VHKB, Quyển 04, Chương 06
Chương 6: Ưu thế.(P1)
Người dịch:
CuòngLong
Trịnh Xá trầm mặc
một lúc , hắn nhìn quanh mọi người rồi nói:
- Trước hết hãy
thử uy lực của Cuốn sách Anubis đã. Ma chú loại vong linh và hắc ám, nghe có vẻ
rất lợi hại… Evelyn, cho tôi mượn cai chìa khóa.
Bọn O’Conneil vẫn
đứng quanh đó, họ không hiểu nổi đám Trịnh xá đang bàn cái gì, đến ki Trịnh Xá
gọi, Evelyn mới vội lấy cái chìa khóa tròn trong hành lý ra. Trịnh Xá đón lấy,
nhẹ nhàng mở cuốn sách ra, sau đó giao cho Tề Đằng Nhất. Gã thanh niên cao hứng nhận lậy cuốn sách, vuốt ve nhưng chữ cái nổi
trên trang giấy, miệng lẩm bẩm tiếng Ai cập cổ, vô ý thời gian qua, mọi người
xúm quanh cả 10 phút gã vẫn cứ lẩm nhẩm một cách khoái trá.
- Tề Đằng Nhất ! Trên đó viết cái khỉ gì?
Bây giờ không phải là lúc anh nghiên cứu.
Trịnh Xá thờ dài rồi gắt một tiếng. Tề Đằng
Nhất có vẻ thẹn thùng gãi gãi đầu nói:
- Xin lỗi, xin lỗi! Xem nhập thần quá…ha ha
ha, quả là tiếng Ai cập cổ, trong đó có một số chữ có nghĩa rất tương tự chữ
giáp cốt Trung Quốc nha…
Trịnh Xá và mọi người xung quanh đều thở dài,
hắn lớn tiếng:
- Bọn tôi không hỏi cậu cái vụ đó, hỏi là
trên đó ghi chép những gì?
Tề Đằng Nhất lập tức gật đầu nói:
- Chính xác, chính xác là trên này ghi rất
nhiều các chú ngữ cổ, ví như đoạn này là tụ cát thành người, chỉ cần có xương
người và cát, đọc thần chú sẽ xuất hiện một số vệ sĩ Mummy, còn đoạn này nói là
có thể khiến âm hồn tụ tập thành bão lốc, còn đoạn này…
Trịnh Xá giành lấy một nửa cuốn sách nói:
- Dịch từng câu, từng câu một cho tôi nghe,
đọc đoạn tạo bão lốc đi.
Tề Đằng Nhất gật gật đầu, dùng tay sờ vào
các chữ nổi đọc:
- Hỡi các âm linh của gió lốc, hay nghe lệnh
của tử thần, tập hợp thành hình… tạo nên bão lốc xé nát tất cả đi…
Trịnh Xá cũng đọc theo, nhưng hắn đọc xong
cũng chẳng thấy cái quỷ gì xảy ra, năng lượng huyết tộc trong não cũng chẳng thấy
thiếu đi chút nào, bốn phía sa mạc im lặng như tờ.
- Không có tác dụng à?
Trịnh Xá nhìn mọi người xung quanh, nhận thấy
sự thất vọng trong mắt mỗi người, bởi vì trong tình thế hiện nay, hy vọng lơn
nhất của họ chính là những phù chú trong cuốn sách, chỉ có sử dụng những kỹ
năng uy lực lớn trong đó họ mới có thể chống lại đội Ấn châu, ai ngờ cuốn sách
không có uy lực như họ tưởng tượng…hay là họ không sử dụng được nó.Trịnh Xá chợt
nảy ra một ý nghĩ, bỗng nói:
- Câu đọc nguyên văn tiếng Ai cập cổ cho
tôi nghe, tôi bắt chước đọc.
Tề Đằng Nhất hít một hơi sâu, lại sờ chữ cất
tiếng, Trịnh xá cũng chú ý đọc theo những ngữ âm kỳ quái, lúc này hắn có thể khẳng
định cuốn sách có tác dụng vì qua mỗi câu chú, hắn cảm thấy năng lượng huyết tộc
từ từ vẫn chuyển, một lúc sau trở nên vô cùng kịch liệt, như sôi lên tràn vào
Cuốn sách Anubis. Trịnh Xá cảm thấy cả cuốn sách trở nên nóng rực như than hồng,
cảm giác đau khiến hắn muốn vứt bỏ cuốn sách nhưng nó như dính chặt vào tay hắn,
Tề Đằng Nhất rú lên một tiếng bị chấn văng ra. Cuốn sách đột nhiên phát ra anh
sang đỏ như máu, có điều ánh sang không rõ lắm trong năng ban ngày.Huyết tộc
năng lượng trong nãoTrịnh Xá càng lúc càng sôi sục, cho đến khi toàn bộ bị hút
sạch vào sách, cuốn sách mới hết nóng bỏng mà phát ra cảm giác lạnh lẽo. Có điều
mất hết năng lượng, Trịnh xá ngất xỉu tại chỗ không thể cảm giác thấy. Hắn
không thấy khoảng 1000 m ngoài xa, một cơn gió lốc nhỏ từ từ tụ tập, lớn dần
lên, điên cuồng cuốn lấy cát vàng xung quanh. Chốc lát sau, chỗ mọi người đã bị
tràn ngập cát và gió lốc như gặp phải một cơn bão cát, bạt ngàn cát vàng nháy mắt
chon vùi mọi người.
Không biết bao lâu, Trịnh xá giật mình mở mắt,
ánh sang chói mắt hắn, xung quanh không có chút gió nào chứ đừng nói đến bão lốc.
Trịnh xá rên rỉ một tiếng ngồi dậy, lúc này hắn mới thấy mình bị buộc trên lưng
lạc đà, mọi người đang đi trong sa mạc, going như thấy hải xạ thần lâu trong mơ
vậy. Những người xung quanh thấy Trịnh xá tỉnh dậy đều kêu ầm lên dùng lại.
Trương Kiệt và Chiêm Lam nhảy xuống khỏi lạc đà chạy đến bên hắn, TRương Kiệt
cười ha ha, cởi dây trói, còn Chiêm Lam đưa cho hắn một túi nước.
- Tôi bị hôn mê chắc cũng được mấy tiếng rồi
phải không? Thấy mặt trời sắp lặn, nói vậy trước khi hôn mê tôi thấy bão lốc là
ảo ảnh phải không?
Trịnh Xá đón lấy túi nước uống mấy ngụm cười
khổ nói. Mọi người dài mặt nhìn hắn nói không ra lời, TRương Kiệt cười hà hà
nói:
- Cậu đã hôn me một ngày một đêm rồi, giờ
là hoàng hôn ngày hôm sau. Cái vụ bão lốc cậu thấy là ảo ảnh, hớ hớ hớ, tớ xin
thề rằng nó chỉ là ảo ảnh! Kha kha kha.
Trịnh Xá nhìn những người khác và nhận được
những cái gật đầu khẳng định, hắn chỉ đành cười khổ nói:
- Quả nhiên là thế, cái thứ dễ sợ như thế
con người làm sao tạo ra được…Nhưng tôi bị Cuốn sách làm hôn mê, thứ đó phải có
thật chứ nhỉ/
Zero cũng lấy túi nước uống một ngụm nói:
- Tất nhiên là thật rồi…cậu không tạo ra
bão lốc, có lẽ vì không khống chế được nên tạo thành một cơn bão cát, nếu không
có lạc đà, bọn tôi chắc bị chon trong cát lún hết rồi.
- Uy lực của cuốn sách vượt quá sức tưởng
tượng của chúng tan ha.
Tiêu Hoành Luật sung sướng nói.
- Chỉ cần anh có thể khống chế được lực lượng,
không để năng lượng bị rút quá nhiều một lần là ngất đi thì uy lực của nó đủ để
chúng ta tiêu diệt đội Ấn châu.
Trịnh xá ngơ ngẩn nhìn bàn tay cầm sách lúc
trước, giữa lòng bàn tay hiện ra một cái dấu hiệu kỳ dị, giống hệt như dấu hiệu
trên bìa sách, đó là phù hiệu của Tủ thần Ai cập: Anubis.
Chương 6: Ưu thế (P2)
Người dịch: CuòngLong
Trong hai ngày tiếp theo, Trịnh Xá bắt đầu
tập luyện sử dụng Cuốn sách Anubis không ngừng. Từ chỗ liên tục ngất đi, càng về
sau, thời gian ngất càng ngắn, cuối cùng hắn có thể khống chế được đôi chút
năng lượng huyết tộc. Lúc đó đoàn người về đến khu ốc đảo, bổ sung nước và
lương thực rồi tiến ra một cảng bên sông.
- Từ đó ngồi thuyền về Cairo, hết khoảng… 2
ngày, rồi từ Cairo đáp tàu ra biển, mọi người đừng lo, tôi không tin con quái vật
đó lại bay ra biển tìm giết chúng ta.
O’Conneil cười sảng khoái nói với mọi người.
Trong thời gian hai ngày qua, bọn O’Conneil bị kích thích cũng dễ sợ, Cuốn sách
Anubis với họ bất quá chỉ là một cuốn sách cổ có giá trị, hoặc giả với giới khảo
cổ thì là vô giá, nhưng họ không thể ngờ được rằng cuốn sách đó lại có uy lực lớn
lao như vậy. Ví như tạo thành bão cát sa mạc, hoặc tạo thành cát lún, hoặc biến
một đám cây cỏ nhanh chóng khô héo, tóm lại, cuốn sách trong tay bọn Trịnh xá
biến hắn thành vu sư hay pháp sư trong truyên thuyết, uy lực vô cùng tận.
Evelyn cũng thử cầm sách đọc bằng tiếng Ai cập cổ nhưng bốn phía im re,không xảy
ra gì hết, cô nàng quật cường không chịu thua, ôm sách đọc cả giờ đồng hồ mới
chịu thừa nhận bản thân không có tiềm năng trở thành pháp sư. Trịnh Xá ngẩn ngơ
nhìn chằm chằm vào cái dấu ấn như bị ăn mòn vào tay, mỗi lần hắn sử dụng sách,
dấu ấn đó lại phát ra cảm giác mát dịu, giảm bớt cơn đau do năng lượng huyết tộc
sôi lên, ngoài ra không thấy tác dụng gì, chỉ như một dấu ấn bẩm sinh xuất hiện
ở đó, rất quái dị.
- Trịnh Xá ? Trịnh Xá !
Một tiếng gọi lôi hắn khỏi sự trầm tư,
Trương Kiệt và Zero đang đứng bên hắn, vừa rồi là Trương Kiệt gọi hắn, hắn vội
vàng hắng giọng trả lời:
- Xin lỗi, tôi vừa mất tập trung, chúng ta
nói đến đâu rồi?
Tiêu Hoành Luật vừa nghịch tóc vừa đều đều
nói:
- Các ma pháp trong Cuốn sách Anubis chủ yếu
là sử dụng trong hoàn cảnh sa mạc, đối phó một nhóm người thường rất hữu hiệu,
nhưng nếu dùng để giết vài người trong thành phố thì không tác dụng mấy. Còn ma
pháp đơn chúng ta đã thử qua vài cái, ví như Onas linh ăn mòn, uy lực rất lớn
nhưng tiêu hao năng lượng quá nhiều, khi niệm chú lại tốn hai máy giây, thời
gian đó đủ để kẻ địch bó chạy hay phản kích, tầm sử dụng chỉ 500 – 1000 m,
không sử dụng thành thục thì thậm chí còn thua cả sung bắn tỉa. Vì vậy, tác dụng
chủ yếu của Cuốn sách này không phải là các pháp thuật tấn công mà là các ma
pháp phụ trợ, ví như ma pháp triệu hoán vong linh, tiếp đó khiến người có khả
năng ẩn thân trong nửa phút, rất hữu dụng, hoặc cái ma pháp trộn xương người và
cát để gọi lên vài con thủ vệ lăng mộ, sức mạnh này rất quan trọng, thậm chí có
lúc thay đổi kết quả của trận đánh.
Trương Hằng bỗng chen ngang hỏi:
- Xương người? Chúng ta kiếm đâu ra thứ đó?
Mọi người ngây ra đôi chút rồi nhất tề chuyển
ánh mắt về phía Evelyn, cô nàng vẫn không chịu bỏ cuộc với cuốn sách Anubis, hiện
đang giỏng tai lên nghe mọi người nói chuyện, tuy họ nói bằng tiếng Trung nhưng
với một người bác học như Evelyn thì cũng không có gì khó khắn để nghe hiểu. Vừa
nghe đến vụ xương cốt, nàng liền sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch:
- Các người muốn gì? Chẳng lẽ muốn biến tôi
thành xương cốt?
O’Conneil và Carnahall đứng cạnh đều biến sắc
mặt, Trịnh Xá xua tay nói:
- Yên tâm đi, chúng tôi làm sao như thế được?
Bất quá mấy người còn nhớ táy người Mỹ nói gì về xương cốt ở Hamunaptra không?
Evelyn và hai người kia đều cố nhớ lại giây
lát rồi đồng thanh đáp:
- Đem Mummu phơi khô biến thành củi đốt… mấy
người không định dùng mummy tách ra lấy xương đấy chứ?
Trịnh Xá nhìn ba người đồng thanh trả lời
thấy rất buồn cười, nhưng mồm vẫn đáp nhanh:
- Đúng vậy, đúng vậy, Evelyn, cô làm việc ở
Viện bảo tàng phải không? Từ đó lấy đi một vài cụ xác ướp chắc là không vấn đề
chứ? Nếu không thì chúng tôi mua của giám đốc một hai cỗ xác ướp thì ra sao?
Evelyn lớn tiếng:
- Không được! đó là tài sản văn hóa, mấy
người có biết giá trị của các mummy không hả? Mỗi cỗ biểu hiện một câu chuyên,
nói tóm lại…
Anh chàng mê tiền Carnahall đúng lúc đó bịt
miệng cô em quý hóa, cười với vẻ rất đê tiện hỏi:
- Mấy người trả bao nhiêu? Nếu là nguyên khối
vàng thì tôi có thể giúp các bạn “ mượn” ra vài cụ mummy, sao, chúng ta bàn giá
cả chứ hả?
Trịnh Xá và O’Conneil cười khổ lắc đầu,
O’Conneil lên tiếng:
- Hèm…Tôi có thể kiếm cho các bạn vài cái
xác ướp, vàng thì khỏi đi, chỉ cần các bạn diệt cái con quái vật cứ bám theo
chúng ta là được. Có Cuốn sách Anubis chắc việc đó với các bạn không khó phải
không?
Trịnh Xá trịnh trọng nói:
- Các bạn tin hay không thì tùy, nhưng ngay
từ đầu bọn tôi đã định diệt Imhotep rồi, nhưng chúng tôi cần các bạn giúp, ví
như muốn diệt hắn cần có Cuốn sách Amun-Ra…Các bạn có thể giúp chúng tôi tìm cuốn
sách đó chứ?
O’Conneil nhìn hai người còn lại đang ra sức
nháy nhó, một người mong anh chàng từ chối lấy trộm mummy, một người mong anh
chàng đổi lấy vàng, gã đành cười khổ, cưỡi lạc đà đến cạnh Trịnh Xá đưa tay ra
nói:
- Alright! Tôi đồng ý, chúng tôi phụ trách
tìm Cuốn sách Amun-Ra, còn các bạn phụ trách chon vùi hắn!
- OK! Chúng tôi nhất định làm được…nếu
chúng tôi không chết.
Thời gian từ từ qua, mọi người đến bến cảng
ở hạ du, đây là một cái cảng buôn bán, toàn là tàu buôn, thỉnh thoảng mới có
tàu khách dừng lại, muốn kiếm tàu khách rất khó khắn, tất nhiên là với người
bình thường. Vàng khối Trịnh Xá còn hai khối, vàng viên hạt đậu còn rất nhiều,
hắn tùy ý quẳng qa hai viên là mọi người đã lên được một tàu khách, thậm chí chọn
vài khoang sang trọng để ở. Tàu đi ngược dòng sông, đến hoàng hôn ngày mai là họ
về đến Cairo, tại đó vận mệnh mịt mờ đang chờ đón, là sống, là chết hay liều mạng
tìm hy vọng?
Trịnh Xá cầm một bình rượu gin ngồi trên
boong tàu, từ lúc tiến vào thế giới này, ít khi hắn có được lúc thảnh thơi như
vậy, để dự phòng chuyện với cuốn kinh phật xảy ra, Cuốn sách Anubis do hắn tự bảo
quản. Bất kỳ ai muốn đọc hay Tề Đằng Nhất muốn phiên dịch sách đều phải ở cự ly
mà hắn có thể vướn tới, hắn tự tin là dù cả Triệu Anh Không lẫn Zero lien hợp lại
cũng không thể thắng hắn khi cận chiến mà cướp đi Cuốn sách Anubis.
- Uống rượu à?
Một giọng đàn ông vang lên từ đầu bên kia
tàu, đó là Trương Kiệt. Trịnh Xá không quay đầu, lấy trong nhẫn ra một bình rượu
nữa, Trương Kiệt cũng không khách sáo, ngồi xuống mở bình ra tu một ngụm lớn.
- Cảm thấy…mệt rồi à?
Trương Kiệt một hơi hết nửa bình rượu rồi nằm
dài ra trên boong tàu.
- Ưm.Hình như…ân, cảm thấy mệt rồi.
Trịnh Xá cũng ngửa cổ tu một ngụm lớn, rượu
vào cổ họng nhanh chóng biến thành một dòng nóng bỏng tản ra khiến toàn thân
nóng rực.
- Vì cái chết luôn ở quanh?
Trương Kiệt trầm mặc một lúc rồi hỏi.
Trịnh Xá một hơi tu hết bình rượu, vung tay
ném bình không qua lan can tàu rồi mới nói:
- Ai cũng có thể chết bất cứ lúc nào, thật
ra dạo quanh cái chết nhiều rồi lại không thấy sợ gì lắm. Như tôi chẳng hạn,
lúc trước không tài nào nghĩ rằng có lúc mình có thể giết người, dễ dàng xóa bỏ
sinh mệnh của người khác…Cái làm tôi mệt thật sự là vừa chiến đấu lại vừa phải
đề phòng đồng bạn, nếu như cả bạn bè cũng không thể giao lưng mình được mà vẫn
phải chiến đấu thì mệt mỏi lắm.
- Nếu như…nếu như…
TRương Kiệt cũng một hơi tu hết rượu lẩm bẩm
nói:
- Người anh em, cậu không tò mò vì sao Chủ
thần lại xếp đội Ấn châu cao hơn chúng ta à? Ấn châu là do chủ thần dựa trên
lĩnh thổ các châu cổ để phân chia, bao gồm Ấn độ, các đảo Ấn độ dương và vùng
Trung Đông bây giờ, bất luận xét theo lĩnh thổ hay nhân số, khả năng tiến vào đội
Trung Châu vẫn lớn hơn nhiều so với các đội khác, sao chúng ta lại yếu hơn họ?
Cậu không tò mò à?
Trịnh Xá lại lấy ra một bình rượu nói một
cách lạnh nhạt:
- Vì thế…tôi vẫn đang chờ anh nói đây…
- Nói vậy…cho tôi thời gian, nếu lần này đối
mặt với đội Ấn châu mà chúng ta sống sót tôi sẽ nói tất cả cho cậu nghe, sau
đó…không, không có sau đó nữa, hút thuốc không?
Trương Kiệt nói lắp bắp rồi rút ra một bao
thuốc, vứt cho Trịnh Xá một điếu rồi tự châm một điếu. Trịnh Xá đón lấy điếu
thuốc, hoảng hoảng hốt hốt có cảm giác như trở lại Resident Evil 1, người đàn
ông lạnh lung, điếu thuốc bốc khói…
Cairo, mọi người trở lại nơi này với một
tâm tình phức tạp, biết được sự tồn tại của đội Ấn châu, biết họ mạnh hơn lại bắt
buộc phải giết ít nhất một người của họ… Trong tình huống đó, Cuốn sách Anubis
là một niềm hy vọng. Vừa xuống tàu, O’Conneil nói với TRịnh Xá:
- Vậy là… theo thỏa thuận của chúng ta.
Chúng tôi đi kiếm xác ướp và Cuốn sách Amun-Ra, các cậu diệt Imhotep ,nhưng
trong thời gian này các bạn phải đảm bảo an toàn cho chúng tôi, Ok?
Trịnh Xá gật đầu nói:
- Được, chúng tôi phụ trách bảo vệ các bạn…
từ xa, khi các bạn lấy được mummy chúng tôi sẽ liên lạc. Đúng rồi, các bạn nên
mang theo một con mèo, có thể tránh việc bị Imhotep tấn công.
Bọn O’Conneil ngẩn ra nhìn đám TRịnh Xá bỏ
đi, mãi mới kêu lên:
- Ê! Các bạn đi đâu? Làm cách nào liên lạc?
- Chúng tôi sẽ tự tìm đến, đừng ở gần chúng
tôi quá, chết người đấy…O’Conneil, cảm ơn các bạn đã giúp đỡ trong thời gian
qua. See ya.
Lúc này, trong một khách sạn trong thành
Cairo, một nhóm người yên lặng ngồi trong một gian phòng, đội nhiên một cô gái
đang nhắm mắt run người lên nhẹ nhàng cất tiếng:
- Đội Trung Châu đã quay lại, hiện đang ở cảng.
Tiểu hòa thượng ngồi giữa nhóm người lên tiếng:
- Ai ở gần đó nhất?
Một gã đàn ông gầy nhẳng, da trắng nhợt, rất
cao rút ra một thiết bị theo dõi lớn bằng bàn tay nhìn vào rồi nói:
- Imani và Mohamed.
Tiểu hòa thượng cau mày nói:
- Sức mạnh cơ bắp của Imani của mạnh, dễ
gây hỗn loạn, vũ khí khoa học viễn tưởng của Mohamed cũng không thích hợp giao
chiến trong thành phố…nói chung là để bọn họ đến thử đội Trung châu xem sao.
Ngoài ra gọi Aladas đến giữ mạng cho họ, với y thuật của hắn cũng không khó
khăn gì…vậy thôi, thử thật lực của đội Trung châu ra sao, xem bọn họ là mồi săn
hay là đối phương có thể đàm phán.
Chương 7: Tiếp xúc lần đầu và gã cao to đen
hôi.(P1)
Người dịch: CuòngLong
Đám Trịnh Xá chia tay O’Conneil ở bến cảng
rồi hòa vào đám đông tiến vào Cairo, vừa đi vừa hội ý nhanh.
- Như đã kế hoạch từ hôm qua, trừ người mới,
6 lính cựu chúng ta phân chia như sau: Trương Kiệt và Zero một tổ, Zero bắn tỉa,
Trương Kiệt bảo vệ, Triệu Anh Không và Chiêm Lam một tổ, Triệu Anh Không phụ
trách ám sát, Chiêm Lam cung cấp phụ trợ tốc độ và sức bền. Tôi và Tề Đằng Nhất
một tổ, tôi phụ trách tấn công tầm xa, Tề Đằng Nhất phiên dịch những chú ngữ. Nếu
mọi người không có ý kiến thì tiến hành như vậy, lien lạc thông qua máy chúng
ta mua ở chỗ Chủ thần, vừa có thể lien lạc vừa có thể định vị.
Tiêu Hoành Luật gấp gáp nói:
- Đưa máy liên lạc cho tôi xem…có thể định
vị đội viên, nếu rơi vào tay đối phương thì sao? Mọi người đã nghĩ đến chưa?
Trịnh Xá cười nói:
- Tất nhiên, vì thế tôi định đưa ra khẩu lệnh
chỉ chúng ta biết, một khí người dùng máy lien lạc không biết khẩu lệnh lại gần
thì lại là cơ hội mai phục.ưm.tất nhiên là không thể để những người không phải
đội viên biết, ba người bọn họ sẽ tách ra do ba tổ luân phiên bảo vệ, nếu thấy
có nguy cơ thì giết ngay, không để họ nguy hại đến toàn thể.
Cao Hồng Lượng , Trương Hằng , Tần Chuế Ngọc
ba người nghe đoạn giật bắn lên, Tiêu Hoành Luật gật đầu nói:
- Để tôi ở cùng bọn họ, không cần máy lien
lạc nữa, khi giao chiến phải có một tổ bảo vệ bọn tôi…nếu như rơi vào tình thế
nguy hiểm thì 4 người chúng tôi làm mồi nhử, như đã nói từ đầu.
Tần Chuế Ngọc lập tức bất mãn lớn tiếng:
- Đùa…đùa cái gì thế? Bọn họ 6 người mạnh
thế, có vũ khí lại có máy lien lạc, sao còn bắt chúng tôi đi làm mồi nhử, rõ
rang là bắt chúng tôi đi chết. Ê, tôi nói thật mà, nhìn tôi cái gì?
Tiêu Hoành Luật không thèm nhìn cô nàng cười
lạnh nghịch tóc nói:
- Chính vì không có thật lực nên người chết
trước phải là chúng ta, đây không phải thế giới thực, nơi người không có thật lực
phải được bảo vệ ,ở đây mọi thứ phải phục vụ mục tiêu sống sót, nếu chúng ta
làm mồi nhử, chỉ cần lực lượng chính còn nguyên, khả năng sống sót của chúng ta
là 20-30%, còn nếu lực lượng chiến đấu mất hết thì chúng ta chết là 100%, đội Ấn
châu chắc chắn không bỏ qua đám điểm số biết đi này đâu.
Tần Chuế Ngọc nghe đến ngây người ra rồi bỗng
đỏ mặt kêu lên:
- Nếu thế sao không chọn người có thể lực tốt
làm mồi nhử? Nói thế nào tôi cũng không làm mồi nhử, nếu bị giết các người ráng
mà chịu âm 2000 điểm nữa đi.
Tiêu Hoành Luật nhẹ nhàng nhổ ra một sợi
tóc đặt trên ngón tay thổi đi, cười lạnh nói:
- Lady first… Tôi nghĩ hai người còn lại
cũng nghĩ thế phải không? Nếu còn chưa phục thì chúng ta bỏ phiếu.
Trịnh xá chăm chú quan sát, hắn kêu thầm một
tiếng, chú nhóc này hành sự thật quá giống Sở Hiên, chỉ có them một chút nhân
tình còn Sở Hiên thì lý trí đến không cần biết gì nữa, ai phản đối cũng bị quy
vào phe thiểu số, còn bản thân được phân vào phe đa số, bất tri bất giác biến
cách nhìn của mình thành chân lý, có lẽ đó là cách mà trí giả thích làm nhất
chăng?
Đột ngột , Trịnh Xá , Zero , Triệu Anh
Không , Trương Kiệt đồng thời quay đầu nhìn ra ngoài xa, ở đó có một gã cơ bắp
cuốn cuộn như đã tảng, cao to đen hôi và một gã mũi khoằm, râu ria xồm xoàm,
ánh mắt nham hiểm đứng cùng nhau, một cảm giác kỳ quái khiến 4 người quay lại
nhìn.
- Không sai, là thành viên đội Ấn châu, sát
ý thật mãnh liệt… ở đây chúng ta có khả năng bị bắn tỉa, không biết xung quanh
có còn người của họ không? Zero, đưa mọi người đi, Chiêm Lam, buff cho anh và
Triệu Anh Không, Tiêu Hoành Luật tìm cách rũ bỏ sự theo dõi của họ, Triệu Anh
Không chặn gã râu ria, nếu cần thì giết đi, tôi lo gã cơ bắp.
Trịnh xá tự ra lệnh cho mọi người, trải qua
mấy bộ phim, lại them sự đào luyện của Sở Hiên, hắn tự nhiên đặt mình vào vị
trí đội trưởng, tuy còn chưa hoàn toàn hợp cách nhưng đang từ từ trưởng thành,
cho hắn them thời gian hắn sẽ trở thành một đội trưởng tốt.
Gã cao to đen hôi cười ầm ĩ, nói với gã mũi
khoằm:
- Mohamed, bọn chúng phản ứng cũng nhanh đấy
chứ, chỉ không biết thật lực ra sao? Cậu đã chọn đối thủ chưa?
Tay Mohamed bỗng xuất hiện ánh sang hồng
lóe lên, một khẩu tiểu lien màu hồng hiện ra, trên nòng sung còn cắm một con
dao găm, đó là Triệu Anh Không từ xa phóng tới, gã cười nham hiểm nói:
- Không cần chọn, bọn họ chọn thay chúng ta
rồi…như thường lệ, ai giết địch trước là thắng, thua bỏ ra 1000 điểm đổi đồ cho
người thắng, hình như tôi có lợi đó nha.
- Ha ha ha, chưa chắc, cẩn thận kẻo bị thiến
đó nha, ha ha ha
Gã cao to đen hôi cười ầm ĩ, giơ nắm đấm
táng một phát xuống đất, đã vụn bắn tung tóe, đá vụn bắn ra không thua đạn sung
ngắn, giây lát mười mấy người dân bị bắn chết xung quanh. Trịnh xá cũng bị đã vụn
chặn tầm mắt, khi hắn còn đang dùng dao đỡ đá thì một bong đen xuất hiện trên đầu,
gã cơ bắp vác cả một tảng đá mấy mét khối từ trên cao mấy mét táp xuống.

