác nhìn nàng,không nghĩ tới
nàng cười lại đẹp đến như vậy. Nàng không rõ lén nhìn mọi người, lại nhìn hướng
Tô Lạp thấy nha đầu này cũng có vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nhìn chằm chằm vào nàng cười
híp mắt. Nhíu nhíu mày, nàng nhìn Đằng Triệt cầu cứu,
“ Đừng lo, bọn họ vì chưa từng
gặp qua vị nữ tử nào xinh đẹp như vậy nên nhìn đến choáng váng đó mà”. Đằng Triệt
cười nói với nàng bằng giọng khàn khàn, giải thích với nàng.
Xinh đẹp? Nàng nhất thời không
tiêu hoá được lời của Đằng Triệt, kiếp trước nàng tư sắc chỉ bình thường, cho tới
bây giờ chưa ai dùng từ xinh đẹp nói vớ nàng. Chẳng lẽ thân thể thật là một đại
mỹ nhân?
“ Cha đã về”.
Không đợi nàng phục hồi tinh
thần, Tô Lạp hưng phấn chỉ về phía xa hướng thảo nguyên mà kêu to.
Chương 2:Rong huyết
Không lâu sau, bên tai đã
loáng thoáng truyền đến âm thanh rầm rập, Liên Kiều quay lại nhìn về phía đường
chân trời, chỉ thấy một đường đen h
a chung với bụi. Dần dần mới
phát hiện đó là một đoàn ngựa thồ đang chạy đến.
Mỗi người một ngựa chạy ở hàng
trước, hàng sau theo hơn mười con ngựa cao to, cách sắp xếp như vậy cũng thấy
được thanh thế có chút đồ sộ. Còn Tô Lạp thì đã muốn nhảy vọt qua đó.
“Cha…” người còn chưa chạy đến
trước mặt, nam nhân trên ngựa đột nhiên rút roi, Liên Kiều nhất thời há hốc mồm,
không nghĩ đến cái người Tô lạp xưng là cha kia lại hướng nàng mà vun roi. Chỉ
thấy cái roi kia giống như linh xà quấn trên thân Tô Lạp lôi đi, Tô Lạp liền một
mạch bị kéo lên ngựa, ngồi trong lòng nam nhân kia.
“Ha ha, ha h tiếng cười của Tô
lạp không ngừng quanh quẩn cùng khoái hoạt vang lên trên thảo nguyên.
Cha của Tô Lạc là thủ lĩnh của
bộ lạc, tên là Đạt Cách Lỗ, cũng chính là người cứu Liên Kiều về từ trên sa mạc.
Nàng không khỏi ngưng mắt nhìn hướng người đang ôm Tô Lạp trên ngựa- mặt ngăm
đen, cái trán rộng lớn mà ngay ngắn, ánh mắt chất phát, bộ dạng giống người
Mông cổ.
Rốt cục Đạt Cách Lỗ cũng dừng
ngựa, đem Tô lạp ôm trong lòng buông ra, rồi lập tức nhảy xuống ngựa. Nghiêng đầu
đã nhìn thấy Liên Kiều đang đứng cách đó ba trượng, ánh mắt dừng lại một chút
theo sau đó là nụ cười sáng sủa, tay dắt Tô Lạp hướng nàng đi tới.
“ Thân thể đã tốt hơn ?” Đạt
Cách Lỗ cười đến sướng nhiên, giọng nói như chuông đồng vang lên, cả khuôn mặt
đều bừng sáng.
Liên kiều xoa xoa cằm: “Đã tốt
hơn nhiều, đa tạ.”
“Ngô” Đạt Cách Lỗ đem nàng
đánh giá nàng một phen, sang sảng cười, “ không nghĩ tới ta cư nhiên lại cứu về
một đại mỹ nhân a, ha ha..”
Lại khen nàng đẹp, Liên Kiều
trong lòng không nhịn được tò mò nghĩ muôn lấy gương nhìn xem khuôn mặt này đến
cùng là mỹ tới độ nào, sao lại làm cho cái nhóm người này nhìn nàng đến ngây ngốc,
xem ra tử thần kia cũng không phải là không có đạo đức.
Lúc này Đằng Triệt từ trong
đám người đi ra, hai tay giơ lên cao, trong tay đang cầm một chiếc cẩm bào thật
dày, cung kính đi đến trước mặt Đạt Cách Lỗ, một mặt đem cẩm bào khoát lên người
hắn, mặt khác thì thầm bằng giọng khàn đục: “ Hán lạp mã da hồ hách hoa, vĩ đại
na mẫu sơn thần, cảm tạ ngài đưa bọn họ bình an trở về mảnh đất này, cảm tạ
ngài.”(?)
Đạt Cách Lỗ vẻ mặt sung sướng
quay sang nói với mấy chục tráng hán vài câu mà Liên Kiều nghe không hiểu, nàng
phỏng chừng đây là phiên ngữ, vị tráng hán nghe Đạt Cách Lỗ nói xong liền đem
tay trái nắm chặt thành quyền đặt trước ngực, nhìn động tác cùng thái độ cung
kính của hán tử này nàng hoài nghi Đạt Cách Lỗ thân phận không đơn giản chỉ là
thủ lĩnh thương đội, thân phận của hắn nhất định không bình thường, bất quá
thân phận của hắn cùng nàng không quan hệ, nàng chỉ là một linh hồn bị vị tử thần
kia đem đến đây thôi.
Buổi tối cùng cả nhà Đạt Cách
Lỗ dùng cơm, nàng mới biết được nguyên lai Đạt Cách Lỗ không chỉ có Đằng Triệt
là thê tử, cũng không chỉ có mình Tô Lạp là con. Đạt Cách Lỗ tổng cộng có ba
thê tử, cùng năm đứa con, đứa lớn nhất mới mười tuổi, nhỏ nhất mới ba tuổi. Đằng
Triệt là nữ nhân gã cho hắn đầu tiên, sinh được một con thì không sinh nữa, nhiều
thê tử như vậy nhưng chỉ có Đằng Triệt có thể làm cho hắn vui.
Cơm chiều được bày trong lều,
hắn cùng ba thê tử ngồi một bên, nàng cùng bọn nhỏ ngồi với nhau. Trước mặt là
bàn ăn, mọi người ngồi trên chiếu, dưới trải thảm lông thật dày, ngồi dưới đất
cũng không khó chịu, nhưng chính là thức ăn có mùi lạ làm nàng một chút cũng
không thèm ăn, Đạt Cách Lỗ thấy nàng không động vào thức ăn liền tỏ vẻ thân thiết
hỏi: “ Ngươi thế nào lại không ăn, có phải thân thể vẫn chưa khoẻ ?”
Nàng lãnh đạm cười: “Có chút mệt.”
Đạt Cách Lỗ giật mình nói: “
Ngươi thân thể vừa khôi phục, không nên ngồi lâu, sớm quay về trướng nghĩ ngơi
đi thôi.”
Nàng lễ phép hướng bốn người
phía đối diện gật đầu, Liên Kiều nhất thân lên định rời khỏi lều – “bịch” một
tiếng, một tráng hán vội vàng chạy vào thiếu chút nữa đâm xầm vào Liên Kiều,
tuy chỉ đụng nhẹ nhưng cũng làm nàng choáng váng.
Hán tử kia xem ra cũng không
thấy nàng, liếc mắt nhìn một cái, vẻ mặt kích động quì trước Đạt Cách Lỗ lớn tiếng
nói vài câu, Đạt cách lỗ lúc trước còn có vẻ giận, nghe hắn nói liền chau mày đứng
lên, hai người nói với nhau vài câu liền đi ra lều lớn.
Liên Kiều mờ mịt nhìn về phía
Đằng Triệt, thấy sắc mặt nàng ngưng trọng cũng lập tức theo ra ngoài.
“ Queri vừa mới sinh, giờ đang
chảy rất nhiều máu nhưng bà mụ không ngăn được, nói là nếu cứ xuất huyết như vậy
người sẽ không chịu được nữa” Tô Lạp đi lại túm tay áo Liên Kiều nói cho nàng
biết nội dung.
“ Là hậu sản rong huyết.” Liên
kiều kinh hãi.
“ Ngươi nói cái gì?” Tô Lạp
không nghe ra nàng nói gì.
“ Không có gì”. Nàng cúi đầu đối
Tô Lạp nói, “Chúng ta cũng đi xem đi.”
Đi ra lều lớn, xa xa chỉ thấy
vài người tay bưng thuỷ bồn hướng lều màu trắng đi ra đi vào, đèn đuốc sáng
trưng, bóng người cứ chớp hiện trên vách lều. Đạt Cách Lỗ đang ở ngoài trướng
cùng mấy vị đại lão nói chuyện.
“ Bọn họ đang nói cái gì?”, đến
gần hơn nhưng nàng nghe không hiểu, liền hỏi
“ Cha đang hỏi bà mụ tình hình
của mẫu tử bên trong trướng, bà mụ nói người mẹ sanh khó vì đứa nhỏ quá lớn, vất
vả lắm mới đem được đứa nhỏ ra, nhưng cơ thể người mẹ đã rất yếu rồi, huyết chảy
không ngừng uống thuốc cũng vô dụng.”
Tô Lạp có chút ảm đạm cảm
thương, nhẹ nhàng nhỏ giọng nói: “Queri là một nữ nhân tốt, thường giúp ta làm
việc, những lúc ta bị bị khi dễ, nàng cũng giúp ta đối phó với họ, hy vọng nàng
có thể vượt qua cửa ải khó khăn này.” Chậm rãi bước tới ngoài trướng, trong
không khí tràn ngập một mùi máu tươi cùng một ít mùi thuốc Đông y.
Đứng trước cửa trướng trong chốc
lát nàng liền ngửi thấy mùi vị thuốc có chút không ổn, nàng không khỏi ra tiếng
hỏi:
“Các người cho sản phụ dùng dược
gì?”
Hỏi xong mới thấy chính mình
nhiệt tâm quá, trước đó nàng đã lấy tính cách lạnh nhạt để cư xử giờ lại nhiệt
tâm thì có chỗ không hợp, nếu trước kia nàng lười quản chuyện người khác, lấy
tiền tài cân nhắc hết thảy mọi thứ, nghĩ là tình bạc như tờ giấy, sớm đã dùng sự
im lặng để nhìn thế gian, nhưng lại nghĩ đến ở chung với Tô Lạp lâu ngày nhìn
nàng thương tâm, có chút ảnh hưởng đến cảm xúc của nàng, haiz.
Đang cùng Đạt Cách Lỗ nói chuyện
bà mụ thần sắc kinh ngạc nhìn nàng, nàng không nói lời nào vén màng lên đi vào.
Liên Kiều liền trông thấy một
nữ nhân suy yếu sắc mặt tái nhợt như tờ giấy nằm trên giường, máu tươi thấm ướt
thành màu đỏ sậm lọt vào mắt làm nàng kinh tâm. Một lão bà đang dùng nước lau hạ
thân cho nàng kia, người khác đang nâng đầu nàng đem chén dược cho nàng uống.
Không chút suy nghĩ liên kiều
đoạt lấy chén dược, vị phụ nhân kia giật mình ngây ngốc, không biết nên phản ứng
như thế nào. Nàng cầm chén dược đưa lên mũi ngửi, Liên Kiều lạnh lùng nói:
“Đem phương thuốc cho ta xem.”
Lúc này ngoài trướng bà mụ cũng
theo tiến vào, có vẻ không kiên nhẫn phất phất tay nói:
“Ra ngoài, ra ngoài, buông chén
dược xuống đi ra ngoài, ngươi đừng ở chổ này phá rối.”
Liên Kiều một chút cũng không
nhút nhích, lạnh lùng nhìn chằm chằm bà mụ nói từng chữ: “ Đưa, ta, phương, thuốc”.
Bà mụ bị thần sắc của nàng làm
hoảng s mất vài giây, lập tức tức giận nói: “ Chỗ này đâu tới lượt ngươi, không
hiểu gì đừng ở chổ này quấy rối, đi ra ngoài”.
Liên Kiều cũng không tức giận
đi ra ngoài trướng hướng Đạt Cách Lỗ nói: “ Đem phương thuốc cho ta”.
Đạt Cách Lỗ nghi hoặc hỏi: “
Ngươi cần phương thuốc làm gì?”
“ Ta hoài nghi dược của nàng
có chổ sai.”
Đạt Cách Lỗ ngạc nhiên, lập tức
hỏi: “ Ngươi là thầy thuốc?”
“ Phải, mà cũng không phải.”
Liên Kiều nghĩ không được trả lời: “ Ta chỉ muốn nhìn phương thuốc một chút.”
Đạt Cách Lỗ trầm ngâm một
chút, lớn tiếng nói với bà mụ bên trong: “ Đem phương thuốc đến đây”.
Bà mụ khúm núm đi ra, nhẹ giọng
nói: “ Nào có cái phương thuốc gì, nữ nhân xưa nay sinh đẻ đều dùng dược này”,
nói xong oán hận lén liếc Liên Kiều một cái
“ Vậy dùng dược gì báo ta
nghe”. Liên Kiều thản nhiên nói.
Bà mụ nghẹn một hơi, cực kì
không tình nguyện nói nhỏ: “ Đương qui, sao bạch thược, địa cốt da, phấn đan
da, hoàng kì, đại thục địa.”
“Không có ?” Liên Kiều nhíu
mày.
“Không có gì?”.
Trách không được, nguyên lai
hai vị thuốc trọng yếu để cầm máu lại không có, những cái khác đều là ích khí,
dưỡng huyết, thanh nhiệt, không thể cầm máu, sản phụ này xuất huyết nhiều đương
nhiên không thể.
Nàng lập tức hỏi nhanh: “
Ngươi không cho sinh long cốt cùng a giao?”
Bà mụ khó hiểu hỏi: “ Đấy là
loại dược gì? Nghe cũng chưa từng nghe qua.”
Đáng chết, bị nặng như vậy lại
không có hai vị dược liệu này, cư nhiên còn chưa nghe qua, vấn đề là cho dù tìm
được long cốt nhưng còn a giao thì phải chờ điều chế. Vậy phải làm sao bây giờ?.
Bất giác nhíu mày, thoáng nhìn
bà mụ kia ánh mắt không khỏi có chút tức giận, chợt nghe xa x truyền đến tiếng
trư kêu, trong đầu chợt loé tinh quang.
Liên Kiều giương mắt hướng Đạt
Cách Lỗ hỏi: “ Nơi này có heo mẹ?”
Đạt Cách Lỗ đầu tiên là sửng sốt,
về sau khó hiểu nói: “ Đây là thảo nguyên chúng ta nguyên là không dưỡng trư, lần
này đi biên cảnh lương quốc, ngang qua chổ người quen có tặng cho ta một con
heo mẹ, hơn nữa nó còn mang thai, không lâu sau sẽ sinh heo con, ta bắt nó mang
về cũng là chờ nó sinh rồi sẽ cho mọi người nếm thử, ngươi hỏi cái này để làm
gì, có phải có liên quan?”
Nàng nhìn hắn nghiêm mặt nói:
“ Phải”.

