Cực phẩm thục nữ - Chương 06 part 1
Những ngày
đầu tiên trở lại Đường gia rất bình tĩnh, việc Phương Khoản Khoản dời nhà trốn
đi xác thực cũng có giá trị, ít nhất Đường Bá Vũ rốt cục sửa chữa hành trình
mỗi ngày, danh nhiều thời gian quan tâm tới Đường Tâm hơn.
Vừa
mới bắt đầu ở chung rất xấu hổ. Khoản Khoản cùng Đường Tâm thường ở trong văn
phòng của hắn đọc sách. Nhìn Đường Bá Vũ ngẫu nhiên dạy bảo con gái, cô dần dần
hiểu được, Đường Tâm thông minh hơn người phần lớn là di truyền từ cha cô bé.
Cả hai người đều có IQ cao kinh người, nhưng ở phương diện tình cảm, hai người
đều thất bại giống nhau.
Khoản
Khoản thường xuyên ngồi ở một bên, lẳng lặng nhìn hai người thử ở chung, có thứ
gì đó ấm áp đang tràn ngập trong lòng làm cho cô cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cô đã
từng thử cảnh cáo chính mình, trăm ngàn không thể để vào đó nhiều lắm tình cảm
vì dù sao cô cũng chỉ là một người gia sư. Nhưng làm thế nào cô cũng không thể
ngăn cản tình cảm trong lòng, bất kể là đối Đường Tâm, hay đối với Đường Bá Vũ.
Phương
gia đối với việc cô nhận lời làm gia sư cho Đường Tâm có chút ý kiến, nhưng
không can thiệp nhiều. Amh cả sợ cô em gái ngu ngốc này sẽ bị Đường Bá Vũ bắt
nạt, đơn thuần như Khoản Khoản, nói không chừng đến lúc đó bị người ta “ăn”
cũng không biết, bởi vậy anh đã hết sức ngăn cản Khoản Khoản đi theo Đường Bá
Vũ trở về Đường gia.
Nhưng
thật ra chị dâu lại đồng ý với cô. Lòng của phụ nữ thường thường chỉ có phụ nữ
mới hiểu, khi Đường Bá Vũ đến nhà trẻ, chị dâu tránh ở một bên đem tất cả đều
xem ở trong mắt. Trong lòng chị cũng có vài phần sáng tỏ, Khoản Khoản đối với
Đường gia cảm tình cũng không đơn thuần, ánh mắt nhìn về phía Đường Bá Vũ cũng
không chỉ là ánh mắt của một người gia sư bình thường, lại giống như cô gái nhỏ
đang bị tình yêu mê hoặc.
Vì
chứng thật điều này, chị dâu cổ vũ cô trở lại Đường gia. Về phần anh cả, ngại
vì lời vợ là trên hết, cũng chỉ có thể lo lắng nhìn theo Khoản Khoản trở lại
bên người Đường Bá Vũ.
Mà
sau khi quay về Đường gia, Đường Bá Vũ chưa từng có hành vi không đứng đắn nào,
chính là đôi mắt lợi hại như chim ưng kia vẫn tràn đầy khát vọng, càng không
ngừng truy đuổi thân ảnh Phương Khoản Khoản. Hắn như đang cân nhắc, khi phát
hiện tầm quan trọng của cô ngày càng lớn hơn dự định của hắn, hắn ngược lại
không xuống tay với cô.
Mùa
hè ban đêm, mưa rào còm kèm theo sấm chớp, phía chân trời không ngừng xuất hiện
tia chớp xanh trắng, chiếu sáng cả bầu trời đêm, với kinh người mưa to cùng với
tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Đường
Tâm đang đọc sách liền ngẩng đầu lên, có chút lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ. Đột
nhiên, lại một tiếng sấm lớn vang lên, đôi vai nhỏ bé vì sợ hãi mà run run.
Chung quy vẫn còn là một đứa nhỏ, nghe thấy âm thanh lớn như vậy nhất định vẫn
cảm sợ hãi.
Đường
Bá Vũ tầm mắt từ giấy tờ trước mắt nâng lên, nhìn thấy sự bất an của cô bé. Hắn
nhíu mày, khó có thể hiểu được hiện tượng thiên nhiên bình thường như vậy vì
sao sẽ làm Đường Tâm sợ hãi. Hắn mở miệng giải thích:
“Đó
chỉ là tiếng sấm. Là vì tầng mây mang điện âm…”
Khi
nhìn thấy ánh mắt trách cứ của Khoản Khoản, lời giải thích đột nhiên tạm dừng.
Hắn nhìn cô một lúc lâu, rốt cục đổi ngữ điệu, dùng âm thanh cứng ngắc đề nghị.
“Nếu
con sợ, đêm nay có thể đến trong phòng của ba, ba sẽ ngủ cùng con.” Chưa bao
giờ từng ngủ cùng con gái, nhưng nay hắn nghĩ đến, ý kiến này cũng không sai
chút nào.
Đường
Tâm kinh hỉ ngẩng đầu, ném cuốn sách trong tay xuống.
“Thật
vậy chăng?” Cô bé chờ mong hỏi, như vừa mới nhận được lễ vật trân quý nhất thế
giới.
Hắn
thong thả gật đầu, nhìn cô bé giống con chó nhỏ hưng phấn chạy ra khỏi thư
phòng đi chuẩn bị.
Nhìn
con gái tươi cười như một cú đấm nặng nề đánh vào ngực hắn. Hắn không thể hiểu
được, chỉ là một lời đề nghị đơn giản, một chút quan tâm, lại có thể khiến cho
con bé vui vẻ nhảy nhót đến vậy. Nếu vậy, trước kia hắn rốt cuộc đã cho cô bé
cuộc sống như thế nào?
“Chỉ
cần anh đồng ý bắt đầu lại, thực ra cũng không khó khăn lắm, không phải sao?”
Khoản
Khoản đi đến bên người hắn, khóe miệng mang theo ôn hòa tươi cười, vui sướng vì
hắn đã làm như vậy. Thực xúc động, cô vươn tay cầm lấy bàn tay hắn, muốn cho hắn
một ít cổ vũ.
Đột
nhiên, hắn nắm lấy cô, con ngươi đen sâu thẳm thẳng tắp nhìn vào trong mắt cô.
Cảm xúc trong đôi mắt ấy đã khiến cô lay động, tay cô bị cầm chặt, mà trogn
lòng cô cũng bị hắn chặt chẽ hấp dẫn.
Phương
Khoản Khoản có chút kinh hoảng, giống như con thú nhỏ sa bẫy, bối rối giãy dụa,
vội vàng bỏ tay hắn ra.
Hai
má đỏ bừng, thân thể cô run run, có chút sợ hãi lại có chút xôn xao, cô không
thể hiểu được cảm giác này đến tột cùng xuất phát từ đâu?
Cô
vừa lui lại không đến vài bước, hắn đã đuổi theo, thân hình cao lớn có vẻ nhanh
nhẹn kinh người, dễ dàng liền tóm lấy thắt lưng của cô, đem thân hình bé nhỏ
của cô kéo vào trong lòng.
“Vì
sao muốn chạy trốn?” Hắn hỏi, lấy ánh mắt cực nóng nhìn cô.
“Không
thể như vậy, tôi chỉ là gia sư, mà Đường Tâm, con bé…” Cô không thể tiếp tục
nói chuyện, bởi vì ngón tay hắn đang nhẹ nhàng chạm vào đôi môi của cô, làm cho
toàn thân cô mềm yếu, thậm chí ngay cả năng lực tự hỏi đều biến mất, cô chỉ có
thể thở hào hển.
Đường
Bá Vũ cúi đầu, đầu tiên là cắn đôi môi cô, sau đó mới thật sâu giữ lấy. Có trời
mới biết hắn đã nhẫn nại bao lâu, khát vọng cô gần như vượt ra khỏi sự kiềm chế
của lí trí. Hắn không ngừng nhắc nhở chính mình không thể khiến cô hoảng sợ.
Hắn cảm thấy như không thể gặp mặt cô sao cho đủ.
Nhưng
hắn sớm có thói quen muốn gì được nấy, khi nào thì phải khắc chế dày vò?
Bàn
tay to lớn làm càn chui vào trong áo của cô, nắm giữ trước ngực mềm mại. Trong
khi cô thở dốc, nhấm nháp trong miệng ngọt ngào, cùng quấn quít lấy chiếc lười
kia.
Khoản
Khoản giãy dụa không ngớt, dùng hết sức lực đẩy hắn. Cô vội vã muốn chạy trốn,
nhưng vừa mới chạy tới cửa, liền thấy Đường Tâm mặc áo ngủ, vẻ mặt chờ mong
đứng trước cửa.
“Ba
ba, muốn đi ngủ chưa?” Đường Tâm ôm gối đầu, tầm mắt ở trên mặt hai người đổi
tới đổi lui. Cô bé vốn thông minh từ nhỏ, cùng ba ba giống nhau, xem trúng mục
tiêu liền kiên định thực hành, mà nay cô bé lại càng vì lưu lại Khoản Khoản mà
cố gắng hơn nữa.
Khoản
Khoản còn đang lo lắng, nếu chính mình cùng Đường Bá Vũ thật sự xảy ra chuyện
gì, Đường Tâm nhất định sẽ đối với cô sinh ra phản cảm, nhưng lại không biết
đây là điều Đường Tâm cầu còn không được.
Đường
Bá Vũ thật sâu nhìn Khoản Khoản liếc mắt một cái, ám chỉ sự việc không chỉ đơn
giản như vậy liền chấm dứt. Hắn đi lên cầm lấy tay cô bé, hướng phòng ngủ đi
đến. Thân thể còn bởi vì ham muốn mà đau đớn, trong lòng hắn cười khổ, nghi ngờ
đêm nay có thể thật sự bình yên đi vào giấc ngủ hay không?
Đột
nhiên có một tiếng sấm rất mạnh, lúc này tiếng vang quá lớn, ngay cả Khoản
Khoản đều bị sợ tới mức thét chói tai. Cô lấy tay che lại hai tai, vội vàng
muốn trở về phòng trốn vào trong chăn.
Đường
Tâm nhìn Khoản Khoản, một ý nghĩ tinh quái hiện lên trong mắt, nhưng trên khuôn
mặt nhỏ nhắn vẫn là tràn đầy hồn nhiên thiện lương.
“Khoản
Khoản, cô cũng ngủ cùng cháu đi, ban đêm cháu quen cô đắp chăn cho cháu rồi.”
Cô bé đưa ra yêu cầu, phát hiện ba ba đang nắm tay cô bé, hô hấp đột nhiên trở
nên dồn dập hơn.
Khoản
Khoản trừng lớn mắt, không dám tin vào chính mình lỗ tai, cô bé đưa ra đề nghị
như vậy quả thực dọa tới người khác.
“Không,
có ba cháu cùng cháu thì tốt rồi, ông ấy sẽ giúp cháu đắp chăn.” Cô liên tục
lui về phía sau, đã có chút nói năng lộn xộn.
Đường
Tâm chưa từ bỏ ý định, không muốn dễ dàng làm cho Khoản Khoản thoát thân. Cô bé
tiến lên vài bước, đáng thương hề hề cầm góc áo Phương Khoản Khoản, trát ánh
mắt vô tội mà xinh đẹp.
“Nhưng
cháu thích ngủ cùng cô mà! Ban đêm tỉnh lại nếu không thấy cô cháu sẽ không
thoải mái.” Cô bé yêu cầu, giống như sắp khóc đến nơi.
Khoản
Khoản chỉ cảm thấy da đầu run lên, giống như đang bị dồn vào ngõ cụt, không thể
cự tuyệt càng không thể đồng ý. Mồ hôi lạnh dọc theo thái dương rơi xuống, sau
khi cảm nhận được ánh mắt lợi hại mà cực nóng của Đường Bá Vũ, cô nhịn không
được run run.
Cùng
hắn cùng ngủ trên một chiếc giường là chuyện đáng sợ cỡ nào a! Cho dù còn có
Đường Tâm, đề nghị này cũng có vẻ quá mức đáng sợ.
Nhưng
là, trong tình huống này cô không có lập trường để từ chối. Đường Bá Vũ khóe
miệng gợi lên một chút tươi cười, chẳng những không có khiến cho vẻ mặt của hắn
mềm mại hơn mà ngược lại làm cho hắn càng có vẻ tà mị. Hắn cúi đầu, dễ dàng
nhìn thấu quỷ kế nhỏ của con gái. Hắn rốt cục có thể hiểu được, vì sao mấy người
cán bộ cao cấp của hắn đều gọi Đường Tâm là “tiểu ác ma”, mới nhỏ tuổi đã hiểu
đùa giỡn mưu kế, sau khi Đường Tâm trưởng thành, chỉ sợ ngay cả hắn đều ứng phó
không được.
Đường
Tâm nhún vai, có chút chột dạ ôm gối, dẫn đầu hướng phòng ngủ chạy đi. Cô bé biết
ba ba sẽ có biện pháp thuyết phục Khoản Khoản, cô chỉ cần an tâm ở trên giường
chờ là được. Đi vào phòng ngủ to như vậy, cô bé vui vẻ nhảy lên chiếc giường
mềm mại rộng lớn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi xuống gối đầu cười trộm.
Trên
hành lang hai người nhìn nhau, Phương Khoản Khoản khẩn trương nhìn Đường Bá Vũ,
mơ hồ cảm giác thấy ánh mắt của hắn nóng rực như lửa.
“Em
không phải vẫn không ngừng khuyên ta, phải chú ý chăm sóc Đường Tâm, quan tâm
con bé nhiều hơn, tốt nhất không cần từ chối yêu cầu làm bạn của con bé sao.
Bây giờ con bé yêu cầu em ở lại, em lại định từ chối sao?” Hắn hỏi, trong lòng
có chút chờ mong. Hắn biết Khoản Khoản sẽ không từ chối yêu cầu của Đường Tâm,
nghĩ đến lát nữa có thể đủ cùng cô cùng nằm chung trên một chiếc giường, nhưng
lại ngại sự có mặt của Đường Tâm, hắn căn bản không thể chạm vào cô … nghĩ tới
sự ngọt ngào tra tấn sắp tới, hắn quả thực muốn rên rỉ ra tiếng.
Khoản
Khoản không ngừng thuyết phục chính mình không cần suy nghĩ nhiều, Đường Tâm
chính là cần cô làm bạn, có cô bé ở một bên, Đường Bá Vũ sẽ không có cơ hội
dính vào. Nhưng là, trong lòng vẫn còn nghi ngờ, trực giác của phụ nữ làm cho
cô hoảng sợ, ánh mắt của hắn khiến lòng cô loạn cả lên, không giống mặt ngoài
đơn giản như vậy. Vẻ mặt hắn khi nhìn cô như đang nhiệt liệt chờ mong điều gì
đó.
“Đi
đổi áo ngủ, hai cha con anh chờ em.” Hắn có chút ám chỉ, âm điệu vững vàng,
nhưng ánh mắt lại tiết lộ rất nhiều dục vọng của hắn.
Khoản
Khoản cắn chặt môi, biết chính mình căn bản không có lựa chọn đường sống. Cô
lặng im gật đầu, sau đó kéo hai chân xụi lơ đến gần như không thể đi lại, chậm
rãi trở về phòng.
“A,
vẫn không đủ sao? Đáng thương ta trong khi vừa phải làm nghề thám tử tư, còn
muốn phân thân đến thay ngươi bán mạng.” Hắn khoa trương than thở. Tuy rằng văn
phòng thám tử cũng không có việc gì to lớn, bất quá hắn cũng vui vẻ thanh nhàn.
Đỗ
Phong Thần là kẻ rất lười biếng, luôn rất khó có thể bị người khác quản thúc,
nếu không phải từng chịu ân tình của Đường Bá Vũ, hắn cũng không đồng ý cùng
tập đoàn tài chính có quan hệ với nhau.
“Nếu
ngươi còn muốn giữ lấy mạng thì mau nói ra nơi bọn họ đang ở.” Đường Bá Vũ giận
tái mặt ra lệnh, hắn đã không còn tính nhẫn nại để chơi bất kì trò chơi nào.
“Ngươi
đang ra lệnh hay đang thỉnh cầu người khác?” Đỗ Phong Thần vẫn không sợ chết.
“Ta
chỉ muốn đáp án, ta muốn biết con gái ta ở đâu!” Đường Bá Vũ rốt cục không thể
nhịn được nữa rống lên, hắn phẫn nộ đấm một đấm vào cửa xe, phát ra thật lớn
tiếng vang. Nếu đó không phải là thủy tinh đặc chế chống đạn, giờ phút này chắc
chắn đã sẽ bị đánh cho dập nát.
Đỗ
Phong Thần tiếp tục ăn lạc.
“Yên
tâm đi, Khoản Khoản đối với Đường Tâm mà nói không có gì nguy hiểm, bối cảnh
của cô ấy trong sạch đắc giống như trang giấy trắng, cô ấy không phải muốn cho
ngươi chú ý mới mang đi Đường Tâm. Cô ấy làm như vậy thuần túy xuất phát từ sự
quan tâm. Cô ấy muốn cho Đường Tâm sống cuộc sống như những người bình thường,
được hưởng sự quan tâm của người khác, có lẽ để cho Đường Tâm đi theo cô ấy một
thời gian, cũng không có gì không tốt.” Hắn tự đưa ra ý kiến.
Từng
có một người đàn bà điên cuồng, là một vị thiên kim tiểu thư, bởi vì không
chiếm được sự chú ý của Đường Bá Vũ vì xấu hổ và giận dữ nên đã bắt cóc Đường
Tâm, muốn lấy thương tổn Đường Tâm để làm cho Đường Bá Vũ thống khổ. Nhưng dưới
sự ra giúp đỡ của mấy người bọn họ, vụ bắt cóc rất nhanh bị giải trừ, Đường Tâm
cũng an toàn trở lại Đường gia.
Mà
người đàn bà điên cuồng kia cũng bởi vì đủ loại đả kích khiến cho tinh thần trở
lên thất thường, bị người nhà đưa vào trại an dưỡng, căn cứ vào lập trường bảo
hộ con gái, Đường Bá Vũ đồng ý giải hòa, không làm to chuyện.
Chính
là, sau khi sự việc kia phát sinh, Đường gia trở thành khu vực không thể xâm
nhập đối với người ngoài, bất kì ai cùng Đường Tâm tiếp xúc đều phải trải qua
lựa chọn kĩ lưỡng. Tuy rằng là để bảo vệ cô bé, nhưng điều đó cũng khiến cho
tính cách cô bé trở lên cực đoan, trưởng thành sớm nhưng lại lạnh lùng, không
biết cách giao tiếp với mọi người, cho tới khi Phương Khoản Khoản xuất hiện,
mọi việc mới bắt đầu có chuyển biến.
Cùng
là việc mang đi Đường Tâm nhưng động cơ của Khoản Khoản so với người đàn bà
điên kia lại hoàn toàn khác nhau.
“Ta
sẽ tự mình phán đoán.” Đường Bá Vũ thong thả nói, bởi vì không thoải mái trí
nhớ mà nhíu mày.
Các
nữ nhân mơ ước, cùng với kia một lần thương tổn, khiến cho hắn mất hết lòng
tin. Liền ngay cả mẹ của Đường Tâm, người đàn bà từng là vợ hắn, cũng bởi
vì tham mộ tiền tài mà tiếp cận hắn. Nhưng danh hiệu Đường phu nhân, cùng với
cuộc sống vật chất xa hoa cũng không thể làm cho cô ta sinh ra cảm tình đối với
Đường Bá Vũ. Kết hôn không bao lâu, sau khi cô ta phát hiện mình mang thai đã
điên cuồng mà nói với hắn.
“Ta
không yêu ngươi, không ai sẽ yêu loại người ma quỷ máu lạnh như ngươi, ta chỉ
muốn tiền của ngươi. Trở thành vợ của ngươi, chịu được sự đụng chạm của ngươi
đã đủ đáng sợ, vì sao còn làm cho ta có thai? Ta không cần đứa nhỏ này, đứa nhỏ
này có dòng máu của ngươi, nhất định sẽ đáng sợ giống như ngươi thôi!” Lời nói
của cô ta cho tới giờ vẫn như đang quanh quẩn trong đầu Đường Bá Vũ làm hắn
vĩnh viễn cũng không thể quên được.
Mỗi
lần nhớ lại, đều giống như có kim châm vào trong lòng, đau đớn không thôi.
Hắn
lấy vẻ ngoài lãnh khốc để bảo vệ nội tâm yếu ớt của mình, cứng rắn đem người
đàn bà kia giữ lại cho đến khi cô ta sinh ra Đường Tâm sau đó mới để cô ta đi.

