Cực phẩm thục nữ - Chương 05 part 2

Người
đàn kia chắc chắn rất hận hắn, sau khi ly hôn liền biến mất không rõ tung tích,
thậm chí cô ta còn chưa từng trở về xem Đường Tâm liếc mắt một cái.

Phụ
nữ vẫn luôn để ý tiền bạc của hắn, hắn cũng đã thành thói quen. Nhưng khi xuất
hiện một người phụ nữ hắn khát vọng nhưng lại chẳng có hứng thú gì đối với tiền
bạc của hắn thì ngược lại điều đó lại khiến cho hắn trở tay không kịp.

“Bất
luận ngươi suy đoán như thế nào đều được, nhưng tốt nhất ngươi không nên khiến
Khoản Khoản sợ hãi.” Đỗ Phong Thần giống như lửa cháy đổ thêm dầu, lấy ngữ điệu
vô cùng thân thiết nói, sau đó bồi thêm mottj câu:“Bất quá nếu ngươi làm cô ấy
sợ, ta sẽ rất vui lòng đảm nhiệm công việc an ủi cô ấy.” Hắn a miệng cười.

“Ngươi
còn không có nói cho ta biết, cô ấy ở đâu?” Tiếng nói lấy cực cao âm lượng gầm
rú đi ra.

Đỗ
Phong Thần tươi cười không giảm, vươn tay mở cửa xe.

“Cô
ấy mang Đường Tâm về nhà trẻ tư nhân của gia đình cô ấy, mà trong khoảng thời
gian ngươi vừa bão nổi chúng ta đã đến nơi rồi.” Hắn thưởng thức biểu tình phức
tạp trên mặt Đường Bá Vũ.

Bên
ngoài xe là một nhà trẻ mẫu giáo tầm trung, cách tường vây thấp có thể nhìn
thấy lũ trẻ đang vui đùa hết sức khoái trá.

Đường
Bá Vũ tầm mắt lợi hại như chim ưng nhanh chóng sưu tầm, rất nhanh liền tìm thấy
Phương Khoản Khoản thân ảnh trong đám trẻ con. Hắn giống như một ngườ thợ săn
phát hiện ra con mồi của mình, thẳng hướng cánh cổng hình phim hoạt hình đi tới.

Đỗ
Phong Thần đi theo xuống xe, cầm nửa gói lạc ghé vào trên tường vây. Hắn biết
sắp có trò hay, mà hắn cũng không muốn bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

Sau giờ nghỉ giải lao, sân nhà trẻ liền bị các bạn nhỏ
biến thành bãi chiến trường. Khoản Khoản vội vàng trấn an một cậu bé bị ngã,
trên trán cô đầy mồ hôi nhưng khoé miệng vẫn mỉm cười. Tầm mắt khi nhìn về phía
Đường Tâm đang ngồi trên bàn đu dây thì ánh mắt càng trở lên dịu dàng hơn.

Mang
theo Đường Tâm trở về quả nhiên là đúng, sau khi được chăm sóc cẩn thận, bệnh
tình của cô bé rất nhanh đã khỏi hẳn, thân thể khôi phục rất nhanh. Sau đó
Đường Tâm liền cùng các bạn nhỏ bình thường cùng đi học, rất nhanh liền hòa hợp
với nhau. Trong khoảng thời gian vài ngày ngắn ngủi, Đường Tâm đã hoà nhập cùng
mọi người, cả ngày đùa nghịch giống như pho tượng đất nhỏ vậy.

Khoản
Khoản cảm thấy vui mừng, nhưng khi tầm mắt của cô dùng lại trước cổng trường,
vừa nhìn thấy thân ảnh cao lớn kia, tươi cười ở trên mặt liền cứng ngắc.

“Là
anh!” Cô lên án kêu to, vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.

Bọn
nhỏ đều trầm mặc, ngừng trò chơi trong tay, mờ mịt khó hiểu nhìn hai người
trước mặt.

“Sau
khi em mang con gái của ta đi, ta đương nhiên phải tự mình đến, đây chẳng phải
là điều em hy vọng sao?” Đường Bá Vũ nhìn chằm chằm vào Phương Khoản Khoản, ánh
mắt phức tạp, nhưng trên khuôn mặt anh tuấn nhìn không ra biểu tình gì

Hắn
thẳng tắp đi về phía cô, hướng cô vươn tay

“A!”
Khoản Khoản hét lên một tiếng, sau đó bắt đầu chạy vào trong nhà trẻ. Cô thở
hào hển, dùng hết khí lực để chạy, trong lòng lại vô cùng sợ hãi.

Tất
cả trẻ con trong sân hoàn toàn ngốc lăng nhìn Khoản Khoản, vô ý thức theo hai
người hành động mà chuyển động cổ. Bọn chúng thấy người đàn ông kia vừa vào tới
cửa liền một bên mắng một bên đuổi theo Khoản Khoản.

“Ba
ba.” Đường Tâm nhận ra người đang đuổi theo Khoản Khoản đúng là ba mình, miệng
bởi vì kinh ngạc mà mở lớn. Cô thật không ngờ ba ba sẽ tìm đến cô, càng không
ngờ ba ba lại đuổi theo Khoản Khoản, cô không dám tưởng tượng, nếu để ba ba bắt
được Khoản Khoản sẽ phát sinh tình huống gì nữa.


bé muốn chạy theo, thay Khoản Khoản giải thích vài câu, không để cho ba ba tức
giận. Nhưng vừa mới nhấc chân, sau cổ đã bị người ta túm lại. Cô bé ngạc nhiên
quay đầu, lại thấy Đõ Phong Thần đang mỉm cười.

“Tiểu
ác ma, đừng nhúng tay vào, ngoan ngoãn ở lại đây.” Đỗ Phong Thần cười, hào
phóng mang túi lạc chia cho tụi trẻ con.

“Nhưng
là……” Đường Tâm có chút lo lắng. Ba ba tính tình vốn không tốt. Nếu nóng giận
mà hung dữ đối với Khoản Khoản, Khoản Khoản có thể hay không cũng sẽ chán ghét
cô? Cô bé có điểm lo lắng.

Nhưng
cô bé chưa kịp nói hết lời, miệng đã bị chặn lại bằng một hạt lạc, cô bé không
còn lựa chọn nào khác chỉ có thể ăn nó.

“Ăn
lạc của cháu đi, không cần nói nhiều.” Đỗ Phong Thần khuyên bảo.

Một
mâm điểm tâm tinh xảo bị bưng đến trước mặt Đường Tâm, vừa đảo mắt một cái liền
bị các bạn nhỏ lấy sạch. Quản gia cung kính đứng sang một bên, đem chiếc khay
đặt ở bên cạnh, bưng lên đồ uống đưa cho Đường Tâm.

“Đúng
vậy, tiểu thư không nên chạy theo, vẫn là ở trong này ăn chút điểm tâm có vẻ
tốt hơn.”

“Lão
Mạc? Vì sao ông cũng đi theo chạy khỏi Đường gia?” Đỗ Phong Thần hỏi, nghển cổ
muốn nhìn một chút hai người bọn họ đang làm gì.

“Tôi
phải chăm sóc tiểu thư cùng gia sư.” Quản gia nói nghiêm túc, nhưng nụ cười
trên khóe miệng làm giảm đi rất nhiều hình tường trung thành của ông ta.

“Ông
nếu như vậy tận tâm, liền đuổi theo “chăm sóc” Khoản Khoản đi, cô ấy hiện tại
đang rất cần người đi giải cứu đấy.”

Đỗ
Phong Thần cười mỉa.

“Bo
bo giữ mình. Tôi ở đây chăm sóc Đường Tâm tiểu thư là tốt rồi.” Quản gia tao
nhã mỉm cười đáp lại, bàn tay cho vào trong bao, bắt đầu ăn lạc Đỗ Phong Thần
mang đến

Về
phần Phương Khoản Khoản, vì đang bị đuổi theo mà hét lên. Thở hào hển, cô hoảng
sợ nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng bước chân của Đường Bá Vũ. Âm thanh ấy
càng lúc càng gần, cô thậm chí còn có thể cảm giác được hô hấp của hắn ngay gáy
sau mình, cô hoảng sợ tới mức mất đi lý trí.

“Anh
cả, chị dâu, cứu mạng a -” Cô thét chói tai, bắt đầu tìm kiếm viện binh.


một góc rẽ, tốc độ của cô bị chậm lại, trên cánh tay lập tức bị một lực rất lớn
giữ lại. Cô đang muốn thét lên, thân mình lại bị kéo ra đằng sau, cô không còn
lựa chọn nào khác chỉ có thể ngã vào trong lòng hắn, bàn tay to nhanh chóng che
miệng cô lại làm cho cô không thể cầu cứu người khác.

“Em
mang con gái của ta đi, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, bây giờ còn muốn
gọi ai? Gọi đồng bọn của em sao?” Hắn tựa vào bên tai cô, nhỏ giọng hỏi, trong
thanh âm bao hàm nguy hiểm tin tức.

Khoản
Khoản phát ra tiếng kêu không rõ, sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh, chỉ có thể thần
phục lắc đầu. Hiện tại cả người bị hắn ôm vào trong lòng, cô còn dám nói gì?
Hắn cao như vậy, khoẻ như vậy, đại khái chỉ cần dùng một bàn tay là đủ để cô
vĩnh viễn câm miệng.


đá chân, chừng mắt nhìn hắn, bởi vì thiếu không khí mà giãy dụa, trong ánh mắt
lộ ra vẻ cầu xin tha thứ. Hắn sẽ không thật sự mu ôốn trước khi nghe cô giải
thích đã khiến cho cô thiếu không khí mà chết đi? Trong đầu không ngừng nhớ tới
lúc trước khi còn đi làm ở “Thái Vĩ tập đoàn” tổng công ty, những người đó kể
truyền thuyết về hắn có bao nhiêu đáng sợ.

“Muốn
nói gì sao?” Đường Bá Vũ lạnh lùng hỏi, không đem sự phản kháng của cô xem ở
trong mắt.

Khoản
Khoản dùng sức gật đầu.

“Ta
muốn em trước hết phải cho ta một sự cam đoan, từ nay về sau sau em sẽ không
một mình mang theo Đường Tâm rời đi Đường gia.” Hắn đưa ra yêu cầu.

Căn
cứ vào sự an toàn, hắn phải đưa ra hạn chế như vậy, cái danh “Thái Vĩ tập đoàn”
quá mức bắt mắt, khó có thể xác định có hay không có kẻ đang núp trong tối mưu
đồ bất chính.


không muốn gật đầu, dùng hai mắt trừng hắn, nín thở đến mức trong mắt đều là
nước mắt, nhưng vẫn không muốn đồng ý.

Hắn
cũng đợi, chậm rãi nhướng mày.

“Cho
dù khó thở mà chết, em cũng không chịu hứa?” Hắn cảm thấy kinh ngạc trước dũng
khí cùng tính cách quật cường của cô.

Sau
một lúc lâu, cô gần như thiếu không khí tới mức sắp ngất đi, thân mình mềm mại
xụi lơ trong ngực hắn.

Đường
Bá Vũ đầu hàng, không thể tưởng tượng người đàn bà nhỏ vốn ngốc nghếch này đột
nhiên lại cố chấp như vậy. Hắn buông tay ra. Trong khi cô há mồm thở dốc, hắn
nâng cằm che lại đôi môi của cô, đem không khí đưa vào trong miệng cô.

Vẫn
còn đang tham lam hô hấp, cô không tưởng được hắn lại đột nhiên hôn mình, cô chỉ
có thể thụ động đón nhận, từ trong miệng hắn hít thở không khí, chỉ có thể cùng
chiếc lưỡi bá đạo của hắn giao triền cùng một chỗ. Tay cô đặt lên chiếc cổ
cường tráng của hắn, thân mình kề sát vào ngực hắn, cảm thụ nhiệt độ cùng nhịp
tim đập dồn dập của hắn.

Dường
như qua một lúc lâu, chỉ khi hai người thân mật tiếp xúc, Phương Khoản Khoản
mới chịu thừa nhận với chính mình, thật ra sâu thẳm trong lòng, cô đang nhớ
hắn. Sự tức giận của hắn, cử chỉ của hắn, lời nói của hắn, tất cả đều có sự hấp
dẫn rất lớn với cô.

Các
bạn nhỏ vây xem phát ra tiếng kinh hô, trợn to mắt nhìn, chăm chú nhìn cảnh chỉ
thấy được trên tivi.

Nghe
thấy khán giả xung quanh đánh trống reo hò, Đường Bá Vũ không tình nguyện chấm
dứt, khẽ cắn cánh môi của cô sau đó mới lùi lại.

“Mang
Đường Tâm theo ta trở về, sau đó không được sự cho phép của ta, em không được
một mình rời khỏi Đường gia.” Hắn mệnh lệnh nói.

Khoản
Khoản sắc mặt thay đổi, vẻ mặt mềm mại vì vừa bị hôn sau khi nghe thấy mệnh
lệnh của hắn liền trở nên cứng ngắc.

“Làm
không được!” Nàng cự tuyệt như chém đinh chặt sắt

Hắn
nheo lại hai mắt, cảm giác lửa giận trong lồng ngực đang ngày càng dâng cao.
Chỉ mình cô mới có khả năng này, có thể dễ dàng đánh vỡ sự kiềm chế của hắn,
khơi dậy lửa giận trong hắn.

“Đường
Tâm là con gái của ta, mà em chỉ là gia sư của con bé.” Hắn cảnh cáo nói.

“Nhưng
anh căn bản không đem cô bé trở thành con gái mình, anh cũng không quan tâm tới
cô bé, chỉ biết lúc nào cũng hợp đồng với hội nghị. Cô bé vẫn là đứa nhỏ, cần
sự quan tâm của anh, nếu anh không thể làm được, như vậy anh cũng không có tư
cách làm cha cô bé. Tôi thích cô bé cho nên quan tâm cô bé. Tôi không thể để cô
bé sống trong hoàn cảnh đó được.” Khoản Khoản thắng thắn hô to, tức giận vì hắn
không hiểu được sự khổ tâm của cô.

“Ai
cho em có quyền lợi chỉ trích ta?” Hắn tới gần cô, trong mắt tràn đầy tức giận.
Chưa từng có người quan tâm tới hắn, hắn làm sao biết nên quan tâm người khác
như thế nào?

“Đường
Tâm phải theo ta trở về Đường gia, ngay cả em cũng phải đi.”

“Vì
sao tôi cũng phải trở về?” Cô hỏi, nhưng thật ra qua ánh mắt nóng rực cuả hắn,
cô có thể mơ hồ nhận ra khát vọng của hắn. Cô cũng nhớ tới thời gian hai người
vô cùng thân thiết, nhưng đó đều là việc không nên xảy ra, làm sao cô có thể
nhớ lại điều đó?

“Không
vì sao! Đây là mệnh lệnh của ta.” Hắn thô lỗ nói, che dấu mong muốn không muốn
cô dời đi. Hắn không nghĩ mất đi con gái, nhưng lại càng không muốn mất đi cô!

Khoản
Khoản thở dài.

“Xem
ra chúng ta không có cách nào hiểu nhau. Nếu anh không đồng ý biện pháp của
tôi, như vậy tôi xin từ chức.”

Nàng
quyết tâm nói, trong lòng lại cảm thấy đau đớn.

“Không!”
Đường Tâm từ xa nghe thấy quyết định củaKhoản Khoản, cô bé kinh hoảng chạy lại,
ôm lấy chân Khoản Khoản, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kinh hoảng.

“Cô
không thể từ chức, cô không thể bỏ cháu lại! Cháu không cần lại giống như trước
kia. Cô vẫn luôn quan tâm cháu, chăm sóc cháu, thậm chí ban đêm cô còn đắp chắn
cho cháu nữa” Cô bé bắt đầu khóc, sợ hãi sẽ mất đi Khoản Khoản.

Đường
Tâm chưa bao giờ từng không muốn xa rời ai, nhưng cô bé vẫn còn là một đứa nhỏ,
luôn muốn tìm kiếm sự quan tâm, dịu dàng. Khi Khoản Khoản khiến cô bé cảm nhận
được những cảm xúc kia, cô bé cảm thấy bản thân chưa từng vui vẻ đến vậy, cảm
thấy chính mình được quý trọng, được yêu thương.

Đứa
bé có mẹ giống như bảo bối, đứa bé không mẹ lại giống như một cây cỏ dại.

Trong
lòng cô bé đã âm thầm đem Khoản Khoản ảo tưởng trở thành mẹ mình, thậm chí còn
hy vọng cô cùng ba ba có cơ hội phát triển tình cảm, làm sao có thể để Khoản
Khoản rời đi?

Khoản
Khoản ngồi xổm xuống, ôm chặt cô bé.

“Tôi
có thể làm những điều anh không thể làm được cho cô bé, giờ anh lại tàn nhẫn
muốn đoạt nó đi?”


ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt âm tình bất định của Đường Bá Vũ. Hắn nói không ra
lời, khi nhìn thấy con gái khóc, lần đầu tiên hắn cảm thấy chính mình thật ti
tiện. Chưa từng có người dám chỉ ra sai lầm của hắn, chỉ có Khoản Khoản vì
Đường Tâm, cam tâm thừa nhận sự tức giận của hắn, mang Đường Tâm ra nhập thế
giới của những người bình thường, chỉ ra hắn đã.sai lầm tới mức nào.

“Đừng
tàn nhẫn như vậy. Cô bé là con gái của anh mà!” Khoản Khoản thong thả đứng dậy,
cầm lấy tay hắn, nhìn thấy vẻ do dự trong mắt hắn.

“Anh
hãy thử xem, hãy thử quan tâm tới cô bé, điều này không khó chút nào đâu.” Cô
khuyên nhủ, biết tất cả vẫn còn hy vọng.


biết Đường Bá Vũ không phải là người lãnh khốc vô tình, tình cảm của hắn đều bị
vẻ ngoài lạnh lùng che dấu. Hắn cũng sẽ tức giận, cũng sẽ vì kích tình mà cuồng
loạn. Bên trong cái vẻ lạnh lùng ấy lại là một tâm hồn sâu sắc. Nhưng những
tình tốt đẹp ấy đều bị hắn cất giấu rất kĩ, phải tinh tế tìm kiếm mới có thể
biểu hiện ra bên ngoài.

“Em
không chỉ là gia sư của Đường Tâm, ngay cả ta em cũng muốn quản?” Hắn lạnh lùng
nói, nhưng không đẩy tay cô ra. Da cô rất mềm, giống như thứ tơ lụa tốt nhất,
có ma lực khiến người khác cảm thấy bình yên.

“Tôi
chỉ hy vọng Đường Tâm có thể sống tốt hơn.” Không biết tại sao trước mặt hắn,
cô thường xuyên đỏ mặt. Ánh mắt của hắn rất kì lạ, giống như đang cất giấu một
bí mật nào đó.

“Nếu
anh đồng ý, tôi sẽ trở về cùng anh.”

Một
lúc lâu sau, Đường Bá Vũ mới chậm rãi gật đầu. Cả đời này hắn rất ít khi nhượng
bộ chuyện gì. Điều này đối với hắn là một thể nghiệm hoàn toàn mới.

“Ta
đồng ý yêu cầu của em, sẽ giảm bớt công việc, quan tâm nhiều hơn tới Đường
Tâm.” Hắn cứng ngắc đồng ý, quay đi không muốn nhìn vẻ mặt chờ mong của cô.

“Nhưng
trong khoảng thời gian này, em nhất định phải ở lại Đường gia.” Hắn ngữ khí vẫn
bá đạo như cũ, nói xong ngạo nghễ xoay người rời đi.

Phương
Khoản Khoản nhìn bóng dáng của hắn, đột nhiên cảm thấy hưng phấn như vừa thắng
một trận đại chiến. Khoé miệng mỉm cười, khi nhìn đến hắn, trong lòng cô lại
tràn ngập một thứ cảm xúc khó có thể hình dung. Loại cảm giác này còn mạnh hơn
so với cảm giác đối với Đường Tâm, có một chút bất an, còn có càng nhiều dịu
dàng.


nhẹ nhàng đặt tay trước ngực, cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh. Cô không
biết chính mình làm sao vậy? Chỉ cần nghĩ đến nếu trở lại Đường gia, cô lại có
thể ở bên cạnh hắn lại, tim sẽ không tự chủ được mà nhảy nhót không thôi.

“Cô
sẽ không từ chức nữa chứ? Đúng vậy không? Cô đồng ý ở lại với cháu đúng không?”
Đường Tâm tràn ngập hy vọng hỏi.

Khoản
Khoản mỉm cười, xoa đầu cô bé.

“Đúng
vậy, cô sẽ ở lại với cháu.”

“Thật
lâu sao?” Đường Tâm lo lắng nắm chặt quần áo của cô.

“Vậy
phải xem ba cháu biểu hiện như thế nào.” Khoản Khoản trả lời, trong lòng có
chút tội ác cảm. Trong khi nói chuyện với Đường Tâm cô thế nhưng lại phân tâm,
lần nữa nhớ tới Đường Bá Vũ.

Gia
sư như cô thật sự rất thất bại, quan tâm phụ huynh còn nhiều hơn quan tâm tới
học sinh……

Báo cáo nội dung xấu