Chỉ Có Thể Là Anh - Chương 01-P1

Điều cuối cùng Nina Askew cần là Fred.

“Tôi muốn mua một con cún,” cô nói với người phụ nữ mặc bộ đồng
phục màu nâu đứng sau cái quầy kim loại sứt sẹo trong Trạm Kiểm soát Thú vật
Riverbend. “Một con thật vênh váo.”

“Vênh váo.” Người phụ nữ thở dài. “Hẳn rồi. Chúng tôi có
vênh váo.” Bà ta hất đầu về phía cánh cửa kim loại xám ở cuối quầy. “Đi qua chỗ
kia, xuống dưới một bậc.”

“Phải rồi.” Nina vén những lọn tóc xoăn ngắn cũn cỡn ra sau
tai, nắm lấy túi xách và bước qua cửa, quyết tâm tự mình chọn bằng được món quà
sinh nhật bốn chân vênh váo nhất. Hôm qua là sinh nhật lần thứ bốn mươi của cô
thì sao chứ? Bốn mươi là độ tuổi hay ho đối với phụ nữ. Nó có nghĩa là tự do. Đặc
biệt là sự tự do khỏi gã chồng cũ quá tham vọng và cái tòa lâu đài ở vùng ngoại
ô xa hoa kia cuối cùng cũng đã đẩy đi được sau một năm ròng rã rao bán. Điều
tuyệt vời trong chuyện này là cô đã thoát khỏi ngôi nhà quái quỷ đó.

Và giờ cô đã bốn mươi. Chà, cô sung sướng khi đã bốn mươi tuổi.
Nói cho cùng thì đó chính là lý do cô đang tìm một con chó cho riêng mình.

Người phục vụ đi cùng cô bảo, “Đường này,” và Nina đi theo
bà ta qua một cánh cửa kim loại nặng nề khác. Cô sẽ mua một con cún. Cô luôn muốn
nuôi chó nhưng Guy không chịu hiểu. “Chó rụng đầy lông,” anh ta đã nói thế khi
cô gợi ý nên mua một con để tặng nhau làm quà cưới. Lẽ ra cô phải biết đó là Dấu
hiệu đáng báo động. Nhưng không, cuối cùng thì cô cũng cưới anh ta và chuyển đến
cái lăng tẩm được thiết kế làm nhà ở đó. Và rồi cô đã trải qua mười lăm năm dõi
theo sự nghiệp của chồng mình, không có con chó nào, trong một ngôi nhà mà càng
ngày cô càng căm ghét. Mười sáu năm trong ngôi nhà đó, nếu tính thêm một năm tù
ngục trong tình trạng đã ly hôn vừa rồi khi phải chờ đến khi bán được nhà.
Nhưng giờ cô đã được tự do, có một căn hộ của riêng mình cùng với một công việc
tuyệt vời, dù là tạm thời. Điều duy nhất cô cần là một cơ thể ấm áp, vui vẻ chờ
đợi mỗi khi cô về nhà.

Người phục vụ mở cửa, và tiếng sủa văng vẳng Nina nghe thấy
trước đó trở nên điên cuồng và inh ỏi. Nina bước vào căn phòng bê tông và dừng
lại, cảm giác mê mẩn bị thổi bay trước dãy chuồng làm bằng kim loại xám, bên
trong là bọn chó sủa ầm ĩ thu hút sự chú ý của cô. Cô thở hắt ra, hoảng hồn.
“Ôi Chúa ơi, thật dễ sợ.”

“Nhớ triệt sản thú nuôi đấy.” Người phục vụ dừng lại trước
cái chuồng kế cuối. “Đây rồi.” Bà ta hất đầu lần nữa. “Vênh váo.”

Nina bước tới liếc nhìn vào trong cái chuồng mà người phục vụ
đã chỉ cho cô. Bọn cún thật đáng yêu - giống chó lai nhỏ xíu, mắt sáng, lông đốm
- chúng trèo lên nhau, ngã lăn xuống, rên ư ử và sủa ăng ẳng. Vênh váo đến chết
người. Giờ tất cả những gì cô phải làm là chọn lấy một con...

Cô đến gần hơn và hoàn toàn tình cờ liếc nhìn vào chuồng cuối
cùng. Thế rồi cô khựng lại.

Chỉ có một con chó trong cái chuồng đó, kích thước tầm tầm
và trông ủ dột, quá to đối với căn hộ và quá sầu muộn đối với tâm trạng của cô.
Nina cố quay lại với đám cún con, nhưng chẳng hiểu sao cô không thể làm thế. Dưới
đôi mắt tối tăm của con chó đó có những cái bọng lớn, hai vai nó gồ lên và bộ
lông trắng bị thứ gì đó trông như những đốm màu nâu sậm khổng lồ dây bẩn. Nó ngồi
trên nền bê tông ẩm ướt như một con kền kền cỡ bự và nhìn cô chòng chọc, không
sủa, không cử động. Trông nó giống ông Fred của cô trước khi ông qua đời năm cô
lên sáu. Cô rất quý ông Fred, và rồi một ngày nọ trái tim ông ngừng đập, theo
cách nói của mẹ cô, và mọi chuyện là thế.

“Chào,” cô lên tiếng. Con chó khẽ ngẩng đầu lên, thế là cô
ngồi thụp xuống thò tay qua cửa chuồng và gãi lên tai nó. Nó nhìn cô rồi nhắm mắt
lại, cảm kích trước hành động của cô.

“Nó bị làm sao thế?” Nina hỏi người phục vụ.

“Chẳng sao cả, nó lai một phần chó lùn, một phần chó săn thỏ.”
Bà ta vừa nói vừa kiểm tra tấm thẻ trên chuồng. “Hoặc có thể nó bị đần. Hôm nay
là ngày cuối cùng của nó.”

Nina tròn mắt. “Ý bà là...”

“Phải.” Người phục vụ xoẹt bàn tay ngang cổ họng.

Nina quay lại nhìn con chó. Nó nhìn lại cô, vẻ chết chóc hiện
lên trong mắt.

Ôi Chúa ơi.

Cô đứng dậy, vén tóc ra sau tai, cố tỏ ra hiệu quả và thực tế
trong nỗ lực trở nên hiệu quả và thực tế. Cô không cần con chó này. Cô cần một
con cún vui nhộn, vênh váo, trong khi vào ngày tuyệt nhất đời mình, trông con
chó này sẽ như một kẻ khóc thuê chuyên nghiệp. Và nó thậm chí còn chẳng phải là
một con cún.

Bất kỳ con chó nào ngoài con này.

Cô nhìn xuống con chó lần cuối cùng, tóc cô đổ về trước, làm
thành cái khung màu đen uốn lượn viền quanh vẻ ủ dột của con chó. Nó hơi cúi đầu
như thể với nó như thế là đã quá nặng nề, và hai tai nó cụp xuống.

Cô không thể chọn con chó này. Nó quá ủ dột. Nó quá to. Nó
quá già. Cô lùi lại một bước và con chó thở dài nằm xuống, chẳng trông đợi bất
kỳ điều gì, cam chịu trước sàn nhà lạnh cứng cùng với thực tế là chẳng ai yêu
thương nó và cái chết cầm chắc trong sáng nay.

Ít ra thì đó là những gì mà Nina chắc chắn là nó phải cam chịu.
Không chịu nổi điều đó, cô quay sang người phục vụ và nói, “Tôi lấy con này.”

Người phục vụ nhướn mày. “Đây là quan niệm của cô về vênh
váo à?”

Nina chỉ về phía đám cún. “Bọn nó rồi sẽ được nhận nuôi hết,
đúng không?”

“Chắc thế.”

Nina đưa mắt nhìn bọn cún mũm mĩm, tưng bừng kia lần cuối. Một
loại thuốc chống trầm cảm có bốn chân và một cái đuôi. Thế rồi cô nhìn con chó
kia, ủ dột, đơn độc, quá già, không còn thấy dễ thương được nữa nếu nó từng có
thời dễ thương. “Tôi và con chó này có rất nhiều điểm tương đồng,” cô bảo người
phục vụ. “Hơn nữa, tôi sẽ chẳng thể ngủ được nữa khi biết rằng mình có thể cứu
nó nhưng lại không chịu cứu.”

Người phục vụ lắc đầu. “Cô không thể cứu tất cả bọn chúng.”

“Chà, tôi có thể cứu con này.” Nina ngồi thụp xuống ngang với
tầm mắt con chó. “Ổn rồi, Fred. Tao vừa mới cứu mạng mày đấy.”

Con chó đảo tròn mắt nhìn cô chòng chọc.

“Không, đừng cảm ơn tao. Rất vui khi được giúp mày.” Nina đứng
dậy và theo người phục vụ đi xuống đường luồng. Đến cuối đường, cô quay lại và
thấy Fred bước tới trước, thò mũi qua những thanh chắn. “Này, không sao đâu,”
Nina gọi với lại. “Tao sẽ quay lại ngay khi cứu được mày ra khỏi chốn ngục tù
này.”

Fred rên ư ử và lếch thếch lùi vào sâu trong chuồng.

“Ồ, phải rồi, rồi mày sẽ làm tao phấn chấn lên,” nói rồi
Nina đi ký các loại giấy tờ và trả tiền.

Con chó cũng chẳng vui vẻ gì hơn khi người phục vụ mở cửa
chuồng và nó loạng choạng bước vào vòng tay Nina, toàn thân bốc mùi ngoài sức
tưởng tượng. “Mày hôi lắm, Fred,” cô bảo nó rồi bế nó lên ôm chặt vào người, tự
nhủ rằng bộ vest lụa của cô có thể giặt khô được, và rằng ít nhất nó cũng màu
nâu, cùng màu với Fred, thế nên sẽ không thấy lông chó dính vào. Con chó ngẩng
lên nhìn và cô thêm vào, “Và mày nặng cả tấn ấy.” Nó giống như một vật nặng
không chút sức sống trên tay cô, tròn và đồ sộ, phần lớn trọng lượng cơ thể dường
như tập trung ở phía đuôi, làm phần mông hoàn toàn trĩu xuống khi cô giữ hông
nó thăng bằng trên hông mình. Thế nhưng, mặc dù cực kỳ bốc mùi, cô vẫn cảm thấy
thật dễ chịu khi ôm con chó. “Tao đã cứu mày đấy, Fred,” cô thì thầm vào tai
nó, làm nó co người lại vì hơi thở của cô làm nó nhột, nhẫn nhịn nhưng chẳng tỏ
ra chút hào hứng nào trước bước ngoặt mới của cuộc đời.

Nó hơi nhổm dậy khi cô đưa nó ra ngoài ánh mặt trời tháng
Năm, nhưng lại dường như bực bội khi cô cố giữ nó thăng bằng trên một bên hông
trong lúc xoay xở mở cửa chiếc xe Civic trắng của mình.

“Tao đã định... tìm... một con cún,” cô bảo con chó, vừa thở
hồng hộc vừa dùng hông bên kia đẩy cửa xe mở rộng hơn. “Tao không định... tìm một
con... nửa chó lùn... nửa chó săn thỏ... lại còn nặng mông nữa.” Cô hì hục đẩy
nó vào ghế, đóng cửa lại rồi tựa người vào xe thở dốc. Người Fred nghiêng ngả
yên vị trên lớp vải bọc ghế màu xanh, rồi nó quay sang dí mũi dây bẩn lên kính
chắn gió. “Giỏi.” Nina thở dài. “Cứ tự nhiên như ở nhà đi.”

Cô chui vào trong chiếc Civic và tra chìa vào ổ khóa. Fred
chống chân lên bậu cửa sổ và dí mũi lên cao hơn. Nina thèm thuồng nghĩ đến đám
cún con. “Mày sẽ làm tao ốm mất.” Cô nhoài người sang phía con chó, hạ kính xuống
một nửa. “Đừng nhảy ra ngoài đấy. Mọi chuyện với mày sẽ chỉ khá hơn thôi.”

Nghe thấy tiếng cô, Fred quay lại, và trong khi cô nhoài người
trên nó, tay vẫn đang hạ kính xuống, nó liền nhìn thật chăm chú vào mắt cô.
Nina ngừng quay kính và nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấm áp kia. Nó thực
sự là một con chó đáng yêu. Dĩ nhiên nó sẽ chẳng hăng hái lắm đâu. Trong hoàn cảnh
của nó, cô cũng sẽ thận trọng. Nó chẳng biết gì về cô. Cô chẳng biết gì về xuất
thân của nó. Có thể người chủ cũ đã đối xử tàn nhẫn với nó. Điều đó chẳng quan
trọng. Quan trọng là nó cần được yêu thương. Ai mà chẳng cần được yêu thương. Kể
cả cô cũng cần vậy. Và giờ cô đã có Fred.

Fred.

Nina nhắm mắt lại. Thật tuyệt quá. Cô đã có Fred. Thậm chí đến
người bạn thân nhất của cô cũng sẽ nghĩ rằng cô điên rồi.

“Cậu mua cái gì cơ?” Charity sẽ gào lên như thế, và rồi khi
cô ấy thấy Fred, già cả, ốm yếu và mệt mỏi, cô ấy sẽ... Nina nhìn vào đôi mắt
nâu nhẫn nhịn của Fred lần nữa và cảm thấy hổ thẹn. “Sẽ ổn thôi, Fred à.” Cô vuốt
ve đầu nó. “Giờ mày là con chó của tao. Sẽ ổn thôi.”

Fred nhìn cô, so hai vai lại và rồi lao vào cô, liếm một
phát từ cằm lên đến tận trán.

“Ôi, Fred.” Nina òa lên khóc và ôm chầm lấy con chó. Thân
hình nó thật to lớn, ấm áp và mềm mại.

Nina ôm nó chặt hơn, vui mừng biết mấy khi lại có ai đó còn
hơi thở trong cuộc đời mình và nhẹ nhõm biết bao khi cuối cùng cũng có thể òa
khóc để giải tỏa nỗi thất vọng và cô độc trong lòng, đến nỗi cô thậm chí chẳng
thèm để tâm đến việc ai đó có tận bốn chân và bốc mùi như chó hoang bẩn thỉu.
“Chúng ta sẽ rất hạnh phúc cho xem, Fred à,” cô nói với nó bằng giọng nức nở.
“Thực sự đấy. Chúng ta sẽ thật vui vẻ bên nhau cho xem.”

Fred thở dài và bắt đầu liếm nước mắt trên mặt cô, làm Nina
càng khóc tợn hơn. Đây là cảm xúc tuyệt nhất mà cô có được trong nhiều tuần
qua.

Cô sụt sịt thêm lần cuối, buông Fred ra và nổ máy xe để có
thể chỉ cho nó xem ngôi nhà mới của mình và rồi gọi dì Charity của nó đến gặp
nó.

“Giờ mày đã có gia đình rồi, Fred à,” cô bảo nó. “Mày đang về
nhà đấy.”

***

Alex Moore đang nằm dài trên giường trong phòng khám vắng
tanh của Khoa cấp cứu Bệnh viện Đa khoa Riverbend, cố không nhớ đến gia đình
mình và chợp mắt một lát trước khi một ca cấp cứu khác ập đến, thì anh trai anh
bước vào và thả cái túi giấy nâu chứa một lốc sáu lon bia lên bụng anh.

“Này!” Alex cuộn người lại đỡ đòn tấn công và nhận ra đó là
Max, thế là anh lại duỗi người ra. Cảm giác tê tái liên quan đến gia đình anh
chẳng có gì mới mẻ. “Em đang ngủ. Đi chỗ khác đi. Và mang đống bia chết tiệt đó
theo cùng trước khi có người nhìn thấy.”

Max lôi đống bia ra khỏi túi rồi lấy riêng ra một lon. Anh bật
nắp và vừa thả năm lon còn lại xuống bụng Alex vừa buông phịch người xuống một
chiếc ghế nhựa màu cam. Chiếc ghế rít lên kèn kẹt trên sàn nhà, và chiếc áo lụa
màu tía của Max cọ vào bức tường màu xanh lục. Alex nhăn mặt nhắm mắt lại, hy vọng
Max hiểu ý mà bỏ đi.

Nhưng Max không hiểu. “Em biết đấy, nếu không mất cả đêm
theo đuổi đám phụ nữ, em sẽ không mệt mỏi thế này trong các ca trực,” vừa nói,
Max vừa nhâm nhi lon bia.

Alex chẳng buồn mở mắt ra. “Em chẳng mất cả đêm theo đuổi phụ
nữ. Em chỉ đưa Debbie đi ăn tối. Rồi cô ấy bắt đầu nói về con cái. Thế là em
đưa cô ấy về nhà. Chuyện về đời sống tình cảm của em là thế.”

“Đó là bởi em mang cái dáng vẻ thư sinh tóc vàng hiền lành
đó,” Max bảo em trai. “Khắp người em toát ra chữ chàng trai tử tế. Chứ nhìn anh
xem, trông như một tay hư hỏng ấy.”

Alex vẫn nhắm mắt ra ý đuổi. “Phải, đúng đấy. Biến đi, đồ hư
hỏng.”

“Dĩ nhiên, giờ em mới giả vờ mình là đồ hư hỏng thì đã quá
muộn, vì ai mà chẳng biết em rồi. Lẽ ra em nên thay đổi chủ đề, như ‘Nhân tiện
nói về con cái, Debbie này, hú hí với nhau một tí thì sao nhỉ?’ Em phải học
cách ứng phó nhanh hơn mới được.”

Alex nghĩ đến chuyện gầm vào mặt Max và bảo ông anh biến đi
nhưng rồi quyết định không làm thế. Anh rất yêu quý Max, và trong gia đình anh,
rất hiếm có một người họ hàng nào mà anh thường cảm thấy vui vẻ khi gặp mặt.
“Em không muốn ứng phó nhanh hơn. Em chỉ muốn có vài buổi tối yên tĩnh vui vẻ
cùng với một người phụ muốn có em hơn là đám nhóc tì và nhẫn cưới. Tất cả đám
phụ nữ em quen biết đều nằm trong độ tuổi sinh sản và có nhu cầu cháy bỏng về chuyện
hôn nhân. Em muốn một người phụ nữ có nhu cầu cháy bỏng được ở cùng em, cùng
nhau cười vang khi xem những bộ phim cũ. Nhưng ngay lúc này, tất cả những gì em
muốn là được đánh một giấc, đó là lý do vì sao anh sẽ rời khỏi đây.”

Max uống thêm chút bia. “Đó là vì em là bác sĩ. Phụ nữ luôn
muốn kết hôn với bác sĩ.”

Alex mở một mắt, cố phớt lờ hình ảnh chiếc áo tía trên nền
tường màu xanh. “Anh cũng là bác sĩ. Sao chuyện đó lại không xảy đến với anh?”

“Vì anh cố chẳng hẹn hò ai quá hai lần,” Max nói. “Như thế sẽ
ngăn chặn được cái chủ đề cưới xin kia.”

“Anh thật chín chắn quá, Max à.” Alex lại nhắm mắt lại. “Giờ
thì đi đi. Ít nhất là cũng có lúc ngoài kia chẳng có thảm họa nào, và em cần chợp
mắt một lát.”

Max lại nhấm nháp bia. “Hôm nay là ngày cuối cùng em còn ở độ
tuổi đầu hai đấy, nhóc ạ. Cảm giác thế nào khi già đi?”

“Anh thử nói xem,” Alex nói. “Anh sắp bốn mươi rồi còn gì.”

“Ba sáu không phải là bốn mươi,” Max nói với vẻ nghiêm
trang. “Và em sẽ rụng tóc trước anh cho xem. Lúc này tóc tai đã tạm biệt cái
trán của em rồi. Từ đây anh có thể nhìn thấy đấy. Đó là vì tóc em màu vàng. Những
gã tóc đen giống anh chẳng bao giờ hói đầu cả.” Lần này anh đang nghiêng lon
bia vào miệng và dốc sạch nửa lon còn lại.

“Không phải anh vẫn đang đi thăm bệnh à?”

“Xong từ một giờ trước rồi.” Max ném lon bia vào trong thùng
rác gần đó rồi thụp người xuống hết mức có thể trong chiếc ghế nhựa. “Em xong
việc sớm chứ?”

“Ba giờ nữa. Đi đi.”

“Vậy là em đã sẵn sàng cho ngày mai rồi?”

“Mai là sinh nhật em,” Alex nói, mắt vẫn nhắm nghiền. “Đâu
phải là cái gì mà em phải sẵn sàng. Người khác phải sẵn sàng mới đúng. Ví dụ
như anh. Đi mua tặng em thứ gì đó thật đắt đi. Anh kiếm được nhiều tiền lắm
mà.”

“Chính xác,” Max nói. “Và em biết lý do vì sao.”

Alex rên lên rồi lăn người tránh xa ông anh trai, và Max phải
nhoài người tới để đỡ lấy năm lon bia bị nghiêng suýt rơi xuống sàn.

“Này!” Max kêu lên. “Cứ lảng tránh thực tế nếu em buộc phải
làm thế, nhưng đừng đổ bia đi chứ.”

Alex vẫn quay lưng về phía ông anh. “Em chẳng lảng tránh thực
tế. Em đang lảng tránh anh đấy. Đi đi.”

“Anh là thực tế đây, anh bạn,” Max nói, và Alex nghe thấy tiếng
ghế kèn kẹt khi Max ngồi xuống và tiếng lách cách khi mấy lon bia được đặt xuống
sàn nhà. “Anh vừa tình cờ gặp bố. Bố đang tìm em.”

Alex lại rên lên.

Giọng Max có vẻ cảm thông, “Ừ, anh biết. Tối mai bố muốn
dùng bữa với em.”

“Không,” Alex nói.

“Anh đã bảo bố là em sẽ đi rồi. Quỷ tha ma bắt, em cũng chẳng
có cơ hội để thoát được chuyện này. Bố bảo em gặp bố ở The Levee lúc bảy giờ. Đầu
tiên là uống chút ít đã.”

“Ôi, quỷ tha ma bắt.” Alex lại lăn ngửa ra và nhìn chằm chằm
lên trần nhà cách âm loang lổ. “Lẽ ra anh có thể bảo bố là em bị ốm. Anh có thể
bảo bố là anh chẩn đoán em mắc một loại bệnh truyền nhiễm kinh khủng gì đó.”

“Anh là bác sĩ phụ khoa,” Max nói. “Anh phải bảo bố gì đây?
Rằng em bị nấm nên không thể ăn tối à?”

“Nói thế bố có phát hiện ra không?”

“Có,” Max nói. “Bố đang làm việc nên vẫn còn tỉnh.”

“Tuyệt. Đúng điều em cần trong ngày sinh nhật của mình, nhét
một ông già vào taxi vào lúc nửa đêm.”

“Anh đã lo vụ đó rồi,” Max nói. “Anh đã bảo với bố là anh em
mình có kế hoạch lúc chín giờ. Bố hiểu mà.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.