Cực phẩm thục nữ - Chương 05 part 1

Đường
Bá Vũ từ
 New York trở về Đài Loan, đã là
chuyện của năm ngày sau.

Cường
kiện khí lực cũng không vì thời gian bay dài mà có vẻ mệt nhọc, hắn bằng tốc độ
nhanh nhất trở lại Đường gia, trong lòng có một chút không tình nguyện.

Mấy
ngày nay tâm tình của hắn rất tệ, trong đầu luôn hiện lên thân ảnh của Phương
Khoản Khoản, khi cô kinh ngạc, cô phẫn nộ, vẻ mặt cô khi bị cám dỗ… Hắn dùng
thời gian ngắn nhất giải quyết công việc ở
 New
York
, đem nguyên bản hành
trình trong hai tuần áp xuống chỉ còn có năm ngày. Đây là điều chưa từng phát
sinh trong cuộc đời của hắn. Không thể phủ nhận, lời nói của người phụ nữ nhỏ
kia có vai trò không nhỏ khiến hắn quay trở về Đài Loan một cách nhanh nhất.

Sau
khi dừng lại, bước ra khỏi xe Đờng Bá Vũ chỉ thấy người quản lý gara vừa thấy
hắn liền giống như đang gặp quỷ, sắc mặt trắng bệch xoay người chạy vào nhà lớn
mật báo.

Theo
Đường Bá Vũ đi tới, gia nhân bị doạ đến ngày càng nhiều.

“Chủ
nhân -” Bọn người hầu muốn nói lại thôi.

“Tránh
ra!” Hắn quát.


dự cảm xấu nảy lên trong lòng hắn, hắn nhanh hơn bước chân, rất nhanh đi vào
chủ phòng. Dọc theo đường đi, hắn đẩy ra bất kì người gia nhân nào tiến đến
ngăn cản, bước nhanh đi vào trong phòng Đường Tâm.

Trong
căn phòng to như vậy ngoài sách vở bị vứt lung tung cũng không thấy bóng dáng
Đường Tâm đâu cả, một chiếc áo ngủ bị cẩn thận đặt trên chăn bông, hắn nhận ra
chiếc áo ngủ kia là của Đường Tâm thường mặc. Đường Bá Vũ nhướng mày, vẻ mặt
trở nên hung ác nham hiểm dọa người, hắn thô lỗ đẩy ra những người có ý đồ tiến
lên giải thích, đẩy ra căn phòng sát vách.

Gian
phòng này bị thu thập càng sạch sẽ hơn.

Trong
phòng đã không nhìn thấy dấu vết Khoản Khoản lưu lại, chai lọ trên bàn trang
điểm cũng sớm biến mất, chiếc va li đặt ở góc phòng cũng không thấy bóng dáng.
Nếu chỉ là ra khỏi nhà, quần áo sẽ không bị mang đi hết như vậy, giống như… cô
ấy sẽ không trở về nữa.

Hắn
mạnh tay mở ra tủ quần áo, phát hiện cô chỉ đem đi những thứ quần áo mang tới
lúc trước, để những thứ quần áo hàng hiệu lại như đùa cợt hắn không thể dùng
tiền bắt cô ở lại.

Từ
sớm đã biết, cô không giống những người phụ nữ trước kia, cô đối với sự giàu có
của hắn cũng không để ý nhiều lắm, khi rời đi cô cũng không mang theo thứ gì
của Đường gia, chỉ trừ Đường Tâm.


thế nhưng lại mang đi con gái của hắn!

“Bọn
họ đi nơi nào ?” Cuồng nộ tiếng gầm truyền khắp cả gian nhà chính.

Đường
Bá Vũ xoay người lại, trừng mắt nhìn đám gia nhân đang phát run trước mặt. Chưa
từng có người dám nghi ngờ quyền uy của hắn, càng không ai dám lừa gạt hắn, mà
Phương Khoản Khoản lại thừa dịp hắn không ở Đài Loan liền mang con gái hắn đi!?

“Phương
tiểu thư, cô ấy……” Người gia nhân nuốt nước miếng, khẩn trương lấy tay bảo vệ
gáy của mình, sợ chủ nhân bởi vì hắn không ngăn cản hành vi của Phương Khoản
Khoản mà tức giận muốn bóp chết hắn.

“Trong
đêm ngài ra nước ngoài, gia sư liền mang tiểu thư đi, cô ấy nói tiểu thư cần
được chữa trị, cũng cần sống một cuộc sống bình thường.”

“Các
ngươi không ngăn cản cô ấy lại sao? Quản gia đâu? Người khác ở nơi nào?” Đường
Bá Vũ phẫn nộ không thôi. Hắn thật không ngờ mới ra ngoài một chuyến, bọn người
hầu liền tạo phản, để cho một người phụ nữ mang đi con gái của hắn!

“Lão
Mạc, ông lăn ra đây cho ta!”

Hắn
điên cuồng hét lên, tóc đen hỗn độn cùng trong mắt là đầy ngập lửa giận. Giờ
phút này hắn giống như ma vương từ địa ngục đi ra.

“Chủ
nhân……” Người gia nhân nhỏ giọng gọi, lấy khăn tay lau mồ hôi lạnh trên trán.

“Quản
gia nói muốn chăm sóc tiểu thư, cũng cùng rời đi rồi.” Hắn bắt đầu bội phục tài
đoán trước của quản gia, biết Đường Bá Vũ sau khi về nước, nhất định sẽ tìm
người khai đao, vì tránh né tức giận, quản gia trong khoảng thời gian ngắn nhất
cũng đào tẩu theo.

Đường
Bá Vũ tức giận tới mức nói không ra lời, hai tay nắm chặt, chậm rãi nheo lại
hai mắt. Bỗng dưng, khóe mắt nhìn thấy một mảnh vải đang lay động, hắn tiến lên
vài bước, thấy đó là một chiếc nội y màu hồng phấn bị bỏ quên cô đơn nằm trên
bàn trang điểm.

Bàn
tay ngăm đen to lớn nắm lấy chiếc áo, chất vải mềm mại lướt qua đầu ngón tay,
cảm giác giống như đang chạm đến da thịt của cô vậy.

“Bởi
vì ta đêm đó không ở lại, không chăm sóc Đường Tâm, cô ấy liền mang Đường Tâm
đi?” Khó có thể tưởng tượng, một người con gái như vậy lại giám cả gan làm
loạn. Cô ấy là không sợ quyền thế hay căn bản chính là ngu xuẩn?

Hắn
nắm chặt chiếc áo trong tay. Hơi ấm còn sót lại trên chiếc áo như còn đang
phảng phất mùi hương đặc biệt của cô.

Gia
nhân lui lại phía sau, lui đến phạm vi an toàn, xác định tánh mạng không bị
nguy hiểm nữa mới có lá gan mở miệng.

“Gia
sư , cô ấy nói…” Hắn nuốt nước miếng, có chút khiếp đảm.

“Nói!”
Nghiêm khắc mệnh lệnh làm cho người ta không thể không vâng theo.

Gia
nhân cố lấy dũng khí, đánh bạc tánh mạng nói:

“Cô
ấy nói, dù sao ngài cũng không cần bất luận kẻ nào, chỉ quan tâm lợi nhuận cùng
với tham dự hội nghị vậy thì để lợi nhuận cùng với hội nghị sống cùng ngài cả
đời là được. Cô ấy muốn dẫn Đường Tâm tiểu thư hưởng thụ cuộc sống của người bình
thường.”

Sau
khi trung thực nhắn lại, người gia nhân kia lập tức chạy như bay ra ngoài.

Trong
mắt Đường Bá Vũ lộ ra nguy hiểm tin tức. Bởi vì cô dời đi ngược lại khiến máu
săn bắn dã tính trong hắn nổi lên, hắn chờ mong nhìn thấy cô, nghĩ làm cách nào
để dạy dỗ cái kẻ đáng chết lại làm cho hắn khát vọng không thôi này.

Cao
lớn thân hình quay lại, cảm xúc phẫn nộ ban đầu thoáng dịu đi chuyển thành ý
cười lạnh lùng. Một chút cười lạnh bay lên cánh môi, làm cho hắn trông càng
tăng thêm vài phần tà ác. Hắn đối với một người gia nhân khác đang đứng một bên
hạ lệnh.

“Đi
tìm Đỗ Phong Thần đến, bảo anh ta dùng mọi biện pháp, trong khoảng thời gian
ngắn nhất tìm ra bọn họ ở đâu.” Đường Bá Vũ phân phó nói, ngăm đen bàn tay vẫn
nắm chặt chiếc áo màu phấn hồng kia.

Không
ai có thể chạy ra khỏi bàn tay của hắn, nhất là cô, người phụ nữ vừa khiến hắn
phẫn nộ lại vừa khiến hắm ham muốn không thôi.

Chiếc
xe hơi xa hoa thong thả ra khỏi thành phố. Lái xe như đứng đống lửa, như ngồi
đống than, thậm chí ngay cả kính chiếu hậu cũng không dám nhìn.

Trên
xe Đường Bá Vũ sắc mặt là xanh mét nhưng người đàn ông còn lại thì vẻ mặt đầy ý
cười, trong xe không khí thập phần quỷ dị. Hắn lần đầu tiên thấy ông chủ phẫn
nộ như vậy, trông giống như đang rất tức giận nhưng không dám nói gì.

Đỗ
Phong Thần ném củ lạc lên sau đó há miệng chính xác đón được, thú vị nhấm nuốt.
Hắn thoải mái ngồi trên chiếc ghế mềm mại trên xe, ánh mắt mang theo ý cười
nhìn về phía Đường Bá Vũ, vẻ lười biếng cùng với quần áo hỗn độn khiến cho hắn
nhìn qua không có chút nguy hiểm nào.

Nhưng
chỉ một số ít người mới có thể biết được, bên trong cái vẻ lười nhác ấy lại
chính là sự sắc bén như đao kiếm, người bên ngoài chỉ nhìn thấy bộ dáng tuỳ
tiện của hắn mà không nhìn thấy được bộ mặt thật đằng sau lớp nguỵ trang ấy.

“Ngươi
tìm được nơi cô ấy ở lại chưa?” Đường Bá Vũ lần thứ sáu mở miệng hỏi, áp lực sự
tức giận trong lồng ngực.

Lại
ăn thêm mấy viên lạc, Đỗ Phong Thần mới miễn cưỡng mở miệng.

“Ngươi
định trả bao nhiêu tiền để mua tin tức của ta?”

Hắn
mỉm cười hỏi lại, không tính buông tha cơ hội lừa đảo hiếm thấy. Có trời mới
biết nhiều năm nay Đỗ Phong Thần hắn đã bị Đường Bá Vũ “chiếu cố” tận tình tới
mức nào. Trong lòng hắn có nhiều lắm thù hận nhỏ muốn “hồi báo” lại nhưng đáng
tiếc vẫn chưa có cơ hội. Cũng may ông trời phù hộ, Phương Khoản Khoản tới Đường
gia, mà ngày thường bình tĩnh trấn định Đường Bá Vũ lại giống như một con dã
thú bị đốt tới đuôi, mặt nạ tự kiềm chế đã sớm bị vứt sang một bên lúc nào
không hay.

Từ
khi làm việc cho Đường Bá Vũ, Đỗ Phong Thần còn chưa từng gặp qua tình huống
Đường Bá Vũ không khống chế được. Hắn đã nghĩ từ sớm phải phản kháng lại một
chút sự thống trị dã man của Đường Bá Vũ, thừa dịp cơ hội này, hắn cố ý kéo dài
thời gian, đối với sự lo lắng của Đường Bá Vũ cảm thấy cực kì thú vị.


thể trả lại cho ông chủ một chút hồi báo nho nhỏ, hắn đương nhiên dẫn đầu hành
động, làm sao còn có thể nghĩ đến sự tình sau khi kết thúc, chính mình sẽ có
kết cục gì, có phải hay không sẽ khó giữ được cái mạng nhỏ này?

“Ngươi
là thuộc hạ của ta.” Đường Bá Vũ lãnh hé ra mặt, trừng mắt nhìn Đỗ Phong Thần.

“Là,
vì lúc trước ngươi giúp ta trả mấy triệu tiền nợ, ta liền ký xống khế ước bán
mình, đáp ứng thay ngươi công tác. Nhưng là vật đổi sao dời, ta thay ngươi
nhiều năm vào sinh ra tử, nghĩ đến khoản nợ này cũng nên trả gần hết rồi đúng
không?” Hắn da mặt dày, trơ mặt ra cười nham nhở.

Đường
Bá Vũ nheo lại hai mắt. Phải nắm chặt hai đấm mới có thể kiềm chế xúc động đấm
vào cái vẻ mặt đang cười nham nhở kia.

“Không
cần vào thời điểm này đi thử nghiệm vận khí của ngươi, ta không có kiên nhẫn
như vậy.” Hắn cảnh cáo nói, nhìn ra ánh mắt đùa cợt của Đỗ Phong Thần.

“A,
vẫn không đủ sao? Đáng thương ta trong khi vừa phải làm nghề thám tử tư, còn
muốn phân thân đến thay ngươi bán mạng.” Hắn khoa trương than thở. Tuy rằng văn
phòng thám tử cũng không có việc gì to lớn, bất quá hắn cũng vui vẻ thanh nhàn.

Đỗ
Phong Thần là kẻ rất lười biếng, luôn rất khó có thể bị người khác quản thúc,
nếu không phải từng chịu ân tình của Đường Bá Vũ, hắn cũng không đồng ý cùng
tập đoàn tài chính có quan hệ với nhau.

“Nếu
ngươi còn muốn giữ lấy mạng thì mau nói ra nơi bọn họ đang ở.” Đường Bá Vũ giận
tái mặt ra lệnh, hắn đã không còn tính nhẫn nại để chơi bất kì trò chơi nào.

“Ngươi
đang ra lệnh hay đang thỉnh cầu người khác?” Đỗ Phong Thần vẫn không sợ chết.

“Ta
chỉ muốn đáp án, ta muốn biết con gái ta ở đâu!” Đường Bá Vũ rốt cục không thể
nhịn được nữa rống lên, hắn phẫn nộ đấm một đấm vào cửa xe, phát ra thật lớn
tiếng vang. Nếu đó không phải là thủy tinh đặc chế chống đạn, giờ phút này chắc
chắn đã sẽ bị đánh cho dập nát.

Đỗ
Phong Thần tiếp tục ăn lạc.

“Yên
tâm đi, Khoản Khoản đối với Đường Tâm mà nói không có gì nguy hiểm, bối cảnh
của cô ấy trong sạch đắc giống như trang giấy trắng, cô ấy không phải muốn cho
ngươi chú ý mới mang đi Đường Tâm. Cô ấy làm như vậy thuần túy xuất phát từ sự
quan tâm. Cô ấy muốn cho Đường Tâm sống cuộc sống như những người bình thường,
được hưởng sự quan tâm của người khác, có lẽ để cho Đường Tâm đi theo cô ấy một
thời gian, cũng không có gì không tốt.” Hắn tự đưa ra ý kiến.

Từng
có một người đàn bà điên cuồng, là một vị thiên kim tiểu thư, bởi vì không
chiếm được sự chú ý của Đường Bá Vũ vì xấu hổ và giận dữ nên đã bắt cóc Đường
Tâm, muốn lấy thương tổn Đường Tâm để làm cho Đường Bá Vũ thống khổ. Nhưng dưới
sự ra giúp đỡ của mấy người bọn họ, vụ bắt cóc rất nhanh bị giải trừ, Đường Tâm
cũng an toàn trở lại Đường gia.


người đàn bà điên cuồng kia cũng bởi vì đủ loại đả kích khiến cho tinh thần trở
lên thất thường, bị người nhà đưa vào trại an dưỡng, căn cứ vào lập trường bảo
hộ con gái, Đường Bá Vũ đồng ý giải hòa, không làm to chuyện.

Chính
là, sau khi sự việc kia phát sinh, Đường gia trở thành khu vực không thể xâm
nhập đối với người ngoài, bất kì ai cùng Đường Tâm tiếp xúc đều phải trải qua
lựa chọn kĩ lưỡng. Tuy rằng là để bảo vệ cô bé, nhưng điều đó cũng khiến cho
tính cách cô bé trở lên cực đoan, trưởng thành sớm nhưng lại lạnh lùng, không
biết cách giao tiếp với mọi người, cho tới khi Phương Khoản Khoản xuất hiện,
mọi việc mới bắt đầu có chuyển biến.

Cùng
là việc mang đi Đường Tâm nhưng động cơ của Khoản Khoản so với người đàn bà
điên kia lại hoàn toàn khác nhau.

“Ta
sẽ tự mình phán đoán.” Đường Bá Vũ thong thả nói, bởi vì không thoải mái trí
nhớ mà nhíu mày.

Các
nữ nhân mơ ước, cùng với kia một lần thương tổn, khiến cho hắn mất hết lòng
tin. Liền ngay cả mẹ của Đường Tâm, người đàn bà từng là vợ hắn,  cũng bởi
vì tham mộ tiền tài mà tiếp cận hắn. Nhưng danh hiệu Đường phu nhân, cùng với
cuộc sống vật chất xa hoa cũng không thể làm cho cô ta sinh ra cảm tình đối với
Đường Bá Vũ. Kết hôn không bao lâu, sau khi cô ta phát hiện mình mang thai đã
điên cuồng mà nói với hắn.

“Ta
không yêu ngươi, không ai sẽ yêu loại người ma quỷ máu lạnh như ngươi, ta chỉ
muốn tiền của ngươi. Trở thành vợ của ngươi, chịu được sự đụng chạm của ngươi
đã đủ đáng sợ, vì sao còn làm cho ta có thai? Ta không cần đứa nhỏ này, đứa nhỏ
này có dòng máu của ngươi, nhất định sẽ đáng sợ giống như ngươi thôi!” Lời nói
của cô ta cho tới giờ vẫn như đang quanh quẩn trong đầu Đường Bá Vũ làm hắn
vĩnh viễn cũng không thể quên được.

Mỗi
lần nhớ lại, đều giống như có kim châm vào trong lòng, đau đớn không thôi.

Hắn
lấy vẻ ngoài lãnh khốc để bảo vệ nội tâm yếu ớt của mình, cứng rắn đem người
đàn bà kia giữ lại cho đến khi cô ta sinh ra Đường Tâm sau đó mới để cô ta đi.

Báo cáo nội dung xấu